Câu Cá Trong Mộng Mơ

Chương 10: Vết Thương Cũ

Linh ngồi bên giường bệnh của Tuấn, ánh sáng nhạt nhòa từ chiếc đèn ngủ khiến không gian càng thêm u ám. Mùi thuốc sát trùng và sự tĩnh lặng nặng nề của bệnh viện như kéo dài thời gian. Đã ba ngày trôi qua kể từ khi Tuấn gặp tai nạn khi lặn, và mỗi phút trôi qua như một thế kỷ với Linh. Cô không thể rời mắt khỏi gương mặt nhợt nhạt của anh.

“Tuấn, cậu phải tỉnh lại,” Linh thì thầm, bàn tay nắm chặt tay anh, cảm nhận được hơi ấm còn sót lại. Cô nhớ rõ nụ cười tươi tắn của anh, những buổi chiều câu cá bên bờ biển, những giấc mơ chưa kịp thực hiện. Mọi thứ giờ như một cơn ác mộng.

Cửa phòng mở ra, cha của Tuấn bước vào, gương mặt mang theo nỗi buồn và sự âu lo. Ông ngồi xuống ghế, ánh mắt lướt qua Linh rồi dừng lại trên con trai mình. “Xin lỗi, con,” ông nói, giọng nghẹn ngào. “Cha đã không làm tròn trách nhiệm. Cha đã để con phải gánh chịu những sai lầm của cha.”

Linh nhìn ông, không biết phải nói gì. Những lời xin lỗi này đến quá muộn màng. “Ông không thể thay đổi quá khứ,” cô lên tiếng, tuy trong lòng vẫn cảm thấy một chút thông cảm. “Nhưng có thể làm điều đúng đắn từ bây giờ.”

“Cha đã sai khi tham ô,” ông thừa nhận, đôi mắt ánh lên sự hối hận. “Cha chỉ nghĩ đến lợi ích của mình mà quên đi con.”

Linh cảm thấy nghẹt thở, nỗi đau của Tuấn như một vết thương cũ không thể xóa nhòa. Cô đứng dậy, “Ông cần phải làm điều gì đó để cứu Tuấn. Hãy cho con biết ông có kế hoạch gì không.”

Cha của Tuấn cúi đầu, im lặng. Linh quay đi, không muốn nhìn thấy sự bất lực trong ánh mắt ông. Cô cần phải hành động.

Khi cha của Tuấn ra ngoài, Giang xuất hiện, tay cầm một tập hồ sơ dày. Cô bước vào phòng, gương mặt lo âu. “Linh, mình có chuyện quan trọng cần nói,” Giang nói, tay run rẩy. “Đây là bằng chứng mà Đạt đã gửi cho mình.”

“Bằng chứng gì?” Linh hỏi, lòng tràn đầy lo lắng.

“Đạt đang thao túng tình hình, và mình đã tìm ra tài liệu chứng minh,” Giang đáp, đưa tập hồ sơ cho Linh. “Nếu chúng ta công khai những điều này, có thể mọi chuyện sẽ thay đổi.”

Linh lật từng trang, trong lòng dâng trào sự giận dữ. “Chúng ta phải làm gì đó. Nếu không, Tuấn sẽ không có cơ hội nào để hồi phục.”

“Nhưng điều này có thể khiến cậu gặp nguy hiểm,” Giang lo lắng. “Đạt không phải là người dễ đối phó.”

“Nhưng mình không thể đứng yên nhìn Tuấn và mọi người chịu đựng,” Linh khẳng định. “Chúng ta phải đấu tranh.”Giang gật đầu, dường như bị sức mạnh của Linh thuyết phục. “Được rồi, mình sẽ giúp cậu. Nhưng hãy cẩn thận.”

Thời gian trôi qua, Linh và Giang bắt đầu lên kế hoạch. Họ quyết định tổ chức một buổi họp báo, nơi mà mọi người có thể cùng nhau lên tiếng. Linh viết những bài báo, mỗi câu chữ như một mũi tên nhắm thẳng vào Đạt và những kẻ tham lam đang thao túng cuộc sống của họ.

Khi họp báo diễn ra, Linh đứng trước đám đông, lòng dũng cảm lấp lánh trong đôi mắt. “Chúng tôi không thể chấp nhận sự bất công này thêm nữa. Chúng tôi sẽ không im lặng,” cô tuyên bố, giọng nói vang vọng khắp không gian.

Giang đứng bên cạnh, nhìn Linh với ánh mắt đầy tự hào. “Đúng vậy. Chúng ta cần phải nói lên sự thật. Đạt không thể tiếp tục kiểm soát cuộc sống của chúng tôi.”

Mọi người xung quanh đồng loạt vỗ tay, cổ vũ cho sự quyết tâm của họ. Linh cảm nhận được sức mạnh của sự đoàn kết, lòng tin đang dần nhen nhóm.

Trong khi đó, Đạt theo dõi từ xa, gương mặt lạnh lùng, ánh mắt đầy mưu mô. “Họ sẽ không thể chống lại ta,” anh ta nghĩ thầm, tay nắm chặt. “Mình sẽ không để cho ai ngăn cản mình.”

Sau buổi họp báo, Linh và Giang về lại bệnh viện, nơi Tuấn vẫn nằm bất động. Linh ngồi bên cạnh, nắm chặt tay anh. “Mình đã làm được một phần,” cô thì thầm, lòng tràn đầy hy vọng. “Cậu sẽ tỉnh lại, Tuấn. Mọi thứ sẽ tốt đẹp hơn.”

Giang nhìn Linh, ánh mắt đầy sự cảm thông. “Cậu đã làm một điều tuyệt vời. Nhưng chúng ta vẫn còn nhiều việc phải làm.”

Linh gật đầu, nhưng trong lòng cô tràn đầy quyết tâm. “Đúng, và chúng ta sẽ không dừng lại.”

Khi Giang rời đi, Linh tựa đầu vào tay Tuấn, cảm nhận từng nhịp thở của anh. Cô nhớ lại những lúc họ cùng nhau câu cá, những giấc mơ mà họ đã chia sẻ. “Cậu phải trở lại với mình,” cô thì thầm. “Mình cần cậu, và chúng ta còn nhiều điều phải thực hiện.”

Bỗng dưng, Linh cảm thấy một luồng điện chạy qua tay, như thể có điều gì đó đang chuyển động trong cơ thể Tuấn. Cô ngẩng đầu, đôi mắt mở to. “Tuấn, cậu có nghe mình không?”

Trong giây phút ấy, cô như thấy được hình ảnh của “hồn cá” trong mộng mơ, một dấu hiệu báo hiệu cho sự khởi đầu mới. Linh mỉm cười, hy vọng đã trở lại, và cô biết rằng họ sẽ vượt qua mọi thử thách phía trước.