Cánh Cửa Tương Lai

Chương 10: Âm Mưu Bắt Đầu

Bảo Ngọc đứng giữa sân trường, ánh nắng rực rỡ chiếu lên mái tóc dài nhuộm màu sáng của cô. Cô không chỉ nổi bật về ngoại hình mà còn về cá tính tinh quái, luôn tìm cách gây sự chú ý. Nhìn Minh Tuấn và Lan Hương đang trò chuyện vui vẻ, một ý tưởng xấu xa lóe lên trong đầu cô. Bảo Ngọc muốn tạo ra một sự rối loạn, làm cho mối quan hệ giữa họ trở nên căng thẳng.

“Nghe nói Minh Tuấn không chỉ giỏi mà còn có những mối quan hệ mờ ám,” Bảo Ngọc nói với một nhóm bạn đứng gần đó, cố gắng giữ giọng điệu nhẹ nhàng nhưng đầy ẩn ý. “Cậu ta có thể làm mọi thứ để đạt được mục tiêu của mình.”

Nhóm bạn nhìn nhau, vẻ mặt tỏ ra quan tâm. “Thật sao? Cậu có bằng chứng không?” Một cô bạn hỏi, ánh mắt lấp lánh.

“Chưa có, nhưng tôi nghe được một vài điều từ người khác,” Bảo Ngọc đáp, nhấn mạnh vào từ “người khác” như thể đó là một sự thật hiển nhiên. Cô biết, chỉ cần gieo rắc mầm mống nghi ngờ, mọi thứ sẽ tự phát triển.

Trong khi đó, Minh Tuấn và Lan Hương đang ngồi ở ghế đá, thảo luận về kế hoạch cho buổi biểu diễn sắp tới. “Cậu đã chuẩn bị cho phần diễn của mình chưa?” Minh Tuấn hỏi, nụ cười rạng rỡ trên môi.

“Rồi, mình chỉ lo không biết mọi người có ủng hộ không,” Lan Hương thở dài, ánh mắt có phần lo lắng.

“Chúng ta sẽ làm tốt thôi. Quan trọng là chúng ta tin tưởng vào khả năng của mình,” Minh Tuấn nói, lòng đầy quyết tâm.

Cùng lúc đó, một vài học sinh từ nhóm của Bảo Ngọc đi ngang qua, thì thầm với nhau, ánh mắt liếc về phía Minh Tuấn. “Nghe nói cậu ta có cách để thao túng mọi người,” một trong số họ nói lớn hơn một chút, đủ để Minh Tuấn và Lan Hương nghe thấy.

Lan Hương nhíu mày, cảm giác như có gì đó không ổn. “Cậu nghe thấy không?” cô hỏi, giọng có chút lo lắng.

“Nghe thấy,” Minh Tuấn đáp, nhưng cậu cố gắng không để tâm. “Đừng để những lời nói đó ảnh hưởng đến chúng ta. Họ chỉ muốn gây rối.”

Tuy nhiên, mầm mống nghi ngờ đã được gieo vào lòng Lan Hương. Cô không thể không nghĩ đến những câu chuyện mà Bảo Ngọc đã khéo léo khơi dậy. Liệu Minh Tuấn có thực sự như những gì người ta nói?

Bảo Ngọc đứng từ xa, quan sát mọi thứ diễn ra với nụ cười hài lòng. Mỗi lời nói của cô như những viên đá cuội ném vào mặt hồ, tạo ra những gợn sóng không ngừng lan ra. Cô không chỉ muốn chia rẽ họ, mà còn muốn chứng minh rằng mình mới là người xứng đáng được chú ý nhất.

“Cậu có thấy Minh Tuấn và Lan Hương đang nói chuyện không?” Bảo Ngọc hỏi Minh Tài, người bạn luôn đi cùng cô.

“Có chứ. Họ trông khá thân thiết,” Minh Tài đáp, ánh mắt sắc bén.

“Chúng ta cần làm cho họ cảm thấy nghi ngờ nhau hơn,” Bảo Ngọc nói, với ý định khiến cả hai phải đối đầu.

Khi buổi tập luyện kết thúc, Bảo Ngọc tiếp cận Lan Hương. “Này, cậu có biết Minh Tuấn từng có một mối quan hệ không tốt trước đây không?” cô hỏi, giọng điệu như thể đang chia sẻ một bí mật.

“Hả? Không, mình không biết,” Lan Hương đáp, cảm giác như những lời nói đó như một cú tát vào mặt.

“Nghe nói cậu ta đã từng làm tổn thương một người bạn cũ. Ai mà biết được, có thể cậu cũng sẽ là nạn nhân tiếp theo,” Bảo Ngọc nói, cố tình nhấn mạnh vào từ “nạn nhân”.“Cậu đang nói gì vậy?” Lan Hương cảm thấy khó chịu. “Minh Tuấn không phải như vậy!”

“Thật sự? Cậu không thấy cách anh ta điều khiển mọi người sao?” Bảo Ngọc tỏ vẻ quan tâm, nhưng trong lòng lại cảm thấy hài lòng khi thấy Lan Hương bắt đầu dao động.

Lan Hương lặng im, những suy nghĩ mâu thuẫn trong đầu cứ dồn dập. Cô muốn tin tưởng Minh Tuấn, nhưng những lời nói của Bảo Ngọc cứ văng vẳng trong tai. Lòng cô trĩu nặng.

Trong khi đó, Minh Tuấn đứng ngoài sân trường, nhìn về phía Lan Hương, cảm thấy có điều gì đó không đúng. “Hương, cậu ổn không?” cậu gọi, nhưng Lan Hương chỉ nhìn cậu với ánh mắt mơ màng, như thể đang ở một nơi xa xăm.

“Chúng ta cần nói chuyện,” Lan Hương nói, giọng có phần lạc lõng.

“Chuyện gì?” Minh Tuấn hỏi, lo lắng.

“Có một số điều mình nghe được…” cô hesitated, không biết có nên tiếp tục hay không.

“Nghe gì?” Minh Tuấn hỏi, ánh mắt dồn dập.

“Chỉ là… có người nói cậu không tốt như vẻ bề ngoài,” Lan Hương nói, lòng đầy nỗi lo lắng.

Minh Tuấn ngỡ ngàng. “Ai nói vậy? Cậu không tin những lời đồn đoán đó chứ?”

“Mình… không biết nữa,” Lan Hương lắp bắp, cảm thấy tội lỗi khi nghi ngờ người bạn thân thiết nhất của mình.

“Cậu phải biết rằng những lời đó chỉ là mưu mẹo để chia rẽ chúng ta,” Minh Tuấn nói, cố gắng giữ bình tĩnh.

“Nhưng… nếu có gì đó thật?” Lan Hương không thể không hỏi.

“Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua, giống như trước đây,” Minh Tuấn khẳng định, nhưng trong lòng cậu, một nỗi lo lắng bắt đầu len lỏi.

Bảo Ngọc đứng ở một góc khuất, ánh mắt sáng lên khi thấy kế hoạch của mình bắt đầu có hiệu quả. Cô không chỉ muốn làm tổn thương Minh Tuấn mà còn muốn chứng tỏ rằng mình mới là người xứng đáng được yêu thương.

Tình bạn giữa Minh Tuấn và Lan Hương giờ đây đang đứng trước bờ vực. Cả hai đều không biết rằng Bảo Ngọc đang âm thầm thao túng mọi thứ, tạo ra một ván cờ mà chỉ có cô là người chơi. Mọi thứ sẽ không chỉ dừng lại ở đây; âm mưu của Bảo Ngọc mới chỉ bắt đầu.

Khi tiếng chuông trường vang lên, báo hiệu kết thúc buổi học, không khí càng trở nên căng thẳng hơn. Minh Tuấn và Lan Hương cần phải tìm ra cách để đối mặt với những tin đồn và mâu thuẫn đang đe dọa tình bạn của họ. Nhưng mọi thứ sẽ không dễ dàng như họ nghĩ. Cánh cửa tương lai vẫn đang chờ họ mở ra, nhưng trước tiên, họ phải giải quyết những cơn sóng ngầm đang dâng cao.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn