Elara và Kael tiếp tục đi theo âm thanh bí ẩn, cảm giác hồi hộp càng lúc càng dâng cao. Rừng cây dường như trở nên im lặng hơn, như đang chờ đợi điều gì đó sắp xảy ra. Đột nhiên, một tiếng gầm vang lên, phá tan bầu không khí tĩnh lặng, khiến cả hai dừng lại, ánh mắt hoảng loạn.
“Đó là gì?” Kael hỏi, tay đã đặt lên chuôi kiếm, sẵn sàng cho bất kỳ tình huống nào.
“Có lẽ là quái vật,” Elara thì thầm, cảm giác lạnh sống lưng chạy dọc theo sống lưng. “Chúng ta phải cẩn thận.”
Họ tiếp tục tiến về phía âm thanh, và một bóng hình lớn dần hiện ra trong ánh sáng lờ mờ. Đó là một con quái vật, to lớn và hung dữ, với những chiếc móng vuốt sắc nhọn và đôi mắt đỏ rực như lửa. Nó đang gầm gừ, lắc lư cơ thể như thể đang tìm kiếm mục tiêu.
“Chúng ta không thể để nó tấn công,” Kael nói, giọng đầy quyết tâm. “Ngươi có thể dùng ma pháp để làm yếu nó chứ?”
Elara gật đầu, nhưng nàng cảm thấy nỗi lo lắng dâng trào. Ma pháp thiên nhiên của nàng không phải lúc nào cũng hiệu quả trước những sinh vật bị ảnh hưởng bởi lời nguyền. “Tôi sẽ thử,” nàng nói, tay nắm chặt, chuẩn bị triệu hồi sức mạnh từ những cây cối xung quanh.
Kael lao về phía quái vật, kiếm rút ra, ánh thép lấp lánh trong bóng tối. “Hãy cẩn thận!” anh hét lên, thu hút sự chú ý của con quái vật.
Elara nhắm mắt lại, cảm nhận dòng chảy của năng lượng từ rừng. Nàng có thể cảm thấy sự đau đớn và tức giận của con quái vật, bị lời nguyền thao túng. Nàng giơ tay lên, gọi gọi những cành cây gần đó, và chỉ trong chốc lát, những chiếc rễ cây bắt đầu vươn ra, quấn lấy chân quái vật.
“Giữ nó lại!” Kael kêu lên, khi anh chạy tới, nhắm vào điểm yếu trên cơ thể quái vật. Những chiếc rễ cây đã giúp làm chậm bước chân của nó, nhưng không đủ để ngăn cản hoàn toàn.
Quái vật gầm lên, cố gắng thoát khỏi sự kiềm chế. Kael nhanh chóng vung kiếm, một nhát cắt sâu vào bên sườn của nó, máu đen nhỏ giọt xuống đất. Hơi thở của quái vật trở nên gấp gáp hơn, nó quay đầu lại, ánh mắt điên cuồng tìm kiếm kẻ thù.
“Cố gắng giữ nó lại thêm một chút!” Kael hô to, trong khi Elara tiếp tục triệu hồi sức mạnh từ rừng. Nàng cảm thấy nỗi lo lắng của mình lấn át tất cả, nhưng nàng biết rằng nếu không hành động, mọi thứ sẽ tồi tệ hơn.
Nàng mở mắt, nhìn vào đôi mắt quái vật. Một luồng ánh sáng xanh từ tay nàng phát ra, kết nối với tâm trí của sinh vật. Nàng cảm nhận được sự đau khổ bên trong nó, những ký ức về một thời kỳ hạnh phúc trước khi bị nguyền rủa.
“Ngươi không cần phải chiến đấu!” Elara hét lên, giọng nói đầy sức mạnh. “Hãy trở lại!”
Ánh sáng xanh tỏa ra mạnh mẽ hơn, và quái vật khựng lại, ánh mắt nó dần dịu xuống. Nhưng chỉ một khoảnh khắc, rồi nó lại gầm lên, vùng vẫy thoát khỏi sự kiềm chế của những chiếc rễ cây. Kael không thể đứng yên, anh lao tới, không cho phép nó thoát.
Elara cảm thấy sức mạnh của mình dần yếu đi. “Kael, cẩn thận!” nàng kêu lên, nhưng đã quá muộn. Con quái vật vùng lên, đẩy Kael ra xa. Anh ngã xuống đất, cảm giác choáng váng.
“Kael!” Elara hoảng loạn, ngay lập tức triệu hồi thêm sức mạnh, nhưng nàng biết rằng không còn nhiều thời gian.
Kael đứng dậy, tay xoa xoa đầu để lấy lại tinh thần. “Đừng dừng lại, Elara!” anh nói, giọng đầy quyết tâm. “Hãy tiếp tục!”
Nàng gật đầu, cảm nhận được nguồn năng lượng từ rừng cây, và cùng lúc đó, một ý tưởng lóe lên trong đầu. “Nếu chúng ta có thể chạm vào tâm trí của nó, có thể chúng ta có thể làm cho nó hồi phục.”“Nhưng làm thế nào?” Kael hỏi, đôi mắt không rời khỏi quái vật đang sắp sửa tấn công lại.
“Tôi sẽ cần sự giúp đỡ của ngươi,” Elara đáp, “Ngươi phải làm cho nó tập trung vào ta. Khi nó không còn nổi giận, tôi có thể chữa lành cho nó.”
Kael hít một hơi thật sâu, “Được, ta sẽ làm theo.”
Khi quái vật chuẩn bị tấn công, Kael một lần nữa lao tới, tạo ra một đòn tấn công bất ngờ, thu hút sự chú ý của nó. “Này! Đến đây!” anh hô lớn, tiếng vang vọng giữa rừng cây.
Elara không chần chừ, nàng nâng tay lên, ánh sáng xanh lại tỏa ra. Nàng cảm nhận được sự tức giận và đau khổ trong tâm trí quái vật, và dùng sức mạnh của mình để làm dịu nó lại.
“Ta không muốn làm hại ngươi,” nàng nói, từng lời như một dòng suối trong lành. “Ngươi chỉ bị mắc kẹt trong cơn thịnh nộ này.”
Quái vật khựng lại, ánh mắt nó lấp lánh, như thể đang lắng nghe. Kael thừa cơ hội, tiếp tục tấn công nhưng không để lại thương tích sâu. Mỗi nhát kiếm của anh đều là một cú đánh vào nỗi đau bên trong, giúp Elara có thêm sức mạnh.
“Đừng sợ!” Elara tiếp tục. “Hãy trở về với bản thân mình!”
Ánh sáng từ tay nàng mạnh mẽ hơn bao giờ hết, và quái vật dần dần lùi lại, gầm gừ trong sự hoang mang. Kael nhìn thấy cơ hội và lao vào, đâm một nhát sâu vào bên hông của nó, nhưng không quá mạnh để gây thương tổn.
“Giữ vững!” Kael kêu lên, lòng tràn đầy hy vọng.
Và cuối cùng, trong một khoảnh khắc kỳ diệu, ánh sáng xanh tỏa ra, bao trùm cả cơ thể quái vật. Nó dừng lại, đôi mắt đỏ dần chuyển sang màu xanh dịu dàng, như thể trở về với chính mình. Một tiếng thở phào vang lên từ sâu trong tâm hồn quái vật, và nó từ từ quỳ xuống, đầu cúi thấp.
Elara thở hắt ra, cảm giác nhẹ nhõm tràn ngập. “Chúng ta làm được rồi,” nàng nói, giọng run run.
Kael đứng bên cạnh, ánh mắt không rời khỏi quái vật. “Nhưng đây chỉ là khởi đầu. Chúng ta cần phải tìm ra nguồn gốc của lời nguyền này.”
Elara gật đầu, nhưng trong lòng nàng, một nỗi lo lắng mới bắt đầu nhen nhóm. Họ đã đánh bại một con quái vật, nhưng những gì còn lại phía trước có thể nguy hiểm hơn nhiều. “Chúng ta cần phải tìm cánh cửa đó, nhưng tôi không biết nó ở đâu.”
“Có thể có manh mối nào đó ở đây,” Kael nói, nhìn quanh. “Chúng ta không thể rời khỏi đây mà không tìm hiểu thêm.”
Khi họ bắt đầu tìm kiếm, một tiếng động lạ vang lên từ phía xa, như một tiếng thì thầm đang kêu gọi họ. Elara và Kael nhìn nhau, trong ánh mắt họ có sự quyết tâm, nhưng cũng đầy lo âu về những gì đang chờ đợi phía trước.
Họ bước vào bóng tối, lòng đầy nghi ngờ, nhưng cũng tràn đầy hy vọng. Cánh cửa đến thế giới khác có thể đang ở gần, nhưng liệu họ có đủ sức mạnh để đối mặt với những thử thách tiếp theo?