Căn Cứ Cuối: Dị Không Hậu Tận Thế

Chương 13: Dạ Tiệc Huyết Nguyệt

Máu đọng lại thành vệt trên quảng trường lạnh lẽo, phản chiếu ánh trăng đỏ lặng lẽ vắt ngang bầu trời như một vết thương chưa kịp liền da. Không gian rung lên bởi tiếng kim loại va chạm, hơi thở của tử thần lẩn khuất trong từng khe đá, từng ngóc ngách cũ kỹ của thành phố bị quên lãng. Gió đêm rít qua những mái nhà đổ sập, như tiếng ai than khóc vọng về từ thuở nguyên sơ.

Trác Dương đứng giữa trung tâm, áo choàng phủ lớp bụi xám, ánh mắt nhuốm vẻ kiêu ngạo, nhưng ẩn sâu là sự bất an không che giấu nổi. Hắn nở nụ cười nhạt, cố che đi cơn run nơi khóe miệng, mắt liếc nhìn đám thuộc hạ. Đám áo xám vây quanh, tay cầm vũ khí, nhưng lòng dạ đã rối loạn trước ánh sáng tím kỳ dị đang vỡ òa từ dưới lòng đất.

Lâm Kỳ bước lên, dáng người mảnh khảnh nhưng không hề yếu ớt. Tóc đen buộc gọn, vết sẹo dài trên cổ tay lấp loáng như lời nhắc nhở về những ngày khốn khó đã qua. Nàng đứng yên giữa mọi biến động, ánh mắt xám tro nhìn thẳng vào địch thủ, nơi đáy mắt không có sợ hãi, chỉ còn lại tĩnh lặng của người đã bước qua vực thẳm nhiều lần.

Một tiếng thét xé màn đêm. Trần Bách lao lên như hổ vồ mồi, dị năng điều khiển kim loại biến cánh tay thành lưỡi đao dài sáng bóng. Mỗi bước chân hắn nện xuống đất như đóng đinh vào vận mệnh, vững chãi không lay chuyển. Lưỡi đao vung lên, ánh thép lóe sáng, hai kẻ áo xám ngã xuống, máu hòa với bụi đất, tan vào đêm tối.

Giang Phong di chuyển sát bên Đỗ Hoàng, ánh mắt sắc lạnh như có thể xuyên thủng bóng tối. Giác quan của hắn bắt lấy từng hơi thở, từng tiếng động nhỏ nhất. Đỗ Hoàng, thân hình chắc nịch, vung gậy sắt nặng trịch, mỗi lần vung là một lần tử thần gục ngã. Họ cùng nhau mở đường, giữ vững phòng tuyến trước làn sóng tấn công dồn dập.

Hứa Diễm không rời mắt khỏi Hứa An, bàn tay nhỏ nhắn siết lại, dị năng thao túng bầy chim sẻ gọi về thành cơn lốc đen, cánh chim vỗ như hàng ngàn mũi tên xé rách không khí. Đàn chim lao xuống, cào xé, bảo vệ tuyến sau. Hứa An, nửa thân chìm trong bóng tối, ánh mắt dao động giữa thiện và ác, sẵn sàng xuất hiện đúng lúc quyết định.

Ở phía sau, Tô Minh lặng lẽ đỡ một người dân bị thương, bàn tay truyền năng lượng chữa lành ấm áp. Nàng không nói gì, chỉ có đôi mắt sáng lên hy vọng. Lý Quân ngồi bệt bên thiết bị điện tử, ngón tay thoăn thoắt chạy trên bàn phím, từng dòng lệnh như tấm lưới vô hình quấn quanh nguồn năng lượng lạ vừa trỗi dậy.

Phùng Nghi lùi về mép quảng trường, bàn tay nắm chặt lọ độc xanh. Ánh mắt vừa ghen tị, vừa lạnh lùng, như rắn độc chờ thời cơ trút nọc. Mạc Thư đứng lặng, ánh mắt lạnh như băng, dị năng tâm trí bị chặn đứng bởi sức mạnh ý chí lan tỏa từ vòng tròn đồng đội của Lâm Kỳ.

Hàn Sở len lỏi trong bóng tối, thân hình gầy cao như bóng ma. Dị năng của hắn âm thầm khuấy động không khí, ánh mắt không rời khỏi Lâm Kỳ, khát vọng quyền lực và hận thù hòa vào nhau.

Trác Dương giơ cao tay, giọng nói vang vọng:

— Kẻ nào muốn sống, quy phục ta! Kẻ nào phản kháng, chỉ còn đường chết!

Dị năng của hắn như sóng dữ tràn vào tâm trí đám đông. Một số người yếu đuối run rẩy quỳ xuống, nhưng phần lớn vẫn đứng vững, ánh mắt hướng về phía Lâm Kỳ, nơi duy nhất còn sót lại chút ánh sáng nhân tính.

Lâm Kỳ nhắm mắt, dị năng không gian bừng tỉnh. Phía sau nàng, một lớp màn mờ ảo mở ra, ánh sáng tím nhạt lan tỏa, cuốn lấy từng mảnh vụn của hiện thực. Thời gian như ngưng đọng, chiến trường phân tách thành từng lớp không gian, mọi âm thanh chìm vào tĩnh lặng.

Nàng cất giọng trầm ổn, như dòng suối chảy qua đá núi:

— Ai còn lương tri, hãy bước vào đây. Kẻ mưu đồ ác, tự tìm lấy kết cục.

Lời nói không lớn nhưng nặng tựa núi. Một vài kẻ áo xám sợ hãi lao vào màn ánh sáng, lập tức bị hút mất dạng. Những kẻ còn lại, bị Trác Dương thúc ép, tiếp tục xông lên, lòng dạ rối loạn.

Trần Bách dẫn đầu, dị năng biến lưỡi đao thành trường thương, quét qua ba kẻ địch trong một nhịp thở. Ánh mắt hắn lướt qua Lâm Kỳ, chứa đựng cả sát khí lẫn dịu dàng. Giang Phong né tránh một đòn, phản công bằng cú đánh gãy xương đối thủ, rồi gật đầu với Đỗ Hoàng. Đỗ Hoàng rống lên, thân thể tăng sức mạnh, gậy sắt nện vỡ khiên chắn đối phương.

Triệu Vũ lao qua chiến trường như bóng gió, mỗi lần xuất hiện là một kẻ gục ngã mà không kịp nhìn thấy bóng hình. Lý Quân bặm môi, hoàn tất dòng lệnh cuối, hệ thống phòng thủ bật dậy, tường kim loại mọc lên như rễ cây chắn ngang làn sóng tấn công.

Giữa hỗn loạn, Phùng Nghi tung lọ độc, làn khói xanh bốc lên. Hứa Diễm lập tức gọi đàn chim tạo thành vòng xoáy xua tan độc khí. Nàng hét:

— Độc của ngươi vô dụng! Hãy dừng lại, Phùng Nghi!

Phùng Nghi bật cười lạnh lẽo:

— Thế giới này chỉ có kẻ mạnh mới sống!

Nàng lao đến Lâm Kỳ, ánh mắt đỏ rực. Hàn Sở đồng thời xuất hiện, dị năng cuộn lên như gió lốc, không gian quanh Lâm Kỳ rung lắc dữ dội. Mạc Thư đứng sau, môi mấp máy, dị năng tâm trí lặng lẽ xâm nhập, gieo rắc ảo giác.

Lâm Kỳ khẽ nhíu mày, ý chí vững vàng đánh bật mọi xâm nhập. Đúng lúc ấy, Hứa An xuất hiện, tàng hình giữa bóng tối, nhanh như cắt vung dao hất vũ khí khỏi tay Phùng Nghi, ghì cổ nàng, thì thầm:

— Dừng lại, đủ rồi.

Phùng Nghi vùng vẫy, mắt tràn tuyệt vọng. Hứa Diễm chạy đến ôm chầm lấy em trai, nước mắt lăn dài:

— Em đã trở về…

Không khí dừng lại một nhịp, rồi bỗng nổ tung khi tiếng rít từ dưới đất vang lên. Thiết bị Không Gian Dị Thức phát sáng rực rỡ, ánh tím bùng lên như muốn nuốt trọn tất cả.

Lý Quân hét lên, giọng khàn đặc:

— Năng lượng vượt giới hạn! Nếu không kiểm soát, tất cả sẽ bị xóa sổ!

Trần Bách nhìn Lâm Kỳ, hai ánh mắt gặp nhau, ý chí hòa làm một:

— Đến lúc rồi, Kỳ!

Lâm Kỳ gật đầu. Nàng giơ tay, dị năng không gian bùng phát cực hạn. Một cánh cổng vô hình mở ra giữa không trung, gió lốc tím cuốn lên, hút mọi vật thể lạ vào bên trong. Đám áo xám bị cuốn đi, tiếng hét chìm vào hư vô.

Hàn Sở gào lên, dị năng phân tách không gian, nhưng sóng xung kích từ Lâm Kỳ đánh bật tất cả. Trác Dương cố điều khiển đám đông, song tâm trí họ đã vượt khỏi vòng kiểm soát, ánh mắt hướng về Lâm Kỳ, chỉ còn ý chí sống sót.

Giang Phong, Đỗ Hoàng, Triệu Vũ, Tô Minh, Lý Quân, Hứa Diễm, Hứa An—tất cả đồng lòng đứng quanh Lâm Kỳ, vòng tròn ý chí hợp nhất. Dị năng mỗi người như dòng suối nhỏ chảy về biển lớn, tiếp sức cho nàng.

Mạc Thư run rẩy, ánh mắt tuyệt vọng:

— Vì sao ngươi không bị khống chế? Sức mạnh này thuộc về ai?Lâm Kỳ đáp, giọng vang dội:

— Quyền lực sinh ra để bảo vệ, không phải để áp bức.

Hàn Sở lao vào nàng, song Trần Bách chắn trước, trường thương hóa lưỡi rìu, buộc hắn phải lùi lại. Dị năng va chạm, tia lửa b*n r*, không gian như muốn vỡ tung.

Phùng Nghi nhân lúc hỗn loạn, định lấy lọ độc cuối. Nhưng Triệu Vũ xuất hiện sau lưng, nhẹ nhàng gạt tay, thì thầm:

— Ở đây không dung thứ cho phản bội.

Phùng Nghi khuỵu xuống, nước mắt trào ra, lần đầu lộ vẻ yếu đuối thực sự.

Trác Dương nhận ra cục diện đã xoay chuyển, mặt trắng bệch. Hắn lùi lại, nhưng bị đám đông bao vây, những người từng quỳ gối nay đứng lên, ánh mắt không còn sợ hãi. Hắn rống lên, gào thét:

— Không có ta, các ngươi chỉ là rác rưởi!

Nhưng không ai đáp lại. Tất cả im lặng, chỉ còn tiếng gió hú.

Lâm Kỳ giơ tay, dị năng không gian bao phủ Trác Dương, nhốt hắn vào lớp màng vô hình, tách biệt với thế giới. Hắn gào thét, đập phá, nhưng không thể thoát ra.

Mạc Thư thấy mọi thứ ngoài kiểm soát, máu rỉ nơi môi. Nàng lùi lại, dị năng tâm trí hóa sóng xung kích, định phá lớp bảo vệ của Lâm Kỳ. Nhưng Tô Minh kịp đặt tay lên vai nàng, truyền vào dòng năng lượng chữa lành, dị năng của Mạc Thư yếu dần.

— Đủ rồi, Mạc Thư. Ngươi từng là người cứu người. Hãy tha thứ cho chính mình.

Mạc Thư bật khóc, nước mắt chảy dài trên gương mặt lạnh lẽo.

Bầu trời chuyển động, vết rạn tím trên cao xoáy rộng, hút mọi ánh nhìn. Không Gian Dị Thức mở rộng, cuốn theo dư âm trận chiến, những kẻ còn dã tâm bị nhốt vào lớp không gian dày đặc, không còn đường trở lại.

Giữa tâm bão, Lâm Kỳ cảm nhận ý chí đồng đội truyền vào mình. Dị năng không gian trở thành sợi dây liên kết, nối những tâm hồn tan tác thành một khối vững bền. Trong Không Gian Dị Thức, nàng thấy hình bóng gia đình cũ, ký ức đau thương ùa về, nhưng không còn là xiềng xích trói buộc.

Trần Bách đặt tay lên vai nàng, ánh mắt dịu dàng:

— Nàng không đơn độc.

Giang Phong gật đầu, giọng trầm ổn:

— Chúng ta cùng nhau.

Đỗ Hoàng mỉm cười:

— Dù phía trước là vực sâu, ta vẫn bước.

Tô Minh nắm tay nàng, ánh mắt kiên định:

— Người còn, hy vọng còn.

Triệu Vũ cười khẽ:

— Nếu chị ngã, chúng em sẽ đỡ chị.

Hứa Diễm ôm chặt Hứa An, nước mắt sáng lấp lánh:

— Gia đình là ở đây.

Lý Quân nói, giọng run nhưng vững vàng:

— Dữ liệu đã ổn định. Không Gian Dị Thức nằm trong tay chúng ta.

Lâm Kỳ nở nụ cười hiếm hoi. Nàng giang tay, ánh sáng tím cuốn lên trời, phủ kín quảng trường. Những kẻ từng phản diện, nếu còn chút thiện lương, đều được kéo vào vòng bảo hộ, dị năng bị hóa giải, trở về làm người bình thường.

Chỉ còn Trác Dương, Hàn Sở, Phùng Nghi bị giam trong không gian tối, dị năng bị phong tỏa. Mạc Thư ngồi bệt, ánh mắt trống rỗng, nhưng môi thoáng nở nụ cười nhẹ nhõm.

Bầu trời dần sáng, vết rạn tím thu nhỏ, hóa thành điểm sáng lấp lánh giữa màn đêm. Không Gian Dị Thức ổn định, thiết bị ngừng rít, chỉ còn lại nhịp thở của những người sống sót.

Lâm Kỳ nhìn từng khuôn mặt, từng ánh mắt. Nàng biết, cuộc chiến chỉ mới bắt đầu. Ngoài kia, thế giới vẫn đầy hiểm họa, nhưng trong vòng tay này, hạt giống hy vọng đã bén rễ.

Tiếng động khẽ vang từ lòng đất. Vết rạn tím chưa hoàn toàn khép lại. Trong sâu thẳm, một ý chí xa lạ đang trỗi dậy, như tiếng gọi của những kẻ tạo ra virus, vọng về từ chiều không gian khác.

Lâm Kỳ nắm chặt tay Trần Bách, mắt hướng về điểm sáng lạ giữa nền đá. Nàng hiểu, thử thách lớn nhất còn ở phía trước, nơi vận mệnh nhân loại và Không Gian Dị Thức sẽ quyết định bằng máu và nước mắt, không chỉ cho căn cứ này, mà cho cả thế giới tận cùng.

Trong im lặng, ánh sáng tím run rẩy, như sắp nổ tung thành cơn bão cuốn phăng mọi ảo tưởng bình yên. Dạ tiệc máu khép lại, nhưng cánh cửa số phận vẫn mở, chờ người dám bước qua, dù phía trước chỉ còn vực sâu không đáy.