Gió lạnh tràn về, mang theo mùi máu tanh và hơi ẩm của tro bụi. Đêm tối phủ xuống, ngọn đèn báo động nhấp nháy đỏ rực, chiếu lên tường đá những hình bóng run rẩy, vừa kiên cường vừa mỏi mệt. Trước cánh n*m c*n cứ, sóng xác sống cuộn trào, gào rú dội về như vạn mã sấm rền. Trên đài quan sát, Trần Bách lặng lẽ đứng, vai rộng che chắn phía sau Lâm Kỳ. Mắt anh sâu thẳm, ánh lên quyết đoán cùng lo lắng âm thầm. Thanh kiếm thép trong tay đã sứt mẻ, nhưng ý chí người cầm kiếm không hề suy chuyển.
Phía dưới, Lý Quân vùi đầu bên màn hình lập lòe tín hiệu, ngón tay lướt nhanh, trán rịn mồ hôi. Các thiết bị điện tử rung lên từng nhịp gấp gáp, tiếng gõ phím hoà lẫn tiếng th* d*c của đồng đội.
Trong căn phòng nhỏ phía sau tường thành, ánh đèn mờ chiếu lên những gương mặt tái nhợt. Hứa Diễm dìu Hứa An ngồi xuống chiếc ghế cũ kỹ, tay ôm chặt vai em trai, nước mắt chưa kịp khô. Tô Minh rửa tay, lau sạch vết máu, mắt khẽ liếc nhìn hai chị em, ánh nhìn vừa lạnh lùng vừa trĩu nặng ưu tư.
Lâm Kỳ tiến vào, áo choàng phủ vai, tóc đen buộc gọn, từng bước khoan thai nhưng vững chãi. Nàng nhìn Hứa An, giọng nhẹ mà rắn rỏi:
— An, ngươi còn điều gì chưa nói, hãy nói ra. Thời gian không còn nhiều.
Hứa An ngẩng đầu, đôi mắt ngập tràn thống khổ. Hắn nhìn chị, môi run lên rồi khép chặt như muốn tự trừng phạt. Cuối cùng, hắn hít sâu, tiếng nói khàn đặc vang lên trong căn phòng nhỏ:
— Nếu không có chị, em đã chẳng còn đường quay lại. Nhưng… em biết thứ các người muốn biết. Virus này… không phải do phòng thí nghiệm tạo ra, cũng không phải tai nạn. Nó… từ nơi khác tới. Một chiều không gian khác. Chúng ta, tất cả, chỉ là quân cờ trong trò chơi của kẻ ngoài thế giới này.
Không khí đặc quánh, mọi ánh mắt đổ dồn về phía hắn. Tô Minh buông ống tiêm, mắt mở lớn. Giang Phong xuất hiện nơi cửa, bóng cao lớn phủ lên nền đá, giọng trầm vang:
— Nói rõ đi. Không còn thời gian cho những lời úp mở.
Hứa An gật đầu, giọng càng lúc càng nghẹn:
— Lúc ở cùng Hàn Sở, ta bị ép giao thông tin. Đổi lại, hắn cho ta xem một vài thứ… hình ảnh, bản ghi chép. Có thiết bị kỳ lạ, giao tiếp với… với cái gì đó ngoài thế giới này. Em thấy một cánh cổng tím, những người mặc giáp bạc, ngôn ngữ không thể hiểu. Virus là sản phẩm thử nghiệm, được thả vào khí quyển để quan sát nhân loại. Chúng muốn xem con người sẽ tự hủy diệt, hay tiến hóa thành cái gì khác.
Lời nói của hắn rơi xuống, tựa tảng đá nặng nề đè lên lòng từng người. Triệu Vũ dựa vào vách, sắc mặt tái đi, lẩm bẩm:
— Chúng ta… là vật thí nghiệm sao?
Tô Minh siết chặt nắm tay, giọng run lên:
— Tất cả đau khổ, chết chóc… chỉ là trò tiêu khiển của ai đó ngoài kia?
Hứa An cúi đầu, giọng như lạc đi giữa gió lạnh:
— Đúng vậy. Ta còn thấy bản đồ, có những điểm sáng—ổ thí nghiệm—liên kết với chiều không gian khác. Chúng điều khiển, can thiệp vào dị năng giả.
Lâm Kỳ đứng lặng, đôi mắt xám nhìn sâu vào hư vô. Trong nàng, từng chữ Hứa An nói như những lưỡi dao cắt vào niềm tin vốn đã mong manh. Hóa ra, mọi nỗ lực, hy vọng, dị năng tỉnh thức, chỉ là một phần của ván cờ lớn ngoài tầm nhận thức. Nàng nhìn quanh: Trần Bách trầm mặc, Giang Phong lạnh lẽo, Tô Minh lặng người, Đỗ Hoàng nghiến răng, Triệu Vũ chới với, Lý Quân tay run, Hứa Diễm nước mắt lăn dài. Tất cả đều nặng nề, nhưng ánh sáng yếu ớt trong mắt họ chưa tắt.
Giang Phong khẽ gật đầu:
— Ngươi có bằng chứng không? Đừng để chỉ là lời kể.
Hứa An rút từ áo ra một con chip nhỏ, tay run rẩy đặt vào tay Lý Quân:
— Đây là bản ghi chép, mã hóa. Chỉ Lý Quân mới có thể giải.
Lý Quân như bừng tỉnh, cắm chip vào thiết bị. Dòng mã dày đặc hiện lên, màn hình nhấp nháy ánh sáng xanh lạnh. Căn phòng chìm trong tiếng gõ phím và tiếng tim đập dồn dập.
Bên ngoài, tiếng gió chuyển thành tiếng tru rền rĩ. Bầy xác sống dồn về phía Nam, như có mệnh lệnh vô hình. Đỗ Hoàng chạy lên tường, hét lớn:
— Bọn chúng kéo tới đông hơn! Chuẩn bị phòng thủ!
Trần Bách ra hiệu, các đội viên chia nhau vị trí, súng đạn lên nòng, ánh mắt rực lửa. Dưới ánh đèn báo động, Lâm Kỳ vẫn không rời mắt khỏi Hứa An:
— Còn gì nữa, nói hết đi. Sự thật nào còn che giấu?
Hứa An ngẩng đầu, giọng nghẹn lại:
— Chúng còn có thể mở cổng lần nữa. Nếu căn cứ này sụp đổ, hoặc dị năng giả cấp cao rơi vào tay chúng, sẽ có đợt thử nghiệm mới. Chúng đang tìm chìa khóa—chính là Không Gian Dị Thức mà Lâm Kỳ nắm giữ.
Không khí đặc quánh như bùn. Lâm Kỳ đưa tay vuốt vết sẹo trên cổ tay, lòng nặng trĩu. Tất cả hy vọng, hiểm họa đều dồn về một điểm—nàng.
Tiếng bước chân dồn dập vang lên ngoài hành lang. Trên nóc nhà, Mạc Thư và Phùng Nghi đã tới. Không khí lạnh như băng, ảo giác râm ran len lỏi vào đầu từng người lính. Mạc Thư đứng thẳng trên mái, tóc bạc lấp lánh, mắt xanh lạnh như băng:
— Các ngươi còn chống cự làm gì? Thế giới đã thối nát, chỉ kẻ mạnh mới sống.
Phùng Nghi cười nhạt, giọng sắc lẻm:
— Cứ tin vào hy vọng đi, để xem hy vọng ấy vỡ vụn thế nào.
Lâm Kỳ đứng lên, ánh mắt sáng rực trong đêm tối. Nàng nhìn về phía tường Nam, nơi đồng đội gồng mình chống trả. Tro bụi bay mù mịt, nhưng ý chí trong lòng nàng không hề dao động.
Trong phòng, tiếng gõ phím của Lý Quân vang lên không ngớt. Trên màn hình, bản đồ hiện lên, điểm sáng đỏ nhấp nháy, cấu trúc gen người biến đổi, ký tự lạ chạy dọc ngang. Một đoạn ghi âm vang lên, giọng nói méo mó lẫn tạp âm:
— Giai đoạn thử nghiệm ba bắt đầu. Mục tiêu: đánh giá phản ứng sinh tồn, dị năng thức tỉnh, hợp tác, phản bội… Mở cổng phụ tại tọa độ 13-7-32, chuẩn bị thu thập dữ liệu.
Triệu Vũ như bị sét đánh, đôi mắt mở lớn:
— Chúng ta chỉ là dữ liệu thí nghiệm…
Đỗ Hoàng đấm mạnh vào tường, gạch nứt vỡ:
— Mạng người với chúng chỉ là rác!
Tô Minh cười lạnh, mắt sâu thẳm:
— Chúng muốn gì? Nếu là tiến hóa, sao lại gieo rắc đau thương?
Lâm Kỳ trầm ngâm, giọng vang lên mạnh mẽ:
— Dù thế nào, ta vẫn có thể chọn con đường mình đi. Nếu đã biết mình là quân cờ, càng cần phải tự vẽ ván cờ của mình.
Trần Bách tiến tới, tay đặt lên vai nàng, giọng vững vàng:
— Chỉ cần còn thở, ta sẽ bảo vệ mọi người.
Giang Phong gật đầu, ánh mắt lạnh lẽo:
— Giữ vững căn cứ trước, sau đó tìm cách phá vỡ ván cờ.
Hứa Diễm lau nước mắt, ôm lấy em trai:
— An, cảm ơn em. Dù thế nào, chị cũng tin em. Hãy cùng nhau chiến đấu.
Hứa An gật đầu, nước mắt lăn dài, nhưng trong mắt đã bừng lên tia sáng:
— Em sẽ bù đắp sai lầm, dù phải trả giá bằng mạng sống.
Tiếng gầm của xác sống vang vọng sát tường, không khí ngột ngạt đến nghẹt thở. Lý Quân vẫn miệt mài, cuối cùng, một chuỗi ký tự đỏ hiện lên:
— Chìa khóa xác định. Ưu tiên: Không Gian Dị Thức. Nếu thất bại, kích hoạt hủy diệt toàn bộ.
Triệu Vũ run giọng:
— Nếu không lấy được Không Gian Dị Thức, chúng sẽ diệt hết?
Lâm Kỳ nhắm mắt, lấy lại bình tĩnh. Trong không gian tùy thân, nàng cảm nhận những mảnh ký ức, hy vọng, tuyệt vọng đan xen. Hình ảnh gia đình cũ thoáng qua, nhói buốt như mũi kim. Nhưng nàng vẫn đứng vững, mở mắt nhìn từng người:
— Dù chỉ là quân cờ, ta vẫn là chính mình. Ta có Không Gian Dị Thức, có các ngươi. Chúng muốn dùng ta làm chìa khóa, nhưng chỉ khi ta cho phép. Đừng sợ, ta sẽ dẫn đường, không ai bị bỏ lại.
Trần Bách siết nhẹ vai nàng:
— Ta tin nàng.
Đỗ Hoàng giọng vang dội:
— Ta cũng vậy! Có chết cũng không chịu khuất phục!
Giang Phong nói ngắn gọn:
— Đêm nay, không ai gục ngã.Tô Minh mím môi, ánh mắt sáng lên:
— Ta sẽ giữ mọi người sống đến cùng.
Hứa Diễm thì thầm, mắt rực lửa:
— Căn cứ này là nhà của ta.
Triệu Vũ cười nhạt, nhưng ánh mắt sáng rực:
— Có chết cũng phải chết cho ra trò.
Lý Quân ngẩng lên, kính trễ xuống sống mũi:
— Ta sẽ tìm cách khóa hệ thống, ngăn chúng mở cổng.
Tiếng động dữ dội vang lên từ phía Nam, tường căn cứ rung chuyển, đèn báo động chuyển sang trắng lạnh báo nguy hiểm. Trên nóc nhà, Mạc Thư đứng thẳng, tóc bạc tung bay, bàn tay giơ lên, một luồng sương mù mờ ảo lan rộng, ảo giác trùm lên từng đội viên phòng thủ. Tiếng cười lạnh buốt vang vọng:
— Kẻ nào chống lại ý chí của Người Quan Sát, chỉ có diệt vong.
Phùng Nghi hất lọ độc, khói tím bốc lên, xác sống dậy cuồng nộ, tiếng gầm rung trời. Các đội viên gồng mình chống trả, máu đỏ loang trên áo giáp. Đỗ Hoàng nhảy khỏi tường, búa vung lên đập nát đầu xác sống, máu đen bắn tung.
Lâm Kỳ ra hiệu cho Trần Bách:
— Bách, cùng ta phối hợp. Dị năng của ngươi có thể giữ vững cửa không gian.
Trần Bách gật đầu, hai tay kéo kim loại thành khiên chắn trước cổng Nam. Ánh bạc lóe lên, dị năng cộng hưởng, không gian rung động, một khe sáng mở ra, hút từng đợt xác sống lao tới.
Triệu Vũ lao vun vút, kéo thương binh lùi về sau, bàn tay dính máu nhưng mắt không dao động. Giang Phong di chuyển như bóng, dao lóe sáng, máu bắn tung, từng bước chắc chắn.
Hứa Diễm đứng bên cửa, truyền ý niệm cho đàn thú nuôi. Bầy chó, mèo, chim, chuột lao ra, cắn xé xác sống, tạo thành tuyến phòng thủ thứ hai. Nàng khẽ thì thầm, nước mắt lăn dài:
— Đừng sợ, các ngươi là gia đình của ta.
Hứa An đứng phía sau, hai tay siết chặt súng lục, ánh mắt bừng cháy, sẵn sàng bảo vệ chị gái.
Tô Minh chạy dọc hành lang, chữa trị cho người bị thương. Dị năng hồi phục tỏa sáng, vết thương khép lại, máu ngừng chảy. Mồ hôi ướt trán, nhưng mắt vẫn kiên cường.
Bên ngoài, Mạc Thư cười vang, dị năng ảo giác lan rộng, binh sĩ bắt đầu quay súng vào đồng đội. Lâm Kỳ quát lớn:
— Tỉnh lại! Đừng để bị thao túng!
Nàng mở rộng không gian tùy thân, ánh sáng bạc quấn quanh đầu đội viên, sương mù tan dần, lý trí trở lại.
Phùng Nghi tung lọ độc mới, khói xanh tràn vào, ai ngửi phải ngã gục. Đỗ Hoàng dùng dị năng tăng sức mạnh, bế từng người vào vùng an toàn.
Giang Phong rút súng, bắn thẳng vào vai Phùng Nghi. Nàng loạng choạng, máu đỏ thấm áo, nhưng vẫn cười nhạt, nuốt viên thuốc, vết thương liền lại tức thì.
Lý Quân kêu lên:
— Có tín hiệu lạ! Thiết bị ngoài hành tinh đang dò tọa độ Không Gian Dị Thức! Nếu không khóa lại, chúng sẽ mở cổng ngay trong căn cứ!
Lâm Kỳ nhắm mắt, tập trung ý chí. Dị năng bùng nổ, ánh sáng trắng lan rộng, mọi vật xung quanh như bị kéo vào chiều không gian khác. Trần Bách bên cạnh, kim loại biến thành sợi dây bạc, phong ấn quanh nàng.
Triệu Vũ lao đi, thu thập thiết bị, trao cho Lý Quân. Cậu gắn vào máy chủ, mồ hôi nhỏ giọt:
— Ta sẽ thử đảo tín hiệu, đánh lạc hướng chúng!
Bên ngoài, xác sống càng dày, sóng tràn tới như biển động. Trời đêm nhuốm tím đỏ, sấm chớp lóe sáng, không khí đặc quánh tử khí.
Hứa An nhìn ra ngoài, thì thào:
— Nếu chúng mở cổng lúc này, tất cả sẽ kết thúc.
Lâm Kỳ mở mắt, ánh sáng nơi đồng tử sâu thẳm. Nàng nói:
— Không gian tùy thân là mảnh nhỏ của Không Gian Dị Thức. Nếu ta chủ động mở, có thể kiểm soát năng lượng, ngăn chúng xâm nhập. Nhưng nếu thất bại, nơi đây sẽ bị nuốt chửng.
Trần Bách đặt tay lên vai nàng, giọng ấm áp:
— Ta sẽ cùng nàng, dù kết cục ra sao.
Giang Phong đứng cạnh, súng sẵn sàng:
— Ta giữ cửa, không để ai lọt vào.
Tô Minh, Hứa Diễm, Đỗ Hoàng, Triệu Vũ đồng loạt đứng quanh Lâm Kỳ, tạo thành vòng bảo vệ chắc chắn. Ánh sáng từ không gian tùy thân tỏa rộng, bao trùm tất cả.
Bỗng từ thiết bị của Lý Quân, giọng nói lạ vang lên, ngôn ngữ méo mó, âm sắc lạnh băng:
— Chìa khóa đã kích hoạt. Mở cổng phụ. Thu thập dữ liệu. Loại bỏ cá thể phản kháng.
Lý Quân hét lên:
— Chúng mở cổng rồi! Ta không ngăn được nữa!
Ánh sáng tím lóe lên trên bầu trời căn cứ, một khe nứt không gian hiện giữa quảng trường. Gió lốc cuộn xoáy, xác sống dạt sang hai bên. Những bóng người mặc giáp bạc lờ mờ xuất hiện trong ánh sáng lạ.
Lâm Kỳ siết chặt bàn tay, máu rỉ ra từ vết sẹo, dị năng bùng nổ mạnh mẽ. Nàng quát lớn:
— Không Gian Dị Thức, nghe ta! Đóng lại lối đi, bảo vệ sinh linh nơi này!
Ánh sáng trắng bừng lên, khe nứt không gian rung chuyển, bóng giáp bạc tan biến như khói. Mạc Thư gào lên, dị năng vỡ vụn, nàng ngã quỵ trên nóc nhà, mắt trừng trừng kinh hãi.
Phùng Nghi lùi lại, máu trào miệng, lọ độc vỡ trên tay, khói tím quấn quanh người rồi tan biến.
Bầy xác sống tru lên, lao vào khe nứt, thân thể cháy rực trong ánh sáng trắng, từng lớp bị xóa sổ.
Khoảnh khắc ấy, Lâm Kỳ cảm nhận ý chí Không Gian Dị Thức—lạnh lẽo, vô tận, nhưng thấp thoáng hy vọng. Một giọng nói mơ hồ vang lên trong tâm trí nàng:
— Kẻ giữ chìa khóa, chọn con đường nào? Hy sinh bản thân hay ở lại chiến đấu?
Nàng mở mắt, ánh sáng lan ra như ngân hà, môi khẽ mấp máy:
— Ta chọn ở lại. Dù là quân cờ, ta vẫn tự vẽ ván cờ của mình.
Gió lặng, khe nứt thu hẹp, ánh sáng trắng bao phủ căn cứ, thiết bị ngoài hành tinh biến mất trong tiếng nổ trầm đục. Bầy xác sống tan thành tro bụi, máu loang trên nền đất.
Bầu trời chuyển sang bình minh xám bạc, ánh sáng yếu ớt chiếu xuống mái nhà đổ nát. Trong căn cứ, mọi người ngã xuống, th* d*c, ánh mắt sáng lên sức sống.
Lâm Kỳ khuỵu xuống, mồ hôi ướt trán, Trần Bách kịp đỡ lấy, vòng tay ôm chặt nàng. Hứa Diễm òa khóc, ôm em trai, nước mắt hòa máu.
Giang Phong kiểm tra từng người, ánh mắt dịu lại. Tô Minh ngồi bệt xuống, lau máu trên trán, mỉm cười mệt nhọc:
— Chúng ta… vẫn còn sống.
Triệu Vũ ngồi phịch xuống, th* d*c:
— Ván cờ vẫn chưa kết thúc.
Lý Quân nhìn màn hình, ký tự lạ biến mất, chỉ còn một dòng:
— Trò chơi vẫn tiếp tục. Người giữ chìa khóa, hãy chuẩn bị cho lượt kế tiếp.
Không gian lặng đi, chỉ còn tiếng gió ngoài tường. Trong ánh sáng bình minh nhợt nhạt, Lâm Kỳ ngẩng đầu, đôi mắt xám ánh lên quyết tâm mãnh liệt.
Xa xa, bầu trời còn vết rạn tím nhạt—dấu hiệu cánh cổng chưa hoàn toàn khép lại. Dưới lòng đất, bóng tối vẫn âm thầm chờ cơ hội.
Trong căn cứ, những người sống sót siết chặt tay nhau, hiểu rằng thử thách mới chỉ bắt đầu. Nhưng giữa hoang tàn, hạt mầm hy vọng vẫn lặng lẽ lớn lên, chờ ngày vươn khỏi tro tàn, tự mình viết tiếp số phận.