Cẩm Tú Độc Tâm

Chương 2: Tâm Ấn và Mật Lệnh

Sảnh Đợi chìm trong tĩnh mịch, thỉnh thoảng chỉ vọng lại tiếng bước chân của Cẩm Tú giám tuần tra. Lâm Tố Như ngồi lặng lẽ, tay vuốt nhẹ trâm ngọc, mắt nhắm hờ như đang nghỉ ngơi nhưng thực chất tâm trí vận động không ngừng. Đêm đầu tiên trong cung, mọi giác quan đều phải căng ra, từng nhịp thở cũng không dám buông lỏng. Mỗi góc tối là một ổ sói, từng cái bóng đều có thể hóa thành địch thủ bất ngờ.

Góc bên kia, Vệ Nhược Lan dựng lưng vào cột, mắt chăm chú quan sát từng động tác của các phi tần còn sót lại. Khác với vẻ điềm nhiên của Tố Như, Nhược Lan giữ thế sẵn sàng, tay đã đặt sát vào vạt áo, nơi ẩn giấu ám khí. Phùng Giao Dao ngồi cạnh cửa sổ, dáng vẻ nhàn nhã, tay gẩy nhẹ dây lụa buộc tóc, đôi môi mỉm cười như chẳng màng tới hiểm nguy. Đào Linh im lìm thu mình sau cây cột, ánh mắt thoáng chốc lại liếc quanh, như thể đang chờ lệnh từ ai đó.

Tiếng bước chân nặng nề vang lên ngoài hành lang. Cánh cửa mở ra, Cẩm Tú giám xuất hiện, tay cầm một hộp gỗ nhỏ. Bà ta lướt mắt một vòng, rồi đặt hộp lên bàn, giọng nói đều đều:

“Bắt đầu luyện tập thao tác cơ bản. Từng người lên nhận lệnh.”

Tố Như đứng dậy, thẳng lưng tiến đến. Bên trong hộp là sáu chiếc vòng bạc, mỗi chiếc khắc một ký hiệu kỳ lạ. Cẩm Tú giám lạnh lùng:

“Đây là ‘Tâm Ấn’. Đeo vào cổ tay, kích hoạt khi nhận mật lệnh. Không ai được phép tháo ra nếu chưa hoàn thành thử thách. Nếu thất bại… hậu quả tự gánh chịu.”

Tố Như cầm lấy chiếc vòng, ngón tay khẽ lướt qua đường vân lạ. Đáy lòng nàng nhói lên dự cảm bất an. Cảm giác này quen thuộc, giống như khi đối diện bàn cờ sinh tử, chỉ cần đặt sai một quân là toàn bộ cục diện sụp đổ.

Khi vòng bạc chạm vào da, một luồng lạnh buốt chạy dọc xương tay. Hình ảnh mơ hồ chớp lên trong đầu nàng – khuôn mặt mẫu thân mỉm cười dịu dàng, rồi tan biến. Tố Như siết chặt bàn tay, ép bản thân lấy lại bình tĩnh.

Phía sau, tiếng cười khẽ của Phùng Giao Dao vang lên:

“Nghe nói Tâm Ấn này có thể thao túng cảm xúc, thật không biết nên sợ hay nên mừng.”

Vệ Nhược Lan đáp lại, giọng trầm ổn:

“Vũ khí càng sắc, giá phải trả càng lớn. Đừng để nó dẫn dắt ngươi đi lạc.”

Cẩm Tú giám không nói thêm, chỉ phất tay ra hiệu từng người đeo vòng. Khi tất cả đã xong, bà ta mở một mảnh giấy, bắt đầu đọc mật lệnh:

“Bài kiểm tra đầu tiên: Thao tác Tâm Ấn để nhận diện ý đồ của đối phương. Nếu thất bại, ký ức quan trọng sẽ bị xóa.”

Bà ngừng lại, ánh mắt sắc lạnh lia qua Tố Như:

“Lâm Tố Như, bắt đầu.”

Tố Như bước lên, ngón tay chạm nhẹ vào ký hiệu trên vòng bạc. Một luồng khí lạnh tràn vào tâm trí, cảm giác như có hàng trăm dòng chảy lạ lẫm đang quét qua từng ngóc ngách trí nhớ. Trước mắt nàng, bóng dáng Phùng Giao Dao và Đào Linh hiện lên, nét mặt bị bóp méo bởi những cảm xúc lẫn lộn: lo sợ, tham vọng, đố kỵ, mưu tính. Những cảm xúc ấy cuộn lại thành từng dòng mã, như thể nàng đang chơi một trận combat tâm lý, mỗi lần click chuột là một lượt dò xét, một nước đi trên bàn cờ quyền lực.

Tố Như tập trung, khéo léo lướt qua những cảm xúc giả tạo, nhắm thẳng vào trung tâm – nơi thật sự ẩn chứa động cơ của đối thủ. Kỹ năng phân tích tâm lý luyện từ nhỏ giúp nàng không lạc hướng. Khi vòng bạc nhấp nháy ánh sáng xanh, Cẩm Tú giám gật đầu:

“Qua.”

Nhược Lan cũng lần lượt thực hiện. Còn Phùng Giao Dao, nàng ta mỉm cười, gõ nhẹ lên vòng:

“Có thể chọn người để nhận diện không?”

Cẩm Tú giám lạnh lùng:

“Được. Nhưng nếu chọn sai, ký ức tổn thất sẽ lớn hơn.”

Giao Dao chọn Đào Linh. Ánh mắt hai người giao nhau, thoáng chốc như có điện xẹt. Giao Dao nhắm mắt, môi mấp máy đọc thầm mật chú. Vòng bạc đỏ rực, ánh sáng quét qua Đào Linh. Đào Linh run lên, cắn môi nhưng vẫn đứng vững. Sau vài hơi thở, Giao Dao mở mắt, nụ cười càng thêm rạng rỡ:

“Ý đồ của Đào Linh là muốn liên minh với người mạnh nhất, sẵn sàng bán đứng bất cứ ai.”

Cẩm Tú giám gật đầu, ghi chép gì đó vào sổ.

Một tiếng động nhỏ vang lên ngoài hành lang. Không khí lập tức căng như dây đàn. Bóng một người đàn ông cao lớn lướt qua cửa sổ, động tác nhẹ đến mức không gây tiếng động. Cẩm Tú giám khẽ cau mày, nhưng chưa kịp phản ứng thì bóng đen ấy đã xuất hiện ngay trước mặt mọi người. Là Triệu Khánh Vân, thị vệ mới nổi tiếng lạnh lùng, được đồn nắm giữ nhiều bí mật của Tử Cấm Thành.

Khánh Vân liếc qua từng gương mặt, dừng lại lâu hơn ở chỗ Tố Như. Giọng nói trầm thấp nhưng dứt khoát:

“Có mật lệnh khẩn từ Cẩm Tú viện. Trong ba ngày tới, sẽ có chuỗi ám sát nhắm vào những người vượt qua vòng kiểm tra. Ai không chuẩn bị, sẽ bị loại khỏi cuộc chơi. Đêm nay, mọi lối đi đều bị kiểm soát. Đừng tin bất cứ ai, kể cả Cẩm Tú giám.”

Không khí trong Sảnh Đợi chùng xuống. Đào Linh co rúm lại, ánh mắt lộ rõ hoang mang. Phùng Giao Dao cười nhạt, gương mặt bình thản như thể vừa nghe kể một vở tuồng cũ. Vệ Nhược Lan siết chặt nắm đấm, môi mím thành đường thẳng.

Tố Như nhìn thẳng vào Khánh Vân:

“Vì sao ngươi lại cảnh báo chúng ta? Ngươi không sợ bị nghi ngờ là nội gián?”

Khánh Vân nhún vai, ánh mắt lạnh như băng:

“Nếu ta không nói, các ngươi sớm muộn cũng bị loại. Đến lúc đó, chẳng còn ai để ta lợi dụng.”

Nói xong, hắn lướt qua Tố Như, thấp giọng:

“Cẩn thận Đào Linh. Đêm nay, nàng ta sẽ ra tay.”

Chỉ một câu, rồi Khánh Vân biến mất như chưa từng xuất hiện.

Cẩm Tú giám khẽ nhíu mày, nhưng không truy vấn. Bà ta chỉ khép hộp gỗ lại, ra lệnh:

“Giải tán. Tự bảo vệ mình. Ai bị loại sẽ không được báo trước.”

Tố Như trở về góc tường, ngồi xuống, lưng tựa vào vách lạnh. Nàng nhắm mắt, tập trung kiểm tra trạng thái Tâm Ấn trong tâm trí. Như một hệ thống trực tuyến, bên trong hiện ra các chỉ số:

- Ký ức: 90%

- Cảm xúc: 80%

- Mức cảnh giác: 100%

- Trạng thái: Ổn định

Nàng thở ra nhẹ, nhưng linh cảm hiểm nguy vẫn không rời. Đêm nay, ai cũng là người sói, chỉ chờ đối phương sơ hở để tung đòn chí mạng.

Bên ngoài, tiếng gió rít mạnh hơn, báo hiệu cơn mưa sắp trút xuống. Phùng Giao Dao lặng lẽ tiến lại gần, thì thầm:

“Tố Như, nếu ngươi cần đồng minh, ta sẵn sàng hợp tác. Miễn là quyền lợi chia đều.”

Tố Như cười nhẹ, ánh mắt sắc lạnh:

“Hợp tác? Ngươi muốn ta tin ngươi ư?”

Giao Dao nhún vai:

“Ta không cần ngươi tin, chỉ cần ngươi hiểu: trong trò chơi này, không ai sống sót một mình.”Chưa kịp trả lời, Vệ Nhược Lan đã tiến đến, ánh mắt cảnh giác:

“Cẩn thận. Ta vừa phát hiện Đào Linh truyền ám hiệu cho một thị vệ. Có thể là kẻ gank thuê.”

Tố Như gật đầu, ánh mắt lóe lên tia suy tính.

“Đêm nay chúng ta canh luân phiên. Ta đi trước. Nếu có động tĩnh, lập tức báo động.”

Ba người chia nhau vị trí, tạo thành thế chân vạc phòng thủ. Phía ngoài cửa, bóng Đào Linh thoáng ẩn hiện. Nàng ta lặng lẽ di chuyển, mỗi bước đều tính toán, như một sát thủ đang rình mồi.

Nửa đêm, trời đổ mưa. Tiếng mưa rơi lộp bộp trên mái ngói, hòa vào tiếng thở gấp gáp của những kẻ thức trắng. Tố Như vừa nhắm mắt được một lát thì bỗng cảm thấy vòng bạc trên cổ tay nóng ran. Một luồng xung động lạ bắn thẳng vào tâm trí, ép nàng phải truy cập hệ thống Tâm Ấn.

Trước mắt nàng, giao diện hiện lên:

- Mật lệnh: Kích hoạt Tâm Ấn, truy quét ký ức của đối thủ gần nhất.

- Cảnh báo: Nếu từ chối, hệ thống tự động xóa một ký ức quý giá.

Tố Như toát mồ hôi lạnh. Đây là vòng loại trừ thực sự. Nàng nhìn quanh, thấy Đào Linh đang lặng lẽ tiến lại gần, tay cầm dao nhỏ giấu trong tay áo.

Không còn lựa chọn, Tố Như chạm ngón tay vào ký hiệu trên vòng bạc. Một luồng sáng xanh phóng ra, bao trùm lấy Đào Linh. Cảm giác như dòng điện chạy xuyên qua não bộ, kéo theo những ký ức vỡ vụn. Tố Như nghe rõ tiếng tim mình đập gấp, từng lớp ký ức hiện lên như màn hình combat: những lần mẫu thân dạy cờ vây, cái ôm ấm áp trong những đêm đông, tiếng ru ngọt ngào. Rồi đột ngột, tất cả biến thành sương mù, chỉ còn lại một khoảng trống lạnh lẽo. Một mảnh ký ức về mẫu thân – hình ảnh chiếc khăn tay thêu hoa lan – vụt tắt.

Đào Linh lảo đảo, ôm đầu, miệng lẩm bẩm:

“Đừng… đừng lấy đi của ta…”

Tố Như siết chặt tay, gắng giữ bình tĩnh. Trong đầu nàng trống rỗng một góc, như vừa đánh mất thứ gì không thể lấy lại. Vòng bạc nguội dần, trả lại cảm giác lạnh ngắt trên cổ tay.

Tiếng động mạnh vang lên. Vệ Nhược Lan lao tới, kéo Đào Linh ra xa:

“Ngươi vừa dùng Tâm Ấn?”

Tố Như gật đầu, giọng khàn đặc:

“Hệ thống ép ta kích hoạt. Nếu không, sẽ mất thêm ký ức.”

Giao Dao đứng phía sau, mắt lóe sáng:

“Cảm giác thế nào? Đau không?”

Tố Như nhìn thẳng vào nàng ta, ánh mắt không cảm xúc:

“Không đau. Chỉ lạnh.”

Đào Linh ngã quỵ xuống đất, toàn thân run rẩy. Tâm Ấn trên cổ tay nàng ta tối sầm, dấu hiệu bị vô hiệu hóa. Một Cẩm Tú giám xuất hiện, đưa Đào Linh rời đi không một lời giải thích. Không ai hỏi, cũng chẳng ai muốn biết kết cục của người bị loại.

Khánh Vân xuất hiện bên ngoài cửa sổ, ánh mắt dõi vào trong, lạnh lùng nhưng ẩn chứa chút thương cảm. Hắn chỉ khẽ nói:

“Đây mới chỉ là bắt đầu. Đêm mai, sẽ còn hung hiểm hơn.”

Tố Như ngước mắt nhìn Khánh Vân, giọng trầm thấp:

“Ngươi biết rõ về Tâm Ấn. Hãy nói thật: nó là gì?”

Khánh Vân thoáng ngập ngừng, rồi đáp:

“Nó là vũ khí. Nhưng cũng là cái bẫy. Mỗi lần sử dụng, ngươi sẽ đánh mất một phần bản thân. Đến khi chẳng còn gì để mất, ngươi sẽ trở thành con tốt lạnh lùng không cảm xúc, chỉ biết phục tùng mệnh lệnh.”

Vệ Nhược Lan chen vào, giọng đầy phẫn nộ:

“Vậy chúng ta là gì? Chỉ là quân cờ cho bọn họ thử nghiệm?”

Khánh Vân lắc đầu:

“Không chỉ các ngươi. Tất cả trong cung đều như vậy. Người thắng là kẻ cuối cùng giữ lại được phần người trong chính mình.”

Phùng Giao Dao cười nhạt:

“Vậy ai mới thật sự là người sói trong trò chơi này?”

Khánh Vân nhìn sâu vào mắt Tố Như, thì thầm:

“Chỉ có ngươi mới trả lời được câu hỏi ấy.”

Tiếng mưa ngoài trời càng lúc càng nặng hạt. Không khí trong Sảnh Đợi đặc quánh mùi ẩm mốc và căng thẳng. Tố Như ôm lấy cổ tay, cảm nhận rõ rệt khoảng trống trong ký ức vừa mất đi. Đau, nhưng không thể dừng lại. Nếu không tiến lên, nàng sẽ bị chính hệ thống này nuốt chửng.

Giao Dao khẽ đặt tay lên vai nàng, giọng nhẹ như gió:

“Đêm mai, hãy để ta dẫn đầu. Ngươi cần nghỉ ngơi.”

Tố Như gạt tay nàng ta ra, ánh mắt lạnh tanh:

“Ta không tin ai cả. Kể cả ngươi.”

Giao Dao cười, không giận, chỉ lùi về góc sáng, ánh mắt ẩn chứa toan tính khó đoán.

Ngoài kia, tiếng chuông canh hai vang lên. Vệ Nhược Lan chỉnh lại áo, thì thầm với Tố Như:

“Ngủ đi, ta canh cho. Nhưng đừng lơ là. Kẻ săn mồi luôn chờ lúc con mồi yếu nhất.”

Tố Như nhắm mắt, nhưng tâm trí không thể yên. Những mảnh ký ức vỡ vụn đan xen, hình ảnh mẫu thân nhạt nhòa dần trong sương mờ. Tâm Ấn trên cổ tay lạnh như băng, nhắc nhở nàng rằng, mỗi bước đi trong cung này đều phải trả giá.

Ở góc khuất, Khánh Vân quan sát tất cả, ánh mắt sâu thẳm như muốn xuyên thấu mọi lớp ngụy trang. Hắn lặng lẽ rời đi, để lại một câu nói nhỏ đủ cho Tố Như nghe rõ:

“Muốn sống sót, phải biết lúc nào là sói, lúc nào là người.”

Đêm chưa tàn, nhưng trận combat thực sự đã bắt đầu. Trong tĩnh lặng, từng luồng sát khí âm thầm tỏa ra, chờ thời cơ tung ra đòn chí mạng. Tố Như biết, chỉ cần lơ là một khắc, nàng sẽ trở thành nạn nhân tiếp theo của Tâm Ấn và những mật lệnh không thể khước từ.

Mưa vẫn rơi, che lấp tiếng thở dài của những kẻ vừa mất đi một phần ký ức, cũng như che giấu bóng tối đang ngày một dày hơn trong cung cấm này.