Ta yên lặng nhìn y, chợt cảm thấy nực cười.
Thì ra trong mắt y, ta vĩnh viễn là ngôi sao tai ương có thể tùy ý chà đạp.
"Phụ thân," Ta chậm rãi mở lời, giọng nói bình tĩnh đến nỗi ngay cả ta cũng thấy kinh ngạc, "Nữ nhi muốn hỏi người một câu."
"Năm xưa lời phê mệnh của Khâm Thiên Giám, rốt cuộc là thật hay giả?"
Cả phòng chìm vào tĩnh mịch.
Sắc mặt phụ thân lập tức xanh mét, mọi người nhìn nhau.
Mẫu thân từ sau bình phong vội vã chạy ra, mắt ngấn lệ muốn nắm tay ta: "Cẩm Sắt, chuyện quá khứ hà tất phải nhắc lại? Giờ con sống tốt rồi, nên nghĩ đến cái tốt của gia tộc..."
Ta nghiêng người tránh né sự đụng chạm của bà, cười lạnh một tiếng: "Cái tốt của gia tộc? Là để ta gánh lấy danh 'Cô loan sát' mười tám năm thay tỷ tỷ, hay là lạnh lùng đứng nhìn nàng ta cướp đi phu quân của ta ngay trong ngày đại hôn?"
"Ngươi hỗn xược!" Phụ thân gầm lên giận dữ, gân xanh trên trán nổi rõ, "Nếu không có Giang gia, ngươi sớm đã bị nước bọt của thiên hạ dìm chếc rồi! Mệnh cách ngươi mang sát khí, sinh ra là để đỡ tai ương cho Minh Châu!"
Lời còn chưa dứt, vỏ đao của Tiêu Thừa đã nặng nề nện xuống bàn, làm đồ trà tan vỡ.
"Giang đại nhân," Giọng chàng lạnh lẽo, "Phu nhân của bản hầu, không đến lượt ngươi chà đạp."
Phụ thân bị tiếng động này chấn động lùi lại nửa bước, nhưng vẫn gắng gượng cười lạnh: "Hầu gia hà tất nổi giận? Ngài cưới về chẳng qua là một đích nữ mệnh cứng khắc phu bị bỏ rơi, thật sự nghĩ mình nhặt được báu vật sao..."
Ta tiến lên một bước, nói: "Cái gọi là 'Cô loan sát' năm xưa, là một âm mưu lừa bịp giữa các người và Khâm Thiên Giám!"
Đầu ngón tay ta run rẩy, nhưng từng lời nói ra lại như đâm thẳng vào tim: "Mệnh cách tỷ tỷ tầm thường, các người sợ nàng ta sau này không với tới cành cao, bèn bịa đặt ra lời nói dối 'Phượng minh cách', rồi dùng ta, một 'ngôi sao tai ương' này, để thay nàng ta hứng chịu mọi lời đàm tiếu!"
Mẫu thân tê liệt ngồi dưới đất, ôm mặt khóc rống: "Chúng ta cũng là bất đắc dĩ... Nếu Minh Châu không có quý mệnh hộ thân, Giang gia làm sao có thể đứng vững trong triều?"
Ta nhìn lớp màu đỏ son trên móng tay được bà chăm chút kỹ lưỡng, chợt nhớ đến năm lễ cập kê, bà tự tay cài trâm phượng châu báu cho tỷ tỷ, nhưng lại làm ngơ khi xiêm y của ta bị than lửa làm thủng.
"Bất đắc dĩ?"
Khi xoay người, ta nghe thấy tiếng rủa xả cuồng loạn của phụ thân, nghe thấy tiếng khóc xé lòng của mẫu thân, nhưng những âm thanh ấy bỗng chốc trở nên rất xa xôi.
Tiêu Thừa đang đợi ta ngoài cửa, ánh tà dương kéo bóng chàng dài ra.
Ta bước về phía chàng, bước chân ngày càng nhanh, cuối cùng gần như là chạy.
Giống như sự dứt khoát khi rời khỏi Kinh thành năm nào, nhưng giờ đây đã không còn cô độc.
Chàng dang rộng vòng tay đón lấy ta, cúi đầu hôn lên khóe mắt ta còn vương ẩm ướt: "Về nhà nhé?"
Ta vùi mặt vào lồng ngực chàng gật đầu, mùi gió cát biên quan vấn vít nơi c.h.óp mũi, khiến ta thấy yên lòng hơn hương phấn son nơi Kinh thành.
Khi xe ngựa rời khỏi cổng thành, ta vén rèm xe, nhìn hai chữ "Kinh thành" trên tường thành dần dần nhạt nhòa.
Mười tám năm gông xiềng, đến đây bụi về với bụi, đất về với đất.
Khi xe ngựa rời khỏi Kinh thành, màn đêm đang buông xuống.
Tiêu Thừa nắm lấy tay ta, nhiệt độ thô ráp từ lòng bàn tay chàng truyền qua làn da, nghiền nát từng chút tro tàn còn sót lại của những giấc mộng cũ.
"Còn đau không?" Chàng đột nhiên mở lời, ngón tay cái nhẹ nhàng xoa lên vết hằn đỏ trên cổ tay ta do Tạ Cảnh Hành siết chặt.
Ta lắc đầu, vén rèm xe.
Gió đêm mang theo hương hoa dại ùa vào, trong lành hơn nhiều so với mùi phấn son Kinh thành.
Tiêu Thừa cười khẽ một tiếng, như làm ảo thuật lấy ra một gói táo tàu sấy mật từ trong lòng: "Ăn trên đường đi. Nàng từng nói nhớ đồ ngọt Kinh thành."
Táo tàu ngậm trên đầu lưỡi, vừa ngọt vừa chát.
Ba năm trước, ngày ta rời Kinh, cũng từng đi qua cánh đồng hoa này.
Lúc đó miệng ta toàn là vị mặn chát của nước mắt, nào ngờ có một ngày, lại có người nhớ đến sở thích ta tùy tiện nhắc đến.
Bánh xe cán qua sỏi đá, Tiêu Thừa chợt kéo ta vào lòng: "Ngủ một lát nhé? Đến dịch trạm bản hầu sẽ gọi nàng."
Giọng chàng bình thản, dường như người vừa rồi trấn áp toàn bộ Tạ phủ không phải là chàng.
Ta tựa vào vai chàng, nghe thấy tiếng tim đập ổn định truyền đến dưới lớp giáp, chợt nhớ đến đêm tuyết đầu tiên ở biên quan.
Khi đó ta sốt cao không dứt, chàng thức suốt đêm bên giường, dùng rượu mạnh lau người giúp ta hạ nhiệt.
Ta mơ màng nắm lấy cổ tay chàng hỏi tại sao, chàng im lặng hồi lâu mới đáp: "Nàng sốt mê man vẫn còn bận tâm đến giờ thay thuốc ở doanh trại thương binh, người như thế, không đáng chếc."
"Cười gì đấy?" Tiêu Thừa nhéo nhẹ d** tai ta.
Ta ngước lên nhìn râu cằm chàng, khẽ hỏi: "Nếu Hầu gia biết th.i.ế.p phiền phức đến vậy, liệu còn 'nhặt' th.i.ế.p về không?"
Chàng nhướng mày, đột nhiên cúi xuống cắn lấy quả táo tàu trên đầu ngón tay ta, môi lướt qua ngón tay: "Nhặt? Bản hầu rõ ràng là cướp dâu."
Ngoài xe truyền đến tiếng ho khan của thân binh, vành tai ta nóng bừng, nhưng lại bị chàng ôm càng lúc càng chặt.
Khi màn đêm dần sâu, từ xa bỗng truyền đến tiếng vó ngựa dồn dập.
Thân binh quát lớn: "Kẻ nào chắn đường xe?!"
"Cẩm Sắt... là ta." Giọng Tạ Cảnh Hành khàn đặc đến mức lạc điệu.
Ánh mắt Tiêu Thừa chợt lạnh băng, ta giữ chặt cánh tay chàng đang định rút đao, vén rèm nhìn ra.
Dưới ánh trăng, Tạ Cảnh Hành y phục xộc xệch, trong tay ôm một chiếc túi thơm đã phai màu.
Đó là thứ ta thêu tặng hắn năm lễ cập kê, đường kim mũi chỉ xiêu vẹo.
"Năm xưa cùng ngươi học cưỡi ngựa, ngươi nói muốn một cái túi đựng lương khô." Ta bình tĩnh nhìn hắn, "Đáng tiếc còn chưa kịp đưa, đã thấy tỷ tỷ mặc xiêm y của ta bước ra từ phòng ngươi."
Hắn lảo đảo quỳ xuống đất, túi thơm rơi vào bùn lầy: "Ta hối hận rồi... ta thật sự hối hận rồi..."