Nếu phụ thân muốn g.i.ế.c ta, báo thù cho Phương di nương mà người nâng niu trong lòng, vậy cứ việc đến.
Mỗi người dựa vào bản lĩnh, xem ai c.h.ế.t trước.
15
Trên đường trở về thành, ta gặp Mạnh Duyệt Thư.
Hắn ghìm ngựa dừng bên đường, tựa như đã chờ rất lâu.
Ta bảo xe ngựa dừng lại, vén rèm xe, thò nửa người ra ngoài.
Mạnh Duyệt Thư xoay người xuống ngựa, đi mấy bước đến trước xe, ngẩng đầu nhìn ta, ánh mắt hơi trầm:
“Có bị thương không?”
Ta hơi khựng lại, quả nhiên hắn đã biết.
Mạnh Duyệt Thư dường như sợ ta hiểu lầm, giữa mày mắt mang theo vẻ sốt ruột và khẩn thiết:
“Ta chỉ lo cho nàng, không phải cố ý dò hỏi tin tức của nàng.”
Ta không nhịn được khẽ cười một tiếng:
“Ta không trách huynh.”
Kiếp trước, khi phát hiện hắn phái người theo dõi và điều tra ta, ta đã hiểu lầm hắn, từ đó càng xa cách hắn hơn.
Lần này, sẽ không như vậy nữa.
Hắn lặng lẽ bảo vệ ta, trong lòng ta rất vui.
Nha hoàn ngồi trở vào xe, phu xe cũng cúi đầu xuống.
Phụ thân mang theo quản gia cùng đám hộ viện và những người khác đã về thành trước, để lại một chiếc xe ngựa cho ta.
Nha hoàn và phu xe đều là người đáng tin cậy.
Mạnh Duyệt Thư lại hỏi một lần nữa: “Nàng có bị thương không?”
Ta khẽ lắc đầu: “Ta không sao.”
Mạnh Duyệt Thư chăm chú nhìn ta: “Ta đưa nàng về thành.”
Ta không khỏi khẽ cong khóe môi, nhẹ nhàng đáp một tiếng: “Được.”
Sau đó, nhớ đến cảnh lạ mặt ở kiếp trước, ta thu lại nụ cười, nghiêm túc nói:
“Mạnh Duyệt Thư, sau này giữa chúng ta có chuyện gì nhất định phải nói rõ với nhau, đừng giấu giếm, cũng đừng đoán mò, nếu không rất dễ nảy sinh hiểu lầm.”
Ánh mắt Mạnh Duyệt Thư khẽ lay động, hắn nhìn ta thật sâu, sau đó trịnh trọng gật đầu:
“Được, sau này đều nghe nàng.”
Hai chữ “sau này”, hắn nhấn thật nặng.
Ta nhìn vành tai ửng đỏ của hắn, lập tức hiểu ra, trong lòng cũng theo đó nóng lên.
Suốt dọc đường tuy không nói được bao nhiêu, nhưng lòng ta lại vô cớ trở nên an định.
Sau khi hồi phủ, phụ thân gây khó dễ cho ta.
Người đứng trong chính đường, quay lưng về phía ta, nghe thấy tiếng bước chân mới xoay người lại:
“Chuyện của Phương di nương, con thấy thế nào?”
Ngữ khí không nghe ra vui giận, nhưng ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm ta.
Ta đón lấy ánh mắt người, mang theo vài phần sợ hãi sau chuyện vừa rồi:
“Phụ thân, đám sát thủ kia là đến g.i.ế.c con. Nhưng ai sẽ bỏ tiền thuê người g.i.ế.c con?”
Người cười lạnh một tiếng:
“Con đúng là phủi sạch sẽ thật đấy, còn tự biến mình thành người bị hại nữa.”
Mắt ta đỏ lên:
“Con ngã xuống đất, mũi tên từ bên cạnh b.ắ.n tới, phụ thân cũng đã nhìn thấy.
“Nếu không phải con vô tình ngã một cú, hôm nay người c.h.ế.t trước mộ mẫu thân, chính là con rồi!”
Phụ thân nhìn chằm chằm ta hồi lâu.
Ánh mắt ta thẳng thắn, mặc cho người dò xét.
Cuối cùng, phụ thân phất tay:
“Lui xuống đi.”
Ta xoay người bước ra khỏi chính đường, đi đến viện của tổ mẫu.
Tổ mẫu nhìn ta từ trên xuống dưới một phen, thấy ta không có gì đáng ngại mới yên lòng.
Sau đó, người chậm rãi nói:
“Cẩm Tâm c.h.ế.t rồi, Phương di nương cũng c.h.ế.t rồi, phụ thân con chịu đả kích rất lớn, con hãy thông cảm cho ông ấy nhiều hơn.”
“Ừm.”
Người yêu Phương di nương đến vậy, thương Lưu Cẩm Tâm đến vậy.
Ta quả thực nên thông cảm cho người.
Sớm đưa người xuống dưới đó, để đoàn tụ với mẹ con Phương di nương.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
16
Quan tài của Phương di nương đặt trong chính đường, sơn đen bóng loáng.
Cách bài trí cả linh đường, nào đâu phải quy cách mà một thiếp thất nên có?
Phụ thân khoác áo gai để tang, nhất quyết an táng Phương di nương theo lễ của chính thê tại phần mộ tổ tiên Lưu gia.
Đến cả tiền đồ làm quan của người cũng chẳng màng, thể diện Lưu gia cũng không cần.
Tổ mẫu không ngăn được phụ thân, tức đến đổ bệnh, khàn giọng mắng:
“Sao ta lại nuôi ra một thứ ôn dịch thế này! Hắn rõ ràng cố ý chọc tức ta, cố tình làm cho ta xem, ghi hận chuyện năm xưa ta chia rẽ bọn chúng.”
Chuyện năm xưa của bọn họ, ta không có hứng thú.
Ta chỉ biết, phụ thân đối với Phương di nương tình sâu nghĩa nặng.
Là nữ nhi, sao ta có thể nhẫn tâm nhìn người không kịp cùng Phương di nương xuống Hoàng Tuyền trước khi nàng ta được hạ táng?
Nhưng nếu phụ thân c.h.ế.t, ta phải để tang ba năm.
Mạnh Duyệt Thư nguyện ý đợi ta.
Nhưng dựa vào đâu ta lại bắt hắn phải đợi?
Ta muốn sớm gả cho hắn.
Lại muốn báo thù xong xuôi, một lòng một dạ gả cho hắn.
Chứ không phải mang theo hận thù mà xuất giá.
Chuyện đời khó lòng vẹn cả đôi đường.
Cuối cùng, ta lựa chọn báo thù cho mẫu thân trước.
Mẫu thân ta đã c.h.ế.t, kẻ hại c.h.ế.t người dựa vào đâu vẫn còn sống?
Ta không thể chịu nổi cảnh kẻ thù g.i.ế.c mẫu thân vẫn còn sống.
Một ngày ta cũng không chờ nổi.
Đám sát thủ hôm ấy, phần lớn đều sa lưới, chỉ còn một số ít đang lẩn trốn.
Sở dĩ bọn chúng có thể chạy thoát, là vì người của ta âm thầm giúp đỡ.
Ta sai người tiết lộ vị trí của đám sát thủ đang lẩn trốn cho nha môn.
Phụ thân đã sớm thông báo với các nha môn, hễ có tin tức thì lập tức báo cho người.
Vì vậy, ngay trong đêm tin tức được truyền đi, bên nha môn liền có động tĩnh.
Phụ thân suốt đêm ra khỏi phủ, hội hợp với quan binh.
Ta đứng dưới hành lang, nhìn bóng lưng người khuất dần trong ánh trăng.
Xoay người trở về phòng, khép cửa lại.
Dần thời canh ba, trời còn chưa sáng, có quan binh đến phủ báo tin.
~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~
Nha hoàn gõ cửa phòng ta:
“Đại tiểu thư, lão gia xảy ra chuyện rồi!”
Ta mặc y phục chỉnh tề rồi đi ra, hỏi:
“Có chuyện gì?”
Nha hoàn sắc mặt kinh hoàng:
“Người của nha môn đến báo tin, nói lão gia bị tên lạc làm bị thương. Đám sát thủ đang lẩn trốn kia đều đã bị bắt.”
Khi ta đến tiền viện, mấy vị huynh đệ thứ xuất cùng các vị bá thúc đang chuẩn bị theo quan binh đi gặp phụ thân.
Thấy ta, Tam thúc dặn dò:
“Cẩm Hoan, con đi chăm nom tổ mẫu một chút, đừng để lão nhân gia lo lắng.”
Ta gật đầu đáp:
“Tam thúc cứ yên tâm, mọi người mau đi đi.”
17
Ta ở lại trong viện của tổ mẫu.
Tổ mẫu ngủ không sâu, đến giờ Mão đã tỉnh.
Người nghi hoặc nhìn ta:
“Cẩm Hoan, sao con dậy sớm vậy?”
Ta hơi do dự, nói:
“Tổ mẫu, hôm qua nha môn có tin tức về đám sát thủ, đã phái người báo cho phụ thân.”
Tổ mẫu lập tức đứng bật dậy, vội vàng hỏi:
“Phụ thân con đích thân đi tìm đám sát thủ đó sao?”
Ta hít sâu một hơi, gật đầu.
Tổ mẫu vô lực ngã ngồi xuống ghế mềm, căng thẳng và sốt ruột hỏi dồn:
“Phụ thân con có phải bị thương rồi không? Thương có nặng không?”
Mỗi người dựa vào bản lĩnh, xem ai c.h.ế.t trước.
15
Trên đường trở về thành, ta gặp Mạnh Duyệt Thư.
Hắn ghìm ngựa dừng bên đường, tựa như đã chờ rất lâu.
Ta bảo xe ngựa dừng lại, vén rèm xe, thò nửa người ra ngoài.
Mạnh Duyệt Thư xoay người xuống ngựa, đi mấy bước đến trước xe, ngẩng đầu nhìn ta, ánh mắt hơi trầm:
“Có bị thương không?”
Ta hơi khựng lại, quả nhiên hắn đã biết.
Mạnh Duyệt Thư dường như sợ ta hiểu lầm, giữa mày mắt mang theo vẻ sốt ruột và khẩn thiết:
“Ta chỉ lo cho nàng, không phải cố ý dò hỏi tin tức của nàng.”
Ta không nhịn được khẽ cười một tiếng:
“Ta không trách huynh.”
Kiếp trước, khi phát hiện hắn phái người theo dõi và điều tra ta, ta đã hiểu lầm hắn, từ đó càng xa cách hắn hơn.
Lần này, sẽ không như vậy nữa.
Hắn lặng lẽ bảo vệ ta, trong lòng ta rất vui.
Nha hoàn ngồi trở vào xe, phu xe cũng cúi đầu xuống.
Phụ thân mang theo quản gia cùng đám hộ viện và những người khác đã về thành trước, để lại một chiếc xe ngựa cho ta.
Nha hoàn và phu xe đều là người đáng tin cậy.
Mạnh Duyệt Thư lại hỏi một lần nữa: “Nàng có bị thương không?”
Ta khẽ lắc đầu: “Ta không sao.”
Mạnh Duyệt Thư chăm chú nhìn ta: “Ta đưa nàng về thành.”
Ta không khỏi khẽ cong khóe môi, nhẹ nhàng đáp một tiếng: “Được.”
Sau đó, nhớ đến cảnh lạ mặt ở kiếp trước, ta thu lại nụ cười, nghiêm túc nói:
“Mạnh Duyệt Thư, sau này giữa chúng ta có chuyện gì nhất định phải nói rõ với nhau, đừng giấu giếm, cũng đừng đoán mò, nếu không rất dễ nảy sinh hiểu lầm.”
Ánh mắt Mạnh Duyệt Thư khẽ lay động, hắn nhìn ta thật sâu, sau đó trịnh trọng gật đầu:
“Được, sau này đều nghe nàng.”
Hai chữ “sau này”, hắn nhấn thật nặng.
Ta nhìn vành tai ửng đỏ của hắn, lập tức hiểu ra, trong lòng cũng theo đó nóng lên.
Suốt dọc đường tuy không nói được bao nhiêu, nhưng lòng ta lại vô cớ trở nên an định.
Sau khi hồi phủ, phụ thân gây khó dễ cho ta.
Người đứng trong chính đường, quay lưng về phía ta, nghe thấy tiếng bước chân mới xoay người lại:
“Chuyện của Phương di nương, con thấy thế nào?”
Ngữ khí không nghe ra vui giận, nhưng ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm ta.
Ta đón lấy ánh mắt người, mang theo vài phần sợ hãi sau chuyện vừa rồi:
“Phụ thân, đám sát thủ kia là đến g.i.ế.c con. Nhưng ai sẽ bỏ tiền thuê người g.i.ế.c con?”
Người cười lạnh một tiếng:
“Con đúng là phủi sạch sẽ thật đấy, còn tự biến mình thành người bị hại nữa.”
Mắt ta đỏ lên:
“Con ngã xuống đất, mũi tên từ bên cạnh b.ắ.n tới, phụ thân cũng đã nhìn thấy.
“Nếu không phải con vô tình ngã một cú, hôm nay người c.h.ế.t trước mộ mẫu thân, chính là con rồi!”
Phụ thân nhìn chằm chằm ta hồi lâu.
Ánh mắt ta thẳng thắn, mặc cho người dò xét.
Cuối cùng, phụ thân phất tay:
“Lui xuống đi.”
Ta xoay người bước ra khỏi chính đường, đi đến viện của tổ mẫu.
Tổ mẫu nhìn ta từ trên xuống dưới một phen, thấy ta không có gì đáng ngại mới yên lòng.
Sau đó, người chậm rãi nói:
“Cẩm Tâm c.h.ế.t rồi, Phương di nương cũng c.h.ế.t rồi, phụ thân con chịu đả kích rất lớn, con hãy thông cảm cho ông ấy nhiều hơn.”
“Ừm.”
Người yêu Phương di nương đến vậy, thương Lưu Cẩm Tâm đến vậy.
Ta quả thực nên thông cảm cho người.
Sớm đưa người xuống dưới đó, để đoàn tụ với mẹ con Phương di nương.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
16
Quan tài của Phương di nương đặt trong chính đường, sơn đen bóng loáng.
Cách bài trí cả linh đường, nào đâu phải quy cách mà một thiếp thất nên có?
Phụ thân khoác áo gai để tang, nhất quyết an táng Phương di nương theo lễ của chính thê tại phần mộ tổ tiên Lưu gia.
Đến cả tiền đồ làm quan của người cũng chẳng màng, thể diện Lưu gia cũng không cần.
Tổ mẫu không ngăn được phụ thân, tức đến đổ bệnh, khàn giọng mắng:
“Sao ta lại nuôi ra một thứ ôn dịch thế này! Hắn rõ ràng cố ý chọc tức ta, cố tình làm cho ta xem, ghi hận chuyện năm xưa ta chia rẽ bọn chúng.”
Chuyện năm xưa của bọn họ, ta không có hứng thú.
Ta chỉ biết, phụ thân đối với Phương di nương tình sâu nghĩa nặng.
Là nữ nhi, sao ta có thể nhẫn tâm nhìn người không kịp cùng Phương di nương xuống Hoàng Tuyền trước khi nàng ta được hạ táng?
Nhưng nếu phụ thân c.h.ế.t, ta phải để tang ba năm.
Mạnh Duyệt Thư nguyện ý đợi ta.
Nhưng dựa vào đâu ta lại bắt hắn phải đợi?
Ta muốn sớm gả cho hắn.
Lại muốn báo thù xong xuôi, một lòng một dạ gả cho hắn.
Chứ không phải mang theo hận thù mà xuất giá.
Chuyện đời khó lòng vẹn cả đôi đường.
Cuối cùng, ta lựa chọn báo thù cho mẫu thân trước.
Mẫu thân ta đã c.h.ế.t, kẻ hại c.h.ế.t người dựa vào đâu vẫn còn sống?
Ta không thể chịu nổi cảnh kẻ thù g.i.ế.c mẫu thân vẫn còn sống.
Một ngày ta cũng không chờ nổi.
Đám sát thủ hôm ấy, phần lớn đều sa lưới, chỉ còn một số ít đang lẩn trốn.
Sở dĩ bọn chúng có thể chạy thoát, là vì người của ta âm thầm giúp đỡ.
Ta sai người tiết lộ vị trí của đám sát thủ đang lẩn trốn cho nha môn.
Phụ thân đã sớm thông báo với các nha môn, hễ có tin tức thì lập tức báo cho người.
Vì vậy, ngay trong đêm tin tức được truyền đi, bên nha môn liền có động tĩnh.
Phụ thân suốt đêm ra khỏi phủ, hội hợp với quan binh.
Ta đứng dưới hành lang, nhìn bóng lưng người khuất dần trong ánh trăng.
Xoay người trở về phòng, khép cửa lại.
Dần thời canh ba, trời còn chưa sáng, có quan binh đến phủ báo tin.
~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~
Nha hoàn gõ cửa phòng ta:
“Đại tiểu thư, lão gia xảy ra chuyện rồi!”
Ta mặc y phục chỉnh tề rồi đi ra, hỏi:
“Có chuyện gì?”
Nha hoàn sắc mặt kinh hoàng:
“Người của nha môn đến báo tin, nói lão gia bị tên lạc làm bị thương. Đám sát thủ đang lẩn trốn kia đều đã bị bắt.”
Khi ta đến tiền viện, mấy vị huynh đệ thứ xuất cùng các vị bá thúc đang chuẩn bị theo quan binh đi gặp phụ thân.
Thấy ta, Tam thúc dặn dò:
“Cẩm Hoan, con đi chăm nom tổ mẫu một chút, đừng để lão nhân gia lo lắng.”
Ta gật đầu đáp:
“Tam thúc cứ yên tâm, mọi người mau đi đi.”
17
Ta ở lại trong viện của tổ mẫu.
Tổ mẫu ngủ không sâu, đến giờ Mão đã tỉnh.
Người nghi hoặc nhìn ta:
“Cẩm Hoan, sao con dậy sớm vậy?”
Ta hơi do dự, nói:
“Tổ mẫu, hôm qua nha môn có tin tức về đám sát thủ, đã phái người báo cho phụ thân.”
Tổ mẫu lập tức đứng bật dậy, vội vàng hỏi:
“Phụ thân con đích thân đi tìm đám sát thủ đó sao?”
Ta hít sâu một hơi, gật đầu.
Tổ mẫu vô lực ngã ngồi xuống ghế mềm, căng thẳng và sốt ruột hỏi dồn:
“Phụ thân con có phải bị thương rồi không? Thương có nặng không?”