Nụ cười của Hầu phu nhân cứng lại trong thoáng chốc, rồi bà ta lại ngước mắt nhìn ta, giọng điệu vẫn ôn hòa:
“Lời này của Cẩm Hoan, trái lại khiến ta không biết phải tiếp lời thế nào.”
Cả hai kiếp ta đều không định giả vờ khách sáo với bà ta, bèn cười lạnh:
“Vậy thì không cần nói nữa.”
Phu nhân Vĩnh Xương Hầu cuối cùng cũng biến sắc, lạnh giọng nói:
“Chẳng trách Minh Viễn không chịu cưới ngươi, ngươi tự lo liệu cho tốt.”
Nói xong, bà ta phất tay áo, quay trở về chính đường.
Trông dáng vẻ như bị chọc giận không nhẹ.
Ai bảo bà ta nhất quyết kéo ta ra ngoài nói chuyện riêng với ta chứ.
Muốn trông cậy ta nể tình cũ mà dàn xếp cho êm chuyện?
Không có cửa.
Khi ta quay trở về chính đường.
Lại nghe Hầu phu nhân đang nói:
“Tính khí Cẩm Hoan lớn, có lẽ trong lòng không vui, nên nói với ta vài lời trong lúc tức giận. Ta là bậc trưởng bối, không tiện so đo với con bé.”
Phương di nương đang định lên tiếng, tổ mẫu đã giành trước lời:
“Đứa nhỏ Cẩm Hoan này tính tình thật thà, chịu ấm ức thì không giấu được lời trong lòng, phu nhân chớ nên so đo với nó.”
Nụ cười của Hầu phu nhân cứng đờ nơi khóe môi, sắc mặt cũng sa sầm xuống.
Ta khẽ cong khóe môi, nhấc chân bước qua ngạch cửa.
Trong chính đường thoáng chốc trở nên yên tĩnh.
Mấy ánh mắt nhìn sang, mang theo vẻ xa cách và không vui rõ rành rành.
Chỉ có tổ mẫu mỉm cười vẫy tay gọi ta.
Phương di nương liếc nhìn sắc mặt vợ chồng Vĩnh Xương Hầu, cười nói:
“Đại tiểu thư, Tô Hầu và phu nhân đích thân chuẩn bị rất nhiều thứ cho người, nói là có lỗi với người, trong lòng áy náy. Người xem, tấm lòng này thật đáng quý biết bao.”
Ta cười lạnh một tiếng:
“Tấm lòng của phủ Vĩnh Xương Hầu, Phương di nương vậy mà lại vượt quá thân phận, đã thay ta nhận trước rồi à!?
“Sao nào, sợ ta không chịu từ hôn, làm lỡ chuyện tốt của nữ nhi ngươi sao?”
Nụ cười trên mặt Phương di nương lập tức cứng đờ, con ngươi nhanh ch.óng đảo về phía vợ chồng Vĩnh Xương Hầu, rồi lại quay trở về, dịu dàng nói:
“Đại tiểu thư nói đùa rồi, chuyện trong phủ này, một thiếp thất như ta nào dám tự mình làm chủ.
“Chỉ là Tô Hầu gia và phu nhân đã đưa tấm lòng đến tận nơi, ta cũng không thể thay người đẩy ra ngoài.”
Ta bắt lấy sơ hở trong lời nàng ta, nhướng mày nói:
“Phương di nương ngoài miệng thì nói không dám vượt thân phận, trong ý thì thật muốn thay ta làm chủ rồi nhỉ, còn đang là một thiếp thất mà đã giả làm chính thất phu nhân rồi.
“May mà phụ thân chưa phù chính cho ngươi, bằng không còn chẳng biết ngươi sẽ hành hạ ta, đứa con gái do vị phu nhân trước để lại, thế nào.”
Sắc mặt Phương di nương cũng sa xuống, gần như không thể duy trì vẻ ôn lương bên ngoài.
Phụ thân trầm mặt, hạ thấp giọng nói:
“Trước mặt quý khách, đây là thái độ con nói chuyện với trưởng bối sao? Mau về phòng đi, đừng ở đây thất lễ.”
Ta không nhịn được bật cười khẩy:
“Trưởng bối là chỉ Phương di nương, một thiếp thất sao? Tổ mẫu vẫn còn ở đây, phụ thân lại muốn vì một tiểu thiếp mà đuổi ta đi?”
Sắc mặt phụ thân càng thêm âm trầm, gân xanh nơi thái dương cũng giật giật.
Phương di nương liếc nhìn vợ chồng Vĩnh Xương Hầu, lại nhìn Lưu Cẩm Tâm và Tô Minh Viễn đang đứng cạnh nhau, dịu giọng khuyên:
“Lão gia, đừng so đo với Đại tiểu thư, chính sự quan trọng hơn.”
Sắc mặt phụ thân hơi dịu xuống, chắp tay với Vĩnh Xương Hầu:
“Gia môn bất hạnh, sinh ra một đứa con gái ngỗ nghịch như vậy, khiến hai vị chê cười rồi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Vĩnh Xương Hầu xua tay, nụ cười không giảm:
“Trẻ nhỏ còn chưa hiểu chuyện, từ từ dạy bảo là được.”
Hầu phu nhân tiếp lời, dịu giọng nói:
“Hôn sự của Cẩm Hoan đã từ, cũng không nhất thiết phải cắt đứt giao tình giữa hai nhà, chi bằng đem Nhị tiểu thư gả cho Minh Viễn, chúng ta vẫn là thông gia.”
Lời nói quả thật rất hay.
Ta lại cứ muốn x.é to.ạc lớp da mặt giả tạo của bọn họ, cười lạnh nói:
“Nhị muội và Tô thế t.ử bị bắt gặp ngay tại chỗ, lời đồn nổi lên khắp nơi, bọn họ không thành thân, còn có thể làm sao mới dẹp yên chuyện này?”
Những người có mặt ở đó, sắc mặt đều khó coi.
~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~
Bọn họ không vui, ta lại vui.
Ánh mắt lướt đến tổ mẫu, người quay mặt đi, lòng ta mềm xuống, nhưng cũng chỉ có vậy.
Ta kính trọng tổ mẫu, nhưng sẽ không vì người mà khiến bản thân chịu ấm ức.
Vành mắt Lưu Cẩm Tâm ươn ướt, ấm ức nhìn về phía Tô Minh Viễn.
Tô Minh Viễn đáp lại nàng ta một ánh mắt an ủi, đến khi nhìn về phía ta, ánh mắt lập tức trở nên sắc bén.
Ta cong khóe môi, nhướng mày, tặng bọn họ một ánh mắt giễu cợt.
Cứ để bọn họ tức c.h.ế.t, ta không tức là được.
Phương di nương đại khái là người mặt dày nhất, cứ như không nghe thấy lời ta, chỉ cười nói:
“Hai đứa trẻ rất xứng đôi, chúng ta làm trưởng bối, đương nhiên vui mừng khi thấy chuyện thành.”
Ánh mắt Hầu phu nhân tối xuống.
Theo hiểu biết của ta về bà ta, sao bà ta có thể để mắt đến một thứ nữ?
Càng không thể nào thừa nhận một thiếp thất lại tự xưng là trưởng bối trước mặt nhi t.ử của mình.
Trên mặt bà ta không để lộ điều gì, chỉ gật đầu phụ họa:
“Cẩm Tâm cũng là đứa ta nhìn từ nhỏ đến lớn, dung mạo quả thực không có gì để chê.”
Phương di nương cười đến cong cả mắt.
Hai má Lưu Cẩm Tâm ửng lên một lớp đỏ nhạt, nàng ta vừa thẹn thùng vừa nhanh ch.óng liếc Tô Minh Viễn một cái.
Nhưng sao ta có thể để bọn họ vui vẻ?
Ta chậc chậc nói: “Lấy thê phải lấy người hiền đức, nạp thiếp phải nạp người có nhan sắc, Hầu phu nhân chỉ khen nhị muội có dung mạo đẹp…”
Lưu Cẩm Tâm giận không thể át, trừng mắt nhìn ta.
Ta nhướng mày: “Ngươi trừng ta thì có ích gì? Đâu phải ta từ tận đáy lòng coi thường ngươi, chỉ xem ngươi là thứ không thể bước lên chốn đường hoàng.”
Vợ chồng Vĩnh Xương Hầu cũng chẳng còn mặt mũi nào ở lại thêm, hàn huyên vài câu khách sáo rồi cáo từ.
Lúc Tô Minh Viễn rời đi, hắn liếc nhìn ta một cái, trong mắt tràn đầy hận ý.
Ta chẳng giữ chút hình tượng nào, trợn trắng mắt.
Phụ thân thấy vậy, dường như lại muốn lên tiếng trách mắng ta.
Ta đón lấy ánh mắt phẫn nộ của người, cười như không cười.
Người đành phải nuốt ngược lời định nói trở vào.
10
Ta âm thầm bận rộn một phen, để những người kia được sống yên ổn vài ngày.
Hôm ấy, ta đang ở trong phòng tổ mẫu bầu bạn cùng người trò chuyện, phụ thân và Phương di nương đến.
Phụ thân ngồi xuống rồi nói:
“Hôn kỳ của Cẩm Tâm đã định, trên dưới có thứ tự, Cẩm Hoan cũng nên sớm định hôn sự mới phải.”
Chuyện này, tổ mẫu cũng tán thành.
Người hỏi phụ thân: “Con có dự định gì?”
Phụ thân không trả lời mà nhìn Phương di nương một cái.
“Lời này của Cẩm Hoan, trái lại khiến ta không biết phải tiếp lời thế nào.”
Cả hai kiếp ta đều không định giả vờ khách sáo với bà ta, bèn cười lạnh:
“Vậy thì không cần nói nữa.”
Phu nhân Vĩnh Xương Hầu cuối cùng cũng biến sắc, lạnh giọng nói:
“Chẳng trách Minh Viễn không chịu cưới ngươi, ngươi tự lo liệu cho tốt.”
Nói xong, bà ta phất tay áo, quay trở về chính đường.
Trông dáng vẻ như bị chọc giận không nhẹ.
Ai bảo bà ta nhất quyết kéo ta ra ngoài nói chuyện riêng với ta chứ.
Muốn trông cậy ta nể tình cũ mà dàn xếp cho êm chuyện?
Không có cửa.
Khi ta quay trở về chính đường.
Lại nghe Hầu phu nhân đang nói:
“Tính khí Cẩm Hoan lớn, có lẽ trong lòng không vui, nên nói với ta vài lời trong lúc tức giận. Ta là bậc trưởng bối, không tiện so đo với con bé.”
Phương di nương đang định lên tiếng, tổ mẫu đã giành trước lời:
“Đứa nhỏ Cẩm Hoan này tính tình thật thà, chịu ấm ức thì không giấu được lời trong lòng, phu nhân chớ nên so đo với nó.”
Nụ cười của Hầu phu nhân cứng đờ nơi khóe môi, sắc mặt cũng sa sầm xuống.
Ta khẽ cong khóe môi, nhấc chân bước qua ngạch cửa.
Trong chính đường thoáng chốc trở nên yên tĩnh.
Mấy ánh mắt nhìn sang, mang theo vẻ xa cách và không vui rõ rành rành.
Chỉ có tổ mẫu mỉm cười vẫy tay gọi ta.
Phương di nương liếc nhìn sắc mặt vợ chồng Vĩnh Xương Hầu, cười nói:
“Đại tiểu thư, Tô Hầu và phu nhân đích thân chuẩn bị rất nhiều thứ cho người, nói là có lỗi với người, trong lòng áy náy. Người xem, tấm lòng này thật đáng quý biết bao.”
Ta cười lạnh một tiếng:
“Tấm lòng của phủ Vĩnh Xương Hầu, Phương di nương vậy mà lại vượt quá thân phận, đã thay ta nhận trước rồi à!?
“Sao nào, sợ ta không chịu từ hôn, làm lỡ chuyện tốt của nữ nhi ngươi sao?”
Nụ cười trên mặt Phương di nương lập tức cứng đờ, con ngươi nhanh ch.óng đảo về phía vợ chồng Vĩnh Xương Hầu, rồi lại quay trở về, dịu dàng nói:
“Đại tiểu thư nói đùa rồi, chuyện trong phủ này, một thiếp thất như ta nào dám tự mình làm chủ.
“Chỉ là Tô Hầu gia và phu nhân đã đưa tấm lòng đến tận nơi, ta cũng không thể thay người đẩy ra ngoài.”
Ta bắt lấy sơ hở trong lời nàng ta, nhướng mày nói:
“Phương di nương ngoài miệng thì nói không dám vượt thân phận, trong ý thì thật muốn thay ta làm chủ rồi nhỉ, còn đang là một thiếp thất mà đã giả làm chính thất phu nhân rồi.
“May mà phụ thân chưa phù chính cho ngươi, bằng không còn chẳng biết ngươi sẽ hành hạ ta, đứa con gái do vị phu nhân trước để lại, thế nào.”
Sắc mặt Phương di nương cũng sa xuống, gần như không thể duy trì vẻ ôn lương bên ngoài.
Phụ thân trầm mặt, hạ thấp giọng nói:
“Trước mặt quý khách, đây là thái độ con nói chuyện với trưởng bối sao? Mau về phòng đi, đừng ở đây thất lễ.”
Ta không nhịn được bật cười khẩy:
“Trưởng bối là chỉ Phương di nương, một thiếp thất sao? Tổ mẫu vẫn còn ở đây, phụ thân lại muốn vì một tiểu thiếp mà đuổi ta đi?”
Sắc mặt phụ thân càng thêm âm trầm, gân xanh nơi thái dương cũng giật giật.
Phương di nương liếc nhìn vợ chồng Vĩnh Xương Hầu, lại nhìn Lưu Cẩm Tâm và Tô Minh Viễn đang đứng cạnh nhau, dịu giọng khuyên:
“Lão gia, đừng so đo với Đại tiểu thư, chính sự quan trọng hơn.”
Sắc mặt phụ thân hơi dịu xuống, chắp tay với Vĩnh Xương Hầu:
“Gia môn bất hạnh, sinh ra một đứa con gái ngỗ nghịch như vậy, khiến hai vị chê cười rồi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Vĩnh Xương Hầu xua tay, nụ cười không giảm:
“Trẻ nhỏ còn chưa hiểu chuyện, từ từ dạy bảo là được.”
Hầu phu nhân tiếp lời, dịu giọng nói:
“Hôn sự của Cẩm Hoan đã từ, cũng không nhất thiết phải cắt đứt giao tình giữa hai nhà, chi bằng đem Nhị tiểu thư gả cho Minh Viễn, chúng ta vẫn là thông gia.”
Lời nói quả thật rất hay.
Ta lại cứ muốn x.é to.ạc lớp da mặt giả tạo của bọn họ, cười lạnh nói:
“Nhị muội và Tô thế t.ử bị bắt gặp ngay tại chỗ, lời đồn nổi lên khắp nơi, bọn họ không thành thân, còn có thể làm sao mới dẹp yên chuyện này?”
Những người có mặt ở đó, sắc mặt đều khó coi.
~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~
Bọn họ không vui, ta lại vui.
Ánh mắt lướt đến tổ mẫu, người quay mặt đi, lòng ta mềm xuống, nhưng cũng chỉ có vậy.
Ta kính trọng tổ mẫu, nhưng sẽ không vì người mà khiến bản thân chịu ấm ức.
Vành mắt Lưu Cẩm Tâm ươn ướt, ấm ức nhìn về phía Tô Minh Viễn.
Tô Minh Viễn đáp lại nàng ta một ánh mắt an ủi, đến khi nhìn về phía ta, ánh mắt lập tức trở nên sắc bén.
Ta cong khóe môi, nhướng mày, tặng bọn họ một ánh mắt giễu cợt.
Cứ để bọn họ tức c.h.ế.t, ta không tức là được.
Phương di nương đại khái là người mặt dày nhất, cứ như không nghe thấy lời ta, chỉ cười nói:
“Hai đứa trẻ rất xứng đôi, chúng ta làm trưởng bối, đương nhiên vui mừng khi thấy chuyện thành.”
Ánh mắt Hầu phu nhân tối xuống.
Theo hiểu biết của ta về bà ta, sao bà ta có thể để mắt đến một thứ nữ?
Càng không thể nào thừa nhận một thiếp thất lại tự xưng là trưởng bối trước mặt nhi t.ử của mình.
Trên mặt bà ta không để lộ điều gì, chỉ gật đầu phụ họa:
“Cẩm Tâm cũng là đứa ta nhìn từ nhỏ đến lớn, dung mạo quả thực không có gì để chê.”
Phương di nương cười đến cong cả mắt.
Hai má Lưu Cẩm Tâm ửng lên một lớp đỏ nhạt, nàng ta vừa thẹn thùng vừa nhanh ch.óng liếc Tô Minh Viễn một cái.
Nhưng sao ta có thể để bọn họ vui vẻ?
Ta chậc chậc nói: “Lấy thê phải lấy người hiền đức, nạp thiếp phải nạp người có nhan sắc, Hầu phu nhân chỉ khen nhị muội có dung mạo đẹp…”
Lưu Cẩm Tâm giận không thể át, trừng mắt nhìn ta.
Ta nhướng mày: “Ngươi trừng ta thì có ích gì? Đâu phải ta từ tận đáy lòng coi thường ngươi, chỉ xem ngươi là thứ không thể bước lên chốn đường hoàng.”
Vợ chồng Vĩnh Xương Hầu cũng chẳng còn mặt mũi nào ở lại thêm, hàn huyên vài câu khách sáo rồi cáo từ.
Lúc Tô Minh Viễn rời đi, hắn liếc nhìn ta một cái, trong mắt tràn đầy hận ý.
Ta chẳng giữ chút hình tượng nào, trợn trắng mắt.
Phụ thân thấy vậy, dường như lại muốn lên tiếng trách mắng ta.
Ta đón lấy ánh mắt phẫn nộ của người, cười như không cười.
Người đành phải nuốt ngược lời định nói trở vào.
10
Ta âm thầm bận rộn một phen, để những người kia được sống yên ổn vài ngày.
Hôm ấy, ta đang ở trong phòng tổ mẫu bầu bạn cùng người trò chuyện, phụ thân và Phương di nương đến.
Phụ thân ngồi xuống rồi nói:
“Hôn kỳ của Cẩm Tâm đã định, trên dưới có thứ tự, Cẩm Hoan cũng nên sớm định hôn sự mới phải.”
Chuyện này, tổ mẫu cũng tán thành.
Người hỏi phụ thân: “Con có dự định gì?”
Phụ thân không trả lời mà nhìn Phương di nương một cái.