Cái Tên Khắc Sâu Trong Tim

Chương 8

 

Tôi lén vứt bỏ t.h.u.ố.c mà y tá đưa cho.

Bởi vì người khác đều không phải uống, tại sao chỉ mình tôi phải uống.

Kim luồn lại được đổi sang chọc vào cổ tay khác, giống như số phận mà tôi không thể nào phản kháng.

Sau này, tôi dần dần cảm nhận được là mẹ đang bên cạnh chăm sóc tôi.

Bà luôn lấy nước mắt rửa mặt, khóc còn đau khổ hơn cả tôi.

Nhưng mà, tôi cũng không muốn đáp lại bà nữa.

Những lời bà nói tôi nghe không hiểu. Bà luôn cầu xin tôi, cầu xin tôi đừng thế này đừng thế kia, cầu xin tôi mau khỏe lại, cầu xin tôi đừng có ai cũng không thèm để ý như thế.

Thật ra không phải tôi không muốn để ý, tôi chỉ là không có sức để nói chuyện với người khác.

Tôi bỗng cảm thấy giao tiếp là việc không cần thiết, bởi vì chẳng có ai quan tâm đến suy nghĩ của tôi cả.

"……"

Bóng nắng bên khe cửa sổ trôi theo những đám mây, tôi dùng cách đó để tính thời gian.

Một đêm nọ, tôi vẫn bồn chồn lo âu, không thể chợp mắt.

Cửa phòng bệnh bỗng bị ai đó đẩy ra.

Phải miêu tả tiếng bước chân đó thế nào nhỉ, quá đỗi quen thuộc, quen thuộc đến mức ngày ngày đêm đêm tôi đều không dám quên.

Ngược lại điều này tôi có thể xác định được rõ ràng.

Đây là lần đầu tiên Thẩm Diên Tri đến thăm tôi.

Hình như hắn cũng không ngờ tôi vẫn chưa ngủ, đứng trước giường bệnh nhìn tôi.

Tôi tưởng rằng mình có thể dùng tâm thái bình thản để nhìn hắn nhưng khi hắn nhấc chân bước lại gần.

Tôi vẫn không nhịn được, vớ lấy chiếc hộp cơm bằng sắt mẹ tôi bỏ quên bên cửa sổ, ném thẳng vào người hắn.

Hắn không né, loạng choạng một cái.

Lúc này tôi mới phát hiện, tóc hắn chưa chải, mặt mày lộ rõ vẻ mệt mỏi.

Trên khuỷu tay quấn đầy băng gạc.

"……"

Màn đêm luôn như vậy. Cho dù gió bên ngoài cửa sổ có thổi lay bóng cây thì sự tĩnh lặng và tàn nhẫn vẫn luôn gặm nhấm tâm hồn con người.

"Tôi nghe y tá nói, em lén vứt t.h.u.ố.c đi rồi?"

Giọng người đàn ông trầm khàn. Hắn từng bước đi về phía tôi, còn tôi ném tất cả những thứ có thể ném được bên cạnh vào người hắn.

"Khanh Khanh."

Hắn gọi tên tôi, vĩnh viễn là cái dáng vẻ thâm tình vô hạn ấy.

Có lẽ hắn đã quen dùng thủ đoạn lừa người này để dệt nên những cái bẫy.

Hắn chỉ đang lừa tôi mà thôi.

Đạp tôi xuống đất, rồi lại bóp cổ hôn tôi.

Nực cười là vậy mà tôi lại thực sự quên mất, ai là kẻ đã đẩy tôi xuống vực sâu.

15

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Bên ngoài phòng bệnh ồn ào náo nhiệt.

Nhưng sức sống của ngày hè dường như chẳng liên quan gì đến tôi.

Thẩm Diên Tri túm cổ áo em gái hắn lôi vào trong phòng.

"Không đời nào em xin lỗi người phụ nữ đó! Em nói cho anh biết Thẩm Diên Tri, anh đừng có ức h.i.ế.p người quá đáng!"

Cô gái giãy giụa không ngừng, cuối cùng bị Thẩm Diên Tri đá vào nhượng chân.

Suýt chút nữa thì cô ta quỳ xuống trước giường bệnh của tôi.

"Mày!" Cô ta trừng mắt nhìn tôi đầy căm hận.

Giống như một vở hài kịch ầm ĩ vậy nhưng tôi thực sự không có tâm trạng để ý đến cô ta. Hơn nữa người đàn ông đứng sau cô ta cũng thật sự làm tôi rất chướng mắt.

Tôi dứt khoát nhắm mắt lại, nằm xuống giường, coi như không nhìn thấy.

"Xin lỗi."

Cuối cùng, cô gái vẫn lí nhí nói một câu.

"……"

"Khanh Khanh."

Tôi nghe thấy hắn đang gọi tên tôi.

Thật ra vốn dĩ tôi không muốn mở mắt.

Nhưng giọng của cô gái bỗng cao lên tám quãng, quá ồn ào.

"Anh làm cái gì vậy! Anh! Anh đứng lên đi!!"

"……"

Cảnh tượng tổng giám đốc tập đoàn Thẩm thị quỳ gối, có lẽ vẫn là chuyện hiếm thấy.

Hắn quỳ thẳng tắp trước giường bệnh của tôi, rũ mắt xuống, ánh sáng đổ ập xuống bao trùm lấy bóng lưng hắn.

Thẩm Nhụy Hân đứng bên cạnh lôi kéo hắn, vừa kéo vừa khóc.

"Anh! Anh đứng dậy đi! Anh đừng quỳ..."

"Anh dựa vào cái gì mà phải quỳ nó chứ, anh nhìn anh xem..."

"Thẩm Diên Tri!"

Không biết từ lúc nào, Thẩm Nhụy Hân đã khóc như mưa bên cạnh hắn.

Tôi lười xem cảnh tượng này, hơn nữa tôi đã chẳng thể nào đồng cảm được nữa.

Thẩm Nhụy Hân kéo mãi không được hắn, cuối cùng, tự khóc lóc t.h.ả.m thiết rồi chạy ra khỏi phòng bệnh.

Tiếng ve sầu mùa hạ thu gọn vào trong một góc phòng.

Tôi nhìn chằm chằm vào mắt hắn.

Có lẽ do ánh mặt trời quá gay gắt, ánh lên một vòng sáng lấp lánh nơi viền mắt của hắn.

Dường như trong ký ức xa xăm rất lâu về trước, cũng là đôi mắt này, cũng là tiếng ve kêu này.

Tôi bỗng nhiên rất muốn khóc.

Không biết tại sao.