Mặt Nhậm Vãn Tình đỏ đến tận mang tai.
Nàng phấn khích đến mức giậm chân thình thịch.
Trời đất ơi!
Chị ấy đang câu dẫn mình!
Đây rõ ràng là một màn quyến rũ công khai!
Hóa ra suy nghĩ trong đầu hai đứa đều giống hệt nhau!
Nhậm Vãn Tình nhìn dòng chữ trên màn hình điện thoại, đôi mắt sáng rực lên.
...
Giang Thính Vũ nhìn đèn giao thông, lặng im không nói.
Cô thừa nhận, vừa rồi cô cố tình câu dẫn chú cún con kia.
Cô không biết chắc suy nghĩ của Nhậm Vãn Tình, nhưng cô muốn Nhậm Vãn Tình biết rõ tâm ý của mình.
Nếu em sẵn sàng, chị cũng sẵn lòng.
Chị vốn luôn sẵn lòng.
Vừa nãy, nếu Nhậm Vãn Tình cũng biểu lộ sự hứng thú, cô đã có thể dạy nàng, bảo nàng phải làm thế nào, bàn tay có tác dụng gì, và giúp nàng chuẩn bị tâm lý thật tốt. Tiếc là màn quyến rũ của cô chưa kịp hoàn tất đã bị ngắt quãng. Chẳng biết "chú cún con sắc sảo" kia có tự lĩnh hội được không. Cũng không biết em ấy đã chuẩn bị tâm lý xong chưa...
Giang Thính Vũ lại nhớ về đêm hôm đó.
Nhớ đến người dưới thân mình, vì căng thẳng sợ hãi mà siết chặt lấy áo cô.
Cả vẻ mặt mơ hồ lạc lõng ấy nữa.
Điều đó thực sự khiến cô xót xa, không nỡ chút nào. Nó còn khiến cô cảm thấy mình giống như một kẻ xấu xa đang đi lừa gạt trẻ con vậy.
Nếu không phải vì cuộc điện thoại đột ngột vừa rồi...
Giang Thính Vũ thở dài. Thôi kệ, giải quyết công việc xong sớm rồi về nhà. Đến lúc đó lại tiếp tục "dụ dỗ" cún con vậy. Cứ trực tiếp một chút, hỏi xem em ấy có muốn hay không.
"Tinh."
Có tin nhắn mới. Giang Thính Vũ mở khóa màn hình.
Một tin nhắn từ QQ đã lâu không dùng, Nhậm Vãn Tình gửi đến.
Em ấy có một điều ước mới: [Muốn tiến thêm một bước nữa với chị.]
Đôi mắt Giang Thính Vũ hơi mở to, cô đọc đi đọc lại tin nhắn vài lần để xác nhận chắc chắn. Ý cười dần lan tỏa trên khóe môi cô.
Cún con cũng sẵn lòng rồi.
...
Buổi tối, Nhậm Vãn Tình vẫn tắm rửa sạch sẽ rồi mới sang nhà Giang Thính Vũ. Lần này có chút khác biệt. Nàng tắm lâu hơn mọi khi, thơm hơn mọi khi. Ở cổ tay, cổ, sau tai, nàng đều dặm thêm nước hoa. Hương thơm dìu dịu, không nồng, phải ghé thật sát mới ngửi thấy được. Đây chính là tâm tư nhỏ xíu của nàng.
Nàng còn mặc bộ váy ngủ mới mua cách đây không lâu. Màu đen, trước ngực đính nơ bướm, chất vải dày dặn mềm mại, tay áo bo chun phối ren hoa. Một chiếc váy rất đáng yêu, chẳng liên quan gì đến việc quyến rũ cô cả, thuần túy là vì nàng thích thôi. Nàng muốn mặc bộ đồ mình thích cho người mình yêu ngắm.
Vẫn chưa đủ. Cô khoác thêm một chiếc áo lông vũ bên ngoài. Mang theo máy tính, sổ tay và điện thoại.
Ok, xuất phát!
"Mẹ ơi, con sang nhà chị Thính Vũ nhé, tối nay không về đâu ạ. Lúc nào rảnh mẹ nhớ cắt móng tay cho Bánh Bao với Màn Thầu nhé, cả mẹ nữa, đừng có nghiện game quá đấy!"
Nhậm Xuân Trường phẩy phẩy tay: "Biết rồi, đi đi, đi đi."
Mắt bà chưa từng rời khỏi màn hình điện thoại, bà đang nghiên cứu bí kíp chơi game mà con gái tìm cho. Con gái có người yêu để yêu đương, bà cũng có game để cày cuốc chứ. Nào là thu thập cá, bắt côn trùng, tìm hóa thạch khủng long, xây đảo, tán gẫu với mấy đứa nhỏ động vật trên đảo... Bà Nhậm Xuân Trường cũng bận rộn lắm đấy nhé.
...
Nhậm Vãn Tình đã đến nhà Giang Thính Vũ.
Nhập mật khẩu, mở cửa bước vào, tự nhiên như về nhà mình. Vừa hay gặp đúng lúc Giang Thính Vũ từ phòng tắm bước ra. Bộ đồ ngủ màu đen cực kỳ tôn dáng, cổ áo mở rộng để lộ một khoảng trắng ngần, mái tóc dài xõa xuống vẫn còn vương những giọt nước.
Cô trông thật thong dong, ánh mắt bình thản có chút xa cách, mang một vẻ lạnh lùng đầy mê hoặc. Nhậm Vãn Tình dừng bước chân, Giang Thính Vũ nhìn sang. Gần như trong nháy mắt, lớp băng tuyết trong mắt cô tan chảy, đón chào một mùa xuân ấm áp nhất. Cô mỉm cười với nàng:
"Đến rồi à."
Rồi cô bước tới, chủ động nhận lấy chiếc túi trong tay nàng, giúp nàng đặt lên sofa phòng khách. Động tác rất nhẹ nhàng, như thể nâng niu từng món đồ của nàng vậy. Nhậm Vãn Tình cũng không để mình rảnh rỗi, nàng cầm lấy chiếc khăn lông trong tay Giang Thính Vũ, giúp chị lau tóc. Họ nhìn nhau trong khoảng không giữa hai cánh tay của Nhậm Vãn Tình.
Giang Thính Vũ nắm lấy tay Nhậm Vãn Tình, dịu dàng nói: "Cục cưng, sấy tóc giúp chị nhé."
"Được ạ."
Nhậm Vãn Tình cởi áo lông vũ ra, Giang Thính Vũ liếc nhìn một cái rồi bảo: "Váy ngủ mới."
Nhậm Vãn Tình khen: "Chị nhận ra cơ à, trí nhớ tốt thật đấy."
Nàng còn túm lấy ống tay áo bắt cô chạm thử: "Mặc vào thoải mái lắm."
Giang Thính Vũ chạm vào, nhìn nàng nói: "Đúng là rất thoải mái, còn rất đáng yêu nữa."
Cô ôm lấy eo Nhậm Vãn Tình, khẽ kéo một cái để thu hẹp khoảng cách giữa hai người: "Cực kỳ hợp với cục cưng nhà chị."
Nhậm Vãn Tình ôm lấy cổ cô, cười hì hì một tiếng, rồi vỗ vai cô: "Nhanh sấy tóc thôi, trời lạnh đấy, kẻo lại cảm bây giờ."
...
Nhậm Vãn Tình ngồi trên sofa, tay cầm máy sấy. Giang Thính Vũ ngồi dưới thảm, đôi mắt phản chiếu màn hình máy tính của Nhậm Vãn Tình. Nàng sấy tóc cho cô, cô sửa PPT giúp nàng, chẳng ai để mình thảnh thơi.
Khoảnh khắc máy sấy tắt đi, màn hình máy tính cũng theo đó khép lại. Hai tay Nhậm Vãn Tình luồn vào mái tóc mượt mà lạ thường của Giang Thính Vũ, v**t v* mãi không thôi: "Xong rồi, siêu suôn mượt luôn~"
Nàng nâng đuôi tóc lên ngửi: "Ừm~ còn rất thơm nữa."
Giang Thính Vũ không nhịn được cười hỏi: "Là cún con à?"
Nhậm Vãn Tình đáp: "Em là cún con mà."
Nói xong nàng còn ghé sát vào cổ Giang Thính Vũ để ngửi. Quả nhiên nàng ngửi thấy một mùi hương khác hẳn thường ngày.
"Chị dùng nước hoa à?"
Giang Thính Vũ bảo: "Không ngửi ra sao?"
Cô vỗ vỗ lên đùi mình: "Ngồi trên kia không ngửi rõ được đâu, ngồi xuống đây mà ngửi này."
Nhậm Vãn Tình cực kỳ tiếp thu ý kiến, giây tiếp theo nàng đã nằm gọn trong lòng Giang Thính Vũ. Nàng vòng tay ôm cổ cô, Giang Thính Vũ chủ động ngửa mặt lên, để lộ chiếc cổ thon dài.
Nàng hớn hở xán lại gần, như một chú cún nhỏ hít hà chỗ này một chút, chỗ kia một chút. Hơi thở ấm nóng phả lên làn da của Giang Thính Vũ, cùng với chiếc chóp mũi cứ cọ qua cọ lại khiến cô thấy ngứa ngáy. Cô phát ra vài tiếng cười khẽ, nhưng vẫn ôm lấy đầu Nhậm Vãn Tình, để mặc nàng ngửi cho thỏa thích.
"Ngửi thấy chưa?"
"Ngửi thấy rồi."
"Một mùi nước hoa khác hẳn lúc trước, mùi này cũng rất thơm, em cũng thích."
Chú cún nhỏ ngẩng đầu nhìn cô, ánh sáng trong đáy mắt lấp lánh, trông quyến rũ vô cùng.
"Chị vì em mà đổi nước hoa."
Không phải câu hỏi. Cả hai đều hiểu rõ trong lòng.
"Phải đấy."
Ánh mắt Giang Thính Vũ sóng sánh như nước, công khai dụ dỗ cún con.
"Vẫn còn những chỗ khác nữa, có muốn ngửi thử nữa không?"
Chú cún con đã cắn câu quả nhiên đáp: "Có ạ."
Nàng dán chặt vào người Giang Thính Vũ, bắt đầu từ cổ chị, từng chút từng chút, từng tấc một ngửi dần xuống dưới. Chóp mũi lướt qua vai chị, cọ qua khuôn ngực trắng ngần. Hương thơm liên tục không dứt, chẳng hề giảm bớt phần nào. Dường như... trên dưới toàn thân đều có.
Nhậm Vãn Tình dừng lại nơi lồng ngực Giang Thính Vũ, ngước mắt lên.
Giang Thính Vũ cúi đầu, đôi mi nửa khép nửa mở, nhìn thẳng vào mắt nàng. Cô còn nhướng mày với nàng một cái, khóe môi vương vấn nụ cười.
Nhậm Vãn Tình suýt chút nữa thì "đột quỵ".
Bị cái nhướng mày đẹp mê hồn kia làm cho mê muội đến chết mất thôi.
Nàng ngồi bật dậy, một lần nữa siết chặt lấy vạt áo của Giang Thính Vũ. Khác với lần trước, lần này là vì bị quyến rũ đến mức tim đập loạn nhịp không kiểm soát nổi.
"Chị đang quyến rũ em..."
"Phải," Giang Thính Vũ ôm lấy eo nàng, nghiêng người sát lại, nụ cười rạng rỡ như hoa nở, chẳng thèm che giấu: "Chị đang quyến rũ em đấy."
Nhậm Vãn Tình: "..."
Ngón tay nàng chẳng biết nên đặt vào đâu cho phải. Càng lúc càng "nguy kịch" rồi.
Nhưng mà... càng lúc càng mong chờ!
Mặt Nhậm Vãn Tình đỏ bừng lên, theo bản năng rúc vào lòng Giang Thính Vũ. Những làn hương vốn dĩ phải ghé sát mới ngửi thấy giờ đây như cơn gió ùa vào cánh mũi Giang Thính Vũ.
Cô khẽ ngẩn người, cánh mũi phập phồng hít hà hai cái. Cuối cùng cũng có thể xác nhận.
Cô mỉm cười nhìn thẳng vào mắt Nhậm Vãn Tình, hỏi một câu vừa dịu dàng vừa mê hoặc: "Cục cưng, sao em cũng đang quyến rũ chị thế này?"
Nhậm Vãn Tình không kìm lòng được mà v**t v* khuôn mặt cô, chìm đắm trong ánh mắt ấy, khẽ đáp: "Vì chúng ta là một cặp trời sinh mà."
Chẳng hẹn mà cùng làm một việc như nhau, không phải trời sinh một cặp thì là gì chứ? Họ chính là những người xứng đôi nhất trên thế giới này.
Giang Thính Vũ nắm lấy tay Nhậm Vãn Tình, đặt lên môi hôn nhẹ: "Đúng thế, chúng ta là một cặp trời sinh."
Ánh mắt Nhậm Vãn Tình lưu luyến giữa đôi mắt và làn môi của Giang Thính Vũ. Nàng như bị ma xui quỷ khiến, đưa ngón tay chạm vào cánh môi cô.
Rất mềm.
Lại lướt thêm một ngón nữa vào trong.
Cũng thật mềm mại.
Giang Thính Vũ khẽ hé môi, Nhậm Vãn Tình có thể nhìn rõ sự quấn quýt giữa hai người, nhìn thấy cả sự dung túng mà Giang Thính Vũ dành cho mình. Bầu không khí đột ngột thay đổi, trở nên nóng rực. Mùa hè dường như đã quay trở lại, thiêu cháy mọi giác quan của cả hai.
Nhậm Vãn Tình khẽ nuốt khan, cố đè nén d*c v*ng đang điên cuồng trỗi dậy trong lòng. Một tiếng nói cứ văng vẳng bên tai nàng, lắng nghe kỹ thì đều là tên của Giang Thính Vũ.
Nàng muốn Giang Thính Vũ.
Nàng không nhịn được mà hỏi: "Ngón tay của chị... có thể dùng để làm gì ạ?"
Giang Thính Vũ nhìn nàng, ánh mắt thẳng thừng và đầy vẻ khiêu khích, lại pha chút ý cười. Cô sát lại gần, đặt lên môi nàng một nụ hôn.
"Cún con cứ thử là biết ngay thôi."
Bàn tay với những ngón tay thuôn dài ấy một lần nữa đặt lên đùi Nhậm Vãn Tình. Quy trình này nàng đã quá đỗi quen thuộc, nhịp tim Nhậm Vãn Tình lập tức tăng tốc. Vừa mong chờ, lại vừa lo lắng. Nàng theo bản năng ôm chặt lấy Giang Thính Vũ, lý nhí nói: "Thính Vũ... em hơi sợ..."
Tay Giang Thính Vũ không hề làm loạn, chỉ dịu dàng v**t v* để trấn an nàng: "Sợ gì nào?"
Nhậm Vãn Tình: "..."
Nhậm Vãn Tình: "... Đau không ạ?"
"Không sao đâu, không đau đâu mà," Giang Thính Vũ thủ thỉ, "Tin chị đi. Nếu em thực sự thấy đau thì bảo chị ngay, chúng ta sẽ dừng lại luôn, được không?"
Cô vừa nói vừa hôn Nhậm Vãn Tình, dùng giọng nói êm ái và những nụ hôn nồng nàn để xoa dịu nàng. Nhậm Vãn Tình dần dần cũng không còn sợ hãi đến thế nữa.
"Vâng..."
"Cún con ngoan lắm."
Sau lời khen ngợi dịu dàng là một nụ hôn sâu thẳm, triền miên không dứt. Áo váy dán chặt vào nhau, ma sát tạo ra những tiếng động khe khẽ, vạt váy bị đẩy lên cao.
Một cảm giác kỳ lạ ập đến. Nhịp thở của Nhậm Vãn Tình bỗng chốc trở nên dồn dập.
Nàng chưa bao giờ nghĩ rằng, sự v**t v* của Giang Thính Vũ lại mang đến cảm giác khác biệt hoàn toàn so với bình thường như thế. Cô không lừa nàng, không hề đau. Ngược lại còn rất dễ chịu. Càng lúc càng đê mê, càng lúc càng không thể khống chế được bản thân.
Nàng vô thức phát ra những âm thanh mà chính mình cũng chưa từng nghe thấy. Ngay bên tai Giang Thính Vũ, rõ mồn một. Nàng gọi tên cô, hoặc chỉ là những âm điệu vụn vỡ không rõ nghĩa. Nhưng Giang Thính Vũ đều đáp lại nàng, không chút mệt mỏi.
"Làm tốt lắm ục cưng. Đúng rồi, cứ gọi tên chị như thế. Làm tốt lắm Vãn Tình... Vãn Tình của chị..."
Ý thức của Nhậm Vãn Tình ngày càng phân tán. Nàng giống như ngọn sóng ngoài khơi xa bị đẩy lên cao mãi, giữa tiếng nước gào thét, thế giới dường như lùi xa dần. Sắp đến rồi, nơi cao nhất ấy. Trong khoảnh khắc, vạn vật tự do bung nở. Thế giới trở nên trắng xóa.
Rồi nàng lại rơi xuống, ngã vào giữa những tầng mây, nơi nào cũng mềm mại, thoải mái vô cùng. Nàng một lần nữa quay lại với thực tại, những thanh âm và tình yêu bên tai cũng trở nên rõ ràng hơn.
Nàng nghe thấy Giang Thính Vũ nói yêu nàng. Đó là tình yêu mà nàng từng hằng đêm mơ tưởng, tưởng chừng xa vời không thể chạm tới, cả đời này cũng chẳng có được.
Nàng nằm mềm nhũn trong lòng Giang Thính Vũ, ngước mắt nhìn khuôn mặt đỏ ửng vì men tình của chị. Vẫn đẹp như thế, thậm chí còn đẹp hơn bao giờ hết, khiến tim nàng không ngừng thổn thức.
"Giang Thính Vũ."
"Chị đây."
"Em cũng yêu chị. Yêu chị nhiều hơn lúc trước. Hôm nay yêu chị nhiều hơn hôm qua, siêu siêu yêu chị luôn!"
Màn tỏ tình bộc phát đầy nồng nhiệt. Tâm trạng nàng lúc này tốt đến không thể diễn tả bằng lời! Giang Thính Vũ nhận ra điều đó, đôi mắt cô cũng ngập tràn ý cười. Nhìn Nhậm Vãn Tình vui vẻ, cô cũng thấy hạnh phúc theo.
"Chị cũng yêu em, mãi mãi yêu em."
Nhậm Vãn Tình giơ tay lên, Giang Thính Vũ cũng giơ tay, mười ngón tay đan chặt. Khoảnh khắc hai bàn tay giao nhau, dư vị ướt át của tình yêu cũng vương vấn lên những ngón tay.
Cả người Nhậm Vãn Tình càng đỏ hơn, nàng vội vàng ngồi dậy, xoay người rút khăn giấy ướt, bắt chước dáng vẻ Giang Thính Vũ giúp nàng lúc chiều, lau sạch từng ngón tay cho chị.
"Mau lau sạch đi, nếu không... bẩn." Nói xong chính nàng cũng thấy ngượng ngùng.
Vừa dứt lời, mông đã bị vỗ một cái.
Một tiếng "bép" cực kỳ giòn giã.
Lực độ thì vẫn giống như mọi khi, nhưng tâm thế của nàng lúc này đã hoàn toàn khác xưa.
Cái đánh này ập đến khiến cả người nàng như bị điện giật, cảm giác tê dại lan tỏa khắp sống lưng, trong phút chốc Nhậm Vãn Tình như kẻ không xương, nhũn ra rồi ngã nhào vào lòng Giang Thính Vũ.
Giang Thính Vũ ôm lấy nàng, cắn nhẹ vào vành tai: "Không cho phép em nói những lời như thế."
Nhậm Vãn Tình: "..."
Thế thì chị cũng đừng có đánh mông em vào lúc này chứ!
Lời phản kháng còn chưa kịp thốt ra, nàng đã bị Giang Thính Vũ bế bổng lên. Nàng được đặt ngồi xuống sofa, đối diện với cô. Nàng cứ ngỡ Giang Thính Vũ sẽ ngồi lên theo, hoặc ngồi xuống bên cạnh mình để cả hai tiếp tục trao nhau những nụ hôn nồng cháy.
Nhưng Giang Thính Vũ không làm thế.
Cô lại ngồi trở xuống tấm thảm lông, chỉ có điều lần này là ngồi đối diện với nàng. Mọi thứ thuộc về nàng, cô đều có thể nhìn thấy rõ mồn một.
Nỗi thẹn thùng dâng cao, Nhậm Vãn Tình khép chặt đôi chân lại, lấy tay che mặt. Trong lòng nàng lúc này đang gào thét điên cuồng.
Giang Thính Vũ thấy vậy liền nở một nụ cười dịu dàng. Bàn tay với những ngón thon dài đặt lên hai đùi nàng, hơi dùng lực siết chặt.
"Vãn Tình nhà chị chẳng hề bẩn chút nào."
Nhậm Vãn Tình hé một kẽ ngón tay ra nhìn, nàng lại nhìn thấy nụ cười đẹp đến mê người kia của Giang Thính Vũ. Còn thấy cả bàn tay chị đang ấn lên chân mình. Những ngón tay dài thanh mảnh lún sâu vào phần thịt đùi mềm mại... cảnh tượng ấy gợi cảm đến mức nghẹt thở.
"..."
Nhậm Vãn Tình thấy mình sắp "xỉu" đến nơi rồi.
Nhưng hành động tiếp theo của Giang Thính Vũ còn "táo bạo" hơn nhiều, chị cúi người xuống, gác một chân của nàng lên vai mình, đôi môi khẽ hé mở.
"!!!"
Nhậm Vãn Tình lần này là muốn "chết" thật sự rồi. Trên đầu nàng lại bắt đầu nổ tung những đám mây nấm, từ cổ đến mặt đều đỏ bừng như thiêu như đốt.
Nàng lại biến thành một quả táo rồi.
Một quả táo đỏ mọng đang bị người ta nhấm nháp.
Mà táo sinh ra, chẳng phải là để người ta ăn sạch hay sao?
Giang Thính Vũ thỏa mãn l**m nhẹ làn môi ướt át của mình.