Cái Gì Cần Có Đều Có - Nhiệt Đáo Hôn Quyết

Chương 4

Tối Chủ nhật, Nhậm Vãn Tình quay lại trường.

Sau khi tắt đèn, nàng và bạn cùng phòng là Đàm Tĩnh nằm trên giường, bật đèn ngủ nhỏ trò chuyện.

Phòng ký túc xá hai người, giường tầng trên – bàn học bên dưới, hai chiếc giường đặt song song.

Hai người nằm đối đầu nhau, mỗi người một giường, câu chuyện từ tài liệu học thuật, họp nhóm, chuyển sang video nấu ăn của Nhậm Vãn Tình, rồi đến cuối tuần của mỗi người.

Đàm Tĩnh kể mình và bạn bè phát hiện ra một quán ăn rất ngon, nhớ lại mà nước miếng cũng sắp không kiềm được.

Nói xong, cô vỗ vỗ lan can giường của Nhậm Vãn Tình: "Lần sau tớ dẫn cậu đi, ngon thật sự đó."

Nhậm Vãn Tình đáp rất dứt khoát: "OK!"

Đàm Tĩnh: "Rồi cậu lại dẫn người cậu thích đi nữa."

Nhậm Vãn Tình chớp mắt một cái.

Đàm Tĩnh: "Cái người ở chung khu với cậu ấy."

Bên kia im lặng một lúc, bỗng vang lên tiếng chăn ga xào xạc.

Giọng Nhậm Vãn Tình theo sau: "Ôi ghét ghê, chuyện còn chưa đâu vào đâu mà!
Mình còn chẳng biết cô ấy tên gì, sao hẹn người ta ra ngoài ăn cơm được chứ..."

Đàm Tĩnh: "Vẫn chưa biết à? Cuối tuần này về không gặp cô ấy sao?"

Nhậm Vãn Tình nhớ lại lần gặp ở nhà cho mèo: "Có gặp."

Đàm Tĩnh hỏi tiếp: "Không hỏi tên, không xin phương thức liên lạc?"

"Không..." Nhậm Vãn Tình ủ rũ nói, "Mình đơ người luôn, quên hỏi mất."

Bạn cùng phòng không nhịn được: "Bảo bối à, bình thường cậu hoạt bát xã giao thế cơ mà, sao gặp cô ấy lại hướng nội dữ vậy? Nhớ kỹ nhé, cậu chủ động thì hai người mới có câu chuyện!"

Nghe vậy, Nhậm Vãn Tình ôm con thú bông, cằm đặt lên trên, nhỏ giọng nói: "Thật ra mình cũng không phải chưa từng chủ động đâu... chỉ là suýt chút nữa đổi lấy hướng nội cả đời..."

"Hả? Nghiêm trọng vậy sao?!" Đàm Tĩnh bật người ngồi dậy. "Có chuyện gì thế?"

Chuyện giữa bạn cùng phòng và người cô ấy thầm thích, Đàm Tĩnh biết không nhiều. Nhưng rất tò mò, đối phương chịu nói thì cô sẵn sàng nghe.

Nhậm Vãn Tình vừa nghe câu đó, lại nhớ tới ngày hôm ấy.

Đó là lần gặp thứ hai của họ, lúc đó đã cách lần gặp đầu tiên tròn một tháng.

Trong một tháng ấy, Nhậm Vãn Tình vừa do dự, vừa mong chờ.Mong được gặp lại người kia, mong rằng giữa họ cũng sẽ có một câu chuyện.

Nàng không phải kẻ ngốc, nhịp tim loạn nhịp đã sớm nói với nàng: đây chính là yêu từ cái nhìn đầu tiên.

Vậy bước tiếp theo là gì? Dĩ nhiên là... làm quen trước đã.

Nhưng đối phương có phải là người trong khu không? Có lẽ là vậy? Hay cũng có khả năng chỉ đến thăm bạn bè? Nếu vậy... còn gặp lại được không?

Trong sự giằng co giữa thất vọng và mong đợi ấy, nàng đã gặp lại cô ấy.

Giống như lần đầu, bất ngờ, không hề báo trước.

Khi đó, nàng ngồi dưới bóng cây, trên chính con đường nơi họ gặp nhau lần đầu.

Nàng ngẩng đầu nhìn bầu trời trắng sáng đến chói mắt. Lúc ấy nghĩ gì, giờ nàng không nhớ nữa, chỉ nhớ khoảnh khắc cúi đầu xuống, tim lại bắt đầu đập loạn.

Mùa hè khiến nàng rung động lại xuất hiện.

Người ấy vẫn đang nghe điện thoại, vẫn mặc áo sơ mi trắng và quần âu. Bước đi trong bóng râm rậm rạp, gió thổi phần phật theo từng bước.

Giống ngày đầu tiên, mà cũng không giống.

Tim bỗng hẫng một nhịp, Nhậm Vãn Tình bật dậy.

Nàng tiến lại gần, thứ đến trước tiên là mùi hương trên người cô ấy. Càng lúc càng gần, lướt qua vai nhau.

Nhậm Vãn Tình đứng sững tại chỗ.

Người kia nhìn thẳng phía trước, đường như chẳng hề nhớ ra cô.

"Đợi đã!"

Nhịp tim đập mạnh, kéo theo cả dũng khí. Nếu lần này bỏ lỡ, lần gặp sau có khi lại phải đợi hơn một tháng.

"Xin chào, cho hỏi—"

"Xin lỗi, tôi không có thời gian."

Rất nhanh. Buột miệng nói ra, không một chút do dự.

"Hả?!"

Dưới ánh đèn ngủ, mắt Đàm Tĩnh trợn tròn.

"Cậu còn chưa nói gì mà cô ấy đã vậy à? Tàn nhẫn quá rồi đó!"

"Đúng vậy," Nhậm Vãn Tình ngồi trên giường phụ họa, "Mình còn chưa nói gì đã bị từ chối rồi, tàn nhẫn quá mà!"

Cô vẫn nhớ rất rõ cảm giác lúc đó, hối hận, ngượng ngùng, luống cuống, từ đầu tới chân lạnh toát, như bị dội một chậu nước lạnh.

Mối tình đầu của nàng còn chưa bắt đầu đã sắp tiêu rồi.

Vậy thì mở miệng làm gì chứ? Biết thế đã không mở miệng...

"Nhưng! Nhưng mà có nhưng!" Nhậm Vãn Tình bỗng phấn chấn lên, "Lúc đó hình như cô ấy thật sự không có thời gian nghe mình nói, không phải vì lý do khác."

"Ồ?"

Nhậm Vãn Tình: "Vì sau đó cô ấy còn bổ sung một câu: 'Có vấn đề gì thì tìm ban quản lý'."

Đàm Tĩnh: "?"

Ngẫm kỹ một hồi, chẳng ngẫm ra được gì.

Đàm Tĩnh: "Chỉ vậy thôi á? Nghe vẫn lạnh lùng lắm mà."

"Còn nữa."

"Còn gì nữa?"

"Cô ấy nói trên đầu mình có lá cây."

"?"

Sau khi bị từ chối lạnh lùng một cách chóng vánh, Nhậm Vãn Tình cứng đờ tại chỗ.

Trái tim đập thình thịch kia cũng theo đó mà nguội dần, chìm xuống đáy hồ, cách cái chết không xa.

Khi nàng mở miệng lần nữa, từng âm tiết thốt ra đều bị mùa hè vô tình này phơi khô, khô khốc và chát chúa: "À... vâng... xin lỗi đã làm phiền."

Đối phương cúp máy, xoay người rời đi, không hề lưu luyến.

Tim Nhậm Vãn Tình càng lạnh hơn.

Nhưng đi được hai bước, cô ấy bỗng dừng lại, quay người, nói với cô một câu:

"Trên đầu cô có một chiếc lá."

Giọng nói ấy như trôi từ rất xa tới, đi qua cả một năm ánh sáng mới truyền đến tai Nhậm Vãn Tình, khiến phản ứng của nàng chậm hẳn đi.

"?"

"Cái gì? À! Ồ ồ!"

Ngốc nghếch vô cùng.

Nàng hoảng hốt cúi người, chiếc lá trượt khỏi tóc, rơi xuống trước mắt.

Nàng lại đứng thẳng dậy, vội vàng đưa tay quét trên đỉnh đầu, động tác loạn xạ hết mức.

Nàng trông còn ngốc hơn.

Hai người nhìn nhau một cái, nàng chợt hoàn hồn, mặt "bừng" một cái đỏ rực. Khu vực nhiệt độ cao nhất thành phố A chính thức xuất hiện.

Đầu óc nàng lập tức rối tung lên.

Trong hỗn loạn, chữ "CHẠY" xông ra khỏi vòng vây, in đậm trong đầu nàng.

Thế là nàng chạy, còn để lại một tiếng "cảm ơn" đầy lúng túng.

"A~" Đàm Tĩnh bừng tỉnh đại ngộ.

"Tớ nhớ cậu từng nói lần đầu hai người gặp nhau cũng liên quan tới lá cây đúng không? Cô ấy còn giúp cậu lấy lá xuống nữa."

"Ừm ừm."

"A~~" Đàm Tĩnh lại lần nữa ngộ ra.

"Thảo nào người ta lạnh lùng thế mà cậu vẫn chưa chịu bỏ cuộc, cái duyên này... chậc chậc."

Nhậm Vãn Tình gật đầu lia lịa, cố tìm sự đồng tình: "Đúng không, mình thấy bọn mình rất có duyên mà!"

Đàm Tĩnh: "Có có có, ngang dọc phẩy mác đủ cả."

Nhậm Vãn Tình gật mạnh đầu, tự luyến nói khoác: "Mình cũng thấy vậy~ , bọn mình mà không yêu nhau thì yêu ai?"

Đàm Tĩnh: "Đúng đúng, hai người mà không yêu nhau thì yêu ai? Vậy nên lần sau chủ động hơn nhé?"

Nhậm Vãn Tình: "......"

Nàng bắt đầu biện minh cho mình: "Đó là do trước kia gặp cô ấy ít quá, chưa tích lũy đủ dũng khí để chủ động..."

"Vậy cuối tuần này thì sao?"

"Sợ cô ấy lại nói không có thời gian."

"......"

"......"

"Không sao, cứ yêu đi, câm điếc cũng có thể yêu đương."

"......"

Nhậm Vãn Tình: "Cậu cẩn thận l**m tới l**m lui rồi l**m trúng miệng mình đó."

"Hả?"

"Sợ cậu tự đầu độc mình chết."

"Ha ha ha!"

"Cố lên nhé em gái, cố lên nào~" Đàm Tĩnh cười khích lệ.

"Hừ, mình biết rồi!" Nhậm Vãn Tình kiêu ngạo lắc lắc chăn, nằm xuống. "Em gái sắp làm chuyện lớn rồi!"

Chủ đề dừng lại ở đó.

Làm sao để có bước tiếp theo với người mình thích, đó là bài học của riêng nàng.

Nhưng thật ra nàng cũng không biết rốt cuộc họ có duyên hay không. Bởi giống như câu trả lời vừa rồi của nàng, trước kia, số lần gặp nhau quá ít.

Ít thật sự, đếm trên đầu ngón tay.

Suốt một năm qua, có khi một tháng nàng cũng không gặp được đối phương một lần. Không biết là đối phương quá bận, hay nhịp sống của họ khác nhau, hoặc cũng có thể... người kia căn bản không sống trong khu này.

Nhưng gần đây lại gặp rồi. Thậm chí còn gặp liên tiếp hai ngày, một người thoải mái, nhàn nhã, không cầm điện thoại, không vội vã đi về phía cổng khu như trước.

Hôm nay họ còn nói chuyện ở nhà cho mèo nữa cơ mà!

Có lẽ... cũng xem như có duyên nhỉ? Nhậm Vãn Tình nghĩ không chắc chắn. Rồi tự động viên bản thân: coi như là có.

Dù sao thì, thầm thích ai đó vốn luôn đầy ắp những tưởng tượng.

Đàm Tĩnh cũng nằm xuống, hai người bắt đầu mỗi người chơi điện thoại của mình.

Nhậm Vãn Tình mở QQ. Đến giờ rồi, 'l**m cẩu' phải đi làm thôi.

[Bảo bối, tối nay lời chúc ngủ ngon của tôi có câu được bạn không? Không được thì mai tôi đợi tiếp.]

[Bảo bối ngủ ngon nha, trong mơ em vẫn làm cún con cho chị~]

Bà chủ "Vũ Thiên" không trả lời.

Nhậm Vãn Tình nhìn hai tin nhắn mình vừa gửi, có chút hài lòng. Không uổng công cày cấp tốc văn học l**m cẩu.

Dù cũng không biết đối phương có hài lòng hay không. Dù cũng không hiểu vì sao đối phương lại mua dịch vụ l**m cẩu.

"Ê, Tĩnh Tĩnh." Nàng bỗng mở miệng.

"Ừ?" Đàm Tĩnh vừa chơi điện thoại vừa đáp.

"Cậu nói xem... con người trong trường hợp nào mới lên mạng tìm dịch vụ l**m cẩu vậy?"

"Hả?" Đàm Tĩnh ngơ ra một chút.

"Câu hỏi gì kỳ vậy? Có thể là vì tò mò? Chưa từng bị l**m nên tò mò cảm giác được l**m là thế nào?"

Nhậm Vãn Tình nghĩ nghĩ, với điều kiện giọng nói của bà chủ, chỉ cần mở mic là tự nhiên sẽ có người thích... chắc không phải lý do này.

"Còn lý do nào khác không?"

Đàm Tĩnh: "Ừm... vui?"

"Vui?"

"Đúng vậy, kiểu như 'ồ, trên mạng còn có cả cái này à, thế nào cũng phải thử cho biết mặn nhạt' ấy."

"Ồ~ có đạo lý."

Nghe cũng khá hợp lý. Không thì Nhậm Vãn Tình thật sự không nghĩ ra vì sao bà chủ lại đột nhiên đặt dịch vụ l**m cẩu.

Đã là vì vui, vậy tìm cô là tìm đúng người rồi. Nàng nhất định sẽ vận dụng toàn bộ kiến thức trừu tượng cả đời mình, chơi cùng bà chủ cho thật đã, để bà chủ biết thế nào là l**m cẩu tốt nhất thế giới, số một không ai sánh bằng!

"Ongzzz." Điện thoại rung lên, có tin nhắn mới.

[Bà chủ cần l**m cẩu]: Câu cái gì vậy?

[Nhậm Vãn Tình]: Là câu trong tin nhắn gửi hàng loạt á.

[Bà chủ cần l**m cẩu]: Ồ, đây là thiết lập cô đặt cho tôi à?

[Nhậm Vãn Tình]: Thiết lập gì chứ, đây là sự thật.

[Nhậm Vãn Tình]: Bảo bối, trong mắt em, chị chính là vạn người mê, cái gì cũng tốt, yêu chị là lẽ thường tình của con người đó!

Giang Thính Vũ: "......"

Hóa ra còn có thiết lập nữa.

[Hay lắm.]

Vậy trong mắt l**m cẩu kia, bạn gái cũ của cô cũng là vạn người mê, cái gì cũng tốt? Cô ta ở bên cô là vì cái đó sao?

Vớ vẩn.

Lúc họ còn bên nhau, trong lòng người kia cô chẳng phải cũng tốt đủ đường sao?
Buồn cười thật.

Nhậm Vãn Tình thấy 'bà chủ cần l**m cẩu' gửi tới một câu: [Vạn sự đều tốt cũng sẽ có ngày không tốt.]

Wow... giọng điệu u ám ghê.

Nhậm Vãn Tình tiếp tục cố gắng: [Không đâu bảo bối, cái tốt của chị trong mắt em có hiệu lực vĩnh viễn, em sẽ luôn yêu chị!]

[Bà chủ cần l**m cẩu]: Thật sao.

Nhậm Vãn Tình cau mày.

Không ổn rồi. Sao ghép hai câu này lại cảm giác... có câu chuyện thế nhỉ??

Trời ơi, chẳng lẽ bà chủ từng bị tổn thương sao?!

Càng đoán nàng càng thấy người bên kia đáng thương, rồi lại liên tưởng tới việc đối phương mua dịch vụ l**m cẩu, có khi là để được dỗ dành cho vui.

Vậy thì nàng phải dỗ cho thật tốt mới được.

Một chị gái có giọng nói hay như vậy mà cứ buồn hoài, nàng không làm được đâu.

Nàng đang định gõ thêm để khẳng định giá trị của đối phương, thì bên kia đã gửi trước một câu "xin lỗi".

[Bà chủ cần l**m cẩu]: Những lời đó của tôi không có ý nhằm vào cô.

Nhậm Vãn Tình: "?"

Chắc chắn là từng bị tổn thương rồi!

[Nhậm Vãn Tình]: Dù có nhằm vào em thì trong mắt em, chị vẫn là tốt nhất.

[Nhậm Vãn Tình]: Trời sập rồi, tận thế tới nơi, chị trong mắt em vẫn là vạn người mê số một thế giới!

Dấu chấm than dùng cực kỳ chắc nịch.

Giang Thính Vũ đọc xong cũng không nhịn được bật cười, một nụ cười vừa hoang mang vừa khó hiểu.

[Không phải chứ, tôi nhằm vào cô rồi mà vẫn là tốt nhất à?]

[Chị nhằm vào em, chứng tỏ trong lòng chị có em.]

[?]

[Nếu không thì sao chị không nhằm vào người khác?]

[......]

[Hơn nữa chị còn đặc biệt dành thời gian ra để nhằm vào em nữa đó, trời ơi bảo bối, trong lòng chị quả nhiên có em! Càng yêu chị hơn nữa nè!]

"Wow..." Giang Thính Vũ thán phục thật sự.

Đây chính là l**m cẩu sao?

Chịu thua rồi.

*****

Lời tác giả:

Em gái lập tức sẽ yêu một người "lớn" hơn mình!