Tần Quan Nhã, một cái tên rất hay.
Nhậm Vãn Tình nghĩ: hay y như tên chị Thính Vũ vậy.
Xin lỗi nhé, bây giờ nàng mắc một căn bệnh gọi là "làm gì cũng nghĩ đến chị Thính Vũ".
"Còn em?" Tần Quan Nhã hỏi, "Em tên gì?"
Nhậm Vãn Tình hoàn hồn, đáp nhẹ nhàng: "À, em họ Nhậm, tên Nhậm Vãn Tình."
Lông mày Tần Quan Nhã giật mạnh một cái, ngay khi Nhậm Vãn Tình nói mình họ Nhậm, trong lòng cô ấy đã kêu trời rồi.
Lần này cô ấy quay về vốn đã định tìm cơ hội làm quen với Nhậm Vãn Tình, xem thử cô gái mà Giang Thính Vũ nói là rất giống "Nhẫn Một Chút - chan" rốt cuộc như thế nào.
Không ngờ khỏi cần tìm cơ hội, người ta tự dâng đến cửa. Trùng hợp đến mức khó tin!
Nhậm Vãn Tình thấy Tần Quan Nhã không nói gì nhưng vẫn mỉm cười, nhất thời thấy khó hiểu.
Nàng khẽ gọi: "...Cô Tần?"
"Chị lớn hơn em," Tần Quan Nhã nói, "Cứ gọi chị là chị Tần đi."
Trong đầu Nhậm Vãn Tình bỗng hiện ra người thứ hai, một người bạn qua mạng lâu năm mà nàng chỉ biết họ, không biết tên.
Cùng với đó là một câu hỏi. "Đợi đã, sao chị biết em nhỏ tuổi hơn...?"
Kỳ lạ thật, tự nhiên thân thiết thì thôi, sao còn biết cả tuổi tác?
Cứ như... b**n th** vậy.
Nhậm Vãn Tình lặng lẽ lùi sang bên một bước.
Tần Quan Nhã thu hết động tác đó vào mắt: "?"
"Đừng hiểu lầm, chị không phải b**n th** đâu. Chị là bạn của Giang Thính Vũ."
Giang Thính Vũ? Từ khóa kích hoạt.
Nhậm Vãn Tình lập tức bước lại gần, vô cùng thành thật, mắt sáng rỡ.
"Ra chị là bạn của chị Thính Vũ à? Chị ấy có nhắc đến em với chị không?"
"Có." Tần Quan Nhã trả lời chắc nịch.
Nhậm Vãn Tình lập tức mím môi.
Hú.
Chị ấy nhắc đến mình với bạn bè.
Hú.
Bình tĩnh, không được cười, không được lộ liễu thế!
Hí hí hí hí, hê hê hê...
Lúc này nàng rất muốn hỏi đối phương xem Giang Thính Vũ đã nói gì về mình, đánh giá ra sao, có khen nàng không.
Có nói là thích nàng không, cái này là quan trọng nhất.
Nhưng cũng là điều không thể hỏi nhất, lộ quá rồi.
Lỡ vừa hỏi xong, quay đầu Tần Quan Nhã đã đi nói với Giang Thính Vũ: "Cô gái trong khu nhà thích cậu đấy."
Ha ha, thế thì toang thật.
Hay là xin phương thức liên lạc nhỉ? Kết bạn với bạn của chị Thính Vũ, sau này chẳng phải sẽ biết thêm nhiều chuyện về chị ấy sao?
Nhậm Vãn Tình còn đang suy nghĩ thì Tần Quan Nhã đã nhanh hơn nàng một bước.
Tần Quan Nhã lấy điện thoại ra, lắc lắc: "Kết bạn không?"
Lý do là: "Xem như hai ta đều quen Thính Vũ."
Và còn: bạn chị nói em rất giống một người bạn nhỏ mà chị quen.
Tần Quan Nhã muốn xem cho rõ, hai người này rốt cuộc giống nhau đến mức nào mà khiến Giang Thính Vũ còn nghi ngờ mình trở nên bắt cá hai tay.
Nhậm Vãn Tình không cần nghĩ: "Được chứ!"
Nàng lấy điện thoại ra.
"Wechat?"
"Được."
"Em quét chị hay chị quét em?"
"Sao cũng được, để chị quét em đi."
Tần Quan Nhã mở Wechat của mình, Nhậm Vãn Tình đưa mã QR của mình qua, Tần Quan Nhã liếc nhìn mã QR của nàng.
Khựng lại.
Cô ấy chộp lấy cổ tay Nhậm Vãn Tình, ánh mắt dán chặt vào ảnh đại diện và nickname phía trên mã QR.
"Đợi đã."
"?" Nhậm Vãn Tình không hiểu gì, "Sao vậy?"
Chỉ thấy đối phương cũng đưa thông tin Wechat của mình qua, Nhậm Vãn Tình nhìn một cái.
Quen.
Quen đến không tưởng.
Quen đến mức nàng buột miệng: "Chị Tần?"
"Tiểu Nhẫn?"
"Chị/em cũng sống ở đây à?!"
Hai người đồng thanh.
...
Duyên phận huyền diệu đến mức nào, thật ra Giang Thính Vũ cũng không biết.
Cô và người ấy có duyên không? Họ có gặp được nhau không?
Cô không biết.
Không ai biết.
Hiện giờ điều duy nhất cô biết là: Tần Quan Nhã đã quay về. Bị bố mẹ giữ ở nhà tẩm bổ một trận, Tần Quan Nhã nói mình sắp tròn thêm một vòng rồi.
Chứng minh bản thân hồi phục 100% xong, cô ấy lập tức dọn về lại. Dù rất yêu bố mẹ, nhưng yêu đến đâu cũng không thể sống chung mãi. Con cái lớn rồi, cần không gian riêng.
Tần Quan Nhã còn nói sau khi về sẽ đích thân đi làm quen với Nhậm Vãn Tình. Cô ấy muốn xem đối phương và Nhẫn Một Chút - chan rốt cuộc giống nhau đến mức nào.
Giang Thính Vũ thì càng mong cô ấy chú ý đến chuyện Nhẫn Một Chút - chan muốn làm bạn qua mạng với mình cả đời.
Đang nghĩ vậy thì điện thoại nhận được tin nhắn của Tần Quan Nhã: [Đang ở đâu?]
[Ở công ty, có việc gấp à?]
[Tần Quan Nhã]: Có chuyện lớn.
[Giang Thính Vũ]: Gì vậy?
[Tần Quan Nhã]: Tớ gặp Nhậm Vãn Tình rồi.
Giang Thính Vũ nhướn mày.
Nhanh vậy? Tốc độ của chị Tần đúng là không phải dạng vừa.
Chưa kịp hỏi thêm, Tần Quan Nhã đã bùm bùm gửi tiếp tin nhắn.
[Tần Quan Nhã]: Cậu được tuyên trắng án rồi.
[Tần Quan Nhã]: Từ hôm nay trở đi, khỏi cần nghi ngờ mình bắt cá hai tay nữa.
Giang Thính Vũ gõ chữ: Cậu cũng thấy họ giống nhau lắm đúng không?
[Tần Quan Nhã]: Không.
Giang Thính Vũ: "?"
[Tần Quan Nhã]: Hai người họ không phải giống, mà là cùng một người.
Giang Thính Vũ: "??"
[Tần Quan Nhã]: Nhậm Vãn Tình chính là Nhẫn Một Chút - chan!
Mắt Giang Thính Vũ mở càng lúc càng to. Trong khoảnh khắc này, cảm xúc dâng lên đầu tiên là khó tin.
Giang Thính Vũ: Cậu chắc không?
Rõ ràng cô ấy nói mình ở Đông Thành mà... sao lại...?
Tin nhắn trả lời của Tần Quan Nhã cắt ngang sự do dự của cô.
Là một ảnh chụp màn hình đoạn chat, ảnh chụp cuộc trò chuyện giữa Tần Quan Nhã và người được lưu tên là "Tiểu Nhẫn".
Bên trái ảnh là avatar mèo cam soi gương mà cô quen thuộc đến không thể quen hơn.
Sau tấm ảnh còn kèm hai câu: [Đây là WeChat của Tiểu Nhẫn, cậu cũng có.]
Cậu cũng có.
Cậu cũng có.
Nhẫn Một Chút - chan vẫn luôn nằm trong danh sách bạn bè của cậu.
Em ấy chính là Nhậm Vãn Tình, em ấy vẫn luôn ở ngay bên cạnh cậu!
Sau khi xác nhận xong, niềm vui đến muộn mới ập tới. Đôi mắt Giang Thính Vũ sáng lên, lấp lánh như sao.
Tốt quá rồi, em ấy ở ngay bên cạnh cô.
Sự rung động của cô, cảm giác của cô, đều dành cho cùng một người. Đây chính là duyên phận, là duyên phận mà Nhẫn Một Chút - chan luôn tin tưởng.
Thật sự quá tốt rồi!
[Nhưng sao em ấy lại nói với mình là sống ở khu cũ Đông Thành?] Giang Thính Vũ chợt hiểu ra.
[Tần Quan Nhã]: À, tớ hỏi rồi, là vì tên b**n th** hồi trước nên giờ em ấy không bao giờ tiết lộ địa chỉ thật trên mạng nữa.]
[Tần Quan Nhã]: Em ấy mới chuyển đến khu mình năm ngoái, cậu nói xem có trùng hợp không.
Giang Thính Vũ bừng tỉnh.
Nếu là vì lý do này, cô hoàn toàn có thể hiểu việc Nhẫn Một Chút - chan nói dối mình.
Nghĩ đến việc Nhẫn Một Chút - chan chính là Nhậm Vãn Tình. Người cô ngày nhớ đêm mong... thật sự vẫn luôn ở ngay bên cạnh...
Khóe môi Giang Thính Vũ bất giác cong lên, trong mắt tràn đầy niềm vui.
[Giang Thính Vũ]: Cậu nói với em ấy mình là ai chưa?
[Tần Quan Nhã]: Cái này thì chưa.
[Tần Quan Nhã]: Nhưng em ấy đúng là có chủ động hỏi về cậu.
Giang Thính Vũ lập tức hứng thú: [Hỏi mình cái gì?]
[Tần Quan Nhã]: Hỏi chị gái kia có sống ở đây không?
Chị gái kia...
Giang Thính Vũ không nhịn được cười.
Bạn học Nhậm Vãn Tình ngọt ngào thật đấy.
[Giang Thính Vũ]: Cậu trả lời em ấy sao?
[Tần Quan Nhã]: Lúc đó tớ nghĩ cậu chắc có dự tính riêng, nên cơ hội tự nhận nhau với người trong lòng phải để lại cho cậu. Thế là tớ nói: không thể nói.
Không thể nói.
Chuyện này phải để chính chị gái kia tự nói.
Lúc đó nghe xong, Nhậm Vãn Tình chỉ hỏi một câu: "Là bí mật của chị ấy à?"
Cô ấy trả lời: phải.
Nhậm Vãn Tình liền không hỏi thêm, tỏ ý hiểu.
Không tùy tiện tiết lộ thông tin người khác, bản thân nàng cũng làm như vậy. Làm fan trung thành thì không được tùy tiện dò hỏi thông tin riêng của "bà chủ".
Tần Quan Nhã khen cũng rất tinh tế, Tần Quan Nhã cũng thấy mình rất tinh tế đối với Giang Thính Vũ.
[Tần Quan Nhã]: Tớ tranh thủ cho cậu thời gian chuẩn bị rồi đó, thấy chị em có tâm không?
[Có tâm.] Trong mắt Giang Thính Vũ là ý cười không giấu nổi.
[Mình nợ cậu một ân tình.]
[Hai lần.] Cô tự sửa lại.
Một lần giúp cô xác nhận thân phận hai người.
Một lần giữ lại cơ hội thẳng thắn cho cô.
Tần Quan Nhã — người bạn tốt nhất vũ trụ.
[Tần Quan Nhã]: Bổn tiểu thư ghi sổ rồi nhé.
[Giang Thính Vũ]: Ghi tùy thích.
Sau đó cô nhớ ra một câu hỏi rất quan trọng: [Cậu có hỏi em ấy người em ấy thích là ai không?]
Tần Quan Nhã trả lời ngay: [Tất nhiên là hỏi rồi!]
Tim Giang Thính Vũ lập tức thắt lại, cảm giác không khác gì lúc chờ quyết định bổ nhiệm, cô vẫn không kìm được mà hy vọng người thắng cuộc chính là mình.
[Tần Quan Nhã]: Nhưng em ấy không nói.
Giang Thính Vũ: "?"
Sự mong chờ nghẹn lại giữa chừng.
[Tần Quan Nhã]: Em ấy nói đó là bí mật của em ấy.
[Tần Quan Nhã]: Nhìn còn ngại không muốn để tớ biết nữa cơ.
Giang Thính Vũ: "......"
Cô im lặng.
Tần Quan Nhã vẫn tiếp tục cảm thán trên WeChat: [Ôi chao, trẻ con lớn rồi, có bí mật riêng rồi. Mà em ấy đáng yêu thật đấy, kiểu sạch sẽ dễ thương, nói chuyện lại thú vị. Nói mới nhớ, lần sau bọn tớ có thể trực tiếp chơi game offline, khỏi cần bật mic nữa, tuyệt thật!]
Giang Thính Vũ không trả lời, cô còn đang suy nghĩ thì một người khác vui vẻ tìm đến — Nhậm Vãn Tình.
[Chị Thính Vũ! Em gặp bạn chị rồi!] Niềm vui gần như tràn khỏi màn hình.
Trong lòng Giang Thính Vũ lúc này, bạn học Nhậm Vãn Tình đã hoàn toàn trùng khớp với một sinh vật nhỏ đang nhảy cẫng vì hạnh phúc.
Tình cảm cô dành cho người ấy trước sau như một.
Giang Thính Vũ mỉm cười trả lời: [Cô ấy nói với chị rồi.]
Rồi thêm: [Cô ấy khen em rất đáng yêu.]
Và xen chút tư tâm: [Chị cũng thấy vậy.]
Bốn chữ đơn giản, đánh thẳng vào tim Nhậm Vãn Tình.
Trời ơi trời ơi trời ơi!
Nàng vui đến mức nhảy loạn tại chỗ, rồi lặng lẽ viết nhật ký trong lòng: Ngày 3 tháng 8, trời nắng, Giang Thính Vũ lại khen mình đáng yêu!
Nhậm Vãn Tình bắt đầu được đà lấn tới. Đã khen mình rồi, bầu không khí lại tốt thế này, mình rủ chị ấy một bữa... đâu có quá đáng nhỉ?
Không rủ nữa là mình phải đi học rồi.
Không rủ nữa là chị ấy chạy theo người mình thích mất!
Thế là nàng lạch cạch gõ chữ, vẫn dùng câu mở đầu quen thuộc: [Chị Thính Vũ!]
Nàng vui lắm, dù là quen Tần Quan Nhã hay được Giang Thính Vũ khen đáng yêu.
[Giang Thính Vũ]: Chị đây.
[Giang Thính Vũ]: Sao thế?
[Nhậm Vãn Tình]: Mai em phải về trường rồi, tối nay chị có muốn qua nhà em ăn cơm không?
Giang Thính Vũ nhướn mày, cô nhớ lại một chuyện. [Đây là em đang hẹn chị à?]
Lần này Nhậm Vãn Tình không vòng vo, nàng chuẩn bị sẵn tám trăm đường lui rồi mới trả lời: [Vâng, em đang hẹn chị gái xinh đẹp.]
Trong đầu Giang Thính Vũ chợt lóe lên một câu Nhậm Vãn Tình từng nói: Giọng chị rất giống người em thích.
Rất giống...
Giang Thính Vũ không khỏi nghĩ: Người em ấy thích... chẳng lẽ là mình?