Cái Gì Cần Có Đều Có - Nhiệt Đáo Hôn Quyết

Chương 27

"Cảm ơn chị đã xuống giúp em." Nhậm Vãn Tình nói.

"Đừng nói cảm ơn, đó cũng là việc chị nên làm mà." Giang Thính Vũ đáp.

Nhậm Vãn Tình khẽ gật đầu, né tránh ánh nhìn của Giang Thính Vũ.

Nàng không còn đủ can đảm để nhìn vào mắt chị ấy nữa.

Khóe môi Nhậm Vãn Tình giật nhẹ, miễn cưỡng nặn ra một nụ cười: "Vậy... em về trước nhé."

Giang Thính Vũ khẽ gật đầu: "Ừ."

Thế là họ chia tay tại đó, mỗi người một hướng. Nhậm Vãn Tình về tòa số 7, Giang Thính Vũ vào tòa số 6.

Không ai dừng lại, cũng không ai quay đầu nhìn người kia.

Họ chỉ lặng lẽ chìm trong cảm xúc của riêng mình, một người buồn bã, một người bối rối, đều khó mà thoát ra.

Nhậm Vãn Tình đau lòng, đau đến mức muốn rơi "trân châu nhỏ".

Thầm thích người ta lâu như vậy mới trở thành bạn bè, không dám nói ra tình cảm của mình thì thôi đi, kết quả người ta lại đã có người mình thích rồi!

Nàng cứ tưởng họ còn rất nhiều thời gian. Ai ngờ lại là còn rất nhiều thời gian... để làm bạn.

Đau quá đi mất!

Khóe miệng trễ xuống gần như chạm đất, Nhậm Vãn Tình buồn bực lấy điện thoại ra, mở nhóm chat.

Bắt đầu khóc lóc với bạn bè.]

[ Tớ thất tình rồi.]

[ Cô ấy có người mình thích rồi.]

[ Cô ấy thật sự đã có người thích rồi...]

[ Tớ hết hy vọng rồi aaaa!!!]

[ khóc lớn khóc lớn khóc lớn.jpg ]

Đại Bạch và Lộ Lộ lập tức xuất hiện an ủi nàng, gọi điện cho nàng, quan tâm đến cảm xúc của nàng, nghe nàng trút bầu tâm sự.

Đại Bạch hỏi: "Bọn mình qua nhà cậu bây giờ nhé? Ở cùng cậu một chút?"

Dù buồn, Nhậm Vãn Tình vẫn không quên nghĩ cho bạn: "Thôi, tối rồi, lại xa nữa, hai cậu đi không tiện đâu."

Lộ Lộ: "Vậy bọn mình cứ gọi điện với cậu nhé. Cậu muốn nói gì thì nói, muốn khóc thì khóc! Mai tớ rảnh, tớ qua ở với cậu."

Đại Bạch: "Tớ cũng đi, mai tớ cũng rảnh."

Nhậm Vãn Tình: "Ừm ừm..."

Buồn quá.

May mà vẫn còn bạn bè ở bên, nhưng vẫn buồn lắm, muốn khóc.

Muốn khóc đến mức cả thế giới đều nghe thấy! Không được, về nhà rồi mới khóc.

Khóc lén thôi, không thể để mẹ biết.

...

Bên phía Giang Thính Vũ cũng vô cùng rối rắm. Cô không hiểu tại sao mình lại có cảm giác như thế với Nhậm Vãn Tình.

Rõ ràng đó là cảm giác chỉ có với người mình thích, là vì Nhậm Vãn Tình rất giống Nhẫn Nhẫn Tương sao?

Nhưng cũng chỉ là giống thôi, đâu phải cùng một người. Sao cô có thể chỉ vì giống mà dành cho hai người khác nhau cùng một cảm xúc?

Chẳng lẽ vì Nhẫn Nhẫn Tương nói không yêu qua mạng, nên cô mới tìm kiếm sự an ủi nơi Nhậm Vãn Tình?

Bệnh thật, khác gì bắt cá hai tay đâu?

Chân mày Giang Thính Vũ càng nhíu chặt hơn.

Sao mọi chuyện lại thành ra thế này? Sao mình lại trở thành như thế?

Giang Thính Vũ không bước vào thang máy, cô đứng trước cửa thang máy trầm mặc rất lâu.

Rồi lấy điện thoại ra, Nhẫn Nhẫn Tương không tìm cô, có lẽ vẫn đang bận.

Cô im lặng thêm một lúc nữa, rồi gọi cho Tần Quan Nhã.

"Ra ngoài được không? Ra uống rượu đi. Trong lòng hơi phiền."

"Ừ, gặp ở chỗ cũ."

...

'Duyệt Dung Trang', câu lạc bộ riêng của nhà họ Tần.

Đại tiểu thư nhà họ Tần hùng hùng hổ hổ tới nơi, lên thẳng tầng ba, quen đường quen lối đẩy cửa phòng cuối hành lang.

Giang Thính Vũ đang đứng trước cửa kính sát đất, dáng người thẳng tắp, im lặng không nói. Trên tay cầm ly rượu chân cao, trong ly còn sót lại một chút rượu.

Không rõ là chỉ rót có từng ấy, hay đã uống gần hết chỉ còn lại từng ấy.

"Sao thế?" Tần Quan Nhã ném túi lên sofa, tự rót cho mình một ly, thong thả bước đến bên cạnh Giang Thính Vũ.

"Phiền chuyện gì? Nói nghe xem."

Giang Thính Vũ liếc ly rượu trong tay cô ấy: "Cậu uống được rượu à?"

"Được chứ."

"Bố mẹ cậu không quản nữa?"

"Không quản nữa. Nhốt tớ trong nhà bao nhiêu ngày rồi, tớ tốt hay xấu họ đều rõ cả."

"Chờ xem," Cô ấy huých khuỷu tay vào Giang Thính Vũ, "Chị em sắp được dọn về ở rồi."

Nghe xong, Giang Thính Vũ không hỏi thêm, đi thẳng vào vấn đề: "Quan Nhã, tớ thấy tớ thay đổi rồi."

"Thay đổi chỗ nào?"

"Nhân phẩm."

"?"

"Đạo đức."

"??"

"Rất nghiêm trọng."

Đây là lần đầu tiên Tần Quan Nhã nghe cô tự nhận xét mình như vậy.

Tần Quan Nhã lập tức cảnh giác như gặp đại địch.

"Ý cậu là gì? Cậu... giết người rồi à?"

Giang Thính Vũ: "?"

Cạn lời.

Giang Thính Vũ: "Đúng, tớ giết người rồi, chuẩn bị kéo cậu xuống nước làm đồng phạm."

Tần Quan Nhã chắp tay: "Tạm biệt, tớ về nhà đây."

Tần Quan Nhã quay người.

Giang Thính Vũ: "Quay lại."

Tần Quan Nhã quay đầu: "Nói."

Giang Thính Vũ: "Tớ bắt cá hai tay."

Tần Quan Nhã: "?"

Tần Quan Nhã: "......"

Cô ấy cố tiêu hóa, cô ấy tiêu hóa không nổi.

"Hả? Cậu á?? Không thể nào, cậu đâu phải loại người làm chuyện đó."

Nghe bạn mình khẳng định chắc nịch về nhân phẩm của mình như vậy, Giang Thính Vũ — người đã bị lương tâm dằn vặt rất lâu, cuối cùng cũng được an ủi phần nào.

Cô không khỏi phụ họa: "Tớ cũng thấy thế."

Tần Quan Nhã lập tức kéo cô ngồi xuống. "Nói rõ xem."

Giang Thính Vũ đi thẳng vào vấn đề: "Tớ thích Tiểu Nhẫn."

Tần Quan Nhã: "...?"

Tần Quan Nhã phản ứng lại: "Thế thì theo đuổi đi chứ, liên quan gì đến bắt cá hai tay? Cậu giờ độc thân, cô ấy cũng độc thân, yêu đương tự do, hợp tình hợp lý mà."

Giang Thính Vũ nói một câu: "Cô ấy không yêu qua mạng."

Tần Quan Nhã: "Sao cậu biết?"

Giang Thính Vũ: "Hỏi rồi."

Tần Quan Nhã: "......"

Tần Quan Nhã: "Không thử dùng selfie của cậu để lay động cô ấy à?"

Giang Thính Vũ: "...?"

Tần Quan Nhã khoa tay trước mặt cô: "Cậu lớn lên thế này, lại vừa có tiền vừa có năng lực, còn chung thủy trong tình cảm, bạn đời chất lượng cao, không chọn cậu thì chọn ai!"

Giang Thính Vũ: "......"

Giang Thính Vũ: "Cảm ơn đã khen."

Lần sau thử xem.

Tần Quan Nhã lại nói: "À, lúc nãy cậu nói mình không chung thủy đúng không?"

Ngừng một chút, Giang Thính Vũ nhíu mày: "Nghe tớ nói hết đã."

Tần Quan Nhã làm động tác mời tiếp tục.

Giang Thính Vũ kể lại toàn bộ sự việc cho cô ấy nghe. Kết thúc bằng một câu: "Hai người họ... thật sự rất giống nhau."

Tần Quan Nhã nghe xong, hít vào một hơi: "Xì..."

"Giống đến vậy thật à?"

"Thật sự rất giống."

"Thật sự không phải cùng một người?"

"Thật sự không phải."

Giang Thính Vũ uống cạn chút rượu còn lại trong ly, ngả người ra sau ghế, vẻ mặt u sầu: "Tiểu Nhẫn nói rồi, nhà cô ấy ở khu phố cổ Đông Thành, chưa từng chuyển đi..."

Cô ước gì cô ấy đã chuyển nhà, chuyển đúng vào khu của cô. Vừa khéo họ Nhậm, vừa khéo tên Nhậm Vãn Tình. Cuối cùng, vừa khéo cũng thích cô.

Nhưng làm gì có chuyện trùng hợp đến thế? Đời vốn chẳng bao giờ chiều theo lòng người.

Tần Quan Nhã vẫn vừa xuýt xoa vừa suy nghĩ. "Trên đời thật sự có nhiều trùng hợp như vậy sao... hay là Tiểu Nhẫn đang lừa cậu?"

Giang Thính Vũ lại nói: "Tớ tin cô ấy."

Tần Quan Nhã nhìn cô.

Giang Thính Vũ đặt ly xuống. "Cô ấy nói, thì tớ tin."

Tần Quan Nhã nhướng mày: "Thích đến vậy cơ à?"

Rồi đổi giọng: "Cậu không phải vì thích quá nên đang tìm người thay thế cô ấy đấy chứ?"

"?"

"Vì cô ấy không yêu qua mạng tức là từ chối cậu, cậu đau quá nên theo bản năng tìm một người thay thế để tự an ủi mình."

"......"

"......"

Ánh mắt giao nhau.

Giang Thính Vũ nheo mắt, khí thế như thể nói thêm câu nữa là liều mạng ngay.

"Đùa thôi mà." Tần Quan Nhã cười hề hề.

Giang Thính Vũ đá cô ấy một cái: "Không được đùa kiểu đó, quá thiếu tôn trọng họ."

Ai muốn làm người thay thế cho kẻ khác chứ? Nhậm Vãn Tình đã làm gì sai mà phải gánh hộ cảm xúc của người khác?

Còn cô bây giờ thì đang làm cái gì?

Biết rõ là sai, vậy mà lại có cùng một cảm giác với hai người.

Giang Thính Vũ, rốt cuộc mày đang làm gì...

Giang Thính Vũ ngửa đầu, nhắm mắt.

Đầu bắt đầu đau âm ỉ.

Thấy cô rối rắm như vậy, Tần Quan Nhã không nhịn được hỏi lại lần nữa: "Giống thật à?"

Giang Thính Vũ lại khẳng định: "Giống thật."

"Xì, được rồi," Tần Quan Nhã quyết định, "Đợi tớ dọn về rồi, nhất định phải đi làm quen cô Nhậm này mới được, xem rốt cuộc giống đến mức nào. Nhưng trước đó, chuyện của Tiểu Nhẫn với cậu quan trọng hơn."

Giang Thính Vũ quay sang nhìn cô ấy, khẽ nhướng mày.

Tần Quan Nhã nói: "Đi hỏi Tiểu Nhẫn xem có muốn ra ngoài gặp mặt, làm quen, cùng đi chơi gì đó không. Dù sao cũng đều ở thành phố A, lái xe tiện mà."

Nói xong, không đợi Giang Thính Vũ phản ứng, Tần Quan Nhã đã cầm luôn điện thoại của cô, bảo cô mở khóa.

"Làm gì vậy?"

"Hẹn cô ấy chứ sao!"

"?"

"Cậu muốn theo đuổi người ta thì đương nhiên cậu phải hẹn, nhanh lên."

Giang Thính Vũ mặt đầy khó hiểu, nhưng vẫn ngoan ngoãn làm theo.

Điện thoại ở trong tay Tần Quan Nhã, cô mở khóa bằng nhận diện khuôn mặt, Tần Quan Nhã lập tức thao tác giúp cô hẹn người.

"QQ hay WeChat?"

"QQ, tớ không có WeChat của cô ấy."

"Sao không cố thêm chút? Lần sau cố xin luôn cả số điện thoại đi."

Giang Thính Vũ giữ tay Tần Quan Nhã, vẻ mặt nghiêm túc.

"Đừng hỏi nhiều như vậy. Điều tra kỹ quá trông như b**n th** ấy, cô ấy có bóng ma tâm lý."

Tần Quan Nhã cong môi cười: "Ôi chao, đã biết xót rồi cơ đấy. Yên tâm, tớ biết chừng mực."

Nói là biết chừng mực, nhưng cô ấy lại cầm điện thoại lên rồi im lặng một lúc. Sau đó đặt điện thoại của Giang Thính Vũ xuống, lấy điện thoại mình ra.

Trên điện thoại Giang Thính Vũ đang mở QQ, còn trên điện thoại của cô ấy cũng theo bản năng mở QQ.

Thao tác cực kỳ thuần thục, không hề do dự. "Để tớ dùng tài khoản của tớ hỏi trước cho cậu, có chuyện gì tớ gánh."

Rất thận trọng. Giang Thính Vũ không nói gì, dáng vẻ hoàn toàn giao quyền cho cô ấy xử lý.

Tần Quan Nhã mở khung chat của cao thủ game. [Tiểu Nhẫn, có ở đó không?]

Giang Thính Vũ bất giác nghiêng người lại gần, ánh mắt dán vào màn hình sáng.

Cao thủ game Nhẫn Một Chút - chan trả lời rất chậm.

Năm phút sau mới nhắn lại: [Sao vậy chị?]

[Tần Quan Nhã]: Đang bận à?

[Tiểu Nhẫn]: Cũng bận chút.

[Tiểu Nhẫn]: Có chuyện gì không chị?

Tần Quan Nhã không vòng vo, lập tức gõ chữ: [Không có gì lớn đâu, chị chỉ nghĩ là quen nhau bao nhiêu năm rồi, lại còn đều ở thành phố A]

Gõ đến đây thì dừng lại, nhìn Giang Thính Vũ một cái. Rồi tiếp tục gõ. [Em còn giúp bạn chị chuyện lớn như vậy, nên muốn mời em ra ngoài chơi, chính thức gặp mặt làm quen, thế nào, em có muốn không?]

Gửi lời mời xong, Giang Thính Vũ không khỏi nín thở chờ đợi.

Cô ấy sẽ đồng ý chứ?

Có thể gặp mặt không?

Cô ấy trông như thế nào?

Tóc ngắn hay tóc dài?

Tim Giang Thính Vũ đập nhanh chưa từng có.

Rất nhanh, Nhẫn Nhẫn Tương trả lời: [Xin lỗi chị, bây giờ em không có tâm trạng ra ngoài chơi.]

Hai người cùng sững lại.

Giang Thính Vũ: "Cô ấy không vui à?"

Giang Thính Vũ nhíu mày: "Cô ấy bị bắt nạt sao?"

Tần Quan Nhã gõ chữ cực nhanh: [Sao thế em gái, không vui à? Có ai bắt nạt em không? Nói chị nghe, chị đi xử hắn!]

Nhẫn Nhẫn Tương nói: [Không có ai bắt nạt em. Là vì em vừa biết người em thích đã có người mình thích rồi, trong lòng khó chịu.]

Giang Thính Vũ: "?"

Tần Quan Nhã: "?"

Như sét đánh ngang tai.

Cô ấy vậy mà đã có người mình thích?!

Tần Quan Nhã cố vùng vẫy thay Giang Thính Vũ: [Người em thích là ai vậy? Chị có quen không?]

[Tiểu Nhẫn]: Chị không quen.

"......"

Tần Quan Nhã: "Xong rồi, tớ không quen."

Liếc nhìn Giang Thính Vũ.

Tần Quan Nhã: "Xong rồi, không phải cậu."

"......"

Giang Thính Vũ: "Chuyện này thì không cần nhấn mạnh đâu."

*****

Lời tác giả: Không cầu sinh cùng năm cùng tháng cùng ngày, chỉ cầu thất tình cùng năm cùng tháng cùng ngày [cơm cơm]

Nói xem đôi trẻ nhà ta có xứng đôi không chứ [trái tim]