Cái Gì Cần Có Đều Có - Nhiệt Đáo Hôn Quyết

Chương 22

A a a a a a a!

A a a a a a a!!

Đó là tiếng hét chói tai của Nhậm Vãn Tình ở trong lòng.

Đánh chết nàng cũng không ngờ Giang Thính Vũ lại bẻ lái như thế.

Đây là... gãy xương luôn đó chị ơi! Em còn chưa kịp vui vì xu hướng tính dục của chị nữa mà!

Cú "bóng thẳng" này khiến Nhậm Vãn Tình choáng váng hoa mắt, não bộ hoàn toàn không theo kịp, chẳng biết mình nên trả lời thế nào.

Nàng lỡ chạm phải ánh mắt của Giang Thính Vũ - nghiêm túc đến đáng sợ.

Không có mong đợi.

Không hề mong đợi nàng đáp lại tình cảm.

Một chút cũng không.

Chị ấy đơn giản là... chưa hề thích nàng, dù chỉ một chút cảm giác cũng không.

Nỗi thất vọng trong lòng Nhậm Vãn Tình không tài nào che giấu nổi, nhưng lại có chút tò mò.

Sao Giang Thính Vũ đột nhiên hỏi câu đó?

Nàng ném câu hỏi ngược lại, giọng còn hơi lắp bắp: "Sao chị... sao chị lại đột nhiên hỏi vậy?"

Một cách ứng phó cực kỳ an toàn.

Không trả lời trực diện. Chuyện này phải chờ đối phương nói xong đã, rồi mới tính xem mình nên trả lời ra sao!

"Vì mỗi lần gặp chị em đều rất vui, còn hay chủ động mang cơm cho chị, vừa nãy còn lén nhìn chị," Giang Thính Vũ liệt kê từng chuyện một, "Còn nữa, câu 'vì chị là Giang Thính Vũ' của em.

Vãn Tình, chuyện này hình như đã vượt quá phạm vi bạn bè rồi."

Cô nhìn thẳng vào mắt nàng, không cho nàng đường trốn: "Em có thật sự thích chị không?"

Nhậm Vãn Tình: "..."

Câu hỏi quá nguy hiểm.

Đối với tình cảm của nàng, chị ấy thật sự chẳng hề mong đợi gì.

Trong thất vọng, đầu óc Nhậm Vãn Tình lại tỉnh táo nhanh chóng, bắt đầu vận hành hết công suất.

Trong tình huống này mà tỏ tình, kết cục thường chỉ có một con đường chết.

"Con đường chết" nghĩa là... hai người có khi đến bạn bè cũng chẳng làm được nữa.

Sao có thể chứ!

Nàng đã thầm thích chị ấy lâu như vậy mới có được ngày hôm nay. Nàng mới vừa biết xu hướng tính dục của chị ấy, sao có thể bị đánh về vạch xuất phát như thế?

Nàng không muốn.

Nàng không cam lòng.

Nàng vùng vẫy: "Chị... chị không có kiểu bạn như vậy sao?"

Giang Thính Vũ hỏi ngược lại: "Em có à?"

Nhậm Vãn Tình: "..."

Ha ha, không.

"... Em chính là kiểu bạn như vậy đó!"

Ha ha, mặt dày tới cùng luôn.

"Hử?"

"Em chính là kiểu bạn gặp chị thì rất vui, sẵn sàng mang cơm cho chị, còn lén nhìn chị đó!"

Giang Thính Vũ: "?"

Giang Thính Vũ quay hẳn người lại đối diện nàng, ánh mắt đầy dò xét: "Ừm?"

Nhậm Vãn Tình tiếp tục giãy giụa.

"Bởi vì... bởi vì chị là người bạn đầu tiên em quen được sau khi chuyển đến khu này."

Giang Thính Vũ nhướng mày.

Lý do không tệ, Nhậm Vãn Tình âm thầm tự khen mình.

Rồi tiếp tục bịa.

"Còn chuyện tích cực mang cơm cho chị là vì... thấy chị không dễ dàng."

"Không dễ dàng?"

"Đúng, không dễ dàng."

"Chị không dễ dàng chỗ nào?"

"Mẹ em nói rồi, chị một mình bươn chải bên ngoài, bố mẹ lại không ở cạnh, như vậy rất vất vả, nên em muốn làm chút tình làng nghĩa xóm, chăm sóc chị nhiều hơn một chút."

Giang Thính Vũ lại nhướng mày.

Nhậm Vãn Tình chột dạ nhưng vẫn nói rất hùng hồn: "Sao nào, không được à?"

Rồi tự cam chịu: "Nếu chị không thích thì sau này em không mang nữa..."

Giang Thính Vũ không nói thích hay không, cô hỏi: "Thế còn chuyện lén nhìn chị?"

Nhắc đến cái này, Nhậm Vãn Tình có lý lẽ hẳn hoi, lưng cũng thẳng lên: "Vì chị cực kỳ xinh đẹp mà!"

Giang Thính Vũ: "?"

Nhậm Vãn Tình: "Chị là người đẹp nhất mà từ nhỏ đến giờ em từng gặp, thật đó!"

Nàng vội vàng giơ ba ngón tay lên trời: "Em thề!"

Giang Thính Vũ nhìn ba ngón tay khép lại của nàng, rồi nhìn vào mắt nàng, xác nhận lại lần nữa: "Vậy là em không thích chị?"

Ngoài mặt Nhậm Vãn Tình: "Không thích!"

Trong lòng: Không, thích siêu cấp luôn!!!

Im lặng.

Cực kỳ im lặng.

Tiếng côn trùng đêm hè, tiếng mèo Tiểu Quýt kêu, vang to bên tai họ.

Cùng lúc được phóng đại, còn có nhịp tim của Nhậm Vãn Tình, chỉ mình nàng nghe thấy.

Nàng căng thẳng.

Nàng bất an.

Nàng mong đối phương lên tiếng.

Nói gì cũng được, cho dù chê bộ đồ hôm nay của nàng xấu cũng được.

Một lúc sau, Giang Thính Vũ đưa tay về phía nàng. Những ngón tay căng cứng bị nắm lấy, rồi chậm rãi hạ xuống.

Giang Thính Vũ dịu dàng nắm tay nàng.

"Xin lỗi, là chị tự luyến rồi."

Cô mỉm cười áy náy với nàng.

Tin thật rồi.

Hu hu không phải đâu, chị không hề tự luyến!

Nhậm Vãn Tình vừa gào thét trong lòng, vừa nắm lại tay cô để an ủi: "Bình thường mà, bình thường mà, chị có tư bản để tự luyến!"

"Nói xem nào," Giang Thính Vũ lái sang chủ đề khác để tránh bầu không khí ngượng ngùng, "Em muốn yêu đương là vì đã có người mình thích rồi sao?"

Nhậm Vãn Tình lại không biết nên trả lời thế nào.

Nói có, sợ bị phát hiện.

Nói không, tim lại không cam lòng.

Vì thế, nàng phát ra một âm thanh vô cùng khó xử: "Ừm... không biết nữa."

Giang Thính Vũ cũng hiểu rồi, đó là ý muốn giữ bí mật với cô.

"Được, chị không hỏi nữa."

Giang Thính Vũ quay đầu lại, tiếp tục cho mèo ăn. Nhậm Vãn Tình nhìn sau gáy của cô.

Không khí yên ắng đến lạ, gió đêm cũng lặng im, yên lặng đến mức hơi... ngượng ngùng.

Nàng không thích bầu không khí này.

Nhậm Vãn Tình giơ tay, khẽ chọc Giang Thính Vũ hai cái.

Giang Thính Vũ quay đầu lại.

"?"

Nhậm Vãn Tình nhìn cô, vẻ mặt ngoan ngoãn: "Sau này em sẽ kể cho chị nghe, được không?"

Giang Thính Vũ hơi sững lại, rồi dịu giọng hỏi: "Em muốn chia sẻ với chị à?"

Nhậm Vãn Tình gật đầu lia lịa.

Khóe môi Giang Thính Vũ cong lên, đưa tay xoa đầu nàng.

"Vậy chị chờ tin tốt của em."

"Ừ!"

Giang Thính Vũ cầm thanh pate mèo lên, hỏi: "Có muốn cho ăn không?"

Nhậm Vãn Tình lắc đầu.

Giang Thính Vũ đành tự mình tiếp tục cho Tiểu Quýt ăn.

Nhậm Vãn Tình liếc nhìn động tác trên tay cô, rồi nhìn cánh tay, rồi nhìn vai cô.

Nàng đấu tranh tâm lý đúng mười giây, rồi ôm lấy cánh tay cô.

"Hử?" Giang Thính Vũ hơi quay đầu.

Trên vai bỗng nhiều thêm một sức nặng, mái tóc đen dày và chiếc kẹp hình chiếc lá hiện rõ trong tầm mắt cô.

Chiếc lá xanh lay động trước mắt, bạn học Nhậm Vãn Tình dụi đầu vào cô.

Không biết là vì ngứa hay vì bạn học Nhậm Vãn Tình đang làm nũng, cô cũng không nhịn được cười: "Sao thế?"

Bạn học Nhậm Vãn Tình ấm ức nói: "Em cứ tưởng chị không thèm để ý em nữa..."

Bạn học Giang Thính Vũ oan ức vô cùng: "Đâu có."

Cô hỏi: "Đang yên đang lành, sao chị lại không để ý em?"

Nhậm Vãn Tình nói: "Vì em không nói cho chị bí mật của em."

Rồi lại nói: "Nhưng nếu ai cũng biết thì đâu còn gọi là bí mật nữa..."

Bí mật có quyền không bị người khác biết, không muốn nói thì là không muốn nói, đợi đến khi có thể nói, mới nói.

Dù có thích Giang Thính Vũ đến đâu, nàng cũng không muốn dâng lên điều mình không sẵn lòng chỉ để làm vừa lòng đối phương.

Đối với tình cảm này, nàng vẫn muốn nhịn thêm một chút nữa.

Giang Thính Vũ nói: "Đúng vậy, ai cũng biết rồi thì còn gọi là bí mật sao được?"

Nhậm Vãn Tình lập tức đứng thẳng dậy, mây mù trong lòng tan sạch, mắt sáng rực: "Đúng đó!"

Giang Thính Vũ nhìn mà bật cười, còn không nhịn được véo má nàng một cái.

"Cho nên đừng nghĩ lung tung, chị không phải kiểu người đi moi móc bí mật của người khác."

"Hì hì."

"Khoan đã," Giang Thính Vũ đột nhiên nói, "Bạn học Nhậm Vãn Tình, vừa nãy hình như em nghĩ chị xấu lắm thì phải."

"Nào có!"

Nhậm Vãn Tình chối bay trong một giây.

"Đừng có vu oan người tốt nha."

"Rốt cuộc là ai đang vu oan người tốt?"

"Giang Thính Vũ."

"?"

"Giang Thính Vũ, Giang Thính Vũ, Giang Thính Vũ!"

Giang Thính Vũ nheo mắt.

Bạn học Nhậm Vãn Tình ranh mãnh đang lật ngược trắng đen.

Bạn học Nhậm Vãn Tình lại gọi thêm hai lần "Giang Thính Vũ", rồi không nhịn được khen: "Trời ơi, cái tên này nghe hay thật đó~"

Giang Thính Vũ khựng lại, rồi bật cười.

Đưa tay véo má nàng thêm một cái.

Thật hết cách với nhóc con này.

...

"Đỉnh quá đi, chị ấy cũng thích con gái!"

Nằm trên giường, Nhậm Vãn Tình cuối cùng cũng được đón nhận niềm vui đến muộn này.

Nãy giờ luống cuống tay chân, chỉ lo ứng phó câu hỏi của Giang Thính Vũ, đến cả thời gian vui mừng cũng không có.

Giọng Đại Bạch hào hứng bật ra từ loa: "Vậy cậu biết câu 'yêu đương không phải chuyện tốt' của chị ấy nghĩa là gì chưa?!"

Lộ Lộ: "Đúng đó đúng đó, cái này quan trọng lắm!"

Nhậm Vãn Tình sững người, Nhậm Vãn Tình gãi má.

"Quên hỏi rồi..."

Hai người trong điện thoại cũng im lặng theo.

"Ôi tối nay loạn quá mà!" Nhậm Vãn Tình bật dậy lăn một vòng, hùng tâm tráng chí, "Lần sau nhất định hỏi!"

Đã làm bạn, cũng biết xu hướng tính dục rồi, tiến thêm một bước còn xa sao?

Chỉ cần chị đẹp thích con gái, em gái xinh vẫn còn hy vọng!

Nhậm Vãn Tình phấn khích lăn lộn trên giường.

Hê hê, chị ấy thích con gái.

Hê hê, mình ôm được tay chị ấy, còn tựa vào vai chị ấy.

Chị ấy véo má mình.

Hê hê hê hê...

Nhậm Vãn Tình lăn qua lăn lại không kiểm soát nổi, cả căn phòng như đầy bong bóng màu hồng.

Bà chủ Ba Chấm Thủy rủ nàng chơi game, nàng vui vẻ ngân nga hát trong voice chat của đội hai người.

"Tâm trạng tốt dữ vậy?"  Bà chủ hỏ.

"Đúng rồi đúng rồi, tâm trạng tốt lắm luôn~"

"Có chuyện gì vui à?"

Nhậm Vãn Tình không nói thật.

Nàng nói: "Với em thì là chuyện rất vui, còn với bà chủ thì bình thường thôi."

Rồi lại nói: "Chị có phiền nếu em ngân nga không? Lúc vui em hay hát lắm, nếu chị phiền thì em không hát nữa, bà chủ là Ngọc Hoàng mà."

Giang Thính Vũ cười: "Vậy thì đừng coi chị là bà chủ nữa. Ở trước mặt bạn bè, em cứ nên là chính mình. Như vậy rất chân thật, chị thích."

Khóe môi Nhậm Vãn Tình cong cao hơn nữa: "Được! Để cảm ơn chị đã ủng hộ em, tiếp theo em sẽ mời một khách mời đặc biệt hát cùng em cho chị nghe!"

"?, Ai?"

"Mèo nhà em."

"??"

"Đợi đó, để em đi bắt mèo!"

Bỏ lại một câu như vậy, trong tai nghe của Giang Thính Vũ vang lên một trận động tĩnh ầm ĩ, sau đó là tiếng sột soạt, tiếp theo là tiếng cười hề hề b**n th** kiểu kẹp nhỏ, cuối cùng là tiếng mèo con kêu meo meo vô tội.

Trong lỗ tai náo nhiệt vô cùng, khóe môi cô bất giác cong lên.

Bây giờ là tiếng đóng cửa.

"Về rồi về rồi."

Bây giờ là giọng điệu chiến thắng trở về.

Trong giọng Giang Thính Vũ giấu không nổi ý cười: "Hoan nghênh trở lại, mời bắt đầu phần biểu diễn của bạn."

Cô cũng muốn nghe thử xem làm sao để mèo làm khách mời hỗ trợ.

Rồi cô nghe thấy.

Nhẫn Một Chút-chan hát bằng cả trái tim.

Nàng hát một câu, lại để mèo con trong lòng meo một tiếng. Thỉnh thoảng mèo con cũng nể mặt phối hợp.

Giọng người, tiếng mèo, thay nhau vang lên trong tai Giang Thính Vũ.

Chưa chắc đúng tông, nhưng chắc chắn buồn cười, cũng đáng yêu vô cùng.

Giang Thính Vũ đang cười, cười đến không kìm được.

Không kìm được mà nghĩ rằng: Nhẫn Một Chút-chan... đáng yêu đến hết thuốc chữa.