Cái Gì Cần Có Đều Có - Nhiệt Đáo Hôn Quyết

Chương 16

Hôm nay là cuối tuần, Giang Thính Vũ không phải đi làm, mẹ của Nhậm Vãn Tình –Nhậm Xuân Trường nữ sĩ cũng được nghỉ.

Lúc này Nhậm Vãn Tình đang quay lại quá trình nấu bữa trưa hôm nay để làm tư liệu cho kỳ cập nhật tiếp theo. Vì Nhậm Xuân Trường ở nhà nên khung hình cũng trở nên phong phú hơn, có thêm rất nhiều góc quay từ "mẹ".

Đúng như tên tài khoản của bà: Bếp trưởng của mẹ.

Hôm nay là mẹ kiêm bếp trưởng cùng vào bếp.

Cơm đã nấu xong, video cũng quay xong. Nhậm Vãn Tình múc riêng phần của Giang Thính Vũ, cho vào hộp cơm giữ nhiệt đã rửa sạch. Đậy nắp lại, vỗ nhẹ hai cái.

Nàng ngẩng đầu nhìn Nhậm Xuân Trường: "Con đi mang cơm cho chị Thính Vũ đây."

Nhậm Xuân Trường gật đầu: "Ừ, vậy mẹ đợi con về rồi ăn cùng."

"Dạ~"

"Chừng này có đủ cho con bé ăn không? Có cần múc thêm chút nữa không? Con bé ở một mình, bố mẹ lại không ở bên, cũng vất vả lắm."

Nhậm Xuân Trường tuy chưa từng gặp Giang Thính Vũ, nhưng vừa nghe biết đối phương là một đứa trẻ đơn độc bôn ba nơi đất khách, tình mẫu tử liền không kìm được mà trào ra, cố gắng hết sức để quan tâm chăm sóc.

Huống hồ con gái bà còn muốn kết bạn với người ta, làm mẹ sao có thể không ủng hộ cho được?

"Chị Thính Vũ nói vậy là đủ rồi ạ."

"Thế thì được. À đúng rồi, tối qua mẹ làm trà trái cây, con mang cho con bé một ly luôn nhé."

"À đúng rồi, trà trái cây! Trà mẹ làm ngon lắm, mang cho chị ấy luôn đi!"

Nhậm Vãn Tình lập tức đi rửa một cái cốc, mở tủ lạnh, rót đầy một ly.

Cơm nàng nấu ngon, trà trái cây mẹ nàng làm cũng ngon, tất cả những điều đó nàng đều muốn để Giang Thính Vũ nếm thử.

"Con đi nha!"

Đóng cửa lại, Nhậm Vãn Tình bước về phía thang máy, bước chân đầy vui sướng, vô thức khe khẽ ngân nga hát.

Chỉ cần nghĩ đến việc sắp được gặp người mình thích, tâm trạng liền rực rỡ hẳn lên.

Nàng mở WeChat tìm Giang Thính Vũ: [Em qua bây giờ nhé.]

: Được.

: Chị đợi em dưới lầu.

Ồ ôi, đợi mình dưới lầu cơ à~

Tâm trạng Nhậm Vãn Tình lập tức rạo rực.

[Không cần đâu, em mang lên cho chị cũng không phiền.]

Tiện thể còn biết được chị ấy ở căn nào, một công đôi việc!

Giang Thính Vũ nói không sao, nhắn lại: [Chị vừa từ ngoài về, tiện đợi em luôn.]

[Nhậm Vãn Tình]: À à, được, em xuống liền đây!

Thì ra là có duyên thật rồi.

Nhậm Vãn Tình vừa đi vào thang máy vừa khe khẽ hát.

...

Giang Thính Vũ đứng dưới lầu đợi Nhậm Vãn Tình, vừa đợi vừa xem tin nhắn QQ.

Tần Quan Nhã lại thấy mấy thứ kỳ quái mà buồn cười. Vì không thể chuyển tiếp sang WeChat nên cô ấy gọi mọi người sang QQ xem chia sẻ của mình. Cuộc thảo luận cũng từ nhóm WeChat chuyển sang nhóm QQ.

Cô xem rồi, quả thật khá buồn cười.

Mở nhóm Q, cùng những người bạn khác sao chép một câu: [Chịu luôn.]

Thoát khỏi cuộc trò chuyện, ánh mắt cô lướt qua avatar của "舔狗".

Cô thuận tay bấm vào, mở khung chat, tiện tay lướt qua vài dòng lịch sử trò chuyện.

[Tiểu Nhẫn]: Chào buổi sáng với thế giới, nói thích với chị.

[Tiểu Nhẫn]: Bảo bối, bữa sáng em đã chuẩn bị cho chị rồi, để ở tiệm ăn sáng, chị chỉ cần bỏ tiền ra là lấy được.

Khi đó cô trả lời: [Cảm ơn, rất chu đáo.]

Bây giờ nhìn lại đoạn trò chuyện này, cô vẫn không nhịn được bật cười khẽ, trong mắt toàn là ý cười.

Nhậm Vãn Tình vừa đến dưới tòa 6 đã nhìn thấy Giang Thính Vũ.

Người nàng thích vẫn mặc bộ đồ thoải mái nhất: áo ngắn tay, quần dài. Tóc buộc đuôi ngựa, khi làn gió nhẹ thổi qua, vài sợi tóc nơi thái dương khẽ lay động.

Người nàng thích còn xách trong tay một túi quà màu trắng. Người nàng thích đang nhìn điện thoại và cười.

Cười rất vui.

Như thể ở đầu bên kia màn hình có ai đó đang chọc cho cô ấy vui.

Là ai nhỉ? Bạn bè sao?

Bước chân Nhậm Vãn Tình khựng lại một chút, rồi lại tiếp tục tiến về phía trước.

"Chị Thính Vũ!"

Giang Thính Vũ nghe tiếng liền nhìn sang.

Ánh nắng trắng đến chói mắt treo lơ lửng phía sau Nhậm Vãn Tình. Nàng bước nhanh về phía Giang Thính Vũ trong làn gió nhẹ, trên gương mặt là nụ cười rạng rỡ.

Nàng dường như lúc nào cũng nhiệt tình như vậy, lúc nào cũng vui vẻ như vậy.

Giang Thính Vũ bước về phía nàng, chủ động nhận lấy đồ trong tay nàng.

"Vất vả cho em rồi, trời nóng thế này còn phải mời chị ăn cơm."

Nhậm Vãn Tình xua tay: "Tiện tay thôi ạ."

Còn không quên quảng bá: "Hôm nay có trà trái cây do mẹ em làm, ngon lắm đó, chị nhất định phải thử."

Giang Thính Vũ gật đầu: "Ừ, chị sẽ uống hết."

Nhậm Vãn Tình cười, gật đầu lia lịa, chiếc đuôi ngựa lắc lư theo.

Nhớ lại nụ cười ban nãy của Giang Thính Vũ, nàng không nhịn được hỏi: "Nãy chị đang xem gì thế? Cười vui vậy."

Giang Thính Vũ mỉm cười cất điện thoại đi: "Không có gì đâu."

Rồi đưa túi trắng trong tay cho nàng: "Đây, trên đường về chị mua cho em chút đồ ngọt, nếu không chê thì nhận nhé."

Đôi mắt Nhậm Vãn Tình lại sáng lấp lánh, vừa ngạc nhiên vừa vui mừng. Nàng hớn hở nhận lấy hộp bánh ngọt.

"Sao chị lại nghĩ tới việc mua đồ ngọt cho em vậy?"

Giang Thính Vũ nói: "Giống như em lúc nào cũng nhớ phần cơm làm cho chị vậy."

Sự qua lại giữa những người bạn.

Khóe miệng Nhậm Vãn Tình cong lên, hì hì cười. Nhưng tâm tư của em thì không được đơn thuần như thế đâu.

"Nói đến chuyện mang cơm," Giang Thính Vũ bỗng lên tiếng, "Chị cũng không thể cứ ăn chùa mãi được."

Nhậm Vãn Tình nhấc túi bánh ngọt nhỏ trong tay lên, lắc lắc: "Chị đâu có ăn chùa, chị còn tặng em bánh ngọt mà."

"Chưa đủ."

Giang Thính Vũ lắc đầu. "Không công bằng."

Một phần bánh ngọt thì đáng bao nhiêu tiền, dù có đắt mấy cũng không thể so với số lần Nhậm Vãn Tình mời cô ăn cơm. Huống chi, đây còn là đồ Nhậm Vãn Tình tự tay làm, vừa tốn thời gian vừa tốn công sức, chỉ riêng tiền công thôi cũng đã không ít.

Nếu cứ tiếp tục thế này, lương tâm cô e là sẽ bị cảm giác áy náy nhấn chìm mất.

"Vãn Tình."

"Dạ?"

"Để chị đưa tiền cho em nhé."

"Hả?"

"Em cứ định giá đi, không thể để em vừa bỏ tiền vừa bỏ công một mình được."

"Hả hả hả?"

"KHÔNG ĐƯỢC ĐƯA TIỀN CHO EM!!"

Nói xong, Nhậm Vãn Tình quay người bỏ chạy.

Chạy rất nhanh.

Chạy!

Chỉ cần chạy đủ nhanh thì Giang Thính Vũ sẽ không đuổi kịp, cũng sẽ không thể đưa tiền cho nàng!

Giang Thính Vũ bị bỏ lại tại chỗ: "???"

Lần đầu tiên trong đời thấy có người "cụ thể hóa" hành động từ chối. Đã không đuổi kịp rồi.

Giang Thính Vũ bật cười khẽ, lắc đầu, lấy điện thoại ra nhắn cho Nhậm Vãn Tình: [Biết rồi, sau này chị không nói đến chuyện tiền bạc nữa.]

Một phút sau, Nhậm Vãn Tình trả lời: [Đúng rồi, sau này đừng nói cái đó nữa, đã là bạn bè rồi, nói chuyện tiền bạc làm tổn thương tình cảm lắm!]

[Giang Thính Vũ]: Xin lỗi.

[Nhậm Vãn Tình]: Em tha thứ cho chị rồi.

[Giang Thính Vũ]: Cảm ơn, bạn học Nhậm Vãn Tình tốt bụng.

[Giang Thính Vũ]: Với lại, em chạy thật sự rất nhanh.

Bạn học Nhậm Vãn Tình kiêu hãnh đáp lại: [Bản nhân là cao thủ chạy nước rút!]

[Giang Thính Vũ]: Vậy thì giỏi thật.

[Nhậm Vãn Tình]: Đúng vậy đúng vậy.

[Nhậm Vãn Tình]: Em về trước nha, mẹ em còn đợi em ăn cơm, chị cũng mau đi ăn đi, đừng để đói.

Đừng để bị đói.

Nhẫn Một Chút - chan cũng từng nói như vậy. Lúc nói mấy câu "trích dẫn trừu tượng của l**m cẩu".

Nhẫn Một Chút - chan không chỉ nói, còn cho tiền. Cộng đi cộng lại lên đến... một tệ tròn trĩnh.

Nghĩ đến những lời Nhẫn Một Chút - chan từng nói, Giang Thính Vũ lại không nhịn được mà bật cười.

Đúng là một người rất trừu tượng.

Rất rõ ràng, bạn học Nhậm Vãn Tình thì sẽ không trừu tượng như vậy.

Trước mặt cô, Nhậm Vãn Tình luôn có chút dè dặt, như thể trong lòng đang giấu điều gì đó. Nhưng phần lớn thời gian, cô ấy vẫn đối với cô rất nhiệt tình.

Một kiểu nhiệt tình mang sức sống bừng bừng.

Giang Thính Vũ không muốn thản nhiên "ăn chùa" sự nhiệt tình ấy. Nếu Nhậm Vãn Tình không thích bạn bè nói đến tiền, vậy cô sẽ không nói nữa, sau này sẽ bù đắp từ những chỗ khác.

Bạn bè mà, phải có qua có lại mới gọi là bạn.

[Giang Thính Vũ]: Ừ, chị về nhà ăn cơm đây.

Gửi xong tin nhắn, cô thoát khỏi khung chat, nhìn giao diện danh sách bạn bè. Ảnh đại diện WeChat của Nhậm Vãn Tình là một chú mèo cam nhỏ đang soi gương.

Bên dưới mèo cam nhỏ là Tần Quan Nhã.

Ánh mắt Giang Thính Vũ dừng lại, lưỡng lự giữa hai avatar ấy. Cô nhớ, khi trước Tần Quan Nhã từng nói, bảo cô thử kết bạn với Nhậm Vãn Tình?

...

Tần Quan Nhã ở nhà rảnh rỗi đến phát chán, chân đã khỏi, nhưng vẫn không thể tùy tiện ra ngoài chơi.

Vì cô ấy đang ở nhà bố mẹ.

Gần đây cô ấy ở bên này, tất cả là do bạn nối khố gây ra.

Bạn nối khố nói gì mà "chân khỏi rồi lại càng phải tĩnh dưỡng thêm một thời gian, không được vì đỡ rồi mà lơ là".

Bạn nối khố lại là bác sĩ, bố mẹ cô ấy nghe xong liền sắp xếp cho cô ấy chuyển về ở bên cạnh.

Vì nhà bên này rộng hơn, môi trường tốt hơn, thích hợp để dưỡng thương. Bạn nối khố cũng thỉnh thoảng chạy sang thăm cô ấy.

Ngủ giường cô ấy, bị cô ấy đá, còn cười cô ấy trông ngoan ngoãn hơn bình thường rất nhiều.

Người này chắc đang trêu cô ấy thì có.

Lần sau mà còn sang nữa, cô ấy vẫn đá!

Không ra ngoài quậy phá được thì chơi game vậy. Chơi một mình chán, phải tìm người chơi cùng.

Tần Quan Nhã mở WeChat, lướt danh sách bạn bè.

Màn hình dừng lại.

Một avatar mèo cam nhỏ soi gương trông đặc biệt bắt mắt.

Ghi chú: Chơi cùng – Tiểu Nhẫn.

Cô ấy lướt qua. Đây là át chủ bài của cô ấy, át chủ bài sao có thể tùy tiện dùng được?

Đang lướt thì cô ấy nhận được tin nhắn mới từ Giang Thính Vũ:

[Cậu còn muốn quen cô gái dọn dẹp nhà mèo trong khu chung cư không?]

Tác giả có lời muốn nói:

Cô ấy có muốn quen không? Nhẫn Một Chút - chan và bà chủ "Ba Chấm Thuỷ" có cùng lúc ngã ngựa không đây?

Mời mọi người đón chờ chương sau!