Cái Gì Cần Có Đều Có - Nhiệt Đáo Hôn Quyết

Chương 1

Sau

Thứ Bảy đầu tiên của tháng Năm, thành phố A u ám, mây đen giăng kín.

Giang Thính Vũ xách ô, cầm kiện hàng và ly trà sữa bước vào thang máy.

Tiếng mưa bất chợt vang lên bên tai, liên tục, không dứt.

Ngay giây tiếp theo, một giọng nói trong trẻo xuyên qua màn mưa, vội vã tràn vào tai cô: "Chờ một chút!"

Giang Thính Vũ giữ nút mở cửa, cửa thang máy đứng yên.

Một cô gái tóc dài chạy vào, cùng lúc đó là một cơn gió lùa theo.

Trong gió có mùi hương hoa nhàn nhạt, có kẹp tóc màu xanh, có đôi mắt lấp lánh như những vì sao.

Ánh mắt chạm nhau.

Cô gái khựng lại, hoàn hồn, cô gái vội vàng nép vào góc thang máy, vừa chỉnh lại tóc vừa ngượng ngùng nói: "Cảm ơn."

"Ừ."

Giang Thính Vũ đáp lại, giọng không gợn sóng.

Yên lặng. Yên lặng như mặt nước chết.

Thang máy đứng yên, như đang chờ điều gì đó.

Hai giây sau, Giang Thính Vũ lên tiếng: "Không bấm à?"

"Hả?"

"Tầng mấy."

"À à!"

Nhậm Vãn Tình vội đưa tay bấm số "6", rồi mặt đỏ bừng rút về góc, ngón chân âm thầm quẫy loạn, không dám mở mắt đối diện hiện thực.

Trời ơi, xấu hổ quá...

Cửa thang máy đóng lại, bên trong im phăng phắc. Con số tầng trên màn hình không ngừng nhảy.

"Đinh."

Cửa mở, Giang Thính Vũ bước ra ngoài, không quay đầu, càng không chú ý đến dáng vẻ xấu hổ đến mức muốn chết của người còn lại trong thang máy.

Nhậm Vãn Tình lén nhìn theo hướng cô rời đi.

Cửa thang máy lại khép.

Cô gái co người vào góc, ánh mắt dần tối lại, đứng đó thở dài, giống như một cây nấm nhỏ tự kỷ.

...

Tần Quan Nhã đang mở kiện hàng, một chân gác lên ghế mềm, bó bột, trông thảm hại vô cùng.

Một ly trà sữa có ống hút được đưa tới bên cạnh, cô ấy nhìn một cái rồi nhận lấy, hút một ngụm, "Cảm ơn nhé."

"Ái chà, A Vũ nhà chúng ta đúng là chu đáo," cô ấy cảm động nói, "Lần sau có nhận hàng hộ chắc chắn vẫn tìm cậu."

Giang Thính Vũ hừ cười, thu tay lại: "Đáng ra tớ phải thu phí chạy việc."

Tần Quan Nhã dang tay: "Tớ thảm thế này mà cậu còn đòi tiền?"

Giang Thính Vũ liếc một lượt từ trên xuống dưới: "Thu chứ, cùng lắm thì thu ít thôi, năm hào cũng được."

Tần Quan Nhã: "?"

Tần Quan Nhã giả vờ khóc: "Không có nhân tính!"

Giang Thính Vũ xoay người ngồi xuống sofa: "Xem cậu khóc cũng tính tiền."

"Vậy thì cậu xem cái không mất tiền đi."

"Hả?"

Tần Quan Nhã giơ ngón giữa, Giang Thính Vũ trả lại một cái lườm.

"Chân đỡ chưa?"

"Yên tâm, khá hơn nhiều rồi, cảm ơn cậu sang đây bầu bạn nhé."

"Ừ, nhớ đại ân đại đức của tớ."

Tần Quan Nhã cũng lườm lại, rồi quay đầu tiếp tục mở kiện hàng.

Đang mở, trong một khoảnh khắc yên tĩnh, cô ấynghe thấy tiếng thở dài rất nhẹ từ phía sau.

Gần như ngay lập tức, Tần Quan Nhã biết vì sao.

"Cậu vẫn còn nghĩ đến cô ấy à?"

"Tớ không nghĩ đến cô ấy," Giang Thính Vũ sửa lại.

"Ồ, nghĩ đến bạn gái hiện tại của cô ấy."

"......"

Giang Thính Vũ cau mày khó chịu.

"Cũng không hẳn là 'nghĩ'... mà là không hiểu... Tại sao cô ấy lại ở bên người đó?"

Lông mày cô nhíu chặt hơn.

"Một... l**m cẩu?"

"Cô ấy" — bạn gái cũ của cô. l**m cẩu — bạn gái hiện tại của bạn gái cũ.

Từ khi biết hai người họ ở bên nhau đến giờ, cô vẫn không hiểu: "l**m cẩu thì có gì tốt?"

Tần Quan Nhã nhìn hàng mày gần như xoắn lại của cô, lại nhìn biểu cảm trên mặt cô, không nhịn được hỏi: "Rốt cuộc là cậu chưa buông được, hay thật sự không hiểu l**m cẩu có gì tốt?"

Trong đầu Giang Thính Vũ thoáng qua vài hình ảnh, trầm mặc một chút rồi nói:
"Tớ và cô ấy chia tay hơn nửa năm rồi..."

Tần Quan Nhã nhìn cô một lúc, nói: "Vậy thì coi như cậu chỉ đơn thuần không hiểu l**m cẩu có gì tốt đi."

Giang Thính Vũ im lặng, gật đầu: "Ừ."

Dù sao thì cô thật sự không hiểu.

l**m cẩu tốt chỗ nào? Chẳng phải chỉ là hỏi han vài câu, chào buổi sáng buổi tối sao? Ngoài ra thì có ích gì đâu? Rốt cuộc tốt ở đâu?

Vì sao cô ấy lại ở bên một l**m cẩu chứ??

Câu hỏi này, Tần Quan Nhã cũng rất khó trả lời. Có người thích, có người không, quá chủ quan, chỉ người trong cuộc mới cảm nhận được.

Tần Quan Nhã lại quay đầu, nhìn bạn thân: "Cậu không có l**m cẩu à?"

Tần Quan Nhã nhìn lần thứ hai, bừng tỉnh: "À cũng phải, chắc chẳng mấy ai dám chủ động chọc vào cậu."

Giang Thính Vũ rất xinh đẹp, cái đẹp của cô mang tính công kích, không nói chuyện thì lạnh lùng, có chút dữ, khiến người ta vừa kinh diễm vừa không dám mạo phạm.

Hồi mới gặp, Tần Quan Nhã cũng từng nghĩ cô là đóa hoa cao lãnh chỉ có thể ngắm từ xa. Kết quả thì sao? Toàn là bề ngoài cả!

Đoá hoa cao lãnh nhà ai lại lừa cả năm hào tiền chạy việc chứ!

Đóa hoa cao lãnh nhà ai đối ngoại nhếch môi, không phủ nhận.

Đúng là chẳng ai dám chủ động trêu chọc cô, hễ có manh nha thích là cô b*p ch*t ngay. Bởi vì lãng phí thời gian.

Cô rất bận, không rảnh ứng phó mấy chuyện lộn xộn này. Đặc biệt là nửa năm trước, bận đến mức không thở nổi.

Kết quả là sau khi bận xong, thăng chức rồi thì bạn gái lại đề nghị chia tay.

Một đoạn quá khứ vừa tốt vừa tệ.

Tần Quan Nhã đùa: "Vậy thế này đi, để tớ sắp xếp cho cậu một người, tự mình cảm nhận thử?"

Giang Thính Vũ trầm ngâm một lát rồi nói: "Được."

Tần Quan Nhã: "?"

"Ơ tớ đùa thôi mà, sao cậu lại 'được' thật?"

"Vì thật sự tò mò."

"Vậy sao cậu không tự mình nuôi l**m cẩu?"

"Không được."

"Vì sao?"

"Chuyện lợi dụng sự chân thành, tớ không làm được. Tớ không có ác ý với họ."

Giang Thính Vũ bắt chéo chân, giọng bình thản, lãnh tĩnh.

"Tớ chỉ đơn thuần tò mò thôi."

"Hiểu rồi," Tần Quan Nhã nói, "Thứ cậu cần là mô phỏng."

Giang Thính Vũ cười nhẹ, không phủ nhận.

Tần Quan Nhã tiếp tục đùa: "Dễ nói, quay đầu tớ sẽ tìm người mô phỏng cho Giang tổng nhà mình."

Giang Thính Vũ cũng cười theo: "Vậy tớ chờ tin tốt từ Tần đại tiểu thư."

Tần Quan Nhã cầm điện thoại: "Được, giờ Tần đại tiểu thư dẫn cậu chơi vài ván game, lâu rồi chúng ta không chơi cùng nhau, cậu cũng thư giãn chút."

Giang Thính Vũ thấy không có việc gì, liền đồng ý.

Cập nhật game, vẫn như cũ, đăng nhập bằng QQ. Quen rồi, thời đại học đã chơi kiểu này.

Kết quả — thua liên tục.

Giang Thính Vũ: "......"

Tần Quan Nhã: "......"

Chẳng thư giãn được chút nào.

"Đợi chút, tớ gọi cao thủ đến." Tần Quan Nhã nghiến răng.

"Tớ không tin hôm nay không thắng nổi một ván!"

...

Nhậm Vãn Tình đeo tai nghe, nằm sấp trên giường. Hai con mèo nằm bên cạnh, một mèo mướp, một mèo trắng.

Mèo không động, nàng cũng không động. Sống không còn gì luyến tiếc, muốn chết.

Giọng bạn bè vang lên trong tai nghe: "Sau đó cậu không chủ động bắt chuyện nữa à?"

"Không." Nhậm Vãn Tình nói khẽ, "Không biết nên nói gì."

Trong đầu lại không khống chế được mà tua lại cảnh yên lặng trong thang máy.
Một thế giới chỉ có hai người.

Ánh mắt nàng vô thức lại rơi lên người phụ nữ đó, dè dặt, lặng lẽ.

Hôm nay cô ấy không mặc đồ công sở khí chất mét tám, chỉ mặc áo thun trắng, quần ống rộng, dép lê, tóc đen dài được kẹp gọn sau đầu, trên tai lấp lánh một chiếc khuyên bạc, thoải mái vô cùng.

Nhưng khí chất vẫn vậy, cao lớn, người lạ chớ lại gần, xa xôi...

Cô ấy luôn cách nàng rất xa, ngay cả mùi hương trên người cũng như theo gió từ tận chân trời thổi tới.

Không bấm à?

Âm thanh như đến từ phía chân trời.

Nhậm Vãn Tình giật mình, xấu hổ đến mức lăn qua lăn lại trên giường, giống như một con cá mắc cạn đang giãy giụa.

"Á á á sao mình lại mất mặt trước cô ấy nữa rồi!!

Mình đang làm cái gì vậy? Rốt cuộc mình đang làm cái gì thế này!!

Xấu hổ thế này thì mình lấy gì mà bắt chuyện với cô ấy chứ!!!"

Hai con mèo ngẩng đầu, nhìn nàng phát điên.

Bạn bè nghe xong cơn sụp đổ của nàng, vẫn bình tĩnh an ủi: "Không sao, thế này cũng coi như khiến cô ấy nhớ đến cậu hơn."

Nhậm Vãn Tình lập tức ngoan ngoãn: "Nhưng biểu cảm của cô ấy chẳng thay đổi chút nào, giống như đã lọc bỏ toàn bộ sự tồn tại của mình."

Bạn bè: "Vậy càng tốt, cô ấy không nhớ lúc cậu xấu hổ."

Nhậm Vãn Tình: "......"

Nhậm Vãn Tình: "Cảm ơn nhé, tim còn đau hơn rồi."

Cô đổi tư thế, nằm nhìn trần nhà, bỗng thở dài một hơi.

"Nhưng nghĩ lại thì... cô ấy rất có thể không phải độc thân..."

Ăn mặc thoải mái như vậy, rất có thể là đang về nhà? Trong tay xách ô, cầm một kiện hàng, còn có hai ly trà sữa.

Vậy thì trong nhà cô ấy còn có người khác nhỉ? Biết đâu là mua cho người yêu...
Biết đâu kiện hàng cũng là của người yêu nữa ấy chứ!

Hai vai Nhậm Vãn Tình sụp xuống.

"Có khi người ta thật sự có bạn gái rồi... thậm chí là bạn trai. "Biết đâu cô ấy đúng là dị tính thì sao! "Xong đời rồi......"

Giọng càng lúc càng ủ rũ.

Bạn nàng vội vàng chặn lại: "Khoan! Xong hay không không phải cậu nói là tính, phải chính miệng cô ấy thừa nhận có người yêu mới tính. Hai người còn chưa nói chuyện đàng hoàng được mấy câu, cậu thậm chí còn không biết người ta tên gì, nên trước hết hãy đợi cậu đủ can đảm bắt chuyện với cô ấy rồi hãy lo mấy chuyện này!"

Nhậm Vãn Tình nghe xong, thấy có lý.

Nàng ngoan ngoãn dừng lại: "Ờ."

Nghĩ thêm chút nữa, lại thấy vui lên: "Ít nhất tớ biết một chuyện, cô ấy sống cùng một tòa nhà với tớ ~"

Sự hiểu biết của cô về người đó lại nhiều thêm được một chút xíu!

Đúng lúc này, trong tai vang lên âm báo tin nhắn mới.

Nhậm Vãn Tình cầm điện thoại lên xem.

Là bà chủ thuê chơi game của cô.

[Bà chủ]: Tiểu Nhẫn, cuối tuần này em không có lớp đúng không?

[Nhậm Vãn Tình]: Không có

[Nhậm Vãn Tình]: Chị cần gì ạ?

[Bà chủ]: Vào game

[Bà chủ]: Chuyển khoản

Tiền tới rồi.

Mắt Nhậm Vãn Tình cong cong, tâm trạng cũng tốt hẳn lên.

Thầm thích thì đắng, nhưng tiền thì ngọt!

[Nhậm Vãn Tình]: Tuân lệnh!

[Nhậm Vãn Tình]: Bên nào ạ? WeChat hay gì?

[Bà chủ]: QQ

[Bà chủ]: Chị dẫn theo một người bạn

[Bà chủ]: Thua mệt rồi, em dẫn bọn chị thắng vài ván, cho thêm chút giá trị cảm xúc

[Nhậm Vãn Tình]: Không vấn đề, cứ để em lo!

Trả lời xong, Nhậm Vãn Tình nói với bạn: "Tớ đi kiếm tiền đây, nói chuyện sau nhé."

Bạn nàng: "Đi đi."

Nhậm Vãn Tình cúp máy, đăng nhập game, lập tức chấp nhận lời mời vào phòng mà bà chủ gửi tới.

"Nhẫn Một Chút-chan" đã vào phòng.

Trong phòng còn có một người nữa.

Avatar màu xanh, ID: Thuỷ

Bên cạnh avatar có biểu tượng micro nhỏ, đã mở mic, nhưng rất yên tĩnh.

Tần Quan Nhã giải thích một câu: "Chị bảo cô ấy mở mic rồi, nếu có việc sẽ gọi em, lúc đó em giúp nhé."

Nhậm Vãn Tình: "À, được ạ."

Nàng giơ tay chỉnh tai nghe, nói: "Chị ơi, em sẵn sàng rồi."

Ván mới bắt đầu.

Có cao thủ game gia nhập, Tần Quan Nhã và Giang Thính Vũ như được buff thần lực, đánh ngày càng thoải mái, thuận lợi thoát khỏi chuỗi thua thảm, thắng hết ván này đến ván khác.

Cao thủ không chỉ chơi giỏi, mà còn cung cấp giá trị cảm xúc đúng chỗ.

Dù hai người kia đánh tệ đến mức nào, Nhậm Vãn Tình mở miệng là khen, là động viên.

Cho dù họ bị hạ gục, nàng cũng dịu dàng an ủi: "Không sao đâu, người rồi cũng phải chết, không phải ván này thì là ván sau."

Tâm lý ổn định đến đáng sợ.

Tần Quan Nhã nhướng mày với Giang Thính Vũ, đầy đắc ý: "Thế nào, người tớ gọi tới lợi hại chứ?"

Giang Thính Vũ cười một tiếng.

"Lợi hại."

Người im lặng từ nãy đến giờ cuối cùng cũng lên tiếng. Một tiếng cười khẽ xuyên qua tai nghe, bất ngờ truyền vào tai Nhậm Vãn Tình, như dòng điện chạy qua tim nàng, tê tê ngứa ngứa.

Nhậm Vãn Tình sững người trong giây lát, ánh mắt thoáng kinh diễm.

Giọng này... thật sự hay quá...

Trong đầu nàng vô cớ hiện lên bóng dáng trong thang máy, không kiềm được mà nghĩ: Hay giống hệt giọng của cô ấy.

Chỉ là giống thôi, không thể là cô ấy được. Làm gì có chuyện trùng hợp như vậy?

Trên đời này người có giọng hay nhiều lắm.

Nghĩ vậy, Nhậm Vãn Tình lấy lại tinh thần.

Kết quả vừa hay thấy nhân vật của mình bị người có giọng nói hay kia hạ gục.

Bên tai vang lên một tiếng: "Hửm?"

Người có giọng nói hay nói với nàng: "Xin lỗi nhé, không cẩn thận."

Nhậm Vãn Tình rất thoáng: "Chuyện nhỏ chuyện nhỏ, bà chủ là Ngọc Hoàng, bà chủ vui là quan trọng nhất."

Giang Thính Vũ nhướng mày.

Tần Quan Nhã cười: "Đây gọi là có đạo đức nghề nghiệp đó~"

Chợt nảy ra ý tưởng, cô ấy dùng chân kia khẽ chạm vào chân Giang Thính Vũ: "Ê, hay là để cô ấy giúp cậu mô phỏng thử?"

"Cô ấy?"

Nhậm Vãn Tình nghe mà như lọt vào trong sương mù..

Dù không hiểu là đang nói gì, nhưng vẫn nghe ra chữ "cô ấy" này hình như đang chỉ mình.

Hình như thôi.

Vậy thì nàng không lên tiếng trước, ngoan ngoãn ngồi nghe.

"Người ta là chuyên nghiệp mà."

"Cái này cũng gọi là người chơi cùng chuyên nghiệp à?"

"Hỏi thử là biết, đánh xong ván này rồi hỏi."

Tai nghe lại yên tĩnh.

Mãi cho đến khi ván đấu kết thúc, cả ba quay lại phòng chờ.

"Tiểu Nhẫn à," Tần Quan Nhã mở miệng, "Chị hỏi em chuyện này nhé."

Nhậm Vãn Tình vô thức ngồi thẳng lưng, như học sinh bị giáo viên gọi đứng lên trả lời. "Chị hỏi đi ạ."

"Em có làm l**m cẩu bao giờ chưa?"

Nhậm Vãn Tình: "?"

Câu hỏi kiểu gì vậy?

Nàng nghĩ một chút, thành thật trả lời: "Chưa từng."

Tần Quan Nhã: "Online, có tiền."

Nhậm Vãn Tình: "?"

Nhậm Vãn Tình: "Chị cứ yên tâm, trên đời này không ai l**m giỏi hơn em đâu!"

Có tiền thì ma quỷ cũng có thẻ sai khiến được, l**m cẩu thì đã sao? Nàng làm được, để nàng làm!

Giang Thính Vũ nghe mà bật cười.

"Chọn cô ấy đi."

l**m cẩu thích tiền, còn tốt hơn là thích cô.

*****

Lời tác giả:

Quay lại rồi đây quay lại rồi đây~ 🎆

Nhiệt Đáo Hôn Quyết lại tiếp tục cập nhật rồi nè

Hy vọng lần này mọi người cũng đọc vui vẻ nha~

Sau