Cả Trường Mắng Tôi Đào Mỏ, Kết Quả Bị Vả Mặt

Chương 4

7

“Bác gái, cháu và chị khóa trên cùng một đội. Chắc kết quả sẽ không tệ, không phụ lòng kỳ vọng của bác đâu.”

Nghe vậy.

Sắc mặt mẹ tôi dịu đi đôi chút.

“Cháu tên gì?”

“Dạ cháu tên Hạ Châu.”

“Hạ trong chúc mừng.”

“Châu trong Cửu Châu.”

Giọng cậu chậm rãi.

Ôn hòa.

Nhưng không hề thấp mình.

Mẹ tôi và Hạ Châu nói chuyện qua lại.

Thái độ với cậu ấy còn tốt hơn với tôi.

Thế nhưng tôi lại thở phào nhẹ nhõm.

Cảm giác rất thoải mái.

Không cần đối mặt.

Không cần cãi nhau.

Đến khi cùng Hạ Châu rời khỏi bệnh viện.

Thần sắc tôi mới giãn ra.

Không nhịn được trêu:

“Công nhận cậu giỏi thật đấy.”

“Đến cả mẹ tôi mà cậu cũng nói chuyện hợp được.”

Hạ Châu nhấn nút thang máy.

Nghiêng đầu nhìn tôi.

“Còn phải xem là với ai nữa.”

Anh không cười.

Cũng chẳng có cảm xúc gì đặc biệt.

Rõ ràng chỉ là một câu nói bình thường.

Nhưng lại mang theo sự mập mờ khó tả.

Tôi không đáp.

Chia tay Hạ Châu.

Tôi đi về phía ký túc xá nữ.

Nào ngờ giữa đường lại bị một cái chân chìa ra làm vấp ngã.

Trời còn chưa sáng.

Tên khốn nào đứng trong góc tối duỗi chân thế hả?!

Tôi đã chuẩn bị tâm lý quỳ sụp xuống đất.

Đầu gối trầy nát.

Ai ngờ lại bị kéo ngược trở lại.

Tôi ngẩng đầu lên.

Là Hứa Trạch Uyên.

Một tay anh siết lấy eo tôi.

Một tay đè lên vai tôi.

Ép tôi vào tường.

Dưới ánh đèn đường yếu ớt phía xa.

Có thể nhìn thấy quầng thâm dưới hàng mi dài của anh.

Cả người vừa lười biếng.

Lại vừa đầy lệ khí.

Hứa Trạch Uyên cúi xuống sát cổ tôi.

Hơi thở nóng bỏng phả hết lên da.

Mập mờ.

Nóng rực.

Tôi bất giác co người lại.

Khuôn mặt vô tình chạm vào mặt anh.

“Mùi thuốc sát trùng.”

“Đi bệnh viện à?”

Giọng anh hiếm hoi dịu xuống.

Giống như vừa thở phào nhẹ nhõm.

Thái độ ấy khiến tôi có cảm giác như vẫn còn đang yêu nhau.

Bị sự dịu dàng ấy làm cho choáng váng.

Tôi lập tức quên sạch gương mặt lạnh tanh và cái tính chó má của anh suốt mấy ngày nay.

Nửa làm nũng nửa giải thích:

“Mẹ em tới đây công tác, bị bệnh nhập viện. Tối nay không bắt được xe nên mới nhờ Hạ Châu đưa đi.”

Chiêu này trước đây rất có tác dụng với Hứa Trạch Uyên.

Bây giờ cũng vậy.

Anh nhướng mày.

Vừa kiêu ngạo vừa quyến rũ.

Bàn tay đặt trên vai tôi buông xuống.

Chuyển sang bóp nhẹ vành tai tôi.

Động tác hờ hững.

Nhưng lại ẩn chứa sự hung hãn.

“Còn biết đường quay về cơ đấy.”

Nhìn dáng vẻ ấy.

Tôi không nhịn được muốn cười.

Trong lòng mềm đi một góc.

Rồi nhớ tới cảnh anh ném thuốc lá ở KTV như muốn ăn tươi nuốt sống tôi.

Không khỏi khiêu khích:

“Nếu em không về thì sao?”

Hứa Trạch Uyên hơi dùng sức ở đầu ngón tay.

Kéo cả người tôi đâm vào lồng ngực anh.

“Gi/ết em.”

Anh nói nghiêm túc đến mức...

Tôi thật sự không dám nghi ngờ.

Tôi lập tức ngoan lại.

Nắm lấy vạt áo anh.

“Vậy em về rồi. Có thưởng không?”

Nghe vậy.

Hứa Trạch Uyên bật cười.

Tiếng cười trầm thấp rung trong tai.

Khiến da đầu tôi tê dại.

Anh buông tôi ra.

Vỗ nhẹ vai tôi.

“Về ngủ đi.”

Thưởng cho tôi...

Về ngủ?

Tôi tức đến bật cười.

Liếc anh một cái rồi quay đầu bỏ đi.

Anh cứ làm màu tiếp đi.

Có lẽ Hứa Trạch Uyên bị k*ch th*ch không nhẹ.

Tôi tranh thủ cơ hội kết bạn WeChat lại với anh.

Anh thật sự đồng ý.

Tôi còn chưa kịp nói gì.

Anh đã gửi tin nhắn tới:

[Chụp màn hình trang cá nhân gửi đây. Cho tôi xem ghi chú.]

Ban đầu tôi định đổi thành tên thật.

Nhưng rồi...

Trực tiếp đổi thành:

"Chồng"

Rồi gửi sang.

Bên kia im lặng rất lâu.

Sau đó gửi một tin nhắn thoại.

Giọng nói lười biếng đầy mê hoặc.

Rõ ràng đang mỉa mai tôi.

Nhưng tôi lại nghe ra ý cười và sự cưng chiều.

“Biết xấu hổ chút đi.”

Tôi nghe đi nghe lại hai lần.

Mặt nóng bừng.

Sao anh lại quyến rũ đến vậy chứ?

Tôi thích anh quá rồi.

Hứa Trạch Uyên sắp đi Hàng Châu tham gia cuộc thi ACM.

Trùng hợp nhà tôi cũng ở Hàng Châu.

Thấy thái độ anh với tôi gần đây đã mềm hơn đôi chút.

Tôi đương nhiên muốn được đằng chân lân đằng đầu.

Nhanh chóng bắt anh về tay.

Thế là tôi đề nghị đi nhờ xe về nhà.

Bảo anh giữ cho tôi một chỗ.

Không ngờ anh lại đồng ý.

Tâm trạng vui vẻ thu dọn hành lý.

Đúng lúc bạn cùng phòng Tiền Nhu trở về.

Cô ấy đã ở ngoài hơn nửa tháng.

Tôi hơi bất ngờ.

Tiền Nhu nhìn thấy tôi dọn đồ.

Lách người đi vào.

“Cậu về nhà à?”

“Chắc vậy.”

Tôi thuận miệng đáp.

Quan hệ giữa tôi và cô ấy thật sự không tốt.

Kéo vali tới cổng trường.

Từ xa đã nhìn thấy Hứa Trạch Uyên.

Hai tay đút túi.

Đội mũ lưỡi trai.

Cúi đầu chơi điện thoại.

Dưới ánh nắng.

Làn da trắng đến phát sáng.

Trông vừa sạch sẽ vừa đẹp trai.

Như cảm nhận được ánh nhìn của tôi.

Anh ngẩng đầu lên.

Bước tới nhận lấy vali.

Nhét xuống khoang hành lý của xe buýt.

Sau đó hất cằm:

“Lên xe.”

“Anh lên trước đi.”

Tôi khẽ kéo vạt áo anh.

Lúc theo đuổi anh.

Tôi quên mất cảm giác ngại ngùng.

Nhưng bây giờ...

Một sinh viên khoa Toán như tôi đi ké xe của khoa Máy tính.

Tự nhiên lại thấy xấu hổ.

Hứa Trạch Uyên cúi đầu nhìn phần áo bị tôi kéo nhăn.

Lại liếc sang mặt tôi.

Khóe môi cong lên.

Khiến mặt tôi càng nóng hơn.

“Em cũng biết ngại cơ à?”

Vừa mỉa mai.

Lại vừa trêu chọc.

Nghe chẳng dễ chịu chút nào.

Đúng là đồ chó má.

Rốt cuộc còn muốn tôi chịu ấm ức bao lâu nữa?

Tôi đang định buông tay lên xe.

Thì anh đột nhiên giữ lấy cổ tay tôi.

Kéo tôi lên cùng.

Miệng cứng lòng mềm?

Tâm trạng tôi lập tức tốt lên.

Nếu như bỏ qua được ánh mắt vừa kinh ngạc vừa mờ ám của cả xe người thì càng tốt hơn nữa.

8

Chỗ ngồi Hứa Trạch Uyên dùng ba lô chiếm sẵn lại nằm ngay phía sau Hạ Châu.

Khi tôi vô tình liếc thấy gương mặt lạnh như đóng băng của Hạ Châu ở khóe mắt, đột nhiên cảm thấy Hứa Trạch Uyên hình như cũng không đơn thuần như mình vẫn nghĩ.

Nghĩ vậy lại thấy buồn cười.

Lúc tỉnh dậy lần nữa, tôi phát hiện mình đang tựa trên vai Hứa Trạch Uyên.

Vành mũ lưỡi trai đổ xuống một lớp bóng mờ trên mặt anh.

Mắt anh nhắm lại.

Trông bớt đi vẻ sắc bén và công kích thường ngày.

Mà nhiều thêm vài phần dịu dàng.

“Không được nhìn nữa.”

Hứa Trạch Uyên thậm chí còn chẳng mở mắt.

Chỉ động đậy môi.

Giọng nói hơi khàn, mang theo chút mê hoặc khó tả.

Ánh mắt tôi vô tình dừng trên vành tai hơi đỏ của anh.

Lập tức ngồi thẳng dậy.

Quay mặt sang chỗ khác.

Chuyến này...

Quả thật không uổng công đi.

Tôi theo Hứa Trạch Uyên đến khách sạn nơi bọn họ ở.

Khóe môi anh không kìm được mà nhếch lên.

“Không về nhà à?”

Tôi mềm giọng làm nũng, thực ra là cố tình trêu ghẹo:

“Em tới đây làm gì, anh còn không biết sao?”

“Nhà em có ở khu này đâu.”

“Nếu thật sự về nhà, anh sẽ không gặp được em nữa.”

Hứa Trạch Uyên khẽ cười.

“Ai thèm.”

Bảo anh là đồ chó.

Quả thật chẳng oan chút nào.

Đúng lúc tôi đang tức đến nghẹn họng.

Hạ Châu kéo vali lười biếng đi ngang qua.

“Chị khóa trên trước đó chẳng phải nói sẽ mời em ăn cơm sao?”

“Đã đến Hàng Châu rồi, không bằng làm chủ nhà một bữa đi.”

Đúng là buồn ngủ có người mang gối tới.

“Không được đi.”

Giọng Hứa Trạch Uyên gần như nghiến ra từ kẽ răng.

Rõ ràng đã tức đến bốc khói.

Tôi nghiêng đầu nhìn anh.

Ánh mắt chạm vào đôi mắt đen sâu ấy.

Anh hơi ngẩng cằm.

Kiêu ngạo lại tùy tiện.

Tôi thong thả đáp:

“Dù sao cũng phải mời. Nợ ân tình người ta chẳng lẽ không trả?”

“Tôi đi cùng em.”

“Anh là gì của em? Dựa vào đâu mà đi cùng em đãi khách?”

Tôi chỉ thử thăm dò một chút thôi.

Hứa Trạch Uyên nheo mắt nhìn tôi.

Khịt mũi cười lạnh một tiếng.

Sau đó quay người bỏ đi.

Mẹ nó.

Tên này đúng là không chịu nổi khiêu khích.

Lúc hoàn hồn lại nhìn sang Hạ Châu.

Biểu cảm cậu vẫn nhàn nhạt.

Nhưng nơi đáy mắt thấp thoáng ý cười khó tả.

Hiển nhiên là cậu đã đoán được.

Đột nhiên tôi có cảm giác...

Có khi Hạ Châu còn hiểu Hứa Trạch Uyên hơn cả tôi.

Vào thang máy.

Cửa vừa đóng lại.

Hạ Châu mới mở miệng:

“Nhất định phải theo đuổi người đó sao?”

Tôi siết nhẹ tay cầm vali.

“Vâng. Với lại... chuyện đó… Xin lỗi nhé.”

Nói ra cũng hơi ngại.

Dù gì trước đây trong danh bạ của tôi, cậu ấy cũng từng là người có ghi chú riêng.

"Ding."

Cửa thang máy mở ra.

Hạ Châu nghiêng đầu nhìn tôi.

Ánh mắt như muốn nhìn thấu tận đáy lòng.

“Xin lỗi cái gì? Chẳng phải chị khóa trên cũng không từ chối nổi em sao?”

Không thể từ chối sự tử tế của người khác...

Là một loại bệnh.

Mà bệnh này...

Phải chữa.

9

Tôi mím môi, cúi đầu xuống.

“Nếu tôi ở bên cậu chỉ vì cậu đối xử tốt với tôi…”

“Thì sau này tôi cũng sẽ không từ chối nổi người khác đâu.”

Hạ Châu nhướng mày.

“Chỉ cần quản được bản thân cậu là được.”

Cậu không phủ nhận.

Cũng chẳng giải thích thêm.

Tôi nhìn theo bóng lưng cậu rời đi.

Trong đầu vẫn quanh quẩn câu nói ấy.

Cậu ấy quản tôi?

Có nhầm không vậy?

Hứa Trạch Uyên cái tính chó đó trước đây chẳng phải toàn nhịn đến nổi gân xanh rồi cuối cùng vẫn xuống nước với tôi sao?

Hay là Hạ Châu cảm thấy trình độ "trà xanh" của bản thân rất cao?

Ừm.

Nghĩ kỹ thì...

Hình như đúng là rất cao.

Đáng để học hỏi.

Vừa đặt hành lý xuống, đang chuẩn bị ra ngoài mời Hạ Châu ăn cơm thì điện thoại đổ chuông.

Nhìn thấy tên người gọi là mẹ.

Tôi hơi ngạc nhiên.

Vừa bắt máy đã nghe giọng bà lạnh đến mức xa lạ.

“Mẹ đang ở trà lâu đối diện khách sạn con.”

“Phòng 204.”

“Con đến ngay đi.”

“Mẹ, sao mẹ biết con về rồi?”

Sự lạnh lùng khác thường của bà khiến tôi hơi buồn.

Nhưng điều tôi tò mò hơn là bà biết chuyện bằng cách nào.

Ai ngờ đầu dây bên kia như không nhịn nổi nữa mà bật cười chế giễu.

“Mẹ còn biết cả chuyện tốt đẹp con làm ở trường nữa cơ.”

“Lập tức tới đây!”

Tường tỏ tình.

Tay tôi siết chặt điện thoại.

Mặt lập tức tái đi.

Tôi bước ra khỏi phòng trong trạng thái hoảng hốt.

Lại đụng phải Hứa Trạch Uyên đang dựa ở cửa.

Có lẽ anh nhìn ra sự bất thường của tôi.

Một tay giữ lấy vai tôi.

Nhíu mày hỏi:

“Sao vậy?”

Tôi cụp mắt xuống.

Tránh ánh nhìn nóng bỏng của anh.

Khẽ né người.

“Giúp em nói với Hạ Châu một tiếng. Hôm nay em có việc. Không mời cậu ấy ăn cơm được nữa.”

Nói xong liền bước đi.

Chắc là cái tính chó của anh dịu xuống rồi.

Biết không thể để tôi đi ăn riêng với Hạ Châu.

Nên mới chạy tới đây.

Bước vào phòng 204 của trà lâu.

Mẹ tôi ngồi bên trong với sắc mặt cực kỳ khó coi.

Vừa thấy tôi đóng cửa.

Bà lập tức đứng dậy.

"Chát!"

Một cái bạt tai giáng thẳng xuống mặt tôi.

Rất đau.

Nhưng cũng nằm trong dự liệu.

“Mẹ cho con chưa đủ tiền sao? Để con phải làm ra mấy chuyện lăng nhăng như thế ở trường?”

Những gì trên tường tỏ tình vốn không hoàn toàn là thật.

Sau khi nhận ra bà hiểu lầm điều gì.

Tôi ngẩng phắt đầu lên.

Không thể tin nổi.

“Mẹ nghĩ con đã làm gì?”

Có lẽ ánh mắt tôi quá sắc bén.

Mẹ tôi kiềm chế lại đôi chút.

“Con gái do chính mẹ sinh ra. Mẹ hiểu rõ nó nhất!”

Trái tim đang căng cứng của tôi hơi thả lỏng.

Nhưng những cảm xúc mãnh liệt cuối cùng lại biến thành tủi thân.

Nước mắt không ngừng rơi xuống.

Tôi không muốn khóc.

Nhưng hoàn toàn không khống chế được.

“Khóc cái gì? Còn thấy mình oan ức nữa à?”

Tôi cắn răng.

*Ngoài việc cho con tiền... Ngoài việc vô lý ép con học hành… Mẹ đã từng quan tâm đến con chưa? Cái gì quá mức cũng sẽ phản tác dụng. Con thành ra thế này, mẹ chẳng lẽ không có trá…”

Chưa nói hết.

"Chát!"

Một cái bạt tai nữa giáng xuống.

Mặt tôi nóng rát.

“Khương Nghiêu! Tốt nhất con nên tự kiểm điểm lại mình đi! Mẹ sinh con, nuôi con. Chính con không biết tự trọng, không biết yêu quý bản thân. Bây giờ còn muốn đổ lỗi cho mẹ sao?”

Tay tôi siết chặt lại.

Thực ra bà nói cũng không sai.

Tôi trách ai được đây?

Chỉ có thể trách bản thân mình quá đáng thương.

Quá không biết xấu hổ mà thôi.

Tôi cúi đầu.

Nước mắt cứ rơi mãi.

Không phát ra tiếng khóc nào.

Trong căn phòng yên tĩnh ấy.

Chỉ còn lại giọng nói lạnh lẽo của mẹ.

“Đừng tiếp tục làm mất mặt ở trong nước nữa. Trước đây mẹ không nên chiều theo ý con, cho con học trong nước. Mau chuẩn bị hồ sơ xin cao học ở nước ngoài. Cút ra nước ngoài học cho mẹ.”

“Tài liệu liên quan mẹ sẽ cho người gửi sang.”

Nói xong.

Bà giẫm giày cao gót rời đi.

Đến nhìn tôi thêm một cái cũng không muốn.

Như thể tôi là thứ rác rưởi gì đó.

Tôi không hiểu.

Vì sao lại có người mẹ đối xử với con mình như vậy?

Vì sao...

Lại không muốn yêu thương tôi một chút?

Tôi không còn sức chống đỡ.

Ngồi sụp xuống nền nhà.

Ôm lấy đầu gối.

Ngẩn người.

Nước mắt cứ thế rơi mãi.

Thật ra tôi không muốn khóc.

Cũng không hẳn là đau lòng.

Chỉ là...

Trong lòng trống rỗng.

Chỉ vậy thôi.

Cửa đột nhiên bị kéo mở.

Tim tôi lập tức thắt lại.

Vội vàng ngẩng đầu nhìn lên.

Nhưng người bước vào lại là Hứa Trạch Uyên.

Sự mong đợi vừa dâng lên lập tức xẹp xuống.

Tôi lại dựa vào tường.

Ngồi bệt xuống.

Thế nhưng anh lại bước tới.

Nửa quỳ trước mặt tôi.

Nhẹ nhàng dùng đầu ngón tay lau đi những giọt nước mắt không ngừng rơi xuống.

Giọng nói dịu dàng đến mức không giống anh chút nào.

“Đừng khóc nữa.”

Tôi nhìn người đàn ông đang cúi thấp đôi mắt trước mặt.

Người đàn ông luôn giấu đi tất cả gai nhọn và sự sắc bén của mình.

Người đàn ông dịu dàng đến thế.

Trong lòng lại càng tủi thân hơn.

“Anh… Đã nghe thấy rồi sao?”

Hứa Trạch Uyên khựng lại.

Dường như hơi khó xử.

Nhưng cuối cùng vẫn lựa chọn nói thật.

“Nghe thấy rồi.”

Tôi còn chưa kịp phản ứng.

Anh đã tiếp tục nói:

“Không phải tại em đâu."