Cả Nhà Pháo Hôi Đi Theo Tiếng Lòng Ăn Dưa

Chương 91: Mọi chuyện được giải quyết

Quý Dư Tích và mẹ Quý không tiếp tục đào sâu thêm về chủ đề này, bởi vì Trang Giác đúng lúc này gọi tới.

Kể từ khi rời khỏi nhà họ Quý, thời gian đầu Trang Giác không dám liên lạc với mẹ Quý vì sợ mẹ Quý phát hiện ra chuyện của mình và Tô Trí Phong. Về sau, do bị Phương Dung ở giữa ly gián, bà ấy tức giận không chịu nổi nên đã gọi điện cho mẹ Quý để than vãn, rồi bất tri bất giác tự nói ra luôn. Mẹ Quý "ồ~" một tiếng đầy ẩn ý, Trang Giác lúc này mới thừa nhận mối quan hệ giữa mình và Tô Trí Phong.

Hôm nay Trang Giác gọi điện cho mẹ Quý không phải để nói về Phương Dung, Tô Trí Phong, hay người chồng sống chết không chịu ly hôn của mình, mà vừa mở máy đã hỏi thẳng mẹ Quý: "Nghe nói cậu định ly hôn với Quý Mặc Bạch à?"

Mẹ Quý vô cùng kinh ngạc, không ngờ ngay cả Trang Giác cũng đã nghe được chuyện này.

Thấy bà không lên tiếng, Trang Giác tưởng tin tức đó là thật, liền nhịn không được lại quay sang mắng nhiếc Phương Dung một trận lôi đình. Trong lòng Trang Giác lúc này, Phương Dung chính là kẻ đáng ghét nhất trên đời, nếu có thể ước với ác quỷ, bà sẽ không tiếc bất cứ giá nào để Phương Dung biến mất khỏi thế gian.

Dù Lễ Thanh không thừa nhận đó là lỗi của Phương Dung, bà vẫn cảm thấy chuyện này không thể tách rời khỏi bà ta.

Mẹ Quý đợi bà ấy phát tiết xong mới hỏi: "Bà nghe ai nói thế?"

Trang Giác đáp: "Chính là cái gã chết giẫm kia chứ ai. Hôm nay bọn tôi hầu tòa, gã vừa nãy nhìn thấy tôi liền đắc ý bảo với tôi rằng bà cũng sắp ly hôn rồi, còn châm chọc hai đứa mình đúng là cặp bạn thân tri kỷ."

Mẹ Quý nghe là hiểu ngay "gã chết giẫm" trong miệng Trang Giác là ai, không khỏi thấy buồn cười.

Tuy nhiên bà vẫn không nói cho Trang Giác biết sự thật mà chỉ bảo: "Bà cứ tập trung vào vụ kiện của mình trước đi, chuyện của tôi đợi bà xong xuôi rồi nói tiếp."

Trang Giác hết lòng khuyên nhủ bà: "Đừng tin Phương Dung, con mụ đó là kẻ mưu mô xảo quyệt. Cũng đừng tin mấy mánh khóe bà ta bày ra, biết đâu bà ta cố tình làm vậy để bà tưởng Quý Mặc Bạch làm chuyện có lỗi với bà, từ đó ép bà ly hôn đấy. Bà đừng đi vào vết xe đổ của tôi."

Dù đã qua ba mươi năm, mỗi khi nghĩ đến việc năm xưa bị Phương Dung tính kế thành công, Trang Giác vẫn thấy nghẹn uất chết đi được.

"Yên tâm đi, tôi không bốc đồng đâu." Mẹ Quý an ủi Trang Giác thêm vài câu, nghe thấy đầu dây kia có người đang thúc giục Trang Giác, bà liền chúc Trang Giác ly hôn thuận lợi rồi cúp máy.

Bà muốn đi nghỉ ngơi một lát, đêm qua ngủ không ngon, giờ mọi người đều đi bận việc cả rồi, đến cả Tích Bảo cũng đã lên lầu, bà cũng nên đi ngủ bù. Nghĩ đến đây, mẹ Quý vừa cầm điện thoại đứng lên thì lại nhìn thấy Tích Bảo đi từ cầu thang xuống, thần sắc có phần không đúng.

Thấy cậu như vậy, mẹ Quý bất giác căng thẳng theo: "Có chuyện gì xảy ra thế con?"

Quý Dư Tích đưa điện thoại qua, "Là Phương Dung làm đấy. Đều là giả cả, mẹ đừng tức giận."

Cậu vì quá sốt ruột nên ngay cả ngữ điệu nói chuyện cũng thay đổi theo. Mẹ Quý khẽ lắc đầu, khóe miệng vẫn mang theo một tia ý cười. Nhưng đến khi bà nhìn rõ màn hình điện thoại của Tích Bảo, nụ cười bỗng chốc tắt ngấm.

Trên bức ảnh chụp vô cùng sắc nét, ba Quý và Phương Dung đang tay trong tay, khoảnh khắc Phương Dung nghiêng mình ngoái đầu lại bị chụp được, nụ cười trên mặt bà ta trông vô cùng ngọt ngào.

Quý Dư Tích vẫn tiếp tục an ủi mẹ mình, "Nhất định là Phương Dung tìm người chụp rồi, đây chính là cái bẫy của bà ta."

Sắc mặt mẹ Quý rất khó coi. Bà cũng biết đây là bẫy của Phương Dung, dù sao thì trong kịch bản mà Phương Dung biết, bà và ba Quý đã sắp sửa ly hôn đến nơi. Hiện tại tin tức kiểu này bùng nổ, dựa theo tính cách của bà, tự nhiên sẽ đẩy nhanh tiến trình ly hôn hơn.

Như vậy lại đúng như ý nguyện của bà ta.

Quý Dư Tích nhẹ nhàng khoác lấy cánh tay bà, trong lòng vô cùng lo âu.

Cái chủ ý này là do cậu đưa ra, nếu vì thế mà làm ba mẹ nảy sinh khoảng cách thật thì cậu sẽ trở thành tội nhân của cả nhà mất.

Mẹ Quý lấy lại tinh thần, vỗ vỗ lên tay Quý Dư Tích, "Mẹ không sao đâu."

Nhưng biểu cảm của bà trông chẳng giống không sao chút nào. Quý Dư Tích tự đặt mình vào hoàn cảnh đó, nếu có một ngày cậu nhìn thấy ảnh chụp thân mật của Tuân Hạc với người khác trên mạng thì sẽ có tâm trạng gì. E là cậu sẽ còn điên tiết hơn nhiều.

"Mẹ ơi, đều là giả hết đấy. Ba con chắc chắn không nắm tay bà ta đâu."

Mẹ Quý nhìn vào ánh mắt đầy lo lắng của đứa con trai út, ngẫm nghĩ một lát rồi bảo, "Nếu bà ta đã muốn diễn kịch, vậy thì mẹ cũng nên phối hợp một chút."

Quý Dư Tích còn chưa kịp hiểu ra bà định làm gì thì đã thấy mẹ Quý bấm số gọi cho ba cậu.

"Kìa mẹ, chờ chút đã, hiện tại đã đủ loạn rồi." Quý Dư Tích ngăn cản không kịp, trơ mắt nhìn mẹ mình với khí thế bừng bừngchờ ba bắt máy. Quý Dư Tích lặng lẽ rụt bàn tay đang ngăn lại về, thôi vậy, ba cứ tự cầu phúc cho mình đi.

"Alo?" Ba Quý vừa bắt máy liền tỏ ra vô cùng thận trọng, giọng ông đè thấp hết mức có thể, cứ như thể sợ bị Phương Dung phát hiện ra vậy.

Giây tiếp theo, tiếng gầm rú của mẹ Quý liền xuyên qua loa thoại điện thoại, dọa ba Quý suýt chút nữa thì quăng luôn điện thoại đi.

Mẹ Quý hét lên, "Quý Mặc Bạch, chúng ta còn chưa ly hôn đâu đấy! Ông coi tôi là người chết rồi à!"

Phương Dung nghe thấy tiếng động liền ngoảnh mặt nhìn sang.

Ba Quý có chút ngượng ngùng, ông lấy lại bình tĩnh, bất giác nhíu mày nói, "Bà lại làm loạn cái gì thế?"

Mẹ Quý tiếp tục nhập vai diễn kịch, "Bản thân ông làm ra chuyện tốt gì ông còn không tự biết à? Còn hỏi tôi làm loạn cái gì à? Trên mạng tràn ngập tin tức của ông kìa! Tôi thực sự không muốn sống chung với ông thêm một giây nào nữa! Ông lập tức về nhà ngay cho tôi, chúng ta đi làm thủ tục!"

Mẹ Quý mắng xong liền thẳng thừng cúp máy.

Ba Quý ngẩn người ra, thực sự là không hiểu đầu đuôi ra sao.

Phương Dung ở bên cạnh liền tỏ ra tinh tế hỏi, "Trong nhà có chuyện gì sao? Hay là ông cứ về trước đi, để hôm khác chúng ta hẹn lại vậy."

Ba Quý đặt điện thoại xuống, gượng cười một tiếng, "Không có gì đâu, tự dưng Lễ Thanh nói mấy lời vô lý ấy mà." Ông nói đến đây thì chợt nhớ tới lời mẹ Quý bảo trên mạng toàn là tin tức của ông, liền ngừng lại, vội vàng mở Weibo ra xem.

Thế rồi ông chết trân tại chỗ, ông đã nhìn thấy bức ảnh độ phân giải cao chụp cảnh ông và Phương Dung đang nắm tay nhau, thậm chí ảnh còn được chỉnh sửa vô cùng kỹ lưỡng. Trên mạng quả thực tràn lan tin tức của ông, nói ông tìm được niềm vui mới, hôn nhân lâm vào khủng hoảng. Tùy tiện ấn vào một bài viết bất kỳ đều là những lời giới thiệu chi tiết về ông, mẹ Quý và cả Phương Dung. Đương nhiên trọng tâm vẫn là ông và Phương Dung, bài viết ca ngợi hai người đều là những đại lão có tiếng nói trong giới kinh doanh, môn đăng hộ đối, đúng là một cặp trời sinh.

Ba Quý trợn mắt há mồm ngẩng đầu lên, "Bức ảnh này là thế nào đây?"

Phương Dung lại giả vờ giả vịt rướn người sang liếc nhìn một cái, "Chắc là bị phóng viên săn ảnh chụp trộm rồi, mà công nhận họ chụp đẹp thật đấy."

Ba Quý nghĩ nát óc cũng không nhớ nổi mình nắm tay Phương Dung lúc nào.

Nhưng ông có thể tưởng tượng được mẹ Quý khi nhìn thấy bức ảnh này sẽ giận đến nhường nào, cuộc điện thoại vừa rồi chính là được gọi đi trong lúc bà đang tức giận. Ba Quý cũng có chút sốt ruột, "Lễ Thanh chắc chắn là hiểu lầm rồi."

Ông gọi ngược lại nhưng mẹ Quý không thèm bắt máy.

Biểu cảm của Phương Dung thoáng hiện lên vài phần thâm ý, "Tình cảm của Quý tổng và phu nhân xem ra vẫn còn sâu đậm lắm, điều này chứng tỏ những tin đồn này quả thực không đáng tin."

Ba Quý rùng mình, lập tức nhớ ra nhiệm vụ ngày hôm nay của mình, liền đặt điện thoại xuống, "Cũng chỉ đến thế mà thôi, tôi không thích bị người ta hiểu lầm thôi."

Phương Dung vẫn tiếp tục dò xét, "Vừa rồi tôi nghe thấy tiếng trong điện thoại bảo ông về nhà ly hôn cơ mà."

Ba Quý cười khẩy một tiếng, "Ai mà thèm về cái nhà đó, cứ hễ về đến nhà là cãi nhau, muốn ly hôn cũng không ly hôn nổi. Bà nhìn cái quầng thâm mắt này của tôi thì biết tôi ở nhà phải sống những ngày tháng thế nào rồi đấy."

Phương Dung quả thực đã chăm chú quan sát gương mặt ông, "Đúng là vất vả cho ông thật. Mặc Bạch chịu thiệt thòi rồi, lát nữa phải ăn món gì ngon ngon mới được."

Ba Quý thấy bà ta không còn nghi ngờ gì nữa mới âm thầm thở phào nhẹ nhõm một hơi.

_________

Tại nhà họ Quý.

Quý Dư Tích thấy mẹ Quý cúp điện thoại xong thì tâm trạng có vẻ đã tốt lên rất nhiều, cậu mới rụt rè lên tiếng, "Mẹ ơi, mẹ hết giận rồi ạ?"

Mẹ Quý mỉm cười, "Mới đầu lúc nhìn thấy ảnh thì cũng tức thật, giờ mắng ba con một trận xong thấy dễ chịu hơn nhiều rồi."

"Mẹ không sợ ba ở trước mặt Phương Dung diễn không đạt sao?" Quý Dư Tích càng nghĩ càng lo, cậu có thể tưởng tượng được ba cậu khi nhận cuộc điện thoại này sẽ cuống cuồng đến mức nào.

Mà trong kịch bản của Phương Dung, hai người họ đáng lẽ phải ở trong trạng thái nhìn nhau là thấy ghét mới đúng.

Mẹ Quý cười bảo, "Yên tâm đi, trong cái giả có trộn chút cái thật thì mới dễ đánh lừa bà ta." Ngừng một lát, bà lại nói tiếp, "Có lẽ Phương Dung bày ra trò này không đơn thuần là muốn ép ba mẹ ly hôn, biết đâu còn có ý dò xét nữa. Cho dù ba con có ứng phó không tốt thì chẳng phải vẫn còn anh cả con và Tuân Hạc sao? Phía bên họ chỉ cần thuận lợi là được rồi."

Quý Dư Tích nghĩ ngợi, quả thực đúng là vậy.

Cho dù Phương Dung có dò xét ra được chút manh mối gì đi nữa thì cũng không ảnh hưởng tới đại cục. Bà ta có khi chỉ muốn xem xem có thể lừa tiền đầu tư từ chỗ ba Quý hay không mà thôi.

"Tích Bảo này, mẹ lên lầu ngủ bù một lát, có chuyện gì thì con gọi mẹ nhé." Mẹ Quý vừa nói vừa đứng dậy. Bà thực sự muốn nghỉ ngơi rồi, lần này chắc là không còn chuyện gì có thể làm phiền bà được nữa.

Quý Dư Tích cũng bảo, "Mẹ mau đi đi ạ, con sẽ ở nhà đợi tin tức."

Hai người vừa dứt lời thì bỗng nghe thấy ở tiền viện có tiếng ai đó gọi to "Chị dâu!". Mẹ Quý khựng lại, sau đó bất lực bảo: "Cô của con đến rồi đấy."

Quý Thanh Bạch sải bước đi thẳng vào trong, người còn chưa thấy đâu mà tiếng đã truyền vào trước: "Chị dâu đâu rồi?"

Mẹ Quý bước ra ngoài: "Ở đây này."

Quý Thanh Bạch lập tức lao đến nắm lấy tay bà: "Chị dâu, chị không sao chứ?"

Quý Dư Tích cũng đi ra cùng, cậu lên tiếng chào Quý Thanh Bạch một tiếng rồi chủ động lánh đi chỗ khác. Quý Thanh Bạch chẳng mảy may để ý, ánh mắt cô  dán chặt lên người mẹ Quý.

Mẹ Quý đã đoán được cô vì chuyện gì mà đến, trong lòng không khỏi dâng lên một dòng cảm xúc ấm áp, bởi vì Quý Thanh Bạch đã chọn đến để quan tâm bà trước chứ không phải ông anh trai của mình.

"Chị thì có thể có chuyện gì được chứ?" Mẹ Quý đứng yên để cô ngắm nghía, đánh giá từ trên xuống dưới một lượt.

Nhìn thấy quầng thâm dưới mắt mẹ Quý, mũi Quý Thanh Bạch bỗng chốc cay cay: "Anh trai em quả nhiên đã làm chuyện có lỗi với chị rồi. Chị nhìn cái quầng thâm mắt này đi, chắc hẳn đã mấy ngày nay chị không được ngủ ngon rồi đúng không?"

Mẹ Quý bật cười: "Cũng không phải đâu, chỉ có đêm qua là ngủ không ngon thôi."

"Thế thì cũng là bị anh ấy làm cho tức điên rồi." Quý Thanh Bạch mắng nhiếc: "Anh trai em sao lại có thể làm ra cái loại chuyện này cơ chứ, anh ấy bao nhiêu tuổi đầu rồi mà không biết xấu hổ. Em xem Tết năm nay anh ấy còn mặt mũi nào mà đi gặp mặt họ hàng bạn bè nữa, đến lúc đó em sẽ gọi các chú, các bác, các thím đến dạy dỗ anh ấy một trận."

"Dạy dỗ thế nào đây?" Mẹ Quý có ý muốn trêu cô.

Quý Thanh Bạch do dự một lát rồi bảo: "Chị dâu, chị đừng ly hôn với anh trai em có được không? Chúng ta tống cổ anh ấy ra nhà cũ mà ở, mỗi tháng định kỳ phát cho anh ấy ít tiền sinh hoạt thôi, sau này trong nhà này mọi việc cứ nghe theo chị là được."

Mẹ Quý thở dài: "Nhưng mà không ly hôn thì trong lòng chị vẫn nghẹn một cục tức."

Quý Thanh Bạch có chút không nỡ, cô rúc vào lòng mẹ Quý nũng nịu giống hệt như hồi còn nhỏ, nói: "Thế nếu hai người ly hôn rồi thì em còn được gọi chị là chị dâu nữa không?"

"Được chứ, em cũng đã gọi mấy chục năm rồi, không gọi chị dâu thì còn gọi gì nữa." Mẹ Quý một tay ôm choàng lấy cô, vỗ vỗ lên bả vai cô.

"Thế thì ly hôn luôn đi, để anh trai em ra đi tay trắng." Quý Thanh Bạch dứt khoát đồng ý ngay tắp lự.

Mẹ Quý dở khóc dở cười, lại vỗ vỗ cô một cái rồi bảo: "Bọn chị đâu có dễ dàng ly hôn  thế, đã nói là phải ở bên nhau cả đời rồi, bây giờ vẫn còn sớm lắm."

Quý Thanh Bạch đứng thẳng người, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn mẹ Quý, nhưng rồi cô lại nhanh chóng dập tắt tia sáng đó đi: "Nhưng mà anh trai em đã làm chuyện có lỗi với chị, chị dâu chắc chắn là phải chịu nhiều ủy khuất rồi."

Mẹ Quý dí dí vào đầu cô: "Anh em cũng phải có cái gan đó đã."

"Thực sự là không có sao chị?" Quý Thanh Bạch lần này mới thật sự vui mừng ra mặt: "Em đã bảo mà. Mắt anh trai em mù rồi mới có thể nhìn trúng loại đàn bà đó, hóa ra đều là giả cả. Thế bức ảnh đó là thế nào vậy chị?"

Cô nói rồi lại lộ ra vẻ thắc mắc.

Mẹ Quý nhìn quanh thấy Quý Dư Tích không có ở đây, bèn đem toàn bộ đầu đuôi câu chuyện kể lại cho Quý Thanh Bạch nghe, bao gồm cả chuyện tiếng lòng của Tích Bảo nữa. Cuối cùng bà đúc kết: "Chị đoán người chụp trộm là do Phương Dung sắp xếp, bức ảnh đó không phải do góc chụp thì cũng là ảnh ghép thôi, anh trai em chắc chắn không dám công khai nắm tay bà ta đâu."

Về Phương Dung, Quý Thanh Bạch trước đây cũng từng nghe qua , nhưng đây là lần đầu tiên cô được nghe câu chuyện của bà ta. Nhìn thấy người đàn bà này lăn lộn cả một đời, cuối cùng lại sắp tự lăn thẳng vào tù, cô nhịn không được mà chê bai: "Bà ta không thể sống một cuộc đời yên bình, tử tế được à?"

Mẹ Quý: "Bà ta mà có thể sống một cuộc đời yên bình thì đã chẳng gọi là Phương Dung rồi."

Quý Thanh Bạch rất nhanh đã mất hết hứng thú với người đàn bà kia, cô đến đây là để xác nhận xem anh trai và chị dâu mình có thực sự sắp ly hôn hay không, giờ đã biết là lời đồn không đáng tin, tâm trạng liền tốt lên trông thấy. Theo thông lệ mọi năm, trước Tết Nguyên Đán cô sẽ về nhà họ Quý ở lại vài ngày rồi mới trở về nhà mình, nhưng năm nay cô và Đan Tĩnh Viễn chịu cảnh xa mặt cách lòng, giờ Đan Tĩnh Viễn vất vả lắm mới hoàn thành công việc trở về nhà, cô liền nói với mẹ Quý năm nay sẽ không qua làm phiền nữa.

Mẹ Quý đương nhiên không có ý kiến gì, Quý Thanh Bạch lại nhắc đến chuyện Tết này đi du lịch. Cô muốn mẹ Quý dẫn theo cả nhà cùng với gia đình ba người nhà cô đi đến một thành phố du lịch nổi tiếng nào đó ở một thời gian, nhưng mẹ Quý khéo léo từ chối: "Em còn chưa biết đâu, Tích Bảo và Tuân Hạc ở bên nhau rồi."

Đôi mắt Quý Thanh Bạch lập tức trợn to: "Cái... cái gì cơ?"

Mẹ Quý gật đầu: "Tối hôm qua hai đứa nó mới bày tỏ tâm ý với nhau. Tích Bảo năm nay còn phải cùng Tuân Hạc về nhà họ Tuân nữa. Chị cũng không dám đi đâu xa, cứ ở nhà cho tâm nó an."

Quý Thanh Bạch hiểu ngay trong một nốt nhạc: "Chị sợ nhà họ Tuân không thích Tích Bảo, rồi đuổi Tích Bảo ra khỏi nhà sao?"

Mẹ Quý khẽ gật đầu: "Tuy rằng nhà họ Tuân có ấn tượng tốt với Tích Bảo, nhưng bạn bè và bạn trai là hai chuyện hoàn toàn khác nhau. Nhà họ Tuân so với nhà chúng ta thì truyền thống hơn nhiều, nhà họ hiện tại vẫn đang sống trong ngôi nhà cổ truyền thừa mấy trăm năm, chúc Tết còn phải dập đầu lạy tạ cơ mà. Tuân Hạc lại là đứa con duy nhất của con trai cả, là cháu đích tôn, em nói xem nhà họ có thể đồng ý chuyện của hai đứa nó không?"

Mẹ Quý nói xong liền nhẹ nhàng đưa tay day day thái dương, nỗi lo âu thầm kín này bà chưa từng thổ lộ với bất kỳ ai. Mấy người đàn ông trong cái nhà này ai nấy đều xem Tích Bảo quan trọng hơn cả mạng sống của mình, nếu để họ nghĩ sâu xa về vấn đề này, chỉ sợ chưa chắc Tích Bảo và Tuân Hạc đã có thể thuận lợi ở bên nhau.

Nhưng cái vấn đề này, bà lại cứ nhịn không được mà nghĩ ngợi lung tung.

Hiện tại hai đứa trẻ vẫn còn đang háo hức lên kế hoạch đón Tết, bà thậm chí còn không dám nghĩ đến viễn cảnh nếu nhà họ Tuân không chấp nhận Tích Bảo, hai đứa nó sẽ phải đau lòng đến nhường nào.

Quý Thanh Bạch đi vòng ra phía sau lưng mẹ Quý, giúp bà xoa bóp thái dương. "Tích Bảo ngoan ngoãn như vậy, nhà họ có cái gì mà không hài lòng chứ. Hơn nữa những năm gần đây chuyện nam nam kết hôn cũng nhiều rồi, người có thành kiến suy cho cùng vẫn chỉ là số ít thôi."

"Cái số ít này, em tin không?" Mẹ Quý nhắm mắt lại, thở hắt ra một hơi. "Chỉ là số ít người đứng ra bày tỏ sự chán ghét của mình, điều đó không đồng nghĩa với việc đại đa số những người im lặng đều là những người không có thành kiến."

Quý Thanh Bạch cứng họng một hồi lâu mới nói tiếp: "Cùng lắm thì cứ để hai đứa nhỏ về nhà chúng ta ở. Có phải chúng ta không nuôi nổi tụi nó đâu."

Mẹ Quý ngước mắt lên nhìn cô: "Cho nên chị mới bảo năm nay Tết không đi đâu cả đấy. Chị ở nhà canh giữ, chính là chừa lại một đường lui cho hai đứa nhỏ."

Quý Thanh Bạch cũng thở dài một tiếng, không nói thêm gì nữa.

_________

Lúc Tuân Hạc và Quý Dư Thận ra khỏi cửa, bầu trời vẫn còn có chút âm u, xám xịt. Hai người ngồi ở hàng ghế sau, ở giữa đặt một đống tài liệu, ban đầu ai nấy đều giữ im lặng, không nói câu nào.

Lát sau, Tuân Hạc ngáp một cái, Quý Dư Thận liếc mắt nhìn sang một cái rồi bảo: "Tối qua ngủ không ngon à?"

Tuân Hạc mỉm cười, khẽ nói: "Anh cả trông cũng như mất ngủ ấy, anh đang có tâm sự gì sao?"

Quý Dư Thận tức đến nghiến răng nghiến lợi, anh hừ lạnh một tiếng rồi quay đi, không thèm để ý đến Tuân Hạc nữa.

Tuân Hạc lại bồi thêm một câu: "Anh cả cứ yên tâm, tình cảm em dành cho Tích Bảo tuyệt đối không ít hơn anh đâu."

Quý Dư Thận lại hừ một tiếng, đầy vẻ khinh miệt.

Tuân Hạc khẽ thở hắt ra một hơi, không tiếp tục chủ đề này nữa. Khi một bên đã cự tuyệt giao tiếp thì nói nhiều đến mấy cũng bằng thừa, chỉ cần để người nhà họ Quý nhìn vào hành động của anh là đủ. Anh vốn biết Tích Bảo có rất nhiều, rất nhiều tình yêu thương từ gia đình, anh không hề cảm thấy phiền lòng vì điều đó. Ngược lại, điều này chỉ chứng minh Tích Bảo lớn lên trong mật ngọt của tình yêu, và anh cũng sẽ tiếp tục duy trì một môi trường như thế cho cậu.

Anh phóng tầm mắt ra ngoài cửa sổ, nhìn phong cảnh lướt qua vùn vụt, bắt đầu lên kế hoạch trong đầu xem mấy ngày tới sẽ dẫn Tích Bảo đi đâu chơi. Tuy nói Tết năm nay hai người sẽ cùng về Tuân gia ở thành phố C, nhưng hiện tại vẫn còn một tuần nữa mới đến Tết, anh không thể lúc nào cũng dính lấy Tích Bảo ở nhà họ Quý suốt được. Nhà họ Quý lúc nào cũng có người, thật sự quá bất tiện.

Vì vậy, tốt nhất là lấy cớ đi hẹn hò để mang Tích Bảo ra ngoài.

Nghĩ đến đây, Tuân Hạc có chút phấn khích, anh chăm chú nhìn vào một bóng người bên ngoài cửa sổ.

Kết quả là càng nhìn, anh càng thấy người đó rất quen mắt. Chờ đến khi xe đã chạy qua một đoạn, anh liền xoay hẳn người lại, nhìn qua cửa kính phía sau.

Quý Dư Thận thấy thế thì không hiểu ra sao, hỏi anh: "Nhìn cái gì đấy?"

Tuân Hạc cau mày: "Hình như là Tô Vân."

Sáng sớm ra Tô Vân đã đứng xếp hàng mua đồ ăn sáng, Tuân Hạc đoán có lẽ anh ta mua cho Thương Hạo. Anh chưa từng quên việc Thương Hạo tiếp cận Tô Vân là vì nhắm vào gia thế của anh ta. Giờ đây khi chuyện của Phương Dung bị phơi bày ra ánh sáng, không biết Thương Hạo liệu có còn lựa chọn ở bên Tô Vân nữa hay không.

Đối với người bạn này, Tuân Hạc có chút áy náy, nhưng cũng không nhiều. Bởi vì anh tin rằng mình không làm gì sai, Phương Dung phạm pháp thì đáng bị trừng phạt.

"Đừng nhìn nữa, cậu có nhìn thêm vài cái thì cũng chẳng bớt đi chút áy náy nào đâu." Quý Dư Thận lạnh lùng nói.

Tuân Hạc quay đầu lại ngồi ngay ngắn, cuối cùng vẫn nhịn không được mà thở dài một tiếng.

Trong những câu chuyện mà tiếng lòng Tích Bảo từng tiết lộ, Thương Hạo và Tô Vân được xem là một cặp trai tài gái sắc. Dù cốt truyện chủ yếu xoay quanh chuyện yêu đương, nhưng cũng có nhắc tới việc Tô Vân có gia thế, Thương Hạo có đầu óc, hai người song kiếm hợp bích đạt đến đỉnh cao mà nhiều người mơ ước.

Vận mệnh của họ, xem như cũng bị chuyện này ảnh hưởng.

Quý Dư Thận liếc nhìn Tuân Hạc mấy lần, định nói gì đó nhưng cuối cùng lại thôi.

Sau khi đến nơi, cảnh sát Chu đã tập hợp sẵn vài người chờ sẵn từ trước. Tuân Hạc không nói nhiều, lập tức đưa tài liệu qua, mấy người liền vây lại cùng nhau nghiên cứu. Cảnh sát Chu lại dẫn Quý Dư Thận và Tuân Hạc sang một phòng khác để hỏi thêm một số câu hỏi. Hai người lược bỏ phần nguyên nhân sâu xa, chỉ kể lại việc phát hiện hành vi của Phương Dung có chút bất thường, sau đó bắt đầu bắt tay vào điều tra.

Cảnh sát Chu ghi chép cẩn thận xong liền bảo bọn họ đi nghỉ ngơi một lát.

Đúng lúc này, Tuân Hạc đột nhiên lên tiếng: "Cảnh sát Chu, tôi cũng muốn báo án. Phương Dung đã bôi nhọ danh dự của tôi trên mạng xã hội, làm tổn hại đến quyền danh dự và quyền riêng tư của tôi. Tôi có bằng chứng chứng minh là do bà ta làm, hy vọng cơ quan chức năng sẽ xử lý theo pháp luật."

Cảnh sát Chu: "..." Ông nhìn Tuân Hạc với vẻ mặt bất lực.

Cuối cùng, Tuân Hạc cũng bị đưa đi lấy lời khai riêng, chỉ còn lại một mình Quý Dư Thận ngồi chờ kết quả.

Chẳng mấy chốc, anh nhận thấy bước chân của các đồng chí cảnh sát bắt đầu bận rộn hẳn lên. Thêm một lát nữa, họ tập hợp đội ngũ rồi bắt đầu xuất phát. Quý Dư Thận đoán chắc là họ đi phong tỏa nơi làm việc của Thôi Tường và Phương Dung, đồng thời tiến hành bắt giữ hai người.

Ngay sau đó, Quý Dư Thận giật thót tim, trong lòng kinh hãi, ba anh không phải vẫn đang ở cùng Phương Dung đấy chứ?

Vạn nhất hiện trường bắt giữ bị phát tán ra ngoài, một đời anh danh của ba anh coi như tiêu tùng. Quý Dư Thận vội vàng nhắn tin cho ba: [Rút mau!!!], rồi nơm nớp lo sợ chờ phản hồi. Anh đoán rằng trước khi cảnh sát áp giải được người về, anh có lẽ chưa thể rời đi.

Tuân Hạc thẩm vấn xong đi ra, hai người lại tiếp tục cùng nhau ngồi chờ.

Không khí có chút tẻ nhạt, Tuân Hạc bèn tìm chuyện để nói: "Anh cả, anh và Mộ Đồng lão sư thường đi hẹn hò ở đâu thế?"

Quý Dư Thận cảnh giác nhìn anh: "Mấy lời tôi nói tối qua cậu vẫn chưa hiểu đúng không?"

Tuân Hạc tỏ ra vô tội: "Em có định làm gì đâu, em chỉ muốn đưa Tích Bảo ra ngoài thư giãn một chút thôi mà."

Quý Dư Thận hừ lạnh: "Đều là đàn ông với nhau, cậu tưởng tôi không biết trong đầu cậu đang có suy nghĩ bậy bạ gì chắc?"

Tuân Hạc thản nhiên: "Hóa ra anh cả cũng thế à. Vậy mà mấy năm qua anh vẫn nhịn giỏi thật đấy."

Quý Dư Thận: "..."

Một lát sau, Tuân Hạc lại hỏi: "Anh cả, ngày mai em dẫn Tích Bảo đi du lịch ngoại ô hai ngày được không? Kiểu buổi tối ở lại khách sạn ấy."

Quý Dư Thận lườm anh cháy mặt: "Nghĩ cũng đừng hòng nghĩ. Buổi tối bắt buộc phải về nhà."

Tuân Hạc nghe vậy lại mừng rỡ: "Vậy là anh cả đồng ý cho em và Tích Bảo đi chơi rồi nhé! Lát về nhà em sẽ thưa với dì Thanh."

Quý Dư Thận: "... Bao nhiêu tâm cơ, mưu mẹo cả đời này cậu đều đem ra dùng hết trên người tôi rồi phải không?"

Tuân Hạc cười hì hì: "Đâu có ạ, chẳng qua là vì anh cả vẫn còn hiểu lầm em thôi."

Quý Dư Thận hừ một tiếng, không thèm nói gì nữa. Hai người lại rơi vào im lặng một hồi, Quý Dư Thận mới mở lời: "Ăn Tết xong, cậu đến Quý thị làm việc đi."

Lần này thì Tuân Hạc thực sự nghệch mặt ra vì sững sờ.

Quý Dư Thận nói tiếp: "Tôi đang muốn giải thể bộ phận CI, cậu có gánh nổi không?"

Tuân Hạc có chút bán tín bán nghi, anh suy nghĩ một chút, tốc độ nói cũng chậm lại: "Anh cả muốn giao toàn bộ mảng CI của tập đoàn Quý thị cho Chiêu Nhiên sao?"

Quý Dư Thận hỏi lại: "Có gánh được không?"

Tuân Hạc quả quyết: "Cái đó thì chắc chắn là được rồi."

Anh gõ nhẹ chiếc điện thoại trong tay, rồi vờ như vô tình hỏi: "Anh cả làm vậy, không lẽ là vì sợ em không nuôi nổi Tích Bảo sao?"

Quý Dư Thận liếc nhìn anh, hừ lạnh: "Nhà họ Quý dư sức nuôi Tích Bảo."

Tuân Hạc hỏi tiếp: "Bộ phận CI vốn là một bộ phận khá lớn của Tập đoàn Quý thị đúng không? Nói giải thể là giải thể luôn sao?"

Quý Dư Thận khẽ gật đầu đồng ý: "Sau này tự cậu cũng sẽ nhận ra, bộ máy nhân sự cồng kềnh, dư thừa là điều mà bất kỳ công ty nào cũng phải trải qua. Chi phí để duy trì cái bộ phận này ngày càng tăng, thật sự chẳng bằng thuê ngoài, cứ căn cứ theo giá trị hợp đồng mà thanh toán cho xong."

Ngừng một lát, anh lại nói tiếp: "Thật ra đề xuất này là của Dư Khang, đến cả nó còn nhìn ra được sự tồn tại của bộ phận CI lợi bất cập hại. Tôi nghĩ kỹ, dù sao cậu cũng được tính là người nhà rồi, số tiền này thà để cậu kiếm còn hơn."

Tuân Hạc vạn lần không ngờ tới đây lại là kiến nghị do Quý Dư Khang đề xuất.

Anh có phần cảm động. Người nhà họ Quý tuy có đôi chút không cam lòng khi thấy anh và Tích Bảo ở bên nhau, nhưng tất cả mọi người đều đang thực sự nghĩ cho tương lai của hai người. Việc giải thể cả một bộ phận lớn không phải cứ mở mồm ra nói một hai câu là quyết định được ngay, Quý Dư Thận chắc chắn sẽ phải hứng chịu áp lực vô cùng lớn từ nhiều phía.

Tuân Hạc nghiêm túc: "Anh cả cứ yên tâm, mảng này giao cho em đảm bảo không có vấn đề gì."

Quý Dư Thận hậm hực buông một câu: "Cậu chăm lo tốt cho Tích Bảo là đủ rồi."

Tuân Hạc chỉ biết dở khóc dở cười. Nói qua nói lại một hồi, anh cả chung quy vẫn cứ lo lắng anh không nuôi nổi Tích Bảo. Thế nhưng Tuân Hạc rất biết ơn và trân trọng điều này, anh hiểu rõ đây là thiện chí mà Quý gia dành riêng cho anh, và anh cũng nên báo đáp lại bằng một tấm chân tình tương xứng.

Trong lúc còn đang mải suy nghĩ, bên ngoài bỗng có vài tiếng động lớn.

Cả hai người cùng lúc đứng bật dậy, phóng tầm mắt nhìn ra ngoài. Phương Dung, Thôi Tường cùng toàn bộ những người trong đội ngũ của Thôi Tường đã bị áp giải về đồn.

Mọi chuyện rốt cuộc cũng được giải quyết.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn