Đợi đến khi bóng dáng của Chu Vũ hoàn toàn biến khuất khỏi tầm mắt, Quý Dư Tích mới quay sang nhìn anh hai, tò mò hỏi: "Bức ảnh gì thế anh?"
Quý Dư Khang bất lực đỡ trán: "Cũng chỉ là một rắc rối nhỏ thôi. Sáng nay trong giờ học chuyên ngành, có kẻ đã tung ảnh riêng tư của Thương Hân lên màn hình máy chiếu. Sau khi báo cảnh sát thì tụi anh cũng rời đi luôn."
"Ai làm vậy ạ?" Vừa rồi Quý Dư Tích đã có một phen kinh ngạc, giờ nghe kể trực tiếp thì tâm trạng cũng đã bình ổn trở lại.
Tuy nhiên, ngay khi hỏi xong, cậu biết ngay mình vừa hỏi thừa. Nếu đã biết rõ danh tính kẻ tung ảnh thì Chu Vũ cũng chẳng có cơ hội chạy đến trước mặt bọn họ mà đổ tội cho Cung La Nhất.
Quý Dư Khang lắc đầu: "Vẫn chưa rõ nữa. Lúc đó Thương Hân có nghi ngờ Chương Nhĩ. Nhưng sau khi cảnh sát tiến hành rà soát kỹ lưỡng thì xác định nguồn phát tán không phải từ điện thoại của Chương Nhĩ."
Còn về phần rốt cuộc là ai làm, đến nay vẫn chưa có kết luận chính thức. Thông báo hiện tại từ phía nhà trường chỉ xoa dịu dư luận bằng cách gọi đây là một trò đùa ác ý, có kẻ đã cố tình dùng kỹ thuật cắt ghép hình ảnh để lan truyền bậy bạ.
Thế nhưng, bất kể đó là ảnh ghép hay ảnh gốc, điều đó cũng chẳng thể thay đổi được một sự thật: Thương Hân chính là nạn nhân duy nhất gánh chịu tổn thương trong chuyện này.
Thẩm Tê thắc mắc: "Tại sao Chu Vũ lại khẳng định là do Cung La Nhất làm? Việc này rõ ràng là vô căn cứ mà!"
Quý Dư Khang lắc đầu. Bọn họ dĩ nhiên hiểu rõ Cung La Nhất tuyệt đối không bao giờ làm tổn thương Thương Hân, cho nên sẽ không tin vào những lời xằng bậy của Chu Vũ. Thế nhưng, nếu cứ để mặc cho Chu Vũ đi rêu rao tin đồn thất thiệt này khắp nơi, e rằng số người nhẹ dạ cả tin sẽ không hề ít. Suy cho cùng thì Cung La Nhất ngày thường sống quá khép kín, chẳng ai dám chắc trong trường này liệu có nổi một người bạn thân nào sẵn sàng đứng ra bảo vệ Cung La Nhất.
"Nếu cứ để mặc cho Chu Vũ bôi nhọ Cung La Nhất như vậy, liệu có dẫn đến hậu quả nghiêm trọng nào không anh?" Quý Dư Tích bất chợt lên tiếng hỏi.
Quý Dư Khang bỗng lóe lên một ý nghĩ: "Cung La Nhất vừa mới nhận được suất tuyển thẳng thành công. Nếu cậu ta bị dính phốt nặng đến mức bị nhà trường hủy bỏ tư cách, thì người đứng đầu danh sách dự bị thay thế chính là Chu Vũ!"
Sắc mặt Thẩm Tê cũng lập tức trở nên nghiêm trọng.
Sáng nay lúc ở trong thư viện, trong danh sách hiển thị trên bảng thông báo, cái tên Chu Vũ quả thực nằm ở ngay hàng đầu của danh sách dự bị. Chỉ là lúc đó họ lướt qua quá nhanh nên không mấy bận tâm. Đối với một ngôi trường danh tiếng như đại học D, danh sách dự bị này gần như chỉ lập ra cho có lệ. Chỉ khi nào những người ở danh sách chính thức chủ động từ bỏ hoặc bị tước quyền vì lý do bất khả kháng, người ở danh sách dự bị mới có cơ hội.
"Nếu sự thật đúng là như vậy thì người này hèn hạ quá rồi." Quý Dư Tích lầm bầm đầy chán ghét.
【Khoan đã nào. Hình như mình vừa xâu chuỗi được các tình tiết lại với nhau rồi! Chẳng lẽ trong cốt truyện gốc ban đầu, Chu Vũ cũng đã dùng những thủ đoạn dơ bẩn tương tự để hãm hại anh hai, khiến anh hai bị hủy bỏ tư cách tuyển thẳng, rồi hắn đường đường chính chính chiếm lấy suất tuyển thẳng đó sao?】
Nghe thấy tiếng lòng này của em út, cả Quý Dư Khang và Thẩm Tê đều không khỏi giật mình kinh hãi. Hóa ra lại là vì lý do này sao?
Quý Dư Tích càng ngẫm lại càng thấy hợp lý. Chu Vũ chưa chắc đã là hung thủ trực tiếp trong vụ án hạ độc hay là kẻ chủ mưu phát tán đống ảnh riêng tư kia, hắn có lẽ chỉ là một kẻ giỏi đục nước béo cò và biết tận dụng triệt để thời cơ mà thôi. Biết đâu trong cốt truyện gốc, diện tình nghi lúc đó có rất nhiều người, việc anh hai bị bắt giữ sẽ có lợi nhất cho hắn, thế là hắn bèn âm thầm chọc gậy bánh xe, đưa anh hai vào tầm ngắm của cảnh sát.
Quý Dư Khang bất ngờ đứng bật dậy: "Hai người cứ thong thả ăn trước đi, anh đi tìm thầy cố vấn học tập có chút việc."
Thẩm Tê khẽ gật đầu, trong lúc Quý Dư Tích vẫn còn đang ngơ ngác chưa hiểu chuyện gì, anh đã dịu dàng dặn dò Quý Dư Khang: "Tụi em ăn xong sẽ về căn hộ trước, phần cơm của anh em sẽ gói lại mang về nhà cho."
"Được." Quý Dư Khang gật đầu với người yêu, rồi lại đưa mắt ra hiệu chào em trai.
Quý Dư Tích ngơ ngác hỏi: "Anh hai định đi đâu thế anh?"
Thẩm Tê giải thích: "Anh ấy chắc là muốn đi báo cáo với thầy cố vấn về việc Chu Vũ đang cố tình lan truyền tin đồn ác ý nhằm bôi nhọ danh dự của Cung La Nhất."
Một khi đã nhìn thấu được dã tâm của đối phương, họ quyết không thể khoanh tay đứng nhìn kẻ xấu đạt được mục đích.
Sau khi dùng bữa xong, Quý Dư Tích và Thẩm Tê cùng nhau bước ra khỏi căng tin. Lúc này sắc trời đã tối đen như mực, trên bầu trời cao bỗng lất phất rơi xuống những bông tuyết đầu mùa. Dưới ánh đèn đường, chúng trông lấp lánh và lung linh tựa như những vì sao.
Quý Dư Tích reo lên đầy kinh ngạc và vui sướng: "Tuyết rơi rồi kìa anh!"
Thẩm Tê cũng khẽ mỉm cười: "Trận tuyết năm nay đến sớm thật đấy."
Tính ra thì bây giờ mới chỉ bước vào đầu tháng Mười Một mà thôi.
Quý Dư Tích vô cùng thích thú giang rộng hai tay đón tuyết, đây không phải lần đầu tiên cậu được nhìn thấy tuyết rơi, nhưng mỗi khi đông về, cảnh tượng những bông tuyết trắng xóa đáp xuống trần gian luôn mang lại cho cậu một cảm giác vô cùng mới mẻ và diệu kỳ. Cậu lập tức rút điện thoại ra khỏi túi áo, định bụng chụp lại vài bức ảnh làm kỷ niệm. Thẩm Tê liền nhiệt tình làm nhiếp ảnh gia, chỉ huy cậu đứng vào vị trí ngay dưới cột đèn đường, căn chỉnh góc độ và tạo dáng thật đẹp rồi giúp cậu chụp vài tấm.
Chụp xong xuôi, Thẩm Tê đưa màn hình điện thoại sang cho Quý Dư Tích xem.
Ánh đèn đường dìu dịu tỏa ra một vầng sáng vô cùng ấm áp, càng làm tôn lên vẻ yên bình, tĩnh mịch của màn đêm. Nụ cười trên gương mặt Quý Dư Tích trông vô cùng rạng rỡ, những bông tuyết khẽ khàng xuyên qua kẽ tay cậu, tạo nên một khung cảnh mang đậm màu sắc của những năm tháng tĩnh lặng, tràn đầy tươi đẹp.
Quý Dư Tích càng nhìn càng thấy ưng ý, cậu không tiếc lời khen ngợi tay nghề chụp ảnh đỉnh cao của anh Thẩm Tê, sau đó liền đăng thẳng ảnh gốc lên Weibo cá nhân của mình.
Phần cuối bài đăng Weibo này hoàn toàn khác biệt so với những bài đăng trước đây. Các fan ruột của cậu lập tức đánh hơi ra ngay đây chính là do chính chủ bằng xương bằng thịt tự tay đăng lên, ai nấy đều vô cùng phấn khích, điên cuồng vào để lại bình luận, thả tim và chia sẻ.
Quý Dư Tích cầm chiếc điện thoại đang rung lên bần bật liên hồi không ngớt mà có chút luống cuống. Thẩm Tê tủm tỉm cười rồi giúp cậu tắt bớt các thông báo đẩy, tiện tay kiểm tra lại xem cậu có lỡ bật tính năng định vị vị trí hay không, sau đó mới yên tâm trả lại điện thoại cho cậu.
Lúc này mới có thể thong thả lướt xem bình luận, Quý Dư Tích nhìn qua một lượt, tốc độ bình luận nhanh đến chóng mặt khiến cậu hoa cả mắt, đành phải chọn bừa một bình luận hỏi khi nào cậu mới chịu quay trở lại làm việc để phản hồi: [Mình đang chuẩn bị gia nhập đoàn phim rồi nè.]
Thoát khỏi ứng dụng Weibo, cậu mới nhìn thấy tin nhắn WeChat mà Tuân Hạc đã gửi đến từ trước đó.
Quý Dư Tích thoáng ngẩn người, chần chừ mất hai giây rồi mới bấm vào xem.
Tuân Hạc: [Em đang làm gì thế?]
Tuân Hạc: [Ăn cơm chưa? Trời có tuyết rơi rồi kìa.]
Cậu vốn tưởng rằng sau khi Tuân Hạc từ thành phố C trở về, mối quan hệ giữa hai người vẫn sẽ thân thiết như trước. Thế nhưng theo dòng thời gian bận rộn quay cuồng với công việc của Tuân Hạc, Quý Dư Tích vẫn lờ mờ cảm nhận được một khoảng cách vô hình đang dần hiện hữu giữa hai bên. Giống như hai người vốn dĩ đang gắn bó keo sơn, nay lại cứ thế từng chút một rẽ sang hai hướng khác nhau, mà cậu thì hoàn toàn bất lực không thể cứu vãn.
Cậu không thích cái cảm giác xa cách này một chút nào.
Bản thân cậu cũng chẳng biết phải xử lý mớ cảm xúc ngổn ngang này ra sao, đành phải lựa chọn tạm thời gác nó sang một bên để tránh suy nghĩ nhiều. Cậu cũng không muốn đào sâu xem xét liệu việc hy vọng một người nào đó có thể bất kể ngày đêm, lúc nào cũng chỉ ở bên cạnh bầu bạn với mình có phải là quá ích kỷ hay không. Giữa những người bạn thân với nhau, liệu có thể tồn tại thứ h*m m**n chiếm hữu mãnh liệt đến nhường này sao?
Tuân Hạc cả ngày hôm nay không hề chủ động liên lạc với cậu, chỉ vừa mới nhìn thấy hai dòng tin nhắn ngắn ngủi này thôi, trong lòng Quý Dư Tích đã cảm thấy tủi thân vô cùng.
Ban đầu cậu còn định giận dỗi không thèm trả lời, nhưng rồi lại nghĩ đi nghĩ lại, làm vậy có phải là quá hẹp hòi rồi không. Quý Dư Tích ngẫm nghĩ một lát, dứt khoát bấm nút gửi một lời mời gọi video call sang luôn. Trong lòng thầm nghĩ: Anh mà dám không bắt máy, em thề sẽ cạch mặt anh luôn cho xem.
Tuân Hạc bắt máy ngay lập tức.
Anh hiện tại vẫn đang ở trong văn phòng làm việc, sau khi kết nối và nhận thấy Quý Dư Tích đang đứng ở ngoài trời, anh liền chủ động rảo bước đi đến bên cạnh khung cửa sổ sát đất, kéo rèm cửa ra rồi tựa lưng vào lớp kính thủy tinh. Khung cảnh nền phía sau cuộc gọi video của anh bấy giờ đã được đổi thành cảnh đêm tĩnh mịch bên ngoài cửa sổ.
Như vậy, khi hai khung hình lớn nhỏ hiển thị trên màn hình điện thoại ghép lại với nhau trông sẽ có phần hài hòa hơn.
Quý Dư Tích bị loạt thao tác cực kỳ tinh tế này của anh làm cho bật cười. Chút bực dọc, ủ rũ trong lòng suốt từ nãy đến giờ bỗng chốc tan biến sạch sẽ như bong bóng xà phòng.
Tuân Hạc lúc này mới lên tiếng hỏi: "Sao em lại ở ngoài đường vào giờ này? Đang đi cùng với ai thế?"
Quý Dư Tích xoay ngược camera quét qua bóng dáng của Thẩm Tê một cái, rồi mới đáp: "Anh Thẩm Tê đang đi cùng em, em đang ở đại học D."
Giọng điệu Tuân Hạc nghe có chút chua xót: "Sao tự dưng lại chạy sang đại học D rồi, anh hai em đâu?"
Quý Dư Tích giải thích: "Em ở nhà một mình thấy hơi chán. Mẹ em lại sắp sửa đi công tác xa, nên bà ấy dứt khoát đóng gói hành lý tống em sang đây luôn. Chứ không thì ban ngày chỉ có mỗi mình em ở nhà thôi"
Nghe cậu nói như vậy, Tuân Hạc ngay lập tức cảm thấy xót xa, trong lòng lại thầm oán hận bản thân không có thuật phân thân để ở bên cạnh cậu. Anh suy nghĩ một lát, rồi ngập ngừng mở lời: "Em... em cũng có thể đến công ty tìm anh mà."
Quý Dư Tích sững người, mớ cảm xúc phức tạp vừa mới được xoa dịu ban nãy lại một lần nữa cuộn trào trở lại: "Anh bận rộn trăm công nghìn việc như thế, thôi bỏ đi."
Vừa nghe Tuân Hạc nói vậy, nỗi tủi thân trong lòng cậu lại tăng thêm một bậc.
Tuân Hạc suốt từ đầu đến cuối vẫn luôn chăm chú nhìn chằm chằm vào gương mặt cậu qua màn hình, dĩ nhiên là không hề bỏ sót dù chỉ là biểu cảm nhỏ nhất trên nét mặt Quý Dư Tích. Anh gần như ngay lập tức nắm bắt được tâm trạng hờn dỗi của cậu, trong lòng cũng không tránh khỏi dâng lên một cảm giác chua xót.
Ngay tại khoảnh khắc này, anh bỗng hoang mang không biết liệu việc lựa chọn dấn thân vào thương trường của mình có phải là một nước đi sai lầm hay không. Nếu như ngày đó anh chọn tiếp tục làm một đạo diễn, anh và Tiểu Tích sẽ cùng hoạt động trong một vòng tròn, như vậy có phải hai người sẽ có nhiều thời gian để ở bên nhau hơn không?
Thế nhưng cái suy nghĩ đó chỉ vừa mới nhen nhóm đã lập tức bị anh dập tắt.
Anh sẽ vĩnh viễn không bao giờ quên được cái ánh mắt mà Tống Hách Hiển nhìn Tiểu Tích ngày hôm đó, cái ánh mắt thèm khát, dò xét và vô cùng ghê tởm. Tất cả chỉ vì lúc đó anh không đủ quyền lực để đứng ra bảo vệ cậu, còn khi Quý Dư Thận có mặt tại hiện trường, cục diện lập tức đảo chiều. Chính vì vậy, anh buộc lòng phải trèo lên một vị trí cao hơn nữa, có như vậy mới đủ sức giúp Tiểu Tích che chắn, gạt bỏ hết thảy mọi sự ác ý của thế gian này.
Có điều, Tiểu Tích hiện tại đang cảm thấy rất buồn lòng. Cậu không biểu hiện ra ngoài, mà cứ âm thầm giấu kín mọi chuyện trong lòng.
"Tiểu Tích, nhìn em như thế này làm anh đau lòng quá." Tuân Hạc bỗng nhiên trầm giọng thốt lên một câu.
Quý Dư Tích ngẩn người, nhịp tim trong lồng ngực bỗng chốc tăng tốc đập liên hồi. Hóa ra anh đều hiểu hết, những tâm tư nhỏ nhen, những hờn dỗi không thể thốt nên lời của cậu, Tuân Hạc đều nhìn thấu và thấu hiểu tất cả. Hóa ra cái cảm giác xa cách đáng ghét kia không phải chỉ có một mình cậu đang phải gánh chịu.
Những nút thắt trong lòng cậu bỗng chốc được một bàn tay vô hình dịu dàng gỡ bỏ. Tuy rằng nỗi tủi thân vẫn còn đó, nhưng dường như nó đã bị chặn đứng lại, không còn dấu hiệu lan rộng ra thêm nữa.
Có lẽ, cậu nên cho Tuân Hạc thêm một chút thời gian.
"Đừng khóc mà." Tuân Hạc lại nhỏ giọng dỗ dành.
Quý Dư Tích đưa tay lên khẽ chạm vào khóe mắt, bấy giờ mới giật mình phát hiện ra bản thân đã vô tình rơi nước mắt từ lúc nào không hay.
"Em không có khóc." Quý Dư Tích vội vàng lau đi vệt nước vương trên mi, rồi kiếm cớ chữa thẹn: "Chắc là do tuyết rơi dày quá nên làm em cay mắt thôi."
Cậu mới không thèm vì một câu nói bâng quơ của Tuân Hạc mà rơi nước mắt đâu, làm vậy trông yếu đuối lắm.
Thẩm Tê đứng cách Quý Dư Tích khoảng năm bước chân. Lúc Quý Dư Tích trò chuyện cùng Tuân Hạc cũng không hề có ý định né tránh anh, còn anh thì dĩ nhiên cũng không cố tình nghe lén cuộc trò chuyện của hai người. Thế nhưng từng chuyển biến sắc mặt, cho đến cái dáng vẻ lén lút lau nước mắt của Quý Dư Tích đều không thể qua được mắt anh.
Cái thứ cảm giác chua xót, bồn chồn của tình yêu này, bản thân anh chưa từng phải nếm trải qua bao giờ. Thế nhưng anh biết Quý Dư Khang thì đã từng. Sau khi hai người họ chính thức xác định mối quan hệ ở bên nhau, Quý Dư Khang đã từng không ít lần miêu tả cho anh nghe về những cung bậc cảm xúc tương tự như vậy. Cái thứ tâm trạng lo sợ, vừa chua chát lại vừa ngọt ngào kia chính là giai đoạn bắt buộc phải trải qua khi tình cảm của cả hai bên vẫn còn mập mờ, chưa được gọi tên rõ ràng.
Đây đã không còn là thứ cảm xúc có thể dựa vào sự chỉ dạy hay khai sáng của bất kỳ ai. Bản thân Tiểu Tích, một cách rất tự nhiên, đã tự mình bước vào giai đoạn này.
Thẩm Tê khẽ thở dài một tiếng cảm thán trong lòng.
Cho dù Quý Dư Khang có không cam lòng đến mức nào đi chăng nữa, thì cái sợi dây tơ duyên này xem ra rốt cuộc vẫn phải nối rồi.
Hai con người này rõ ràng tình trong như đã mặt ngoài còn e, đối với đối phương đều có những cảm xúc vô cùng đặc biệt. Ngặt một nỗi, một người thì cứ cố sống cố chết giấu nhẹm đi không chịu thổ lộ, một người thì lại ngơ ngơ ngác ngác chẳng chịu hiểu ra. Nếu như Tuân Hạc chịu đánh liều một phen, tiến tới thăm dò, vượt qua cái ranh giới bạn thân kia thêm một chút nữa thôi, Tiểu Tích chắc chắn sẽ lập tức tỉnh ngộ mà nhận ra được tình cảm chân thật của chính mình.
Anh đứng nhìn hai người họ mà cứ có cảm giác như đang quan sát một nồi nước sắp sửa sôi sùng sục, bong bóng cứ thế thi nhau liên tục nổi lên mặt nước vậy.
Cứ từ từ mà tận hưởng đi thôi, đây chính là khoảng thời gian đẹp đẽ và đáng để hoài niệm nhất.
Quý Dư Tích và Tuân Hạc dần dần chuyển hướng câu chuyện sang những chủ đề khác, tâm trạng hờn dỗi của cậu cũng theo đó mà được vỗ về. Tuân Hạc kể rằng anh hiện tại đang phải tập trung toàn bộ tinh lực để hoàn thiện hồ sơ đấu thầu, nếu như lần này có thể thuận lợi trúng thầu, công ty thiết kế đồ họa Chiêu Nhiên chắc chắn sẽ có thể bước lên một nấc thang hoàn toàn mới.
Quý Dư Tích vốn không am hiểu mấy chuyện kinh doanh thương trường này, nghe thấy anh bảo đến tận giờ vẫn chưa được ăn tối liền vội vàng đề nghị muốn đặt giúp anh một suất đồ ăn ngoài mang đến công ty.
Tuân Hạc khẽ mỉm cười xua tay, bảo cậu không cần phải lo lắng, anh đã tự mình đặt đồ ăn từ trước rồi. Chỉ là có lẽ do tình hình thời tiết chuyển biến xấu, tuyết rơi dày đặc nên shipper bị hoãn thời gian giao hàng một chút thôi.
Vừa đang nói dở câu chuyện thì bảo vệ dưới lầu đã bấm chuông mang đồ ăn lên tận phòng cho anh, Quý Dư Tích bấy giờ mới lên tiếng giục anh mau đi ăn cơm cho nóng, rồi hai người mới lưu luyến kết thúc cuộc gọi.
"Nói chuyện xong rồi hả em? Tụi mình đi về nhé?" Thẩm Tê đưa hai bàn tay lên hà hơi.
Quý Dư Tích lúc này mới nhìn thấy chiếc cặp lồng đựng cơm mà anh đang xách trên tay, bấy giờ mới sực nhớ ra hai người họ còn đang phải mang phần cơm tối về cho anh hai nữa.
Quý Dư Tích: "......"
Thật là đáng chết mà, cậu mải mê giục Tuân Hạc đi ăn cơm, kết quả lại quên bẵng luôn phần cơm tối của anh hai.
"Em xin lỗi anh Thẩm Tê, cơm của anh hai chắc nguội ngắt rồi, hay là mình quay lại mua phần khác nhé?" Quý Dư Tích nhìn về phía căng tin cách đó không xa. Họ vừa từ trong đó bước ra nên chưa đi được bao xa, bây giờ quay lại mua chắc vẫn kịp, chỉ là không biết căng tin còn phục vụ hay không thôi.
"Không sao đâu, về nhà anh hâm nóng lại cho anh ấy là được." Thẩm Tê đổi tay xách cặp lồng, vờ như vô tình hỏi: "Em với Tuân Hạc cãi nhau à? Vừa nãy anh thấy em hình như lén lau nước mắt."
Nhắc đến chuyện này, Quý Dư Tích liền có chút ngượng ngùng, vội vàng thanh minh: "Không có đâu ạ. Chắc tại tuyết rơi dày quá làm em cay mắt thôi, nước mắt sinh lý ấy mà, tụi em không có cãi nhau."
Cậu biết Thẩm Tê vốn là người cực kỳ tinh tế, nói xong còn lén quan sát sắc mặt của anh.
Thấy Thẩm Tê chỉ khẽ gật đầu có vẻ không để tâm, cậu mới thầm thở phào nhẹ nhõm.
Vốn dĩ chuyện này cũng chẳng có gì to tát, nhưng nếu để anh Thẩm Tê kể lại cho anh hai nghe thì không hay chút nào. Quý Dư Tích bèn thử dò xét: "Anh Thẩm Tê, anh sẽ không mách lại với anh hai đâu đúng không? Em sợ anh hai lại hiểu lầm."
"Yên tâm đi, anh sẽ không nói gì đâu." Thẩm Tê mỉm cười.
Quý Dư Tích bấy giờ mới hoàn toàn yên lòng.
Đến khi hai người họ quay về căn hộ thì Quý Dư Khang cũng đã về tới nơi.
Anh đón lấy hai chiếc áo khoác dày từ tay hai người, tò mò hỏi: "Hai người đi đâu mà về muộn thế?"
Quý Dư Tích lập tức vểnh tai lên nghe ngóng câu trả lời của Thẩm Tê.
Thẩm Tê tự nhiên đáp: "Tuyết rơi rồi, tụi em ở dưới lầu chơi tuyết một lát."
Quý Dư Khang không mảy may nghi ngờ: "Chắc chắn là Tích Bảo lôi kéo em chơi cùng rồi. Thằng nhóc này lúc nào cũng như đứa trẻ con ấy."
Quý Dư Tích nhịn cười.
Thẩm Tê thay giày xong xuôi liền chuẩn bị đi thẳng vào bếp: "Để em vào hâm nóng lại đồ ăn cho anh."
Quý Dư Khang giữ tay anh lại: "Để anh tự làm. Hâm lại đồ ăn thì anh vẫn biết làm mà, em với Tích Bảo ra phòng khách chơi đi."
Thẩm Tê không nghe theo, vẫn sải bước đi cùng anh vào phòng bếp. Sợ mùi dầu mỡ bay ra ngoài, anh còn chu đáo kéo kín cửa bếp lại. Quý Dư Tích nhìn dáng vẻ dính nhau như sam của hai người họ, một lần nữa cảm thấy nổi hết cả da gà nhưng trong lòng lại có chút ngưỡng mộ. Thật là hạnh phúc biết bao.
Cậu bật tivi lên, chọn bừa một kênh truyền hình để đó cho có tiếng động, rồi rút điện thoại ra bắt đầu ngắm nghía những bức ảnh Thẩm Tê vừa chụp cho mình.
Chụp đẹp thật đấy. Quý Dư Tích không nhịn được liền gửi ngay một tấm sang cho Tuân Hạc để khoe khoang một chút.
Tuân Hạc nhận được ảnh liền nhắn tin đòi ảnh gốc.
Quý Dư Tích: [Anh đòi ảnh gốc làm gì thế?]
Tuân Hạc: [Chụp đẹp thế này, anh muốn rửa ra rồi bỏ vào khung ảnh để trên bàn làm việc.]
Quý Dư Tích bỗng nhiên nhớ lại việc chính mình trước đây cũng từng đòi bằng được một tấm ảnh có chữ ký của Tuân Hạc để bày trên bàn học trong phòng ngủ. Lúc đó cậu hoàn toàn không nghĩ hành động này có hàm ý gì đặc biệt, nhưng bây giờ ngẫm lại, chẳng phải như vậy là quá mức thân mật rồi sao?
Nhưng mà, nghĩ đi nghĩ lại, cậu còn bày ảnh ký tên của Tuân Hạc trên bàn học cơ mà. Việc Tuân Hạc muốn đặt một tấm ảnh của cậu trên bàn làm việc cũng bình thường thôi.
Thế là Quý Dư Tích chọn ra một tấm ảnh khác chưa từng đăng lên Weibo để gửi sang cho anh.
Tuân Hạc nhận được ảnh, vô cùng mãn nguyện.
Cùng lúc đó trong phòng bếp, Thẩm Tê mượn tiếng ồn của máy hút mùi để tranh thủ báo cáo tình hình giữa Quý Dư Tích và Tuân Hạc cho Quý Dư Khang nghe. Quý Dư Khang nghe xong, lòng bỗng chốc nặng xuống.
"Thế này thì khác gì đang yêu nhau cơ chứ?"
Cái thứ cảm giác vừa ngọt vừa chua này tồn tại ngay cả trong giai đoạn yêu đương mặn nồng. Bản thân anh chính là ví dụ điển hình, thỉnh thoảng Tấn Thi có cố tình lảng vảng trước mặt Thẩm Tê để tìm kiếm sự chú ý, cho dù biết rõ Thẩm Tê đã hoàn toàn buông bỏ quá khứ, anh vẫn không tự chủ được mà âm thầm ghen tuông trong lòng. Hoặc khi nghe nói có cô gái nào đó thầm thương trộm nhớ Thẩm Tê suốt một thời gian dài, dù người ta chưa từng một lần thổ lộ, anh vẫn nhỏ mọn mà ăn giấm chua.
Không phải cứ danh chính ngôn thuận ở bên nhau rồi là sẽ không biết ghen nữa.
Tích Bảo hiện tại chỉ vì Tuân Hạc không thể thường xuyên ở bên cạnh bầu bạn mà sinh lòng dỗi hờn, thứ h*m m**n chiếm hữu mãnh liệt này rõ ràng là không thể bào chữa được nữa rồi.
Quý Dư Khang thở dài: "Bây giờ anh chỉ hy vọng hai người họ từ từ rồi hãy làm sáng tỏ mọi chuyện. Bằng không ba mẹ với anh cả lại đổ là tại anh làm hư Tích Bảo."
"Anh nghĩ tụi mình là tấm gương xấu đấy à?" Thẩm Tê liếc xéo anh một cái.
Quý Dư Khang vội nghiêng người tới dỗ dành: "Dĩ nhiên là không phải rồi. Ý anh là lúc mẹ trách phạt anh, em đừng buồn lòng nhé."
Thẩm Tê khẽ quay mặt đi: "Em biết rồi, em hiểu mà."
Làm cha làm mẹ dĩ nhiên không ai muốn con cái mình phải chọn đi trên một con đường gập ghềnh, đầy rẫy chông gai và định kiến hơn người khác cả. Cho dù ba Quý và mẹ Quý có mở lòng đón nhận anh và Quý Dư Khang đi chăng nữa, điều đó cũng không đồng nghĩa với việc họ có thể dễ dàng chấp nhận đứa con trai út mà họ yêu thương nhất cũng là người đồng tính.
Đoán được tâm sự thầm kín trong lòng Thẩm Tê, Quý Dư Khang liền cúi đầu đặt một nụ hôn lên má anh, rồi mới dịu dàng nói: "Không phải họ không chấp nhận được việc Tích Bảo là người đồng tính, mà là họ chưa sẵn sàng chấp nhận sự thật là Tích Bảo đã lớn rồi thôi. Nhưng mà Tích Bảo cũng sắp mười chín tuổi đến nơi rồi."
Cả nhà họ Quý trước giờ vẫn luôn vô thức bao bọc, xem cậu như một đứa trẻ con chưa lớn.
Thẩm Tê nhẩm tính thời gian, liền lườm anh một cái: "Làm gì mà nhanh thế, Tích Bảo còn ba tháng nữa mới đến sinh nhật mười chín tuổi cơ mà."
Quý Dư Khang cảm thán: "Hy vọng chuyện này có thể cầm cự kéo dài qua sinh nhật nó."
Anh hướng tầm mắt qua lớp cửa kính phòng bếp, nhìn ra phía phòng khách. Phát hiện Quý Dư Tích đang nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại mà cười ngớ ngẩn một mình, anh liền hậm hực hừ một tiếng: "Chắc chắn là cái tên Tuân Hạc kia đang nhắn tin tán gẫu với nó rồi."
Thẩm Tê bị dáng vẻ này của anh làm cho phì cười: "Anh còn nói chú Quý với dì Thanh, em thấy anh bây giờ cũng chẳng khác gì họ đâu, cũng không muốn Tích Bảo và Tuân Hạc ở bên nhau chứ gì."
Vẻ mặt Quý Dư Khang bỗng chốc cứng đờ lại.
Ai bảo cái tên Tuân Hạc kia dám có ý đồ cướp mất em trai bảo bối của anh cơ chứ.
Đêm hôm đó, Quý Dư Tích đã có một giấc ngủ ngon.
Sáng hôm sau khi vừa thức giấc, cậu liền háo hức kéo rèm cửa sổ ra. Nhìn thấy khung cảnh bên ngoài đã được bao phủ bởi một lớp tuyết trắng xóa dày cộm, cậu lập tức phấn khích phóng thẳng ra khỏi phòng ngủ, lớn tiếng gọi vang: "Anh hai ơi! Em muốn xuống lầu đắp người tuyết!"
Quý Dư Khang lúc này đang nằm ngủ trên chiếc sofa ngoài phòng khách, nghe thấy tiếng hét của em trai liền lười biếng xoay người, trùm chăn kín đầu định ngủ tiếp.
Đúng lúc này, Thẩm Tê lại bước ra từ cánh cửa của căn phòng ngủ còn lại. Quý Dư Tích thấy vậy liền trố mắt kinh ngạc: "Hai anh..."
Cậu kịp thời ngậm miệng lại, nuốt ngược câu hỏi trong lòng vào trong bụng.
【Ủa? Sao hai người họ lại ngủ riêng thế kia?】
Gương mặt Thẩm Tê thoáng ửng hồng, anh liếc mắt nhìn Quý Dư Khang một cái, rồi vội vàng nói lái sang chuyện khác: "Không phải em bảo muốn xuống lầu đắp người tuyết sao? Mau chuẩn bị đi thôi kẻo lát nữa mấy đứa nhỏ trong khu chung cư thức dậy chạy ra chơi là không còn chỗ đẹp đâu đấy."
Quý Dư Khang vẫn còn đang muốn ngủ nướng thêm chút nữa, nhưng đã bị Thẩm Tê dứt khoát túm dậy, ép mặc vào người chiếc áo phao dày cộm, dúi vào tay một bộ dụng cụ xúc tuyết rồi đẩy thẳng anh và Tích Bảo ra khỏi cửa, dứt khoát đuổi hai anh em xuống lầu chơi.
Quý Dư Tích tò mò hỏi: "Anh Thẩm Tê không đi cùng tụi em ạ?"
Thẩm Tê mỉm cười đáp: "Anh ở nhà làm đồ ăn sáng, đợi hai anh em lên là có thể ăn sáng được rồi."
Quý Dư Khang vừa ngáp ngắn ngáp dài vừa kéo Quý Dư Tích xuống lầu.
Xuống đến nơi, Quý Dư Tích mới phát hiện bộ dụng cụ mà Thẩm Tê dúi vào tay mình thực chất là một chiếc khuôn làm người tuyết loại đơn giản, chỉ cần kẹp một phát là đã có thể tạo ra một người tuyết nhỏ nhắn. Cậu vô cùng hứng khởi kẹp liền một hàng dài, sau đó chụp thêm mấy kiểu ảnh gửi sang cho Tuân Hạc xem.
Sau khi lên lại nhà, trong lúc ngồi vào bàn dùng bữa sáng, Thẩm Tê mới lên tiếng: "Thầy cố vấn học tập đã đứng ra đính chính cho Cung La Nhất trong group chat chung của khoa rồi."
Đây chính là việc mà tối hôm qua Quý Dư Khang đã tìm gặp thầy cố vấn để báo cáo. Mặc dù ngày thường Cung La Nhất không mấy khi giao thiệp với bọn họ, nhưng hành vi của Chu Vũ quả thực quá đỗi hèn hạ. Vụ rò rỉ ảnh của Thương Hân hiện tại vẫn chưa tìm ra kẻ chủ mưu, nếu cứ để tin đồn thất thiệt lan truyền rộng rãi, ai mà lường trước được liệu nhà trường có vì áp lực dư luận mà hủy bỏ tư cách tuyển thẳng của Cung La Nhất hay không.
Hơn nữa theo như suy đoán của bọn họ, Chu Vũ chưa chắc đã không còn quân bài tẩy nào khác. Suy cho cùng, hắn ta chính là kẻ trong cốt truyện gốc nhẫn tâm hãm hại đẩy Quý Dư Khang vào vòng tù tội.
"Hy vọng Chu Vũ biết đường mà dừng tay." Quý Dư Khang nói.
Đầu óc Thẩm Tê khẽ động, bất chợt nhớ ra một chi tiết: "Lúc trước Cung La Nhất đột nhiên nhắc nhở anh, có phải cậu ta đã sớm biết trước hoặc đánh hơi thấy hành động mờ ám nào đó của Chu Vũ rồi không?"
Quý Dư Khang nhẹ nhàng lắc đầu: "Anh cũng không rõ nữa, nếu hôm nay có gặp được cậu ta thì tốt nhất là nên hỏi cho ra nhẽ."
Thẩm Tê tiếp lời: "Mười giờ tụi mình có tiết."
Quý Dư Tích lúc này mới sực nhớ ra hai người họ còn phải đi học, vội vàng hỏi: "Em có thể đi cùng hai anh không?"
Quý Dư Khang gật đầu: "Được chứ, coi như đi dự thính một hôm."
Giáo viên đứng lớp của buổi học ngày hôm nay tính tình khá ôn hòa. Nếu đổi lại là vị giảng viên chuyên ngành hắc ám lần trước, Quý Dư Khang có cho tiền cũng không dám dẫn Tích Bảo theo cùng. Không phải là không cho nghe giảng, mà là vị đó cực kỳ thích gọi sinh viên lên bảng trả lời câu hỏi, đặc biệt là thích nhằm vào những gương mặt lạ lẫm, hiếm khi xuất hiện trong lớp.
Anh dĩ nhiên không muốn để Tích Bảo nhà mình phải chịu khổ.
Nói đi cũng phải nói lại, việc Tích Bảo biến thành một học tra chán học một phần cũng là lỗi của anh. Chính vì cái hào quang học bá của anh hai quá mức chói lòa và áp lực, nên mới khiến Tích Bảo sinh ra tâm lý chán ghét việc học hành.
Nghĩ đến đây, Quý Dư Khang nhìn Quý Dư Tích bằng ánh mắt tràn ngập vẻ áy náy và tội lỗi.
Quý Dư Tích: "?"
Do họ thức dậy khá sớm, sau khi dùng xong bữa sáng lại ngồi nghỉ ngơi ở nhà một lát, ba người mới cùng nhau thong thả đi bộ xuống lầu để đến trường.
Trên đường đi, khi còn chưa kịp đi tới tòa nhà giảng đường, họ lại một lần nữa đụng mặt Chu Vũ.
Lần này thái độ của Chu Vũ trông không còn ra vẻ khách sáo giả tạo như trước nữa. Hắn nhìn ba người bọn họ rồi buông ra vài câu châm chọc vô cùng chướng tai. Đám người Quý Dư Khang dứt khoát ngó lơ, xem hắn như không khí không thèm đếm xỉa đến. Chu Vũ thấy một mình độc thoại vô vị, liền hậm hực quay người bỏ đi trước.
"Anh ta đang thẹn quá hóa giận hở?" Quý Dư Tích thì thầm hỏi.
Quý Dư Khang: "Dù sao thì tụi mình cứ nâng cao cảnh giác, ai biết được một khi kế hoạch này thất bại cậu ta có nghĩ thêm mưu kế nào khác hay không."
Kết quả là vừa mới bước lên cầu thang, ba người họ lại đụng trúng Cung La Nhất.
Cung La Nhất trông có vẻ như đang cố tình đứng đây để đợi bọn họ. Anh ta ban đầu đang tựa lưng vào tường chăm chú đọc sách, ngay khoảnh khắc nhìn thấy bóng dáng ba người xuất hiện, anh ta lập tức gấp sách lại, đứng thẳng người dậy. Quý Dư Tích len lén đưa tay sờ thử nhiệt độ lạnh ngắt của bức tường đá, trong lòng thầm cảm thán vị học bá này quả thực là một người kiên cường lại tàn nhẫn với bản thân.
Quý Dư Khang chủ động lên tiếng hỏi trước: "Cậu đang tìm bọn tôi à?"
Cung La Nhất khẽ gật đầu, đưa mắt lướt qua Thẩm Tê và Quý Dư Tích một cái, rồi mới trầm giọng nói: "Phải. Cảm ơn cậu."
Anh ta không nói rõ lý do cảm ơn, nhưng tất cả những người có mặt ở đây đều tự hiểu.
Quý Dư Khang đáp: "Không có gì, đây coi như là quà đáp lễ cho lời nhắc nhở lần trước của cậu thôi."
Cung La Nhất nghe vậy cũng nhớ lại lời cảnh báo ngày hôm đó của mình, sắc mặt bấy giờ càng trở nên ngưng trọng hơn.
Quý Dư Khang lại hỏi tiếp: "Đã đến nước này rồi, cậu còn biết thêm được thông tin gì nữa không, cứ thẳng thắn nói ra đi?"
Cung La Nhất chần chừ mất một lát, cuối cùng cũng chịu mở miệng: "Tôi biết cậu vì muốn giúp tôi nên đã triệt để đắc tội với cậu ta rồi. Chu Vũ vốn dĩ đã sớm lên kế hoạch bày mưu tính kế nhắm vào cậu, bây giờ e rằng tcậua lại càng không chịu buông tha cho cậu đâu."
Trong lòng Quý Dư Khang bỗng chốc chùng xuống, quả nhiên mọi chuyện hoàn toàn trùng khớp với suy đoán ban nãy của Tích Bảo.
Mục tiêu ban đầu của Chu Vũ vốn dĩ là anh, chỉ là vừa khéo lại xảy ra vụ bê bối rò rỉ ảnh riêng tư của Thương Hân, hắn thấy có thời cơ có thể đục nước béo cò nên mới tạm thời chuyển hướng mục tiêu công kích sang Cung La Nhất.
Hiện tại chuyện của Cung La Nhất đã tạm thời được hóa giải thành công, vậy thì nếu hắn vẫn muốn giành bằng được suất tuyển thẳng, e là sẽ sớm có những hành động điên rồ khác nhắm vào anh.
Vẻ mặt Cung La Nhất thoáng hiện lên chút áy náy: "Nếu không phải vì cậu đứng ra giúp tôi, Chu Vũ có lẽ cũng sẽ không nhanh chóng xuống tay với cậu như vậy, bây giờ thì..."
Anh ta khẽ lắc đầu, bản thân cũng không biết phải diễn tả tâm trạng phức tạp của mình lúc này ra sao.
"Không sao đâu, cậu ta cũng chẳng thể một tay che trời. Dù thế nào cũng phải cảm ơn lời nhắc nhở của cậu." Quý Dư Khang mỉm cười trấn an, rồi chủ động đưa nắm đấm ra trước mặt Cung La Nhất.
Cung La Nhất ngập ngừng một lát rồi cũng đưa tay ra, khẽ chạm nhẹ vào nắm đấm của anh.
Quý Dư Khang lại hỏi thêm: "Cậu có manh mối gì về việc ai là kẻ đứng sau phát tán bức ảnh riêng tư của Thương Hân không?"
Nếu như Cung La Nhất thực sự luôn âm thầm quan tâm và chú ý đến Thương Hân như vậy, chắc chắn trong lòng sẽ có vài phần hoài nghi.
Cung La Nhất đáp: "Bức ảnh đó quả thực không phải do một tay Chương Nhĩ chụp, mà là do phía studio nơi Thương Hân từng đến chụp bộ ảnh n*d* (khỏa thân) nghệ thuật làm lộ ra ngoài."
"Ảnh n*d* nghệ thuật ạ?" Quý Dư Tích ngơ ngác không hiểu khái niệm này có nghĩa là gì.
Thẩm Tê liền ghé sát tai cậu, nhỏ giọng giải thích: "Đó là một chiêu trò chiêu thị marketing của các studio thôi, họ cứ rêu rao khẩu hiệu kiểu như tuổi hai mươi là khoảng thời gian thanh xuân tươi đẹp nhất của đời người, nếu không chịu chụp một bộ ảnh nghệ thuật để lưu giữ lại những đường nét cơ thể, đợi đến khi về già muốn hồi tưởng lại thời thanh xuân cũng chẳng có gì để mà hoài niệm. Có rất nhiều cô gái nhẹ dạ cả tin dính bẫy mà đi chụp cái này đấy."
"Bộ ảnh này táo bạo đến vậy sao anh?" Quý Dư Tích càng thêm tò mò.
Thẩm Tê kiên nhẫn giải thích thêm: "Đúng vậy, có một số bộ ảnh gần như là khỏa thân hoàn toàn, người ta chỉ dùng một vài món đạo cụ nhỏ để che chắn khéo léo những bộ phận nhạy cảm mà thôi."
Chính vì lẽ đó nên từ trước đến nay anh vẫn luôn không thể hiểu nổi tại sao lại có những cô gái tự nguyện chấp nhận rủi ro lớn như vậy để đi chụp thể loại ảnh này.
"Thương Hân cũng từng chụp cái này sao? Chị ấy không sợ bị phát tán ra ngoài sao?" Bản tính tò mò của Quý Dư Tích lại trỗi dậy.
Cung La Nhất cay đắng nói: "Là do Chương Nhĩ năm lần bảy lượt xúi giục cô ấy đi chụp đấy. Tôi thực sự không thể hiểu nổi rốt cuộc trong đầu cô ấy đang suy nghĩ cái gì nữa."
Quý Dư Khang tiếp lời: "Phía studio chụp ảnh lúc nào chẳng tư vấn với khách hàng rằng buổi chụp sẽ do hoàn toàn do nhiếp ảnh gia nữ đảm nhận, hai bên có ký kết hợp đồng bảo mật nghiêm ngặt. Sau khi sản phẩm hoàn thành, toàn bộ file gốc trên máy tính sẽ được tiêu hủy hoàn toàn, chỉ giữ lại duy nhất một bản cứng trong cuốn album giao cho khách hàng mang về."
Thế nhưng, cho dù có hứa hẹn trăm điều đi chăng nữa thì trên đời này làm gì có cái gì gọi là an toàn tuyệt đối. Cho nên những cô gái chấp nhận đi chụp thể loại ảnh này bản thân họ đã mang sẵn trong mình máu liều và tinh thần ưa mạo hiểm rồi.
Cung La Nhất nói: "Thương Hân chụp bộ ảnh đó từ hồi còn là sinh viên năm nhất, tính đến nay cũng đã ba năm rồi, vậy mà bây giờ bỗng dưng lại bị tung lên mạng. Chắc chắn là có kẻ mang ý đồ xấu, cố tình nhắm vào cô ấy."
Nếu như những lời Cung La Nhât nói hoàn toàn là sự thật, vậy thì mối hoài nghi dành cho Chương Nhĩ bấy giờ lại càng tăng cao. Liệu có khả năng chính Chương Nhĩ là người biết rõ Thương Hân từng chụp bộ ảnh đó, sau đó hắn đã đem bí mật này tiết lộ cho kẻ chủ mưu thực sự, rồi kẻ đó bằng một cách nào đó đã tìm ra và chiếu nó lên màn hình máy chiếu hay không?
Quý Dư Tích vẫn có một điểm nghĩ mãi không thông, bèn thắc mắc: "Nếu Thương Hân từng chụp bộ ảnh nghệ thuật như thế, vậy tại sao lúc nhìn thấy ảnh của chính mình trên màn hình, chị ấy lại không hề nhớ ra nhỉ?"
Cậu vừa hỏi câu này, cả Quý Dư Khang và Thẩm Tê đều bỗng chốc ngẩn người. Đúng vậy, lúc ở trong lớp học, biểu cảm của Thương Hân rõ ràng là hoàn toàn không nhớ ra nổi nguồn gốc của bức ảnh đó.
Cung La Nhất liền lên tiếng giải thích: "Không phải đâu, bức ảnh này thực chất không nằm trong số những tấm ảnh thành phẩm của bộ ảnh n*d* đó, thậm chí nó còn chẳng phải là một bức ảnh chụp chính thức. Đó là ảnh test máy, được chụp vào khoảng thời gian nghỉ giữa các bộ ảnh."
Cả ba người bọn Quý Dư Tích đồng loạt quay ngoắt sang nhìn Cung La Nhất. Sao anh ta lại có thể tường tận đến vậy?
Cung La Nhất sau khi nói xong, nhận ra ánh mắt dò xét của ba người họ thì vội vàng phân trần: "Chuyện này cũng là do hôm qua tôi tự mình điều tra được."
Khác với một Thương Hân đang hoảng loạn đến mức mất đi khả năng tư duy, Cung La Nhất vừa nhìn thấy bức ảnh trên màn hình máy chiếu là đã ngay lập tức liên tưởng đến việc cô từng đi chụp bộ ảnh nghệ thuật tương tự hồi năm nhất. Thế là cả ngày hôm qua anh ta chẳng màng làm việc gì khác, dứt khoát lao đi điều tra studio chụp ảnh năm xưa. Tốc độ hành động của anh ta thậm chí còn nhanh hơn cảnh sát một bước. Lúc anh ta vừa từ trong tiệm ảnh bước ra thì mới nhìn thấy xe cảnh sát tiến vào bên trong.
Xem ra, lượng manh mối mà phía cảnh sát đang nắm giữ trong tay lúc này chắc cũng tương đương với những gì anh ta biết được.