Quý Dư Tích đem tất cả những người trong phòng ký túc xá của anh hai rà soát lại một lượt.
Trong bốn người còn lại, có hai người không phải là người địa phương, lần lượt tên là Cung La Nhất và Chương Nhĩ.
Theo như những gì Quý Dư Khang từng nhắc đến, Cung La Nhất dáng người rất thấp bé, tính tình có chút lập dị, không hòa đồng và thích ở một mình. Thế nhưng anh ta lại rất nỗ lực, thành tích học tập cũng rất tốt, nghe nói cũng nằm trong danh sách các ứng viên được xét tuyển thẳng. Còn về Chương Nhĩ, tính cách của anh ta lại khá ổn, gặp ai cũng có thể chuyện trò vui vẻ. Có điều bước vào đại học là anh ta liền lơ là học tập, tính đến nay đã có hai môn bị rớt phải thi lại nhưng vẫn chưa qua nổi. Thêm vào đó, anh ta đã có bạn gái, tình cảm của hai người vô cùng thắm thiết, thành ra anh ta cũng chẳng có mấy thời gian sinh hoạt thường ngày cùng với những người khác trong phòng.
Ngoại trừ hai người này ra, hai người còn lại đều là người thành phố D, tên là Lục Thiếu Sơn và Nhậm Ty.
Họ chính là kiểu sinh viên bình thường và phổ biến nhất. Họ không có thành tích học tập xuất sắc như Quý Dư Khang và Thẩm Tê, cũng không cô độc lập dị như Cung La Nhất, càng không dành hết thời gian vào việc yêu đương như Chương Nhĩ. Hai người họ cứ dựa theo khuôn mẫu chuẩn mực của sinh viên mà tiến bước: thi lấy các loại chứng chỉ thì rủ nhau cùng thi, còn đậu hay không thì tính sau; chuẩn bị cho kỳ thi cao học cũng cùng nhau ôn luyện, được hay không cũng tính sau. Thậm chí cả việc thi công chức, vào biên chế nhà nước cũng đã nằm trong kế hoạch tương lai, tóm lại là con đường nào họ cũng muốn thử sức một phen.
Quý Dư Khang có mối quan hệ khá tốt với hai người này, trước đây anh còn từng mời họ đến căn hộ chung cư gần trường của mình để tụ tập.
Hai anh chàng này chẳng khác nào một cặp sinh đôi, cứ dính nhau như sam, đi đâu cũng có đôi có cặp.
Điều buồn cười nhất là, trước đây họ cứ đinh ninh Quý Dư Khang và Thẩm Tê cũng là đôi bạn thân giống hệt như mình. Về sau khi biết được Quý Dư Khang và Thẩm Tê hóa ra lại là một cặp tình nhân, hai người này đã quay sang nghi ngờ, dè chừng lẫn nhau suốt một thời gian dài. Cuối cùng, đôi bên phải ngồi lại nói chuyện thẳng thắn với nhau, sau khi xác nhận cả hai đều là "trai thẳng" chính hiệu thì mới đồng loạt thở phào nhẹ nhõm, rồi lại tiếp tục duy trì tình bạn như thuở ban đầu.
Nếu phải chọn ra trong bốn người này, Quý Dư Tích cảm thấy người ít khả nghi nhất chính là Nhậm Ty và Lục Thiếu Sơn, còn kẻ đáng ngờ nhất không ai khác ngoài Cung La Nhất. Thế nhưng định kiến rập khuôn là điều không nên có trong việc phá án. Tình hình thực tế ra sao, tốt nhất vẫn phải mắt thấy tai nghe thì mới đưa ra phán đoán chính xác được.
【Hay là bảo anh hai mời Nhậm Ty và Lục Thiếu Sơn đến nhà chơi đi, như vậy mình cũng dễ dàng quan sát xem tính cách thực sự của bọn họ là như thế nào.】
Quý Dư Tích tính toán hồi lâu, cuối cùng thầm nghĩ như vậy ở trong lòng.
Thực ra cậu rất muốn mời cả bốn người bọn họ đến để tiện bề quan sát, thế nhưng Cung La Nhất và Chương Nhĩ e là sẽ rất khó mời.
Tuân Hạc có chút kinh ngạc nhìn Quý Dư Tích. Hóa ra Tiểu Tích nhà anh đã âm thầm nắm giữ được một lượng thông tin nhất định như vậy rồi, thế mà ban nãy anh chỉ biết đứng một bên cuống cuồng lo lắng suông.
Lúc này ở trên lầu, Quý Dư Khang và Thẩm Tê cũng đang cùng nhau bàn bạc về chuyện này. Hướng suy nghĩ của họ hoàn toàn trùng khớp với Quý Dư Tích, đều đem tính cách của từng người ra phân tích. Tuy nhiên, vì là những người trực tiếp tiếp xúc hàng ngày, lượng thông tin mà họ nắm giữ chi tiết hơn Quý Dư Tích rất nhiều.
Thẩm Tê khẽ lên tiếng: "Thực ra chưa chắc hung thủ đã là người trong phòng ký túc xá của mình đâu anh. Mấy phòng bên cạnh cũng có mối quan hệ tốt với tụi mình. Họ cũng thường xuyên chạy sang phòng mình chơi mà."
Quý Dư Khang gật đầu đồng ý: "Anh cũng nghĩ vậy. Giả dụ thực sự có kẻ hạ độc thì nghi phạm chưa chắc đã chỉ nằm trong nhóm người phòng mình. Nhưng nếu tính như thế thì phạm vi lại rộng quá, anh để ý quan sát bấy lâu nay mà chẳng phát hiện ai có hiềm khích với ai cả."
Thẩm Tê khẽ nhắc: "Vẫn có đấy chứ. Lần trước cậu Chu Vũ ở phòng bên cạnh có cãi nhau với Cung La Nhất, hình như lúc đó anh không có ở phòng."
Quý Dư Khang nghe vậy quả thực ngơ ngác, vội vàng hỏi: "Vì chuyện gì thế? Xảy ra khi nào vậy?"
Thẩm Tê nhớ lại: "Mới tháng trước thôi. Chu Vũ sang phòng mình chơi, Cung La Nhất lại chê cậu ấy làm ồn nên có càm ràm vài câu. Chu Vũ vốn dĩ đã chẳng ưa gì Cung La Nhất, thế là bắt đầu cãi nhau luôn. Lúc đó anh bận đi photo tài liệu ôn tập nên không biết."
Chu Vũ là sinh viên phòng bên cạnh, tính tình hoạt bát, xởi lởi, gặp ai cũng có thể bắt chuyện dăm ba câu. Việc anh ta không vừa mắt một người có tính cách lập dị, cô độc như Cung La Nhất cũng là điều dễ hiểu, bởi hai con người này vốn dĩ trái ngược hoàn toàn, chẳng tìm nổi một điểm chung.
Thẩm Tê vắt óc suy nghĩ nãy giờ cũng chỉ tìm ra được một sự cố cãi vã này. Đúng lúc đó, hai người họ cũng nghe thấy tiếng lòng của Quý Dư Tích về việc muốn mời các bạn học của anh đến nhà làm khách, Quý Dư Khang liền thuận nước đẩy thuyền: "Hay là thế này đi, cứ theo ý Tích Bảo, tụi mình sẽ mời Chu Vũ, Nhậm Ty và Lục Thiếu Sơn cùng tới nhà chơi một chuyến."
Thẩm Tê suy ngẫm một lát rồi bàn thêm: "Hay là mời họ đến căn hộ chung cư của tụi mình đi? Sẵn tiện gọi luôn cả Cung La Nhất và Chương Nhĩ, hai người đó có chịu đến hay không thì tính sau. Em cảm giác nếu hẹn ở căn hộ riêng thì Chương Nhĩ chắc chắn sẽ nể mặt mà tới thôi. Cứ lấy cớ là... tổ chức sinh nhật cho anh."
Quý Dư Khang dở khóc dở cười: "...... Nhưng sinh nhật anh đâu phải vào tầm này."
Thẩm Tê mỉm cười trêu: "Nhà họ Quý các anh gia quy nghiêm cẩn, một năm đón tận ba cái sinh nhật cơ mà."
Quý Dư Khang: "......"
Dù nói đùa là vậy nhưng anh vẫn nghiêm túc cân nhắc phương án này, bắt đầu sắp xếp những việc khác: "Vậy cứ quyết định thế đi. Anh sẽ rủ thêm cả anh cả và Tích Bảo nữa, đều là người trẻ với nhau chắc sẽ dễ khuấy động bầu không khí."
Thẩm Tê gật đầu đồng ý.
Sau khi Quý Dư Tích và Tuân Hạc rời nhà đi tập xe, những thành viên còn lại của Quý gia liền tập hợp lại để họp gia đình.
Ba Quý và mẹ Quý vô cùng lo lắng cho Quý Dư Khang và Thẩm Tê. Theo ý của ba Quý, tốt nhất là cứ giữ hai đứa ở lại nhà thêm vài ngày, đợi cho sóng gió qua đi rồi mới trở lại trường. Nhưng mẹ Quý lại có góc nhìn khác, bà lường trước: "Nhỡ đâu chuyện này là nhằm vào Dư Khang nhà mình thì sao? Nếu thế thì bất kể thằng bé về trường vào lúc nào, nguy hiểm vẫn luôn chực chờ ở đó, có trốn cũng không trốn mãi được. Cách tốt nhất là phải tóm bằng được kẻ thủ ác ra ánh sáng, có vậy mới khỏi phải ngày đêm sống trong phấp thỏm, lo âu."
Quý Dư Khang cũng đồng tình với mẹ, anh cho rằng kết quả xét tuyển thẳng cao học đã cận kề, thời điểm nhạy cảm này mà cứ vắng mặt ở trường thì sẽ không tốt, vậy nên anh và Thẩm Tê nhất định phải trở lại đại học D.
Ba Quý thở dài thườn thượt: "Tích Bảo cũng không biết rõ chi tiết cụ thể. Hai đứa cứ mơ hồ trở về như vậy thì nguy hiểm quá."
Dù đã biết mục tiêu hạ độc ban đầu của hung thủ không phải là hai đứa trẻ này, trong lòng ba Quý vẫn không sao yên tâm nổi. Chuyện liên quan đến mạng người, lỡ như xảy ra bất kỳ biến số hay sơ suất nào thì hậu quả sẽ khôn lường.
Quý Dư Khang bèn đem kế hoạch vừa bàn bạc với Thẩm Tê ra nói với mọi người.
Đây quả thực là một hướng đi hợp lý để quan sát mấy người kia. Mẹ Quý lập tức sốt sắng: "Vậy tới hôm đó cả nhà mình cùng đi."
Quý Dư Khang vội vàng ngăn cản: "Mẹ ơi không được đâu, chỉ cần anh cả với Tích Bảo đi là đủ rồi. Mẹ với ba mà xuất hiện thì các bạn của con sẽ e dè, chẳng ai dám thả lỏng đâu."
Mẹ Quý ngẫm lại thấy con trai nói rất có lý, đành tiếc nuối chấp thuận.
Dù vậy, bà vẫn không quên dặn dò kỹ lưỡng hai người tuyệt đối không được ăn đồ người khác đưa, không được uống nước đã rời khỏi tầm mắt của mình, thậm chí phải lưu tâm đến cả đồ dùng vệ sinh cá nhân, đặc biệt là những thứ tiếp xúc trực tiếp như kem đánh răng, bàn chải. Thẩm Tê dịu dàng trấn an: "Dì Thanh cứ yên tâm ạ, mấy món đồ đó con đều sẽ khóa kỹ trong tủ riêng, khi nào cần dùng mới lấy ra."
Hành động này nhìn qua thì có vẻ hơi kỳ quặc, nhưng bản thân Thẩm Tê vốn là người cuồng sạch sẽ có tiếng, nên việc anh có thói quen bảo quản đồ đạc cẩn thận như vậy lại vô cùng hợp tình hợp lý trong mắt người ngoài.
Không có gì để dặn dò nữa, ba Quý và mẹ Quý chỉ biết đứng nhìn Quý Dư Khang và Thẩm Tê rời khỏi nhà mà lòng nặng trĩu.
Quý Dư Thận bước tới an ủi ba mẹ: "Ba mẹ đừng lo lắng quá, Tích Bảo đã sớm cảnh báo rồi, Dư Khang nhất định sẽ nâng cao cảnh giác. Cả nhà mình ai nấy đều nhờ có Tích Bảo mà thay đổi được vận mệnh, Dư Khang chắc chắn cũng sẽ tai qua nạn khỏi thôi ạ."
Nghe con trai cả nói vậy, mẹ Quý mới bắt đầu nhẩm tính: "Thấm thoát một năm trôi qua, cái nhà này gần như ai cũng được hưởng phúc từ Tích Bảo rồi, chỉ trừ mỗi..."
Bà bỏ lửng câu nói, nhưng ánh mắt lại đầy ẩn ý xoay sang nhìn ba Quý. Quý Dư Thận và Mộ Đồng cũng vô thức dời tầm mắt, đồng loạt đổ dồn nhìn về phía ông.
Ba Quý bị cả nhà nhìn đến mức chột dạ, hắng giọng một cái rồi nói: "Mọi người nhìn tôi làm gì?"
Mẹ Quý hứ một tiếng: "Nhìn xem ông tính bao giờ thì đổ đốn, ngoại tình gái gú này nọ, để tôi còn chuẩn bị sẵn đơn ly hôn."
Câu tiên tri đầu tiên của Tích Bảo về gia đình này chính là "ba mẹ ly hôn". Tình cảm của ba mẹ Quý từ trước đến nay vốn vô cùng mặn nồng, khăng khít, thế nên lý do duy nhất có thể khiến mẹ Quý dứt khoát ly hôn chỉ có thể là ba Quý thay lòng đổi dạ. Nhận thức này từ lâu đã trở thành sự đồng thuận chung của cả nhà, thậm chí mọi người cũng từng đem ra bàn bạc từ lâu. Khi đó ba Quý suýt chút nữa đã phải lập lời thề độc để chứng minh bản thân một lòng một dạ, tuyệt đối không có thói trăng hoa bên ngoài.
Dù mọi người không ai coi trọng chuyện này lắm, nhưng ba Quý thừa hiểu mẹ Quý nhất định sẽ găm khúc mắc này ở trong lòng để chờ ngày tính sổ với ông.
Ông suýt chút nữa là muốn quỳ xuống thanh minh: "Làm gì có chuyện đó chứ, bà đừng có ngậm máu phun người, oan uổng cho tôi quá."
Mẹ Quý cười lạnh: "Đợi chuyện của thằng hai giải quyết êm xuôi, biết đâu người tiếp theo lên thớt chính là ông đấy, tự mình biết đường mà liệu đi."
Một câu nói của vợ làm ba Quý mồ hôi hột tuôn ra như tắm. Ông tự thấy mình sống đến chừng này tuổi đầu, cơm lành canh ngọt, con cái đề huề thành đạt, điên khùng lắm có thể đi ngoại tình. Thế nhưng tiếng lòng của Tích Bảo lần nào cũng đúng cả, điều này khiến sâu trong thâm tâm ông không khỏi dấy lên nỗi hoang mang, lo sợ. Chẳng lẽ... trong tương lai ông lại thực sự làm ra chuyện có lỗi với vợ con sao?
Trong lúc đó, Quý Dư Tích và Tuân Hạc đã tập xe ngoài bãi được một lúc. Tuân Hạc bắt đầu có ý định dẫn dắt câu chuyện, khéo léo dò hỏi Quý Dư Tích thêm vài thông tin xoay quanh Quý Dư Khang.
Quý Dư Tích lúc này cũng đang muốn nghe thử góc nhìn từ một người nhạy bén như Tuân Hạc, thế là cậu dứt khoát đem toàn bộ tình hình, tính cách của mấy người bạn cùng phòng với anh hai kể lại một lượt vô cùng chi tiết, rồi tò mò hỏi: "Anh này, ở ký túc xá nam mà cũng có mấy chuyện đấu đá, đâm sau lưng người khác, bằng mặt không bằng lòng à?"
Tuân Hạc nghiêm túc: "Em đừng mang định kiến rập khuôn như vậy chứ. Việc một người có tâm cơ, thích dùng thủ đoạn hay không hoàn toàn phụ thuộc vào bản chất của họ, chẳng liên quan gì đến giới tính nam hay nữ cả."
Quý Dư Tích ngẫm lại thấy anh nói rất đúng, liền lập tức vui vẻ nhận sai: "Là lỗi của em."
Những từ như "đấu đá", "tính kế" nghe qua có vẻ như hướng về phía phái nữ, đây quả thực là một dạng định kiến giới tính. Cậu tuy đã từng xuyên qua biết bao nhiêu thế giới, ký sinh trên đủ loại ký chủ cả nam lẫn nữ, bản thân cậu cũng từng tận mắt chứng kiến và đồng cảm với những bất công mà các ký chủ nữ phải gánh chịu do định kiến xã hội gây ra. Thế nhưng vì nền văn hóa chủ đạo ở các thế giới đều có những nét tương đồng, nên đôi khi trong cuộc sống thường nhật, cậu thực sự không ý thức được rằng có những câu nói vô tư của mình lại mang ý phân biệt đối xử ngầm như vậy.
Cậu tự mình lặng lẽ sám hối mất nửa phút, khi ngước lên nhìn Tuân Hạc thì bỗng thấy anh thực sự quá đỗi tuyệt vời. Cũng có thể là vì tài năng của anh đều dồn hết vào việc đọc vị cảm xúc của người khác, nên anh mới nhạy bén nhận ra một câu nói có chỗ nào chưa thỏa đáng như vậy.
Tuân Hạc không để tâm đến mấy chuyện đó, tâm trí anh vẫn đang dồn vào những thông tin mà Quý Dư Tích vừa kể. Anh trầm ngâm hỏi: "Ngoại trừ bốn người cùng phòng ra, mấy phòng bên cạnh không có ai chơi thân với anh hai của em à?"
Quý Dư Tích: "!!!"
Cậu hoàn toàn chưa từng nghĩ tới những người nằm ngoài phạm vi phòng ký túc xá!
Nếu mà phải sàng lọc lại cả một tầng lầu hay nguyên tòa nhà ký túc xá, thì độ khó quả thực quá cao rồi.
Quý Dư Tích triệt để bó tay chịu chết.
Suốt dọc đường sau đó, cậu lúc nào cũng lộ rõ vẻ lo lắng, buổi tập xe cứ thế kết thúc rồi cả hai cùng nhau trở về Quý gia. Vừa nghe mẹ nói Quý Dư Khang và Thẩm Tê đều đã quay lại trường học, tim Quý Dư Tích thắt lại một cái.
【Anh hai với anh Thẩm Tê về trường vào lúc này liệu có ổn không? Mình còn chưa kịp dặn dò, nhắc nhở họ cho thật kỹ, vạn nhất xảy ra chuyện ngoài ý muốn gì thì biết làm thế nào bây giờ?】
Sắc mặt cậu thay đổi xoành xoạch, vội vàng cuống cuồng lục tìm điện thoại định gọi ngay cho Quý Dư Khang.
Cũng may mẹ Quý đã kịp thời giữ tay cậu lại, cố tỏ ra ung dung bảo: "Ngày mai là chủ nhật, anh hai con muốn tổ chức một bữa tiệc sinh nhật ở căn hộ riêng, có mời con với anh cả cùng tham gia đấy. Nghe nói còn có cả mấy đứa bạn cùng phòng nó nữa, Tích Bảo có muốn đi không?"
Quả thực là buồn ngủ gặp chiếu manh! Quý Dư Tích vốn dĩ đang vắt óc muốn tìm cách tiếp cận đám người kia mà khổ nỗi không tìm ra cái cớ nào hợp lý. Nay anh hai đã dọn sẵn đường cho cậu, cậu dĩ nhiên là rất vui mừng
Thế là Quý Dư Tích vội vàng gật đầu như bổ củi, còn không quên hỏi thêm: "Tuân Hạc có thể đi cùng không mẹ?"
Cậu cực kỳ bái phục và tin tưởng vào khả năng quan sát nhạy bén của Tuân Hạc, nếu có anh đi cùng thì trong lòng cậu sẽ yên tâm hơn hẳn.
Mẹ Quý mỉm cười hiền hậu: "Dĩ nhiên là được chứ. Nhưng hai đứa đừng quên chuẩn bị quà đấy nhé."
Quý Dư Tích vội vàng gật đầu lia lịa. Tuân Hạc đứng bên cạnh quay sang nhìn, đầy vẻ mơ hồ: "Ủa, sinh nhật của anh hai Quý đâu phải vào tầm này nhỉ?"
Để lấy lòng bé cưng Tiểu Tích, anh đã sớm thuộc lòng ngày sinh tháng đẻ của từng thành viên nhà họ Quý rồi, Quý Dư Khang hay Thẩm Tê đều không có ai đón sinh nhật vào tầm này cả.
Mẹ Quý bèn giải thích một câu: "Nó tổ chức trước cho sinh nhật năm sau ấy mà. Năm sau sinh nhật đúng dịp mọi người đều tốt nghiệp ra trường, mỗi đứa một ngả không còn ở chung ký túc xá nữa, nên tụi nó muốn tranh thủ ăn mừng trước với nhau."
Quý Dư Tích trố mắt ngạc nhiên: "Chơi kiểu này cũng được nữa hả?"
Tuân Hạc cũng là lần đầu tiên nghe thấy kiểu ăn sinh nhật độc lạ thế này. Nhưng thôi, cái cớ của bữa tiệc sinh nhật này xuất hiện quả thực là quá đúng lúc.
Sau khi hẹn giờ giấc xuất phát với Quý Dư Tích vào ngày mai, Tuân Hạc liền xin phép ra về. Bữa tiệc sinh nhật diễn ra vào buổi tối, ngày mai anh vẫn phải đến công ty giải quyết đống công việc, thầm hy vọng mọi chuyện êm xuôi để có thể tan làm đúng giờ.
__________
Chiều tối hôm sau, Quý Dư Tích xuất phát từ nhà để đến căn hộ của anh hai. Tuân Hạc quả nhiên bận tối tăm mặt mũi suốt cả ngày trời, không có thời gian qua đón cậu. Hai người đành hẹn gặp nhau tại điểm đến, ai đi đường nấy. Còn về phần Quý Dư Thận thì anh sẽ tan làm rồi phi thẳng từ công ty qua luôn.
Lúc Quý Dư Tích đến nơi thì Quý Dư Khang và Thẩm Tê đã có mặt trong nhà, ngoài ra còn có mấy nam sinh nữa, xem chừng đều là bạn học của hai người.
Quý Dư Tích đem món quà đã chuẩn bị sẵn tặng cho Quý Dư Khang. Vì chuẩn bị quá gấp gáp nên cậu chỉ kịp mua đại một chiếc đồng hồ đeo tay chứ không tốn quá nhiều tâm tư chọn lựa. Thế nhưng hai người bạn học của Quý Dư Khang vừa nhìn thấy liền tấm tắc khen ngợi không ngớt lời, bảo Quý Dư Tích quả là biết chọn quà.
Thực ra Quý Dư Tích cũng chẳng hiểu bọn họ đang khen cái gì, nhưng đây lại là cơ hội ngàn năm có một để cậu nương theo lời khen mà kéo gần khoảng cách, tiện thể nhận mặt từng người.
Quý Dư Khang liền đứng ra giới thiệu: "Đây là Lục Thiếu Sơn và Chu Vũ."
Quý Dư Tích thầm nghĩ trong bụng: 【Ơ? Lục Thiếu Sơn bình thường chẳng phải luôn dính như sam với Nhậm Ty à? Sao hôm nay lại ở cùng Chu Vũ thế này?】
Quý Dư Khang: "......" Anh tiếp tục dẫn cậu em út vào phòng khách để giới thiệu nốt những người còn lại, "Còn đây là Nhậm Ty và Chương Nhĩ. Vẫn còn một người bạn nữa tên Cung La Nhất, nhưng không biết lát nữa cậu ấy có đến hay không."
Chu Vũ nghe vậy liền hứ một tiếng đầy vẻ khinh bỉ: "Cậu ta mà thèm đến á? Có đời nào thấy cậu ta qua lại với ai bao giờ đâu. Lúc nào cũng khư khư cái ba lô trên lưng, một thân một mình đi tới đi lui trong trường, trông có khác gì bóng ma vật vờ không cơ chứ."
Dù Cung La Nhất quả thực có không hòa đồng thật, nhưng cái kiểu nói chuyện châm chọc này của Chu Vũ nghe cũng chẳng ra làm sao. Lục Thiếu Sơn đứng bên cạnh liền lên tiếng can ngăn: "Thôi ông bớt bớt cái miệng lại đi, đừng có nói người ta như vậy. Cậu ấy học hành khắc khổ lắm đấy, đợt xét tuyển thẳng lần này biết đâu lại có tên cậu ấy không chừng."
Chu Vũ liền quay sang hỏi: "Ủa, danh sách vẫn chưa công bố nữa hả?"
Anh ta dán chặt mắt vào Quý Dư Khang mà hỏi, Quý Dư Khang liền gật đầu đáp: "Chắc cũng sắp rồi."
Đa phần các trường đại học đều sẽ công bố kết quả vào khoảng cuối tháng Mười. Trường của họ như vậy là đã coi là muộn rồi, nhưng có muộn đến mấy thì chắc chắn cũng không quá nửa đầu tháng Mười một.
Lục Thiếu Sơn bèn chậc lưỡi: "Ôi dào, dù có kết quả thì chắc chắn có suất của Quý nhị thiếu và Nhị thiếu phu nhân nhà mình rồi còn gì?"
Cậu ta mở miệng trêu chọc Thẩm Tê một câu, Thẩm Tê chỉ im lặng không đáp lời. Chu Vũ sợ Quý Dư Khang và Thẩm Tê nghe xong sẽ không vui, liền lập tức vỗ vai cắt ngang lời Lục Thiếu Sơn: "Cái thằng này ăn nói xà lơ cái gì đấy, bia chưa kịp uống mà đã say rồi à."
Để mọi người có thể thoải mái quẩy hết mình, Quý Dư Khang đã đặc biệt mua về rất nhiều bia chất đầy trong góc. Mấy anh chàng này vừa bước vào cửa nhìn thấy đống bia là mắt đã sáng rực lên, còn hẹn nhau tối nay quyết không say không về.
Thẩm Tê khẽ mỉm cười, thần thái vô cùng điềm đạm: "Không sao đâu, tớ với Dư Khang vốn dĩ cũng chẳng ngại mấy lời bàn tán của người khác"
Lục Thiếu Sơn sau khi phun ra câu "Nhị thiếu phu nhân" kia thì trong lòng cũng có chút hối hận vì lỡ mồm. Thấy Thẩm Tê không hề có vẻ gì là giận dỗi, anh ta liền lân la sáp lại gần, giả vờ thân thiết: "Tối nay tụi mình ăn gì thế? Hay là để tớ xuống bếp trổ tài cho, tay nghề nấu nướng của tớ cũng khá lắm đấy."
Thẩm Tê đáp: "Thế thì phải làm phiền cậu rồi, trong tủ lạnh không thiếu thứ gì đâu, cậu xem món nào làm được thì cứ làm. Tớ vào phụ một tay."
Lục Thiếu Sơn hớn hở nhảy chân sáo chạy tọt vào bếp.
Quý Dư Tích đứng một bên đã hoàn thành xong công đoạn quan sát đầu tiên. Cái người tên Lục Thiếu Sơn này xem chừng là kiểu người cái miệng đi trước cái não. Còn Chu Vũ thì có vẻ nhanh nhạy, khôn khéo hơn một chút, nhưng tính cách cũng thuộc dạng thẳng như ruột ngựa, có gì nói nấy, ghét Cung La Nhất là sẵn sàng đứng trước mặt bao nhiêu người mà phun lời mỉa mai ngay được.
Mấy cái đợt sóng ngầm nho nhỏ vừa rồi hoàn toàn chẳng mảy may gây ảnh hưởng gì đến hai người Chương Nhĩ và Nhậm Ty đang cắm mặt vào điện thoại cày game. Chu Vũ liền nói đỡ cho Lục Thiếu Sơn: "Đừng chấp nhặt làm gì, lão tam xưa nay nói năng không suy nghĩ, miệng nhanh hơn não, cậu đừng để bụng nhé."
Quý Dư Khang "ừm" một tiếng cho qua chuyện. Đến cả Thẩm Tê cũng đã rộng lượng bỏ qua rồi, anh dĩ nhiên cũng không so đo thêm làm gì.
Quý Dư Tích lại bắt đầu suy nghĩ mông lung: 【Cái anh Chu Vũ này với Lục Thiếu Sơn xem ra tình thương mến thương ghê nhỉ! Chu Vũ còn đứng ra thay mặt xin lỗi giùm luôn cơ mà.】
Vừa vặn đúng lúc này, tiếng chuông cửa vang lên. Quý Dư Khang bước ra mở cửa, người đến lần này chính là Tuân Hạc và Quý Dư Thận. Bắt gặp ánh mắt tò mò của Quý Dư Tích, Tuân Hạc liền mỉm cười giải thích: "Vừa hay chạm mặt nhau ở dưới sảnh chung cư ấy mà."
Đối mặt với cả một phòng tràn ngập những ánh mắt tò mò, Tuân Hạc cũng có chút không tự nhiên. Cho đến khi Lục Thiếu Sơn tay lăm lăm con dao thái thức ăn từ trong bếp lao ra, thình lình hét lên một tiếng đầy ngạc nhiên: "Trời ơi, đây chẳng phải là đạo diễn Tuân đó sao?!"
Bộ phim điện ảnh đầu tay giúp Tuân Hạc đạt được giải thưởng lớn vốn thuộc đề tài thanh xuân vườn trường, từng làm mưa làm gió và gây tiếng vang lớn trong giới học sinh sinh viên suốt một thời gian dài.
Lục Thiếu Sơn phấn khích chìa tay ra định bắt tay với Tuân Hạc, lúc này mới sực nhận ra mình đang cầm một con dao trên tay. Anh ta lập tức gãi đầu ngượng ngùng: "Hì hì, em vừa mới thái rau xong."
Quý Dư Khang khẽ mỉm cười, đứng ra giới thiệu mọi người với nhau.
Thẩm Tê lên tiếng: "Giờ chỉ còn thiếu mỗi Cung La Nhất thôi, tụi mình đợi cậu ấy một chút hay là khai tiệc luôn đây?"
Mắt Lục Thiếu Sơn lập tức mở tròn như hai hòn bi ve: "Khai tiệc á? Tớ đã nấu xong món nào đâu!"
Thẩm Tê chẳng buồn đếm xỉa đến anh ta, Quý Dư Khang cũng ngó lơ luôn, chỉ nhàn nhạt bảo: "Chắc là cậu ấy không đến đâu, tụi mình cứ ăn trước đi."
Thế là cả hội chia nhau ngồi vào hai bàn. Thẩm Tê bưng chiếc bếp nướng điện ra, rồi lần lượt bê đống nguyên liệu đã chuẩn bị sẵn từ trong tủ lạnh ra bày biện, chia đều cho hai bên bàn.
Lục Thiếu Sơn nhìn mà há hốc mồm: "Hóa ra cậu đã chuẩn bị sẵn hết từ đời nào rồi, thế mà còn bày đặt đẩy tớ vào bếp làm gì không biết."
Thẩm Tê lại khẽ mỉm cười đầy ẩn ý.
Chu Vũ lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, trêu chọc: "Ai bảo cái tội ông ăn nói bậy bạ đấyì. Mau mau vào bếp xào nốt đĩa rau mang ra đây để tạ lỗi với Tiểu Thẩm đi!"
Lục Thiếu Sơn bấy giờ mới ngộ ra đây chính là đòn trả đũa ngầm của Thẩm Tê.
Anh ta cũng chẳng thèm giận dỗi, chỉ cười toe toét rồi lủi thủi quay lại bếp tiếp tục bận rộn.
Chương Nhĩ và Nhậm Ty từ nãy đến giờ vẫn im như thóc. Theo lý mà nói, Lục Thiếu Sơn và Nhậm Ty là cặp bài trùng chơi thân với nhau nhất phòng, thế mà hôm nay hai người này không chỉ chẳng thèm mở miệng nói với nhau câu nào, đến cả một cái chạm mắt cũng không có.
Còn cả Chương Nhĩ nữa, nếu cậu không nhớ nhầm thì anh chàng này vốn có tính cách cực kỳ xởi lởi, dễ gần, sao hôm nay cũng câm như hến vậy?
Quý Dư Khang để ý thấy ánh mắt của cậu em út cứ đảo qua đảo lại liên tục giữa Chương Nhĩ và Nhậm Ty thì liền hiểu cậu đang nghĩ gì. Anh bèn lên tiếng hỏi Chương Nhĩ: "Sao hôm nay ông im lặng thế? Chẳng lẽ thấy anh trai với em trai tôi đến nên đâm ra sợ người lạ à?"
Chương Nhĩ cười khổ một tiếng: "Nào có, người anh em này của ông vừa mới thất tình xong đây này. Không cho người ta mượn địa bàn của ông để gặm nhấm nỗi đau một tí à."
Đây quả thực là một tin sốt dẻo. Không chỉ Quý Dư Tích tò mò mà đám bạn học xung quanh cũng thấy lạ lẫm vô cùng, Chu Vũ liền hỏi thẳng ngay: "Ủa chuyện gì thế? Hai đứa bây ngày nào cũng phát cẩu lương ngập họng làm tụi này ngứa mắt chết đi được, sao đùng một cái lại chia tay là thế nào?"
Chương Nhĩ tràn trề thất vọng: "Cô ấy chê tôi ngày ngày không lo làm việc chính sự, đã thế còn gánh nợ hai môn thi lại, nói không chừng đến cái bằng tốt nghiệp cũng chẳng cầm được."
Chuyện này thì cũng đúng thật, dù sao thì cũng đã là sinh viên năm tư rồi, không thể trách bạn gái người ta đòi hỏi cao được. Chớp mắt một cái là phải bước chân vào xã hội bươn chải rồi mà vẫn cứ cái bộ dạng lêu lổng này thì ai mà chịu cho được.
Nhậm Ty bèn rót cho Chương Nhĩ một ly bia, đồng cảm: "Tụi mình cũng như nhau cả thôi, tốt nghiệp đồng nghĩa với thất nghiệp."
Nhậm Ty tuy ngoài miệng luôn nói về chuyện ôn thi cao học với thi công chức, nhưng tự bản thân anh ta thừa hiểu mình chẳng hề bỏ ra chút công sức nỗ lực nào, làm sao mà đỗ cho nổi. Bị Chương Nhĩ chạm đúng chỗ ngứa, nỗi phiền muộn trong lòng anh ta lập tức bị khơi dậy, thế là anh ta cũng tự rót cho mình một ly đầy.
"Này, tôi bảo hai ông nhé," Chu Vũ bắt đầu không vui, "Có chịu nhìn xem hôm nay là ngày gì không hả? Cứ trưng cái bộ mặt như đưa đám ra thế coi được không? Không sợ mang vận xui đến cho đại thọ tinh của tụi mình à."
Bị Chu Vũ giáo huấn một câu, Nhậm Ty và Chương Nhĩ cũng bắt đầu thấy hối hận vì đã lỡ khơi mào cái chủ đề ủ dột này, thế là cả hai đồng loạt đưa ly lên tự phạt để bồi lỗi với Quý Dư Khang.
Quý Dư Khang bèn xua tay: "Nói là tiệc sinh nhật thế thôi, chứ thực ra tôi cũng muốn mọi người có dịp tụ tập một bữa. Dù sao cũng sắp tốt nghiệp rồi, qua năm mới là đi thực tập mỗi đứa một nơi, thời gian tụ họp sau này sẽ càng ngày càng ít."
Anh quay sang nhìn Nhậm Ty, hỏi: "Thế còn cậu, rốt cuộc là có chuyện gì không vui vậy?"
Chương Nhĩ lập tức giành quyền trả lời: "Còn vì cái gì nữa, cậu ấy với lão tam chiến tranh lạnh chứ gì."
Lục Thiếu Sơn vừa vặn bưng đĩa thức ăn từ bếp bước ra, nghe thấy câu này thì không vội mở miệng mà chỉ đưa mắt nhìn chằm chằm Nhậm Ty. Nhậm Ty có chút lúng túng, xen lẫn vài phần bực dọc, có vẻ như không hề thoải mái khi Chương Nhĩ đem chuyện này ra nói trước mặt mọi người.
Chu Vũ thì lại hóng hớt hỏi: "Thảo nào, bảo sao hôm nay lão tam cứ bám lấy tôi, hai ông mà cũng cãi nhau được á? Chuyện hai ông xích mích với chuyện Chương Nhĩ thất tình đúng là chuyện lạ của năm. Rốt cuộc là vì cái gì thế?"
"Không có gì đâu." Nhậm Ty không muốn nói.
Thế là tất cả mọi người lại đồng loạt quay sang dồn ánh mắt về phía Lục Thiếu Sơn. Lục Thiếu Sơn đặt đĩa khoai tây thái sợi xuống trước mặt Thẩm Tê, bấy giờ mới nhún vai: "Tớ làm sao mà biết được lý do."
Mọi người nghe vậy lại đồng loạt quay ngoắt sang nhìn Nhậm Ty.
Nhậm Ty bị cả đám nhìn chằm chằm đến mức hết cách, đành phải thú nhận: "Không phải cãi nhau. Tại cậu ấy có bạn gái rồi, tớ nghĩ mình nên chủ động giữ khoảng cách một chút, mắc công bạn gái cậu ấy lại hiểu lầm."
"Thật á?!" Cả hội lại trố mắt nhìn sang Lục Thiếu Sơn.
Chương Nhĩ là người bất bình hơn cả: "Đồ khốn, tôi vừa mới thất tình xong thì ông lại có người yêu, ông tính xát muối vào vết thương lòng của anh em đấy à?"
Chương Nhĩ bưng ly rượu định lao sang chuốc Lục Thiếu Sơn: "Hôm nay ông không nốc cạn ly này thì người anh em này tuyệt giao với ông luôn."
Lục Thiếu Sơn cười hì hì uống cạn một ly, bấy giờ mới gãi đầu bảo: "Hóa ra là vì chuyện này mà cậu không thèm nói chuyện với tớ à, tớ lại cứ tưởng..."
"Tưởng cái gì cơ?" Chu Vũ tò mò gặng hỏi.
【Còn tưởng cái gì nữa, tưởng Nhậm Ty thích mình nên thấy mình có bạn gái mới đâm ra ghen chứ gì!】 Quý Dư Tích kịp thời bổ sung lời thoại trong lòng.
"Khụ khụ khụ...!!!"
Hai anh em nhà họ Quý, Thẩm Tê và Tuân Hạc đồng loạt ho sặc sụa, những người còn lại trong phòng đều ngơ ngác, nhìn họ với vẻ mặt khó hiểu.
Quý Dư Tích cũng ngơ ngác không kém: "Mọi người bị sao thế ạ"
Tuân Hạc là người phản ứng nhanh nhất, anh nghiêm mặt đáp: "Đồ nướng... hơi cay quá."
Quý Dư Thận cũng phụ họa theo: "Ừ, hơi mặn nữa."
Thẩm Tê thì lật đật đứng lên: "Để em đi lấy thêm nước."
Quý Dư Khang: "......"
Ngay vào thời điểm này, tiếng gõ cửa lại một lần nữa vang lên. Cả phòng thoáng chốc sững lại, Quý Dư Khang là người đứng lên đầu tiên: "Chắc là Cung La Nhất rồi, để tôi ra mở cửa."
Anh sải bước ra lối vào, vừa mở cửa ra thì quả nhiên nhìn thấy Cung La Nhất đang đứng ở đó, Quý Dư Khang liền lên tiếng mời anh ta vào nhà. Cung La Nhất vừa bước chân qua ngưỡng cửa, đập vào mắt anh ta chính là bóng dáng của Chu Vũ, bước chân lập tức khựng lại. Chu Vũ ở bên trong đã hừ lạnh một tiếng, dứt khoát quay ngoắt mặt đi chỗ khác, không thèm nhìn lấy một cái.
"Không sao đâu, cậu vào đi." Quý Dư Khang lại mở lời một lần nữa.
Thẩm Tê chu đáo lấy thêm một bộ bát đũa mới cho Cung La Nhất, định bụng sẽ xếp anh ta ngồi ở bàn không có mặt Chu Vũ. Thế nhưng Cung La Nhất lại thẳng thừng móc từ trong người ra một hộp quà, đưa thẳng cho Quý Dư Khang rồi nhàn nhạt nói: "Sinh nhật vui vẻ nhé. Tôi không ở lại ăn cơm đâu."
【Nhưng rõ ràng ban đầu anh ta có ý định ở lại ăn cơm mà, nếu không thì đã chẳng thèm bước chân vào cửa làm gì. Anh ta đổi ý là vì nhìn thấy Chu Vũ, chẳng lẽ giữa anh ta và Chu Vũ có mâu thuẫn gì không thể hóa giải hay sao?】
Quý Dư Tích thầm suy tính trong bụng, nếu chỉ là dăm ba câu khẩu chiến, cãi vã vặt vãnh thông thường ở ký túc xá thì tuyệt đối không đến mức cạch mặt nhau thế này.
Quý Dư Khang cố gắng thuyết phục anh ta ở lại, nhưng Cung La Nhất vẫn khăng khăng từ chối, một mực đòi về. Khuyên can không thành, Quý Dư Khang đành phải tiễn anh ta ra cửa. Đến khi anh quay trở lại phòng tiệc, sắc mặt bỗng chốc trở nên có chút khó coi. Tất nhiên là anh đã cố gắng che giấu rất nhanh, chỉ có nhóm người thân cận như Quý Dư Tích mới nhạy bén nhận ra điểm bất thường này.
Quý Dư Khang nhanh chóng điều chỉnh trạng thái, khuấy động bầu không khí để mọi người tiếp tục ăn uống. Đợi đến khi đám bạn học bị cuốn vào một chủ đề nói chuyện mới, anh mới khẽ thở dài thườn thượt.
Quý Dư Tích vô cùng tò mò: 【Ủa, Cung La Nhất vừa mới nói gì với anh hai thế nhỉ?】
Lúc này, Quý Dư Khang đang âm thầm gõ nhanh mấy chữ trên màn hình điện thoại, sau đó lặng lẽ nghiêng màn hình sang cho Thẩm Tê xem:
[Cẩn thận Chu Vũ].
Đây chính là điều mà Cung La Nhất đã nói với anh lúc ở ngoài cửa.