Cả Nhà Pháo Hôi Đi Theo Tiếng Lòng Ăn Dưa

Chương 67: Xem kịch ở tiệc cưới

Sau khi người nhà họ Quý đã ngồi vào vị trí, liên tục có người đi tới kính rượu Quý Dư Thận. Rõ ràng đây là đám cưới của ông chủ Triệu, nhưng anh ngược lại lại biến thành tiêu điểm của cả hội trường. Quý Dư Thận ngồi một lát liền không yên, bèn tìm viện cớ để chuồn ra ngoài.

Một lúc sau khi quay lại, anh vậy mà lại dẫn theo một người quen.

Quý Dư Tích kinh ngạc nhìn Tuân Hạc, có chút ngơ ngác: "Sao anh lại ở đây?"

Tuân Hạc chào hỏi một lượt với mẹ Quý, Vương An Hoa, Quý Thanh Bạch rồi mới nói: "Anh vừa xuống máy bay là đi thẳng đến đây luôn."

Quý Dư Tích nhìn anh với vẻ không chắc chắn: "Cho nên anh... cũng là đến tham gia hôn lễ sao?"

Tuân Hạc cười nói: "Thật khéo, anh cũng là đến tham gia hôn lễ."

"Anh và ông chủ Triệu có quan hệ gì thế?" Quý Dư Tích hỏi. Cậu sẽ không nghĩ rằng Tuân Hạc có quen biết với bà Phùng, mặc dù việc Tuân Hạc quen biết ông chủ Triệu nghe qua cũng rất kỳ lạ.

Đến cả mẹ Quý và những người khác cũng đều nhìn Tuân Hạc, hoàn toàn không thể nghĩ ra anh đến tham gia hôn lễ này với thân phận gì.

Tuân Hạc nói: "Ông chủ Triệu là bạn của ông nội anh, nghe nói ông ta sắp kết hôn nên ông nội bảo anh đến xem thử."

"Là thật sao?" Quý Dư Tích không thể tin nổi, Tuân lão gia là một người chính trực như vậy, sao có thể kết giao với loại bạn như ông chủ Triệu được.

Tuân Hạc gật đầu: "Ông nội anh bảo anh đến hỏi ông ta xem khoản tiền mười vạn tệ mượn từ bốn mươi năm trước định khi nào thì trả."

Quý Dư Tích cùng mẹ Quý và mọi người: "!"

Gương mặt Quý Dư Tích tràn đầy vẻ kinh ngạc: "Cho nên anh đến đây là để đòi nợ à?"

Tuân Hạc gật đầu. Thực ra anh không chỉ đến để đòi nợ, mà là mượn danh nghĩa đòi nợ để thông báo rằng nhà họ Tuân ở thành phố C đã tới đây. Lần xuất hiện này, anh không phải với tư cách là cháu ngoại Vương gia, cũng không phải là một đạo diễn trong giới giải trí, mà là người đứng đầu đại diện cho Tuân gia từ thành phố C tại thành phố D.

Nhà họ Tuân phát triển rất tốt ở thành phố C, chỉ là không có chỗ cho anh, những nhà quản lý chuyên nghiệp trong doanh nghiệp gia tộc của bọn họ không hề tin tưởng anh. Theo chế độ của công ty, nếu anh muốn đứng vững gót chân trong doanh nghiệp thì phải bò lên từ tầng đáy, cho đến khi anh có đủ năng lực đứng vào hàng ngũ cấp cao, giành được sự công nhận của đại đa số cổ đông mới có thể tiếp quản doanh nghiệp gia tộc. Nhưng anh không có nhiều thời gian như vậy, thế nên anh đã lựa chọn phương thức đi ra ngoài để tự mình đánh chiếm một vùng trời mới.

Mười năm trước nhà họ Tuân đã thật bại trong việc thiết lập chỗ đứng ở thành phố D. Ai nấy đều nói người phụ trách lúc đó quá nôn nóng, quá mức h*m m**n đạt được thành công và lợi ích nhanh chóng. Từ đó về sau không một ai chịu đến thành phố D phát triển nữa, giờ đây khúc xương cứng này đã được giao lại cho anh.

Tuân Hạc lặng lẽ nới lỏng cà vạt ra một chút.

"Anh đang căng thẳng à?" Quý Dư Tích có chút khó hiểu, "Đi đòi nợ thôi mà, có gì mà phải căng thẳng? Không lẽ anh định đứng trước mặt bàn dân thiên hạ để đòi tiền ông chủ Triệu đấy chứ?"

Tuân Hạc gật đầu: "Đúng vậy, lát nữa sau khi nghi thức bắt đầu, trước mặt các quan khách, anh sẽ hỏi ông ta xem còn nhớ tới tờ giấy nợ này hay không."

Tuân Hạc rút từ trong túi áo ra một chiếc phong bì, giấy bên trong đã hơi ngả vàng.

"Còn có cả giấy nợ nữa cơ à." Quý Dư Tích tò mò sát lại gần anh, cúi đầu nhìn xem.

Tuân Hạc nói: "Anh cho ông ta xem bản photo thôi, vạn nhất ông ta giở trò xé mất của anh thì anh không biến ra được bản thứ hai đâu."

Quý Dư Tích híp đôi mắt cười cong cong: "Đúng vậy, nên cẩn thận một chút."

Tuân Hạc nhìn cậu, chỉ cảm thấy toàn thân mình đều được thư giãn. Trong những ngày quay về thành phố C, điều duy nhất anh không quen chính là thiếu đi tiếng ríu rít nói cười của Tiểu Tích. Trước đây họ hầu như lúc nào cũng ở bên nhau, cho dù thỉnh thoảng không gặp mặt thì cũng thường xuyên nhắn tin trò chuyện qua điện thoại.

Nhưng lần này Tuân Hạc đã che giấu nguyên nhân thực sự khiến anh phải quay về thành phố C, anh không biết Tiểu Tích có giận mình hay không. Anh chỉ biết Tiểu Tích ít nói đi rất nhiều, có khi cả ngày chẳng gửi lấy một tin nhắn, gọi điện thoại cũng chỉ trò chuyện đôi ba câu rồi cúp máy. Anh từng hỏi khéo qua người khác thì biết Tiểu Tích không hề bận rộn, có lẽ cậu chỉ là không muốn để ý đến anh mà thôi.

Tuân Hạc vô cùng bối rối.

Anh từng nghe qua một giả thuyết nói rằng, phản ứng cai nghiện giữa người với người dường như chỉ cần vài ngày, nếu trong những ngày này không gặp mặt, không liên lạc thì sẽ nhanh chóng quên đi đối phương. Cho nên khi thất tình, khoảng thời gian khó vượt qua nhất chính là hai tuần đầu tiên.

Tiểu Tích liệu có như vậy không? Trong những ngày anh vắng mặt, xung quanh cậu sẽ xuất hiện những người bạn mới, dần dần thay thế vị trí của anh, rồi cuối cùng quên mất anh.

Mỗi một ngày của Tuân Hạc ở thành phố C đều vô cùng khó khăn, không chỉ là chuyện công việc mà còn là về mặt tâm lý. Sau đó, chính ông nội đã gợi ý cho anh. Ông nội nói người anh muốn gặp và việc anh muốn làm đều ở thành phố D. Anh vẫn còn nhớ ánh mắt của ông nội khi đó, cứ như thể đã nhìn thấu tâm can anh. Anh cái gì cũng không dám hỏi.

Nếu dùng một ví dụ cụ thể để biểu đạt thì chính là trong lòng anh đã âm thầm gieo xuống một hạt giống, hạt giống ấy đã đâm chồi nảy lộc trong những ngày hai người xa cách. Vào khoảnh khắc nhìn thấy Tiểu Tích, cành lá bắt đầu điên cuồng sinh trưởng.

Tiểu Tích vẫn đối xử tốt với anh như vậy, không hề oán trách anh tại sao lâu như thế mới trở về, cũng không chất vấn tại sao anh nhất định phải tiếp quản doanh nghiệp gia tộc. Thay vào đó, cậu rất vui vẻ mà chia sẻ với anh những chuyện hóng hớt về ông chủ Triệu, vô cùng thân thuộc mà tựa sát vào bên người anh nói lời thì thầm.

Cảm giác này thực sự quá đỗi tốt đẹp.

Tuân Hạc giơ tay xoa nhẹ lên đầu Quý Dư Tích một cái, khiến Quý Dư Tích bất mãn ra mặt, cậu giơ tay vỗ chát một cái lên người anh: "Tóc người ta vuốt keo, sấy tạo kiểu rõ lâu từ sáng đấy!"

"Vẫn rất đẹp trai." Tuân Hạc vô cùng mãn nguyện.

Quý Dư Tích hồ nghi nhìn anh: "Sao hôm nay anh cứ kỳ kỳ thế nào ấy, sốt rồi à?"

Cậu giơ tay lên sờ sờ trán Tuân Hạc, rồi lại tự sờ trán mình: "Bình thường mà, không sao cả."

Tuân Hạc mỉm cười, lại nói: "Lát nữa sau khi kết thúc, anh qua nhà em nhé."

"Qua nhà em làm gì?" Quý Dư Tích có chút cảnh giác, "Anh vừa về cái là đòi đến nhà em ngay, có phải có mục đích gì không đấy."

Tiểu Tích nhà ta tính cảnh giác vẫn khá cao đấy chứ, Tuân Hạc một lần nữa nén cười, anh cho dù có mục đích thì mục đích duy nhất cũng là muốn có được người trước mắt này mà thôi.

"Ba mẹ anh có chuẩn bị ít quà cho nhà em, anh đem qua gửi."

"Ồ." Quý Dư Tích đáp một tiếng. "Lần trước em qua nhà anh chơi, lúc về cô chú chẳng phải đã chuẩn bị rất nhiều quà cho ba mẹ em rồi sao, sao giờ lại chuẩn bị nữa? Thế thì khách khí quá rồi."

Tuân Hạc: "Đợt Tết Trung thu, chú Quý và dì Thanh đã gửi rất nhiều quà cho nhà anh."

Tết Trung thu là trước khi Tuân Hạc quay về thành phố C. Quý Dư Tích hoàn toàn không biết ba mẹ mình còn chuẩn bị quà gửi cho Tuân gia. Cậu chỉ biết lúc đó các hộp quà trong nhà chất đầy gần nửa căn phòng, mẹ Quý phải dẫn theo các dì giúp việc trong nhà đóng gói suốt một tiếng đồng hồ mới xong.

"Nhưng mà sao anh không gọi là Quý tổng nữa thế?" Quý Dư Tích nhạy cảm phát hiện ra sự thay đổi của Tuân Hạc.

Tuân Hạc không ngờ cậu lại chú ý tới chi tiết nhỏ nhặt này, có chút không tự nhiên: "Ba mẹ hai nhà chúng ta vốn dĩ đã quen biết từ trước, anh cứ gọi là Quý tổng mãi thì có chút không lễ phép."

Quý Dư Tích cũng không nghĩ ngợi nhiều, chỉ gật gật đầu rồi nhìn lên lễ đường: "Nghi thức sao vẫn chưa bắt đầu nhỉ..."

Cậu đã đem toàn bộ chuyện của ông chủ Triệu và bà Phùng kể hết cho Tuân Hạc nghe rồi. Trước khi Tuân Hạc trở về, cậu cũng từng kể một phần cho anh nghe qua WeChat, chỉ là Tuân Hạc lúc nào cũng bận rộn nên sau đó cậu không nhắn nữa. Quý Dư Tích có chút muốn hỏi Tuân Hạc lần này sẽ ở lại thành phố D bao lâu, nhưng lại nghĩ anh vừa mới xuống máy bay, hỏi chuyện này liệu có phải hơi thất lễ rồi không, thế nên cậu lại nhịn xuống không hỏi.

Cậu liếc nhìn Tuân Hạc một cái, Tuân Hạc lập tức quay đầu sang làm ra vẻ lắng nghe xem cậu có điều gì muốn hỏi.

Quý Dư Tích: "...Không có gì."

Vừa vặn lúc này, đèn bốn phía quanh sân khấu bỗng tối sầm xuống, tiếp đó tiếng nhạc cũng thay đổi, mọi người đổ dồn sự chú ý nhìn qua.

"Sắp bắt đầu rồi." Trong mắt Quý Dư Tích lấp lánh ánh sáng phấn khích.

【Mọi người đều nỗ lực lên một chút đi nào, mình không muốn cái đám cưới này kết thúc một cách tẻ nhạt đâu.】 Cậu chính là có dự cảm đám cưới ngày hôm nay sẽ vô cùng đặc sắc.

Giọng nói của người dẫn chương trình vang lên từ một góc khuất, Quý Dư Tích đảo mắt tìm một vòng mới thấy anh ta ở phía bên hông hậu trường. Người dẫn chương trình trước tiên đọc một tràng lời dẫn, sau đó mời ông chủ Triệu ra ngoài. Lúc này, MC vẫn chưa bước lên sân khấu mà tiếp tục điều khiển ánh đèn sân khấu hướng về vị trí của cô dâu.

Quý Dư Tích nói nhỏ với Tuân Hạc: "Người dẫn chương trình không lên sân khấu là vì sợ làm nền khiến chú rể trông quá già đúng không?"

Tuân Hạc buồn cười không chịu nổi, nhẹ nhàng dùng tay che miệng ho nhẹ một tiếng, mới điềm tĩnh nói: "Em nói rất có lý."

Sau đó, cô dâu Phùng Như Cầm bước đến bên cạnh chú rể. Ông chủ Triệu và bà Phùng đều không còn trưởng bối nữa, cho nên một mình bà Phùng chậm rãi bước đi. Hai mắt bà ta ngấn lệ, có vẻ còn kích động hơn cả ông chủ Triệu.

Nhưng Quý Dư Tích thừa biết thủ đoạn của bà ta, thế nên cậu tự giác trừ hao đi một nửa sự chân thành trong đó rồi mới xem tiếp.

Đáng tiếc là rất nhiều người có mặt ở đây không rõ bà ta là loại người gì, ngược lại còn bị bà ta làm cho cảm động đến mức sụt sùi nức nở. Thậm chí có người còn thốt lên: "Đây mới chính là hôn nhân vì tình yêu đích thực."

Quý Dư Tích: "..."

【Xin hỏi con mắt nào của bạn nhìn thấy tình yêu thế hả.】

Ông chủ Triệu cũng rất kích động, ông ta là thật sự kích động. Chuyện ông ta khao khát cả đời, cả đời đều muốn cưới một quý cô đoan trang nhã nhặn về nhà, cuối cùng ước nguyện cũng thành hiện thực ở cái tuổi sắp gần đất xa trời. Một người phụ nữ dịu dàng trí thức như vậy, từ hôm nay trở đi sẽ là vợ của ông ta, cuộc đời ông ta đã viên mãn rồi.

Đợi đến khi bà Phùng đi tới bên cạnh ông chủ Triệu, ông ta đã sớm vươn tay ra để nắm lấy tay bà ta. Bà Phùng thẹn thùng mỉm cười, ông chủ Triệu suýt chút nữa là say đắm ngất ngây. Vào khoảnh khắc này, ông ta dường như trẻ lại, biến thành dáng vẻ của một chàng trai mới lớn.

Cũng may người dẫn chương trình kịp thời dẫn dắt quy trình, mới khiến ông ta khôi phục lại một chút trấn tĩnh.

Người dẫn chương trình: "Chúng ta hãy cùng dành một tràng vỗ tay để chúc phúc cho đôi tân nhân này nào!"

"Bà ta không xứng!"

Tiếng vỗ tay của quan khách còn chưa kịp vang lên thì đột nhiên từ hàng ghế cuối cùng của phòng tiệc, có người gào to một tiếng, nghe qua cứ như là dùng loa nói vậy. Các quan khách bắt đầu nhìn dáo dác trái phải, tìm kiếm nơi phát ra âm thanh.

【Tuyệt vờit! Bắt đầu diễn kịch rồi!】 Quý Dư Tích cũng phấn khích xoay người lại tìm kiếm.

Tuân Hạc đè cậu ngồi im: "Bình tĩnh một chút nào."

Tiếp đó, Quý Dư Tích nhìn thấy người đàn ông từ bàn ở hàng cuối cùng bước lên, đó chính là ông Ngụy.

"Chẳng phải ông ấy vẫn đang nằm viện sao?" Quý Dư Tích kỳ quái hỏi, "Không phải bà Phùng đã chọc tức ông ấy đến mức phải đưa đi cấp cứu à? Sao giờ nhìn trạng thái ông ấy vẫn tốt thế?"

"Có thể không nghiêm trọng lắm? Em nhìn xem, tuy ông ấy trông hơi yếu nhưng dáng đi vẫn rất thẳng thớm." Tuân Hạc ở bên cạnh nói.

Người dẫn chương trình có lẽ là lần đầu tiên gặp phải chuyện như thế này, cầm micro lúng túng nói: "Cuộc đời đầy rẫy những bất ngờ. Nhân viên bảo an của chúng ta đâu rồi ạ, phiền mời vị tiên sinh cướp hôn này ra ngoài giúp, xin cảm ơn."

Quý Dư Tích bị câu nói này làm cho bật cười, quay sang nhìn lên sân khấu.

Gương mặt của bà Phùng cho dù có trát một lớp phấn dày cộp thì cũng không che giấu nổi vẻ tái nhợt.

【E là bà Phùng cũng tưởng ông Ngụy bệnh nặng đến mức không bò dậy nổi rồi. Lúc đó bà ta chọn vạch trần thân thế của Ngụy Hổ, chính là ôm mục đích muốn chọc ông Ngụy tức chết luôn chứ gì?】

Cũng không trách Quý Dư Tích lại nghi ngờ bà Phùng, bà ta thực sự là lòng dạ rắn rết.

Mấy nhân viên bảo vệ đi tới bên cạnh ông Ngụy, ông Ngụy liền xắn tay áo lên, lộ ra chiếc vòng tay bệnh nhân đeo trên cổ tay: "Tôi trốn từ bệnh viện ra đấy, ai dám động vào tôi? Đứa nào dám động vào là tôi lăn đùng ra đất ăn vạ luôn."

Mấy bảo vệ nhìn nhau, quả nhiên không ai dám tiến lên thêm một bước nào nữa.

Quý Dư Tích: "...... Vãi chưởng." Đây sao lại không tính là dùng ma pháp đánh bại ma pháp chứ?

Tuân Hạc: "Đừng nói bậy."

Ngụy Hổ đang ngồi ở bàn bên cạnh lúc này cũng phát hiện ra bóng dáng của ông Ngụy. Hắn vội vàng đứng lên, chạy chậm tới gần ông Ngụy, nhỏ giọng dỗ dành ông quay về.

Giọng ông Ngụy lại càng lớn hơn: "Tôi không về! Hôm nay tôi phải ở trước mặt mọi người vạch trần bộ mặt thật của con mụ Phùng Như Cầm này."

Xung quanh tức khắc vang lên tiếng bàn tán xôn xao:

"Phùng Như Cầm là ai thế?"

"Vợ mới của lão Triệu chứ ai."

"Thế ông già này là ai?"

"Chắc là chồng cũ của Phùng Như Cầm rồi."

"Ly hôn cả rồi còn chạy tới đây gây chuyện làm gì không biết?"

"Ai mà biết được, chúng ta cứ xem ông ấy nói thế nào đã."

Bà Phùng đứng không vững, loạng choạng như sắp ngã quỵ, ông chủ Triệu ôm chặt lấy để đỡ bà ta, thấp giọng an ủi.

Ông Ngụy nhìn thấy cảnh đó thì càng thêm khinh bỉ: "Phùng Như Cầm, bà quả là có kỹ năng diễn xuất đỉnh thật đấy. Bấy nhiêu năm diễn trước mặt tôi còn chưa đủ sao, giờ đổi người khác để diễn tiếp à?"

Ngụy Hổ ở bên cạnh sốt ruột đến giậm chân, muốn đưa tay giật lấy cái loa mà ông đang đeo trên cổ, nhưng lại bị ông Ngụy dễ dàng né được. Thân hình ông Ngụy tuy gầy gò nhưng đứng rất vững.

"Phùng Như Cầm, bây giờ bà khôn hồn thì nói thật cho tôi biết, ba ruột của thằng Ngụy Hổ rốt cuộc là đứa nào? Nếu bà không nói, tôi lập tức ở trước mặt mọi người nêu ra mấy gã nhân tình mười phương tám hướng của bà, bà có tin không? Những năm qua tôi cứ nghi ngờ bà với mấy thằng đó có gì đó, dứt khoát nói ra hết để mọi người phân xử xem sao."

"Hay lắm!" Trong số quan khách có kẻ hóng hớt không sợ chuyện lớn, trực tiếp vỗ tay cổ vũ.

"Ba, ba đừng quậy nữa, cứ quậy tiếp là ba phạm pháp đấy ba biết không? Mẹ con bị tổn hại danh dự, mẹ có thể kiện ba đấy." Ngụy Hổ sốt ruột đến mức giọng cao lên hẳn.

"Người anh em đừng nói bậy chứ, theo ý của vị lão tiên sinh này thì anh có phải con ruột của ông ấy đâu. Mẹ anh đã lừa gạt ông ấy bấy nhiêu năm, quyền nhân thân của ông ấy bị xâm phạm, ông ấy cũng có thể kiện mẹ anh đấy." Trong đám quan khách có người bắt đầu phổ cập kiến thức pháp luật.

"Hay lắm!" Các quan khách bên cạnh lại bắt đầu vỗ tay.

Ông Ngụy nhìn thấy có nhiều người đứng về phía mình như vậy, khí thế lại càng thêm kiên định: "Phùng Như Cầm, tôi không sợ bà kiện tôi, bà kiện tôi thì tôi cũng có thể kiện bà. Bây giờ tôi chỉ có một yêu cầu, bà nói cho tôi biết ai là ba của Ngụy Hổ."

"Lão tiên sinh, ông nói thế là chưa thỏa đáng rồi, ngoài thỉnh cầu này ra thì việc bà ta lừa dối ông bấy nhiêu năm, ông còn có thể yêu cầu bà ta bồi thường thiệt hại nữa, đây là phần ông xứng đáng được nhận, ngàn vạn lần đừng từ bỏ nhé. Tôi là luật sư đây, cứ tìm tôi giúp ông giải quyết vụ kiện này, tôi sẽ giảm giá cho." Vị người tốt kia liền nhét vào túi ông Ngụy một tấm danh thiếp.

Quý Dư Tích há hốc mồm kinh ngạc, vị luật sư này biết nắm bắt cơ hội ghê.

Ngụy Hổ tức giận nói: "Đây là chuyện gia đình chúng tôi, ai cần anh xen vào."

Ông Ngụy lại đem tấm danh thiếp cất vào túi, liếc nhìn Ngụy Hổ một cái: "Mày không phải người nhà họ Ngụy, mày đi qua chỗ mẹ mày đi."

Ngụy Hổ tức thì cạn lời, đứng chết trân nửa ngày trời.

Từ sau khi thân thế bị vạch trần, hắn vẫn luôn cảm thấy giữa mình và ông Ngụy thì mình mới là người nắm giữ vị trí chủ đạo, dù sao ba nuôi cũng đã già rồi, kiểu gì chẳng cần người phụng dưỡng tuổi già và lo liệu hậu sự đúng không. Cho nên ông Ngụy nhất định không dám đắc tội với mình, vạn nhất chọc giận mình rồi mình bỏ mặc ông ấy ở đó không thèm quản nữa, thì người đáng thương chẳng phải vẫn là ông ấy sao?

Nhưng ông Ngụy dường như chẳng sợ một chút nào, ông ấy công khai tuyên bố cắt đứt quan hệ cha con với hắn.

Trong lúc Ngụy Hổ còn đang ngẩn người ra, ông Ngụy đã bắt đầu kể về chuyện ông và bà Phùng quen nhau cho đến khi kết hôn. Tuy ông không có học vấn cao nhưng diễn đạt vô cùng rõ ràng rành mạch, bắt đầu kể từ những điểm bất hợp lý của bà Phùng, kể đến năm đầu tiên sau khi Ngụy Hổ chào đời, bà Phùng dường như đã có mối quan hệ mờ ám với ba người đàn ông.

Do tình tiết quá mức ly kỳ, các quan khách bắt đầu đặt cược ngay tại chỗ:

"Tôi cá là người đàn ông đầu tiên đấy! Người phụ nữ này bốn mươi năm trước đi đêm không về, sáng sớm được gã đó đưa về, quá là khả nghi luôn."

"Là người đàn ông thứ hai chứ! Trong thời gian mang thai mà gã đó đến nhà thăm mấy lần liền, lần nào bà Phùng cũng đuổi lão tiên sinh đi mua rau mua thịt để hai người họ có thời gian ở riêng với nhau."

"Mọi người không ai chọn ứng cử viên số ba sao? Sau khi đứa trẻ chào đời, trong nửa năm ông Ngụy ra ngoài làm việc, ứng cử viên số ba đã tới làm việc nhà giúp bà Phùng suốt nửa năm trời đấy, đây có thể là mối quan hệ bình thường được à? Lão tiên sinh này cũng bao dung quá rồi."

Quý Dư Tích phát hiện ra hóng hớt quả thực là bản năng của con người, khi mọi người cùng nhau hóng hớt thì niềm vui đơn giản là tăng lên gấp bội. Bởi vì luôn có người nói ra được tiếng lòng của mình, lại còn vô cùng chuẩn xác.

Thế nhưng sắc mặt của hai người trên sân khấu thì không được tốt cho lắm.

Ông chủ Triệu đã kéo giãn khoảng cách với Phùng Như Cầm, tuy ông ta vẫn đứng cạnh bà ta nhưng không còn là dáng vẻ ôm chặt lấy như vừa rồi nữa.

Ông Ngụy nói đến người đàn ông thứ ba thì dừng lại, ông nói: "Phùng Như Cầm, tôi còn chưa nói tên của bọn họ ra đâu, bà có muốn tôi tiếp tục kể nữa không?"

"Đủ rồi!" Phùng Như Cầm sắc mặt tái mét, bà ta hung tợn nhìn chằm chằm ông Ngụy, "Hủy hoại tôi rồi thì tôi chỉ có thể bám lấy ông thôi. Ông cũng không muốn thế, phải không?"

Ông Ngụy hơi do dự một chút, liền bị bà ta nhìn ra được.

Bà ta lập tức nói: "Chuyện của Ngụy Hổ là tôi có lỗi với ông, nhưng những chuyện khác ông nói tôi không nhận. Không muốn so đo với ông là vì tôi lương thiện, chứ không phải tôi dễ bắt nạt. Tôi lừa ông là tôi có lỗi trước, nhưng hôm nay ông cũng phá hỏng đám cưới của tôi, chúng ta hòa nhau rồi. Từ nay về sau cầu ai người nấy đi, đường ai người nấy bước, không ai liên quan đến ai."

【Bà lừa ông ấy bốn mươi năm, ông ấy vạch trần bộ mặt thật của bà trong đám cưới, hai chuyện này mà đánh được dấu bằng à?】

Tuân Hạc lặng lẽ gật đầu, Tiểu Tích thật thông minh, một phát liền nắm đúng trọng điểm rồi.

Ông Ngụy cúi đầu bắt đầu suy nghĩ, vị luật sư tốt bụng ở bên cạnh vô cùng sốt ruột: "Lão tiên sinh, ông đừng bị mấy câu của bà ta đánh lừa, bà ta là đang ngăn ông tiếp tục bóc trần gốc rễ của bà ta đấy."

"Luật sư Đổng, anh đừng có quá đáng, anh là khách mời của tôi đấy." Ông chủ Triệu ở trên sân khấu giương nanh múa vuốt.

Ông ta cuối cùng cũng nghĩ thông suốt rồi, lại nắm lấy tay Phùng Như Cầm, bắt đầu xung phong chiến đấu vì bà ta.

Kết quả ——

"Ông câm miệng đi, ông cũng không xứng!" Một tiếng quát lớn vang lên từ phía cái bàn gần sân khấu nhất.

Ánh mắt của các quan khách lập tức đồng loạt dời qua đó, rất nhiều người trước tiên nhìn về phía bàn của nhà họ Quý, phát hiện họ vẫn đang ngồi ngay ngắn an phận, liền khó mà tin nổi chuyển tầm mắt sang phía bên kia. Đang ngồi nơi đó là các con trai con gái của ông chủ Triệu.

"Vừa rồi là ai nói câu đó thế anh?" Quý Dư Tích không nhìn thấy, tò mò không chịu nổi.

Tuân Hạc ghé tai nói nhỏ: "Chắc là con gái lớn của ông chủ Triệu, người mặc quần áo màu đen kia kìa."

Quý Dư Tích lúc này mới chú ý tới con cái của ông chủ Triệu hôm nay đều mặc quần áo sẫm màu. Cậu nương theo chỉ điểm của Tuân Hạc, tìm được con gái lớn của ông chủ Triệu, phát hiện cô ấy đang vô cùng phẫn nộ, giống như một con rồng khổng lồ có thể phun lửa bất cứ lúc nào.

"Cô ấy đang nói ông chủ Triệu sao anh?" Quý Dư Tích vô cùng tò mò.

Tuân Hạc nói: "Cô con gái lớn này của ông chủ Triệu tính cách rất mạnh mẽ, ở nhà nói một là một hai là hai, ông chủ Triệu lần nào cãi nhau với cô ấy cũng đều ở thế hạ phong."

"Lợi hại thế cơ à?" Quý Dư Tích bắt đầu sùng bái cô ấy rồi.

Quả nhiên ông chủ Triệu chỉ khẽ quở trách: "Triệu Kiều, con lại quậy phá cái gì đấy!"

Triệu Kiều đem chiếc cốc trong tay ném xuống đất rồi sải bước lao lên sân khấu hướng về phía ba mình, ông chủ Triệu sợ tới mức vội vàng lùi lại mấy bước.

Thế nhưng mục tiêu của Triệu Kiều không phải ông ta, mà là chiếc micro đặt chính giữa sân khấu. Cô ấy cầm lấy micro, thử mic một chút rồi bắt đầu nói: "Các vị trưởng bối, các vị thân bằng cố hữu, hôm nay tôi đứng ở đây thực sự là nhẫn nhịn hết nổi rồi. Hơn bốn mươi năm trước, khi mẹ tôi gả cho ông chủ Triệu, xách theo một cái tay nải nhỏ đồ cưới liền gả luôn, ông chủ Triệu đến cả một chữ Hỷ cũng không thèm dán."

"Lúc đó nhà họ Triệu còn chưa phất lên đâu, chính là cái nơi khỉ ho cò gáy, giữ khư khư ba cọc ba đồng, mặt trời mọc đi làm mặt trời lặn đi nghỉ. Mẹ tôi ở nhà phụng dưỡng cha mẹ chồng, chăm sóc con cái, quán xuyến việc nhà và việc đồng áng, không có một khắc nào được rảnh rỗi. Ngay cả buổi trưa mùa hè nắng gắt, bà có đôi khi còn mang theo lương khô ở lại ngoài đồng không chịu về. Ông chủ Triệu thì sao, ở nhà uống rượu bốc phét, mập mờ nhập nhằng với mấy bà góa trong thôn, bị mẹ chồng người ta bắt quả tang, lúc trèo tường bỏ trốn thì ngã gãy một chân. Lúc gãy chân không cử động được, vẫn là mẹ tôi chăm sóc đấy."

Biểu cảm trên mặt các quan khách càng lúc càng đặc sắc, bữa tiệc ngày hôm nay đúng là không uổng công mà, ăn xong dưa bên nhà gái lại tiếp tục ăn dưa bên nhà trai, đều là do những người thân cận bên cạnh nam nữ chính tự mình bóc phốt, tuyệt đối bảo đảm hàng thật giá thật.

Biểu cảm trên mặt ông chủ Triệu có chút giữ không nổi nữa, nghiêm giọng mắng: "Triệu Kiều, con nói những cái này làm gì?"

Triệu Kiều tàn nhẫn nói: "Tôi đòi lại công bằng cho mẹ tôi! Mẹ tôi là bị ông làm cho tức chết, ông còn có mặt mũi cưới vợ mới à? Ông không sợ nửa đêm mẹ tôi đứng ở đầu giường trừng mắt nhìn ông sao!"

【Mẹ ơi, nổi hết cả da gà rồi, tự dưng thấy rợn người thế.】 Quý Dư Tích xoa xoa cánh tay.

Tuân Hạc lặng lẽ nghiêng người tựa sát vào cậu một chút để trấn an.

Ông chủ Triệu mặt đỏ bừng lên, không biết là tức hay là thẹn, ông ta giận dữ nói: "Ngày đại hỷ con nói chuyện xui xẻo thế làm gì!"

"Lúc ông dùng tiền mẹ tôi cực khổ tích góp để mua thiết bị, sao ông không chê xui xẻo? Lúc công ty mới thành lập, ông không nỡ thuê đầu bếp và lao công, mẹ tôi đầu tắt mặt tối làm hai công việc để tiết kiệm tiền cho ông, sao ông không chê xui xẻo? Lúc sự nghiệp của ông chạm đáy, mẹ tôi bán cả nhà để cùng ông ở dưới tầng hầm, sao ông không chê xui xẻo?!"

"Khó khăn lắm ngày tháng mới khá lên được, ông lại làm ra chuyện gì xứng đáng với công lao của mẹ tôi? Ông và cô thư ký gian díu ngay tại văn phòng, bị mẹ tôi bắt quả tang. Ông sợ bà ấy ra ngoài rêu rao, liền tát bà ấy một cái, ông sỉ nhục bà ấy ngay trước mặt con đ**m đó, bà ấy sao mà chịu đựng nổi? Mẹ tôi là bị ông làm cho tức chết!"

Giọng của Triệu Kiều câu sau lại cao hơn câu trước, nói đến cuối cùng, cô ấy nhìn thẳng vào ông chủ Triệu, giống như trong cơ thể cô ấy thực sự đang chứa đựng linh hồn của một người phụ nữ đầy oán hận vậy, ông chủ Triệu ánh mắt né tránh không dám nhìn thẳng vào cô ấy.

Vô ơn bạc nghĩa đấy chứ đâu, tiếng bàn tán của toàn thể quan khách lại càng lớn hơn.

Triệu Kiều bình phục lại tâm trạng một chút, lại nói: "Hôm nay chúng tôi không nhắm vào bà Phùng, đổi lại là bất kỳ người phụ nữ nào muốn kết hôn với ông chủ Triệu, tôi cũng đều sẽ làm như vậy. Bà Phùng, xin mời bà về cho, đám cưới này của bà định sẵn là không tổ chức tiếp được đâu."

Phùng Như Cầm nhìn Triệu Kiều, lại nhìn ông chủ Triệu, bà ta giống như đang cân nhắc điều gì đó. Vài giây sau, bà ta bỗng nhiên ôm lấy cánh tay ông chủ Triệu, rồi dịu dàng nói với Triệu Kiều: "Con à, cô biết mẹ con chịu thiệt thòi rồi, trong lòng con cũng có uất ức. Thế nhưng gả gà theo gà gả chó theo chó, cô và ba con đã đăng ký kết hôn rồi, chúng ta dù không tổ chức đám cưới này thì cũng là vợ chồng hợp pháp, cô có về thì cũng là về nhà của ba con."

Ông chủ Triệu vô cùng cảm động trước lời bày tỏ này của bà ta, lặng lẽ nắm lấy bàn tay bà ta siết nhẹ một cái.

Triệu Kiều lại hừ lạnh một tiếng: "Bà bớt ra vẻ đi, ba tôi còn chẳng tìm thấy sổ hộ khẩu thì lấy cái gì mà đi đăng ký kết hôn với bà?"

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn