Cả Nhà Pháo Hôi Đi Theo Tiếng Lòng Ăn Dưa

Chương 65: Đụng phải lão trà xanh

Tô Cách đang cùng mẹ Ngụy trò chuyện về thơ ca. Thời còn đi học hắn từng đọc rất nhiều thơ, yêu thích cả thơ cổ lẫnvà cũng yêu cả thơ hiện đại, có một số bài thơ đến nay vẫn luôn khắc sâu trong lòng. Thế nhưng hắn và Thư Nhan (tên của Nhan tỷ nha) lại chẳng có nhiều chủ đề để nói chuyện. Không chỉ Thư Nhan, từ trước đến nay chưa từng có ai lắng nghe hắn trò chuyện về những điều này.

Hắn và Thư Nhan ở bên nhau là do Thư Nhan chủ động. Hắn vẫn còn nhớ, trước khi Thư Nhan theo đuổi hắn từng nói rằng biết lắng nghe là một đức tính tốt.

Có lẽ vì trong suốt quá trình hắn và Thư Nhan quen biết nhau, hắn luôn là người lắng nghe chăng. Thời gian của người hiện đại vô cùng quý báu, từ sáng đến tối, ai nấy đều vội vội vàng vàng. Chẳng còn mấy ai có thể dừng lại để kiên nhẫn lắng nghe người khác nói chuyện nữa, thế nên Thư Nhan mới cảm thấy hắn là người hiếm có.

Nhưng hắn cũng muốn có một người có thể lắng nghe những tâm sự của mình.

Hắn không ngờ người này lại là một người phụ nữ lớn tuổi hơn mình rất nhiều. Nói như vậy có lẽ hơi quá, nhưng Phùng Như Cầm thực sự lớn hơn hắn hai mươi tuổi. Nếu chỉ nhìn ngoại hình, hắn không thể ngó lơ sự thật này, song khi giao tiếp với Phùng Như Cầm, hắn lại thường xuyên quên bẵng đi vẻ bề ngoài đó, cảm thấy bà là một người cùng trang lứa cũng có một linh hồn bị vây hãm giống như mình. Đó là lần đầu tiên Tô Cách viết xuống cuốn nhật ký của mình câu nói kia: nàng sinh ta chưa sinh, ta sinh nàng đã già.

Nếu nói hắn có muốn làm gì đó không, hắn lại không dám, hắn không có cái gan ấy.

Hắn chỉ là một người phàm, một kẻ bình thường Những chuyện kinh thiên động địa, đi ngược lại luân thường đạo lý, chỉ mới nghĩ trong lòng thôi đã thấy xấu hổ, huống chi là nói thành lời.

Chỉ là hắn quá tham luyến cảm giác linh hồn được tự do này, luôn không kìm nén được khát vọng muốn nhìn thấy Phùng Như Cầm, ngồi xuống trò chuyện với nhau. Thật ra, việc tư vấn của Phùng Như Cầm không đến mức khẩn cấp như vậy, bà ta muốn ly hôn nhưng không muốn kiện ra tòa, kiện tụng chỉ là phương án dự phòng, điều bà ta muốn làm nhất chính là khiến chồng mình đồng ý ký vào thỏa thuận ly hôn, hoàn tất thủ tục ly hôn.

Ở giai đoạn này, một luật sư như hắn thực sự không cần thiết phải luôn xuất hiện.

Thế nhưng chỉ cần Phùng Như Cầm gọi điện thoại, hắn liền đi ra ngoài. Ở văn phòng luật thì hắn bảo mình đi gặp thân chủ, chưa từng có ai nghi ngờ. Chỉ có bản thân hắn mới biết tâm trạng của mình trước khi ra khỏi cửa, vừa thấp thỏm lại vừa mong đợi.

Hắn sẽ nhớ mua một nhành hoa hồng vàng tặng Phùng Như Cầm, cũng sẽ nhớ rõ loại trà bà ta thích, biết bà ta không thích uống cà phê.

Hắn đã lâu lắm rồi không mua hoa cho Thư Nhan, thậm chí hai người cũng rất hiếm khi cùng nhau đón những ngày lễ hay ngày kỷ niệm. Khi làm những việc này, hắn hiểu rõ đây là hành vi vượt quá giới hạn, nhưng lại ôm tâm lý may rủi, nghĩ rằng sẽ chẳng có ai phát hiện ra.

Cho nên, ngay lúc hắn đang nói chuyện hăng say nhất, bỗng phát hiện trước bàn của mình đột ngột xuất hiện thêm vài người. Khoảnh khắc ấy, ý nghĩ đầu tiên lóe lên trong đầu hắn là: Bị phát hiện rồi.

Tô Cách còn chưa nói hết câu, ngẩng đầu nhìn qua, sắc mặt liền trắng bệch, thần tình hoảng loạn, theo bản năng đứng bật dậy, hướng về phía mẹ Quý gọi một tiếng: "Quý phu nhân."

Phùng Như Cầm tò mò đánh giá người vừa đến, mỉm cười hỏi: "Luật sư Tô, những người này đều là bạn của cậu sao?"

Mẹ Quý cũng mỉm cười nhìn bà ta, "Luật sư Tô không giới thiệu một chút sao?"

Tô Cách có chút lắp bắp: "Đây là... đây là khách hàng của tôi, chúng tôi ra ngoài bàn chút công việc. Bà Phùng, mấy vị này đều là bạn của vợ tôi."

Quý Dư Tích muốn đảo tròng mắt lên tận trời xanh luôn rồi.

【Mẹ tôi còn chưa nói gì mà đã tự chột dạ đến mức này rồi cơ à.】

Tô Cách thực sự rất hoảng, hắn tự nhấn mạnh trong lòng hết lần này đến lần khác rằng không được hoảng. Hắn không hề làm ra hành vi nào vượt quá giới hạn cả, việc gặp gỡ thân chủ để bàn bạc là vô cùng bình thường, Quý phu nhân cũng chẳng thể bắt bẻ được lỗi sai nào của hắn. Thế nhưng hắn vẫn cứ hoang mang lo sợ, giống như đang mặc bộ quần áo mới của hoàng đế, tr*n tr**ng mà đứng trước mặt mọi người vậy.

So với hắn, Phùng Như Cầm bình tĩnh hơn nhiều, bà đứng dậy chào hỏi mẹ Quý cùng những người khác, còn nói: "Khéo quá, đã gặp nhau rồi hay là ngồi xuống cùng nhau luôn đi?"

Mẹ Quý cười từ chối: "Thôi khỏi cần, hai người chắc là đang có chính sự cần bàn, tôi chỉ qua đây chào hỏi một tiếng thôi. Luật sư Tô, phiền cậu về nói với Tiểu Nhan một tiếng, nếu cô ấy không bận thì đến nhà tôi chơi, tôi có chút nhớ cô ấy rồi."

Tô Cách gật đầu: "Tôi nhất định sẽ chuyển lời."

Mẹ Quý lại dẫn mấy người đi ngược trở về chỗ ngồi, Quý Thanh Bạch nhỏ giọng hỏi bà: "Chị dâu, như vậy là được rồi ạ?"

Vương An Hoa nói: "Chỉ là để nhắc nhở cậu ta một chút, đỡ cho cậu ta đắm chìm mà quên mất bản thân mình là ai. Còn cụ thể phải làm sao thì vẫn phải xem ý của Tiểu Nhan."

Mẹ Quý gật gật đầu, lấy điện thoại ra nhìn một cái, video của bà đã gửi đi rồi, Thư Nhan vẫn chưa có phản hồi. Không biết là do chưa nhìn thấy, hay là nhìn thấy rồi nhưng lại không muốn trả lời.

Vương An Hoa kêu thêm một ấm trà cùng bánh ngọt, hỏi mẹ Quý: "Mọi người cùng nhau qua đây, là vốn dĩ đã ở cạnh nhau rồi sao?"

Quý Thanh Bạch nhớ lại chuyện nhìn thấy ở bệnh viện lúc trước, vội gật gật đầu, ánh mắt sáng lấp lánh: "Đúng vậy, em với chị dâu và Tích Bảo cùng nhau đến bệnh viện. Ba của Ngụy Hổ nằm viện rồi."

Vương An Hoa cảm thấy hứng thú: "Ông ấy bị chọc tức đúng không? Có phải đã nghe thấy bên ngoài đồn đại chuyện của vợ mình với ông chủ Triệu rồi không?"

Quý Thanh Bạch: "Còn phải nói sao, chị không tưởng tượng nổi thằng cha Ngụy Hổ kia thất đức đến mức nào đâu, hắn lừa ba hắn rằng hắn với mẹ hắn là ly hôn giả. Nhưng ba hắn không chịu, ba hắn bảo nếu muốn ly hôn thật thì cứ ra tòa mà khởi kiện ông ấy."

"Cái tên Ngụy Hổ này đúng là chẳn làm được việc gì ra hồn. Nếu không phải tại hắn nghĩ ra cái trò này thì Tiểu Nhan cũng không gặp phải loại chuyện này." Vương An Hoa thở dài.

Mẹ Quý nói: "Cho dù không có mẹ của Ngụy Hổ, Tô Cách sau này chưa biết chừng cũng sẽ gặp được người khác thôi. Mọi người không nhận ra sao, bản chất cậu ta vốn là kẻ đứng núi này trông núi nọ."

Quý Dư Tích nhân lúc họ đang trò chuyện, một lần nữa lục tìm tên của những người trong cuộc trong dữ liệu hệ thống của mình.

Theo cốt truyện nguyên tác, Tô Cách và Thư Nhan đã ly hôn, chuyện hắn ở bên Phùng Như Cầm còn lên cả tin tức xã hội, Thư Nhan cảm thấy quá mức mất mặt nên đã dẫn con ra nước ngoài. Thư Nhan là trụ cột của Tập đoàn Quý Thị, sự ra đi của cô khiến Quý Dư Thận không kịp trở tay, có lẽ đây cũng là một nhân tố lớn dẫn đến việc Tập đoàn Quý Thị phá sản.

Cuối cùng người xui xẻo vẫn là Tập đoàn Quý Thị.

Còn về Ngụy Hổ, cô bạn gái nhỏ của gã đã ôm tiền bỏ trốn, Ngụy Hổ còn phải báo cảnh sát để truy bắt.

【Nếu không muốn Nhan tỷ rời khỏi tập đoàn Quý Thị, thì phải ngăn cản Tô Cách và Phùng Như Cầm ở bên nhau. Tệ nhất cũng không thể để chuyện của Tô Cách và Phùng Như Cầm truyền ra đến mức người người đều biết, như vậy cho dù Nhan tỷ có muốn ly hôn thì vẫn giữ được thể diện, chắc là sẽ không dẫn theo con trốn ra nước ngoài nữa.】

Quý Dư Tích bắt đầu suy nghĩ.

Nghe thấy tiếng lòng của cậu, mẹ Quý và Quý Thanh Bạch lặng lẽ trao đổi ánh mắt.

Tích Bảo vẫn còn thiếu kinh nghiệm, gặp phải tình huống như của Tô Cách và Phùng Như Cầm, một khi đã có khả năng gây ra rắc rối cho Thư Nhan, thì tốt nhất là ra tay trước một bước hủy hoại bọn họ. Đặc biệt là Phùng Như Cầm, hôm nay vừa gặp, mẹ Quý lập tức cảm thấy người phụ nữ này không hề đơn giản. Mối quan hệ giữa Thư Nhan và Tô Cách tạm thời chưa động vào được, nhưng động vào Phùng Như Cầm này thì dễ dàng hơn nhiều. Bản thân bà ta vốn dĩ đã có tin đồn với ông chủ Triệu, chỉ cần lợi dụng một chút là sẽ không làm ảnh hưởng đến danh tiếng của Thư Nhan.

Làm gì có người phụ nữ nào cam tâm tình nguyện nghe người ngoài bàn tán rằng chồng mình thà ly hôn cũng phải cưới một người phụ nữ sáu mươi tuổi cứ.

Chuyện này một khi thành sự thật, Thư Nhan sẽ mang tiếng xấu. Với tính cách của cô, nhất định sẽ vứt bỏ tất cả để rời khỏi nơi đầy đau khổ này. Nhưng đổi lại một góc độ khác, khiến sự việc biến thành Tô Cách bị một người phụ nữ sáu mươi tuổi quyến rũ ngoại tình, vậy thì người mất mặt chính là Tô Cách và Phùng Như Cầm.

Mấy người mẹ Quý đơn giản trao đổi vài câu, Quý Dư Tích lúc này mới phát hiện, suy nghĩ của họ đều thống nhất, đều là đang cân nhắc xem làm thế nào để cứu vãn tình thế cho Thư Nhan. Khi một vấn đề ngoại tình nâng cấp thành một trận chiến danh dự, ngay cả một người đứng xem như Quý Dư Tích cũng hưng phấn hẳn lên.

__________

Ngày hôm đó mãi cho đến sau khi họ ai về nhà nấy, Thư Nhan vẫn không hề trả lời mẹ Quý.

Tối hôm đó, Quý Dư Thận đi làm về, mẹ Quý hỏi anh về trạng thái của Thư Nhan, Quý Dư Thận nghĩ nghĩ rồi nói: "Trạng thái công việc bình thường." Còn về những cái khác, anh không chú ý nhiều nên thực sự không biết.

Mẹ Quý bắt đầu hoài nghi có phải Thư Nhan căn bản không hiểu ý nghĩa đoạn video bà gửi hay không.

Đang nghĩ ngợi, quản gia đột nhiên vào báo là có khách ghé thăm.

Mẹ Quý nhìn thời gian một cái, đã là giờ ăn tối rồi mà lại có khách đến thăm, đúng là hiếm thấy. "Là ai vậy?" Bà hỏi quản gia.

Quản gia nói: "Là một quý bà, bà ấy tự xưng họ Phùng, nói phu nhân nghe là sẽ nhận ra ngay."

Quý Dư Tích vểnh tai lên, "Là Phùng Như Cầm sao?"

Mẹ Quý: "Chắc là vậy, bảo dì Phương dọn cơm muộn một chút. Đưa bà ấy vào đây."

Quý Dư Tích lập tức nhìn về phía mẹ Quý, mẹ Quý lắc đầu, mười phần bất đắc dĩ, "Con có thể nghe lén, đừng để người ta phát hiện ra là được."

Quý Dư Thận liền kéo Quý Dư Tích, giúp cậu tìm một vị trí thích hợp, trốn kỹ trước. Một lúc sau, mẹ Quý và Phùng Như Cầm cùng nhau đi vào phòng khách.

Giọng nói của Phùng Như Cầm ngọt ngào, không nghe ra một chút dấu vết tuổi tác nào, bà ta mỉm cười giải thích với mẹ Quý: "Đã làm phiền Quý phu nhân dùng bữa tối rồi. Thật sự là nếu không gặp phu nhân một lần thì tối nay tôi e là ngủ không ngon giấc. Nên tôi mới mạo muội đến thăm, hy vọng phu nhân không trách tội."

Mẹ Quý: "Bà Phùng khách khí rồi. Nếu không làm rõ được ý định đến đây của bà Phùng, buổi tối tôi cũng phải ngủ không ngon giấc mất thôi."

Bà đưa tay mời Phùng Như Cầm ngồi xuống.

Phùng Như Cầm nói cảm ơn, lúc ngồi xuống cơ thể hơi nghiêng về phía trước, bà ta mặc sườn xám, vừa vặn có thể lộ ra đường eo rất đẹp.

【Bà ta thực sự đã sáu mươi tuổi rồi sao?】 Quý Dư Tích nhịn không được thầm hỏi trong lòng.

Phong thái tự nhiên như nước chảy mây trôi này, mỗi cái nhấc tay nhấc chân đều mang theo cảm giác thẩm mỹ, khiến bà ta trông trẻ trung hơn nhiều so với tuổi thật.

Mẹ Quý cũng thấy Phùng Như Cầm này rất thú vị, bèn cười nói: "Sức hút của bà Phùng không giảm chút nào, tôi sáu mươi tuổi mà có được một nửa phong thái của bà Phùng thì buổi tối đi ngủ cũng phải cười tỉnh."

Phùng Như Cầm ôn tồn nói: "Quý phu nhân quá khen rồi, cô đến tuổi của tôi thì sẽ chỉ càng có phong vị hơn thôi."

Sau khi nói xong những lời tâng bốc, bà ta bắt đầu bày tỏ mục đích đến đây, "Sau khi nhìn thấy Quý phu nhân ở quán trà chiều nay, tôi cứ luôn muốn được gặp lại Quý phu nhân một lần nữa."

Mẹ Quý mỉm cười gật đầu, không hề tiếp lời.

Phùng Như Cầm lại nói: "Tôi biết phu nhân có thành kiến với tôi, cảm thấy hành vi của tôi không đoan chính. Nhưng tôi có thể thề với phu nhân, tôi đối với luật sư Tô tuyệt đối không có ý nghĩ bất chính nào."

Quý Dư Tích không ngờ tới, bà ta lại nói thẳng thừng ra như vậy.

Mẹ Quý cũng ngẩn ra một lát rồi mới nói: "Bà Phùng nói đùa rồi, chuyện này không có một chút quan hệ nào với tôi cả. Tôi cũng không quan tâm trong lòng bà Phùng nghĩ thế nào, bà Phùng càng không cần phải thề thốt với tôi làm gì."

Phùng Như Cầm cười khổ nói: "Tôi biết chuyện này không có quan hệ quá lớn với phu nhân. Nhưng luật sư Tô từ sau khi gặp phu nhân chiều nay thì cứ luôn bấn an, tôi hỏi cậu ấy thì cậu ấy mới nói sợ rằng phu nhân sẽ hiểu lầm chúng tôi. Tôi và luật sư Tô là vong niên chi giao, hai người từ đầu đến cuối đều đường đường chính chính, tuyệt đối không có tư tình. Huống hồ tôi lớn hơn cậu ấy nhiều như vậy, tôi đối với cậu ấy giống như đối với con cháu trong nhà vậy, căn bản không thể có tâm tư dư thừa nào khác."

Bà ta khi nói những lời này, ánh mắt cực kỳ chân thành, phảng phất như bản thân đang phải chịu một nỗi uất ức vô cớ vậy.

Nếu như không phải Quý Dư Tích đã biết trước trong nguyên tác bà ta thực sự sẽ ở bên Tô Cách, thì cậu nghĩ có khi chính mình cũng bị bà ta dắt mũi mất rồi.

【Bà mà không có tư tình với Tô Cách thì ngay từ đầu đáng lẽ phải vạch rõ khoảng cách tuổi tác giữa hai người ra, rồi mới trần thuật những chuyện khác chứ. Bà nói một tràng dài như thế, đến cuối cùng mới lôi chuyện mình lớn hơn hắn ngần ấy tuổi ra nói, chẳng qua là vì trong lòng bà, tuổi tác vốn dĩ không phải là rào cản mà thôi.】

Quý Dư Tích thực sự bị dã tâm của Phùng Như Cầm làm cho kinh hãi.

【Tô Cách hiện tại đối với bà ta cũng chỉ mới là chớm động chút tình cảm, chướng ngại giữa hai người họ nhiều như núi non trùng điệp. Một khi bị phát hiện, Tô Cách lập tức sẽ đánh trống lui quân ngay. Vậy làm sao để Tô Cách không lùi bước đây? Chỉ cần khiến Tô Cách cảm thấy bà ta vì hắn mà phải chịu uất ức thấu trời, Tô Cách tự khắc sẽ nảy sinh cảm giác tội lỗi và áy náy.】

Đợi đến khi Tô Cách biết chuyện bà ta vì hắn mà đêm hôm khuya khoắt đến gõ cửa Quý gia, bày tỏ nỗi lòng với Quý phu nhân để rồi bị Quý phu nhân chế giễu, thì sự áy náy của Tô Cách đối với bà ta chỉ có nước tăng lên gấp bội. Bởi vì vốn dĩ bà ta đâu có làm chuyện gì quá giới hạn, là tự bản thân Tô Cách có tật giật mình, thế mà lại làm liên lụy khiến bà ta phải chịu mắng.

Xem ra bà ta đối với Tô Cách là quyết tâm phải có cho bằng được rồi.

【Đúng là mở mang tầm mắt mà. Mẹ vạn lần đừng bị bà ta lừa nha!】

Quý Dư Tích cảm thán ở trong lòng. Nghĩ lại việc cậu từng xuyên qua biết bao nhiêu thế giới, không phải là chưa từng thấy qua thủ đoạn trà xanh, thế nhưng một "lão trà xanh" gừng càng già càng cay thế này thì cậu chưa thấy bao giờ. Hơn nữa thủ đoạn của Phùng Như Cầm quá mức tinh vi, kín kẽ đến mức nói ra ngoài người khác cũng chỉ nghĩ là do bạn quá nhạy cảm, suy nghĩ nhiều quá mà thôi.

Mẹ Quý nghe thấy tiếng lòng của Tích Bảo, trước tiên là kinh ngạc một chốc. Trước đây cậu con trai út luôn nói mấy lời ngốc nghếch, đầu óc cũng không mấy thông minh, thế mà gần một năm trở lại đây, thằng bé thay đổi rất lớn, thực sự khiến mẹ Quý vui mừng khôn xiết.

Có điều tình hình trước mắt không cho phép bà phân tâm, bà chỉ lẳng lặng nhìn Phùng Như Cầm nói xong rồi mới lên tiếng: "Bà Phùng ngồi chơi một lát, tôi đi một chút rồi quay lại ngay."

Bà mỉm cười với Phùng Như Cầm, đứng dậy bước ra ngoài.

Phùng Như Cầm bày tỏ nỗi lòng nửa ngày trời, thấy Quý phu nhân hoàn toàn không lay chuyển thì đã có chút nản lòng thoái chí. Lúc này thấy Quý phu nhân lại bỏ mặc mình một mình ở đây, bà ta càng không tài nào đoán thấu suy nghĩ của Quý phu nhân, lông mày không tự chủ được mà khẽ nhíu lại.

Quý Dư Tích cũng không biết mẹ Quý đi làm gì, cậu vẫn trốn một góc không dám động đậy, lại thấy Phùng Như Cầm đứng lên, bắt đầu đảo mắt đánh giá phòng khách.

【Không xong rồi! Bà ta mà đi tới nữa là phát hiện ra mình mất. Mẹ yêu dấu ơi, mẹ đi đâu rồi! Mau đến cứu mạng con với!】 Quý Dư Tích gào thét trong lòng.

Vị trí của cậu có thể nhìn thấy Phùng Như Cầm, nhưng Phùng Như Cầm lại không nhìn thấy cậu. Thế nhưng theo bước chân dần dần tiến lại gần của Phùng Như Cầm, chỉ cần bà ta đi thêm vài bước nữa thôi là Quý Dư Tích sẽ hết đường trốn. Cậu đã bắt đầu nghĩ sẵn trong đầu xem sau khi bị phát hiện thì phải giải thích thế nào rồi. Chẳng lẽ bảo cậu nghịch ngợm cố tình trốn đi để mẹ Quý không tìm thấy sao? Phùng Như Cầm đời nào tin, cậu mười tám tuổi chứ có phải tám tuổi đâu.

【Cứu mạng, cứu mạng! Ai đó mau đến đây đi!】 Quý Dư Tích căng thẳng đến sắp nổ tung.

Vào chính thời khắc ngàn cân treo sợi tóc này, mẹ Quý cuối cùng cũng trở lại, Phùng Như Cầm quay người đi trở về vị trí của mình, một lần nữa nhận lỗi: "Là tôi đến không đúng lúc, làm phiền Quý phu nhân bận rộn chính sự rồi."

Mẹ Quý liếc nhanh nhìn về vị trí của Quý Dư Tích, lại cười nói: "Không đâu, bà đến rất đúng lúc."

Bà không hề nhắc tới lời bày tỏ vừa rồi của Phùng Như Cầm, ngược lại còn kéo bà ta bắt đầu tán dóc đủ chuyện trên trời dưới đất. Phùng Như Cầm câu được câu chăng đáp lại, nhưng sự hoang mang trong mắt dần hiện rõ.

Mỗi khi Phùng Như Cầm lộ ra một chút ý định muốn rời đi, mẹ Quý liền mở ra một chủ đề mới để kéo dài cuộc trò chuyện. Quý Dư Tích trước đây chưa từng biết mẹ mình lại có cái bản lĩnh nói một là một, hai là hai thế này. Mặc dù cậu cũng không rõ mẹ cậu giữ Phùng Như Cầm lại là muốn làm gì.

Phùng Như Cầm dần dần cũng nhận ra có điều bất ổn, bà ta nhìn ra được Quý phu nhân là cố ý giữ bà ta lại đây. Thế nhưng Quý phu nhân giữ bà ta lại để làm gì chứ? Phùng Như Cầm suy đi tính lại, cứng rắn chen ngang một câu vào giữa chủ đề của mẹ Quý: "Quý phu nhân, thời gian không còn sớm nữa, tôi xin phép cáo từ."

Mẹ Quý cười nói: "Thời gian còn sớm mà, hay là bà Phùng chưa dùng cơm tối? Trách tôi tiếp đãi không chu đáo, để tôi sắp xếp người chuẩn bị cơm tối cho bà Phùng nhé."

Thật ra đâu chỉ có mỗi bà Phùng, cả nhà họ Quý đều chưa ăn tối, coi như cả nhà chịu đói để tiếp Phùng Như Cầm.

Phùng Như Cầm vội vàng từ chối: "Không cần phiền phức thế đâu. Tôi đang ăn kiêng, đã nhiều năm nay không ăn cơm tối rồi."

Mẹ Quý cười nói: "Khó trách nhìn bà Phùng vóc dáng mình hạc xương mai như vậy."

Bà vẫn như cũ không thèm đả động đến chuyện Phùng Như Cầm xin cáo từ, Phùng Như Cầm đành phải nói tiếp: "Chắc hẳn Quý phu nhân cũng chưa dùng bữa tối. Là tôi tới không đúng lúc rồi. Tôi xin phép đi về, hôm khác sẽ lại đến tạ lỗi"

Bà ta vừa nói vừa dứt khoát đứng bật dậy, xách túi xách muốn đi ra ngoài.

Mẹ Quý lần này không ngăn bà ta nữa, ngược lại khẽ thở dài một tiếng: "Bà Phùng khăng khăng đòi đi như vậy, hôm nay coi như là đi một chuyến tay trắng rồi."

Mí mắt Phùng Như Cầm giật nảy một cái, nảy sinh một dự cảm chẳng lành. Giây tiếp theo, có tiếng gõ cửa vang lên, mẹ Quý lên tiếng mời vào, quản gia bước vào nói: "Phu nhân, luật sư Tô và Thư tiểu thư tới rồi."

Mẹ Quý: "Mời họ vào."

Cô mỉm cười nhìn về phía Phùng Như Cầm: "May mà bà Phùng chưa kịp đi, vừa vặn bắt kịp."

【Mẹ mình đỉnh thật sự!】

Quý Dư Tích không tiếc lời tán thưởng, tngay lập tức cậu đã đoán được ý đồ của mẹ Quý. Mẹ Quý đem hai vợ chồng Tô Cách mời đến đây, chính là muốn bắt Phùng Như Cầm phải lặp lại những lời bà ta vừa nói ngay trước mặt Tô Cách, để xem bà ta còn có thể thêm mắm dặm muối thế nào được nữa!

Rất nhanh, Tô Cách và Thư Nhan cùng nhau đi vào. Tô Cách vừa nháy mắt một cái đã nhìn thấy bóng dáng của Phùng Như Cầm, hắn lập tức ngây ra tại chỗ.

Ngược lại Thư Nhan sắc mặt như thường, trước tiên chào hỏi mẹ Quý, "Chị Thanh, làm chị phải bận lòng rồi."

Phùng Như Cầm cũng mặt cắt không còn giọt máu, bà ta biết Quý phu nhân đã đem ý định đến đây của bà ta nói cho vợ của Tô Cách biết, nhưng lại giấu nhẹm không nói cho Tô Cách. Tô Cách lúc nhìn thấy bà ta kinh ngạc đến mức ấy, khẳng định là không biết bà ta đang ở nơi này.

Vị Quý phu nhân này, thủ đoạn thực sự quá lợi hại.

Trong lòng Phùng Như Cầm dâng lên một trận hận ý. Bà ta cũng đâu có ngáng đường gì, tại sao phải đối xử với bà ta như thế?

Thư Nhan sau khi chào hỏi mẹ Quý xong liền quay sang nhìn Phùng Như Cầm, sắc mặt của cô rất bình tĩnh, Phùng Như Cầm hoàn toàn không phân tích ra được bất kỳ cảm xúc nào từ vẻ mặt của cô. Chỉ nghe Thư Nhan nói: "Nghe chị Thanh nói, bà có lời muốn nói với tôi?"

Phùng Như Cầm theo bản năng nhìn về phía mẹ Quý.

Mẹ Quý cười nói: "Tôi suy đi tính lại, cảm thấy bà Phùng nói những lời đó với tôi cũng chẳng có ích gì, chuyện này vốn không liên quan đến tôi, cho nên tôi đã gọi Tiểu Nhan qua đây. Bà có lời gì thì cứ trực tiếp nói với cô ấy đi, đỡ cho tôi ở giữa truyền đạt sai lời, lại gây ra những hiểu lầm không đáng có."

Mẹ Quý cố ý nhìn Tô Cách, cũng nói với hắn một câu: "Luật sư Tô cũng nghe thử đi, những lời bà Phùng muốn nói cũng có liên quan đến cậu đấy."

Tô Cách nuốt nước bọt một cái, căng thẳng nhìn về phía Phùng Như Cầm, thanh âm của hắn căng cứng, ngữ khí cũng rất yếu ớt: "Bà... bà Phùng, bà muốn nói gì với vợ tôi?"

Phùng Như Cầm sẽ vĩnh viễn khắc cốt ghi tâm ngày hôm nay, ngày mà bà ta thua đến thảm hại, hoàn toàn đại bại.

________

Dưới cái nhìn chằm chằm của mấy người mẹ Quý, Phùng Như Cầm đành phải đem những lời đã nói với mẹ Quý lặp lại một lần nữa.

Bà ta nói: "Chiều nay vô tình gặp Quý phu nhân, sợ Quý phu nhân có hiểu lầm gì với tôi nên mới muốn qua đây giải thích. Giờ cô Tô cũng đã đến rồi, vậy tôi có nói lại một lần nữa cũng không sao, tôi và luật sư Tô chỉ đơn thuần là quan hệ công việc, ngoài công việc ra tuyệt đối không có qua lại nào khác."

Lời này so với lời nói với mẹ Quý lúc trước có chút khác biệt tinh tế, nhưng mẹ Quý cũng không chấp nhặt với bà ta làm gì. Mục đích của bà là muốn Tô Cách tận tai nghe thấy những lời Phùng Như Cầm nói, hiểu rõ là Phùng Như Cầm chủ động tìm tới tận cửa, đỡ cho sau này có chuyện gì xảy ra, hắn lại hiểu lầm người khác bắt nạt Phùng Như Cầm.

Nghe xong lời của Phùng Như Cầm, Thư Nhan vẫn mặt không cảm xúc như cũ, chỉ khách khí nói: "Bà Phùng nghĩ nhiều rồi. Nói một câu mạo muội, tuổi tác của bà gần như có thể làm mẹ của chúng tôi rồi, tôi thà hiểu lầm chồng mình thích khách hàng nam chứ cũng không thể hiểu lầm mối quan hệ giữa bà và chồng tôi được. Nghe nói bà ủy thác cho chồng tôi xử lý các vấn đề liên quan đến ly hôn, lâu như vậy rồi vẫn chưa xử lý xong, là chồng tôi có chỗ nào làm chưa tốt sao?"

Tô Cách ở phía sau cô tay chân luống cuống, khi nghe Phùng Như Cầm nói hắn và bà ta không có qua lại nào khác ngoài công việc, hắn thầm thở phào nhẹ nhõm một hơi. Nhưng lại nghe Thư Nhan nói hắn làm việc không tốt, quả thực xấu hổ đến mức muốn độn thổ xuống đất cho xong.

Phùng Như Cầm cố gắng duy trì sự bình tĩnh, mỉm cười nói: "Không phải, luật sư Tô rất tốt. Là vụ kiện của tôi có chút phức tạp, thành ra lại làm lãng phí thời gian của luật sư Tô rồi."

Bà ta một lần nữa nhân cơ hội này cáo từ, mẹ Quý liền không giữ bà ta lại nữa, bảo quản gia tiễn người ra ngoài.

Từ đầu đến cuối, Tô Cách chưa từng đối mắt với bà ta lấy một lần.

Sau khi tiễn Phùng Như Cầm đi, Thư Nhan và Tô Cách vẫn chưa về, mẹ Quý bảo dì Phương chuẩn bị dọn cơm, giữ hai người ở lại dùng bữa.

Thư Nhan vui vẻ nhận lời, Tô Cách cũng không nói là không ăn. Nhưng hắn thực sự nuốt không trôi, chỉ húp một bát canh liền đặt đũa xuống. Ngược lại Thư Nhan dường như chẳng chịu chút ảnh hưởng nào, cô khéo léo đưa đẩy, chăm sóc đến cảm xúc của từng người trong Quý gia, mọi người trò chuyện vô cùng vui vẻ.

Đến cuối cùng, mẹ Quý tìm một cái cớ gọi Thư Nhan ra một góc nói chuyện riêng.

Thư Nhan lúc này mới rũ bỏ nụ cười, khẽ thở dài một tiếng. Mẹ Quý vỗ vỗ vai cô, nói: "Mọi chuyện em đều rõ ràng rồi, em định làm thế nào?"

Thư Nhan bực bội nói: "Chị Thanh, chị nhìn cái bộ dạng kia của Tô Cách xem. Cứ như thể em là người cầm gậy đánh uyên ương không bằng. Quả thực làm cho người ta tức chết đi được!"

Mấy ngày trước Thư Nhan xem được một câu chuyện cười trên mạng, [Chồng tôi hình như thất tình rồi, khóc lóc suốt cả một đêm.] Lúc đó cô còn bật cười ha hả, không ngờ cái boomerang này lại quật ngược vào người mình nhanh đến thế.

Mẹ Quý an ủi cô: "Tô Cách không có cái gan đó đâu, chỉ là mặt tư tưởng có chút lệch hướng, xem em có nhẫn nhịn được hay không thôi."

Loại chuyện này mới là thực sự khiến người ta buồn nôn, nói hắn ngoại tình, thì hắn có gan ăn vụng nhưng không có gan chùi mép, thậm chí cái gan ăn vụng cũng chẳng có bao nhiêu. Nói hắn không ngoại tình, nhưng rõ ràng hắn đã có manh nha, đem hết hỷ nộ ái ố, h*m m**n chia sẻ cùng sự quan tâm, chú ý trao hết cho người khác. Thư Nhan dám khẳng định, chuyện này dù cô có vạch trần ra nói thẳng với Tô Cách, Tô Cách cũng chưa chắc đã dám thừa nhận.

Cô thở dài: "Chiều nay lúc nhìn thấy đoạn video chị Thanh gửi cho em, đầu em cứ như muốn nổ tung ra vậy, mãi cho đến khi tới nhà chị mới đỡ đau hơn chút."

Mẹ Quý trong lòng khẽ động: "Em nghĩ kỹ xem nên làm thế nào chưa?"

Thư Nhan gật gật đầu, ánh mắt ánh lên vẻ sắc bén: "Đàn ông đúng là rẻ rúng, cho ăn ngon mặc đẹp cung phụng anh ta, anh ta ngược lại lại sinh ra mấy cái tâm tư lệch lạc. Đã như vậy thì những ngày tháng tốt lành anh ta đừng hòng sống nữa, đỡ cho anh ta có thời gian rảnh rỗi mà nghĩ đông nghĩ tây."

Mẹ Quý nghe lời này của cô có chút không đúng lắm, không nhịn được hỏi: "Em nói thế là có ý gì?"

Thư Nhan hừ lạnh một tiếng: "Làm người tử tế anh ta không muốn làm thì sau này khỏi cần làm nữa. Anh ta vốn mang cái số làm trâu làm ngựa, sau này cứ đem anh ta ra mà dùng như trâu như ngựa là được."

Mẹ Quý nghe vẫn cứ thấy sai sai, đang định khuyên nhủ thì lại bị Thư Nhan nắm lấy tay: "Chị Thanh, chị cứ yên tâm. Em biết chị có lòng yêu thương che chở cho em, là mong em có thể sống tốt. Em cũng sẽ không thực sự ngược đãi anh ta đâu. Chẳng qua mấy cái tật xấu hiện tại của anh ta đều là do quá rảnh rỗi mà ra cả thôi, đợi đến khi anh ta bận rộn mệt mỏi đến mức vừa đặt lưng xuống giường là ngủ thiếp đi, thì cũng chẳng còn tâm trí đâu mà đi trêu hoa ghẹo nguyệt nữa."

Quý Dư Tích đang nghe lén: "......"

Nhan tỷ lúc giận dữ đáng sợ quá đi mất!

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn