Cả Nhà Pháo Hôi Đi Theo Tiếng Lòng Ăn Dưa

Chương 63: Đại nghịch bất đạo

Mùa thu tới, thời tiết càng lúc càng lạnh. Thứ Hai tuần này, tiệc sinh nhật của mẹ Quý được tổ chức đúng như dự định.

Bạn bè thân thiết với nhà họ Quý đều đã đến đông đủ. Quý Thanh Bạch và Vương An Hoa đều đưa cả nhà tới, Mộ Đồng và Thẩm Tê cũng có mặt, đều là những người có mối quan hệ thân thiết. Ngoài ra, con gái của viện trưởng Chu là Chu Doanh Đình cũng đặc biệt đến gửi quà, chỉ là cô bận quá nên không thể ở lại dùng tiệc tối.

Còn có một số bậc trưởng bối mà Quý Dư Tích không thân lắm, cậu chỉ chào hỏi một tiếng rồi chạy đi chơi với Đan Dư An.

Đan Dư An nhìn trưởng thành hơn hẳn so với kỳ nghỉ hè, chưa nói với Quý Dư Tích được mấy câu đã bắt đầu lơ đãng nhìn ngang ngó dọc.

Quý Dư Tích thoáng suy nghĩ liền hiểu ngay, vì Lâm Nhã cũng tới.

Đan Dư An tự biết rõ mối quan hệ giữa mình và Lâm Nhã. Mặc dù đó là những chuyện "đáng lẽ đã xảy ra nhưng chưa xảy ra", nhưng cậu nhóc vẫn thấy hơi ngượng ngùng mỗi khi nhìn thấy Lâm Nhã.

Lâm Nhã thì ngược lại, cô bé hoạt bát hơn nhiều so với hồi mùa hè. Dì Hoa nói với mẹ Quý rằng đã làm xong thủ tục nhận nuôi, Lâm Nhã giờ đã là con gái của dì rồi. Mẹ Quý nghe xong rất vui, liền tặng Lâm Nhã một chiếc dây chuyền làm quà gặp mặt.

Đây là lần đầu tiên Quý Thanh Bạch gặp Lâm Nhã. Trước đây khi ba của Lâm Nhã gặp chuyện, cô và Đan Dư An vẫn chưa kịp về, đợi khi họ về đến nơi thì Lâm Nhã đã được Vương An Hoa đón đi rồi. Cô chỉ nghe nói có một cô bé như vậy chứ chưa từng gặp mặt, lần này vừa nhìn thấy đã sinh lòng yêu mến. Nếu sau này con trai mình thực sự yêu đương với cô bé này, cô rất sẵn lòng. Nhưng mọi thứ vẫn phải xem ý của lũ trẻ, cô thấy Lâm Nhã đối với Đan Dư An cũng bình thường thôi. Trái lại là Đan Dư An, cứ chốc chốc lại lén nhìn Lâm Nhã.

Sát giờ tiệc tối bắt đầu, một vài nhân viên của Tập đoàn Quý thị cũng tới, trong đó có Nhan tỷ mà Quý Dư Tích khá thân thiết. Nhan tỷ là nhân viên lâu năm của tập đoàn Quý thị, chị vốn thân thiết với mẹ Quý nên cũng dẫn theo cả nhà tới.

Chồng chị họ Tô, là một luật sư, là người Quý Dư Thận từng nhắc đến. Con trai chị mới hơn mười tuổi, đang là độ tuổi nghịch ngợm nhất. Quý Dư Tích coi như đã hiểu, tại sao Nhan tỷ lại có nhiều đồ chơi cho trẻ em 12 tuổi như  vậy, hóa ra trước giờ toàn là cậu chơi ké của nhóc tì này.

Bầu không khí toàn bộ buổi tiệc sinh nhật rất nhẹ nhàng và thoải mái. Tiệc tối kết thúc, một số bạn bè không quá thân thiết xin phép cáo từ trước. Những người chưa đi thì tụ tập nói chuyện. Chỉ là đội hình trò chuyện cũng chia làm ba phe: Mẹ Quý và mấy người phụ nữ ngồi trên ghế cao, vây quanh quầy bar uống rượu. Ba Quý và mấy người đàn ông ngồi trên sofa pha trà. Quý Dư Tích cùng tốp trẻ thì tự tìm một góc chơi game.

Nhan tỷ kể lại mấy vụ án mà chồng chị tiếp nhận. Phải nói là xác suất luật sư gặp phải mấy ca kỳ quái cao hơn người thường một chút, chẳng hạn như vụ Nhan tỷ đang kể: Một thanh niên trẻ đến văn phòng luật sư tư vấn vấn đề phân chia tài sản của ba mình.

Cậu ta nói ba mình có người phụ nữ khác, mẹ của đứa trẻ kia đã tẩu tán tài sản của ba cậu ta sau khi ông qua đời, cậu ta muốn kiện để đòi lại. Luật sư Tô nói, nếu lúc ba cậu ta qua đời mà mối quan hệ hôn nhân với mẹ cậu ta vẫn còn tồn tại trên pháp luật thì vụ này tỉ lệ thắng rất cao. Kết quả thanh niên này nói ba cậu ta và mẹ cậu ta chỉ sống chung chứ không kết hôn, còn với người phụ nữ kia thì sống ly thân, nhưng lại có giấy đăng ký kết hôn.

Luật sư Tô nghe xong liền khuyên cậu ta nên khiêm tốn một chút. Người ta không phải là tẩu tán tài sản, người ta là thừa kế tài sản hợp pháp. Nếu người ủy thác có thể chứng minh mối quan hệ cha con giữa mình và người ba, thì cậu ta cũng có thể thừa kế phần di sản thuộc về mình, dù sao con trong giá thú và ngoài giá thú đều có quyền thừa kế như nhau. Nếu không chứng minh được, thì phải đề phòng đối phương kiện ngược lại hai mẹ con cậu ta, yêu cầu hoàn trả phần tài sản thuộc tài sản chung trong hôn nhân mà ba cậu ta đã dùng cho hai mẹ con trong những năm qua.

Thanh niên kia vẫn bất phục, cho rằng tài sản của ba mình đều là do cùng mẹ mình làm ăn mà ra sau khi đến với nhau. Thế là luật sư Tô đành nói vụ này ông không nhận được, bảo cậu ta đi tìm luật sư khác.

Nhan tỷ kể đến đây thì cười không ngớt. Chị nói: "Ban đầu lão Tô cứ tưởng vụ này là tiểu tam cướp gia sản, con của chính thất muốn kiện đòi lại. Kết quả loay hoay nửa ngày, hóa ra là con của tiểu tam muốn kiện chính thất để chia di sản, đúng là chuyện lạ đời."

Vương An Hoa ở bên cạnh nói: "Đều là do mấy tên đàn ông không đàng hoàng, ông ta mà đứng đắn một chút thì sau khi chết làm gì có lắm chuyện như thế."

Quý Thanh Bạch xen vào: "Nhắc đến chuyện này, em lại nhớ ra một vụ. Tuần trước lúc đi trung tâm thương mại, em gặp một người bạn nam quen biết. Định chạy lại chào hỏi, kết quả vừa nhìn, người ta đang nắm tay một người phụ nữ lạ hoắc, làm em sợ quá phải xoay người tránh đi ngay."

Vương An Hoa hừ một tiếng: "Cô tránh cái gì chứ? Là hắn mất mặt, đâu phải cô mất mặt, cô còn sợ gặp hắn à?"

Quý Thanh Bạch nói: "Không phải sợ gặp anh ta, mà là thấy khó xử. Nhỡ anh ta lại giới thiệu người phụ nữ kia là ai, em đáp hay không đáp đây. Thế nên mới bảo đàn ông thực sự nên đàng hoàng một chút, không thì ngay cả bạn bè cũng thấy phiền. Rõ ràng là anh ta có vấn đề, vậy mà em lại là người căng thẳng muốn chết."

Mẹ Quý cười nói: "Đợt trước chị cùng anh trai em công tác, một người anh em quen biết với anh em tình cờ gặp bọn chị, ông ta giả vờ như không nhìn thấy. Anh em ở phía sau gọi ông ta nhiệt tình, ông ta quay lại nhìn kỹ, mới bảo thấy anh trai em đi cùng với một người phụ nữ làm ông ta sợ tới mức không dám nhận người quen."

Mấy người phụ nữ cười vang, ba Quý ngồi bên cạnh nghe thấy liền giải thích thêm một câu: "Chủ yếu là vì trước giờ chị dâu của cô không bao giờ đi công tác cùng anh, nên ông ta mới không dám nhận."

Quý Thanh Bạch trêu chọc: "Chủ yếu là vì chị dâu vẫn xinh đẹp như cũ, nhìn không giống cùng một lứa tuổi với anh chút nào."

Ba Quý liếc nhìn sang, "Cô chê anh già rồi sao?"

Quý Thanh Bạch xua tay liên tục, "Không không, em nào dám."

Lại khiến mọi người được một trận cười nghiêng ngả.

Sau khi cười xong, Vương An Hoa mới nhớ ra: "Thanh Bạch, người đàn ông cô gặp là ai vậy? Chúng ta có quen không?"

Quý Thanh Bạch nói: "Chị Hoa chắc không quen đâu nhỉ? Tên là Ngụy Hổ."

Vương An Hoa suy nghĩ một lúc, đúng là chưa từng nghe thấy cái tên này. Mẹ Quý nói đùa: "May mà cậu không quen, nếu không cậu lại muốn thay phu nhân nhà người ta đòi lại công bằng rồi."

"Đương nhiên rồi! Phụ nữ phải giúp đỡ lẫn nhau chứ!" Vương An Hoa thẳng thắn đáp.

Nhan tỷ suy nghĩ một lát, đột nhiên quay sang hỏi chồng mình là luật sư Tô: "Ông xã, anh có quen ai tên là Ngụy Hổ không?"

Luật sư Tô đang nói chuyện với Đan Tĩnh Viễn, nghe vợ gọi, hắn ậm ừ một tiếng, nghĩ ngợi rồi mới nói: "Không quen."

Nhan tỷ nhắc: "Chẳng phải anh nói có một thân chủ tên là Ngụy Hổ sao?"

Luật sư Tô đẩy kính, "Anh nhớ ra rồi, cậu ta không phải thân chủ của anh, thân chủ của anh là mẹ cậu ta. Cậu ta coi như là người giới thiệu thôi."

Quý Thanh Bạch tò mò hỏi: "Có phải cùng một Ngụy Hổ không? Ngụy Hổ tôi quen làm nghề kinh doanh văn phòng phẩm."

Luật sư Tô gật đầu, "Vậy thì không sai rồi, người tôi quen cũng kinh doanh văn phòng phẩm."

Vương An Hoa ngạc nhiên: "Luật sư Tô, mẹ Ngụy Hổ ủy thác cậu kiện vụ gì?"

Luật sư Tô cười cười, tỏ vẻ hơi ngại ngùng: "Vụ ly hôn."

Nhan tỷ giải thích: "Chuyện này em biết. Ban đầu là người tên Ngụy Hổ này tìm đến lão Tô, nói muốn anh ấy làm thủ tục cho ba mẹ mình ly hôn."

Chuyện muốn ba mẹ ly hôn không phải chuyện hiếm gặp, một số ba mẹ vì con cái mà nhẫn nhịn nhau, đợi khi con cái trưởng thành rồi sẽ cảm thấy họ ly hôn vẫn tốt hơn. Trường hợp này không chỉ luật sư, mà người bình thường cũng đã nghe qua rất nhiều.

Thế nhưng Quý Thanh Bạch nhớ rằng, Ngụy Hổ cũng gần bốn mươi rồi mà?

Vậy mẹ anh ta ít nhất cũng phải sáu mươi tuổi rồi, ở độ tuổi này mà con trai còn kiên quyết bắt ba mẹ ly hôn, chắc là do ba anh ta có thói hư tật xấu khiến người ta khó lòng nhẫn nhịn nổi.

Mọi người đều đang chờ Nhan tỷ kể chuyện, Nhan tỷ lại không nói nữa.

Vương An Hoa chờ một lúc, giục: "Cô nói mau đi, tại sao lại muốn bắt ba mẹ ly hôn?"

Nhan tỷ nhìn chồng mình, "Cụ thể em cũng không rõ. Ông xã, thân chủ của anh tại sao lại muốn ly hôn vậy?"

Luật sư Tô ngẩng đầu nhìn vợ một cái, nói: "Chuyện này liên quan đến quyền riêng tư của khách hàng, anh không thể nói."

Đã không thể nói thì Vương An Hoa cũng không hỏi nữa, chuyển sang nói về Ngụy Hổ, "Vậy Ngụy Hổ này đã kết hôn chưa?"

Vương An Hoa hỏi Quý Thanh Bạch, Quý Thanh Bạch mới thấy Ngụy Hổ nắm tay một người phụ nữ mà đã khó xử tới mức phải trốn đi, chắc chắn là biết Ngụy Hổ đã có vợ.

Quý Thanh Bạch gật đầu, "Đã kết hôn rồi. Em cũng vì chuyện con cái đi học, cứ cần mua đồ dùng học tập nên mới quen anh ta. Mười năm trước nhà anh ta chỉ là một cửa hàng văn phòng phẩm, sau này mới dần dần làm lớn lên. Vợ anh ta trước đây là thu ngân ở cửa hàng, đối với khách hàng lúc nào cũng tươi cười. Nhưng sau khi con cái lên cấp học khác, em không thường đến cửa hàng của anh ta mua đồ nữa."

Vương An Hoa cau mày, mắng: "Đàn ông kiểu này, thật nên băm vằm ra."

Luật sư Tô lặng lẽ huých Quách Ninh, thì thầm: "Cô ấy lúc nào cũng dữ dằn như vậy à?"

Quách Ninh gật đầu, nhưng vẻ mặt lại tràn đầy hạnh phúc.

Luật sư Tô: "..." Đàn ông đang yêu thật đáng sợ.

Mẹ Quý cũng lặng lẽ huých Vương An Hoa, ra hiệu cho dì là bọn trẻ vẫn còn ở đây, bảo dì thu liễm một chút. Vương An Hoa lại nói: "Chính là nên dạy dỗ bọn trẻ cho tốt, tránh sau này gặp phải hạng đàn ông như thế này không biết đường mà vứt bỏ sớm. Lễ Thanh, cậu đừng nghĩ nhà cậu toàn con trai thì không liên quan, trên đời này đâu chỉ có mỗi tra nam."

Mẹ Quý xin hàng, "Cậu nói đúng lắm, mấy đứa nghe lời dì Hoa nói chưa, sau này gặp người không ra gì, nhất định phải biết dừng lại đúng lúc, đừng để kéo dài tới tận bảy tám mươi tuổi rồi mới hối hận."

Quý Dư Tích và những người khác đều đáp lời, người lớn mới quay sang trò chuyện tiếp.

Quý Dư Tích và mấy người kia bày một bàn mạt chược, cả đám chọn ra bốn người biết chơi, những người khác đều đứng bên cạnh xem, ngay cả cậu con trai 12 tuổi của Nhan tỷ cũng vậy. Cậu bé và Lâm Nhã hoàn toàn mù tịt, Quý Dư Khang biết chơi một chút nên ngồi chung một chỗ với Thẩm Tê, Đan Dư An ngồi chung với anh cả, hai hướng còn lại là Quý Dư Tích và Mộ Đồng.

Quý Dư Khang đột nhiên hỏi Quý Dư Tích: "Sao hôm nay Tuân Hạc không đến?"

Trước đây anh cứ bám lấy Tích Bảo, Quý Dư Khang nhìn anh hơi chướng mắt, hôm nay thấy anh không đến, lại lo lắng không biết Tích Bảo và anh có cãi nhau hay không.

Quý Dư Tích đánh đi một quân bài vô dụng, tùy tiện nói: "Anh ấy đã gửi quà cho mẹ từ trước rồi, hai ngày trước có việc nên quay về thành phố C."

Quý Dư Thận lập tức tò mò, "Cậu ta về thành phố C làm gì, chẳng phải trước đó nói đợi sát Tết mới về sao?"

Quý Dư Tích: "Chỉ nói có việc thôi, em cũng không biết dạo này anh ấy đang bận cái gì."

Mộ Đồng nghe vậy ngạc nhiên: "Chẳng phải cậu ấy sắp về tiếp quản doanh nghiệp gia đình à? Không nói cho em biết sao?"

Quý Dư Tích sững sờ, Tuân Hạc chưa từng nói với cậu chuyện này. Quý Dư Khang nhìn thần sắc của Tích Bảo, hiểu ra là trước đó cậu hoàn toàn không biết ý định này của Tuân Hạc, sợ cậu buồn nên vội vàng lái chuyện sang hướng khác.

Chỉ là Quý Dư Tích phân tâm, đánh sai bài liên tục, bị Đan Dư An chê cười không thương tiếc, cậu đành nhường vị trí cho Đan Dư An. Đan Dư An háo hức thử sức, còn nói: "Anh họ nhỏ, thua thì tính của anh, thắng thì tính của em nhé."

Quý Dư Tích giơ ngón tay làm dấu OK với cậu nhóc.

Sau khi cậu ra ngoài, Quý Dư Khang cũng đi theo, phát hiện Quý Dư Tích đang gọi điện cho Tuân Hạc, anh không làm phiền. Tuy nhiên Tuân Hạc dường như rất bận, không nói chuyện với Quý Dư Tích quá lâu đã kết thúc cuộc gọi.

Quý Dư Tích cúp điện thoại, tâm trạng vẫn không vui. Tuân Hạc vẫn không nói cho cậu biết, anh về thành phố C là vì muốn tiếp quản doanh nghiệp gia đình. Bây giờ cậu đã hiểu những lời Tuân Hạc nói trước đó về việc không muốn làm đạo diễn nữa, muốn đổi mục tiêu cuộc đời, không phải là đang nói đùa. Chỉ có cậu là tưởng Tuân Hạc làm giáo viên trong đoàn phim rất vui vẻ, câu nói "không muốn làm đạo diễn" chỉ là lời đùa giỡn mà thôi.

Có phải vì anh không coi trọng chuyện này nên mới giấu cậu? Cậu cứ tưởng mình và anh đã là những người bạn thân thiết nhất rồi chứ.

Quý Dư Khang đợi cậu cúp điện thoại mới lộ diện.

Anh ngồi xuống chiếc xích đu cùng Quý Dư Tích, lặng lẽ vỗ vỗ vai cậu. Quý Dư Tích ủ rũ nói: "Ngay cả chị Mộ Đồng cũng biết Tuân Hạc sắp về tiếp quản doanh nghiệp gia đình, chỉ có mỗi mình em là không biết."

Quý Dư Khang: "Em biết anh thích anh Thẩm Tê rất lâu rồi, tại sao lại luôn không dám tỏ tình không?"

Quý Dư Tích ngây ngô lắc đầu, cậu không biết vì sao anh hai lại nói đến chuyện này, cũng không biết câu trả lời cho câu hỏi của anh.

Quý Dư Khang: "Thẩm Tê lúc đầu luôn coi anh là bạn tốt. Càng thích cậu ấy thì anh lại càng nhút nhát, sợ cậu ấy biết rồi sẽ thất vọng về anh. Tuân Hạc chắc cũng có tâm trạng tương tự như vậy, em chắc chắn đã từng bày tỏ hy vọng anh ấy tiếp tục làm đạo diễn, cho nên anh ấy mới không dám nói cho em biết."

Quý Dư Tích im lặng một chút mới nói: "Nhưng anh ấy thực sự rất có thiên phú, cứ như vậy mà từ bỏ thì đáng tiếc lắm."

Quý Dư Khang đáp: "Bản thân anh ấy chưa chắc đã không thấy tiếc, chỉ là có thể anh ấy có lý do bắt buộc phải từ bỏ. Với tư cách là bạn bè, chúng ta chỉ có thể tôn trọng lựa chọn của anh ấy thôi, không phải sao?"

Quý Dư Tích nghĩ ngợi rồi gật đầu đồng ý.

"Đã thông suốt rồi thì vào trong thôi, hôm nay là ngày vui, nếu em ủ rũ thì mẹ sẽ lo lắng đấy." Quý Dư Khang kéo cậu đứng dậy.

Quý Dư Tích ngoan ngoãn đi theo anh vào trong.

Đan Dư An đã nhường chỗ cho Lâm Nhã, cậu ngồi bên cạnh cô bé để chỉ cách đánh bài.

Mẹ Quý và những người khác không biết đã chuyển sang bao nhiêu chủ đề rồi, nghe cứ như đang hóng hớt vậy. Quý Dư Tích nghe một hồi thì đúng là đang hóng chuyện thật, hơn nữa còn là chuyện nhà Tuân Hạc. Đó là chuyện cả nhà chú hai của Tuân Hạc cùng nhau đi làm thủ tục ly hôn, cộng thêm mối quan hệ rối như tơ vò trong gia đình anh. Chuyện này vốn đã truyền tới thành phố D từ trước, nhưng có người vẫn chưa biết nên mới đem ra kể lại.

Mặc dù không nhắc đến tên của Tuân Hạc hay ba mẹ anh, nhưng Quý Dư Tích nghe mà thấy không thoải mái lắm. Cậu nhận ra mình khá tiêu chuẩn kép, lúc bản thân hóng hớt thì thấy rất vui, giờ đến lượt người khác hóng hớt người nhà mình thì lại thấy không vui chút nào.

Đúng lúc Quý Dư Tích đang xoay chuyển bộ não, tìm cách kết thúc chủ đề này thì luật sư Tô đột nhiên đứng dậy một cách khó hiểu: "Chuyện tình giữa phụ nữ lớn tuổi và đàn ông trẻ tuổi thì sao chứ? Họ đều đã ly hôn rồi, tại sao mẹ vợ cũ và con rể cũ không thể ở bên nhau? Mọi người đừng có định kiến như vậy."

Nhan tỷ nhìn hắn với ánh mắt khó hiểu: "Có ai nói là không được đâu. Bọn em không phải là đang lo lắng sao, họ chênh lệch gần hai mươi tuổi, bây giờ nhìn còn tạm được, hai mươi năm sau thì sao? Chuyện như thế này đâu phải không có tiền lệ, chẳng phải anh từng kể cho em nghe về một chàng hotboy mạng kết hôn với người phụ nữ lớn hơn mình hai mươi tuổi sao. Hai người họ sống với nhau hai mươi năm, giờ người phụ nữ đầu bạc mặt đầy nếp nhăn, còn hotboy mạng thì chưa đến năm mươi tuổi, vẫn tinh thần phấn chấn. Anh ta lấy cuộc hôn nhân của mình làm chiêu trò để kéo lưu lượng, nhưng khi livestream lại tỏ vẻ rất ghét bỏ người phụ nữ lớn tuổi đó."

Nhan tỷ nói đến đây thì bắt đầu nhíu mày: "Em còn nghi ngờ biết đâu có ngày anh ta g**t ch*t người phụ nữ đó rồi ngụy trang thành chết già vì tuổi cao sức yếu không nữa kìa."

Quý Thanh Bạch lặng lẽ đặt tay lên ngực, sao càng nói nghe càng đáng sợ thế này.

Mẹ Quý vỗ vỗ lên người cô để an ủi, cũng hỏi luật sư Tô: "Chuyện tiểu Nhan kể có thật không vậy?"

Luật sư Tô đối mặt với mẹ Quý thì đương nhiên không dám như với vợ mình, vội nói: "Chuyện này là thật, lên mạng tìm là tra được ngay. Hotboy mạng này ngay từ đầu đã không thực sự yêu người phụ nữ lớn tuổi đó, anh ta chỉ mượn nhiệt độ thôi, chỉ là thời đó mạng internet chưa phát triển như bây giờ. Nếu anh ta thực sự yêu người phụ nữ lớn tuổi đó thì đã không suốt ngày lấy ảnh người ta ra làm ảnh bìa video để kéo lưu lượng trên các nền tảng video ngắn rồi."

Anh dừng một chút rồi nói tiếp: "Tôi không nói trường hợp này không có ý nghĩa giáo dục, chỉ là cảm thấy mẹ vợ cũ và con rể cũ nhà họ Tuân kia đã nhận giấy đăng ký kết hôn rồi, thì hãy cầu chúc cho họ tốt đẹp thôi."

"Bọn em đâu có ai không muốn họ hạnh phúc?" Nhan tỷ giận dỗi, "Chỉ có anh là nghiêm túc, chỉ có anh là cứ phải phân tích đúng sai, bọn em bày tỏ quan điểm một chút là đã thành có định kiến rồi."

Thấy Nhan tỷ thực sự giận rồi, luật sư Tô giơ tay đầu hàng rồi ngồi xuống.

Vương An Hoa nói: "Đừng giận, chúng ta chỉ tùy tiện nói chuyện nhà người khác thôi, nếu thấy không hay thì không nói nữa. Cũng không đến mức vì chuyện nhỏ này mà cãi nhau, hôm nay là ngày vui của Lễ Thanh mà."

Nhan tỷ thấy ngại nên vội vàng xin lỗi mẹ Quý: "Xin lỗi chị Thanh nhé, là do em bốc đồng quá. Tất cả tại Tô Cách, anh ấy là người không biết ăn nói, đôi khi có thể khiến người khác tức chết."

Mẹ Quý cười nói: "Tô Cách là luật sư, nếu anh ấy không biết ăn nói thì những người ngồi đây đều là người câm cả rồi."

Những người khác phụ họa cười theo, cơn sóng gió nhỏ này coi như được giải quyết êm đẹp.

Thế nhưng Quý Dư Tích lại không có động tĩnh gì vì cậu đã sững sờ: 【Tô Cách? Không phải là Tô Cách trong chuyện tình chị em kia đấy chứ?】

Tiếng lòng này của cậu, một nửa số người trong phòng đều có thể nghe thấy. Mẹ Quý và Quý Thanh Bạch nhìn nhau, không hiểu sao Tích Bảo lại đột nhiên nhắc đến tình chị em.

Nhan tỷ và Tô Cách đúng là hai chị em, Nhan tỷ lớn hơn Tô Cách hai tuổi. Khi họ mới bên nhau, Tô Cách vẫn chưa tốt nghiệp cao học, còn Nhan tỷ đã đi làm vài năm rồi. Giai đoạn Tô Cách mới khởi nghiệp, đều là Nhan tỷ giúp anh lên kế hoạch. Sau này hai người có con, Nhan tỷ lại quán xuyến mọi việc của Tô Cách và con trai, nổi tiếng là người phụ nữ đảm đang, có năng lực trong giới.

Cặp đôi này lẽ nào có vấn đề gì sao?

Nhan tỷ và Vương An Hoa đều không nghe thấy tiếng lòng của Tích Bảo, hai người đang nói về chuyện đi du lịch.

Còn Tô Cách sau khi bị Nhan tỷ quát cho một trận thì cúi gầm mặt không nói lời nào. Quách Ninh đang trêu hắn, bảo anh  và Vương An Hoa cũng là tình chị em, anh nhỏ hơn Vương An Hoa rất nhiều.

Biểu cảm của Tô Cách lúc này mới có chút thay đổi, hỏi anh: "Vậy lúc đó cậu nghĩ như thế nào?"

Quách Ninh nhỏ giọng nói: "Tôi biết cô ấy từ khi còn nhỏ, thấy cô ấy thật xinh đẹp, tính cách lại phóng khoáng, nếu cô ấy chịu gả cho tôi thì tốt biết mấy. Cơ duyên đưa đẩy, cô ấy thực sự đã gả cho tôi. Nói thật, thời gian mới kết hôn, buổi tối nằm mơ tôi cũng có thể cười tỉnh."

Trong bốn người đàn ông, Quách Ninh ít tuổi nhất nhưng Tô Cách lại trò chuyện tâm đầu ý hợp với anh nhất. Thấy anh sống hạnh phúc, Tô Cách có chút ghen tị: "Khoảng cách tuổi tác căn bản không phải là vấn đề, chỉ có mấy người phụ nữ bọn họ mới nghĩ nhiều thế thôi."

Quách Ninh tán đồng gật đầu, lại nói: "Trừ vợ tôi ra. Vừa rồi lúc các cô ấy thảo luận, vợ tôi không hề lên tiếng. Câu cửa miệng của cô ấy luôn là không được thì ly hôn. Tôi mà dám có chút ý chê bai cô ấy, cô ấy đã sớm ly hôn với tôi rồi. Trong nhà chỉ có cô ấy chê tôi thôi, tôi nào dám chê cô ấy. Giờ có thêm con gái, Lâm Nhã lại còn xếp hạng trước tôi nữa. Chờ con chó của Lâm Nhã về, không chừng địa vị của tôi còn tụt hạng nữa."

Tô Cách nhìn cậu đầy ngưỡng mộ: "Hai người như vậy thật tốt."

Quách Ninh hơi tự mãn.

Ba Quý cười nói: "Cậu ta đang trong thời kỳ trăng mật, cậu còn cổ vũ cho cậu ta khoe khoang nữa."

Tô Cách: "Như vậy cũng tốt mà." Trên khuôn mặt hắn thoáng lộ ra vẻ lạc lõng.

Mẹ Quý và Quý Thanh Bạch đợi mãi không thấy Tích Bảo có thêm tiếng lòng nào, hai người nhìn nhau rồi chuyển ánh mắt sang Nhan tỷ. Mẹ Quý ôn hòa hỏi: "Tiểu Nhan, em và Tô Cách vẫn ổn chứ?"

Nhan tỷ liếc nhìn chồng, khẽ thở dài: "Cũng vậy thôi, anh ấy hình như bước vào thời kỳ phản nghịch rồi, cứ luôn cãi nhau với em."

Vương An Hoa không tin: "Cậu ta bao nhiêu tuổi rồi mà còn thời kỳ phản nghịch."

Nhan tỷ cười khổ: "Là thật đó ạ. Vụ án Tiểu Sang phu nhân lần trước, em không đồng ý cho anh ấy nhận, anh ấy liền giận dỗi em suốt nửa tháng. Còn như chuyện học hành của con trai, em bảo anh ấy đừng chỉnh lỗi sai khi con đang làm bài, sẽ làm đứt quãng sự tập trung của thằng bé. Anh ấy thì không chịu, cứ hở ra là canh chừng bên cạnh giám sát thằng bé, phát hiện vấn đề là chỉ ra ngay. Vì chuyện làm bài tập mà ngày nào bọn em cũng cãi nhau."

Quý Thanh Bạch cười nói: "Đây cũng không phải chuyện gì to tát, nhưng chuyện học hành của con cái chỉ nên để một người đảm nhiệm thôi. Đừng cố gắng để cả hai người nhúng tay vào, lại còn kéo về hai hướng khác nhau, sẽ gây ra sự hỗn loạn nhận thức khiến bọn nhỏ chán học đấy."

"Con của chị học giỏi, chứ con nhà em thì lại khác." Nhan tỷ lắc đầu cười chua chát.

【Quả nhiên mà, trong mâu thuẫn gia đình, vấn đề giáo dục con cái mới chỉ là khởi đầu thôi.】

Quý Dư Tích bất thình lình thốt ra một câu trong lòng, lần này ngay cả Quý Dư Thận và những người khác cũng không nhịn được mà liếc mắt nhìn.

【Tô Cách vốn đã rất sùng bái chuyện tình chị em, rồi tự cảm thấy gia đình mình không hòa thuận, thảo nào lại phải lòng chính thân chủ của mình.】

Mẹ Quý sững người, thân chủ nào cơ?

Ánh mắt Quý Thanh Bạch cũng bắt đầu dừng trên người Tô Cách. Những người khác có mặt tại đó nghe thấy tiếng lòng của Quý Dư Tích cũng vô tình hoặc cố tình nhìn về phía Nhan tỷ và Tô Cách.

Tô Cách vẫn cúi gầm mặt không nói lời nào, dường như chuyện Nhan tỷ tranh cãi với hắn trước mặt mọi người khiến hắn rất mất mặt. Dù Quách Ninh có trêu đùa thế nào, hắn vẫn giữ bộ dạng đó. Nhan tỷ cũng ngại không ở lại thêm, bèn lấy cớ ngày mai con còn phải đi học, cùng cả nhà cáo từ. Nhà chị vừa đi, nhà Vương An Hoa và Quý Thanh Bạch cũng lần lượt rời khỏi.

Chỉ còn lại Mộ Đồng và Thẩm Tê, mẹ Quý giữ họ ngủ lại nhà, dì Phương thu dọn phòng cho hai người, mọi người ai về phòng nấy rửa mặt nghỉ ngơi.

Chỉ có Quý Dư Thận, anh vẫn mong chờ Tích Bảo nói thêm vài câu. Vì Nhan tỷ là trợ lý của anh, nếu hôn nhân của chị có biến động, có thể sẽ ảnh hưởng đến công việc, đây là điểm anh khá lo lắng. Tất nhiên ngoài ra, về tình cảm cá nhân, anh cũng mong gia đình Nhan tỷ được hạnh phúc.

Tiếc là sau khi Quý Dư Tích thốt ra hai câu tiếng lòng đó, cậu không còn chú ý đến nhà họ nữa.

Quý Dư Thận đành tự nghĩ lý do, anh mượn chủ đề tình chị em mà Nhan tỷ và Tô Cách vừa tranh cãi để tán gẫu cùng Tích Bảo.

Quý Dư Tích rất ngơ ngác, anh cả hỏi về quan điểm của cậu đối với tình chị em, cậu thì có quan điểm gì được chứ.

Quý Dư Thận giải thích: "Vừa rồi chẳng phải họ cãi nhau sao, em cứ nói bừa vài câu thôi, anh muốn nghe xem em nghĩ thế nào."

Quý Dư Tích: "Bản thân em không bài xích tình chị em, nhưng chỉ giới hạn trong vòng năm tuổi thôi, lớn hơn nữa là em không chấp nhận được. Đổi thành nam lớn hơn nữ thì câu trả lời của em cũng không đổi."

Thấy nội tâm cậu không gợn sóng, Quý Dư Thận đành phải hỏi tiếp: "Dì Hoa lớn hơn Quách Ninh gần mười tuổi cơ mà, em thấy họ thế nào?"

Quý Dư Tích đáp: "Người khác thì liên quan gì đến em ạ, em đang nói tiêu chuẩn của riêng em thôi, người ta có lớn hơn hai mươi tuổi đi chăng nữa, chỉ cần sống tốt với nhau là được."

【Tô Cách còn chẳng phải đang ở bên một thân chủ lớn hơn anh ta hai mươi tuổi sao, nghe nói sống cũng ổn lắm.】 Quý Dư Tích thầm nghĩ.

Quý Dư Thận: !!!

Tại sao lại có thể như vậy?

Tiếng lòng của Quý Dư Tích khiến cả nhà chấn động, nhất là mẹ Quý. Bà nói với ba Quý: "Thảo nào Tô Cách nghe thấy chúng ta bàn tán chuyện Tuân gia về cặp mẹ vợ cũ và con rể cũ đó, phản ứng lại lớn như vậy."

Họ chẳng qua chỉ là tụ tập ăn dưa mà thôi, tuy bàn tán chuyện riêng tư nhà người khác ít nhiều cũng không đạo đức, nhưng cũng không đến mức khiến Tô Cách đứng dậy nói họ không mong người ta sống tốt. Lúc đó Nhan tỷ tức giận, bà cũng rất hiểu, dù sao cũng là khách đến nhà, Tô Cách một câu đắc tội cả nhóm phụ nữ, Nhan tỷ không giận cũng thật khó xử lý.

Ba Quý suy nghĩ một chút rồi nói: "Chẳng lẽ thân chủ mà cậu ta thích chính là mẹ của người làm kinh doanh văn phòng phẩm mà Thanh Bạch nói sao?"

"Ngụy Hổ." Mẹ Quý nhắc nhở ông.

Ba Quý gật đầu: "Đúng đúng đúng, chẳng lẽ là mẹ Ngụy Hổ sao? Cậu ta đang giúp bà ấy vụ kiện ly hôn."

"Thật sự có khả năng đó." Mẹ Quý cũng cảm thấy suy đoán này hẳn là thật. "Cậu ta rốt cuộc chẳng nói mẹ Ngụy Hổ vì sao muốn ly hôn với ba Ngụy Hổ, tôi còn thực sự tin là cậu ta vì bảo vệ quyền riêng tư của khách hàng nên mới không chịu nói."

Ba Quý: "Giờ phải làm sao đây? Tiểu Nhan mà biết thì đây sẽ ;à cú sốc lớn đến mức nào."

Nhan tỷ là nhân viên lâu năm của tập đoàn, trước đây là theo ba Quý, rồi ba Quý lại giao chị cho Quý Dư Thận.

Mẹ Quý thở dài: "Chẳng phải sao, cô ấy lớn hơn Tô Cách, vốn đã dốc hết tâm sức vào Tô Cách, giống như đầu tư vậy. Một khi cô ấy biết mình đầu tư thất bại, chọn sai người, thật không dám tưởng tượng cô ấy sẽ cảm thấy thế nào nữa."

Ba Quý: "Vậy chúng ta cũng không thể giả vờ không biết được?"

Mẹ Quý: "Cô ấy là trợ lý đặc biệt của thằng cả, để thằng cả tự mình đau đầu đi."

Quý Dư Thận vừa đi tới cửa phòng ba mẹ: "..."

Mẹ Quý vừa dứt lời thì nhìn thấy bóng dáng Quý Dư Thận. Cửa phòng họ không đóng, Quý Dư Thận đang đứng ở cửa chuẩn bị gõ cửa. Mẹ Quý vội nói: "Vào đi con, con định nói về chuyện Nhan tỷ đúng không?"

Quý Dư Thận bước vào, gật đầu: "Con có cần nhắc nhở Nhan tỷ một tiếng không ạ?"

Mẹ Quý: "Nhưng con định nói thế nào? Con không có bằng chứng, chỉ có một câu tiếng lòng của Tích Bảo. Nói ra cô ấy chưa chắc đã tin."

Quý Dư Thận nghĩ ngợi: "Vậy thì trước tiên cứ cho người theo dõi Tô Cách, tìm bằng chứng đã."

Ba Quý lắc đầu: "Con vẫn chưa nhìn rõ con người Tô Cách rồi. Cậu ta làm luật sư, vốn dĩ rất cẩn thận. Trước khi ngả bài với Nhan tỷ, cậu ta sẽ không có hành vi nào vượt quá giới hạn đâu."

Điều này cũng có khả năng thật.

Quý Dư Thận không nghĩ ra cách nào tốt hơn, thở dài: "Rốt cuộc anh ta nghĩ gì vậy chứ? Nhan tỷ lo toan việc nhà việc ngoài, vậy mà anh ta lại thấy không hài lòng, lại đi thích bà lão sáu mươi tuổi." Thật quá mức hoang đường.

Mẹ Quý khuyên: "Thôi, con đi tắm rửa rồi ngủ đi. Đây là chuyện nhà người ta, đâu phải của con, con lo lắng làm gì. Bây giờ điều con có thể làm là quan tâm hơn đến trạng thái làm việc của Nhan tỷ, khi cần thiết có thể cho cô ấy nghỉ phép để xử lý việc riêng."

"Mẹ con nói đúng đấy." Ba Quý cũng nói: "Cứ đi một bước tính một bước thôi!"

Quý Dư Thận đành đứng dậy đi ra ngoài.

____________

Những ngày sau đó vẫn trôi qua như bình thường, chỉ là trong lòng mỗi người đều cất giữ chuyện này, chờ xem khi nào mới có biến chuyển.

Ngay cả Quý Thanh Bạch cũng được mẹ Quý cho biết về tiếng lòng cuối cùng của Tích Bảo. Cô có lợi thế hơn những người khác, cô quen biết Ngụy Hổ, cũng quen cả vợ của Ngụy Hổ.

Hôm nay thời tiết đẹp, gió không quá lớn, Quý Thanh Bạch đến tiệm văn phòng phẩm lúc trước của Ngụy Hổ. Vợ của Ngụy Hổ vẫn như thường lệ đứng trong tiệm đón khách, nhìn thấy Quý Thanh Bạch liền mỉm cười, để lộ hai chiếc răng khểnh nhỏ.

Cô nói: "Chị lâu lắm rồi không ghé qua đây nhỉ?"

Quý Thanh Bạch cười nói: "Chẳng phải tại tiệm nhà em làm ăn phát đạt quá sao, gần trường học có một chi nhánh, bình thường chị đón con tiện đường mua ở đó luôn."

Vợ Ngụy Hổ cười nhẹ: "Tiệm đó là mở sau này, có nhiều mặt hàng hơn. Chị xem ở đây có vài thứ chị chưa mua được kìa."

Loại bút Đan Dư An hay dùng, Quý Thanh Bạch thường mua cả hộp, nhưng ở đây lại không có. Quý Thanh Bạch nhìn sơ qua, văn phòng phẩm ở đây đều thiên về loại bình dân.

Quý Thanh Bạch thăm dò hỏi: "Vậy sao em không tính chuyện chuyển chỗ khác, hoặc mở rộng quy mô tiệm?"

Vợ Ngụy Hổ lại cười: "Chỉ có tiệm này là đứng tên em thôi."

Quý Thanh Bạch ngẩn người một thoáng, hóa ra cô ấy cũng từ lâu đã có cảm giác không an toàn rồi. Do dự một lát, cô cẩn thận hỏi: "Có phải Ngụy Hổ..."

Người phụ nữ kia lại mỉm cười: "Hôm nay chị đặc biệt đến để nhắc nhở em phải không?"

Quả nhiên cô ấy đều biết cả. Quý Thanh Bạch không phủ nhận, dứt khoát hỏi thẳng: "Vậy em định tính thế nào?"

Người phụ nữ nói: "Giờ chưa thể ly hôn với anh ta được, chủ yếu là còn hai đứa con, đứa lớn đang ôn thi đại học, đứa nhỏ ôn thi cấp ba." Cô lắc đầu, dường như cũng có chút buồn bã.

Quý Thanh Bạch vỗ vỗ cánh tay cô như một sự an ủi.

Người phụ nữ lại nở một nụ cười gượng gạo: "Hình như phụ nữ cứ hễ kết hôn là như đang chờ đợi đàn ông thay lòng vậy. Giờ chờ được rồi, dù buồn nhưng cũng có cảm giác như mọi chuyện đã an bài."

Quý Thanh Bạch thấy cô sống thật thấu đáo, ngược lại chẳng có gì để khuyên bảo. Chỉ nói: "Từ giờ chị sẽ thường xuyên đến tiệm của em mua đồ."

Người phụ nữ mỉm cười: "Vậy thì cảm ơn chị đã ủng hộ. Thật ra cũng không có gì đâu, chị cứ thấy tiện thì ghé, chỗ em có vẻ không tiện đường với chị lắm."

Quý Thanh Bạch khuyến khích cô: "Vậy thì mở thêm vài tiệm nữa, kiểu gì cũng có chỗ tiện đường thôi."

"Em nhất định sẽ làm, em còn phải nuôi hai đứa nhỏ mà." Người phụ nữ lại lộ ra hai chiếc răng khểnh.

Dù vào lúc nào, người làm mẹ cũng luôn đặt con cái lên hàng đầu. Quý Thanh Bạch thở dài nhẹ, mở điện thoại ra: "Chúng ta kết bạn WeChat nhé?"

Sau khi kết bạn, những chuyện cần nói lại càng dễ chia sẻ hơn. Quý Thanh Bạch giả vờ như tùy ý hỏi: "Sao chị nghe loáng thoáng đâu đó Ngụy Hổ nói đang tìm luật sư cho mẹ chồng em vậy?"

Người phụ nữ tên là Lâu Lệ nói: "Anh ta muốn ba mẹ ly hôn ạ."

"Hả? Sao lại thế?" Quý Thanh Bạch tỏ vẻ "kinh ngạc".

Lâu Lệ nói: "Điều kiện của ba mẹ chồng em chênh lệch quá lớn, mẹ chồng em xuất thân tốt, trình độ học vấn cao, lại rất xinh đẹp. Ba chồng em thì chỉ học hết cấp một, lại cục cằn, chỉ làm được mấy việc chân tay. Ngụy Hổ cũng chẳng coi trọng ba anh ta."

"Chỉ vì chuyện này thôi sao? Mẹ chồng em bao năm nay cũng muốn ly hôn à?"

Lâu Lệ nói: "Chắc là không ạ, mẹ chồng em mà muốn ly hôn thì bao nhiêu năm qua đã ly hôn rồi."

Quý Thanh Bạch tò mò hỏi: "Em đừng trách chị nói thẳng, ba chồng em có tật xấu gì khác không, mà Ngụy Hổ lại muốn mẹ mình ly hôn?"

Lâu Lệ bĩu môi, thì thầm: "Chuyện này vốn cũng là việc nhà em, em khó nói lắm. Nhưng dù sao mình cũng quen nhau bao nhiêu năm rồi, chị đừng kể với ai nhé."

Quý Thanh Bạch gật đầu lia lịa.

Lâu Lệ mới kể: "Ba chồng em không có vấn đề gì cả. Là do Ngụy Hổ, anh ta muốn giới thiệu cho mẹ chồng em một người đàn ông khác."

"Cái gì?!" Quý Thanh Bạch hoàn toàn chết lặng.

"Hoang đường nhỉ? Đây đúng là chuyện con ruột làm đấy. Hình như có ông chủ nào đó góa vợ, cứ muốn tìm một bà vợ hai có học thức, văn minh. Không biết Ngụy Hổ nghĩ gì mà thấy mẹ anh ta rất phù hợp, thế là bắt đầu lên kế hoạch bắt ba mẹ ly hôn." Lâu Lệ lại bĩu môi lần nữa.

Quý Thanh Bạch đã bị tin tức này làm cho chấn động đến ngẩn ngơ. Cô sống cả đời cũng không thể ngờ được chuyện như thế này lại có thể xảy ra.

Dù là ngày xưa, chỉ có chuyện ba mẹ chồng ép con trai đổi vợ, chứ đâu có chuyện con trai quay lại bắt mẹ đổi bz, mà lại còn là thay thế chính ba đẻ của mình.

Lâu Lệ kể xong lại thấy hơi hối hận, dặn đi dặn lại Quý Thanh Bạch không được nói ra ngoài. Quý Thanh Bạch cũng đảm bảo với cô nhiều lần là mình sẽ không đi nói lung tung. Để đáp lại việc được ăn dưa, Quý Thanh Bạch mua mấy ngàn tệ văn phòng phẩm tại tiệm của Lâu Lệ, sau khi lên xe, cô lái thẳng tới biệt thự nhà họ Quý.

"Chị dâu ơi! Chị đâu rồi!" Quý Thanh Bạch còn chưa bước vào nhà đã gọi lớn trong sân.

Quý Dư Tích đang nhìn ra ngoài từ cửa sổ tầng hai, thấy Quý Thanh Bạch tới liền chạy xuống lầu. Cùng lúc đó, mẹ Quý cũng từ trong phòng đi ra, hôm nay trong nhà chỉ có hai người bọn họ ở nhà.

Mẹ Quý trêu chọc: "Con đánh hơi thấy mùi thơm mà tới hả? Dì Phương vừa ninh xong một nồi nước dùng xương bò, trưa nay định ăn lẩu đấy."

"Tuyệt quá, em có lộc ăn rồi." Quý Thanh Bạch cười nói, tiện tay khoác tay mẹ Quý. "Chị dâu, em nói cho chị nghe, em biết tại sao Ngụy Hổ lại muốn ba mẹ ly hôn rồi."

Tai Quý Dư Tích bắt được mấy từ khóa quan trọng, cậu lập tức áp sát vào để nghe lén.

Mẹ Quý tò mò hỏi: "Sao em biết? Vì sao thế?"

Quý Thanh Bạch ngoái nhìn Tích Bảo, dứt khoát kéo cả cậu lại gần, hạ thấp giọng nói: "Ngụy Hổ quen một ông chủ góa vợ, biết ông ta đang tìm vợ kế, anh ta cảm thấy mẹ mình mọi mặt đều phù hợp, nên muốn ba mẹ ly hôn, rồi giới thiệu mẹ mình cho ông chủ kia."

"Cái gì?!" Mẹ Quý suýt chút nữa là hét lên.

Quý Thanh Bạch vội vàng bịt miệng bà lại: "Nhỏ tiếng thôi. Em đã hứa với Lâu Lệ là nhất định không nói ra ngoài rồi."

Người khác thì cô sẽ không nói, nhưng chị dâu cũng đâu phải người ngoài, kể cho chị dâu nghe chắc không sao đâu nhỉ. Quý Thanh Bạch chuyển ánh nhìn sang Quý Dư Tích, nhắc nhở cậu: "Tích Bảo cũng thế, không được nói ra ngoài đâu nhé."

Quý Dư Tích gật đầu như gà mổ thóc. Tin này quá sốc, cậu chỉ kể cho mỗi Tuân Hạc nghe thôi chắc không sao đâu nhỉ?

Thế mới nói, bí mật một khi đã thốt ra miệng thì không còn là bí mật nữa.

Đợi cả ba người vào trong ngồi yên vị, Quý Thanh Bạch lại nói: "Em dám cá là Tô Cách chắc chắn không biết lý do này."

Mẹ Quý tán đồng gật đầu: "Chắc là không biết đâu, Ngụy Hổ sẽ không đời nào kể cho cậu ta lý do này, nói ra thì mặt mũi Ngụy Hổ vứt đi đâu." Vì muốn bám víu một ông chủ góa vợ mà bất chấp làm cho ba mẹ mình ly hôn, rồi đem chính mẹ ruột mình dâng cho người ta. Đây đâu chỉ là ăn thịt người, đây là đến xương cũng không muốn nhả ra.

Bà dừng một chút, lại hỏi: "Em có nghe ngóng được ba của Ngụy Hổ có tật xấu gì không? Mẹ của Ngụy Hổ có muốn ly hôn không?"

Quý Thanh Bạch lắc đầu: "Em chỉ thấy quá hoang đường nên đã hỏi kỹ Lâu Lệ. Lâu Lệ nói ba chồng cô ấy ngoài học vấn thấp ra thì là người rất thật thà. Mẹ chồng cô ấy bao nhiêu năm nay cũng chưa từng có ý định ly hôn."

"Thằng con trai này đúng là quý hóa thật." Mẹ Quý cười lạnh.

Quý Thanh Bạch nhìn bà với ánh mắt đầy hy vọng: "Chị dâu, chị nói xem chúng ta có nên làm gì không ạ?"

Chuyện này không biết thì thôi, chứ đã biết rồi mà không làm gì thì cứ cảm thấy bất an.

Mẹ Quý suy nghĩ một chút rồi nói: "Chúng ta can thiệp cũng không hay, dù sao cũng là chuyện của người khác. Mẹ của Ngụy Hổ cả đời không có ý định ly hôn, giờ có lẽ đã có rồi, nếu không bà ấy cũng sẽ không—"

Bà định nói là sẽ không ở bên Tô Cách, nhưng lại nhớ đến có Tích Bảo ở bên cạnh nên vội đổi giọng: "—sẽ không tìm Tô Cách để tư vấn vụ kiện ly hôn."

Quý Dư Tích ở bên cạnh gật đầu: 【Đúng vậy, bà ấy mà không ly hôn thì cũng đâu thể ở bên Tô Cách được.】

Mẹ Quý và Quý Thanh Bạch cùng nhìn cậu.

Quý Dư Tích cũng ngẩng đầu nhìn mẹ Quý: "Nạn nhân trong chuyện này thực ra là ba của Ngụy Hổ. Ngụy Hổ khả năng cao sẽ không nói cho ông ấy lý do thực sự khiến chú ta muốn ba mẹ mình ly hôn, có phải nên ra tay từ phía ông ấy không ạ?"

Quý Thanh Bạch cũng bắt đầu động não: "Còn mẹ của Ngụy Hổ nữa, em nghĩ Ngụy Hổ cũng không nói lý do thực sự cho bà ấy nghe đâu, chắc là lừa cả hai bên rồi."

"Chắc không dám nói đâu, dù sao cũng là đại nghịch bất đạo mà." Mẹ Quý không ngờ có ngày mình lại nói ra được từ này.

Bà suy nghĩ một chút rồi nói: "Chị thấy chúng ta vẫn nên làm rõ xem ông chủ góa vợ mà Ngụy Hổ muốn bám víu là ai, xác nhận chuyện này có thật hay không rồi mới tính tiếp."

Bà vỗ nhẹ tay Quý Thanh Bạch: "Dù sao Lâu Lệ cũng muốn ly hôn với Ngụy Hổ, cô ấy chưa chắc đã đứng trên góc độ trung lập để nhìn nhận chuyện này. Nhỡ đâu là cô ấy cố tình bôi xấu Ngụy Hổ, mà chúng ta lại làm nghiêm trọng hóa lên như chuyện quan trọng thì thật nực cười."

"Đúng đúng đúng." Quý Thanh Bạch gật đầu lia lịa: "Chị dâu suy nghĩ rất chu đáo."

"Chỉ là làm sao để biết ông chủ góa vợ đó là ai cơ chứ?" Quý Dư Tích ở bên cạnh lo lắng.

Mẹ Quý lại nói: "Việc này có gì khó đâu, bảo anh cả con đi tra xem, anh ấy quen nhiều người."

Quý Thanh Bạch cười nói: "Dư Thận chưa chắc đã biết ông chủ nào góa vợ đâu nhỉ? Với lại ở thành phố D nhiều ông chủ thế, làm sao thằng bé quen hết được?"

Mẹ Quý nói: "Cứ để nó lo đi, nhỡ đâu giải quyết tốt chuyện này thì cuộc khủng hoảng hôn nhân của tiểu Nhan cũng được tháo gỡ. Chẳng phải nó đang đau đầu vì chuyện đó sao?"

Thế là, Quý Dư Thận đang ở công ty nhận được một chỉ thị hết sức vô lý từ mẹ mình: [Tra xem gần đây có ông chủ nào góa vợ nào muốn tìm vợ kế không, chuyện này rất quan trọng.]

Quý Dư Thận thầm nghĩ, mẹ mình từ khi nào đã chuyển sang làm nghề mai mối thế này?

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn