Sáng sớm ngày hôm sau, trên các nền tảng mạng xã hội bỗng treo chễm chệ một hot search với tiêu đề: "Tin hẹn hò của một đỉnh lưu nào đó". Tài khoản tung tin không thèm viết lấy một dòng trạng thái nào, chỉ lặng lẽ đăng tải một đoạn video ngắn, mà nội dung bên trong chính là cảnh tượng hẹn hò lén lút giữa Hoàng Thân và người phụ nữ mang bầu tối hôm qua.
Quý Dư Tích lúc lướt thấy đoạn video này thì không khỏi ngẩn ngơ mất một lúc. Cái đoạn đường đó vốn thuộc dạng khỉ ho cò gáy, vắng tanh vắng ngắt, tối qua cậu và Tuân Hạc có đi bộ suốt mười lăm phút cũng chẳng thấy bóng dáng một ai. Mãi sau mới thấy Hoàng Thân xuất hiện, hai người bọn họ mới phải vội vàng nép vào chỗ tối để ẩn nấp. Ngoài Hoàng Thân ra, cho đến tận lúc bọn họ lên xe, cậu hoàn toàn không phát hiện ra xung quanh còn có sự hiện diện của bất kỳ camera chạy bằng cơm nào khác.
Cậu cảm thấy có chút kỳ quặc, bèn dí sát mắt vào màn hình xem xét kỹ lưỡng đoạn video này thêm một lần nữa. Góc máy quay của thợ săn ảnh hoàn toàn khác biệt với vị trí ẩn nấp của bọn họ hôm qua. Có điều, kẻ chụp trộm đứng ở cự ly khá gần với Hoàng Thân, thành ra có thể nhìn thấy rõ mồm một bản mặt của ông ta – chuyện này cũng phải nhờ phước ông ta đang phì phèo điếu thuốc nên không hề đeo khẩu trang.
Còn về phần người phụ nữ đến sau kia thì góc máy lại mờ mờ ảo ảo, nhìn không ra hình thù gì rõ ràng. Cư dân mạng đã lôi một loạt ảnh của các nữ minh tinh ra để đối chiếu, nhưng xem chừng chẳng có ai khớp.
Thế là ngay lập tức, toàn mạng bắt đầu rầm rộ tìm kiếm, lùng sục ráo riết xem người phụ nữ dính nghi án hẹn hò với Hoàng Thân rốt cuộc là thần thánh phương nào.
Người hâm mộ của Hoàng Thân dĩ nhiên là chẳng thể nào ngồi yên nhìn người ta bôi tro trát trấu vào mặt thần tượng. Họ một mặt tổng lực sỉ vả cư dân mạng mắt mù mà còn thích hóng hớt, mặt khác lại không ngừng réo gọi, gây áp lực để phòng làm việc nhanh chóng ra thông báo đính chính.
Rất nhanh sau đó, phía phòng làm việc của Hoàng Thân đã đưa ra lời đính chính trên siêu thoại của ông ta. Họ bao biện rằng đó chỉ là nhân viên công tác đến đưa đồ cho Hoàng Thân mà thôi, đôi bên căn bản không hề có bất kỳ cử chỉ hay hành vi thân mật nào vượt quá giới hạn.
Quý Dư Tích hóng dưa đến đoạn này, vừa định tiện tay reload để cập nhật thêm tình hình thì "bùm", đoạn video bóc phốt vừa rồi đã bay màu, biến mất không một dấu vết.
Cậu dĩ nhiên không tin cái trò đổ lỗi cho "nhân viên công tác" kia của phòng làm việc. Bản thân Hoàng Thân và Tống Hách Hiển lén lút có mối quan hệ như thế, nhân viên dưới trướng ông ta ta lại đi làm tiểu tam của Tống Hách Hiển, chuyện này nghe có vô lý không cơ chứ. Với cả cậu cũng chẳng lạ gì ba cái loại thông cáo thanh minh của văn phòng đại diện của người nổi tiếng, căn bản chẳng có nửa phần đáng tin, huống chi đây còn là kiểu đính chính trong siêu thoại chứ chẳng thèm đăng văn bản chính thức như thế này.
Lúc đi xuống lầu, phát hiện anh cả hôm nay vẫn còn ở nhà, cậu liền lạch bạch chạy lại hỏi ngay: "Anh cả, anh có biết Sang gia hiện tại còn những ai không ạ?"
Quý Dư Thận hôm qua về nhà còn muộn hơn cả Quý Dư Tích, thành ra hôm nay mới dậy trễ. Nghe em út hỏi vậy, anh trầm ngâm nghĩ ngợi một lát rồi bảo: "Anh chỉ biết Tiểu Sang phu nhân có một người anh trai với một người chị gái thôi."
Quý Dư Tích lại gặng hỏi tiếp: "Thế anh trai của Tiểu Sang phu nhân có phải là có một đứa con gái không anh?"
Quý Dư Thận dĩ nhiên là mù tịt, anh cũng chỉ là nghe Nhan tỷ kể chuyện nhà họ Sang mới biết chút ít thôi. "Sao tự dưng em lại có hứng thú với chuyện này thế?"
Quý Dư Tích liền kể dưa hôm qua hóng được: "Tối hôm qua tụi em vừa bắt quả tang Tiểu Sang phu nhân và cháu gái đứng cãi nhau dưới phố đấy. Cô cháu gái kia hình như chính là tình nhân đang vác bụng bầu của Tống Hách Hiển. Hai người họ lôi lôi kéo kéo, dây dưa ở đó cả buổi chiều. Tiểu tam mang bầu kia cứ liên tục gào lên gọi Tiểu Sang phu nhân là cô, còn bảo là cho dù Tiểu Sang phu nhân có sống chết không chịu ly hôn thì cũng vô ích, đứa bé trong bụng vừa sinh ra là sẽ được làm xét nghiệm ADN ngay để danh chính ngôn thuận nhập hộ khẩu vào Tống gia."
Quý Dư Thận suy tư một hồi rồi nói: "Để lát nữa anh hỏi lại Nhan tỷ xem chị ấy có biết gì không."
Quý Dư Tích không muốn phải đợi đến lát nữa, cứ thế giương đôi mắt cún con tội nghiệp nhìn chằm chằm anh cả. Quý Dư Thận bó tay toàn tập, đành phải rút máy ra gọi thẳng cho trợ lý Nhan tỷ ngay trước mặt cậu.
Sau khi ngắt cuộc gọi, anh quay sang bảo: "Em đoán chuẩn rồi đấy, anh trai Tiểu Sang phu nhân đúng là có một đứa con trai và một đứa con gái. Còn chuyện đứa con gái của ông ta có mối quan hệ mờ ám gì với Tống Hách Hiển hay không thì chịu chết, Nhan tỷ chưa từng nghe qua bao giờ."
Anh dừng lại một chút rồi bồi thêm: "Nhưng em muốn biết thì cũng không khó đâu. Tiểu Sang phu nhân sắp sửa mở một buổi tiệc trà thử bánh, có gửi thiệp mời cho mẹ mình. Cơ mà mẹ đang bận tối tăm mặt mũi nên không đi được, nếu em tò mò thì cứ cầm tấm thiệp của mẹ mà đi một chuyến, người nhà họ Sang hôm đó chắc chắn sẽ có mặt đông đủ."
Mẹ Quý dạo gần đây vẫn đang bận rộn bù đầu với quỹ từ thiện của bà.
Quý Dư Tích có chút ngập ngừng: "Nhưng mà, tiệc trà chắc chắn toàn mời các phu nhân hào môn, em là đàn ông con trai tự dưng mò đến thấy có kỳ cục quá không anh?"
Quý Dư Thận trêu: "Hay là để Mộ Đồng dắt em đi cùng, đến lúc đó em cứ tự giác ngồi vào mâm trẻ con là được."
Quý Dư Tích: "..."
Vô tư đi, dù sao da mặt cậu cũng thuộc loại dày bằng cái tường thành, có gì mà không được cơ chứ.
Kể từ ngày Quý Dư Thận và Mộ Đồng gương vỡ lại lành, nối lại tình xưa, mẹ Quý năm nay cũng đã vài lần dắt cô đi tham dự mấy buổi tiệc tùng lớn nhỏ, trong giới thượng lưu coi như đã mặc định cô chính là con dâu tương lai của Quý gia. Chỉ là việc cô lấy danh nghĩa của mẹ Quý để đứng ra một mình đi dự tiệc như thế này thì quả thực là lần đầu tiên.
"Chị Mộ Đồng có chịu đi không anh?" Quý Dư Tích hỏi.
Quý Dư Thận liền nói: "Tối qua cô ấy còn nhắc đến em đấy. Biết anh đi cùng em mà lúc ăn cơm lại bỏ mặc em ở ngoài, cô ấy mắng anh một trận vuốt mặt còn không kịp kìa. Em tự đi mà nhắn tin cho cô ấy đi, tranh thủ lúc cô ấy chưa vào đoàn phim mới, dắt em đi một chuyến cho thỏa."
Quý Dư Tích nghĩ ngợi một hồi, rốt cuộc cái sự tò mò ưa hóng hớt vẫn chiến thắng tất cả.
Cậu cứ luôn cảm thấy việc Tiểu Sang phu nhân hôm qua lượn lờ ròng rã cả buổi chiều ở khu phim trường chắc hẳn phải có mục đích gì đó. Cô cháu gái vác bụng bầu đuổi theo cả buổi cũng rất vô lý, trông chả khác gì hai diễn viên đang cố tình diễn kịch cho ai đó xem. Với cả họ đã chuẩn bị ra tòa ly hôn đến nơi rồi, tâm trí đâu ra mà còn bày đặt mở tiệc trà thưởng bánh cơ chứ?
Cậu hỏi: "Buổi tiệc trà đó là tổ chức ngay tại biệt thự nhà họ Tống luôn ạ?"
Quý Dư Thận đáp: "Đúng vậy, là ở biệt thự Tống gia."
Quý Dư Tích lại càng ngửi thấy mùi drama nồng nặc hơn. Trừ phi Tống Hách Hiển đã cuốn gói khỏi cái biệt thự đó, bằng không cậu không hiểu nổi cái mạch não của Tiểu Sang phu nhân, tại sao lại có thể thản nhiên mở tiệc ngay tại địa bàn của chồng. Chuyện Tiểu Sang phu nhân và Tống Hách Hiển sắp đường ai nấy đi thì cái giới hào môn này gần như đã biết rồi còn gì?
Cái sự việc này nhìn thế nào cũng thấy vô lý. Cậu liền cầm điện thoại lủi sang một bên: "Để em gọi cho chị Mộ Đồng."
Buổi tiệc trà của Tiểu Sang phu nhân được tổ chức vào buổi sáng, quy mô khá nhỏ, chỉ mời một nhóm bạn bè thân thiết trong giới. Việc Tiểu Sang phu nhân gửi thiệp mời đến cho mẹ Quý cũng là vì nể danh tiếng lẫy lừng của bà trong giới thượng lưu dạo gần đây, đặc biệt là chuyện bà đang đứng ra vận hành một quỹ từ thiện lớn ai ai cũng biết. Bất kể là xuất phát từ mục đích gì, các phu nhân hào môn sau khi nghe ngóng được đều muốn nhảy vào góp một chân để lấy tiếng, mẹ Quý bỗng chốc trở thành một nhân vật có máu mặt không thể xem thường trong giới. Cho nên Tiểu Sang phu nhân mới mượn cớ mở tiệc để gửi thiệp sang, dù chính bà ấy cũng chẳng dám nghĩ mẹ Quý sẽ hạ mình đến dự một buổi tiệc cỏn con thế này.
Thế nên khi thấy Mộ Đồng dắt theo Quý Dư Tích đến, Tiểu Sang phu nhân thực sự đã đứng hình mất vài giây.
Quý Dư Tích chỉ cần liếc mắt một cái là nhận ra ngay, đây chính là người phụ nữ chiều hôm đó đứng dưới lầu cãi nhau chí chóe với tiểu tam.
Có điều Tiểu Sang phu nhân hoàn toàn không nhận ra cậu, bà ấy đang vô cùng niềm nở, mời cậu và Mộ Đồng cứ tự nhiên chọn chỗ ngồi. Tiếp đó, bà ấy nắm chặt lấy tay Mộ Đồng, tay bắt mặt mừng như thể hai người đã là tri kỷ từ kiếp trước, không ngớt lời khen ngợi Mộ Đồng đóng phim siêu đỉnh, bộ nào bà ấy cũng phải cày xuyên đêm.
Mộ Đồng khéo léo mỉm cười hùa theo câu chuyện, rồi lại mở lời: "Tống phu nhân đừng chấp nhặt nhé, tôi dạo này ít khi đi giao lưu với các phu nhân trong giới nên có nhiều người nhìn lạ lẫm quá, không biết ai với ai cả. Còn phải phiền Tống phu nhân đứng ra làm cầu nối giới thiệu một chút rồi."
Vừa nói, cô vừa dịu dàng giới thiệu Quý Dư Tích với Tiểu Sang phu nhân: "Đây là cậu út nhà họ Quý, tên Tiểu Tích."
Tiểu Sang phu nhân nghe thấy thế liền lập tức quay sang hết lời khen ngợi Quý Dư Tích, lại còn dùng ánh mắt vô cùng mập mờ, ẩn ý nói với Mộ Đồng rằng mình đang mỏi mắt chờ ngày được dự tiệc cưới của Mộ Đồng. Mộ Đồng cũng chỉ biết mỉm cười vâng dạ cho qua chuyện. Sau đó, Tiểu Sang phu nhân bắt đầu đưa hai người đi vòng quanh để giới thiệu với các vị phu nhân có mặt ngày hôm nay.
Nhờ vậy mà Quý Dư Tích đã nhìn thấy Đại Sang, bà ta trông khá chìm nghỉm giữa đám đông hương phấn, gương mặt cũng lộ rõ vẻ già nua, tiều tụy hơn hẳn so với cô em gái Tiểu Sang của mình. Ngoài bà ta ra thì tuyệt nhiên không thấy bóng dáng bất kỳ một người nào khác của Sang gia đến tham dự.
Mộ Đồng một khi đã nhận kèo đi cùng thì thừa biết mục đích chuyến đi này của Quý Dư Tích là gì, thế là cô lại bắt đầu vô tình tung chiêu hỏi thăm: "Sao hôm nay không thấy chị dâu của Tống phu nhân đến chung vui nhỉ? Dì Thanh nhà tôi trước khi đi còn đặc biệt dặn tôi phải gửi lời hỏi thăm đến Sang phu nhân nữa cơ đấy."
Tiểu Sang phu nhân trong lòng khẽ giật mình một cái, cái bà chị dâu này từ bao giờ mà lại kết thân được với Quý phu nhân thế kia?
Nhưng mà cho dù có thân thiết đến mấy thì cũng chẳng liên quan gì đến bà ấy... Tiểu Sang phu nhân cười trừ đáp: "Tiếc quá đi mất, hôm nay chị ấy lại bận chút việc riêng nên không đến được. Cơ mà lát nữa đứa cháu gái của tôi sẽ tới đấy. Con bé cũng tầm tuổi hai người, chắc là sẽ hợp cạ, nói chuyện được với nhau thôi."
Quý Dư Tích đứng bên cạnh nghe xong liền trợn mắt, cõi lòng dâng lên một tầng hoang mang tột độ:
【Cái gì cơ? Đứa cháu gái của Tiểu Sang phu nhân chẳng phải là tình địch, là con giáp thứ mười ba đang giật chồng bả hay sao? Sao bả lại có thể mặt dày mời ả tiểu tam đến đây dự tiệc thế này? Hay là nhà họ Sang vẫn còn một đứa cháu gái khác nữa nhỉ? 】
Mộ Đồng bắt được tiếng lòng của cậu, liền lập tức nhanh nhảu lên tiếng dò hỏi ngay: "Không biết Tống phu nhân đây có tổng cộng mấy người cháu gái thế ạ?"
Tiểu Sang phu nhân tặc lưỡi bảo: "Bên nhà ngoại tôi có đúng một đứa cháu gái này thôi, tính tình con bé hơi nghịch ngợm. Lát nữa gặp cô Mộ Đồng có gì thất lễ mong cô đừng chấp nhặt nhé. Còn cháu gái bên nhà chồng thì có tận mấy đứa cơ, nhưng hôm nay đứa nào đứa nấy đều bận tối mắt tối mũi, chẳng có ai đến được."
Là bận không đến được thật hay căn bản chẳng thèm gửi thiệp mời, điều này có lẽ chỉ mình Tiểu Sang phu nhân biết mà thôi.
Mộ Đồng nghe vậy liền khách sáo đáp: "Phu nhân quá lời rồi ạ."
Đợi thêm một lát, cô cháu gái của Tiểu Sang phu nhân quả nhiên xuất hiện. Quý Dư Tích vừa liếc mắt đã nhận ra ngay, chính là người phụ nữ mang bầu đứng cãi nhau dưới phố từ chiều đến tối với Tiểu Sang phu nhân, tên là Sang Tuyển. Có điều, cô ta cũng chẳng nhận ra Quý Dư Tích. Cậu tò mò căng mắt quan sát biểu hiện khi hai cô cháu nhà này chạm mặt nhau, thấy họ cư xử vô cùng bình thường. Ủa, hai người này đang hợp lực diễn kịch trước mặt bàn dân thiên hạ à? Hay là chiều hôm nọ mới đúng là một màn kịch?
Cậu nghiêng về giả thuyết màn đánh ghen chiều hôm nọ là kịch bản hơn, vì lúc đó hai người này cư xử rất kỳ lạ. Cứ thế kẻ đuổi người chạy ròng rã cả buổi chiều, cuối cùng bị người ta cười thối mặt mũi mới chịu thu quân giải tán.
Giờ ngẫm lại, tỷ lệ bọn họ cố tình diễn kịch là cực kỳ cao. Cơ mà vấn đề là họ đang diễn cho ai xem chứ?
Quý Dư Tích lại đưa mắt đảo qua người Sang Tuyển một lượt, người này đúng là đang mang bầu thật, mỗi khi đứng nói chuyện với ai đều theo bản năng đưa tay che chắn cái bụng.
【Không biết đứa con trong bụng Sang Tuyển có đúng là giọt máu của Tống Hách Hiển không nhỉ?】
Tiếng lòng của Quý Dư Tích vừa mới vang lên bên tai, Mộ Đồng đã lập tức chuyển dời tầm ngắm sang người Sang Tuyển, giả vờ ngây ngô hỏi thăm: "Cháu gái phu nhân đang mang thai đấy ạ? Tầm này thì tốt nhất là nên ngồi xuống nghỉ ngơi."
Sang Tuyển thượt mặt ra mất một giây, rồi mới nặn ra nụ cười gượng gạo đáp: "Đa tạ cô đã quan tâm, tôi làm gì có bầu bánh gì đâu, dạo này đường tiêu hóa không được tốt, bị chướng bụng thôi ấy mà."
Các phu nhân hào môn xung quanh nghe thấy thế liền nhìn Mộ Đồng bằng ánh mắt vô cùng vi diệu và hóng hớt. Người ta con gái nhà lành chưa chồng chưa chửa mà lại đi bảo người ta mang bầu, cái pha nhận vơ này xem chừng có chút quê độ và sượng trân nha.
Mộ Đồng lập tức co được dãn được, cười hối lỗi lia lịa.
Quý Dư Tích ở bên cạnh lại càng thấy cặp cô cháu nhà họ Sang này lắm trò. Chiều hôm nọ bọn cậu đứng trên tầng nhìn rõ mồn một, cái bụng của Sang Tuyển tuy chưa thấy rõ nhưng cái dáng đi đứng rõ ràng là dáng của bà bầu. Hôm nay cô ta cố tình chọn một bộ cánh rộng thùng thình để che mắt, nếu cô ta khăng khăng cãi là mình chỉ bị đầy hơi chướng bụng thì người ngoài nhìn vào cũng sẽ tin tưởng không nghi ngờ gì.
Vốn buổi tiệc đang trôi qua êm đềm thì Tống Hách Hiển đột ngột trở về nhà.
Tiểu Sang phu nhân có vẻ vô cùng kinh ngạc, vội vàng đứng bật dậy đon đả chạy ra nghênh đón rồi thủ thỉ với ông ta vài câu. Tống Hách Hiển gật gù rồi quay sang chào hỏi mọi người, đến khi chạm mắt với Quý Dư Tích, ông ta rõ ràng là sững người ra một lúc, thái độ liền vội vàng quay ngoắt 180 độ, ra vẻ thân thiết: "Ối chà, Quý tiểu thiếu gia cũng ở đây à. Thật là tiếp đón sơ sài quá, mong cậu chơi thật vui vẻ nhé."
Quý Dư Tích mỉm cười lịch sự gật đầu cho qua chuyện.
【Ủa? Hai vợ chồng nhà này có đúng là đang đòi ra tòa ly hôn không vậy trời?】
Mộ Đồng khẽ liếc nhìn Quý Dư Tích, cái câu hỏi mang tính chất riêng tư này thì cô không có cách nào giúp cậu đi gặng hỏi được rồi.
Cũng may Quý Dư Tích chỉ rảnh rỗi nghĩ ngợi linh tinh thế thôi, thấy Tống Hách Hiển đi thẳng lên phòng, cậu liền lập tức bật lại radar, dán chặt định vị vào người Sang Tuyển. Nếu cái thai trong bụng Sang Tuyển đúng là của Tống Hách Hiển thì hai người này kiểu gì cũng phải tranh thủ thời cơ hú hí với nhau cho xem.
Sau khi Tống Hách Hiển rời đi, các phu nhân bắt đầu tự động chia năm sẻ bảy thành mấy tổ buôn chuyện nhỏ lẻ, căn bản chẳng có ai thèm để mắt đến một đứa nhóc như Quý Dư Tích. Vừa vặn lúc này, Quý Dư Tích thấy Sang Tuyển đang lén lút lủi ra khỏi sảnh tiệc, cậu liền lập tức rón rén bám đuôi theo sau. Mộ Đồng thấy cậu tự dưng chuồn đi, cô không yên tâm nên cũng nối gót theo sau. Tiếp đến là Tiểu Sang phu nhân, người đang bận buôn dưa lê với người ta, vừa nhác thấy bóng Mộ Đồng lủi đi là lập tức ngắt ngang câu chuyện, quay người bám chặt lấy gót chân Mộ Đồng.
Thế là phía sau lưng Tiểu Sang phu nhân bỗng chốc kéo theo cả một đoàn tàu xình xịch gồm các phu nhân hóng hớt, có người sợ đi guốc phát ra tiếng động đánh rắn động cỏ, còn dứt khoát tháo cả giày ra, hai tay xách hai chiếc rón rén bước đi.
Sang Tuyển đi tít phía trước ngó nghiêng hai bên thấy không có ai, liền đưa tay gõ nhẹ vào cửa phòng Tống Hách Hiển. Cửa vừa hé ra một cái, cô ta đã nhanh như một con sóc lủi thẳng vào bên trong.
Quý Dư Tích mò đến nơi, đầu tiên là dán chặt cái tai vào cửa để dò sóng, ngặt nỗi cái cửa này cách âm đỉnh quá, chẳng lọt ra được một tiếng động gì. Cậu gan to bằng trời, liền đánh bạo nhẹ nhàng vặn tay nắm cửa, hé ra một khe nhỏ để ghé mắt dòm vào.
Đập ngay vào mắt cậu là cảnh tượng Tống Hách Hiển đang ôm chặt lấy Sang Tuyển, để cô ta ngồi chễm chệ trên hai đùi mình.
Quý Dư Tích còn chưa kịp há hốc mồm kinh ngạc thì "bộp" một cái, cái miệng nhỏ của cậu đã bị một bàn tay dứt khoát bịt chặt lại. Cú này làm cậu giật bắn mình, khẽ liếc mắt sang thấy là Mộ Đồng thì mới ngoan ngoãn gật gật đầu. Mộ Đồng bấy giờ mới buông tay ra, ra hiệu bảo cậu mau chóng rút lui khỏi vùng nguy hiểm.
Ai dè hai chị em vừa quay người lại một cái thì suýt tí nữa ngã ngửa, phía sau lưng đã xếp thành một hàng dài dằng dặc toàn các gương mặt vàng trong làng hóng biến.
Tiểu Sang phu nhân mặt lạnh như tiền, hất hàm ra hiệu cho hai người dạt sang một bên nhường đường chính đạo. Bà rón rén tiến lên, rút ngay điện thoại ra, nhắm thẳng vào cái khe cửa rồi bấm máy quay video.
Mộ Đồng cẩn thận kéo Quý Dư Tích lùi lại phía sau, dạt hẳn ra ngoài rìa đám đông, bấy giờ mới nhỏ giọng giáo huấn cậu: "Em hóng dưa thì cũng phải kiềm chế bớt bớt chút chứ, tự dưng đi làm bia đỡ đạn, mở đường cho người ta làm gì? Em không nhận ra là Tiểu Sang phu nhân kia cố tình gài bẫy à?"
Quý Dư Tích trợn tròn hai mắt, cậu thề là cậu mù tịt, không hề nhận ra luôn!
Nhưng nghe Mộ Đồng nói vậy, đầu óc cậu liền thông suốt ngay lập tức. Nếu Tiểu Sang phu nhân và Sang Tuyển đã thông đồng từ trước, thì mọi đường đi nước bước của Sang Tuyển chắc chắn nằm gọn trong lòng bàn tay bà ấy. Mà cho dù hai người không cùng một chiến tuyến, Tiểu Sang phu nhân kiểu gì cũng phải căng mắt ra mà canh chừng Sang Tuyển, dù sao trong bụng cô ta cũng đang chứa nòi giống của nhà họ Tống kia mà.
Cả một tập đoàn phu nhân đứng bên ngoài sau khi nhòm rõ mồn một cảnh xuân phơi phới trong phòng, người nào người nấy đều đưa tay bịt chặt lấy miệng. Cơ mà phải công nhận cái tố chất hóng hớt của các phu nhân hào môn đúng là thuộc hàng đỉnh cấp, từ đầu đến cuối không một ai phát ra tiếng động, chỉ có những đôi mắt là sáng quắc lên như đèn pha vì phấn khích.
Đợi đến khi bàn tay hư hỏng của Tống Hách Hiển mò mẫm ra sau lưng Sang Tuyển, chuẩn bị chạm vào khóa kéo của chiếc váy, Tiểu Sang phu nhân rốt cuộc không nhịn nổi nữa, thẳng chân đá "bộp" một phát vào cánh cửa.
Mấy bà phu nhân vây xem bên ngoài thấy chính thất ra tay liền không hẹn mà gặp, lập tức tìm đường nép vào góc khuất, lủi ra xa khỏi hiện trường vụ án.
Quý Dư Tích động não một lát là hiểu ngay. Tống Hách Hiển dù sao cũng là đại gia một phương, gia sản bạc tỷ, việc làm ăn của nhà một số phu nhân ở đây có khi còn phải ngửa tay trông cậy vào ông ta, dĩ nhiên chẳng ai dại gì mà đi đắc tội với kim chủ. Cái giới thượng lưu này chuyện bao nuôi tình nhân thì nhan nhản như cơm bữa, cơ nhưng mà cái kiểu ăn vụng ăn cắp, hú hí với đứa cháu gái ruột của vợ mình thì đúng là cạn lời, nói ra chỉ có thối mặt thối mũi.
Hai người đang quấn lấy nhau trong phòng bị cú đá cửa như sấm của Tiểu Sang phu nhân làm cho giật bắn mình, nảy ngược ra hai hướng.
Đến khi nhìn kỹ lại thấy ở cửa chỉ có độc nhất một mình Tiểu Sang phu nhân, Tống Hách Hiển liền lập tức lấy lại vẻ đạo mạo, trấn tĩnh nói: "Bà lại giở cái thói điên khùng gì đấy? Hôm nay trong nhà bao nhiêu là khách khứa, bà không biết xấu hổ à?"
Sang Tuyển thì sợ xanh mặt, khúm núm nép chặt sau cái tấm lưng thô lùn của Tống Hách Hiển, không dám thò mặt ra ngoài. Tiểu Sang phu nhân tức đến độ bật cười ha hả: "Đến cái loại mặt dày như ông còn chẳng biết nhục, thì tôi việc gì phải giữ kẽ."
Bà ấy giơ cái điện thoại lên lắc qua lắc lại: "Ngày thường ông toàn mở mồm bảo tôi vu oan giá họa, bảo tôi không có bằng chứng đúng không. Cái đống video nóng hổi vừa thổi vừa xem ngày hôm nay chính là bằng chứng thép nhé!"
Tống Hách Hiển lập tức hóa điên, ông ta nổi giận lao vút lên trước, giáng một cái tát nảy đom đóm mắt thẳng vào mặt Tiểu Sang phu nhân. Cú tát trời giáng khiến bà ngã nhào ra đất, một bên má lập tức sưng vù, đỏ rực như quả cà chua chín. Còn Sang Tuyển nấp phía sau thấy cảnh bạo lực liền kinh hãi hét toáng lên.
Mấy vị phu nhân đứng đằng xa chứng kiến cảnh tượng này cũng sợ đến mức biến sắc, họ không thể ngờ nổi Tống Hách Hiển thường ngày trông vậy mà lại có máu vũ phu, ra tay tàn nhẫn đến thế.
Mộ Đồng vội vàng túm lấy vai Quý Dư Tích kéo lùi ra xa thêm một đoạn nữa, trong lòng nơm nớp lo sợ lỡ như Tống Hách Hiển điên cuồng lao ra ngoài bắt gặp bọn cô, lúc đó ông ta lại mất khôn mà thượng cẳng tay hạ cẳng chân với hai chị em thì có mà ăn cám cả nút.
Tống Hách Hiển giáng một cú tát trời giáng vào mặt Tiểu Sang phu nhân xong vẫn chưa bõ tức, ông ta lại giơ chân bồi thêm hai cú đá vào người bà. Thấy bà nằm im thin thít như xác chết không hé răng một lời, ông ta liền thò tay túm tóc lôi Tiểu Sang phu nhân dậy, tiếp tục vả bôm bốp thêm vài phát nữa rồi mới giật phăng lấy cái điện thoại. Tiểu Sang phu nhân cảm thấy toàn bộ vùng lưng đau nhói đến tận xương tủy, mồ hôi lạnh tuôn ra như tắm. Thế nhưng bà vẫn cắn răng chịu đựng không thèm r*n r* nửa câu, ngược lại còn trừng mắt ra hiệu không cho Sang Tuyển lại gần mình.
Tống Hách Hiển nhanh tay xóa sạch bách đoạn video Tiểu Sang phu nhân vừa quay, xì một tiếng đầy khinh bỉ: "Tao chưa thấy con mụ nào ngu xuẩn như mày. Đã cất công quay được video thì lo mà giấu cho kỹ, đằng này lại ngu ngốc vác xác đến trước mặt tao mà bày đặt làm tinh làm tướng. Mày tưởng quay được dăm ba cái video rách này là tao chịu bó tay chịu chết với mày chắc?"
Tiểu Sang phu nhân nằm bò ra đất, nửa lời cũng không thèm nói.
Tống Hách Hiển quay ngoắt đầu lại lườm Sang Tuyển một phát sắc lẹm. Sang Tuyển sợ xanh mật lùi lại hai bước, liền nghe ông ta gầm gừ: "Mày khôn hồn thì đừng có bắt chước cái thói ngu xuẩn của cô mày. Cái gì nên mở mồm, cái gì nên ngậm miệng, tự đầu óc mày biết rõ rồi chứ?"
Sang Tuyển gật đầu lia lịa như giả tỏi. Cô ta từ trước đến nay chưa từng chứng kiến bộ dạng hóa điên bạo lực này của Tống Hách Hiển bao giờ, sợ đến mức não bộ đóng băng, chẳng kịp nhảy số.
Tống Hách Hiển ra lệnh: "Giờ mày cút xuống lầu ngay cho tao, bảo với đám người dưới đó là cô mày đột nhiên đổ bệnh, đến đây là dẹp tiệc, tiễn khách hết đi."
Sang Tuyển run cầm cập gật đầu, nghĩ ngợi một hồi lại lí nhí: "Nhưng mà... cô cả của em chắc chắn sẽ đòi lên đây thăm cô út cho xem."
Tống Hách Hiển lúc này mới sực nhớ ra ban nãy đúng là mình có chạm mặt chị vợ thật. Cơ mà vì thù hằn từ hồi trẻ, bà chị vợ này cứ thấy ông ta là tự động né như né tà, thành ra ông ta cũng chẳng thèm để bà ta vào mắt. Ông ta cười hắt ra một tiếng đầy khinh miệt: "Bảo bà ta cút xéo đi, cứ nói là lời của tao, bà ta có cho kẹo cũng chẳng dám mặt dày ở lại đâu."
Sang Tuyển dùng ánh mắt vô cùng lo lắng nhìn Tiểu Sang phu nhân đang nằm bẹp dưới đất, Tống Hách Hiển lại hất hàm đe dọa: "Mày càng nhanh tay dọn dẹp sạch sẽ cái lũ rảnh rỗi sinh nông nổi dưới nhà, thì cô mày càng sớm được gọi bác sĩ đến cứu mạng, hiểu chưa?"
Sang Tuyển bám vào thành ghế run rẩy đứng dậy, mặt cắt không còn một giọt máu, lảo đảo bước ra ngoài.
Tống Hách Hiển cười khẩy, thẳng tay ném cái điện thoại bộp một phát vào người Tiểu Sang phu nhân, phun ra một câu: "Đúng là xui xẻo!"
Trước khi Sang Tuyển kịp thò mặt ra ngoài, tập đoàn phu nhân hóng hớt đứng hóng biến ngoài cửa đã bị cái thói vũ phu của Tống Hách Hiển dọa cho mất mật, thi nhau co giò chạy biến xuống lầu từ lâu. Xuống đến nơi, họ mới phát hiện Đại Sang vẫn đang nghiêm chỉnh ngồi chễm chệ ở sảnh dưới, hoàn toàn không có ý định lên lầu hóng hớt. Biểu cảm trên mặt các phu nhân bỗng chốc trở nên vô cùng sượng sùng và ngượng ngập. Bất kể là Đại Sang có biết cái drama kịch tính trên lầu hay không, thì việc bọn họ biết tỏng mọi chuyện mà lại không hé răng một lời, trông cứ thiếu lương tâm thế nào ấy.
Cuối cùng, vẫn là một vị phu nhân đánh bạo mở lời phá vỡ bầu không khí ngột ngạt: "Ấy chết, Tiểu Sang phu nhân hình như đột xuất đổ bệnh rồi hay sao ấy, Đại Sang phu nhân có muốn lên lầu ngó qua một cái không ạ?"
Đại Sang hừ lạnh một tiếng đầy dứt khoát: "Tôi với cái thằng cha Tống Hách Hiển kia xưa nay nước sông không phạm nước giếng, không thể chung một bầu không khí được, tôi chẳng thèm lên."
Gương mặt của các phu nhân lại một lần nữa rơi vào trạng thái ngơ ngác, ngập ngừng.
Vừa vặn lúc này, Sang Tuyển vác khuôn mặt trắng bệch như tờ giấy từ trên lầu đi xuống. Cô ta vừa mở mồm là đã trực tiếp ra lệnh đuổi khách thay cho Tiểu Sang phu nhân. Đám đông phu nhân thấy thế liền thức thời nhao nhao nói rằng mình đã rời nhà quá lâu, đến lúc phải về rồi, sau đó lục tục rủ nhau rút quân khỏi biệt thự Tống gia.
Lúc này, chỉ có duy nhất một mình Đại Sang phu nhân là vẫn đứng trơ ra đó, ánh mắt bà ta hình như đang không ngừng bắn tín hiệu, ngấm ngầm giao lưu gì đó với Sang Tuyển.
Còn về phần diễn biến tiếp theo thế nào thì Quý Dư Tích không thể biết được, vì Mộ Đồng đã nhanh tay túm gáy lôi cậu chuồn thẳng rồi. Quý Dư Tích trong lòng vô cùng băn khoăn, liền nhỏ giọng hỏi nhỏ: "Chị ơi, hay là mình báo cảnh sát đi?"
Mộ Đồng lắc đầu phân tích: "Em nhìn mà xem, cả cô chị gái lẫn đứa cháu ruột của Tiểu Sang phu nhân còn chẳng thèm mảy may có ý định báo cảnh sát. Ngay cả một đống phu nhân có mặt tại hiện trường cũng giả câm giả điếc hết, thì em phải hiểu là báo cảnh sát căn bản chẳng giải quyết được gì đâu."
Có lẽ là do thế lực của Tống gia quá lớn, hoặc là vì một lý do thầm kín nào đó, một khi chính bản thân người trong cuộc đã không muốn làm lớn chuyện để báo cảnh sát, thì người ngoài dù có hảo tâm muốn nhúng tay vào giúp đỡ, cuối cùng kiểu gì cũng bị chụp cho cái mũ "rảnh rỗi sinh nông nổi đi quản chuyện bao đồng".
Mộ Đồng tuyệt đối không muốn Quý Dư Tích dính líu vào cái vũng bùn lầy này.
Trong đầu Quý Dư Tích bỗng dưng nảy ra một giả thuyết vô cùng điên rồ:
【Nhà họ Sang chắc chắn thừa biết cái thói bạo lực, hay thượng cẳng tay hạ cẳng chân của Tống Hách Hiển. Tiểu Sang phu nhân và Sang Tuyển hợp lực diễn sâu như thế, không lẽ là đang muốn gài bẫy để tống Tống Hách Hiển vào tù, định tội ông ta hay sao?】
Thế nhưng nếu bảo Sang Tuyển dâng hiến cả tấm thân ngọc ngà lên giường của Tống Hách Hiển, thì nghe nó cứ cấn cấn, vô lý thế nào ấy, cô ta thậm chí còn vác cả bụng bầu cơ mà. Chẳng lẽ phải chấp nhận hy sinh xương máu đến mức đường cùng này thì mới làm nên chuyện được sao?
Cả hội phu nhân đi ngay phía trước Mộ Đồng và Quý Dư Tích lúc này cũng câm như hến. Quý Dư Tích dám cá là chưa cần đợi đến đêm nay, cái tin sốt dẻo về vụ bạo lực gia đình của Tống Hách Hiển sẽ được lan truyền với tốc độ ánh sáng khắp cái giới hào môn này cho xem. Đây có phải cũng nằm trong bàn cờ tính toán của Tiểu Sang phu nhân không nhỉ?
Cậu nóng lòng muốn chia sẻ ngay quả dưa nóng hổi này cho Tuân Hạc.
Buổi tiệc trà ngày hôm nay thực ra Tuân Hạc cũng ham hố muốn mò đến hóng hớt lắm, cơ mà cái kiểu buổi uống trà toàn các phu nhân hào môn thế này, anh dù sao cũng là đấng nam nhi, không thể vứt cái da mặt đi mà trà trộn vào được. Anh đành phải dặn dò kỹ lưỡng Quý Dư Tích phải cẩn thận, có biến cố gì là phải báo ngay cho anh.
Vừa nghe Quý Dư Tích hóng được chuyện Tống Hách Hiển giở thói vũ phu đánh vợ, phản ứng đầu tiên của Tuân Hạc là quýnh quáng hỏi xem lúc Quý Dư Tích đứng vây xem có bị vạ lây không.
Sau khi biết rõ Tống Hách Hiển căn bản là không hề hay biết bên ngoài cửa phòng mình lúc đó đang có cả một tập đoàn camera chạy bằng cơm đứng túc trực, anh mới thở phào nhẹ nhõm rồi bảo: "Em còn nhớ cái biểu hiện của Hoàng Thân hôm nọ không? Cái lúc Tống Hách Hiển đòi lôi cổ anh ta về nhà đóng cửa bảo nhau ấy, người anh ta rõ ràng là run bần bật, sợ hãi thấy rõ luôn."
Quý Dư Tích lúc này mới sực nhớ ra, hồi đó cậu còn đang thầm đoán mò xem có phải Tống Hách Hiển sẽ đánh đập gì Hoàng Thân hay không, ai dè hôm nay cái linh cảm ấy lại linh nghiệm thật.
Tuân Hạc nói tiếp: "Anh đại khái đã đoán ra cái màn kịch kẻ đuổi người chạy của Tiểu Sang phu nhân và Sang Tuyển chiều hôm nọ là có ý đồ gì rồi, hai người này đang thả mồi câu cá."
Quý Dư Tích lập tức bắt được sóng: "Và con cá cắn câu chính là Hoàng Thân?"
Chính vì thế mà ngay trong đêm hôm đó, Hoàng Thân mới lén lút hẹn gặp riêng Sang Tuyển ở nơi khỉ ho cò gáy kia.
Tuân Hạc "ừm" một tiếng, khẳng định với Quý Dư Tích: "Tiểu Sang phu nhân đã có thể bắt tay liên minh với cả Sang Tuyển lẫn Hoàng Thân, thì chứng tỏ bà ấy đang thực hiện một kế hoạch vô cùng kinh thiên động địa, chúng ta cứ việc ngồi chờ xem kịch hay hạ màn là được."
Anh cũng hoàn toàn không tán thành việc Quý Dư Tích nhúng tay vào cái mớ bòng bong này, chuyện Sang gia với Tống gia đấu đá nhau ra sao chẳng liên quan gì đến bọn họ cả. Có chăng thì cũng chỉ vì Hoàng Thân suýt chút nữa giành được vai nam chính trong phim của Mộ Đồng, suýt làm ảnh hưởng đến lộ trình thăng tiến của cô ấy mà thôi. Giờ thì Hoàng Thân không thể đóng vai nam chính được nữa, coi như liên hệ của bọn họ với cái drama này đã hoàn toàn cắt đứt.
Quý Dư Tích tất nhiên là hiểu ý của anh, Tuân Hạc bảo cậu cứ đợi xem cái kết của Tống Hách Hiển, cậu cũng muốn chờ xem sao.
Thế nhưng trong lòng cậu vẫn còn một nỗi lo canh cánh, trong cái dữ liệu hệ thống của cậu căn bản chẳng có thông tin nào về kết cục của Tống Hách Hiển cả, cậu hoàn toàn mù tịt về tương lai của ông ta. Hơn nữa, cậu cứ thấy kỳ quái, không tin nổi hạng người như Hoàng Thân lại chịu hạ mình đi liên minh với hai cô cháu nhà họ Sang.
Hoàng Thân dẫu sao cũng là đỉnh lưu, danh tiếng đang nổi như cồn trong giới, anh ta việc gì phải dại dột mạo hiểm cả sự nghiệp vinh quang của mình để đi đòi lại công lý cho hai người phụ nữ Sang gia chứ?
Nhưng mấy suy nghĩ này cậu cũng chỉ dám giữ kín trong đầu, không hé răng nửa lời với Tuân Hạc.
Nhắc mới nhớ, Tuân Hạc dạo gần đây xem chừng bận rộn bù đầu bù cổ thì phải. Hôm nọ vừa mới chạm mặt xong, anh hứa chắc như đinh đóng cột là ngày mai sẽ sang tìm cậu, thế mà cuối cùng lại lặn mất tăm mất tích. Quý Dư Tích thầm nghi ngờ không biết có phải anh đang chuẩn bị bấm máy cho bộ phim mới rồi hay không, liền thuận miệng hỏi thăm một câu.
Tuân Hạc bảo: "Trước mắt anh chưa tính quay phim mới, cái kịch bản thanh xuân vườn trường kia chắc anh sẽ giao lại cho cậu anh đạo diễn."
Quý Dư Tích nghe xong mà cằm muốn rớt cái bịch vì kinh ngạc. Cậu thừa biết Tuân Hạc đã đổ bao nhiêu tâm huyết cho cái dự án này. Hồi đó, anh còn muối mặt đòi tham gia bằng được cái lớp học hè của anh hai cậu, mục đích cũng chỉ vì muốn tìm kiếm tư liệu thực tế để lấy cảm giác cho bộ phim mới.
Thế mà thoắt cái mùa thu đến, gió thu đã tràn ngập phố phường rồi, anh vẫn im hơi lặng tiếng không một động thái gì. Quý Dư Tích vốn đã lờ mờ đoán được kế hoạch có biến, nhưng cậu không thể ngờ nổi Tuân Hạc lại dứt khoát buông tay, bế quan không thèm quay phim nữa luôn.
"Rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra vậy ạ?" Quý Dư Tích sốt sắng gặng hỏi.
Tuân Hạc bỗng im lặng mất mấy giây, rồi mới chậm rãi nói: "Cũng không có gì, chỉ là anh chợt nhận ra việc làm đạo diễn hình như không phải là sự lựa chọn duy nhất trong cuộc đời mình."
Một câu nói này của anh làm Quý Dư Tích cũng phải đứng hình. Tuân Hạc mà không làm đạo diễn thì còn làm gì nữa chứ? Anh ở mảng này thực sự là thuộc hàng thiên tài. Cái hồi hai người hợp tác chung trong dự án trước, đạo diễn Vương vì có ý muốn nâng đỡ, rèn giũa anh nên phần lớn các cảnh quay quan trọng đều tin tưởng giao phó cho Tuân Hạc và Tuân Hạc đã đao diễn hầu hết các cảnh quay.
"Tại sao lại như thế ạ?" Quý Dư Tích lại gặng hỏi tiếp.
Lần này, khoảng lặng của Tuân Hạc lại càng kéo dài hơn nữa. Anh làm sao có thể thú nhận rằng mình bị cái thái độ hống hách, coi trời bằng vung của Tống Hách Hiển chiều hôm đó làm cho tự ái tổn thương sâu sắc được cơ chứ. Có lẽ trong mắt một thiếu gia ngậm thìa vàng như Quý Dư Tích, cái va chạm cỏn con đó chẳng là gì để mà phải bận tâm trong lòng.
Thế nhưng cái thước phim ngày hôm đó cứ như một vòng lặp tua đi tua lại trong tâm trí anh: Tống Hách Hiển dùng thái độ vô lễ, cợt nhả với Quý Dư Tích, vậy mà thân là đàn ông con trai, anh lúc ấy lại chỉ biết đứng ra dùng lời lẽ quát tháo suông, căn bản chẳng có một tẹo sức nặng hay uy lực nào để áp chế đối phương cả.
"Chẳng tại sao cả, tự dưng thấy cái nghề làm phim này cũng nhạt nhẽo, không có gì vui, nên muốn đổi một mục tiêu khác xem sao." Tuân Hạc chống chế đáp.
Quý Dư Tích nghe xong mà cảm thấy đau đầu. Ủa alo, cái kiểu gì mà đùng một cái lại đòi thay đổi mục tiêu cuộc đời thế kia? Cậu vốn dĩ vẫn luôn chung thủy ngồi đợi chờ Tuân Hạc mở lời mời mình vào vai nam chính trong bộ phim vườn trường của anh đấy chứ, chính vì thế nên hôm nọ cậu mới thẳng thừng từ chối lời mời của đạo diễn Hàn còn gì. Giờ thì hay rồi, Tuân Hạc bỗng dưng đình công không thèm quay phim mới nữa, lại còn chê cái nghề đạo diễn nhạt nhẽo, nhàm chán?