Một câu nói của người quản lý quả nhiên đã trấn an được Hoàng Thân. Hắn không tiếp tục ép hỏi đạo diễn Hàn nữa, mà yêu cầu quản lý phải gọi điện thoại cho Tống tổng ngay lập tức.
Ngay sau đó, dưới ám hiệu của người quản lý, các nhân viên công tác của Hoàng Thân lần lượt đi theo hắn ra ngoài.
Sau khi mọi người đã rời đi, đạo diễn Vương kỳ quái hỏi đạo diễn Hàn: "Lão Hàn, Tống tổng này là thế nào vậy?"
Đạo diễn Hàn mang vẻ mặt đờ đẫn, ánh mắt nhìn đạo diễn Vương vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo, giống như vẫn chưa kịp hoàn hồn. Đạo diễn Vương phải gọi mấy tiếng, đạo diễn Hàn mới cười khổ nói: "Sao Hoàng Thân lại quen biết cả Tống tổng cơ chứ?"
"Ông nói thật đi, Tống tổng đầu tư bao nhiêu?" Đạo diễn Vương truy hỏi.
Đạo diễn Hàn bất lực đáp: "Nhà đầu tư lớn nhất của bộ phim này chính là ông ấy đấy. Vốn dĩ tôi đã tìm đến Thận tổng của tập đoàn Quý thị, nhưng Thận tổng có vẻ không mấy hứng thú, mãi mà không phản hồi lại cho tôi. Thấy sắp đến ngày khai máy rồi, Tống tổng lại chủ động muốn đầu tư, tôi còn tưởng mình gặp được vận tài lộc cơ chứ."
Khi nói những lời này, ông không hề nhìn Quý Dư Tích. Quý Dư Tích cố gắng đóng vai một người vô hình, cậu cảm thấy đạo diễn Hàn hoàn toàn không nhớ ra nổi vẫn còn có một người nhà họ Quý đang đứng sờ sờ ở dây.
Đạo diễn Vương trầm ngâm: "E là Tống tổng này chính là do Hoàng Thân lôi kéo đến. Bây giờ rắc rối to rồi."
Hoàng Thân đi tìm cứu viện, nếu Tống tổng khăng khăng ép đạo diễn Hàn phải dùng Hoàng Thân, bằng không sẽ rút vốn, thì phải làm sao đây? Chẳng lẽ đạo diễn Hàn có thể lập tức tìm được nhà đầu tư mới ngay lập tức sao? Bản thân đạo diễn Vương cũng chỉ bỏ ra ba triệu, đây còn là tiền vừa thu về từ bộ phim đang phát sóng của ông, muốn lấp đầy cái hố của lão Hàn thì bấy nhiêu đó chẳng thấm vào đâu.
"Cháu chưa từng nghe nói phía sau Hoàng Thân còn có người chống lưng." Tuân Hạc ở một bên chen lời, anh khá để tâm đến điểm này.
Hoàng Thân xuất thân từ chương trình tuyển tú. Khi mới ra mắt, vì là một thiếu niên bước ra từ thị trấn nhỏ, không kiêu ngạo không siểm nịnh nên rất được lòng người khác và dễ khiến người ta yêu mến. Đến khi trưởng thành hơn, bất kể phong cách làm việc hay diện mạo bên ngoài đều phát triển theo đúng hướng mà người hâm mộ kỳ vọng. Fan của hắn luôn nói rằng Hoàng Thân không cần ai đứng sau chống lưng, chính họ mới là chỗ dựa lớn nhất của hắn.
Trong giới gần như công nhận rằng hắn không có bối cảnh, hoàn toàn dựa vào bản thân để nỗ lực đi lên.
Bây giờ tự dưng lại nhảy ra một Tống tổng.
Đạo diễn Vương do dự: "Liệu có phải chúng ta nghĩ sai rồi không? Có khi nào chỉ là từng hợp tác qua?"
Nhưng ông lại nhanh chóng lắc đầu, cảm thấy suy nghĩ này có chút ngây thơ.
Đạo diễn Vương liếc thấy bản báo cáo trên bàn, bèn cầm lấy đưa cho đạo diễn Hàn: "Lão Hàn, ông cũng xem đi. Tôi mới đọc sơ qua thôi mà đã thấy sốc tận óc rồi đây này."
Đạo diễn Hàn tò mò đón lấy. Ông phát hiện bản báo cáo này được liệt kê tường tận ngay từ mốc thời gian Hoàng Thân vừa chào đời. Phần phía trước toàn là những việc hồi hắn đi học, bao gồm thành tích, khen thưởng, kỷ luật,... Thậm chí đến mức năm học lớp mấy có giáo viên nào thích hắn, giáo viên nào ghét hắn cũng được đánh dấu rõ ràng. Đạo diễn Hàn bắt đầu nghi ngờ tính chân thực của bản báo cáo: "Chuyện này sao có thể điều tra kỹ thế được, đã qua bao nhiêu năm rồi cơ chứ."
"Ông sao mà lắm lời thế, cứ đọc tiếp đi. Đọc xong rồi hãy bàn đến chuyện thật giả." Đạo diễn Vương thúc giục.
Đạo diễn Hàn bèn ngậm miệng, bắt đầu nghiêm túc đọc tiếp.
Quý Dư Tích tận mắt nhìn thấy khuôn mặt ông từ mím chặt môi chuyển sang hơi há miệng, rồi dần dần biến thành hình chữ O. Cậu nói nhỏ với Tuân Hạc: "Phản ứng của đạo diễn Hàn y hệt phản ứng của anh lúc nãy luôn."
Tuân Hạc bất lực, tuy anh đã biết trước từ tiếng lòng của Quý Dư Tích rằng Hoàng Thân đầy rẫy thói hư thật xấu, nhưng bản báo cáo của luật sư Chu vẫn khiến anh không kìm được mà kinh hãi. Hoàng Thân ngoài đời thực chất còn khiến người ta kinh sợ hơn những gì Quý Dư Tích tiết lộ qua tiếng lòng nhiều.
Đạo diễn Hàn đọc xong liền mạnh tay gấp tập báo cáo lại, dùng ánh mắt vô cùng phức tạp nhìn sang đạo diễn Vương. Đạo diễn Vương bèn nói: "Bây giờ ông còn hoài nghi tính chân thực của bản báo cáo này nữa không?"
Đạo diễn Hàn lắc đầu, thực ra nghĩ lại cũng biết, ông bỏ ra mười vạn tệ để mua mấy tờ giấy này, nếu bên trong toàn là lời bịa đặt dối trá thì luật sư Chu cũng không dám đưa cho ông xem. Mà cho dù trong này chỉ có một phần là thật thì ông cũng không dám hợp tác với Hoàng Thân nữa.
Bây giờ ông thậm chí còn thầm cảm thấy may mắn vì lúc đó đã để Tuân Hạc "mua" một bản báo cáo như thế này về, tuy đắt nhưng thực sự đáng giá. Nếu không đợi đến sau này phim bị gỡ xuống, ông chỉ có nước ngồi khóc ròng.
Thế nhưng đạo diễn Hàn vẫn tò mò: "Một bản báo cáo chi tiết đến mức này, luật sư Chu đã mất bao nhiêu thời gian để điều tra ra vậy?"
Tuân Hạc: "Mất nửa năm đấy ạ. Chú ấy chắc là có nhận ủy thác khác liên quan đến Hoàng Thân, nếu không thì không thể chi tiết đến mức này đâu."
Đạo diễn Hàn gật đầu, rồi lật một trang trong bản báo cáo ra cho đạo diễn Vương xem: "Đoạn giữa này có phải là đã bị xóa mất một phần nội dung rồi không?"
Đạo diễn Vương chăm chú xem xét, quả nhiên phía trên đang nói về việc Hoàng Thân sau khi vào giới thì bị người ta chèn ép ra sao, ngay phía dưới đã nhảy vọt sang việc hắn bùng nổ danh tiếng nhờ chương trình tuyển tú, rồi nhận công việc gì, đại ngôn gì.
"Chắc là có nội dung gì đó đã bị ẩn đi rồi nhỉ?" Đạo diễn Vương cũng đồng tình.
Thực ra những điểm kỳ quái như vậy đạo diễn Hàn còn phát hiện thêm bốn năm chỗ nữa. Nhưng ngoại trừ điều đó ra, những mô tả về việc Hoàng Thân phóng túng ra sao lại không hề bị xóa bớt, đạo diễn Hàn thậm chí còn ngỡ như mình vừa đọc xong một cuốn truyện khiêu dâm.
Đạo diễn Hàn khẽ thở dài: "Bản báo cáo này theo yêu cầu của luật sư Chu thì sau khi xem xong phải tiêu hủy."
Nhưng ông vẫn muốn xem lại lần nữa nên đã khóa nó vào trong tủ. Đến lúc này, ông cuối cùng mới nghĩ tới Tống tổng, và cả việc tiếp theo phải làm như thế nào.
Phim trường ông đã thuê xong xuôi, ngoại trừ nam nữ chính ra thì các diễn viên khác đều đã vào vị trí. Nếu Tống tổng rút vốn, ông cũng không biết mình có thể cầm cự nổi nửa tháng hay không. Sau nửa tháng nữa mà vẫn không có tiền thì tính sao đây?
Đây là vấn đề quan trọng nhất mà ông phải đối mặt, so với việc bị rút vốn thì chuyện đổi nam chính có vẻ không quan trọng bằng. Dù cho ông không muốn Hoàng Thân diễn, ông tạm thời cũng chẳng thể biến ra một nam chính mới.
Quý Dư Tích thấy họ phiền não bèn nhỏ giọng hỏi Tuân Hạc: "Tống tổng rốt cuộc là ai thế anh?"
Tuân Hạc cũng nhỏ giọng giải thích cho cậu: "Tống tổng chuyên đầu tư phim điện ảnh và phim truyền hình, cứ phim nào tương đối ổn là ông ấy đều sẽ bỏ vốn. Giống như anh cả em vậy, cũng là một Thần Tài có tiếng trong giới." Anh kín đáo liếc nhìn đạo diễn Vương, giọng càng nhỏ hơn, "Nhìn bộ dạng vênh váo hống hách vừa rồi của Hoàng Thân, Tống tổng này chắc là rất thích hắn."
Cậu của anh có lẽ đã nhận ra gì đó nhưng không bận tâm lắm. Còn Tuân Hạc thì phát hiện ra, khi nhắc đến Tống tổng, biểu cảm trên mặt Hoàng Thân, cái nét mập mờ kia tuyệt đối không phải là thứ tình cảm mà một mối quan hệ bình thường có thể biểu lộ ra.
Không ngờ được đấy, Hoàng Thân ẩn mình sâu thật.
Quý Dư Tích chớp chớp mắt, có chút nghe không hiểu: "Rất thích là... kiểu thích nào ạ?"
Tuân Hạc rơi vào sự im lặng khó nói thành lời. Tiểu Tích còn nhỏ, không thể nghe mấy thứ bẩn thỉu này được.
Quý Dư Tích: "Ồ, em hiểu rồi."
【Thế Tống tổng có biết hắn ở bên ngoài trêu hoa ghẹo nguyệt không nhỉ. Cho dù là vì sức khỏe của bản thân thì cũng không thể dung túng cho hắn làm bậy ở ngoài chứ nhỉ? Không chê bẩn à? 】
Tuân Hạc: "..."
Nhóm người Hoàng Thân không hề rời đi, chỉ quay trở lại xe của mình để đợi tin tức từ Tống tổng. Tống tổng quả thực rất coi trọng hắn, vừa nhận được điện thoại là lập tức chạy qua ngay, khoảng thời gian cách nhau còn chưa đầy một tiếng đồng hồ.
Lúc Tống tổng đến, mấy người Quý Dư Tích vẫn đang ngồi trong phòng, bỗng nhiên nghe thấy bên ngoài vang lên một tiếng kêu gào: "Tống tổng, ngài cuối cùng cũng đến rồi!"
Mấy người đưa mắt nhìn nhau rồi bước ra khỏi phòng.
Người quản lý của Hoàng Thân đang kéo Hoàng Thân tới đứng bên cạnh một người đàn ông, câu nói vừa rồi chính là do gã quản lý gào lên. Hoàng Thân giống như phải chịu uất ức thấu trời, rơm rớm nước mắt. Hắn có ngoại hình khá ổn, làm ra bộ dạng thế này trông không đến nỗi quá lạc quẻ.
Lạc quẻ chính là người đàn ông đứng đối diện hắn.
Người đàn ông kia mặc một bộ vest, bụng phệ nây nẩy, dáng người rất thấp, có lẽ còn chưa đến một mét bảy, đi đứng trông không khác gì một quả dưa hấu đang lăn tròn. Trong khi đó, Hoàng Thân chắc chắn phải cao từ một mét tám trở lên. Việc hắn đứng trước mặt người đàn ông kia, bày ra bộ dạng tủi thân như một chú chó nhỏ đáng thương tạo nên một khung cảnh kệch cỡm và khôi hài đến mức không chịu nổi.
Tống tổng đưa một bàn tay ra định vỗ vỗ lên đầu hắn, nhưng vì không với tới nên thậm chí còn phải kiễng chân lên một chút: "Được rồi đừng khóc nữa. Rốt cuộc là có chuyện gì? Đạo diễn Hàn có ở đây không?"
Hoàng Thân uất ức nói: "Chính là đạo diễn Hàn bắt nạt em, ông ấy muốn giao vai nam chính cho người khác diễn. Ông ấy còn bảo là do nhà đầu tư yêu cầu không được dùng em làm nam chính. Tống tổng không muốn để em diễn thì là muốn cho ai diễn chứ?"
Giọng điệu của Tống tổng mười phần dịu dàng: "Nói bậy nào, tôi bỏ ra nhiều tiền như vậy, không để em diễn thì có thể để ai diễn?"
Tuân Hạc nhìn bộ dạng này của Hoàng Thân, so với hình ảnh nổi trận lôi đình lúc nãy giống như không phải là cùng một người. Chả trách người hâm mộ của hắn cứ khen hắn diễn xuất tốt, ngay đến cả anh cũng phải thầm tán thưởng kỹ năng này, nếu hắn cứ giữ vững phong độ này thì ngày đoạt ngôi Ảnh đế sẽ không còn xa.
Đạo diễn Hàn vốn định tiến lên phía trước để chào hỏi Tống tổng. Tống tổng tuy tướng mạo tầm thường nhưng dù sao cũng là khách quý của ông, ông còn đang hy vọng sau khi Tống tổng biết chuyện phải đổi nam chính sẽ không nhắc đến việc rút vốn đây. Nào ngờ Hoàng Thân lại chơi chiêu 'vừa ăn cướp vừa la làng', nhanh miệng lu loa lên trước để đóng vai nạn nhân. Bàn chân vừa nhấc lên của đạo diễn Hàn lại lặng lẽ rụt về, lúc này mà ông tiến lên bắt chuyện thì chẳng phải quá mức gượng gạo rồi sao.
Đạo diễn Vương cũng quen biết Tống tổng, có điều khi nhìn thấy mối quan hệ mờ ám giữa Tống tổng và Hoàng Thân, ông chỉ muốn tránh thật xa, tuyệt đối không muốn chủ động lại gần chào hỏi. Nếu không phải vì đạo diễn Hàn cứ kéo chặt lấy ông, ông đã chuồn từ lâu rồi.
Mà ở một bên lặng lẽ ăn dưa, Quý Dư Tích đã gào thét trong lòng:
【Có nhầm không thế! Hoàng Thân tìm một kim chủ như thế này, antifan nhìn thấy chắc cũng phải chuyển sang thương hại luôn quá?】
Tuân Hạc suýt chút nữa là đưa tay bịt tai lại, không ngờ điểm chú ý của Tiểu Tích lại kỳ lạ đến thế.
Tống tổng dỗ dành Hoàng Thân xong liền nhìn sang mấy người đạo diễn Hàn. Trên mặt ông ta vẫn treo nụ cười, giống như những lời của Hoàng Thân không hề gây ảnh hưởng gì tới mình vậy.
Ánh mắt ông ta quét qua bốn người đang đứng cùng nhau: "Đạo diễn Vương cũng ở đây à, còn có cả đạo diễn Tiểu Tuân nữa. Đã lâu không gặp."
Đạo diễn Vương và Tuân Hạc đồng loạt ngậm miệng, chỉ mỉm cười đáp lại. Ánh mắt Tống tổng lại di dời sang người Quý Dư Tích, ông ta nghĩ mãi mà không nhớ ra đây là ai. Chỉ là cảm thấy cậu nhóc này trông thực sự rất xinh đẹp, nhìn qua có vẻ còn nhỏ tuổi hơn cả Tiểu Thân, không biết đã trưởng thành hay chưa...
"Tống tổng!" Tuân Hạc nhìn thấy ông ta cứ đánh giá Quý Dư Tích, trong lòng lập tức cảnh giác, "Không biết hôm nay Tống tổng đến đây là có việc gì?"
Đạo diễn Hàn thở phào nhẹ nhõm. Vừa rồi Tống tổng chào hỏi từng người một nhưng lại bỏ qua ông, ông đã chuẩn bị cho tình huống xấu nhất trong ngày hôm nay rồi, ngặt nỗi không tìm được cơ hội để lên tiếng. Bây giờ Tuân Hạc ra mặt thay ông, ông cũng có thể biểu thị thái độ của mình một chút, coi như là cú giãy chết cuối cùng trước khi khai tử.
Tống tổng mỉm cười nói: "Tôi đến vì việc gì đạo diễn Tiểu Tuân hẳn phải rõ chứ nhỉ? Cho dù cậu không rõ thì đạo diễn Hàn cũng phải biết đúng không?"
Ông ta cuối cùng cũng nhìn về phía đạo diễn Hàn đang đứng ở giữa, nụ cười trên môi dần tắt hẳn.
Đạo diễn Hàn lấy hết can đảm lên tiếng: "Tống tổng, đây là một sự hiểu lầm."
Tống tổng lại không thèm nghe ông giải thích, trực tiếp phớt lờ: "Đạo diễn Hàn nói nhà đầu tư không muốn để Tiểu Thân diễn nam chính. Theo tôi nhớ thì bên đầu tư lớn nhất cho bộ phim này của ông chính là tôi đúng không? Tôi đã bao giờ nói với đạo diễn Hàn là tôi không muốn để Tiểu Thân đóng nam chính đâu nhỉ?"
Thời tiết oi bức, nóng nực, mồ hôi trên trán đạo diễn Hàn lăn dài xuống. Ông làm sao biết được một lời nói dối tùy tiện của mình lại bị vạch trần trực tiếp ngay tại trận như vậy. Nếu thực sự không được, ông chỉ đành nói thẳng là do điều tra lý lịch thấy đời tư Hoàng Thân không trong sạch, xuất phát từ việc kiểm soát rủi ro nên ông mới không muốn ký. Cũng không biết nói thế thì Tống tổng có tin hay không, chẳng lẽ lại đem bản báo cáo điều tra của luật sư Chu ra đưa cho hắn sao?
Tuân Hạc nhìn thần sắc của đạo diễn Hàn liền thấy không ổn. Xem ra vẫn phải tìm cơ hội lấy lại bản báo cáo của luật sư Chu, tránh gây thêm rắc rối cho bên văn phòng tư vấn của luật sư Chu.
Nghĩ đến đây, anh lập tức mở miệng: "Tống tổng nghĩ nhiều rồi. Đạo diễn Hàn nói bên đầu tư không muốn dùng Hoàng Thân, đâu có nhất định là nói ngài, đúng không?"
Anh mà không mở miệng thì e là chưa đầy năm phút nữa đạo diễn Hàn sẽ đem báo cáo của luật sư Chu cho Tống tổng xem mất. Nhưng mở miệng ra thì cùng lắm cũng chỉ cầm cự được năm phút, nếu họ không đưa ra được lý do hợp lý tại sao không muốn để Hoàng Thân diễn vai nam chính, thì vẫn sẽ bị ép phải nói ra chuyện thẩm định lý lịch không đạt. Đến lúc đó, sợ rằng đạo diễn Hàn vẫn phải đưa bản báo cáo ra thôi.
Bộ não của Tuân Hạc quay nhanh như chong chóng, bỗng cảm nhận được Quý Dư Tích đang âm thầm viết hai chữ "anh cả" lên lưng mình.
Tuân Hạc lập tức hiểu ý, Quý Dư Tích là muốn anh mượn danh nghĩa của Quý Dư Thận để lấp l**m lời nói dối này.
"Ồ? Đạo diễn Hàn quả là có bản lĩnh lớn nha. Ngoại trừ tôi ra mà còn có thể tìm được nhà đầu tư lớn hơn, họ Tống tôi thực sự rất bái phục. Không biết nhà đầu tư mà đạo diễn Tiểu Tuân nhắc tới là vị tổng giám đốc nào vậy?" Tống tổng hơi hơi ngửa mặt lên, giống như vừa nghe thấy một câu chuyện cười, khóe miệng nhếch lên đầy vẻ châm biếm.
Đầu đạo diễn Hàn như muốn bốc hỏa, ông làm sao mà biến ra được người này đây.
Quý Dư Tích nhịn không được lên tiếng: "Thành phố D lớn như thế này, ông chủ nhiều như nấm sau mưa. Tống tổng đều quen biết hết cả sao?"
Tầm mắt của Tống tổng một lần nữa dời sang người Quý Dư Tích. Ông ta còn chưa kịp nói gì thì đã cảm thấy Hoàng Thân đang giật giật vạt áo của mình, nói nhỏ: "Đạo diễn Hàn chính là muốn để cậu ta cướp vai diễn của em đấy."
Quý Dư Tích: "?" Thiên địa chứng giám, hoàn toàn không có chuyện đó nhé?
Tống tổng lại bắt đầu suy nghĩ, dùng cậu nhóc này để thay thế Hoàng Thân xem chừng cũng không phải là không thể, chỉ là không biết bối cảnh của cậu ta thế nào...
Quý Dư Tích bị ánh mắt của ông ta nhìn chằm chằm đến mức khó chịu, bèn nép người trốn ra sau lưng Tuân Hạc. Tuân Hạc cũng bị chọc tức rồi, trước đây sao không phát hiện ra lão Tống này là một tên háo sắc cơ chứ?!
Anh sa sầm mặt lại, lạnh lùng nói: "Tống tổng, ngài vẫn chưa biết em ấy là ai đúng không?"
Tống tổng "ồ" một tiếng, ngược lại hỏi: "Cậu nhóc này đã có kim chủ rồi sao? Không phải chính là cậu đấy chứ, đạo diễn Tiểu Tuân? Tôi thấy cậu che chở kỹ càng ghê đấy."
Ông ta hoàn toàn không tin cái đoàn phim này có thể tìm được nhà đầu tư thứ hai tiền nhiều như nước, nếu thực sự có thì vừa rồi họ đã trực tiếp nói ra tên tuổi rồi, việc gì phải ở đây đánh đố nhau làm gì. Cho nên ông ta cũng không tin cậu trai này có hậu thuẫn gì, cùng lắm chỉ là Tuân Hạc đang phô trương thanh thế mà thôi.
Ánh mắt ông ta nhìn Tuân Hạc bỗng chốc tăng thêm vài phần mập mờ và trêu chọc.
Tuân Hạc ngẩn người, sau đó lập tức nổi trận lôi đình, lớn tiếng quát: "Tống Hách Hiển! Ông có biết mình đang nói cái gì không hả!"
Cùng lúc đó, một giọng nói khác cũng truyền đến từ phía sau Tống Hách Hiển.
"Tống Hách Hiển!" Quý Dư Thận sải bước đi tới. Nhìn thấy Tống Hách Hiển đang dùng ánh mắt d* x*m nhìn chằm chằm Quý Dư Tích, anh lập tức tức nổ đom đóm mắt. "Nếu ông có uống rượu thì cút về nhà mà tỉnh rượu! Còn nếu chưa uống thì thu lại cái bộ dạng ngu xuẩn đó cho tôi!"
Tai Quý Dư Tích khẽ động, lập tức tìm kiếm cái tên Tống Hách Hiển trong dữ liệu của hệ thống.
Kết quả hiển thị, Tống Hách Hiển tài năng bình thường, nhưng vận tài lộc lại cực kỳ tốt. Nghe nói lúc nhỏ ông ta không gọi là Tống Hách Hiển, sau khi nhờ đại sư xem bói mới đổi sang cái tên này. Thêm nữa là đời tư của Tống Hách Hiển vô cùng hỗn loạn, nam nữ đều không kỵ. Về điểm này, Quý Dư Tích nghi ngờ Hoàng Thân là học theo ông ta.
"Ai đấy, dám gọi thẳng đại danh của tôi!" Tống Hách Hiển nheo mắt nhìn dáo dác xung quanh, đến khi nhìn thấy Quý Dư Thận, ông ta bỗng giật bắn mình, suýt chút nữa là nhảy dựng lên tại chỗ. "Thận tổng, sao ngài lại ở đây?"
Tống Hách Hiển lao lên, chìa cả hai tay ra định bắt tay với Quý Dư Thận.
Quý Dư Thận ghét bỏ ra mặt, né người về phía Quý Dư Tích, quát: "Đứng xa ra chút."
Tống Hách Hiển quả nhiên đứng khựng lại, nụ cười mang theo vài phần nịnh nọt: "Thận tổng, hóa ra là ngài đầu tư bộ phim này à. Tôi đã bảo mắt nhìn của tôi tốt mà, phim mà Thận tổng đã nhắm trúng thì chắc chắn không tồi rồi. Đạo diễn Hàn, tôi tăng thêm vốn đầu tư, thêm hai mươi triệu nữa!"
Đạo diễn Hàn: "!"
Quý Dư Thận hừ lạnh: "Tống tổng đến muộn rồi, bộ phim này của đạo diễn Hàn tôi bao trọn gói đầu tư. Lần sau xin mời đến sớm hơn."
Đạo diễn Hàn: "!!!"
Ông nắm chặt lấy tay đạo diễn Vương, th* d*c như kiểu cần phải thở oxy đến nới.
Đạo diễn Vương cấu mạnh vào lòng bàn tay ông một cái, ông mới dần dần bình tĩnh lại.
Tống Hách Hiển cũng không tức giận, vẫn cười nịnh nói: "Cứ nghe theo Thận tổng vậy. Nghe thấy chưa đạo diễn Hàn, bộ phim tiếp theo của ông phải để tôi đầu tư đấy nhé."
Hoàng Thân đứng sau lưng ông ta sốt ruột không chịu nổi, lén lút giật vạt áo ông ta mấy lần liền, nhưng Tống Hách Hiển hoàn toàn không để tâm, lại hỏi Quý Dư Thận: "Hôm nay Thận tổng đến đây là để bàn chuyện đầu tư sao?"
Cơn giận của Quý Dư Thận vẫn chưa tan, lời nói ra vẫn đầy gai góc: "Tống tổng đến vì cái gì thì tôi đến vì cái đó."
Tống Hách Hiển nghẹn họng.
Quý Dư Tích thầm nghĩ: 【Ông ta là vì Hoàng Thân mà đến, chẳng lẽ lại tưởng anh cả cũng nhìn trúng Hoàng Thân rồi đấy chứ?】
Quý Dư Thận lạnh cả sống lưng, với chỉ số thông minh của Tống Hách Hiển thì đúng là có khả năng này thật!
Anh khẽ rùng mình một cái, vừa định nói cho rõ ràng hơn thì đã thấy Tống Hách Hiển nghiêng người bảo Hoàng Thân: "Tiểu Thân, sau này em nhận Thận tổng làm ba nuôi đi."
"Ông nói bậy bạ gì đó?" Quý Dư Thận tối sầm mặt mũi, "Bản thân ông thích nhận con nuôi, lại tưởng ai cũng giống ông chắc!"
Tống Hách Hiển tự vỗ bốp vào đầu một cái, nói: "Xem cái trí nhớ của tôi này. Thận tổng làm sao có thể là vì Tiểu Thân được, chắc là vì cậu chàng đẹp trai kia đúng không?" Ông ta nhìn về phía Quý Dư Tích ở sau lưng Tuân Hạc, không ngờ kim chủ của cậu nhóc này lại là Thận tổng của tập đoàn Quý thị, thật là đáng tiếc.
Quý Dư Thận nhìn biểu cảm của hắn là biết ông ta lại nghĩ xiên xẹo sang hướng khác rồi. Bất kể ông ta là giả vờ hay thực sự ngu ngốc thì đều chọc cho Quý Dư Thận tức đến hoa mắt chóng mặt. Anh dứt khoát kéo Quý Dư Tích ra: "Nhìn cho kỹ. Đây là em trai tôi, em ruột!"
Hai người đứng cạnh nhau, rõ ràng có tới bảy tám phần giống nhau.
"Úi chà, hiểu lầm, hiểu lầm lớn rồi." Tống Hách Hiển lại vỗ bốp vào sau gáy một cái, bừng tỉnh đại ngộ. Rồi lại cười nói: "Tôi đã bảo đứa nhỏ nhà ai mà trông mày thanh mắt tú thế này, hóa ra là em trai của Thận tổng. Em trai của Thận tổng thì cũng là em trai của tôi rồi. Tiểu Thân, em thấy người ta thì phải gọi một tiếng chú đấy nhé. Làm gì có cái đạo lý hậu bối lại đi tranh giành vai diễn với tiền bối cơ chứ, hôm nay em ngoan ngoãn đi về cho tôi, đừng ở đây làm xấu mặt tôi nữa."
Quý Dư Tích tự dưng có thêm một đứa cháu lớn đùng như vậy, cười đến mức suýt chút nữa là đứt cả hơi.
Quý Dư Thận không ưa Tống Hách Hiển, người này giống như một miếng cao da trâu vậy, gặp ai cũng có thể bắt quàng làm họ, cứ dính vào là không tài nào gỡ ra được. Anh không muốn dây dưa dông dài thêm nữa, trực tiếp nói thẳng: "Tôi nói cho rõ ràng trước, em trai tôi hoàn toàn không cướp vai diễn của con nuôi ông. Bộ phim này là do tôi không cho đạo diễn Hàn dùng con nuôi ông, nhưng em trai tôi cũng sẽ không diễn. Con nuôi ông vừa nãy suýt chút nữa ném ly làm bị thương em trai tôi, bảo cậu ta xin lỗi em tôi mau."
Đạo diễn Hàn trút được hòn đá tảng đè nặng trong lòng, thở dài nhẹ nhõm. Ông thầm cảm ơn Thận tổng, lời nói dối tùy tiện lúc trước của ông cuối cùng cũng được lấp l**m một cách hoàn hảo rồi!
Quý Dư Tích thò đầu ra từ sau lưng Tuân Hạc: "Còn phải xin lỗi cả đạo diễn Vương và đạo diễn Hàn nữa. Vừa nãy anh ta ở trong phòng nghỉ oai phong lắm, mắng chửi hai vị đạo diễn một trận lôi đình cơ mà."
"Nên thế, nên thế chứ." Tống Hách Hiển liên tục vâng dạ, rồi quay sang nhìn Hoàng Thân, "Nghe thấy chưa, xin lỗi mau!"
Hoàng Thân kể từ lúc Quý Dư Thận gọi thẳng tên Tống Hách Hiển ra là đã có dự cảm chẳng lành. Sao diễn biến mọi việc lại không giống với những gì hắn tưởng tượng thế này, vai diễn không còn đã đành, giờ lại còn bắt hắn phải xin lỗi? Tống tổng chẳng phải đến đây để làm chỗ dựa cho hắn sao? Ngày thường Tống tổng nhắc đến tập đoàn Quý thị không phải là vô cùng khinh miệt sao? Sao giờ đến một Thận tổng nhỏ nhoi cũng không dám đắc tội thế này?
Tống Hách Hiển thấy hắn cứ chần chừ, bỗng nhiên giơ tay giáng một đấm vào đầu hắn: "Mày lề mề lề mà cái gì đấy, hôm nay nếu không tại mày thì lão tử có đắc tội với Thận tổng và em trai ngài ấy không! Mày làm lão tử mất mặt rồi mà còn dám không xin lỗi à!"
Hoàng Thân theo bản năng ôm lấy đầu.
Quý Dư Tích kinh ngạc nhìn cảnh tượng trước mắt. Cậu không ngờ Hoàng Thân trước đó còn kiêu ngạo hống hách, coi trời bằng vung như vậy, mà ở trước mặt Tống Hách Hiển lại hoàn toàn không có chút khí phách nào, mặc cho ông ta đánh chửi. Nhìn sang các nhân viên của Hoàng Thân, từng người tuy trông rất căng thẳng nhưng lại chẳng hề có vẻ ngạc nhiên, có thể thấy loại chuyện này xảy ra như cơm bữa.
Mặc dù Hoàng Thân một thân đầy bê bối, tùy thời có nguy cơ thanh bại danh liệt, thủ đoạn của hắn cũng chẳng mấy quang minh chính đại. Thế nhưng Quý Dư Tích vẫn không tài nào hiểu nổi, hắn làm vậy là vì cái gì? Người hâm mộ tâng bốc hắn lên cao như vậy, đâu phải là để hắn dễ dàng bị các ông lớn giẫm dưới lòng bàn chân, tùy ý sỉ nhục như thế này.
Quý Dư Thận nhìn sang chỗ khác, lạnh lùng lên tiếng: "Tống tổng muốn dạy dỗ con trai thì xin mời mang về nhà tự mình dạy dỗ. Chúng tôi không có hứng thú đứng xem."
Khi nghe thấy câu "mang về nhà dạy dỗ", Hoàng Thân khẽ rùng mình rụt cổ lại một chút. Quý Dư Tích vẫn luôn chăm chú quan sát hắn, tự nhiên là nhìn thấy rõ mồm một. Trong lòng cậu dấy lên một tia nghi hoặc.
【Chẳng lẽ Tống Hách Hiển thường xuyên đánh đập hắn sao?】
Tống Hách Hiển đối với Quý Dư Thận thì nịnh nọt cười cười nhưng khi quay ngoắt lại nhìn Hoàng Thân, ánh mắt ông ta lại lạnh như băng.
Thấy Tống Hách Hiển thực sự nổi giận, người quản lý của Hoàng Thân sợ đến mức hồn xiêu phách lạc, vội vàng đi tới kéo Hoàng Thân lại, nói: "Tống tổng bớt giận. Tiểu Thân cũng là do uất ức quá thôi. Tụi em đi xin lỗi ngay đây ạ."
Tống Hách Hiển thản nhiên liếc gã một cái, lạnh lùng bảo: "Cậu ta có chỗ nào làm không đúng thì cậu phải khuyên nhủ nhiều vào, đừng có hở tí là tìm tôi mách tội. Công việc của tôi bận rộn như thế, làm gì có thời gian đi xử lý mấy chuyện lông gà vỏ tỏi này cho cậu ta."
Nhìn người quản lý khúm núm gật đầu vâng dạ, Tống Hách Hiển mới lại đổi sang gương mặt niềm nở, cười nói với Quý Dư Thận: "Thận tổng, chuyện ngày hôm nay hoàn toàn là một sự hiểu lầm. Tối nay tôi mời ngài cùng em trai và mấy vị đạo diễn đây đi ăn một bữa cơm để tạ lỗi nhé?"
Quý Dư Thận lạnh nhạt đáp: "Cái đó thì không cần đâu, chúng tôi có sắp xếp khác rồi."
Sau đó, Hoàng Thân cúi gầm mặt bước tới, hướng về phía từng người bọn họ cúi đầu khom lưng xin lỗi. Quý Dư Tích tuy có chút không nỡ nhìn, nhưng trong lòng cậu cũng hiểu rất rõ, nếu hôm nay anh cả không đột nhiên xuất hiện thì vị trí giữa họ và Hoàng Thân đã bị đảo ngược rồi. Tất nhiên bọn họ sẽ không đến mức phải đi xin lỗi từng người một, nhưng việc bị Tống tổng dùng lời lẽ ép buộc, chế giễu chắc chắn là điều không thể tránh khỏi.
Đợi Hoàng Thân xin lỗi xong, Tống Hách Hiển liền dẫn hắn rời đi.
Mấy người ở lại trong phòng nhất thời rơi vào im lặng. Bởi vì biểu cảm của Hoàng Thân trước khi đi quả thực có thể dùng hai chữ tuyệt vọng để miêu tả.
Mọi người dù sao cũng đều là người bình thường, đối mặt với cảnh tượng đó sao có thể hoàn toàn thờ ơ cho được.
Cuối cùng vẫn là đạo diễn Hàn vì lo lắng cho nguồn vốn của mình nên đã mở lời phá vỡ bầu không khí trước: "Thận tổng, ngài bảo sẽ bao trọn gói đầu tư cho bộ phim của tôi, là thật đấy ạ?"
Quý Dư Thận không lên tiếng, anh đang mải suy nghĩ chuyện gì đó. Đạo diễn Hàn rụt rè nhìn anh mấy lượt, rồi lặng lẽ ra hiệu cho đạo diễn Vương, nhưng đạo diễn Vương lại huých tay bảo ông tự đi mà hỏi. Đạo diễn Hàn đành phải cất lời hỏi lại một lần nữa: "Thận tổng? Ngài thực sự định đầu tư toàn bộ kinh phí cho bộ phim của tôi sao?"
Quý Dư Thận đột nhiên mở miệng: "Tống Hách Hiển dạo gần đây hình như đang gặp khá nhiều rắc rối"
"Rắc rối gì thế ạ?" Quý Dư Tích vội vàng hỏi.
Tuân Hạc cũng tò mò nhìn về phía anh.
Đạo diễn Vương cũng hào hứng hẳn lên: "Thận tổng có tin tức gì sốt dẻo sao, nói ra cho mọi người nghe chút đi."
Đạo diễn Hàn: "......"