Sau khi Trác Á mang theo con trai rời khỏi Tuân gia, Thục Nhã và Mã Đình Kiệt cũng rời đi. Xảy ra chuyện như vậy là một cú sốc lớn đối với Tuân Tục, ông ta ngất xỉu ngay tại chỗ. Mặc dù Quý Dư Tích nghi ngờ ông ta có thể đang giả vờ, nhưng Tuân lão gia vẫn sai người đưa ông ta về phòng chăm sóc chu đáo
Đến trưa, Tuân Tục tỉnh lại.
Tuân lão gia cũng không đi gặp ông ta, chỉ sai người đến bảo ông ta mau thu dọn hành lý và nhanh chóng rời khỏi Tuân gia. Tuân Tục nghe xong, thấy mình vẫn bị đuổi đi, lại sang viện chính quỳ xuống khóc lóc cầu xin.
Tuân lão gia vẫn không xuất hiện, người làm lên báo với ông cụ rồi xuống bảo với Tuân Tục rằng, nếu hôm nay không đi, ngày mai ông cụ sẽ sai người ném ông ta ra ngoài. Tuân Tục bất lực, đành phải về phòng thu dọn hành lý rồi kéo vali rời đi.
Sau khi ông ta đi, viện bên cạnh chỉ còn lại Tuân Hồng và Tuân Âu.
Tuân Âu vẫn như thường lệ, không ngừng phàn nàn với Tuân Hồng, nói đều là do Tuân Hồng mắt kém, cưới Trác Á mới có chuyện ngày hôm nay. Nếu chuyện của Trác Á và ba bọn họ không bị bại lộ, Mã Đình Kiệt cũng sẽ không đòi ly hôn, gia đình họ vẫn sẽ là một gia đình hòa thuận êm ấm.
Tuân Hồng nhìn em gái mình như nhìn một kẻ ngốc. Anh ta nhận ra em gái mình làm truyền thông đến lú lẫn rồi, lúc nào cũng chỉ nghĩ đến việc duy trì hình tượng, ngay cả khi chuyện trong nhà đã đảo lộn tùng phèo hết cả lên cũng muốn duy trì vẻ hòa bình giả tạo bên ngoài.
Cho dù Mã Đình Kiệt không đề nghị ly hôn, thì mối quan hệ của hắn và mẹ bọn họ cũng không phải chuyện ngày một ngày hai, Tuân Âu biết được liệu có nhẫn nhịn nổi không? Đến lúc đó chẳng phải vẫn sẽ ly hôn sao.
Bây giờ Tuân Hồng cũng không nói rõ được là người ba kia khiến anh ta thấy buồn nôn hơn, hay là mẹ anh ta khiến anh ta thấy khó chịu hơn. Người ba kia làm ra chuyện đó, trong lòng anh ta đã không còn coi người đó là ba nữa rồi. Nhưng anh ta vẫn muốn nhận mẹ, có điều hành vi của mẹ cũng khiến anh ta rất khổ tâm.
Mặc dù mẹ anh ta nói bà và Mã Đình Kiệt không có hành vi vượt quá giới hạn, nhưng họ chắc chắn đã ở bên nhau từ sớm. Nếu không sẽ không có chuyện bên này vừa làm xong thủ tục ly hôn, bên kia đã ngay lập tức đi đăng ký kết hôn.
Nói cho cùng thì đó vẫn là ngoại tình.
Không ngờ anh ta lại có một cặp ba mẹ như vậy.
Tuân Hồng ngồi thẫn thờ trong nhà, nhìn vào vương quốc mà mình tự tay gây dựng, lần đầu tiên cảm thấy lạc lõng. Khi còn nhỏ anh ta cũng có rất nhiều ước mơ, theo năm tháng trôi qua, anh ta đã dần quên đi sở thích trước đây của mình. Có lẽ đã đến lúc rời khỏi nhà, mặc dù Tuân Hồng vẫn chưa nghĩ kỹ mình sẽ làm gì sau khi rời đi, nhưng anh ta vẫn nhanh chóng thu dọn hành lý.
Khi Tuân Âu lại đến tìm Tuân Hồng, liền thấy anh ta đang xách vali chuẩn bị ra cửa.
Tuân Âu ngẩn ra, vội hỏi: "Anh định đi đâu?"
Tuân Hồng nói: "Anh muốn rời khỏi đây."
Tuân Âu: "Anh cũng không cần em nữa sao?"
Trong vòng một ngày, ba, mẹ, anh trai, chồng đều đã rời bỏ cô ta. Tuân Âu cảm thấy dường như cô ta đã bị cả thế giới bỏ rơi.
Tuân Hồng nói: "Anh sẽ quay lại."
__________
Tuân Hồng cứ thế mà đi.
Quý Dư Tích và Tuân Hạc vẫn như thường lệ tựa vào lan can tầng hai, nhìn theo bóng lưng dần đi xa của Tuân Hồng, Tuân Hạc thở dài: "Có lẽ anh ấy rời đi là đúng."
Ở lại nhà phải đối mặt với đủ loại lời ra tiếng vào, chẳng khác gì giáng thêm một đòn chí mạng nữa.
Sau khi mọi chuyện kết thúc, Quý Dư Tích và Tuân Hạc dọn ra khỏi nhà cũ. Biệt thự của Tuân Hạc nằm ngay trung tâm thành phố C, hàng tuần đều có người đến dọn dẹp, họ chỉ cần trực tiếp dọn vào ở là xong. Những ngày sau đó ở thành phố C, Tuân Hạc đưa Quý Dư Tích đi tham quan khắp nơi, thấm thoát hơn nửa tháng trôi qua.
Mẹ Quý cuối cùng cũng gọi điện cho Quý Dư Tích giục cậu về nhà, bà nhớ con trai út rồi.
Đạo diễn Vương cũng báo cho Tuân Hạc rằng bộ phim 《Đại sát tứ phương thập niên 80》 mà họ quay trước đó sắp công chiếu, có một số công việc trong giai đoạn tuyên truyền cần Tuân Hạc quay về thực hiện. Thế là Tuân Hạc và Quý Dư Tích quyết định trở về thành phố D.
Trước khi đi, họ quay lại nhà cũ một chuyến để chào tạm biệt mọi người trong Tuân gia. Nửa tháng không gặp, Tuân lão gia trông có vẻ già đi rất nhiều.
Mẹ Tuân bảo với họ rằng, Tuân lão gia là không nỡ xa các cháu. Không lâu sau khi hai người Tuân Hạc rời khỏi nhà cũ, Tuân Âu cũng dọn ra ngoài, có lẽ một mình cô ta đối diện với căn nhà trống rỗng cũng thấy không thích ứng nổi.
Tuân Hạc nói với Tuân lão gia: "Con sẽ sớm quay lại thăm ông ạ."
Tuân lão gia chỉ vào Quý Dư Tích nói: "Tốt nhất là mang cả thằng nhóc này về cho ta."
Quý Dư Tích cười, cậu cũng nói: "Cháu nhất định sẽ quay lại thăm ông ạ."
Ngày trở về thành phố D, thời tiết vẫn nóng nực. Vừa xuống máy bay, họ đã thấy Tiểu Trần đến đón. Tiểu Trần nói ba mẹ Quý cũng đang ở trên xe.
Quý Dư Tích vội vàng mở cửa xe, dành cho mẹ Quý một cái ôm thật chặt. Cậu nũng nịu: "Mẹ, con nhớ mẹ quá đi mất."
Mẹ Quý vỗ vỗ lên lưng cậu: "Nhớ mẹ mà không biết đường về sớm."
Quý Dư Tích nói nhỏ: "Thành phố C vui quá mà mẹ."
Nói chuyện với mẹ xong, Quý Dư Tích mới thấy ba Quý nhìn mình với ánh mắt oán hận. Quý Dư Tích cười hi hi nói: "Ba, con có mua quà cho ba này."
Sắc mặt ba Quý lập tức trở nên từ ái, ông nói: "Người về là tốt rồi, quà cáp không quan trọng."
Tuân Hạc vẫn luôn đứng ở cửa xe. Ánh mắt ba Quý xuyên qua cửa kính nhìn về phía anh: "Lần này vất vả cho cháu rồi, chăm sóc Tích Bảo nhà chú lâu như vậy."
Tuân Hạc: "Quý tổng khách sáo quá ạ. Không tính là chăm sóc gì đâu ạ. Cả nhà cháu đều rất thích Tiểu Tích, mọi người đều hoan nghênh em ấy lần sau lại ghé chơi."
Mẹ Quý bèn cười nói: "Thay dì cảm ơn lời mời của ba mẹ cháu nhé. Cũng hoan nghênh mọi người có dịp đến thành phố D thăm Quý gia."
Vì ba mẹ Quý đã đến đón Quý Dư Tích, Tuân Hạc bèn chào tạm biệt cả nhà họ ở sân bay. Mẹ Quý vốn định bảo lái xe đưa anh về trước, nhưng Tuân Hạc từ chối: "Dạ thôi ạ. Tiểu Tích đi máy bay cũng mệt rồi, chú dì đưa em ấy về nghỉ ngơi sớm đi ạ. Cậu cháu có sắp xếp tài xế đón cháu rồi."
Thấy vậy, mẹ Quý cũng không giữ anh thêm nữa.
Vừa về đến nhà, dì Phương đã chuẩn bị sẵn một bữa trưa vô cùng thịnh soạn. Quý Dư Tích nhìn mà thèm nhỏ dãi, vội vàng nịnh nọt: "Con ở ngoài mà cứ nhớ mãi tay nghề của dì Phương thôi."
Mẹ Quý lườm yêu: "Nhớ mà chẳng thấy về sớm."
Đây đã là lần thứ hai bà nói câu này. Quý Dư Tích bật cười, trong lòng cảm thấy ấm áp vô cùng. Cảm giác được người thân mong ngóng thật sự rất tuyệt.
Cậu hỏi thăm tình hình mọi người trong nhà, biết được anh cả đang ở công ty, anh hai đang ở trường, cô và Đan Dư An đều bình an vô sự. Cuối cùng cậu hỏi thăm về Lâm Nhã. Mẹ Quý kể rằng Vương An Hoa đã đưa Lâm Nhã về quê một chuyến để an táng ba cô bé. Hiện tại Lâm Nhã rất thân thiết với Vương An Hoa, hai người họ cực kỳ có duyên, có lẽ không lâu nữa sẽ làm thủ tục nhận nuôi.
Như vậy thì tốt quá, Quý Dư Tích cũng hoàn toàn yên tâm.
Sau khi hàn huyên xong, mẹ Quý nhắc đến chuyện phim của Quý Dư Tích sắp chiếu, hỏi cậu có muốn nhận thêm kịch bản mới không. Quay xong một bộ phim rồi nghỉ ngơi tận ba tháng, Quý Dư Tích đúng là thấy hơi buồn chân buồn tay. Cậu vốn cũng định hỏi anh cả xem có dự án phim mới nào không, vì cậu thấy đóng phim thực sự rất thú vị.
Tuy nhiên, có lẽ khi phim phát sóng cậu sẽ phải phối hợp tuyên truyền, đây là điều đã bàn bạc trước với đạo diễn Vương. Ước chừng Quý Dư Tích sẽ còn bận rộn một thời gian nữa, muốn nhận phim mới chắc phải đợi hết thời gian tuyên truyền.
Mẹ Quý bèn bảo: "Đến lúc đó con đi đâu tuyên truyền mẹ cũng sẽ đi cùng."
Quý Dư Tích đùa: "Dù là phải lên ống kính mẹ cũng không sợ sao?"
Mẹ Quý suy nghĩ một lát rồi lắc đầu: "Không sợ." Bà càng sợ con trai mình phải chịu cảnh người đời đàm tiếu, mắng chửi hơn. Dù chẳng thể gánh vác thay, bà vẫn muốn làm một chỗ dựa, ở bên cạnh che chắn, bảo vệ cậu.
Quý Dư Tích có chút cảm động, đây chính là gia đình của cậu.
Mặc dù cậu sớm đã biết mình có những người thân tuyệt vời, nhưng sau khi trải qua chuyện của Tuân Hồng ở Tuân gia, cậu vẫn cảm thấy so với Tuân Hồng, mình may mắn hơn quá nhiều. Cơ hội duy nhất có được gia đình, hệ thống chủ đã sắp xếp cho cậu những người thân tốt đến thế này.
Mẹ Quý như nhận ra tâm trạng của cậu, nhẹ nhàng chuyển chủ đề: "Mấy ngày nữa mẹ đi làm công tác từ thiện ở một ngôi làng nhỏ, con có muốn đi cùng mẹ không?"
Chủ đề chuyển hướng hơi nhanh khiến Quý Dư Tích ngẩn ra một lát, rồi mới hỏi: "Dạ được chứ ạ. Nhưng mà là hoạt động gì thế mẹ?"
Mẹ Quý nói: "Cách chúng ta khoảng một trăm cây số có một ngôi làng, trong làng có một ngôi trường tiểu học. Ngôi trường đó chỉ có hơn một trăm học sinh, tất cả đều là trẻ em bị bỏ lại ở làng vì người lớn lên thành phố kiếm sống, trong đó hơn một nửa là bé gái. Mỗi năm trước kỳ khai giảng mẹ đều quyên góp nhu yếu phẩm cho trường, bao gồm quần áo, văn phòng phẩm và một số đồ vệ sinh cá nhân cho các bé gái."
"Những đứa trẻ ở đó rất đáng yêu nhưng cũng rất đáng thương. Có mấy bé gái tóc tai chẳng có ai chải chuốt cho, lần trước mẹ đến đã ngồi chải tóc cho các bé suốt hơn một tiếng đồng hồ, còn tặng thêm kẹp tóc xinh xắn nữa. Mấy đứa nhỏ hoạt bát cứ quấn quýt hỏi khi nào mẹ lại đến."
Gương mặt mẹ Quý tràn đầy vẻ hoài niệm.
Quý Dư Tích nghe vậy cũng thấy hứng thú, cậu thuận miệng hỏi: "Nơi đó tên là gì ạ? Trường tiểu học đó tên là gì hả mẹ?"
Mẹ Quý đáp: "Tên là Trường Tiểu học Hướng Dương, làng của họ là làng Hướng Dương. Một cái tên nghe rất đầy sức sống phải không?"
Tiểu học Hướng Dương? Quý Dư Tích thấy cái tên này quen tai một cách kỳ lạ. Đây thường không phải là điềm báo tốt, cậu cảm thấy những gì mình thấy quen thuộc chắc chắn phải có nguồn gốc hoặc lai lịch nào đó, và đa phần đều chẳng phải chuyện tốt lành gì. Quý Dư Tích trầm mặc, lặng lẽ tìm kiếm cái tên "Tiểu học Hướng Dương" trong dữ liệu hệ thống.
Vừa nhìn thấy kết quả tìm kiếm, tim Quý Dư Tích thắt lại.
【Hóa ra đây chính là nơi xảy ra vụ án xâm hại t*nh d*c trẻ em khét tiếng năm nào.】
Tiếng lòng này của cậu khiến ba mẹ Quý giật nảy mình.
Mẹ Quý suýt chút nữa thì thét lên thành tiếng. Trẻ em trong làng đó đều là học sinh tiểu học mà! Bé gái lớn nhất cũng mới chỉ 12 tuổi, những đứa trẻ nhỏ như vậy, sao có thể xảy ra chuyện tàn nhẫn đến thế? Chuyện này đã xảy ra bao lâu rồi? Bà đã tài trợ cho ngôi trường này được ba năm rồi, người phụ trách và giáo viên ở trường không biết chuyện này sao? Hay là chính họ cũng tham gia vào đó?
Mẹ Quý càng nghĩ càng thấy rùng mình.
Bà và ba Quý cùng nhìn chằm chằm vào Quý Dư Tích, mong chờ cậu tiết lộ thêm chi tiết.
Quý Dư Tích không phụ sự kỳ vọng của họ, cậu đọc mô tả vụ án trong hệ thống và xâu chuỗi lại với những ký ức của.
Câu chuyện này xảy ra trong bối cảnh khi cậu đang ký sinh trên một nhân vật nam chính là diễn viên. Lúc đó, ký chủ của cậu nhận đóng một bộ phim điện ảnh về đề tài hiện thực, cần đi thực tế để lấy tư liệu. Có người đã gợi ý đạo diễn đến ngôi làng này để quay phim. Khi mới đến, mọi thứ trông rất bình thường. Ngôi làng này cũng như bao ngôi làng khác, thanh niên trai tráng rất ít, đa phần là người già và trẻ nhỏ, giản dị chất phác, lũ trẻ đều ngây thơ đáng yêu.
Nhưng chỉ sau hai ngày, ký chủ của cậu bắt gặp một bé gái ngoài đồng, khoảng mười tuổi, ký chủ bèn lấy socola trong túi cho cô bé ăn. Bé gái đó nhận lấy socola, rồi thành thục... c** q**n ra. Lúc đó ký chủ của cậu giật mình kinh hãi, nghiêm giọng bảo cô bé mặc quần vào ngay lập tức. Cô bé cũng bị anh dọa sợ, kéo quần lên rồi chạy mất dạng, khiến ký chủ không kịp hỏi rõ ngọn ngành.
Ký chủ càng nghĩ càng thấy bất an. Lần thứ hai gặp lại cô bé, anh lại đưa cho cô bé một gói bánh quy.
Cô bé dè chừng nhìn vẻ mặt anh, nhận bánh xong lại phân vân có nên c** q**n hay không. Ký chủ bèn cố gắng ôn tồn hỏi: "Tại sao nhận đồ của người khác lại phải c** q**n?"
Cô bé đáp rằng từ trước đến nay đều như thế cả. Không chỉ mình cô bé mà các bạn nữ khác cũng vậy, nhận đồ của người lạ cho đều phải c** q**n.
Ký chủ nghe xong mà nổ đom đóm mắt vì tức giận, sau khi gặng hỏi kỹ những chuyện xảy ra sau khi c** q**n, anh chắc chắn đây là một vụ án xâm hại t*nh d*c trẻ em quy mô lớn và cực kỳ nghiêm trọng. Theo lời kể của cô bé, số người tham gia thực hiện hành vi phạm tội rất nhiều, không chỉ một hay hai người.
Ký chủ của Quý Dư Tích khi đó không thể giải quyết vấn đề này một mình được, bèn đem chuyện này kể cho đạo diễn. Đạo diễn chưa từng nghe qua chuyện nào kinh thiên động địa đến thế. Ông không cam tâm để mọi chuyện tiếp diễn, bèn gọi cô bé kia lại hỏi han kỹ lưỡng một lần nữa, còn đặc biệt dặn dò cô bé không được kể lại cuộc đối thoại này với ai, cũng đừng c** q**n trước mặt người khác nữa. Sau đó họ bắt đầu bàn bạc cách giải quyết.
Ông sợ chính quyền địa phương sẽ bao che, nên đã cố tình báo cáo vượt cấp. Sau đó cấp trên đã thành lập một tổ chuyên án, điều tra vụ án xâm hại t*nh d*c trẻ em bị bỏ lại nông thôn này. Cuối cùng bắt giữ hơn hai mươi người, tất cả đều là những kẻ tội ác tày trời, không thể dung thứ.
Vụ án đó ký chủ của cậu gần như tham gia từ đầu đến cuối. Ngoại trừ quá trình điều tra phá án sau đó không được công khai, thì tiến độ thực tế của vụ án anh ta đều nắm rõ. Với tư cách là hệ thống của anh ta, Quý Dư Tích cũng coi như đã tham gia toàn bộ quá trình.
Nhưng cậu không ngờ rằng, ngôi trường tiểu học này lại trùng hợp xuất hiện ở thế giới này. Kể từ khi xuyên không đến nay, những hạng người cậu tiếp xúc đa phần đều giàu sang phú quý, cậu cứ ngỡ vòng tròn xã hội của mình sẽ không bao giờ chạm đến những nơi như vậy. Quan trọng nhất là, ký chủ khi đó của cậu còn chưa xuất hiện ở thế giới này, vậy tại sao vụ án lại đột nhiên xuất hiện như vậy?
Nghĩ đến kết cục của mẹ Quý là danh tiếng bị hủy hoại hoàn toàn, Quý Dư Tích đột nhiên có một suy đoán.
Cậu lại tra cứu hậu quả của sự việc đó trong hệ thống của mình. Phát hiện ra đúng là có cư dân mạng từng nhắc đến việc Trường Tiểu học Hướng Dương luôn được một đại gia tài trợ. Họ nói vụ án xâm hại t*nh d*c đã diễn ra nhiều năm, người tài trợ không thể nào không biết gì. Thậm chí có người còn đồn đoán người đó chính là kẻ đứng sau giật dây, bề ngoài là vụ án xâm hại, nhưng thực chất có thể là một "Đảo ** d*m"* thu nhỏ.
(Đảo ** d*m là nơi tỷ phú Jeffrey Epstein giam giữ, cưỡng h**p vô số những cô gái vị thành niên)
Những suy đoán vô căn cứ của cư dân mạng vậy mà lại có rất nhiều người tin. Lúc đó tập đoàn Quý thị cũng đang gặp khủng hoảng truyền thông, từ trên xuống dưới, từ trong ra ngoài liên tục xảy ra chuyện. Nhiều cấp quản lý cao cấp đứng đầu là Đan Tĩnh Viễn đều rời đi, căn bản không rảnh để tâm đến một lời đồn trên mạng. Đến khi chú ý tới thì lời đồn đã lan rộng như vết dầu loang, muốn dập cũng không dập nổi nữa. Đôi khi cư dân mạng chỉ tin vào những gì họ muốn tin, vì thế mẹ Quý mới bị liên lụy.
Quý Dư Tích xâu chuỗi toàn bộ sự việc lại, việc cấp bách bây giờ là phải giải quyết vụ án này trước, đưa kẻ xấu ra trước pháp luật, sau đó mới phòng tránh những lời phỉ báng trên mạng nhắm vào mẹ Quý. Nếu chuyện này do chính nhà họ Quý chủ động phanh phui, thì trong mắt công chúng, nhà họ Quý sẽ không bị coi là kẻ đứng sau màn nữa. Như vậy chắc chắn sẽ giữ được danh tiếng cho mẹ Quý.
Nghĩ đến đây, Quý Dư Tích hỏi mẹ Quý: "Mẹ ơi, khi nào chúng ta sẽ đi quyên góp từ thiện ạ?"
Mẹ Quý sau khi nghe được tiếng lòng của Quý Dư Tích thì thực sự không còn tâm trí đâu mà làm từ thiện nữa. Nhưng nhìn thần sắc của con trai và phong cách làm việc của cậu, bà biết Tích Bảo nhất định sẽ theo chuyện này đến cùng. Vậy với tư cách là mẹ của Quý Dư Tích, chẳng lẽ bà thiếu quyết đoán hơn con trai mình sao? Những cô bé ngây thơ đáng yêu đó, ngay khi bắt đầu cuộc đời còn chưa kịp hưởng thụ đã gặp phải ác quỷ, bà là người lớn, bà có trách nhiệm giúp đỡ chúng. Nếu không, việc bà tài trợ bấy lâu nay còn có ý nghĩa gì?
Mẹ Quý bèn nói: "Mẹ dự định là ngày kia sẽ đi, vì một số nhu yếu phẩm vẫn chưa mua đủ. Hơn nữa mẹ cũng đã liên lạc với hiệu trưởng trường bên đó và trưởng thôn rồi. Thời gian ấn định là sáng ngày kia."
Bà giải thích chi tiết như vậy vì sợ Quý Dư Tích nôn nóng muốn đi ngay. Nhưng hiện tại điều kiện khách quan chưa cho phép, chỉ có thể đợi đến ngày kia.
Quý Dư Tích biết thời gian này không dễ thay đổi, hành vi phạm tội đã diễn ra trong môt thời gian dài. Nếu cậu hành động thiếu suy nghĩ, làm rút dây động rừng thì không hay.
Nghĩ đoạn, cậu gật đầu: "Vậy thì ngày kia đi ạ."
Ngày kia đến hiện trường, cậu phải thu thập chứng cứ. Sau đó cậu có thể dùng bằng chứng đó để tố cáo, hoặc trực tiếp cầm bằng chứng tìm cậu của Tuân Hạc. Cậu nhớ đạo diễn Vương có quan hệ rộng trong mảng này, chỉ cần đưa bằng chứng ra, chắc chắn rằng ông ấy sẽ giúp đỡ.
【Hay là ngày kia rủ cả Tuân Hạc đi cùng nhỉ? Không biết anh ấy có bận không?】
Quý Dư Tích nghĩ vậy, dứt khoát hỏi mẹ Quý: "Mẹ, con rủ Tuân Hạc đi cùng chúng ta được không ạ?"
Mẹ Quý có chút lưỡng lự, dù sao đây cũng là một vụ bê bối, bà không muốn người ngoài biết chuyện. Nhưng với tình hình hiện tại, bà cũng hiểu Tích Bảo có tính toán riêng, vậy thì bà sẽ phối hợp.
Thế là mẹ Quý cười nói: "Dĩ nhiên là được chứ! Chỉ là chẳng phải con nói Tuân Hạc quay về để giúp với đạo diễn Vương làm công tác quảng bá cho bộ phim sao? Không biết cậu ấy có thời gian đi cùng chúng ta không."
Quý Dư Tích: "Để con hỏi anh ấy xem sao."
Từ lúc hai người chia tay đến giờ chưa đầy ba tiếng đồng hồ, Quý Dư Tích đã gọi điện cho Tuân Hạc. Khi Tuân Hạc bắt máy, Quý Dư Tích nghe thấy xung quanh anh rất ồn ào, dường như đang rất bận rộn. Quý Dư Tích tò mò hỏi: "Anh vừa về mà đã bận gì thế?"
Tuân Hạc than thở: "Còn ai ngoài cậu anh nữa. Vừa về đã lôi anh đi xềnh xệch rồi. Biết thế này anh đã theo em về nhà em ăn chực cho xong."
Quý Dư Tích thấy anh bận rộn như vậy cũng hơi do dự, nhưng nghĩ đến đám trẻ đó, cậu dứt khoát nói thẳng: "Ngày kia, em có một hoạt động muốn mời anh đi cùng. Anh có thời gian không?"
Tuân Hạc vội vàng đáp: "Hoạt động gì thế? Anh chắc chắn là có thời gian rồi."
Câu này vừa dứt, Quý Dư Tích đã nghe thấy tiếng đạo diễn Vương oang oang bên cạnh: "Có cái con khỉ nhà anh ấy mà có thời gian!"
Kế đó, đạo diễn Vương giật lấy điện thoại của Tuân Hạc, nói: "Tiểu tổ tông ơi, Tuân Hạc mấy ngày tới bận tối mắt tối mũi, không có rảnh đi chơi với cháu đâu. Hơn nữa hai đứa vừa mới đi chơi về mà, cứ để nó làm việc cho ta mấy ngày đi. Ta lạy cháu đấy."
Quý Dư Tích chưa kịp lên tiếng thì điện thoại lại bị Tuân Hạc giật về. Tuân Hạc nói: "Em đừng nghe lời cậu anh. Ngày kia có hoạt động gì thế?"
Quý Dư Tích nói: "Ngày kia mẹ em đi quyên góp từ thiện ở một trường tiểu học trong làng. Em muốn mời anh tham gia cùng."
Cậu không nói về những chuyện có thể xảy ra ở ngôi làng đó. Nhưng Tuân Hạc hiểu cậu, biết rằng nếu không phải chuyện cực kỳ quan trọng, cậu sẽ không đưa ra lời mời như vậy mặc kệ cậu của anh đã nói rõ là anh không có thời gian rảnh. Chứng tỏ việc từ thiện kia vô cùng hệ trọng.
Vì vậy Tuân Hạc càng không thể từ chối.
Anh nói: "Anh nhất định sẽ đi. Sáng sớm ngày kia anh qua nhà đón em."
Quý Dư Tích "ừm" một tiếng, sau đó lại bảo: "Cho em nói chuyện với đạo diễn Vương vài câu."
Tuân Hạc có chút ngơ ngác đưa điện thoại cho cậu mình, Đạo diễn Vương cũng đầy vẻ mờ mịt đón lấy, chỉ nghe Quý Dư Tích nói: "Đạo diễn Vương, xin lỗi chú. Chuyện ngày kia cháu cần Tuân Hạc giúp một tay, có lẽ sau đó còn cần đến sự giúp đỡ của chú nữa. Nhưng phải đợi sau ngày kia cháu mới dám làm phiền chú. Cháu xin phép chào hỏi trước một tiếng. Xin lỗi chú nhiều, và vô cùng cảm ơn chú ạ."
"Cháu đừng có nói nhảm!" Đạo diễn Vương vội vàng nói, "Tiểu tổ tông của ta ơi, cháu bớt gây chuyện cho ta một chút đi, ta bận sắp chết đến nơi rồi đây này."
Tuân Hạc lập tức giật lại điện thoại, nói với Quý Dư Tích: "Đừng nghe lời cậu anh. Đến lúc đó có chuyện gì em cứ việc nói cho anh nhé."
Quý Dư Tích đáp ứng. Đạo diễn Vương ở bên kia hừ hừ mấy tiếng nhưng rốt cuộc cũng không nói thêm gì nữa.
___________
Rất nhanh đã đến ngày quyên góp.
Từ sáng sớm, Tuân Hạc đã lái xe đến nhà họ Quý, mẹ Quý mời anh ăn sáng, anh cũng không khách sáo, vui vẻ ngồi xuống. Quý Dư Tích tò mò hỏi anh hai ngày qua đạo diễn Vương đã bắt anh làm gì. Tuân Hạc nói: "Chỉ là mấy chuyện tuyên truyền phim thôi. Cậu anh không thích đối phó với mấy bên tổ chương trình, nên đẩy hết sang cho anh."
Quý Dư Tích có chút lo lắng cho anh: "Chuyện này khó lắm sao?"
Tuân Hạc lắc đầu: "Không khó. Hiện tại có rất nhiều đối tác đánh giá cao và cực kỳ lạc quan về số liệu ngày đầu lên sóng. Chỉ là các chi tiết đàm phán hơi rườm rà, cậu anh không thích làm việc này thôi."
Quý Dư Tích gật đầu, đã hiểu.
Ăn sáng xong, mẹ Quý cùng Quý Dư Tích và Tuân Hạc xuất phát, xe của Tuân Hạc thì để lại nhà họ Quý. Nghe mẹ Quý nói hàng nhu yếu phẩm đã được vận chuyển tới làng trước rồi.
Nghĩ đến chuyện sắp xảy ra, Quý Dư Tích trầm giọng đáp lại một tiếng.
Vụ án xâm hại đã diễn ra nhiều năm, cậu khó có thể tưởng tượng những cô gái đó sau khi trưởng thành biết được sự thật mình đã bị xâm hại sẽ mang tâm trạng thế nào? Cậu cũng hiểu có những cô gái đã bước ra khỏi ngôi làng này, có lẽ dần dần nhận thức được tính chất của sự việc, nhưng lại chọn cách không công khai vụ bê bối này. Trong cuộc sống này, họ phải cố gắng sống cho bản thân mình trước khi có thể quay lại cứu những người khác.
Dù sao đi nữa, tổn thương gây ra là có thật. Quý Dư Tích lúc này chỉ hy vọng mọi chuyện sớm kết thúc.
Tuân Hạc thấy cậu không nói lời nào, tưởng cậu mệt nên bảo cậu dựa vào vai mình nghỉ ngơi một lát. Mẹ Quý ngồi phía trước khẽ ngoái đầu lại, nghe thấy Quý Dư Tích từ chối mới thầm thở phào nhẹ nhõm.
Cũng không biết tại sao, đôi khi bà thấy Tuân Hạc rất tốt, chăm sóc Quý Dư Tích rất chu đáo, là người bạn tốt nhất của con trai bà. Nhưng đôi khi bà lại không muốn Quý Dư Tích và Tuân Hạc quá thân mật. Theo lý mà nói, Tuân Hạc đã đích thân bảo đảm với họ rằng anh không phải người đồng tính, bà nên yên tâm mới phải. Thế nhưng bà lại chẳng thể yên tâm chút nào.
Quãng đường 100 km lái xe trên đường cao tốc rồi lại rẽ xuống cao tốc, chỉ mất một tiếng đồng hồ là đến nơi.
Trước khi vào làng, cả đoàn dừng lại nghỉ ngơi chỉnh đốn lại hàng hóa ở thị trấn một lát, sau đó xe chở hàng và xe của mẹ Quý trước sau tiến vào làng. Đến đầu làng, Quý Dư Tích thấy đã có rất nhiều người đứng chờ sẵn để đón tiếp họ. Theo lời giới thiệu của mẹ Quý, người đứng đầu hàng là hiệu trưởng trường Tiểu học Hướng Dương và trưởng làng Hướng Dương. Họ dẫn người căng biểu ngữ chào mừng, ai nấy đều mặt mày hớn hở.
Nhưng trong mắt Quý Dư Tích, họ không khác gì một nhóm tội phạm.
Đúng vậy, không sai. Hiệu trưởng và trưởng làng của ngôi làng này đều là tội phạm. Họ cùng với những người đàn ông trong làng, lừa gạt những người ông người bà tuổi già sức yếu, nhào nặn nên thế giới quan t*nh d*c méo mó cho các bé gái, nuôi dạy các bé thành ra như vậy.
Quý Dư Tích đứng sau lưng mẹ Quý im lặng không nói gì. Tuân Hạc không biết tại sao tâm trạng cậu tệ đi, chỉ lặng lẽ ở bên cạnh cậu.
Ngay cả gương mặt mẹ Quý cũng không còn treo đầy nụ cười như trước kia.
Trưởng làng và hiệu trưởng liếc mắt nhìn nhau, trong lòng đều có chút thấp thỏm. Họ biết, người đến chính là "Thần Tài" lớn nhất của ngôi trường này. Vài năm trước, trong một lần tình cờ, hiệu trưởng đã lợi dụng nền tảng video ngắn, dùng chủ đề trẻ em bị bỏ lại quê nhà để quảng bá cho trường Tiểu học Hướng Dương, theo sau đó là đủ loại quyên góp từ các minh tinh, idol mạng,... Mỗi năm họ nhận được vô số khoản quyên góp lớn nhỏ. Nhưng trong số đó, Quý phu nhân là người hào phóng nhất.
Vốn dĩ hiệu trưởng còn mong lần này có thể thuyết phục Quý phu nhân thay mới thiết bị cho phòng máy tính của trường, vì ông ta biết vị "Thần Tài" này thực sự rất giàu, lại luôn hào phóng với học sinh. Chỉ cần ông ta khéo léo than vãn về việc thiết bị cũ nát thế nào, việc thay mới giúp học sinh mở mang kiến thức ra sao. Sau đó, ông ta sẽ chọn hai đứa trẻ để chúng nói với Quý phu nhân rằng chúng khao khát và hào hứng được học qua máy tính đến nhường nào. Theo đúng quy trình này, ông ta gần như chắc chắn Quý phu nhân sẽ đồng ý.
Đến lúc mua thiết bị về, bớt xén vài máy thì Quý phu nhân cũng chẳng nhận ra. Vậy là nhà họ, và nhà người thân chẳng phải sẽ có máy tính mới để dùng sao?
Nghĩ đến đây, hiệu trưởng nháy mắt với trưởng làng. Hai người lại niềm nở đứng hai bên mẹ Quý, đem thành tích học tập học kỳ trước của lũ trẻ ra khoe. Thường ngày khi nghe thấy sự tiến bộ của lũ trẻ, mẹ Quý đều sẽ rất vui mừng.
Hôm nay không biết tại sao, biểu cảm trên mặt mẹ Quý cứ hờ hững, thờ ơ. Điều này khiến hiệu trưởng và trưởng làng dâng lên một nỗi bất an khó tả.
Trưởng làng lúc này mới chú ý đến hai người đi sau mẹ Quý. Hai người này không giống như đến để vận chuyển đồ từ thiện. Vì họ khác với những người khác, chẳng làm gì cả, không kiểm kê cũng không bàn giao cái gì.
Có phải vì hai người này nên Quý phu nhân mới không vui hay không?
Trưởng làng cẩn thận thăm dò mẹ Quý: "Quý phu nhân, không biết hai cậu thanh niên phía sau đây là ai ạ?"
Mẹ Quý nghe lão nói chuyện mà muốn nôn mửa đến nơi, chỉ hờ hững trả lời: "Là con trai tôi và bạn của nó."
Trưởng làng đánh giá Quý Dư Tích và Tuân Hạc xem ai mới là con trai Quý phu nhân. Lão cảm thấy Tuân Hạc giống con trai Quý phu nhân hơn, vì anh có khí chất hơn Quý Dư Tích, còn Quý Dư Tích trông chỉ như một đứa trẻ vừa mới lớn.
Nhưng Quý phu nhân trông trẻ trung thế này, bà có thể có đứa con lớn như vậy sao? Biết đâu là con riêng của chồng. Phải biết giới hào môn thường rất loạn, Quý phu nhân trẻ đẹp thế này chưa chắc đã là vợ cả. Có lẽ đứa con trai này là con của bà vợ trước, đặc biệt đến để tranh công với Quý phu nhân, nên bà mới không vui như vậy.
Trưởng thôn quan sát thêm một lát, thấy Quý phu nhân đối với cậu con trai này chẳng mấy mặn mà, thậm chí còn không thân thiết bằng người bạn đang đứng bên cạnh, lão càng đắc ý cho rằng mình đoán không sai.
Nếu Quý phu nhân không vui vì chuyện riêng tư trong gia đình thì chẳng liên quan gì đến bọn lão. Trưởng thôn nháy mắt với hiệu trưởng, ra hiệu cứ theo đúng kế hoạch, đợi lát nữa buổi lễ quyên góp kết thúc sẽ đề nghị chuyện thay mới thiết bị phòng máy với Quý phu nhân.
Trong khi mọi người đang bận rộn vận chuyển nhu yếu phẩm, Quý Dư Tích muốn đi dạo quanh làng một chút. Cậu muốn tìm một vài đứa trẻ để thu thập bằng chứng, nhưng lại lo để mẹ Quý ở lại một mình với hai tên cầm thú kia sẽ không an toàn.
Mẹ Quý nhìn thấu tâm tư của con trai, khi hiệu trưởng mời bà vào văn phòng, bà liền từ chối: "Tôi muốn đi xem hiện truoengf buổi lễ chuẩn bị thế nào rồi."
Hiệu trưởng cực kỳ ân cần dẫn bà đến nơi sắp tổ chức buổi lễ quyên góp. Sân khấu đã được bố trí xong xuôi, biểu ngữ phía sau cũng đã được căng lên, hiện tại người ta đang khuân vác đồ đạc đặt phía trước sân khấu. Mẹ Quý nhân cơ hội nói với Quý Dư Tích và Tuân Hạc: "Hai đứa cũng đi dạo quanh đây đi, không cần cứ phải đi theo mẹ mãi đâu."
Quý Dư Tích do dự một chút rồi dặn: "Con sẽ về nhanh thôi, mẹ đừng đi đâu xa đấy."
Mẹ Quý cười gật đầu.
Lời này của Quý Dư Tích lọt vào tai trưởng thôn nghe thật kỳ quái. Nhưng lão thấy Tuân Hạc chẳng thèm nói với Quý phu nhân câu nào, lại càng tin vào suy đoán của mình là đúng. Tranh đấu trong hào môn đúng là muôn hình vạn trạng, ngay cả cái danh làm từ thiện mà cũng phải tranh giành với nhau.
Cái suy đoán này của lão nếu để người khác nghe được, chắc chắn sẽ cười rụng cả răng.
Trong lúc mẹ Quý đứng tại hiện trường giám sát việc dỡ hàng và chuyển đồ, Quý Dư Tích và Tuân Hạc đã đi dạo phía bên ngoài trường học. Biết hôm nay có đoàn quyên góp, rất nhiều người trong làng đến xem náo nhiệt. Quý Dư Tích không thể phán đoán ai là kẻ tham gia vào tội ác tày trời này và ai không tham gia, nên chỉ đành tránh mặt họ mà đi.
Đi một quãng đường mà chẳng thấy bóng dáng đứa trẻ nào, Quý Dư Tích kỳ lạ hỏi: "Sao lại không thấy một học sinh nào thế này?"
Lúc này, một người phụ nữ trong làng nghe thấy, liền cười bảo: "Giờ này lũ trẻ đều đang ở trong lớp học cả rồi."
Quý Dư Tích chỉ muốn tìm một bé gái đang ở một mình để hỏi chuyện. Nếu tất cả bé gái tụ tập lại một chỗ, cậu trái lại không biết phải mở lời thế nào.
Tuân Hạc thấy cậu cứ đăm chiêu, mà từ lúc xuống xe đến giờ chẳng nghe thấy tiếng lòng nào của cậu cả. Thấy tâm trạng Quý Dư Tích cứ nặng nề như thể cả người cậu bị đổ chì vậy, anh nhịn không được hỏi: "Em muốn tìm học sinh để làm gì?"
Nguyên do cụ thể Quý Dư Tích không thể giải thích, cậu chỉ muốn để Tuân Hạc tự mình nghe thấy sự thật kinh thiên động địa này. Trước khi Tuân Hạc tận tai nghe, tận mắt thấy, cậu sẽ không nói gì, cũng không dám nghĩ kỹ về những chuyện đó trong đầu.
Thấy cậu im lặng, Tuân Hạc lại hỏi: "Em muốn tìm nam sinh hay nữ sinh?"
Quý Dư Tích đáp: "Tìm một bé gái, chỉ cần một người thôi. Em muốn hỏi riêng em ấy vài câu."
Tuân Hạc tỏ vẻ thấu hiểu: "Em muốn hỏi xem số nhu yếu phẩm Quý phu nhân quyên góp có thực sự đến tay các em ấy không chứ gì? Để anh giúp em tìm."
Anh nhanh chóng quay lại trường học. Vài phút sau, anh thực sự dẫn ra một bé gái, trông chưa đến mười tuổi.
Quý Dư Tích kinh ngạc hỏi: "Anh làm cách nào hay vậy?"
Tuân Hạc đáp: "Anh vào lớp hỏi xem có bạn nữ nào muốn đi chụp ảnh cùng anh không. Em ấy giơ tay cao nhất nên anh gọi ra."
Bé gái này tính cách rất hoạt bát, cô bé tiếp lời: "Có nhiều bạn giơ tay lắm ạ, nhưng em bảo em là người xinh xắn đáng yêu nhất, nên anh ấy mới chọn em."
Cô bé háo hức hỏi: "Chúng ta đi đâu chụp ảnh ạ?"
Quý Dư Tích nhắm mắt lại. Một cô bé đáng yêu thế này mà phải chịu đựng những chuyện đau đớn đó, khi lớn lên, em ấy liệu có còn cười như thế này nữa không?
Khi mở mắt ra, ánh mắt cậu trở nên kiên định hơn. Những gì cậu làm bây giờ là để sau này không còn chuyện tương tự xảy ra nữa, để những bé gái sau này có thể giữ mãi nụ cười như thế.
Cậu hồi tưởng lại vị trí mà ký chủ năm xưa gặp cô bé kia, rồi chỉ tay về một hướng.
Bé gái lộ vẻ khó xử: "Chỗ đó có hơi xa không ạ? Lát nữa phát đồ mà em không về kịp là không nhận được mất."
Quý Dư Tích trấn an: "Em yên tâm, nhất định sẽ có phần của em, mà còn là phần đẹp nhất nữa."
Cậu đã tính toán kỹ rồi. Lúc ở thị trấn, cậu đã đặc biệt chọn riêng một suất quà mà món gì cũng là loại xinh xắn nhất, rồi bảo với mẹ Quý rằng lát nữa cậu muốn chọn một đứa trẻ mình thích nhất để tự tay trao tặng. Lúc đó mẹ Quý dường như trầm mặc một lát rồi nói: "Vậy con chỉ có thể tìm một bé gái xinh xắn thôi, chứ con trai thường không thích màu hồng đâu."
"Thật ạ?" Cô bé hớn hở ra mặt.
Quý Dư Tích gật đầu.
Cô bé tung tăng chạy nhảy dẫn đầu, đi được vài bước lại quay đầu gọi Quý Dư Tích và Tuân Hạc: "Hai anh ơi, đi nhanh lên nào!"
Quý Dư Tích miệng thì đáp ứng, nhưng bước chân vẫn nặng trĩu.
Tuân Hạc nếu lúc này còn không nhận ra có vấn đề thì đúng là đồ ngốc. Nhưng anh thực sự không đoán ra nổi rốt cuộc là vấn đề gì, chỉ có thể liên tục nhìn Quý Dư Tích.
Có lẽ do anh nhìn quá nhiều, Quý Dư Tích nhận ra ánh mắt đó, bèn giải thích một câu: "Lát nữa anh sẽ biết thôi."
Tuân Hạc: "..." Giải thích thế này thì cũng bằng không.
Đi khoảng năm phút, cô bé phía trước dừng bước, nói: "Hoa ở đây nở đẹp nhất này. Hai anh ơi, mình chụp ảnh ở đây nhé?"
Quý Dư Tích nói: "Được." Cậu đưa điện thoại cho Tuân Hạc: "Quay video đi, quay được bao lâu thì quay."
Tuân Hạc không hiểu mô tê gì, nhưng không hề do dự mà làm theo, giơ điện thoại của Quý Dư Tích hướng về phía hai người trước mặt.
Quý Dư Tích cười với cô bé: "Chúng ta quay một đoạn video ở đây, rồi chụp thêm vài tấm ảnh nhé? Anh trai kia là nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp đấy, anh ấy chụp ảnh đẹp nhất. Lát nữa anh sẽ in ra rồi gửi tặng em."
Cô bé phấn khích: "Vâng ạ, vâng ạ!"
Quý Dư Tích phối hợp cùng con bé tạo vài dáng, sau đó hỏi Tuân Hạc: "Anh quay chưa?"
Tuân Hạc ra hiệu tay OK.
Quý Dư Tích thở phào, cậu lấy từ trong túi ra một hộp bánh quy, đưa cho cô bé: "Hôm nay em làm tốt lắm, cái này cho em."
Cô bé ngẩn ra, có chút lúng túng nhìn Quý Dư Tích. Cậu tiếp tục nhẹ nhàng nói: "Đây là quà anh tặng em mà. Em không thích sao?"
Cô bé lắc đầu, nhưng vẫn không nhúc nhích.
Tim Quý Dư Tích đập thình thịch, cậu vừa không hy vọng em ấy nhận lấy, lại vừa lo lắng nếu mình đoán sai thì sẽ không lấy được bằng chứng thuận lợi.
Cuối cùng, cô bé đưa tay nhận lấy hộp bánh. Rồi ngay trước sự chứng kiến của Quý Dư Tích và Tuân Hạc, cô bé... c** q**n ra.
Thời tiết mùa hè rất nóng, cô bé chỉ mặc một chiếc quần đùi và q**n l*t. May mà chiếc áo thun của em đủ rộng để che khuất, không bị lộ gì cả. Dẫu vậy, Quý Dư Tích vẫn quay mặt đi, khựng lại hai giây mới ép bản thân nhìn thẳng vào em.
Tuân Hạc càng chấn động hơn, anh nhìn cô bé bằng ánh mắt không thể tin nổi. Tại sao lại như vậy??
Quý Dư Tích mím môi, nói: "Mặc quần vào đi, anh có chuyện muốn hỏi em."
Sự hoạt bát của cô bé biến mất, em rụt rè hỏi: "Vậy hộp bánh này em vẫn được ăn chứ ạ?"
Quý Dư Tích nén lại nỗi xót xa, cố gắng giữ giọng bình thản: "Tất nhiên rồi, đây là anh tặng em mà."
Cô bé lúc này mới yên tâm, em mặc lại quần, ngồi bệt xuống đất, xé vỏ bánh ra ăn ngon lành.
Quý Dư Tích ngồi xổm bên cạnh em, hỏi: "Tại sao nhận bánh của anh lại phải c** q**n?"
Cô bé đáp: "Đều như vậy cả mà, nhận đồ của người khác là phải c** q**n."
Lòng Tuân Hạc như có sóng cuộn biển gầm, anh đã hiểu tại sao Quý Dư Tích muốn đến đây, và tại sao suốt dọc đường cậu lại im lặng như vậy. Giấu trong lòng một sự thật tàn nhẫn thế này, cười nổi mới là lạ.
Quý Dư Tích hỏi kỹ cô bé là những ai đã làm chuyện đó với em, cô bé đếm một hồi lâu, ước chừng hơn mười người. Trong số đó, có cả trưởng thôn và hiệu trưởng - những người vừa tiếp đón họ sáng nay.
Tuân Hạc vẫn giơ cao điện thoại, dù càng nghe càng kinh hãi nhưng tay anh vẫn cực kỳ vững vàng.
Cuối cùng cô bé nói: "Mọi người đều làm vậy cả. Anh ơi, anh còn bánh không? Em có thể gọi bạn của em đến được không?"
Quý Dư Tích gượng cười: "Trong túi anh còn, đưa hết cho em đấy, em hãy chia cho các bạn nhé. Nhưng những lời anh hỏi em, em đừng kể cho người khác có được không? Coi như anh chỉ dẫn em ra đây chụp ảnh và cho em đồ ăn thôi."
Cô bé gật đầu lia lịa: "Em biết mà. Mỗi lần họ cho em đồ ăn cũng đều dặn như thế, không cho em nói với ai."
Nói đến đây, em như chợt thấy sợ hãi, nài nỉ: "Anh ơi, những chuyện em kể anh cũng đừng nói với người khác nhé? Em sợ thầy giáo đánh em lắm."
Quý Dư Tích suýt chút nữa bật khóc. Cậu nhẹ nhàng trấn an, bảo em yên tâm, cậu sẽ không nói với bất kỳ ai trong ngôi làng này.
Cô bé lúc này mới mỉm cười.
Quý Dư Tích quay đầu ra hiệu cho Tuân Hạc đã xong, Tuân Hạc dừng quay. Sau đó họ im lặng dẫn cô bé quay về. Cô bé vẫn thoải mái như lúc đến, suốt quãng đường cứ tung tăng nhảy nhót ở phía trước, nhưng tâm trạng của Quý Dư Tích và Tuân Hạc nặng nề hơn bao giờ hết.
Mãi đến khi đưa cô bé về lại lớp học, Tuân Hạc mới nói: "Đoạn video này đưa anh đi, để anh xử lý."
Anh đã hiểu lý do Quý Dư Tích mời anh tham gia buổi quyên góp lần này, cũng hiểu tại sao cậu nói sẽ làm phiền đạo diễn Vương. Chuyện này giải quyết thông qua các mối quan hệ của cậu anh thực sự sẽ an toàn hơn.
Quý Dư Tích không phản đối, chỉ dặn: "Đừng để lộ mặt của em ấy."
Tuân Hạc gật đầu, anh tin cảnh sát sẽ không công khai đoạn phim này, nhưng anh cũng không muốn bất kỳ ai nhìn thấy gương mặt cô bé, cũng như gương mặt của Tiểu Tích.
Sau khi trao đổi ngắn gọn, cả hai quay lại bên cạnh mẹ Quý. Nhìn thần sắc của hai người, mẹ Quý biết ngay mọi chuyện đúng như Tích Bảo suy đoán. Tim bà thắt lại, ánh mắt nhìn về phía hiệu trưởng và trưởng thôn mang theo vài phần sắc lạnh.
Hiệu trưởng không hiểu mô tê gì, bước tới thấp thỏm nói: "Quý phu nhân, buổi lễ bắt đầu bây giờ được chứ ạ?"
Dưới lễ đài, lũ trẻ đã ngồi ngay ngắn theo lớp, từng đứa một nhìn chằm chằm vào những thùng nhu yếu phẩm trên đài với ánh mắt khao khát.
Mẹ Quý cay xè sống mũi, gật đầu: "Bắt đầu đi."
(Edit chương này mà lòng mình nặng trĩu, vừa edit vừa lặng lẽ rơi nước mắt. Mình cũng từng là một nạn nhân khi còn học Tiểu học, cũng từng bị xâm hại bởi họ hàng của mình. Hồi nhỏ mình không hiểu, nhưng lớn lên mình hiểu ra và cảm thấy ghê tởm, thật sự rất ghê tởm. Tuy mình không bị đến mức kia, nhưng đến giờ mình vẫn còn nhớ, và có lẽ cả đời này cũng không thể nào quên được. Chỉ muốn nhắn nhủ với những ai có hoàn cảnh như mình và những cô bé kia, tuy ký ức không thể xóa nhòa, nhưng chỉ cần làm tốt hiện tại, sống một cuộc đời vui vẻ, yêu bản thân mình nhiều hơn, làm những điều mình thích. Không cần rực rỡ, không cần chói lòa, chỉ cần sáng, không chìm vào bóng tối, không bị bóng đêm nuốt chửng, rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi. Chúc chúng ta mọi điều tốt đẹp!)