Cả Nhà Pháo Hôi Đi Theo Tiếng Lòng Ăn Dưa

Chương 53: Con cũng muốn ly hôn

Tuân Hạc và Quý Dư Tích đang tựa vào lan can trên tầng hai bên này, Trác Á vừa ngẩng đầu lên liền nhìn thấy hai người. Cô ta sững lại một chút rồi mới cao giọng hỏi: "Tuân Hạc, hai đứa đang làm gì đấy?"

Nghe giọng điệu có vẻ mang theo chút chất vấn.

Tuân Hạc mặt không đổi sắc, cười đáp: "Chị dâu, bọn em ra đây ngắm phong cảnh chút thôi. Anh họ làm sao thế ạ?"

Trác Á liếc nhìn Tuân Hồng, gượng cười một tiếng rồi nói: "Không có gì đâu."

Tuân Hồng thì hừ lạnh một tiếng, rồi quay người đi thẳng về phòng.

Tuân Hạc khẽ thở dài: "Xem ra anh họ anh định nhẫn nhịn rồi."

Quý Dư Tích có chút không dám tin, chuyện này mà cũng nhịn được sao?

Tuân Hạc bèn nói thêm vài câu: "Lúc trước anh nói gia đình chú hai không thích anh họ anh không phải là nói suông đâu. Năm đó anh họ kết hôn sớm, nhiều chuyện không hiểu, chú hai tổ chức đám cưới cho anh ấy vô cùng sơ sài. Đến khi chị họ kết hôn, chú hai không những làm lớn, riêng tiệc mời khách đã đãi tận ba đợt, còn tặng rất nhiều của hồi môn."

"Hả?" Quý Dư Tích rất ngạc nhiên, hai đứa con mà cách biệt lớn vậy sao?

Tuân Hạc: "Thật đấy, anh họ anh đến tận bây giờ vẫn không có nhà riêng ở bên ngoài."

"Hả?" Quý Dư Tích tiếp tục kinh ngạc.

Tuân Hạc: "Không những không có nhà, mà cũng chẳng có sản nghiệp gì. Chị họ anh thì có sản nghiệp bên ngoài, còn có studio riêng, tuyển mấy tiểu streamer về livestream bán hàng."

"Tại sao chú hai anh lại thiên vị như vậy? Không lẽ anh họ anh không phải là con ruột của ông ấy chứ? Khoan đã, anh họ anh lớn hơn anh một tuổi, vậy còn chị họ? Anh họ và chị họ anh cách nhau không đến một tuổi sao?" Quý Dư Tích lúc này mới nhận ra vấn đề này.

Tuân Hạc giải thích: "Là con ruột đó. Anh họ và chị họ anh cũng chỉ cách nhau một tuổi thôi. Nghe nói thím hai vừa ở cữ xong đã mang thai chị họ rồi. Chị ấy chỉ lớn hơn anh hơn một tháng thôi."

"Được rồi. Vậy chú hai anh thiên vị như thế, anh họ anh chưa bao giờ sinh lòng oán giận sao?"

Tuân Hạc im lặng một lát rồi nói: "Không có. Em thấy đấy, anh ấy có thế giới riêng của mình, chỉ cần không có ai làm ảnh hưởng đến thế giới đó, anh ấy sẽ dửng dưng với mọi chuyện bên ngoài." Chỉ là thỉnh thoảng anh ta sẽ có ý định dọn ra khỏi nhà cũ, vì nhà cũ ẩm thấp quá, không có lợi cho việc bảo quản mấy món bảo bối của anh ta.

Quý Dư Tích hết cách: "Vậy tiếp theo phải làm sao? Anh ấy đã muốn bỏ qua thì chúng ta cũng đành chịu thôi."

"Đúng vậy." Tuân Hạc thở dài, không còn cách nào khác.

Sau bữa trưa, mọi người đều nghỉ ngơi một lát. Đến khi Quý Dư Tích tỉnh dậy, lại chỉ còn một mình Tuân Hạc ở nhà. Cậu phát hiện người nhà họ Tuân hình như đều khá bận rộn, bận rộn tận hưởng cuộc sống.

Tuân Hạc hỏi: "Anh đã nói với em là nhà anh có nuôi chó mèo chưa nhỉ?"

Quý Dư Tích lập tức tỉnh táo hẳn: "Có sao?"

Cậu nhớ lại lúc họ sang đoàn phim bên cạnh chơi ké chó của Đỗ Bái Lan, Tuân Hạc đúng là có nói như vậy với cậu.

"Có, để anh dẫn em đi xem."

Tuân Hạc dẫn Quý Dư Tích xuống lầu, băng qua hành lang dài và hòn non bộ, rồi dừng lại trước một ngôi viện. Quý Dư Tích nghe thấy có tiếng chim hót bên trong, cậu chỉ tay vào cổng viện, Tuân Hạc gật đầu rồi tiến lên gõ cửa.

Rất nhanh sau đó có người ra mở cửa, gọi một tiếng "Hạc thiếu gia".

Tuân Hạc khẽ gật đầu nói: "Tôi qua xem Đậu Đậu và Tiểu Hắc chút."

Người làm vội đáp: "Tụi nó đều khỏe ạ."

Quý Dư Tích giống như nhà quê mới lên phố, tò mò ngó nghiêng khắp nơi. Nhà họ Tuân vậy mà nuôi hẳn một cái vườn bách thú thu nhỏ, ngoài chó mèo ra còn có một con cừu nhỏ, một con hươu nhỏ, một con alpaca, thậm chí còn có hang thỏ và một ổ chuột hamster. Ở góc sân có một cái ao, có hai con vịt đang bơi lội trên mặt nước. Trong viện có một cái cây được bao quanh bởi một cái lồng lớn, bên trong nuôi mấy loài chim rất đẹp.

Quý Dư Tích chấn động đến mức không nói nên lời.

Sau khi rời khỏi đó, Tuân Hạc dắt theo một chú chó đi dạo. Hai người một chó đi tản bộ trong khu vườn rộng lớn của Tuân gia. Tuân Hạc trò chuyện vu vơ về lai lịch của mấy con vật nhỏ này, sau đó thì họ gặp Tuân Hồng.

Tuân Hồng đang đi dạo một mình. Lúc ăn cơm trưa anh ta không xuất hiện, lúc này trông vẻ mặt cũng không mấy vui vẻ.

Đương nhiên Tuân Hạc và Quý Dư Tích biết lý do anh ta không vui, nên cũng không dại gì mà chọc vào anh ta. Sau khi chào hỏi vài câu, Tuân Hạc bỗng hỏi: "Cả ngày rồi không thấy Bong Bóng đâu. Thằng bé lại ra ngoài rồi ạ?"

Sắc mặt Tuân Hồng trầm xuống, nói: "Ba anh đưa nó ra ngoài chơi rồi."

Quý Dư Tích và Tuân Hạc vốn không biết chú hai Tuân sau đó có quay về. Lúc này nghe Tuân Hồng nói vậy, Quý Dư Tích động tâm, mỉm cười bồi thêm một câu: "Bong Bóng đúng là thân thiết với ông nội thật, hai ông cháu trông cũng giống nhau nữa. Chú hai chắc chắn là rất cưng chiều thằng bé."

"Đúng vậy, ba tôi khá thích nó." Tuân Hồng không mảy may nhận ra điều gì, chỉ đáp một câu.

Quý Dư Tích lại nói: "Em cứ tưởng Bong Bóng sẽ giống mẹ hơn cơ, vì chiều hôm qua lần đầu gặp đã thấy thằng bé trông rất đẹp trai. Không ngờ lại là di truyền cách đời nhỉ."

Chỉ tính riêng về ngoại hình, Tuân Hồng không bằng ba mình là Tuân Tục, có lẽ vì mẹ của Tuân Hồng nhan sắc chỉ ở mức trung bình. Quý Dư Tích vừa dứt lời, Tuân Hạc đã lo lắng anh họ sẽ nghĩ lệch đi, cảm thấy Quý Dư Tích đang mỉa mai ngoại hình của mình.

Ngờ đâu Tuân Hồng không mấy hứng thú với chủ đề này, chỉ "ừ" một tiếng rồi không tiếp lời.

Tuân Hạc đành phải nói tiếp: "Bong Bóng và chị dâu đều rất đẹp. Em cũng thấy Bong Bóng không giống chị dâu lắm, vẫn là giống chú hai hơn."

Đúng lúc này, Tuân Hồng bỗng nhiên khựng lại, dường như đã liên tưởng đến điều gì đó.

Quý Dư Tích và Tuân Hạc cũng không làm phiền, lặng lẽ quan sát anh ta vài giây. Tuân Hồng đột ngột lên tiếng: "Hai đứa cứ dắt chó đi tiếp đi. Anh có chút việc, về trước đây."

Đợi anh ta đi khỏi, Quý Dư Tích và Tuân Hạc mới nhìn nhau, Quý Dư Tích nhỏ giọng hỏi: "Có phải anh ấy nghi ngờ rồi không?"

Tuân Hạc cũng không chắc chắn: "Gợi ý rõ ràng đến mức này rồi, nếu anh ấy vẫn không nhận ra thì cũng đành chịu thôi. Chúng ta cũng không thể đích thân nói với anh ấy rằng chúng ta nghi ngờ Bong Bóng là con của chú hai, đúng không?"

__________

Ngày hôm sau, sau khi Quý Dư Tích tỉnh dậy, cậu ngạc nhiên biết được Tuân Hồng đã phá lệ bước ra khỏi nhà. Theo lời Tuân Hạc, Tuân Hồng có khi nửa năm còn chẳng bước chân ra khỏi cửa nhà cũ, lần này sáng sớm đã đến hỏi mượn chìa khóa xe của mẹ Tuân. Anh ta không có xe riêng, cần lái xe của gia đình để đi ra ngoài.

Tuân Hạc hỏi mẹ: "Anh họ không nói đi đâu làm gì sao ạ?"

Mẹ Tuân lắc đầu: "Nó không nói. Đứa nhỏ này bình thường ít khi gây chuyện, khó khăn lắm mới mở miệng một lần, mẹ cũng không tiện từ chối."

Tuân Hạc bèn nói khẽ với Quý Dư Tích: "Nhà chú hai cũng có mấy chiếc xe. Nếu anh ấy muốn ra ngoài, hoàn toàn có thể mượn của chú hai hoặc chị họ, nhưng anh ấy không làm vậy. Chứng tỏ việc anh ấy định làm không muốn để nhà chú hai biết."

Quý Dư Tích chớp chớp mắt, ra hiệu là mình hiểu rồi.

【Chắc chắn là đi làm xét nghiệm ADN rồi.】

Ban đầu theo kế hoạch của Tuân Hạc, họ sẽ ở lại nhà cũ hai ngày rồi dọn đến ở biệt thự của anh, sau đó đi chơi quanh thành phố C một chuyến cho đã. Nhưng vì chuyện của Tuân Hồng cứ treo lơ lửng trong lòng, hai người bàn bạc rồi quyết định ở lại nhà cũ thêm mấy ngày nữa. Bởi vì nếu làm giám định nhanh, chỉ vài tiếng là đã có kết quả, họ muốn xem lúc đó Tuân Hồng phản ứng như thế nào.

Kết quả là Tuân Hồng đi cả ngày không về, trời tối mịt vẫn bặt vô âm tín.

Lúc mọi người chuẩn bị nghỉ ngơi, thím hai Tuân dẫn theo cả nhà sang chất vấn mẹ Tuân, nói rằng mẹ Tuân đưa xe cho Tuân Hồng lái, giờ người mất tích rồi, liên lạc kiểu gì cũng không được. Còn nói nếu Tuân Hồng có mệnh hệ gì, bà ta nhất định sẽ không để yên.

Chú hai Tuân cũng âm dương quái khí nói: "Tôi biết anh chị nhìn Tuân Hồng nhà tôi không vừa mắt, giờ nó mất tích rồi chắc trong lòng anh chị hả hê lắm nhỉ?"

Ba Tuân thường trầm lặng, ít nói, bị em trai chỉ trích như vậy cũng tức đến mức đau cả ngực. Mẹ Tuân thì đáp lại ngay: "Chú hai nói vậy là sai rồi. Tuân Hồng cũng là cháu của chúng tôi, nó mất tích chúng tôi cũng rất lo lắng. Nhưng tôi thấy chú hai có vẻ chẳng vội vàng gì, có thời gian ở đây đổ vả cho chúng tôi mà không có thời gian đi tìm người."

Mặt chú hai Tuân lập tức đen xì.

Thím hai hoàn toàn bối rối, lúc đầu bà ta nghe chú hai nói có lý, Tuân Hồng trước khi đi có báo với chị dâu, giờ người mất tích đương nhiên phải tìm chị dâu đòi người. Nhưng chị dâu nói cũng đúng, việc cấp bách bây giờ là tìm người mà.

Tuân Hạc nhân cơ hội lên tiếng: "Chú hai đến chất vấn ba mẹ cháu, chi bằng thử nghĩ xem anh họ có phải chịu uất ức gì không? Hai ngày nay cháu thấy anh ấy cứ ủ rũ, giống như có nỗi khổ không thể nói ra."

"Anh ấy thì uất ức cái gì, vợ con đều không phải lo, chỉ lo bản thân mình vui vẻ. Ngày tháng thế này đến cả thần tiên còn muốn." Chị họ của Tuân Hạc đột nhiên lên tiếng.

Sắc mặt chú hai Tuân hơi biến đổi. Ông ta lén quay đầu trao đổi ánh mắt với Trác Á, Trác Á khẽ gật đầu.

Tất cả những điều này đều lọt vào mắt Quý Dư Tích. Xem ra họ vẫn muốn lén lút thông đồng, bắt Tuân Hồng phải ngậm bồ hòn làm ngọt đây mà.

"Cãi cọ cái gì!" Tuân lão gia vừa bước ra, cả căn phòng lập tức im phăng phắc.

Thím hai vội tiến lên, sụt sịt nói: "Ba, Tuân Hồng mất tích rồi. Sáng nay chị dâu đưa cho nó một chiếc xe, nó lái đi đến giờ vẫn chưa về, điện thoại cũng không gọi được."

Quý Dư Tích nhân lúc không ai chú ý, thầm thì với Tuân Hạc: "Liệu có phải thấy kết quả rồi anh ấy không chịu nổi cú sốc nên đã xảy ra chuyện gì không?"

Trước đó họ thực sự không nghĩ tới việc Tuân Hồng sẽ không về nhà cả ngày. Dù muốn làm loạn hay muốn giả chết thì cũng phải về nhà đã chứ, nếu không Tuân Hồng còn có thể đi đâu nữa?

Tuân Hạc cũng thì thầm: "Chắc là không đâu, anh họ anh không yếu đuối đến thế."

Thỏ gấp quá còn biết cắn người, Tuân Hồng chẳng lẽ lại không bằng một con thỏ sao. Nếu chuyện lần này có thể thay đổi tính cách cứ gặp chuyện là trốn tránh của anh ta thì cũng tốt. Còn nếu không thay đổi được, anh ta vẫn cứ một mực giả chết, thì...

Dù sao họ cũng phải chia tay thôi.

Trong lúc nói chuyện, mẹ Tuân đã thuật lại việc Tuân Hồng đến mượn xe, thực ra cũng chẳng có gì để nói vì Tuân Hồng không tiết lộ mình đi đâu.

Thím hai chớp lấy cơ hội chỉ trích mẹ Tuân: "Nó còn chẳng nói đi đâu làm gì mà chị dâu cũng dám đưa xe cho nó. Bao lâu rồi nó không tự lái xe, đúng là không phải con mình nên không biết xót."

Về điểm này, mẹ Tuân không thể phản bác.

Tuy nhiên, Tuân Hạc thì có thể bênh vực mẹ mình, anh bảo: "Vậy cũng chẳng thấy thím hai xót con mình chút nào. Nếu thực sự xót thì cả nhà ai cũng có xe, riêng anh họ cháu lại không có. Còn bảo bao lâu rồi anh ấy không tự lái xe, chẳng phải là vì không có xe sao? Nếu anh ấy có xe thì đã chẳng phải chạy sang đây mượn."

Thím hai bị nghẹn đến mức mặt đỏ bừng.

Chị họ của Tuân Hạc thấy tình hình không ổn, lập tức mỉa mai: "Nhà chúng tôi đâu có nhiều tiền như nhà các người, xe của tôi cũng là sau khi tôi mở studio riêng mới mua được."

"Đúng là mua sau này, nhưng chẳng phải là dùng chiếc xe chú hai tặng làm của hồi môn để đổi lấy sao?"

"Đừng cãi nhau nữa, nếu điện thoại không gọi được thì báo cảnh sát đi, tra định vị điện thoại của nó." Tuân lão gia chốt hạ một câu.

Chú hai lúc này vội nói: "Ba, nó là người trưởng thành rồi, chỉ vì nó không nghe máy mà báo cảnh sát thì có phải là quá chuyện bé xé ra to không. Hay là chúng ta cứ đợi một đêm, nếu đến sáng nó vẫn chưa về thì hẵng báo cảnh sát?"

Tuân lão gia nhìn ông ta, nói: "Tuân Hồng là con trai của anh, đương nhiên là do anh quyết định. Nhưng ngộ nhỡ xảy ra chuyện gì, anh cũng đừng oán trách ta và nhà anh cả anh không quan tâm."

Thím hai lập tức kéo áo chú hai, nhưng chú hai vẫn cứng cổ, không chịu đổi ý.

Quý Dư Tích đột nhiên thấy thương hại cho Tuân Hồng, anh ta mất tích mà ba mẹ, người thân ruột thịt của anh ta lại chẳng hề sốt sắng tìm kiếm, ngược lại việc đầu tiên họ làm là chạy đến trách cứ mẹ Tuân. Giờ ông nội bảo báo cảnh sát, họ lại có vẻ không bằng lòng.

Lúc này, người anh rể họ vốn ít khi lên tiếng đột nhiên lên tiếng: "Ba, mẹ, hay là báo cảnh sát đi ạ. Anh cả không phải người hay bỏ nhà đi đâu, chắc chắn là có chuyện gì đó nên mới không nghe máy, không về nhà. Đợi đến sáng mai, vạn nhất có biến cố gì thì hối hận cũng không kịp nữa."

Quý Dư Tích nghe vậy khẽ liếc nhìn hắn một cái, người anh rể họ này xem ra còn đáng tin cậy hơn những người khác trong gia đình chú hai.

Chị họ nhỏ giọng lầm bầm: "Anh ấy trưởng thành rồi, một đêm không về nhà cũng có sao đâu." Bị chồng liếc nhìn một cái, chị ta liền ngậm miệng lại.

Tiếp đó, thím hai Tuân kích động nắm lấy tay con rể: "Đình Kiệt, con nói rất đúng. Vậy chúng ta báo cảnh sát đi!"

Anh rể họ ngượng ngùng rút tay lại, cẩn thận nhìn chú hai Tuân một cái, hỏi: "Ba, ba thấy thế nào ạ?"

Chú hai Tuân đành phải đồng ý: "Vậy thì báo cảnh sát đi." Thực chất trong lòng ông ta nghĩ Tuân Hồng sẽ không xảy ra chuyện gì, đại khái là vì biết chuyện giữa ông ta và Trác Á có vấn đề nên nảy sinh hờn dỗi rồi bỏ nhà đi thôi. Thằng con trai này của ông ta bản lĩnh không lớn, nhưng tính khí thì không hề nhỏ.

Sau đó, mấy người họ bắt đầu tranh luận xem nên gọi điện thoại báo cảnh sát hay đến đồn cảnh sát luôn, nếu gọi điện thoại báo thì ai gọi là tốt nhất.

Không biết đã tranh luận bao nhiêu phút, bên ngoài bỗng có người hét lớn: "Hồng thiếu gia về rồi!"

Mọi người lập tức ngừng nói, thím hai Tuân là người đầu tiên lao ra cửa, thấy Tuân Hồng với khuôn mặt âm u từ bên ngoài bước vào. Thím hai không kìm được mà khóc rống lên, tay còn đập thình thịch vào người Tuân Hồng, vừa khóc vừa mắng: "Con đi đâu thế hả, đến cái điện thoại cũng không biết nghe sao? Có biết mọi người ở nhà lo lắng thế nào không hả?"

Tuân Hồng không nói gì, ánh mắt đảo qua từng người một, rồi nhấc chân bước từng bước đi vào trong. Anh ta dừng lại một chút trước mặt Trác Á, Trác Á căng thẳng đến mức nín thở. Anh ta lại đi đến trước mặt Tuân Tục, dừng lại chừng hai giây, mí mắt Tuân Tục giật liên hồi. Thằng con này của ông ta sao đột nhiên lại trở nên uy nghiêm như vậy.

Quý Dư Tích có một dự cảm mãnh liệt, cậu điên cuồng gào thét trong lòng: 【A a a a a anh ấy không định trực tiếp đâm thủng chuyện này ngay bây giờ đấy chứ?】

Cảm giác vừa mong đợi vừa căng thẳng bùng lên.

Tai Tuân Hạc bị tiếng hét của cậu làm cho đau nhức, không nhịn được mà đưa tay xoa xoa tai, rồi âm thầm kéo Quý Dư Tích lùi lại phía sau một chút. Đề phòng lát nữa ông nội anh có ra tay thì tránh bị vạ lây.

Tiếp đó, Tuân Hồng đột nhiên "pạch" một cái quỳ sụp xuống trước mặt Tuân lão gia.

Hành động này làm tất cả mọi người giật mình. Đặc biệt là Trác Á, cô ta sợ đến mức run bắn người, quay đầu nhìn sang Tuân Tục. Còn Tuân Tục thì bất an nhìn chằm chằm con trai mình. Về phần những người khác, ai nấy đều thấy kỳ lạ, không hiểu tại sao Tuân Hồng lại hành đại lễ như vậy. Tuy ông cụ có uy quyền rất lớn trong nhà họ Tuân, nói một không hai, nhưng ngày thường thế này cũng không cần thiết phải đột nhiên quỳ xuống.

Tuân Hồng ngẩng mặt nhìn Tuân lão gia, hai hàng nước mắt đã lăn dài trên gương mặt. Tuân lão gia cũng hơi ngạc nhiên, nhưng không đỡ anh ta dậy mà nói: "Con muốn nói gì thì nói đi."

Dường như ông cũng đã có dự cảm.

Tuân Hồng vừa khóc vừa nói: "Ông nội, con thực sự không biết phải làm sao nữa, ông nhất định phải giúp con."

Trác Á lập tức mặt cắt không còn giọt máu, lòng nguội lạnh như tro tàn.

"Con cứ thong thả nói." Tuân lão gia nhìn chằm chằm Trác Á vài lần, rồi dời mắt sang người con trai thứ hai.

Tuân Hồng liền từ trong ngực lôi ra một xấp tài liệu, hai tay dâng lên cho Tuân lão gia: "Ông nội, đây là báo cáo kết quả giám định huyết thống của Bong Bóng và ba con." Nói xong anh ta lại lôi ra một bản khác, cũng dâng lên cho ông: "Còn đây là của Bong Bóng và con."

Trác Á nghe đến đây, trực tiếp ngã quỵ xuống đất.

Tuân lão gia thậm chí không cần xem cũng đã biết chân tướng sự việc, ông tuổi cao hiểu rộng, vẫn có thể giữ được bình tĩnh. Những người khác trong Tuân gia từng người một đều sững sờ, vừa chấn động vừa hoang mang. Tuân Hồng mang hai bản báo cáo giám định huyết thống này ra là muốn chứng minh điều gì?

Ba của Tuân Hạc là người phản ứng nhanh nhất, từ trong sự mờ mịt ông dần đoán ra một khả năng, ôm lấy ngực nhìn Tuân Tục, trong sự chấn động còn mang theo vẻ thất vọng tột cùng. Tuân Tục đột nhiên cảm thấy nhục nhã, lập tức quát mắng Tuân Hồng: "Mày nói bậy bạ gì đó? Trên đời này có loại con trai nào đi bôi nhọ cha ruột mình không?"

Tuân lão gia đập bàn một cái "rầm": "Báo cáo giám định nằm rành rành ở đây, anh còn dám cãi!"

Tuân Tục rụt cổ lại, nhưng ngay sau đó lại lập tức ưỡn ngực lên: "Ai biết nó lấy báo cáo ở đâu. Vả lại trong bản báo cáo của cha con hay anh em đều sẽ hiển thị quan hệ huyết thống, nó chẳng phải là vu khống trắng trợn sao? Con và Bong Bóng chẳng lẽ không phải là huyết thống?"

Ba của Tuân Hạc càng thêm thất vọng: "Chú đừng chối nữa, xét nghiệm ADN có thể phân biệt được là quan hệ cha con hay là anh em."

Câu nói này vừa thốt ra, những người khác vốn còn đang bán tín bán nghi cũng lờ mờ hiểu ra sự thật, ai nấy đều mang biểu cảm như bị sét đánh ngang tai.

Ba của Tuân Hạc đi đến trước mặt ông cụ, vươn tay lấy bản báo cáo, trực tiếp lật đến trang cuối cùng, xem vài giây. Trầm mặc một hồi, ông hỏi Tuân Hồng: "Mẫu giám định của con không có vấn đề gì chứ?"

Tuân Hồng bi phẫn nói: "Con sợ bị nhầm lẫn nên đã đặc biệt ghi chú bên ngoài từng mẫu. Hai bản xét nghiệm được làm ở hai phòng xét nghiệm khác nhau, tuyệt đối không thể nhầm lẫn. Nếu mọi người không tin, chúng ta có thể đến hiện trường lấy mẫu ADN xét nghiệm lại một lần nữa!"

Tuân lão gia giận dữ đập bàn thêm lần nữa: "Tuân Tục, anh tự thú nhận đi!"

Tuân Tục nhìn Trác Á một cái, ánh mắt lộ vẻ sắc bén. Ông ta nói: "Bong Bóng là con của Tuân Hồng, là cháu nội của con. Con và Trác Á trong sạch, cứ làm rùm beng lên thế này Trác Á làm sao mà sống nổi nữa? Mọi người đều muốn ép chết nó à?"

"Anh không cần mang chuyện đó ra đe dọa tôi." Tuân lão gia nhìn về phía Trác Á: "Cô nói đi, Bong Bóng là con của ai. Chuyện giữa cô và thằng hai rốt cuộc là như thế nào."

Trác Á run rẩy, không thể đứng dậy nổi, mồ hôi nhễ nhại, hai hàm răng va vào nhau lập cập. Ánh mắt của mỗi người nhà họ Tuân lúc này giống như những mũi tên sắc nhọn, không ngừng bắn về phía cô ta.

Thím hai Tuân đột nhiên lao ra, giáng một bạt tai thẳng vào mặt cô ta: "Đồ tiện nhân!"

Trác Á đột ngột quay đầu trừng mắt nhìn bà ta: "Bà không có tư cách mắng tôi!"

【Oa, sao bị tát một cái mà lại trở nên cứng rắn lên thế nhỉ?】 Quý Dư Tích bắt đầu thấy tò mò. Trác Á đối diện với thím hai đáng lẽ phải vô cùng chột dạ mới đúng chứ? Hai người mà cô ta và Tuân Tục có lỗi nhất chính là thím hai và Tuân Hồng mà.

Thím hai Tuân trừng mắt nhìn Trác Á một cái đầy dữ tợn: "Ông cụ đang hỏi cô kìa, bị câm rồi hả?"

Trác Á ngẩng đầu nhìn Tuân lão gia, vô thức điều chỉnh tư thế, quỳ ngay ngắn giữa sảnh, cô ta nói: "Đứa bé đúng là của Tuân Tục."

Tuân Tục dường như cũng có chút bất ngờ, lập tức chất vấn: "Cô dám lừa tôi?!"

Đã mở lời được câu đầu tiên thì những chuyện sau đó cũng dễ nói ra hơn. Trác Á hít sâu một hơi, nói: "Con vốn chẳng phải con gái người bạn nào của Tuân Tục cả. Con chỉ là một cô gái đi làm thuê có gia cảnh nghèo khó nhưng có chút nhan sắc nên bị người ta dòm ngó. Tình cờ quen biết Tuân Tục, ông ta thấy con xinh đẹp nên đã c**ng b*c con. Sau đó ông ta muốn dùng tiền để dàn xếp, còn bảo con tự uống thuốc tránh thai, ông ta sẽ còn tìm đến con nữa."

"Chuyện đó kéo dài nửa năm, Tuân Tục thấy con không quấy phá, liền nảy sinh ý định muốn phát triển quan hệ tình nhân bí mật lâu dài với con. Nhưng ông ta nói, nếu để gia đình biết chuyện thì con sẽ sớm bị đuổi đi, nên ông ta phải nghĩ cách. Không lâu sau, ông ta dẫn một chàng trai trẻ đến gặp con, giới thiệu con là con gái của một người bạn có thân thế đáng thương. Lúc đó con hoàn toàn không biết đó là con trai của ông ta. Dưới sự thúc ép và sắp đặt của ông ta, con và Tuân Hồng bắt đầu qua lại với nhau. Sau này Tuân Hồng nói muốn cưới con, dẫn con về ra mắt gia đình, lúc đó con mới biết mối quan hệ cha con giữa bọn họ."

"Lúc đó con cũng thấy chuyện này quá b**n th**, muốn chia tay với Tuân Hồng. Nhưng Tuân Tục nói, ông ta chỉ có một đứa con trai này, nếu bỏ lỡ đứa con này thì ông ta cũng chẳng còn lý do nào khác để đưa con vào cửa nhà họ Tuân. Con đã ma xui quỷ khiến mà đồng ý lời cầu hôn của Tuân Hồng. Chuyện đứa bé trước đây con chỉ nghi ngờ, không dám chắc là của ai trong hai người họ. Nhưng giờ đã làm giám định thì chắc là không sai, quả thực khả năng cao là của Tuân Tục."

Những lời này nói ra như một quả bom nổ tung khiến người nhà họ Tuân ai nấy đều trợn mắt há mồm, không thốt nên lời.

Tuân lão gia nhìn Tuân Tục, rồi lại nói với Trác Á: "Những gì cô nói có phải là sự thật không?"

Trác Á ngẩng cao đầu: "Từng câu từng chữ đều là thật. Nếu có nửa lời gian dối xin cho con bị trời tru đất diệt."

"Cô im miệng! Đồ tiện nhân này dám to gan lừa tôi. Nếu không phải tại cô bảo đứa bé không phải của tôi, tôi có thể để cô sinh nó ra sao?!" Tuân Tục tức giận lao tới định động thủ.

Tuân lão gia tiện tay vớ lấy một tách trà, ném mạnh vào đầu Tuân Tục.

Tuân Tục loạng choạng, rồi cũng quỳ sụp xuống đất. Trên trán ông ta từ từ chảy xuống một vệt máu. Những người khác trong nhà họ Tuân càng im phăng phắc như ve sầu mùa đông.

Tuân lão gia nhàn nhạt nói: "Tuân Tục coi thường luân thường đạo lý, trơ trẽn vô sỉ, đạo đức suy đồi. Từ hôm nay trở đi trục xuất khỏi nhà họ Tuân, xóa tên khỏi gia phả."

Tuân Tục sững sờ, vội nói: "Ba, con biết sai rồi. Ba tha thứ cho con lần này thôi."

Tuân lão gia không hề lay chuyển, tiếp tục nói: "Ngày mai, bốn người các người chia nhau đi ly hôn đi. Tuân Tục, Trác Á và cả Bong Bóng đều phải rời khỏi nhà họ Tuân này. Tuân Tục, dù sao cũng là tình cha con, sản nghiệp đã chia cho anh trước đây tôi sẽ không thu hồi. Nhưng từ nay về sau mọi thứ của nhà họ Tuân không còn liên quan gì đến anh nữa."

Ông cụ xử lý chuyện này dứt khoát như vậy khiến phần lớn những người có mặt đều kinh ngạc.

Chị họ của Tuân Hạc ngẩn người, cũng quỳ xuống cầu xin cho ba mình: "Ông nội, chuyện của ba con tuy hoang đường, nhưng sao có thể đuổi ông ấy ra ngoài được ạ? Chi bằng cứ đuổi Trác Á đi là được rồi, đều do cô ta gây ra cả. Không có cô ta, gia đình chúng ta vẫn sẽ hòa thuận êm ấm mà."

Chị ta không chỉ tự mình cầu xin mà còn kéo theo cả Tuân Hồng: "Anh cả, anh nói một câu đi chứ. Anh không thật sự muốn đuổi ba ra ngoài đấy chứ?"

Tuân Hồng không thèm ngẩng đầu, im lặng không lên tiếng.

Chị họ Tuân Hạc trừng mắt nhìn Tuân Hồng một cái, lại nói: "Mẹ con ở trong nhà bao nhiêu năm nay chưa từng phạm lỗi gì, ông nội không thể bắt mẹ con ly hôn được. Mẹ con mà ly hôn với ba rồi thì sao dám ra ngoài nhìn mặt ai được nữa?"

Tuân lão gia nhìn thím hai Tuân, lúc này  bà vẫn còn chưa hoàn hồn sau cú sốc vừa rồi.

Tuân lão gia liền nói: "Mẹ chị có thể ở lại nhà họ Tuân, bà ấy vẫn là con dâu nhà họ Tuân. Còn chị, nếu muốn đi theo ba chị thì ta cũng không ngăn cản."

Chị họ lập tức câm nín.

Trác Á lúc này trái lại còn bình tĩnh hơn cả Tuân Tục, cô ta đứng dậy ngay ngắn, quay người đi thẳng về phòng thu dọn đồ đạc.

Tuân Tục vẫn chưa cam tâm, vẫn đang khổ sở cầu xin Tuân lão gia: "Ba, con thật sự biết sai rồi. Sau này con sẽ không bao giờ làm ra những chuyện hoang đường như thế nữa."

Đúng lúc này, anh rể Mã Đình Kiệt đột nhiên cũng xông ra, quỳ xuống trước mặt Tuân lão gia.

Mắt Tuân Tục sáng lên: "Đình Kiệt, con là tốt nhất. Con giúp ba cầu xin ông nội đi."

Mã Đình Kiệt dập đầu một cái trước mặt Tuân lão gia, nói: "Ông nội, con cũng muốn ly hôn. Xin ông chấp thuận ạ."

Quý Dư Tích: 【Cái gì?!】

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn