Tuân Hạc nhanh chóng sắp xếp xong hành trình và thông báo cho ba Quý, mẹ Quý ngay trong ngày hôm đó.
Ba Quý và mẹ Quý đều có chút không nỡ để cậu con trai út rời nhà, nhưng họ cũng nhìn thấy rõ sự mệt mỏi của Quý Dư Tích. Lần này vì chuyện của Đan Dư An, cậu thực sự đã kiệt sức, Tuân Hạc cũng là muốn để cậu được thư giãn một chút.
Vì vậy, dù không nỡ, cuối cùng họ vẫn đồng ý.
Bản thân Quý Dư Thận còn phải đi làm, nếu không anh cũng muốn đi cùng rồi. Quý Dư Khang thì nói mình có thể đi cùng, nhưng lớp học hè của anh kết thúc chóng vánh, anh và Thẩm Tê cũng phải chuẩn bị quay lại trường học. Dù sao năm học tới đã là năm tư, bất kể là xét tuyển hay thi cao học thì đều cần phải nỗ lực hơn nữa.
Cuối cùng vẫn chỉ có Quý Dư Tích và Tuân Hạc khởi hành.
Trước khi đi, Quý Dư Tích đặc biệt đến thăm Lâm Nhã. Cô bé vẫn đang ở nhà Vương An Hoa, Quý Dư Tích cũng muốn hỏi xem tương lai cô bé có dự định gì. Nếu cô bé không có nơi nương tựa, nhà họ Quý có thể chăm sóc cô, cậu cũng có thể, với danh nghĩa là một người anh trai.
___________
Vương An Hoa và Quách Ninh không ly hôn. Nói đúng hơn là An Thuật Thanh.
Nhưng An Thuật Thanh không muốn làm An Thuật Thanh nữa, liền thông qua Nguyên Tử Tịch, người hiện giờ đã quản lý An gia, báo cáo thông tin định danh của An Thuật Thanh thành trạng thái mất tích. Từ đó về sau, trên thế giới này chỉ còn lại Quách Ninh.
Sau khi xử lý xong những việc đó, Vương An Hoa muốn ly hôn với hắn. Ngay từ đầu hôn nhân của họ đã chỉ là một thỏa thuận. Vương An Hoa chỉ muốn lấy lại những thứ mẹ mình để lại. Nhưng Quách Ninh không chịu ly hôn, hai người chơi trò "em chạy anh đuổi" suốt hơn một tháng trời, cuối cùng Quách Ninh thực sự đã trở thành người chồng ở rể của Vương An Hoa. Vương An Hoa nói dì không muốn sinh con, vừa hay Quách Ninh cũng không muốn. Hắn nói khó khăn lắm mới có được những ngày tháng bình yên, không muốn có thêm biến cố nào khác. Hai người ăn ý nhau, trái lại còn sống những ngày tháng vô tư.
Không ngờ Vương An Hoa và Lâm Nhã lại khá hợp duyên.
Hôm đón Lâm Nhã về nhà, dì thực sự đã bị dọa cho một trận. Cô bé này cứ ngẩn ngơ, chẳng nói chẳng rằng, dì đã thức trông cô bé suốt một đêm. Kết quả nửa đêm vô tình ngủ thiếp đi, vừa mở mắt ra đã thấy cô bé đang đứng trên bậu cửa sổ, cửa sổ mở toang.
Vương An Hoa sợ đến mức tim muốn ngừng đập. Dì nhào tới giữ chặt lấy cô bé, nói: "Ở đây là tầng hai, nhảy xuống chỉ có gãy xương thôi." Lâm Nhã lúc này mới chịu đi xuống.
Trong lòng dì không phải là không có chút oán trách Lễ Thanh đã tìm cho mình một rắc rối lớn, nhưng khi nhìn vào đôi mắt đáng thương của cô bé, lòng dì lại mềm nhũn ra.
(Nhắc cho ai quên thì Lễ Thanh là tên của mẹ Quý nha)
Đến ngày thứ hai, Lâm Nhã đã mở miệng nói chuyện, câu đầu tiên cô bé nói là: "Ba con chết rồi."
Vương An Hoa nghe rất rõ ràng, nhưng không biết nên đáp lời thế nào.
Sau đó Lâm Nhã lại nói: "Con không hiểu, rõ ràng người thường xuyên cảm thấy không trụ vững được nữa là con, tại sao người chết trước lại là ba."
Điều này Vương An Hoa có thể giải thích, dì nói: "Ba con rất yêu con, ông ấy là vì cơ thể đau ốm, không muốn trở thành gánh nặng của con nên mới chọn cách đó. Ông ấy hy vọng con có thể sống tự do thoải mái."
Lâm Nhã bắt đầu rơi lệ.
Mẹ cô bé đã qua đời vì tai nạn khi cô bé còn rất nhỏ. Ba cô đã dồn hết tình cảm dành cho mẹ lên người cô, lúc nào cũng phải biết cô ở đâu, đang làm gì mới cảm thấy yên tâm. Từ nhỏ cho đến lúc lớn lên, cô bé không có lấy một người bạn. Bởi vì không ai có thể chịu đựng được cảnh hai cô bé chơi đùa, đi dạo phố mà sau lưng lúc nào cũng có một phụ huynh đi theo.
Có một lần Lâm Nhã tức giận, nói rằng ba cứ như vậy thì sẽ không ai muốn chơi với cô bé nữa.
Lần đó cô đi ra ngoài, ba cô thực sự đã không đi theo. Nhưng khi cô về nhà, cô phát hiện ba vẫn đứng nguyên tại vị trí tiễn cô đi để đợi cô về. Cô ở ngoài chơi với bạn cả ngày, ba cô đã đứng đó suốt một ngày. Vì đứng quá lâu, đôi chân của ông thậm chí không thể gập lại để bước đi. Thế nhưng trong lúc chờ đợi, ông hoàn toàn không nhận ra. Ông nói ông rất lo lắng, rất sợ con gái mình cũng giống như vợ mình, xảy ra chuyện ngoài ý muốn gì đó.
Lâm Nhã từ đó về sau không bao giờ ra ngoài chơi với bạn bè nữa, so với chính bản thân mình, cô bé yêu ba mình hơn.
Cô vốn tưởng rằng mình sẽ phải chịu đựng những ngày tháng như vậy ít nhất ba năm nữa, đợi đến khi cô vào đại học nói không chừng sẽ tốt hơn, thế nhưng ba cô lại buông sợi dây thừng đang siết chặt cô ra trước. Có phải ba đã phát hiện ra cô thực sự luôn nhẫn nhịn, khoảnh khắc ông chọn cái chết, có phải ông đã rất thất vọng về con gái mình không?
"Tiểu Nhã." Vương An Hoa ôm lấy cô, "Có thể có những phụ huynh không yêu con cái, nhưng ba con chắc chắn rất yêu con, con hẳn phải biết ông ấy yêu con đến nhường nào. Ông ấy rời xa con là hy vọng con có thể có một cuộc sống tốt đẹp hơn. Con còn nhỏ, sau này nhất định có thể sống một cuộc đời thật rực rỡ."
Vương An Hoa cảm thấy lời an ủi của mình thật sự rất sáo rỗng, nhưng Lâm Nhã vẫn khóc một trận trong lòng dì, khóc mệt rồi lại ngủ một giấc. Khi tỉnh lại lần nữa, trạng thái trông đã bình thường hơn nhiều.
Vương An Hoa thật lòng yêu quý cô bé này, ngoan ngoãn lại hiểu chuyện. Dì vốn dĩ luôn không có ý định sinh con, nhưng nhìn Lâm Nhã, dì lại thấy nếu có một đứa con gái như vậy thực sự rất tốt. Bản thân dì vốn không gần gũi với mẹ, từ nhỏ dì đã lớn lên ở nhà cũ họ Vương, gần như chẳng có cơ hội cảm nhận tình mẫu tử. Đến khi gặp Lâm Nhã, dì bắt đầu thắc mắc, sao lại có người không yêu con gái cơ chứ.
Dì nói với Quách Ninh: "Nếu em có thể sinh được một đứa con gái, không cần nuôi nấng, chớp mắt một cái đã lớn như Lâm Nhã thì tốt biết mấy."
Quách Ninh nhìn dì với vẻ kỳ lạ, "Vậy em có thể nhận nuôi Lâm Nhã mà, con gái đâu nhất thiết cứ phải tự mình sinh ra mới là con gái."
Vương An Hoa: "!!!"
Sau đó dì thực sự bắt đầu cân nhắc việc nhận nuôi Lâm Nhã. Đầu tiên là Lâm Nhã không còn người thân nào khác, hiện tại coi như là trẻ mồ côi, bản thân dì cũng đủ điều kiện, chỉ cần Lâm Nhã đồng ý thì chắc là có thể thực hiện được.
Nhưng trước khi bàn bạc với Lâm Nhã, dì muốn chung sống với cô bé thêm một thời gian nữa. Đợi giữa họ có tình cảm rồi, nói không chừng dì vừa nhắc đến là Lâm Nhã sẽ đồng ý ngay.
Tiếc là kế hoạch này đã bị Quý Dư Tích phá hỏng.
Quý Dư Tích và Tuân Hạc vào cửa không lâu đã chủ động hỏi Lâm Nhã: "Sau này em có dự định gì không?"
Vương An Hoa há hốc mồm, muốn ngăn cản cũng không kịp nữa rồi.
Lâm Nhã trái lại bình tĩnh hơn nhiều, cô nghiêm túc suy nghĩ rồi nói: "Em muốn đưa ba về quê, chôn cất cùng với mẹ. Sau đó..." Cô bé hơi do dự, "Em sống một mình chắc là được, chỉ lo nhà trường hoặc đơn vị nào đó sẽ đưa em vào cô nhi viện."
Cô bé có chút buồn bã. Cô bé là trẻ mồ côi chưa thành niên, rất có thể sẽ không được phép sống một mình.
Quý Dư Tích bèn nói: "Em có muốn về sống ở nhà họ Quý với anh không? Có ba mẹ anh, còn có hai anh trai nữa. Sau khi em đến, em có thể làm em gái của anh. Nhà anh không có con gái, mẹ anh luôn muốn có một đứa con gái. Bà sẽ đối xử với em cực kỳ tốt, bọn anh đều sẽ chăm sóc, bảo vệ em."
Vương An Hoa lập tức cuống lên, hay cho cái bà Lễ Thanh này, nhà bà đã một đống con trai rồi mà còn muốn tranh con gái với tôi nữa.
Dì mỉm cười lên tiếng: "Tiểu Nhã, con thấy ở chỗ dì có được không? Chúng ta không đi cô nhi viện, con cứ ở mãi nhà dì nhé? Nhà chúng ta chỉ có mình con là con thôi, chẳng phải tốt hơn cái nhà họ Quý có một lũ con trai kia sao. Dì cũng có thể chăm sóc tốt cho con, chắc chắn không thua kém gì nhà họ Quý đâu."
Quý Dư Tích ngẩn ra, nghi hoặc hỏi: "Dì Hoa, dì muốn nhận nuôi Lâm Nhã ạ?"
Vương An Hoa nhìn Lâm Nhã một cái, nói: "Dì muốn nhận nuôi Lâm Nhã, nhưng cũng phải xem ý của Lâm Nhã thế nào."
Dì thấy Lâm Nhã có chút luống cuống, liền lập tức nói: "Không vội đâu Tiểu Nhã. Trước khi con suy nghĩ kỹ, chúng ta sẽ không bàn về chủ đề này nữa. Khi nào con về quê, dì sẽ đi cùng con."
Quý Dư Tích bấy giờ mới biết Vương An Hoa thật lòng yêu quý Lâm Nhã và muốn nhận nuôi cô bé. Nếu Lâm Nhã có thể được Vương An Hoa nhận nuôi, đương nhiên là rất tốt. Bản thân Vương An Hoa là một người phóng khoáng tự tại, Lâm Nhã ở bên dì nhất định sẽ hạnh phúc hơn trước đây.
Trò chuyện thêm một lát, Quý Dư Tích và Tuân Hạc chuẩn bị cáo từ. Biết Tuân Hạc sắp về quê ở thành phố C, Vương An Hoa còn nhờ anh gửi lời chào chị họ giúp mình.
Tuân Hạc đều đồng ý hết.
Ra khỏi cửa, anh liền đưa Quý Dư Tích đi thẳng tới sân bay.
_________
Suốt dọc đường Tuân Hạc đều có chút phấn khích, anh kể cho Quý Dư Tích nghe về tình hình gia đình mình, tránh để Quý Dư Tích đến nơi thấy nhà đông người lại cảm thấy không thích nghi được.
Tuân Hạc nói, ông nội anh có ba anh em, ông là anh cả, có hai người em trai. Bà nội anh cũng là con cả, chỉ là đã qua đời từ nhiều năm trước. Ba anh cũng là anh cả, có một em trai ruột và hai em gái ruột. Tuy nhiên hai người cô này đều ở tỉnh ngoài, lần này Quý Dư Tích tới sẽ không gặp được. Nhưng chú của anh thì ở thành phố C, người chú này chính là một trong những mục đích mà Tuân Hạc mời Quý Dư Tích tới đây.
Ba anh chỉ có mình anh, còn nhà chú anh có hai người con, một là anh họ, một là chị họ của anh.
Quý Dư Tích tò mò hỏi: "Con của chú anh sao đều lớn tuổi hơn anh vậy?"
Tuân Hạc: "Chú ấy kết hôn sớm. Ba mẹ anh là tự do yêu đương, cái này không thể so sánh được."
Quý Dư Tích gật đầu, Tuân Hạc lại nói: "Nhà cũ của nhà anh có lẽ còn lớn hơn nhà ngoại anh một chút. Ông nội anh mời hai người em trai của ông cùng sống chung. Chỉ có hai người chú và thím của ba anh thôi, hàng con cháu thì không ở đó."
Quý Dư Tích vội hỏi: "Vậy anh xưng hô với họ thế nào?"
Tuân Hạc: "Ông hai, bà hai, ông ba, bà ba. Như vậy."
Quý Dư Tích lại gật đầu.
Tuân Hạc tiếp tục nói: "Ba mẹ anh cũng ở nhà cũ, gia đình chú thím anh cũng vậy, bao gồm cả vợ chồng anh chị họ nữa."
"Vậy nhà anh đông người thật đấy, em đến đó cũng ở lại nhà cũ sao?" Quý Dư Tích nghe mà thấy hơi đau đầu, cậu đại khái đếm sơ qua cũng mười mấy miệng ăn, không biết quà mẹ Quý chuẩn bị cho cậu có đủ chia không. Nếu sớm biết quan hệ họ hàng phức tạp thế này, cậu nhất định đã không đến.
Tuân Hạc vội nói: "Không cần đâu, chúng ta chỉ ở nhà cũ hai ngày thôi, sau đó thì về nhà anh ở nhé?"
"Nhà anh?"
"Biệt thự anh tự mua, bình thường anh về thành phố C đều ở một mình bên đó."
Quý Dư Tích kỳ lạ hỏi: "Anh không thích ở nhà cũ sao? Nhưng ba mẹ anh đều ở đó mà."
Tuân Hạc cười khổ: "Đợi em gặp người nhà anh rồi sẽ biết."
Nghe có vẻ như ẩn chứa nhiều câu chuyện, Quý Dư Tích cuối cùng cũng có chút mong chờ.
Sau khi đến thành phố C, mẹ Tuân còn sắp xếp xe cho họ. Tài xế vừa đón được hai người liền đứng thẳng người, hướng về phía Tuân Hạc gọi lớn một câu: "Hạc thiếu gia."
Quý Dư Tích lập tức quay sang nhìn anh, Tuân Hạc vô cùng không tự nhiên, giới thiệu: "Đây là tiểu thiếu gia nhà họ Quý."
Tài xế lại hướng về phía Quý Dư Tích đứng nghiêm chỉnh, lại gọi lớn một câu "Quý tiểu thiếu gia".
Quý Dư Tích: "..." Tuân Hạc nhất định là cố ý.
Tiếp đó tài xế nhanh chóng xếp hành lý của họ lên xe, rồi mở cửa mời hai người vào. Toàn bộ quá trình đều rất quy củ, nhìn là biết đã được huấn luyện bài bản. Quý Dư Tích thầm nghĩ: 【Quy củ nhà họ Tuân các anh lớn thật đấy, không lẽ gặp trưởng bối còn phải dập đầu đấy chứ?】
Tuân Hạc thầm cười, gặp trưởng bối thì không đến mức đó, nhưng chúc Tết thì đúng là phải dập đầu thật. Cái này anh cũng thực sự chịu không nổi, từ khi trưởng thành, lần nào Tết đến anh cũng liều mạng tìm lý do để không về.
Khi đến nhà cũ Tuân gia, đập vào mắt là loại cổng lớn kiểu cũ chỉ thường thấy trên tivi. Sau đó... cổng chính không mở, họ đi vào từ cửa phụ bên cạnh.
【Cái cổng này chắc chỉ mở vào ngày Tuân Hạc kết hôn thôi nhỉ.】 Quý Dư Tích lẩm bẩm nhận xét.
Tuân Hạc: "..."
Sau khi vào trong càng khiến người ta kinh ngạc hơn, hiện ra trước mắt là một hòn non bộ. Hai bên hòn non bộ đều có lối đi thông tới các khu nhà, nhưng rõ ràng không phải là nơi họ định đến.
Quý Dư Tích khựng lại: "Nhà anh rốt cuộc rộng bao nhiêu vậy? Không lẽ lát nữa còn có xe điện đến đón chúng ta đấy chứ?"
Cậu vừa dứt lời, thực sự có một chiếc xe điện chạy tới, giống như loại thường thấy trong các khu du lịch.
Quý Dư Tích: "..."
Tuân Hạc nhỏ giọng thì thầm: "Giờ thì em biết tại sao anh không muốn ở lại nhà cũ rồi chứ?"
Quý Dư Tích lặng lẽ gật đầu.
Xe điện dừng lại trước mặt họ, tài xế xuống xe lại cúi chào hai người, sau đó nói: "Lão gia đang đợi ở sảnh chính, đại gia và phu nhân cũng ở đó. Hạc thiếu gia, chúng ta đi thẳng qua đó nhé."
Quý Dư Tích bị mấy tiếng "gia" làm cho choáng váng. Tuân Hạc cũng cảm thấy hơi mất mặt, vội vàng kéo Quý Dư Tích lên xe, lập tức có người giúp họ xếp hành lý lên.
Suốt quãng đường này Tuân Hạc không nói gì, Quý Dư Tích thì quan sát phong cảnh hai bên. Quả nhiên là phủ đệ của gia đình quyền quý từ ngày xưa, được bảo tồn rất tốt, có lẽ đã tốn không ít tâm sức tu sửa.
Vài phút sau xe điện dừng lại, Tuân Hạc và Quý Dư Tích xuống xe. Quý Dư Tích nói nhỏ: "Em còn tưởng phải đi mất nửa tiếng nữa cơ."
Tuân Hạc: "..."
Anh dẫn Quý Dư Tích vào trong, Quý Dư Tích thấy chính giữa sảnh chính có một ông lão đang ngồi, tóc đã bạc trắng, râu cũng không ít, trông rất uy nghiêm. Nhưng ông có vẻ khá hiền hòa, vừa thấy Tuân Hạc liền cười lớn: "Cháu ngoan của ta cuối cùng cũng chịu về rồi!"
Ông đưa tay ra kéo Tuân Hạc, Tuân Hạc bước lên phía trước, bị ông nắm lấy vai vỗ vỗ: "Tốt, tốt, ngày càng có tinh thần đấy."
Tiếp đó ông chuyển ánh mắt sang Quý Dư Tích: "Đây là bạn của Tiểu Hạc nhỉ." Ông lại đưa tay về phía Quý Dư Tích.
Tim Tuân Hạc thắt lại, anh sợ Quý Dư Tích không thích cách chào hỏi này của ông nội.
Quý Dư Tích mỉm cười bước tới, gọi một tiếng "ông nội", để mặc ông lão quan sát mình. Ông lão cười ha hả, nắm lấy vai cậu vỗ hai cái, nói: "Tốt, tốt, cũng là một đứa trẻ ngoan."
Tuân Hạc lại dắt Quý Dư Tích đi gặp ba mẹ mình. Ba Tuân là một người đàn ông ít nói, gương mặt giống Tuân Hạc đến tám phần. Nhìn ông cứ như thấy được dáng vẻ của Tuân Hạc lúc trung niên, Quý Dư Tích cảm thấy thân thiết từ tận đáy lòng. Mẹ Tuân là một người phụ nữ có tướng mạo đoan trang, Quý Dư Tích cũng có ấn tượng rất tốt về bà.
Dưới sự dẫn dắt của Tuân Hạc, Quý Dư Tích chào từng người một. Không hiểu sao, cảm giác cứ như cảnh con dâu mới về nhà kính trà trưởng bối, cậu lập tức sợ tới mức rùng mình một cái.
"Có phải hơi lạnh không?" Mẹ Tuân quan tâm hỏi cậu.
Quý Dư Tích vội lắc đầu nói không lạnh.
Mẹ Tuân bèn nói: "Nhà cũ là vậy đấy. Người sợ lạnh thì mùa hè thậm chí chẳng cần bật điều hòa."
Bà lại nói với Tuân Hạc: "Đây là bạn con, con phụ trách chăm sóc cho tốt, đừng để Tiểu Tích cảm lạnh."
Tuân Hạc đồng ý, lại hỏi: "Chú hai của con đâu ạ?"
Mẹ Tuân đáp: "Chú ấy không có nhà. Mai rồi con hẵng đi chào hỏi họ sau. Giờ đưa Tiểu Tích đi nghỉ ngơi một lát, lát nữa sẽ dùng bữa sau."
Tuân Hạc gật đầu, đưa Quý Dư Tích đi nghỉ trước.
Quý Dư Tích thầm nghĩ: 【Thế này chẳng phải rất bình thường sao? Trước đó nghe Tuân Hạc nói, cứ tưởng là hang hùm miệng rắn không bằng.】
Tuân Hạc muốn nói lại thôi.
Tuân Hạc đưa Quý Dư Tích lên tầng hai, hóa ra kiểu nhà cổ này cũng có tầng hai. Tuân Hạc nói: "Tầng một sẽ hơi ẩm, tầng hai tốt hơn một chút. Dù sao cũng có điều hòa, nếu nóng quá chúng ta cứ bật điều hòa lên."
"Chúng ta?" Quý Dư Tích ngẩn ra một lát.
Tuân Hạc giải thích: "Chúng ta ở chung một phòng, ở giữa có vách ngăn." Nói xong, anh lại thấy chột dạ một cách khó hiểu, bèn bổ sung một câu, "Như vậy có được không em?"
Quý Dư Tích nhập gia tùy tục, đã có vách ngăn thì coi như là hai phòng rồi, chẳng có gì là không được cả.
Tuân Hạc giải thích tiếp: "Dù nhìn phòng ốc có vẻ nhiều, nhưng những phòng lâu năm không có người ở thì cũng không thể ở ngay được. Không chỉ dọn dẹp rất phiền phức mà không chừng sẽ có chỗ nào đó có vấn đề cần phải tu sửa. Ông nội anh năm nào cũng thuê đội bảo trì đến kiểm tra."
Quý Dư Tích tò mò hỏi: "Vậy những ngôi nhà cổ thế này chắc phải có nghĩa vụ bảo tồn đúng không?"
"Đúng vậy. Bây giờ rất hiếm cá nhân nào có nhà cổ như thế này, quy tắc hạn chế quá nhiều. Nhà này tuy đắt nhưng ở cũng không tiện lắm. Có khi chẳng thà bàn giao lại rồi dọn ra ngoài ở chung cư còn tốt hơn."
Anh nói xong, lại chột dạ liếc nhìn ra phía sau, "Lời này mà để ông nội anh nghe thấy, chắc chắn sẽ mắng anh là thằng cháu bất hiếu."
Tuân Hạc thừa hiểu, trừ khi nhà họ Tuân phá sản, không còn một xu dính túi thì nhà cổ này mới có khả năng đổi chủ.
"Anh đúng là sướng mà không biết hưởng. Bao nhiêu người ngưỡng mộ ghen tỵ còn chẳng được. Anh thì hay rồi, lại chê không tiện." Quý Dư Tích trêu chọc anh.
Trong lúc nói chuyện, hai người đã vào đến phòng, vali cũng được chuyển vào rồi. Tuân Hạc mở vali bắt đầu sắp xếp, còn Quý Dư Tích thì đi loanh quanh trong phòng quan sát.
Căn phòng được ngăn cách bằng một tấm bình phong, chỗ cửa vào có một cái tủ trưng bày, trên đó bày biện một số bình lọ và hộp gỗ. Quý Dư Tích không biết phân biệt thật giả, nhưng nghĩ nhà họ Tuân giàu nứt đố đổ vách như vậy chắc không đến nỗi trưng bày đồ giả. Cậu không dám động vào, chỉ đứng ngắm nghía một chút.
Một bên tủ trưng bày, sát tường có một chiếc bàn Bát Tiên, hai bên đặt hai chiếc ghế Bát Tiên. Sát vách bình phong phía ngoài có một chiếc giường La Hán ba mặt quây, kích thước rất lớn, một người trưởng thành ngủ dư dả. Chiếc bàn nhỏ trên giường đã được dời đi, thay bằng chăn đệm mới. Quý Dư Tích đoán buổi tối có lẽ cậu sẽ ngủ ở đây.
Bàn ghế Bát Tiên:

Giường La Hán:

Thế là cậu bước tới nhìn kỹ, vách quây của giường La Hán còn chạm khắc mấy hình người nhỏ, giống như đang kể chuyện vậy. Dù sao buổi tối cậu cũng ngủ đây, vậy... cậu nằm thử một cái chắc cũng được nhỉ? Chủ yếu là muốn xem mấy hình người kia đang kể câu chuyện gì.
"Em làm gì thế?"
Tuân Hạc thấy cậu lén lén lút lút định ngồi xuống giường La Hán, lập tức ngăn lại.
"Đây là giường của em đúng không?" Quý Dư Tích hơi ngại ngùng.
"Em nghĩ gì vậy, anh có thể để em ngủ bên ngoài sao? Giường của em ở phía sau kia kìa." Tuân Hạc chỉ tay ra sau bức bình phong.
Quý Dư Tích nghi hoặc đi vòng qua bức bình phong, rồi đứng sững lại. Khoảnh khắc này cậu mới thực sự có cái nhìn cụ thể về sự giàu sang của nhà họ Tuân. Phía sau bình phong lại là một chiếc giường Bạt Bộ, tuy không phải kiểu cổ xưa nhưng cũng vô cùng hoành tráng.
Giường Bạt Bộ:

Tuân Hạc lập tức theo tới, cảnh giác nhìn Quý Dư Tích: "Em đừng có cười nhạo anh đấy."
"Em nào dám!" Quý Dư Tích không nhịn được nhìn Tuân Hạc, muốn hỏi xem nhà anh rốt cuộc giàu đến mức nào.
Tuân Hạc lập tức giải thích: "Đây chỉ là chiếc giường bình thường thôi. Là do ông nội đóng cho anh khi anh chào đời, không phải đồ cổ đâu."
"Em sợ tối nay nằm trên giường này sẽ không ngủ được mất." Quý Dư Tích nói.
Tuân Hạc hơi do dự: "Nhưng chiếc bên ngoài kia nhỏ quá, anh sợ em bị lăn xuống đất."
Quý Dư Tích nghẹn lời, đúng là cũng có khả năng đó thật.
Tuân Hạc thấy cậu không có ý kiến gì nữa liền giục cậu đi tắm rửa thay quần áo. May mà thiết kế phòng tắm rất hiện đại. Quý Dư Tích tinh nghịch nói với Tuân Hạc: "Em còn tưởng giống như nhà vệ sinh kiểu ngày xưa cơ, dùng xong lập tức có người rắc tro thơm lên rồi mang đi cọ chứ."
"Em!" Tuân Hạc tức đến mức muốn đánh cậu một trận.
Quý Dư Tích lập tức đóng cửa phòng tắm lại.
Đợi Quý Dư Tích tắm xong bước ra, trong phòng có thêm một nhóc tỳ, một cậu bé khoảng năm sáu tuổi, cứ vây quanh Tuân Hạc gọi "chú nhỏ" này "chú nhỏ" nọ. Quý Dư Tích ngẩn ra, rồi thấy trong tay Tuân Hạc đang cầm hai con búp bê dài khoảng 20cm, cậu nhóc này chính là nhắm trúng hai con búp bê này mới bám lấy anh.
Tuân Hạc nghiêm túc nói: "Con trai không được chơi búp bê, nếu không buổi tối sẽ bị tè dầm đấy."
Cậu nhóc đáp lại: "Vậy sao chú nhỏ lại chơi được. Chú nhỏ không sợ tè dầm à?"
Tuân Hạc: "Chú nhỏ cũng không chơi, cái này là để cho người khác."
Quý Dư Tích đột nhiên thấy điềm chẳng lành, không lẽ là cho cậu đấy chứ.
Đang nghĩ ngợi, Tuân Hạc ngẩng đầu lên nhìn thấy cậu, lập tức như ném củ khoai nóng, đưa hai con búp bê cho Quý Dư Tích, rồi nói với cậu nhóc: "Anh trai này lạ giường, không có búp bê buổi tối sẽ không ngủ được đâu."
Cậu nhóc nhìn Quý Dư Tích với ánh mắt oán trách, Quý Dư Tích suýt chút nữa đã đưa búp bê cho nhóc rồi, không ngờ nhóc lại thốt ra một câu: "Được ạ."
Sau khi nhóc đi khỏi, Tuân Hạc mới nói: "Đó là con của anh họ anh."
Quý Dư Tích lại giật mình lần nữa: "Con của anh họ anh đã lớn thế này rồi?"
Tuân Hạc: "Sao thế? Anh ấy kết hôn sớm thì đương nhiên sinh con sớm thôi. Em thấy anh đang làm trì trệ nòi giống nhà anh à?"
Quý Dư Tích hơi đau đầu: "Lúc trước anh không nói là còn có trẻ con. Em không mang theo quà cho nhóc."
"Không cần tặng đâu, em tặng rồi sẽ hối hận đấy." Tuân Hạc nói đầy ẩn ý.
Ban đầu Quý Dư Tích không hiểu anh có ý gì, cho đến buổi tối khi gặp gia đình chú hai của Tuân Hạc, cậu mới lập tức hiểu được ý anh.
Trước đó mẹ Tuân có nói chú hai của Tuân Hạc không có nhà, bảo họ mai hẵng đi chào hỏi. Kết quả là đến giờ cơm tối, cả nhà chú hai đều xuất hiện. Từ nhỏ đến lớn tổng cộng bảy người, cùng nhau đi vào.
Quý Dư Tích thấy trong nhà ăn bày hai chiếc bàn tròn, quả thực chỉ có một chiếc là không ngồi đủ.
Tuân Hạc dẫn Quý Dư Tích đi chào hỏi từng người, Quý Dư Tích chào hỏi một lượt rồi lấy quà mẹ Quý chuẩn bị sẵn ra chia cho mọi người.
Thím hai của Tuân Hạc lập tức lên tiếng: "Cảm ơn Tiểu Tích nhé, quà cháu tặng tự nhiên đều là đồ tốt cả. Chúng ta ở nhà chẳng có mấy kiến thức, coi như lần này được mở mang tầm mắt."
Lời này nói ra nghe thật kỳ quặc, Quý Dư Tích bất giác cau mày. Cậu đã nói rõ đây chỉ là chút quà mọn không đáng tiền, vậy mà người thím hai này vẫn nói thế, là chê cậu tặng đồ không tốt sao?
Tuân Hạc lập tức tiếp lời: "Thím hai khiêm tốn quá. Đến cả việc mang ảnh có chữ ký và vật phẩm của ngôi sao mà cháu tặng bán lại với giá cao thím còn biết. Sao lại bảo là không có kiến thức được."
Quý Dư Tích: "!"
Một cô gái trẻ liền nói: "Tuân Hạc, là mẹ chị không biết nên mới lỡ bán mất thôi. Chuyện này có gì mà em cứ nhắc đi nhắc lại mãi thế chứ."
Thím hai Tuân vẻ mặt ngượng nghịu, nói: "Đúng thế, lúc đó thím không biết mà. Hèn gì sau này cháu không tặng chúng ta ảnh có chữ ký nữa, là vẫn còn giận thím hai sao?"
"Ai mà dám tặng nữa chứ. Thêm một lần nữa chắc fan xé xác cháu ra mất." Tuân Hạc cười lạnh.
Quý Dư Tích liếc nhìn Tuân Hạc, Tuân Hạc nhướng mày trấn an cậu.
Đúng lúc đó, người anh họ nãy giờ vẫn im lặng của Tuân Hạc đột nhiên nổi trận lôi đình nhảy dựng lên: "Con đã bảo là phải dọn ra ngoài sớm rồi. Mọi người có thể chịu đựng được sự mỉa mai của họ chứ con thì không! Mọi người không dọn thì để con tự dọn!"
Chú hai của Tuân Hạc cũng đập bàn rầm một cái đứng phắt dậy, quát: "Dọn cái gì mà dọn! Đây là nhà của chúng ta! Con là trưởng tôn của thế hệ này, dựa vào cái gì mà không được ở!"
Câu nói này thật đầy ẩn ý, ba mẹ Tuân Hạc nhìn nhau một cái rồi không nói gì. Tuân Hạc cũng hơi nghiêng đầu, nháy mắt với Quý Dư Tích.
Trong chốc lát, không ai lên tiếng. Một lúc sau, Tuân lão gia bước ra, đưa mắt nhìn quanh một lượt rồi nhàn nhạt nói: "Ầm ĩ xong rồi thì ăn thôi."
Chuyện vừa rồi coi như qua, mọi người lần lượt ngồi vào chỗ như thể chưa có chuyện gì xảy ra, chỉ để lại Quý Dư Tích trố mắt nhìn. Tuân Hạc lại âm thầm ra hiệu cho cậu, ý bảo lát nữa về phòng sẽ nói sau.
Tiếp đó, sau khi ông nội Tuân ngồi xuống, ông nói với chú hai của Tuân Hạc: "Tuân Tục, cái danh 'trưởng tôn' tự phong kia ngày nào cũng treo trên đầu lưỡi, anh thấy đắc ý lắm hả? Đáng tiếc là anh sinh muộn, nếu anh sinh trước anh trai anh hai năm thì Tuân Hồng đã là trưởng tôn danh chính ngôn thuận rồi. Còn cần anh phải luôn mồm nhấn mạnh thế à?"
Mặt Tuân Tục đỏ bừng lên: "Ba, con không có ý đó!"
"Anh có ý gì trong lòng anh tự biết rõ." Tuân lão gia liếc nhìn ông ta một cái rồi nói: "Ăn cơm."
Mọi người đều đã động đũa, chỉ có Quý Dư Tích là vẫn còn ngơ ngác.
Tuân Hạc khẽ huých vào tay Quý Dư Tích. Quý Dư Tích như chợt bừng tỉnh khỏi cơn mơ, đột nhiên gào thét trong lòng:
【Tuân Tục, cái tên kỳ lạ thế này mà mình lại không liên tưởng đến Tuân Hạc! Tuân Tục, đồng âm với 'tuần tự tiệm tiến'*. Ông ta có một đứa con riêng với chính con dâu của mình kìa!】
(* 荀续 (Xún Xù): Tuân (荀) Tục (续)
循序渐进 (Xún xù jiàn jìn): thành ngữ "Tuần tự tiệm tiến". Nghĩa là làm việc gì cũng phải theo thứ tự, đi từ bước thấp đến bước cao, từ dễ đến khó một cách dần dần.)
Tuân Hạc: "!!!"
Anh giật mình đến mức đánh rơi cả đũa xuống đất.