Đan Dư An cũng không nhớ rõ người đó có phải tên là Phương Chính Lương hay không, dù sao lúc đó cậu cũng chỉ nghe lỏm ngoài cửa, hơn nữa thời gian trôi qua cũng khá lâu rồi, cậu thậm chí còn không dám chắc người ta có phải họ Phương hay không.
Nhưng Quý Dư Tích thì lại đang phát sầu.
Bởi vì câu chuyện về Phương Chính Lương, cậu có ấn tượng. Trước khi nghỉ hưu, Phương Chính Lương là giáo viên, ly hôn với vợ từ rất sớm, hai con trai đều theo mẹ, ông ta chỉ chu cấp tiền nuôi dưỡng hàng tháng. Sau khi ly hôn, ông ta không đi bước nữa mà giữ trạng thái độc thân suốt hơn hai mươi năm.
Một người đàn ông khi còn trẻ không tính đến chuyện tái hôn, trái lại sau khi nghỉ hưu mới muốn tìm người kết hôn, chuyện này chắc chắn có vấn đề.
Vấn đề ở chỗ là, năm ông ta ly hôn, ông ta đã nảy sinh tình cảm với chính cô học trò của mình.
Quý Dư Tích liên kết các dữ kiện lại thì nhận ra rằng, cô học trò này chính là Sở Vân.
Năm đó ông ta 38 tuổi, Sở Vân mới 16. Ông ta không dám thổ lộ, nhưng trong lòng vô cùng giằng xé, thế nên ông ta thú nhận với vợ rồi ly hôn. Hai đứa con trai lúc đó một đứa 12 tuổi, một đứa 8 tuổi, người vợ giành quyền nuôi dưỡng nên cả hai đều không theo ông ta.
Đợi đến khi Sở Vân đỗ đại học, Phương Chính Lương cũng thấp thỏm liên lạc với cô, nhưng những lá thư ông ta gửi đi đều bặt vô âm tín. Ông ta nghĩ Sở Vân không thích mình, từ đó về sau không quấy rầy nữa, cũng luôn từ chối lập gia đình với người khác.
Vài năm sau, Sở Vân tốt nghiệp quay về chính ngôi trường mình từng theo học để giảng dạy, mà Phương Chính Lương lúc bấy giờ đã được điều chuyển sang trường khác làm hiệu phó. Phương Chính Lương luôn dõi theo Sở Vân, phát hiện cô vẫn chưa kết hôn.
Phương Chính Lương khi đó đã gần năm mươi tuổi, Sở Vân đang độ xuân thì. Ông ta biết rõ mình không xứng với cô, bèn nhờ người giới thiệu cho cô những thanh niên tài tuấn ưu tú, nhưng Sở Vân căn bản đến gặp cũng chẳng buồn gặp.
Cứ như vậy mười mấy năm nữa lại trôi qua, Phương Chính Lương thấy cô vẫn độc thân, một lần nữa nảy sinh ý định cùng cô đi nốt quãng đời còn lại. Bản thân ông ta tuổi tác tuy lớn một chút, nhưng Sở Vân cũng không còn trẻ nữa, ở độ tuổi của cô, muốn tìm một người đàn ông tốt hơn gần như là chuyện không thể. Đã như vậy, chẳng thà để ông ta chăm sóc cô. Đợi sau khi ông ta đi rồi, sẽ để lại toàn bộ tiền bạc cho cô.
Để thành công, Phương Chính Lương đã điều tra kỹ lưỡng hoàn cảnh gia đình cô, cuối cùng quyết định ra tay từ phía em trai cô, nhờ vậy mới có chuyện Đan Dư An bắt gặp em trai Sở Vân đến trường tìm cô.
Bởi vì Sở Vân vẫn như cũ không muốn xem mắt, không muốn bàn chuyện hôn nhân, em trai cô hết cách mới đuổi đến tận trường định thuyết phục cô.
Kết quả bị Đan Dư An gây gổ một trận ầm ĩ, khiến ai ai cũng biết.
Quý Dư Tích thậm chí có thể tưởng tượng được sau khi chuyện này bị mọi người biết đến, họ sẽ bàn tán sau lưng Sở Vân như thế nào. Họ sẽ không thấy chuyện Phương Chính Lương muốn cưới Sở Vân kém mình hơn hai mươi tuổi có gì sai, mà sẽ thấy Sở Vân là kẻ có tâm cơ, cho rằng cô muốn đi đường tắt nên mới bám lấy Phương Chính Lương. Ai bảo Phương Chính Lương thành đạt hơn Sở Vân chứ, dù ông ta có là một "cây bắp cải già" đã nghỉ hưu, thì Sở Vân vẫn là một "bà cô quá lứa" không ai thèm lấy.
Quý Dư Tích chỉ vừa suy nghĩ một chút đã cảm thấy nghẹt thở.
Phương Chính Lương là nhân vật phụ trong một thế giới nào đó mà Quý Dư Tích từng xuyên qua, trước đây cậu chỉ biết ông ta muốn cưới học trò cũ của mình nhưng không thành công. Giờ xâu chuỗi câu chuyện của hai thế giới lại, thật sự thấy Sở Vân đúng đen đủi.
Người ta vốn đang yên đang lành, cũng chẳng hề để tâm đến Phương Chính Lương, kết quả lại bị lão già này tơ tưởng cả đời.
Còn cả Đan Dư An nữa, chuyện này nếu không có cậu nhóc xen vào, chưa chắc đã biến thành như hiện tại.
【Sở Vân đúng là xui xẻo tám kiếp mới gặp phải hạng đàn ông tự phụ như Phương Chính Lương. Còn cả Đan Dư An nữa, mình thực sự phục luôn rồi!】 Quý Dư Tích gào thét trong phòng.
Còn ở dưới lầu, ba Quý, mẹ Quý cùng hai anh em Quý Dư Thận, Quý Dư Khang và cả Thẩm Tê đang gọi điện video với Quý Thanh Bạch. Họ đang dựa vào tiếng lòng của Tích Bảo hôm nay để phán đoán tình hình hiện tại.
Quý Dư Khang có chút không hài lòng với anh cả của mình: "Anh cả, anh cũng điều tra mấy ngày rồi, sao trái lại tra không được nhiều bằng Tuân Hạc thế?"
Quý Dư Thận nghe xong, mặt lập tức đen lại.
Đang định nói Tuân Hạc là ủy thác cho luật sư Chu điều tra, người ta là dân chuyên nghiệp, anh sao bì được, thì lại nghe Thẩm Tê thắc mắc hỏi: "Tại sao Tuân Hạc lại tra tư liệu của những người này? Không lẽ anh ấy cũng nghe được tiếng lòng của Tiểu Tích?"
Câu hỏi này vừa thốt ra, mọi người đồng loạt giật mình. Trước giờ họ chưa từng nghĩ đến khả năng này.
Mẹ Quý hơi ngập ngừng: "Không thể nào, Tuân Hạc chỉ là chơi khá thân với Tích Bảo thôi. Cậu ấy đâu phải người nhà mình, sao có thể nghe thấy chứ?"
Quý Dư Khang nhớ lại giả thuyết của mình, tuy vẫn chưa thể chứng thực, nhưng Tuân Hạc dù thế nào cũng không thể tự nhận mình là một thành viên của nhà họ Quý được. Thế là anh nói: "Chắc là Tích Bảo tự mình nhờ Tuân Hạc tra giúp thôi. Ngoài cái này ra, con thực sự không nghĩ ra lý do tại sao Tuân Hạc lại điều tra tư liệu của giáo viên đang dạy Dư An."
Mọi người ngẫm nghĩ, thấy so với việc Tuân Hạc có thể nghe thấy tiếng lòng của Tích Bảo, thì lý do này hợp lý hơn một chút, thế là ai nấy đều chấp nhận lý do này.
Tiếp đó, Quý Thanh Bạch nói: "Tạm thời không bàn những thứ đó nữa. Sở Vân là giáo viên chủ nhiệm của Dư An, em đã gặp cô ấy nhiều lần rồi. Lúc Dư An cãi nhau với em trai cô ấy xong, em đã đến trường thay Dư An xin lỗi. Cô ấy trông rất ôn hòa, còn khen Dư An nhiệt tình, nói nhờ có Dư An ra tay mới giúp cô ấy từ chối được hôn sự này."
"Cô ấy không trách Dư An làm chuyện này ầm ĩ khiến ai ai cũng biết sao?" Mẹ Quý lấy làm lạ.
Cùng là phụ nữ, bà rất rõ sức sát thương của dư luận. Mặc dù Sở Vân từ đầu đến cuối đều vô tội, nhưng luôn có những kẻ có thể từ đủ mọi góc độ không ngờ tới để phỉ báng cô. Nếu không phải Dư An làm to chuyện, những lời bàn tán này vốn dĩ không nên xuất hiện.
Quý Thanh Bạch hồi tưởng lại một chút rồi nói: "Cô ấy không trách Dư An đâu. Em nhớ lúc đó cô ấy còn rất vui vẻ nữa, bảo là vốn dĩ bản thân không muốn kết hôn, nhưng đối phương lại là một tiền bối có địa vị cao hơn cô ấy rất nhiều nên cô ấy đang khó xử không biết từ chối thế nào. May mà chuyện này ai ai cũng biết, cô ấy lập tức bày tỏ bản thân tuyệt đối không có ý định trèo cao, đường đường chính chính từ chối luôn."
Diễn biến này nằm ngoài dự tính của mọi người, mấy người nhìn nhau, nhất thời đều không lên tiếng.
Cuối cùng là Thẩm Tê mở lời: "Nếu nói như vậy, cô ấy không những không trách Dư An, mà trong lòng nói không chừng còn rất biết ơn Dư An đấy."
Quý Dư Khang gật đầu đồng ý.
Ba Quý trầm ngâm một lát rồi nói: "Thế này đi, dẫu sao Tích Bảo cũng coi cô ấy là đối tượng tình nghi lớn nhất, chúng ta cũng nên nỗ lực một chút. Thanh Bạch cứ để Dư An ở lại đó một thời gian, ít nhất phải đợi cuộc thi kết thúc rồi hãy về. Dư Khang, con và Thẩm Tê ở trường dạy học, có gặp Sở Vân không?"
Quý Dư Khang lắc đầu: "Nghỉ hè rồi ạ, trừ khi có nhiệm vụ gì đó, nếu không các giáo viên thường sẽ không đến trường."
Ba Quý suy nghĩ thêm một lúc, nói với mẹ Quý: "Tiểu Thanh, bà đi thăm hỏi Sở Vân một chuyến đi."
Mẹ Quý ngẩn ra, hỏi: "Tôi lấy danh nghĩa gì để đi bây giờ?"
Ba Quý nghĩ ngợi rồi bảo: "Cứ thẳng thắn một chút đi, cứ nói là bà mới nghe chuyện Dư An trước đây có mạo phạm em trai cô ấy, cảm thấy rất có lỗi. Bà cứ đề cập đến việc muốn bồi thường cho em trai cô ấy, rồi quan sát thái độ của cô ấy xem sao."
Quý Dư Khang hiểu ý ngay: "Ba, ba lo lắng cô ấy có thể vì em trai mà bất mãn với Dư An sao?"
Bố Quý: "Cũng khó nói, theo lời của Thanh Bạch thì bản thân cô ấy rất vui vì mối hôn sự không thành, nhưng lúc đó Dư An đâu chỉ đắc tội mình cô ấy, đi thăm dò một chút vẫn tốt hơn."
Mẹ Quý gật đầu, Sở Vân là một phụ nữ độc thân kém bà không bao nhiêu tuổi, mấy người đàn ông trong nhà đi thăm hỏi quả thực không tiện, Quý Thanh Bạch lại không thể về, đúng là chỉ có bà mới là người thích hợp nhất.
Bà nói: "Vậy tôi mua ít quà rồi dẫn Tích Bảo cùng đi nhé."
Quý Thanh Bạch nhắc nhở: "Chị dâu, đừng tặng đồ quý giá quá, quà đắt tiền cô ấy không nhận đâu. Vất vả cho chị dâu rồi!"
Mẹ Quý: "Chị hiểu mà. Em ở quê trông chừng Dư An cho kỹ, đừng để nó về sớm quá."
Sau khi nghe tiếng lòng của Tích Bảo về cuộc thi hùng biện tiếng Anh, bọn họ đều không muốn Dư An tham gia cuộc thi này. Không chỉ không muốn Dư An tham gia, họ còn từng bàn bạc xem có nên báo cáo hủy cuộc thi đó hay không. Cuối cùng hỏi ra mới biết, chỉ có mình Dư An là không tham gia tập huấn. Vậy thì còn gì để nói nữa? Tự mình lựa chọn thì tự mình gánh chịu hậu quả thôi.
Nhắc đến chuyện này, Quý Thanh Bạch thở dài: "Giáo viên tiếng Anh của Dư An ngày nào cũng gọi điện cho em, bảo là suất dự thi rất hiếm có, cả trường chỉ có vài người, Dư An lại rất có hy vọng đạt giải, mong gia đình khắc phục khó khăn cho Dư An tham gia. Em chỉ đành lấy cớ người lớn trong nhà bị bệnh để kéo dài thời gian, hy vọng bà cô sẽ không trách em!"
Cô chắp tay trước ngực thầm sám hối.
"Thà bây giờ đắc tội với giáo viên, còn hơn sau này chúng ta phải hối hận. Em cố gắng kiên trì thêm mấy ngày nữa." Mẹ Quý nói.
Quý Thanh Bạch đâu phải không hiểu đạo lý này, chỉ là mỗi lần nhận được điện thoại của giáo viên tiếng Anh, cô đều cảm thấy rất áy náy, nhưng lại không thể giải thích rõ lý do.
Trong lúc Quý Dư Tích còn đang sầu não không biết tiếp cận Sở Vân bằng cách nào, thì phía mẹ Quý đã sắp xếp xong xuôi. Ngày hôm sau, những người khác vẫn như bình thường, người đi làm thì đi làm, người đi học thì đi học, chỉ có cậu là bị mẹ Quý gọi lại. Khi mẹ Quý bảo hai người sẽ cùng đi thăm Sở Vân, mắt Quý Dư Tích mở to vì ngạc nhiên.
Sao mà trùng hợp thế! Cậu vừa mới muốn tiếp xúc với Sở Vân thì cơ hội đã đến ngay rồi?
Mẹ Quý thấy vẻ mặt cậu như vậy, tim liền đập thình thịch. Tích Bảo có nghi ngờ bọn họ không? Bà lập tức giả vờ càm ràm, nói: "Hôm qua có phải con lại lôi chuyện cũ của Dư An ra nói không?"
Quý Dư Tích bừng tỉnh đại ngộ: "Là chuyện em trai cô giáo Sở Vân ạ? Hôm qua con mới biết chuyện này nên hỏi Dư An vài câu."
Mẹ Quý nói: "Chuyện này cô của con đã xử lý rồi, mẹ cũng mới biết thôi. Dư An thấy con giận nên lại gọi điện cho mẹ, nhờ mẹ giải thích hộ nó một chút. Mẹ nghe xong cứ thấy không yên tâm, nên muốn đích thân qua thăm hỏi một chuyến. Mẹ có mua quà cho cô Sở Vân, con xem thử món nào thì hợp?"
Mẹ Quý bày mấy hộp quà ra cho Quý Dư Tích chọn, cậu chọn một sợi dây chuyền ngọc trai, cậu nhớ Sở Vân rất thích những thứ lấp lánh như thế này.
Tuy nhiên khi cầm hộp lên, cậu vẫn hỏi mẹ Quý một câu: "Mẹ, cái này không đắt chứ ạ?"
Mẹ Quý: "Không đắt, cái này chưa tới một nghìn tệ đâu, đắt quá có khi cô ấy không nhận."
Mẹ Quý vừa nói vừa chọn thêm một bộ mỹ phẩm mình thường dùng vẫn chưa bóc tem, để chung vào túi với sợi dây chuyền ngọc trai.
Tiểu Trần lái xe đưa họ đi. Trên đường, mẹ Quý chợt nhớ ra liền bảo: "Tích Bảo, đợi qua mùa hè này, trời không còn nóng quá nữa thì con đi thi lấy bằng lái xe nhé!"
Quý Dư Tích: "Vâng ạ."
Kể từ sau khi đóng xong bộ phim trước, Quý Dư Tích vẫn luôn rảnh rỗi. Mộ Đồng sắp đóng máy bộ phim thứ hai rồi mà cậu vẫn đang thất nghiệp ở nhà. Trong thời gian này có vài đoàn phim liên hệ cậu, nhưng đều bị Quý Dư Thận từ chối hết. Không phải chê vai diễn quá nhỏ thì cũng là chê kịch bản không hay. Quý Dư Thận quyết tâm muốn tạo ra một ngôi sao tỏa sáng lấp lánh, cái gì dành cho cậu cũng phải là tốt nhất, hoàn hảo nhất.
Dù vậy Quý Dư Tích thời gian này cũng không hề nhàn rỗi. Cậu đắm chìm vào hội họa, cải tạo phòng sách vốn để trống của mình thành phòng vẽ tranh, bốn bức tường treo đầy tranh của cậu. Mấy hôm trước Quý Dư Thận còn nói muốn tổ chức triển lãm tranh cho cậu, thật sự làm Quý Dư Tích giật mình một phen. Cậu vội vàng từ chối, bảo mình chỉ vẽ chơi cho vui thôi. Những người mở triển lãm tranh đều là bậc thầy, tiền bối trong nghề, cậu lấy đâu ra tư cách đó.
Lúc ấy Quý Dư Thận tuy không nói gì nhiều, nhưng vẫn đem từng bức tranh của cậu chụp lại hết, còn định đi in scan, không biết để làm gì.
Quý Dư Thận vẫn luôn canh cánh trong lòng bức tranh "Kim Long Xuất Hải" cậu tặng cho Tuân Hạc, cứ muốn Quý Dư Tích vẽ cho anh một bức khác. Tiếc là Quý Dư Tích không chịu, bảo là không vẽ ra được cảm giác như thế nữa rồi.
Điều này dẫn đến việc Quý Dư Thận nhìn Tuân Hạc càng ngày càng không thuận mắt.
Quanh quẩn ở nhà mấy tháng trời, dù sao cảm hứng sáng tác cũng dần dần cạn kiệt, Quý Dư Tích nghĩ đi thi lấy bằng lái xe cũng không tệ.
Tiểu Trần đang lái xe nhìn Quý Dư Tích qua gương chiếu hậu, nói: "Vậy để tôi sắp xếp."
Mẹ Quý ừ một tiếng.
Đến cổng khu nhà Sở Vân, Tiểu Trần đậu xe bên ngoài, mẹ Quý và Quý Dư Tích xách túi quà cùng đi bộ vào trong. Khi họ đứng trước cửa nhà Sở Vân thì vừa đúng mười giờ sáng.
Sở Vân đã biết trước phu nhân của tập đoàn họ Quý sẽ đến thăm, lúc lãnh đạo sắp xếp, cô còn tưởng mình nghe nhầm. Cô biết tập đoàn họ Quý hằng năm đều tài trợ cho trường, nhưng đều là cấp trên lo liệu, tại sao Quý phu nhân lại đi thăm một giáo viên nhỏ bé như cô?
Vì vậy từ sáng sớm, cô đã ngồi trong nhà với tâm trạng thấp thỏm không yên, luôn chờ đợi tiếng chuông cửa vang lên.
Khi chuông thực sự reo, cô hít một hơi thật sâu, vội vàng ra mở cửa.
Mẹ Quý tươi cười rạng rỡ, vừa gặp mặt đã xin lỗi trước: "Thật ngại quá, đột ngột đến thăm thê này, đã làm phiền cô Sở rồi."
Sở Vân mời hai người vào nhà, cười nói: "Đâu có ạ, bà có thể đến nhà tôi làm khách là vinh hạnh của tôi."
Nói đoạn, cô chuyển ánh mắt sang Quý Dư Tích đang đứng sau lưng mẹ Quý, có chút bối rối: "Đây là học sinh lớp nào vậy ạ?"
Quý Dư Tích tuy đã mười tám tuổi, nhưng nét trẻ con của thiếu niên vẫn chưa phai, Sở Vân nghi ngờ cậu là học sinh cấp ba cũng là chuyện bình thường.
Mẹ Quý bèn kéo Quý Dư Tích lại giới thiệu: "Đây là con trai út của tôi, tên là Dư Tích."
Sở Vân càng thêm mù mờ: "Quý phu nhân muốn để tiểu thiếu gia chuyển đến lớp chúng tôi học sao?"
"Không có, cô hiểu lầm rồi." Mẹ Quý không nhịn được cười, "Hôm nay thằng bé đơn thuần chỉ là đi cùng tôi thôi. Việc tôi đến thăm không liên quan gì đến nó."
Trong lúc hàn huyên, ba người đã ngồi xuống sô pha. Sở Vân rót trà cho hai người.
Sau đó, cô dè dặt hỏi: "Vậy Quý phu nhân tìm tôi có việc gì không ạ? Bà đừng trách tôi nói chuyện quá thẳng thắn. Tôi thực sự đoán không ra ý định của Quý phu nhân."
Cô là một người rất thẳng thắn. Thấy vậy, mẹ Quý cũng không vòng vo nữa, trực tiếp nói: "Chuyện là thế này, lớp cô có một học sinh tên là Đan Dư An, nó là cháu trai của tôi."
Sở Vân ngẩn ra vài giây, cuối cùng cũng phản ứng lại được.
"Đan Dư An là một học sinh rất tốt, tính tình cởi mở, lại hay giúp đỡ mọi người. Thành tích học tập thì càng khỏi phải bàn, tuy cuối kỳ có chút sơ suất nhưng kết quả vẫn rất đáng nể."
Sở Vân khen Đan Dư An một lượt rồi mới nói: "Đứa trẻ này kín tiếng lắm, chưa bao giờ nói về gia thế của mình."
"Đó là việc nên làm, chúng tôi cũng hy vọng các bạn cùng lớp cư xử với nhau thuần khiết hơn một chút. Thực ra cá nhân tôi cũng hy vọng giữ bí mật về mối quan hệ của nó với chúng tôi, mong cô Sở có thể thông cảm cho nỗi khổ của bậc phụ huynh chúng tôi." Mẹ Quý cười nói.
Sở Vân vội đáp: "Tất nhiên rồi, Quý phu nhân cứ yên tâm, tôi sẽ không nhiều lời đâu."
Mẹ Quý lại nói: "Nhưng hôm nay tôi chủ yếu vẫn là muốn thay nó xin lỗi một tiếng. Năm ngoái nó không biết nặng nhẹ, đã mạo phạm tới em trai cô. Sau đó em gái tôi đã đứng ra xử lý, tôi vẫn luôn không biết chuyện. Lần nghỉ lễ này mới nghe em gái nhắc tới, thật là ngại quá."
Sở Vân lục lại trong trí nhớ đoạn chuyện cũ này, đầu tiên là bừng tỉnh đại ngộ, sau đó mới nói: "Chỉ là chuyện nhỏ thôi mà, tôi còn phải cảm ơn em Đan Dư An đã đứng ra nói giúp tôi đấy. Quý phu nhân không cần đặc biệt đến xin lỗi đâu, bà nói vậy làm tôi ngại quá."
Mẹ Quý lặng lẽ trao đổi ánh mắt với Quý Dư Tích, lại nói: "Đứa em gái đó của tôi coi như do một tay tôi nuôi lớn. Nó hành sự cũng rất l* m*ng, có lẽ cân nhắc chưa đủ chu toàn. Tôi chủ yếu muốn hỏi xem, cô và em trai còn yêu cầu gì không? Tôi sẽ cố gắng đáp ứng, coi như là tạ lỗi thay cho thằng bé Dư An."
"Bà khách sáo quá rồi." Sở Vân có chút bối rối.
"Tôi nói thật lòng nhé, trước đây tôi cũng đã nói với mẹ của Đan Dư An như vậy rồi. Hôn sự không thành tôi rất vui, vì tôi căn bản không muốn lấy chồng. Đàng trai từng là thầy giáo của tôi, tôi nghe nói ông ta còn bỏ vợ bỏ con. Hạng người như vậy đừng nói là tôi không muốn gả, tôi có muốn kết hôn cũng chẳng thèm cân nhắc ông ta. Em Đan Dư An gián tiếp giúp tôi giải quyết rắc rối này, tôi biết ơn còn không hết, tôi còn định tặng em ấy một tấm bằng khen để bày tỏ lòng biết ơn nữa kìa."
Nói đến cuối cô bật cười một tiếng, mẹ Quý cũng kịp thời cười phụ họa theo.
Sở Vân tiếp tục: "Còn về em trai tôi, tôi không sợ Quý phu nhân cười chê, nó chính là một con đỉa hút máu. Những năm qua, chị cả chị hai của tôi đều bị nó hút sạch sành sanh, vậy nên giờ nó mới thò tay đến chỗ tôi. Quý phu nhân đừng hỏi nó có yêu cầu gì nữa, nó là hạng người vô liêm sỉ, mở miệng ra là dám đòi một tỷ đấy. Quý phu nhân cũng không cần cảm thấy có lỗi với nó, nó có bị đánh cũng là đáng đời. Huống hồ hôm đó Đan Dư An không hề động tay động chân, chỉ cãi nhau vài câu thôi."
Mẹ Quý quan sát kỹ cô, cảm thấy cô nói thật lòng, không khỏi thở phào nhẹ nhõm, lại cười nói: "Cô Sở đúng là người bộc trực. Nếu đã vậy tôi không làm phiền thêm nữa. Đây là một món quà nhỏ, không đáng giá gì, cô Sở giữ lại dùng nhé!"
Bà để túi quà lên bàn trà, Sở Vân từ chối vài câu, mẹ Quý khăng khăng nói không đắt tiền, bảo cô đừng khách sáo.
Dứt lời, bà lại dẫn Quý Dư Tích ra về.
Quý Dư Tích cuối cùng cũng có thời gian để suy nghĩ thấu đáo.
【Sở Vân này tính tình sảng khoái, thẳng thắn, xem ra không giống hạng người sẽ ghi hận Đan Dư An.】
Vốn dĩ Quý Dư Tích cho rằng Sở Vân có hiềm nghi lớn nhất, vì đối tượng duy nhất mà Đan Dư An xảy ra xung đột lại chính là em trai cô, mà cô trông có vẻ lại có tố chất của đệ khống. Nhưng nhìn thái độ của cô đối với em trai mình, có thể gạch bỏ các mác đệ khống rồi.
【Bây giờ gần như có thể loại trừ được cô ấy. Vậy còn ai khả nghi hơn không? Phương Chính Lương sao?】
Đan Dư An gián tiếp giải quyết rắc rối của Sở Vân, nói cách khác, chẳng phải là đã đắc tội với Phương Chính Lương sao? Phương Chính Lương dù sao cũng đã tơ tưởng Sở Vân hơn hai mươi năm, Quý Dư Tích nghi ngờ việc cưới được Sở Vân đã trở thành chấp niệm của ông ta. Kết quả là sắp xếp của ông ta không có tác dụng, Sở Vân từ chối hôn sự. Chuyện không thành, ông ta chắc chắn sẽ tìm hiểu tình hình, biết được chính Đan Dư An đã phá hỏng sắp xếp của mình, ông ta liệu có ghi hận Đan Dư An không?
【Phương Chính Lương ngoài chuyện ly hôn ra thì các phương diện khác lại rất sạch sẽ. Nếu ông ta sẵn lòng đặt đơn, nói không chừng cũng có thể trả nổi thù lao cho ba hệ thống.】 Quý Dư Tích lại nghĩ thêm một chút.
Mẹ Quý liên tục trao đổi tình hình với mọi người trong nhà trong nhóm chat nhỏ.
Bà gửi những suy đoán mới nhất của Quý Dư Tích vào nhóm, rất nhanh đã có người phản hồi.
Thẩm Tê: [Phương Chính Lương từng là hiệu trưởng trường cháu.]
Tiếp đó Thẩm Tê nói, năm anh tốt nghiệp cấp ba cũng là lúc Phương Chính Lương vừa vặn nghỉ hưu, anh là khóa học sinh cuối cùng mà Phương Chính Lương dẫn dắt. Hơn nữa, Thẩm Tê còn là thủ khoa trong kỳ thi đại học của trường năm đó, chính Phương Chính Lương đã đích thân trao thưởng cho anh.
Ba Quý rất vui mừng, trong nhà có nhiều học bá thật tốt.
Ba Quý: [Thẩm Tê, vậy việc đến thăm Phương Chính Lương phiền cháu nhé. Cháu có thể đưa Dư Khang đi cùng.]
Thẩm Tê: [Bây giờ cháu sẽ gọi điện cho hiệu trưởng Phương ngay ạ.]
Trong lúc Quý Dư Tích lại bắt đầu rầu rĩ không biết làm sao để thăm dò Phương Chính Lương, thì mấy người trong nhóm đều đã sắp xếp xong xuôi. Quý Dư Tích cảm thấy bó tay chịu chết. Phương Chính Lương đã nghỉ hưu rồi, trước khi nghỉ hưu cũng không có qua lại gì với tập đoàn họ Quý. Lần này nhờ cậy anh cả chắc chắn là không xong. Vậy có nên hỏi Tuân Hạc không nhỉ?
Nghĩ đến Tuân Hạc, Quý Dư Tích chợt nhận ra mình đã phạm một sai lầm: Cậu quên bẵng việc báo cho anh là hôm nay cậu không đi học!
Quả nhiên, Quý Dư Tích vừa mở điện thoại ra đã thấy một tràng dài tin nhắn hỏi thăm của Tuân Hạc.
Tuân Hạc: [Hôm nay em đến muộn à?]
Tuân Hạc: [Anh hai em và Thẩm Tê đều đến rồi, em không đi cùng bọn họ à?]
Tuân Hạc: [Em đi đâu thế? Hết một tiết rồi đấy.]
Tuân Hạc: [Không đi học thì báo anh một tiếng chứ, giờ cả lớp chỉ có mình anh là kẻ đi học ké. Anh xấu hổ đến nỗi ngóc đầu lên không nổi luôn rồi đây này.]
Tuân Hạc: [Mẹ kiếp! Anh hai em đúng là không phải người mà! Cậu ta gọi anh đứng dậy trả lời câu hỏi! Má nó, tiết này anh cũng không thèm học nữa!]
Tuân Hạc: [Anh chẳng qua chỉ hỏi cậu ta xem hôm nay em đi đâu thôi, cậu ta có cần công báo tư thù đến mức đó không?!]
Quý Dư Tích bật cười phụt một tiếng.
Mẹ Quý ngẩng đầu lên quan sát cậu, Quý Dư Tích vội vàng giải thích: "Không có gì đâu ạ, con vừa xem được một mẩu chuyện cười thôi."
Mẹ Quý muốn nói lại thôi, bộ bà mù chắc, rõ ràng là giao diện trò chuyện, làm gì có chuyện cười nào.
Quý Dư Tích lại không để ý đến biểu cảm của mẹ Quý, cậu cúi đầu vội vàng nhắn tin trả lời Tuân Hạc.
Quý Dư Tích: [Em xin lỗi, xin lỗi mà. Hôm nay em phải cùng mẹ ra ngoài có chút việc. Mẹ thông báo đột xuất quá nên em quên mất không báo cho anh.]
Tuân Hạc gần như trả lời ngay lập tức: [Anh cũng bỏ học rồi, khi nào em đi học lại thì báo anh một tiếng nhé.]
Quý Dư Tích bỗng thấy có chút tội lỗi, cậu biết Tuân Hạc cứ khăng khăng đòi đi học lớp dạy kèm là để tìm tư liệu cho bộ phim mới đang chuẩn bị. Đây là việc chính sự, ít nhất cậu cũng nên đồng hành cùng anh hoàn thành việc này cho tốt.
Quý Dư Tích: [Ngày mai em chắc chắn sẽ đi học.]
Tuân Hạc: [Vậy chốt thế nhé, hẹn gặp em ngày mai.]
Tuân Hạc: [Hôm nay em đi đâu với Quý phu nhân thế? Bận đến mức không rảnh xem điện thoại luôn à?]
Quý Dư Tích: [Chuyện dài lắm, để mai em kể anh nghe.]
Vốn dĩ cậu còn định hỏi xem Tuân Hạc có quen biết Phương Chính Lương không, nhưng lại nghĩ thôi cứ để mai rồi nói luôn một thể. Cậu còn phải bịa lý do nữa, không thể nói hết cho Tuân Hạc được.
Chẳng ngờ, đợi đến tối khi Quý Dư Khang và Thẩm Tê quay về, cậu mới biết tiết học ngày mai bị hủy, vì ngày mai Thẩm Tê phải đi thăm người thầy cũ, và anh hai sẽ đi cùng.
Quý Dư Tích: "Thầy giáo nào thế ạ?"
Thẩm Tê mỉm cười giải thích: "Là hiệu trưởng trường cấp ba của anh. Ông ấy giờ đã nghỉ hưu rồi. Anh thấy ông ấy đăng ảnh tốt nghiệp khóa của bọn anh lên vòng bạn bè, đoán là ông ấy nhớ học trò nên định ngày mai qua thăm."
Nghe thấy mấy chữ "hiệu trưởng đã nghỉ hưu", tim Quý Dư Tích khẽ xao động, vội hỏi thêm: "Tên là gì thế ạ? Em có quen không ạ?"
Thẩm Tê: "Hiệu trưởng Phương Chính Lương, chắc là em không biết đâu."
Quý Dư Tích: "..."
【Thật sự là quá trùng hợp rồi.】