Sau một trận binh hoang mã loạn, hai gã đàn ông vội vàng đỡ Bạch Tuyên lên xe, đưa thẳng đến bệnh viện.
Bọn họ vừa rời đi, đầu tiên Nguyên Tử Thần đứng ngơ ra đó sau đó chuyển sang quỳ xuống đất òa khóc nức nở.
Nguyên Tử Tịch không ngờ Bạch Tuyên lại yếu đến mức một cái tát cũng không chịu nổi. Cô ta còn đang thầm hoảng sợ thì thấy em trai suy sụp như vậy, liền không khỏi cảm thấy đau lòng.
Trong miệng cô ta chửi rủa Bạch Tuyên không tiếc lời, nhưng vẫn ngồi xổm xuống dỗ dành Nguyên Tử Thần.
Nguyên Tử Thần vừa khóc vừa rống lên với cô ta: "Chị đừng có chửi nữa!"
【Đúng là một kẻ si tình chính hiệu.】Quý Dư Tích thầm bình luận.
Cậu nhìn hai người bên ngoài xe rồi quay sang hỏi Quý Dư Thận: "Anh cả, có muốn xuống dỗ một chút không?"
Quý Dư Thận cũng nhìn về hướng đó, trầm ngâm mấy giây rồi đáp: "Chúng ta đi thôi."
Cả nhà không ai phản đối. Vốn dĩ cũng chỉ đến để ăn dưa, hiện tại ăn xong rồi, nên về là vừa.
Dù vậy trong lòng mọi người ai cũng đều có chút khó chịu. Bạch Tuyên đúng là phá nát tam quan, chẳng biết tự trọng là gì. Nguyên Tử Tịch tát cô ta một cái xác thật rất hả giận, nhưng đến mức bị động thai thế này thì cũng có phần quá đáng. Dù sao nếu đứa nhỏ không giữ được, ai nhìn vào cũng cảm thấy không ổn.
Mẹ Quý nhịn không được lên tiếng: "Chỉ là một cái tát, cũng không có ngã, chắc đứa bé sẽ không có vấn đề gì đi?"
Ba người đàn ông Quý gia chưa ai từng có kinh nghiệm về chuyện này, nên chẳng biết nói gì.
Quý Dư Tích đang bấm điện thoại, bỗng nhiên ngẩng lên: "Bệnh viện gần nhất là Bệnh viện Quý Khang, hình như là bệnh viện nhà mình đúng không?"
Nghe vậy, Quý Dư Thận đạp phanh xe cho dừng xe lại, nói: "Tích Bảo nói không sai, đúng là bệnh viện nhà mình."
Anh bắt đầu tìm thông tin liên lạc rồi gọi điện cho người trong bệnh viện.
Chờ cả nhà về đến nhà, tin tức từ bệnh viện cũng truyền đến, nói là đứa bé không giữ được.
Cả nhà họ Quý bỗng chốc trầm lặng.
Quý Dư Thận hỏi: "Còn người mẹ thì sao?"
Bác sĩ trả lời: "Mẹ đứa nhỏ đã qua cơn nguy hiểm, nhưng sau này muốn có con lại thì sẽ rất khó. Không phải tôi nói chứ, ban đầu mà bớt sinh hoạt vợ chồng, để thai ổn định hơn thì đâu đến nỗi. Mới đầu thai kì mà vận động kịch liệt quá, rất dễ sảy thai. Tổng Giám đốc Thận, người này là bạn của anh à?"
Nghe giọng điệu của bác sĩ, hình như đang ám chỉ muốn quy trách nhiệm liên đới.
Quý Dư Thận trong lòng cả kinh, vội vàng phủi sạch quan hệ: "Tôi không quen cô ấy. Ý bác sĩ là... đứa nhỏ là do họ tự làm mất, không liên quan gì đến cái tát đó chứ?"
Bác sĩ trầm ngâm hai giây rồi đáp: "Trước mắt thì nguyên nhân chính vẫn là do hoạt động vợ chồng khi mang thai. Tuy nhiên, chuyện đánh một cái tát dẫn tới sảy thai không phải là không có, chỉ là xác suất tương đối thấp."
Quý Dư Thận nói cảm ơn bác sĩ rồi cúp máy.
Cả nhà đều nhìn anh, anh liền thuật lại lời bác sĩ nói vừa nãy.
Mẹ Quý sốt ruột: "Chỉ sợ Bạch Tuyên sẽ không dễ dàng mà bỏ qua chuyện này."
Ý bà là Nguyên Tử Tịch có thể sẽ gặp rắc rối.
Ba Quý ở một bên bóp nhẹ vai vợ, an ủi: "Bà đừng lo quá, có Dư Thận lo rồi mà."
Kết cục của việc không cưới được người vợ tốt chính là thế đấy.
Quý Dư Tích và ba mẹ Quý đồng loạt nhìn Quý Dư Thận với vẻ mặt đầy cảm thông.
Tối hôm đó, Nguyên Tử Tịch không trở về Quý gia.
Buổi sáng ngày hôm sau, cô ta khóc lóc trở về, chưa đi tới cửa đã bắt đầu gào khóc: "Mẹ ơi, lần này mẹ nhất định phải giúp con!"
Ba Quý và Quý Dư Thận đã đi làm, trong nhà chỉ còn mẹ Quý và Quý Dư Tích.
Nghe tiếng cô ta khóc, mẹ Quý lập tức cảm thấy đau đầu, sai người gọi Quý Dư Tích xuống lầu, rồi ngồi vào chỗ mình trong phòng khách tầng một.
Mẹ Quý: "Đừng khóc nữa, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"
Thật ra, Nguyên Tử Tịch chưa nói, bà cũng đoán được đã có chuyện gì. Không ngoài dự đoán, vẫn là chuyện của Bạch Tuyên.
Quả nhiên, Nguyên Tử Tịch vừa khóc vừa nói: "Còn không phải tại cái con đàn bà rẻ tiền kia. Mẹ không biết đâu, bạn gái của Tử Thần đúng là cái loại chẳng ra gì. Cô ta bắt cá ba tay, đêm qua bị Tử Thần bắt gặp nên nó rất tức giận, tát cô ta một bạt tai, ai ngờ thế mà đứa nhỏ lại không giữ được!"
Cô ta hít sâu một hơi rồi tiếp tục gào khóc: "Bây giờ cô ta bám theo Tử Thần muốn đòi bồi thường, nói nếu không bồi thường thì sẽ kiện Tử Thần tội cố ý gây thương tích!"
Nói rồi, cô phịch một tiếng quỳ xuống trước mặt mẹ Quý, đôi tay ôm lấy đầu gối bà.
"Cô ta còn nói sẽ đi giám định thương tích. Con hỏi luật sư rồi, tình huống này rất bất lợi, xử lý không khéo thì phải ngồi tù. Mẹ ơi, mẹ nói con phải làm sao bây giờ?"
【Bà chị động tay mà lại đổ lên đầu em trai, chậc】
Quý Dư Tích cũng cảm thấy nhức nhức cái đầu, chủ yếu là vì bà chị dâu này khóc nhiều quá thể.
Mẹ Quý thấy hơi khó hiểu, tối qua chính mắt mọi người thấy là Nguyên Tử Tịch ra tay tát người, hôm nay lại bảo là em trai mình làm. Lúc bình thường thì gọi em trai ngọt xớt, đến lúc gặp chuyện là lôi em trai ra gánh nồi thay.
Có lẽ cô ta cảm thấy nếu nói mình vì em trai mà ra tay đánh người chỉ gây ra phiền toái lớn hơn.
Mẹ Quý day day huyệt Thái Dương, thật ra bà chẳng muốn can thiệp vào chuyện của Nguyên gia, thế nhưng người này lại là con dâu bà, cũng đành phải lo.
Bà kéo cô ta ngồi xuống bên cạnh mình, khuyên cô ta một chút: "Trước hết tới bệnh viện kiểm tra xem cô ấy có thực sự sảy thai hay không, rồi làm rõ nguyên nhân tại sao lại sảy thai, xem có liên quan gì đến cái tát kia không. Sau đó thuê một luật sư giỏi, chuẩn bị sẵn sàng cùng bọn họ kiện tụng."
Nguyên Tử Tịch sững người, vội lắc đầu: "Không được đâu mẹ. Nếu kiện ra tòa thì Tử Thần nhất định sẽ ngồi tù. Mẹ không biết đâu, bác sĩ nói cô ta có khả năng không thể có con được nữa. Luật sư bảo tình huống này thường bị xử ba năm tù. Tử Thần còn trẻ, con không muốn cả đời nó cứ như vậy bị hủy hoại."
Mẹ Quý liếc nhìn cô ta một cái: "Vậy con định làm thế nào?"
Nguyên Tử Tịch lí nhí như muỗi kêu, đè thấp giọng mà nói: "Dàn xếp giải quyết riêng bằng bồi thường ạ"
Quý Dư Tích nhướn mày, trong lòng trào phúng:
【Não úng nước à? Lần đầu tiên thấy có người tự úp chậu phân lên đầu mình như vậy đó.】
Mẹ Quý cũng nghĩ y như vậy, chỉ là Quý Dư Tích nói hơi thô. Bà gật đầu đồng tình, nhưng cũng không quên lườm cậu một cái.
Quý Dư Tích không thấy được cái gật đầu đó nhưng Nguyên Tử Tịch lại thấy được.
Cô ta cho rằng mẹ Quý đồng ý với ý kiến của mình, trong lòng vui vẻ, vội nói: "Hóa ra mẹ cũng nghĩ như vậy, vậy thì con yên tâm rồi. Con liền đi thương lượng với cô ta, bảo cô ta ký thỏa thuận chấm dứt ở đây."
Nói xong cô ta liền đứng dậy đi ra cửa.
Mẹ Quý không kịp phòng bị bất ngờ bị cô ta lên tiếng phát biểu thay, ngớ người mất vài giây rồi mới nói: "Mẹ nói đồng ý giải quyết riêng hồi nào?"
Nguyên Tử Tịch sững người, lập tức dừng bước, quay đầu lại nhìn Mẹ Quý, kinh ngạc hỏi:
"Mẹ vừa rồi không phải gật đầu rồi sao?"
Mẹ Quý nghẹn lời: "Con nhìn nhầm rồi."
Quý Dư Tích ngồi trên ghế sô pha cười đến mức suýt lăn ra đất. Mẹ Quý bất ngờ trừng cậu một cái.
Quý Dư Tích ngơ ngác: "?"
【Hở? Mẹ trừng con làm chi?】
Nguyên Tử Tịch không ngờ Mẹ Quý lại không đồng ý giải quyết riêng. Cô ta đứng ngồi không yên, do dự chốc lát, cuối cùng hạ quyết tâm thú nhận:
"Mẹ, con không dám nói thật với mẹ... Thực ra không phải Tử Thần đánh cô ta... là con."
Vừa nói dứt câu, cô ta nhịn không được lại òa lên khóc.
Quý Dư Tích cau mày:【Nếu thật sự là em trai bà chị đánh, chị tưởng mẹ còn rảnh rỗi ngồi đây nghe chị khóc à?】
Mẹ Quý lại gật gật đầu, nghĩ thầm con trai út đúng là ngày càng hiểu chuyện, cách nhìn nhận và cách nói chuyện đã khác hẳn trước kia."
Nguyên Tử Tịch nghĩ sau khi thẳng thắn, Mẹ Quý sẽ nổi giận hoặc ít nhất cũng phải phản ứng dữ dội một chút. Ai ngờ sắc mặt bà không hề thay đổi, cứ bình tĩnh như chưa có chuyện gì.
Trong lòng cô ta không khỏi thầm oán hận. Nếu hôm nay người gây chuyện là bất cứ ai trong ba anh em nhà họ Quý, bà nhất định không thể nào bình tĩnh như vậy. Chung quy cũng bởi vì mình chỉ là con dâu, là người ngoài, nên bà mới không quan tâm.
Cô ta rút khăn giấy lau khô nước mắt, mới nghe mẹ Quý chậm rãi lên tiếng:
"Dù có là con đánh thì chuyện vẫn phải xử lý bằng pháp luật. Trước tiên cứ điều tra rõ nguyên nhân sảy thai. Chưa chắc đã là do cái tát của con gây ra. Nhưng đúng là con có ra tay, theo pháp luật mà bồi thường một khoản cũng là chuyện nên làm."
Tuy ra tòa cũng vẫn phải bồi thường, nhưng có văn bản pháp luật trong tay, sau này đối phương có muốn gây khó dễ cũng sẽ gặp khó khăn. Hao chút sức lực nhưng đổi lại là yên ổn về sau.
Chỉ là Nguyên Tử Tịch hoàn toàn không cảm kích.
Cô ta dám tin nhìn mẹ Quý, thanh âm run nhè nhẹ: "Mẹ, lỡ như thua kiện thì phải làm sao bây giờ? Con sẽ phải đi tù thật đó. Mẹ không thể tàn nhẫn với con như vậy được!"
"Con có từng nghĩ đến nếu cô ta cầm tiền rồi một thời gian sau đổi ý, quay lại cắn ngược con một cái thì con có thể làm gì được?"
Mẹ Quý cố nén giận, nhẹ nhàng phân tích cho cô ta hiểu. Bây giờ mà không làm rõ chuyện này, đợi một thời gian nữa thì thật sự không thể xác định được nguyên nhân sảy thai.
"Mẹ đừng nói nữa!" Nguyên Tử Tịch sụp đổ, liên tục lắc đầu. "Con vẫn luôn biết mẹ không ưa gì con. Trong lòng mẹ đã có người con dâu ưng ý rồi, nên từ đầu mẹ nhìn con đã không vừa mắt. Có phải mẹ mong con ngồi tù để Dư Thận ly hôn với con, sau đó cưới người phụ nữ kia không?!"
Quý Dư Tích đang ngồi nghe mà trong đầu hiện ra một dấu chấm hỏi to đùng, người phụ nữ nào? Anh cả có chuyện gì mà mình không biết sao?
Mẹ Quý ngơ ngác, thất vọng đến cực điểm.
"Mẹ chưa bao giờ nghĩ đến chuyện để Dư Thận ly hôn với con. Quý gia chúng ta tuy không phải danh môn vọng tộc gì nhưng vẫn có gia phong đàng hoàng. Người nhà họ Quý chưa bao giờ trốn tránh trách nhiệm. Con gả vào đây ba năm rồi, cũng nên học được chút gì đó đi."
"Phải! Người nhà họ Quý các người sẽ không trốn tránh trách nhiệm! Nhưng còn Dư Thận thì sao? Anh ấy không phụ lòng con sao! Ba năm qua con sống thế nào, anh ấy có quan tâm không?" Nguyên Tử Tịch cười lạnh, giọng điệu quái gở không tả được.
Quý Dư Tích có chút sợ cô ta bùng nổ sẽ nổ luôn người khác, lén lút gọi điện thoại cho anh cả. Hồi nãy cậu xuống lầu liền nhắn tin cho anh cả, chẳng hiểu sao anh ấy còn chưa về.
"Nguyên Tử Tich, con nói chuyện thì cũng phải biết suy nghĩ" Mẹ Quý đứng bật dậy, biểu cảm âm trầm.
Đúng lúc này, một đôi tay nhẹ nhàng đỡ vai bà. Mẹ Quý quay đầu lại nhìn, là con trai cả Quý Dư Thận.
Nghĩ đến việc vừa rồi không biết anh đã nghe được bao nhiêu, mẹ Quý cảm thấy có chút không đành lòng, liền hỏi: "Sao con lại về? Chút chuyện này để mẹ xử lý là được rồi."
Quý Dư Thận đỡ mẹ ngồi xuống ghế: "Con chỉ về lấy tài liệu quên mang theo, không phải cố ý quay lại."
Anh liếc nhìn Nguyên Tử Tịch một cái, nói thêm: "Mẹ, mẹ cứ để Tử Tịch tự quyết đi. Nếu cô ấy muốn bồi thường thì cứ bồi thường."
Mẹ Quý cau mày, định lên tiếng, nhưng giọng nói lạnh lùng của Quý Dư Tích vang lên trước:
【Tại sao lại phải nhường nhịn chị ta? Rõ ràng là mẹ xử lý thỏa đáng hơn! Chỉ cần lên tòa thôi, chuyện này đúng sai rõ rành rành. Tại sao cứ phải để nhà mình gánh trách nhiệm dùm chị ta?】
Dĩ nhiên Nguyên Tử Tịch không nghe thấy tiếng lòng của Quý Dư Tích. Cô ta chỉ thấy Quý Dư Thận lại một lần nữa đứng về phía mình. Cô ta lập tức đứng lên, lau khô nước mắt, ngẩng đầu cố tỏ ra kiên cường rồi đi ra khỏi cửa.
Chờ không còn người ngoài, Mẹ Quý lúc này mới thở hắt ra, nghiêng đầu nói nhỏ với Quý Dư Thận:
"Dư Thận, mẹ biết con vì có vấn đề sinh lý, không thể sinh con, nên mới luôn nhường nhịn con bé. Mọi người đều biết chuyện này không thể đổ hết lên đầu Tử Tịch được. Nhưng con phải hiểu, con cứ dung túng nó mãi, có từng nghĩ đến hậu quả chưa?"
Quý Dư Thận im lặng không nói gì.
Ngược lại Quý Dư Tích thì mở to mắt, như thể bị sét đánh, không dám tin nhìn anh cả cậu:
【Gì cơ?! Anh cả mắc bệnh kín không có khả năng sinh con?!】
Quý Dư Thận cảm thấy có chút khó chịu. Nhưng nghĩ lại, Quý Dư Tích là em ruột anh, cũng đã trưởng thành rồi, không cần phải giấu giếm nữa.
Suy nghĩ một chút, anh cười khổ quay sang nói với mẹ Quý: "Chuyện này... trước cứ vậy đi đã. Sau này con sẽ để mắt đến cô ấy nhiều hơn."
Thấy anh như vậy, trong lòng mẹ Quý cũng rất khó chịu.
"Nếu không phải Nguyên Tử Tịch xen vào, phá đám hôn sự của con, con đã không phải cưới nó. Mà cưới thì cưới đi, lại trong lúc khám tiền hôn phát hiện con vô sinh. Nó cũng không rút lui, nói là vẫn muốn lấy, giờ mới thành ra thế này. Mẹ nhìn nó mấy năm nay ngày càng không ra dáng, sau này con chỉ có thiệt thân thôi."
Vừa nói, mẹ Quý lại nhớ tới lời con trai út từng tiết lộ, nói sau này anh cả có khả năng sẽ bị liệt nửa người, bị vợ bỏ, lòng càng thêm đau.
Số Dư Thận sao lại khổ như vậy chứ?
Quý Dư Thận nhẹ nhàng an ủi mẹ: "Mẹ đừng buồn, qua vài năm nữa Dư Khang, Dư Tích lập gia đình, sớm muộn gì mẹ cũng có cháu bế thôi."
Quý Dư Tích nghe đến đây, lông mày càng nhíu chặt lại. Cuối cùng không chịu nổi nữa, buột miệng nói ra một câu như sét đánh ngang tai:
【Khoan đã! Ai nói anh cả không có khả năng sinh con?! Hai người họ kết hôn ba năm không có con, vấn đề nằm ở trên người Nguyên Tử Tịch, được chưa?!】
Quý Dư Thận nhất thời sửng sốt.
Mẹ Quý ngơ ngác: Cái gì cơ?
Hai mẹ con đồng thời quay sang nhìn nhau, trong ánh mắt đều hiện rõ sự bàng hoàng và vẻ khó tin.