"Cô phát điên cái gì thế?" Đụng đến Quý Dư Tích, Quý Thanh Bạch không còn thấy buồn cười chút nào nữa. Cô nhíu mày nhìn Quý Hồng Bạch, cảm thấy đầu óc cô ta hình như có vấn đề.
Quý Dư Tích đúng là tai bay vạ gió, cậu còn chẳng dám nhìn Quý Hồng Bạch lấy một cái mà vẫn bị gắn cái mác ái mộ cô ta,. Thật là oan ức quá!
Đan Tĩnh Viễn âm thầm thở phào nhẹ nhõm, thế này là chứng minh được Quý Hồng Bạch tự mình đa tình rồi. Hắn như được giải oan, phấn khởi nói: "Tôi đã bảo cô ta phát điên rồi mà mọi người cứ không tin."
Quý Thanh Bạch lườm hắn một cái, chất vấn: "Vậy làm sao cô ta vào được phòng chúng ta? Cửa phòng còn có khóa mật mã cơ mà."
Không đợi người khác lên tiếng, Quý Hồng Bạch đã đắc ý nói: "Tất nhiên là anh rể nói cho em rồi."
Gương mặt vừa giãn ra của Đan Tĩnh Viễn lập tức nhăn lại: "Cô nói bậy! Tôi nói cho cô mật mã bao giờ!"
Quý Hồng Bạch liếc mắt nhìn hắn một cái, trách móc: "Anh rể, anh quên rồi sao? Chính là hôm mới lắp khóa ấy, anh bảo đặt cái mật mã nào đơn giản chút, ví dụ như dùng ngày sinh của Dư An là được."
Đan Tĩnh Viễn vắt óc suy nghĩ, thực sự không nhớ mình từng nói câu này, nhưng mật mã phòng đúng là ngày sinh của Dư An. Có lẽ lúc hắn nói chuyện với Quý Thanh Bạch đã bị cô ta nghe lén được.
Nhắc đến chuyện này, Quý Thanh Bạch mới nhớ tới con trai, vội vàng hỏi: "Dư An đâu?"
Náo loạn lớn thế này, con trai mà ở nhà thì mất mặt chết mất.
Đan Tĩnh Viễn đáp: "Tiểu Vương đưa nó đi học thêm rồi."
Quý Thanh Bạch buông lỏng tâm trạng, quay sang hỏi mẹ Quý: "Chị dâu, chị xem giờ phải làm sao?"
Hai người nhìn nhau, đều có chút lưỡng lự, tình trạng của Quý Hồng Bạch thế này có cần vào bệnh viện không?
Quý Dư Tích thầm suy tính: 【Mình cứ thấy Quý Hồng Bạch như đang phát bệnh ấy. Mình nhớ có loại bệnh gọi là "động kinh hoa đào", rất giống với triệu chứng của cô ta.】
Cái tên "động kinh hoa đào" này cậu từng nghe ký chủ và các hệ thống khác nhắc tới ở một thế giới nào đó, lúc ấy thấy lạ nên đã ghi nhớ.
Theo lý luận của ký chủ, động kinh hoa đào thực chất là một loại bệnh tâm thần. Thường phát tác vào mùa xuân nên mới có tên gọi đó. Người mắc bệnh này luôn tin chắc rằng người khác yêu mình và bám lấy không buông. Dù đối phương có từ chối thế nào, người bệnh vẫn cho rằng đó là thử thách của tình yêu.*
(Bệnh này có thật nha mọi người. Giới y khoa Trung Quốc nhận định, "động kinh hoa đào" hay còn gọi là căn bệnh ảo tưởng tình yêu, người bệnh tin chắc rằng có người đang yêu mình, dù người kia có từ chối hay phủ nhận. Bệnh phổ biến vào mùa xuân khi thời tiết thất thường, nội tiết trong cơ thể con người cũng thay đổi nhiều. Các triệu chứng chính bao gồm cảm thấy bản thân rất tốt, cảm xúc cao độ, dễ bị kích động, dễ mất bình tĩnh, nói quá nhiều, kiêu ngạo. Trường hợp nghiêm trọng có thể bao gồm hành vi phá hoại hoặc hung hăng.)
Xét theo mô tả thì rất khớp với Quý Hồng Bạch.
Quý Thanh Bạch và mẹ Quý lại lén quan sát Đan Tĩnh Viễn, xác định hắn không nghe thấy tiếng lòng của Dư Tích, thế là ngầm trao đổi ánh mắt. Thực ra nãy giờ Dư Tích đã nói thầm trong lòng mấy lần rồi, chỉ là họ tranh luận quá hăng nên không nhận ra.
Mẹ Quý nói: "Để chị gọi cho viện trưởng Chu, đưa nó đến bệnh viện kiểm tra xem sao. Nó có vẻ bị bệnh không nhẹ đâu."
Đan Tĩnh Viễn tiếp lời: "Vậy chúng ta xuất phát thôi."
Cả nhà năm người chia làm hai xe, Quý Dư Tích tất nhiên đi cùng mẹ Quý.
【Hóa ra đây mới là sự thật đằng sau vụ việc em họ leo giường!】 Quý Dư Tích cảm thán trong lòng.
Cậu chỉ nhìn thấy một đoạn tình tiết trong câu chuyện của Quý gia rằng: Vì người em họ ngủ với chồng mình mà cô và chú ly hôn, sau đó chú cũng rời khỏi tập đoàn Quý thị.
Mẹ Quý trầm tư quan sát con trai út qua gương chiếu hậu.
Hóa ra Tích Bảo có thể tiên tri kết cục của một sự việc, nhưng quá trình thì có chỗ biết chỗ không. Có lẽ đây là lý do cậu biết kết cục của người nhà họ Quý nhưng lại không biết tại sao họ lại rơi vào kết cục đó.
____________
Khi đến bệnh viện, Đan Tĩnh Viễn đi làm thủ tục đăng ký, Quý Thanh Bạch chịu trách nhiệm giữ chặt Quý Hồng Bạch vì sợ cô ta chạy mất. Mẹ Quý thì liên lạc với viện trưởng Chu để hỏi cụ thể cách điều trị loại bệnh này.
Quý Dư Tích buồn chán đưa mắt nhìn khắp đại sảnh, kết quả lại tình cờ phát hiện ra một người quen.
"Anh cả!" Quý Dư Tích vội vàng gọi lớn.
Quý Dự Thận định vị chính xác vị trí của em trai trong đám đông, vẫy vẫy tay. Một lát sau, anh bước tới, tò mò hỏi: "Sao Tích Bảo lại ở bệnh viện?"
Quý Dư Tích nói: "Không chỉ em, còn có cô, chú và mẹ nữa. Quý Hồng Bạch phát bệnh rồi, hình như là bệnh tâm thần."
"Tích Bảo, lại đây!"
Cậu vừa mới mở lời thì Đan Tĩnh Viễn đã đăng ký xong, Quý Thanh Bạch ở cách đó không xa gọi cậu.
"Đến đây!" Quý Dư Tích đáp một tiếng, kéo Quý Dự Thận cùng đi qua.
Ai ngờ Quý Hồng Bạch vừa thấy Quý Dự Thận liền mỉm cười: "Dự Thận à, cho dù cháu có vội vàng đến bệnh viện thăm cô thì cũng vô ích thôi. Cô không thể nào thích cháu được, cô chỉ thích anh rể thôi."
Nói xong, cô ta định vươn tay ôm lấy cánh tay Đan Tĩnh Viễn.
Sắc mặt Đan Tĩnh Viễn lại một lần nữa đen như nhọ nồi, hắn lùi lại một bước, nấp sau lưng Quý Thanh Bạch.
Quý Thanh Bạch dốc sức kéo Quý Hồng Bạch lại, bắt cô ta ngồi xuống ghế chờ. Bên này vừa mới yên ổn, cô vừa ngẩng đầu đã thấy một bà thím ngồi ghế đối diện đang nhìn bọn họ với ánh mắt kỳ lạ.
Bà thím chắc chắn đã nghe thấy câu nói vừa rồi của Quý Hồng Bạch.
Quý Thanh Bạch thầm rủa một tiếng xui xẻo, ngoài miệng vẫn phải giải thích: "Đầu óc cô ấy có bệnh, bọn tôi đang đưa cô ấy đi khám."
Bà thím "ồ" một tiếng, ánh mắt chuyển thành đồng cảm: "Thế thì mấy người vất vả rồi."
Đợi thêm một lúc, bác sĩ gọi đến số của Quý Hồng Bạch. Sau một hồi kiểm tra, kết quả cuối cùng hoàn toàn trùng khớp với dự đoán của Quý Dư Tích: Quý Hồng Bạch được chuẩn đoán mắc bệnh động kinh hoa đào.
Mẹ Quý thảo luận với viện trưởng Chu xong liền làm thủ tục nhập viện cho Quý Hồng Bạch, sau đó bảo Quý Dư Thận thử liên lạc với người thân của cô ta.
Bệnh này nghe thì rắc rối nhưng thực ra có thể chữa khỏi. Chỉ là Quý Hồng Bạch mắc bệnh tâm thần loại này có lẽ liên quan đến việc cô ta hai lần mất đi người thân, dẫn đến nội tâm trống rỗng, cô đơn.
Bác sĩ cũng nói tốt nhất nên để người nhà đón về chung sống. Thế nhưng chồng và con của Quý Hồng Bạch từ lúc đuổi cô ta đi đã không thèm đoái hoài, dù có liên lạc được e là cũng khó mà đón về. Còn ba cô ta, từ sau lần cãi vã trước lại càng đòi đoạn tuyệt quan hệ, khả năng đón đi cũng rất thấp. Nếu không còn cách nào khác, chỉ đành đưa cô ta vào viện dưỡng lão của Quý gia.
_____________
Sau khi làm xong thủ tục nhập viện, cả nhà bàn bạc và quyết định để Quý Thanh Bạch và Đan Tĩnh Viễn về nhà trước. Một là vì Dư An đi học về cần có người ở nhà, hai là Quý Hồng Bạch nằm viện cần Quý Thanh Bạch về thu dọn ít đồ dùng cá nhân mang đến.
Quý Thanh Bạch về nhà lấy vài bộ quần áo, và không ngoài dự đoán, cô tìm thấy vài món trang sức của mình trong hộp đồ của Quý Hồng Bạch. Cô thở dài, suy nghĩ một lát rồi cuối cùng vẫn gói hết lại cho Quý Hồng Bạch.
Khi cô quay lại bệnh viện, lại phát hiện có một người quen cũ đã đến. Người đến chính là ba của Quý Hồng Bạch.
Vốn dĩ mọi người đều nghĩ chồng và con cô ta có khả năng đón đi hơn, không ngờ sau khi báo tin, bên kia đến một cuộc điện thoại cũng không thèm gọi đến.
Đối với người chồng của cô mình này, nhà họ Quý thực ra không có ấn tượng sâu sắc. Thực tế, Quý Thanh Bạch là người tiếp xúc nhiều nhất vì hồi nhỏ cô hay chạy sang chơi với Quý Hồng Bạch. Trong ký ức của cô, ông rất trầm mặc, ít nói, từ khi rời khỏi Quý gia chưa từng quay lại. Bây giờ nhìn lại, chỉ thấy chân mày ông giãn ra, không có nếp gấp, nhìn có vẻ sống rất thư thái.
Ông nói, ông đến để đón Quý Hồng Bạch. Ông đã có lỗi với mẹ Quý Hồng Bạch, không thể lại có lỗi với con của bà ấy.
Quý Dư Tích nghe vậy lập tức cà khịa: 【Đã có lỗi từ lâu rồi. Nếu ông làm cha mà có trách nhiệm một chút thì Quý Hồng Bạch đã không bỏ trốn theo trai để rồi thê thảm đến mức này.】
Quý Thanh Bạch im lặng hồi lâu mới hỏi: "Cô của cháu... có phải vì biết chuyện của chú nên mới sinh bệnh rồi qua đời sớm không?"
Người đàn ông đã ngoài sáu mươi cũng im lặng một lúc, rồi nói: "Chuyện giữa chúng ta rất phức tạp. Ta, cô của cháu và 'tiên sinh' hiện tại của ta thực ra là bạn học. Khi còn trẻ, cô cháu đại khái đã biết mối quan hệ của bọn ta. Sau khi bọn ta chia tay, cô cháu hỏi ta có muốn thử với bà ấy không. Lúc đó ta nghĩ, nếu ông ấy có thể cưới vợ sinh con quay lại cuộc sống bình thường, tại sao ta lại không thể? Thế là ta kết hôn với cô cháu. Đó là một quyết định sai lầm, vì làm chồng người ta không hề dễ dàng. Sau này, có lẽ cô cháu đã hối hận, ta cũng không biết bà ấy đã sinh Quý Hồng Bạch với ai."
"Cái gì?!"
Quý Thanh Bạch sững sờ, người nhà họ Quý đồng loạt lộ ra vẻ mặt kỳ lạ, rõ ràng trước đó không ai biết bí mật này.
Quý Dư Tích cũng rất bất ngờ.
Người đàn ông mỉm cười trấn an: "Bà ấy xứng đáng có một đứa con. Ta hỏi bà ấy có muốn ly hôn không, bà ấy không đồng ý. Sau khi Hồng Bạch ra đời, bọn ta vẫn sống như một gia đình cho đến khi bà ấy ngã bệnh. Bà ấy bảo ta rằng bà ấy đã hối hận từ lâu. Thực ra ta biết, nếu không có ta, bà ấy đã có thể gả cho một người tốt, sống an ổn cả đời. Nhưng bà ấy lại kết hôn với ta, có một đứa con trên danh nghĩa, chỉ có thể bị giam cầm trong cái lồng không có tình yêu."
Lại là một khoảng lặng.
Ông tiếp tục: "Bà ấy nói đã nghe ngóng được người kia đã ly hôn, dường như vẫn chưa quên được ta. Nếu ta muốn, có thể rời khỏi đây để sống cùng ông ấy. Bà ấy lại nói bản thân ích kỷ hy vọng ta có thể chăm sóc Hồng Bạch đến khi nó trưởng thành. Ta nói với bà ấy rằng ta sẽ không quay lại với người kia, sẽ tiếp tục chăm sóc tốt cho bà ấy và Hồng Bạch, bảo bà ấy yên tâm."
Ông như rơi vào trầm tư, hồi lâu không nói gì, nhà họ Quý cũng không lên tiếng quấy rầy.
"Sau cuộc trò chuyện đó, bà ấy còn gắng gượng được thêm một thời gian dài. Cho đến khi Hồng Bạch gần mười tám tuổi mới buông tay lìa đời. Ta biết bà ấy không yên tâm về con gái mình. Trước mộ bà ấy, ta đã thề đi thề lại sẽ chăm sóc tốt cho Hồng Bạch, nhưng cuối cùng ta vẫn không làm được."
"Hồng Bạch vừa qua sinh nhật mười tám tuổi là đã rời khỏi nhà. Ta nghĩ, chắc nó đã chán ghét cái nhà này từ lâu rồi. Cái nhà này không có tình yêu, cha mẹ không yêu nhau. Mẹ sinh ra nó nhưng không yêu nó - ít nhất là trông có vẻ không yêu thương nó lắm, chỉ để nó tự sinh tự diệt. Ta cũng không yêu nó, trong lòng ta biết rõ đây là đứa trẻ không liên quan gì đến mình, ta chăm sóc nó như chăm sóc đứa trẻ nhà hàng xóm, không hề có tình phụ tử. Nó cảm nhận được điều đó, nên khi bị đám con trai bên ngoài xúi giục là nó đi ngay, nó quá khao khát tình yêu."
"Khi nhận được cuộc gọi của Dư Thận, ta đã nghĩ, có phải vì con bé chưa từng thực sự nhận được tình yêu nên mới mắc phải căn bệnh này không. Không phải người ta nói, căn bệnh này sẽ khiến người bệnh nảy sinh ảo giác rằng tất cả mọi người đều yêu mình sao?"
Quý Dư Tích ngẩn người, trước đây cậu chưa từng nghĩ đến vấn đề theo góc độ này.
"Quay lại chuyện trước kia đi. Sau khi Hồng Bạch bỏ đi, vốn dĩ ta không định rời đi. Ta nghĩ chỉ cần mình còn ở đó, một ngày nào đó con bé quay về thì vẫn còn có nhà để về. Nhưng rồi người tiên sinh hiện tại của ta tìm đến, nói ông ấy bị bệnh, tỉ lệ phẫu thuật thành công chỉ là 50%. Con người khi đối mặt với cái chết thường rất yếu đuối về tâm lý, ông ấy mong ta có thể ở bên cạnh. Sau khi do dự, ta đã đồng ý."
"Ta đồng ý cũng là vì không có ai chăm sóc ông ấy, vợ cũ và con cái đều hận ông ấy, từ lâu đã không còn liên lạc. Thực ra ông ấy rất giàu, có lẽ chẳng cần người chăm sóc đâu. Ta chỉ nghĩ, đến ngày ta lìa đời chắc cũng sẽ cô độc như thế. Thế là nảy sinh chút lòng trắc ẩn, ta đã đi gặp ông ấy. Sau đó phẫu thuật thành công, ta ở lại chăm sóc thêm một thời gian rồi ông ấy dần hồi phục."
"Sau đó nữa, vào cái ngày ta định rời đi, ta bị tai nạn xe hơi khá nghiêm trọng, gãy xương nhiều chỗ trên cơ thể, lần này đổi lại là ông ấy chăm sóc ta. Ông ấy hỏi ta có thể tha thứ cho ông ấy không, sau này chỉ có hai người chúng ta bầu bạn với nhau. Ta đã mất hơn một năm không thể đi lại, sau khi tháo đinh cố định lại mất thêm hơn một năm phục hồi mới dần bình thường. Ông ấy nhìn ta vứt bỏ nạng, lo lắng hỏi ta có phải lại muốn rời đi không. Ta nói không đi nữa, sau này sẽ ở lại đây với ông ấy."
Nói đến đây, ông mỉm cười, tổng kết lại: "Vật lộn hơn nửa đời người, ta cũng không muốn bon chen nữa, cứ hồ đồ mà sống tiếp vậy thôi."
Mọi người đều không biết nói gì cho phải. Im lặng một lát, Quý Thanh Bạch hỏi: "Lần trước Hồng Bạch có đi tìm chú đúng không?"
Ông gật đầu: "Con bé không thể chấp nhận được việc ba mình là người đồng tính."
【Haizz, thời nay có rất nhiều trường hợp như vậy.】
Quý Thanh Bạch vô thức gật đầu, lòng đầy phức tạp. Dù sao người bị biến thành "vợ hờ" là cô của cô, người chịu tổn thương là em họ cô. Cho dù ông ấy không cố ý muốn làm hại họ, nhưng ông ấy thật sự đã hủy hoại cuộc đời người cô của cô và tuổi thơ của Hồng Bạch.
Tuy nhiên, nói đi cũng phải nói lại, cô của cô đã biết ông ấy là người đồng tính mà vẫn nguyện ý kết hôn, cũng không thể nói là không có lỗi gì.
Quý Thanh Bạch càng nghĩ càng đau đầu, đúng là một tình huống rối ren, không sao tính toán rõ ràng được.
Người đàn ông nói tiếp: "Lần này ta sẽ nói rõ ràng mọi chuyện với Hồng Bạch. Ta và tiên sinh của ta đều rất hoan nghênh con bé gia nhập gia đình, nếu con bé muốn tìm lại ba ruột, ta cũng có thể giúp đỡ. Tóm lại sau này sẽ không để con bé một mình nữa."
Sau khi nói xong, ông lại sợ nhà họ Quý hiểu lầm nên bổ sung: "Hồng Bạch cũng không cần phải chu cấp cho bọn ta khi về già. Tiên sinh của ta tiết kiệm được rất nhiều tiền, sau này khi bọn ta không thể tự chăm sóc lẫn nhau được nữa, bọn ta sẽ vào viện dưỡng lão sống."
Càng nói, vẻ mặt ông càng tối sầm lại: "Ta và tiên sinh của ta cả đời này đều có lỗi với người khác. Vợ cũ và con cái của ông ấy rất hận ông ấy, mong ông ấy biến mất hoàn toàn, họ cũng không thèm nhận tiền của ông ấy. Ta không biết Hồng Bạch có chịu nhận tiền của ta không, thực ra từ lúc con bé còn nhỏ ta đã bắt đầu gửi tiết kiệm cho nó, mỗi năm đều định kỳ gửi một khoản. Nếu có thể, ta hy vọng có thể dùng danh nghĩa của các cháu để đưa cho con bé."
Quý Hồng Bạch, người không biết đã tỉnh lại từ lúc nào, lặng lẽ vùi đầu vào gối, không ngừng nức nở.