Cả Nhà Pháo Hôi Đi Theo Tiếng Lòng Ăn Dưa

Chương 111: Phiên ngoại: If (1)

"Quý Dư Tích!"

Một tiếng gọi sắc bén vẫn không thể đánh thức cậu thiếu niên bên cửa sổ. Cậu nhíu chặt lông mày, nghiêng mặt gục đầu lên cánh tay. Ánh mắt của cả lớp trong phút chốc dồn hết về phía cậu, người bạn ngồi cùng bàn vội vã lén lút đẩy nhẹ tay cậu dưới gầm bàn.

Quý Dư Tích mờ mịt mở mắt, thần trí vẫn chưa kịp tỉnh.

"Câu hỏi này em lên bảng trả lời đi." Giáo viên đặt cuốn sách trên tay xuống bục giảng, ánh mắt nghiêm nghị nhìn về phía cậu.

"Em xin lỗi cô, vừa rồi em lỡ ngủ quên mất." Quý Dư Tích đứng dậy, hơi cúi đầu.

Cô giáo thở dài một tiếng, vẻ mặt đúng kiểu hận sắt không thành thép: "Quý Dư Tích, tan học lên văn phòng gặp tôi một chuyến. Chúng ta tiếp tục bài giảng."

Lời còn chưa dứt, cậu bạn cùng bàn đã lập tức ném về phía Quý Dư Tích một ánh mắt đầy đồng cảm. Vì cô Ngô chưa cho phép ngồi xuống, cậu đành giữ nguyên tư thế cúi đầu đứng lặng tại chỗ, không nói lời nào.

Rất nhanh sau đó, tiếng chuông tan học vang lên.

Trước khi rời đi, cô giáo còn cố ý liếc nhìn Quý Dư Tích một cái như để nhắc nhở.

Cậu bạn ngồi cùng bàn ghé sát lại nhỏ giọng: "Cậu liều thế, sao lại dám ngủ trong tiết của cô chủ nhiệm chứ? Trước khi ngủ cũng không báo tớ một tiếng để tớ còn yểm hộ."

Nói xong chính cậu ta cũng thấy hơi chột dạ. Quý Dư Tích ngủ một cách trắng trợn như thế, e rằng có muốn che giấu cũng chẳng che nổi.

Quý Dư Tích chỉ khàn giọng đáp: "Tự nhiên tớ buồn ngủ quá."

Cậu đứng dậy bước ra ngoài. Người bạn ngồi cùng bàn nhìn theo bóng lưng cậu, trong lòng thừa biết tiết sau chắc chắn cậu không về kịp.

Tiết tiếp theo là môn thể dục, và Quý Dư Tích quả nhiên không xuất hiện.

Trong văn phòng, cô Ngô - giáo viên chủ nhiệm đang ân cần khuyên bảo cậu: "Cô cũng từng dạy qua anh trai em rồi. Trò ấy đi học có ngủ cô cũng chẳng bao giờ quản, em biết tại sao không? Vì những kiến thức cô giảng trò ấy đều đã thuộc lòng. Còn em xem lại em đi, kỳ kiểm tra tháng vừa rồi được bao nhiêu điểm hả, sao lại còn dám ngủ trong giờ học? Cứ ngủ tiếp như thế này thì cái lớp chọn này em cũng chẳng trụ nổi đâu!"

Trường bọn họ có quy định phân lớp dựa trên kết quả kiểm tra tháng. Nếu rớt khỏi tốp 50 toàn khối thì bắt buộc phải chuyển sang lớp thường.

Quý Dư Tích vẫn luôn giữ vững phong độ ở lại lớp chọn này, tuy cậu không phải người nổi bật nhất nhưng thành tích lại vô cùng ổn định. Cô Ngô từng là giáo viên chủ nhiệm của anh hai cậu — Quý Dư Khang. Quý Dư Khang có thể coi là học sinh xuất sắc nhất mà cô từng đào tạo, cô dạy anh từ lớp 10 cho tới tận lớp 12, sau khi tiễn biết bao lứa học sinh mới tiếp nhận lớp của Quý Dư Tích. Từ khi nhập học đến nay, biểu hiện của Quý Dư Tích không hề tệ, cô Ngô vì yêu ai yêu cả đường đi nên tự nhiên cũng gửi gắm rất nhiều kỳ vọng vào cậu.

Chẳng biết dạo này bị làm sao, cô phát hiện Quý Dư Tích hình như có rất nhiều tâm sự.

Cô từng gọi điện cho phụ huynh, gia đình khẳng định không hề có chuyện gì xảy ra ở nhà. Cô Ngô cũng đã hỏi vài bạn học khác, họ đều nói Quý Dư Tích không bị bạo lực học đường hay yêu sớm gì cả.

Cho nên cô thật sự không hiểu rốt cuộc đứa trẻ này bị làm sao nữa.

Cô vốn định dành hẳn một tiết học để khai thông tư tưởng cho cậu, tranh thủ gỡ bỏ khúc mắc trong lòng để cậu tập trung vào việc học. Nhưng mặc cho cô khuyên lơn hết lời, Quý Dư Tích vẫn cứ cúi gằm mặt im lặng không nói một lời.

Cô Ngô thở dài một tiếng, đứng dậy rót cốc nước rồi lên tiếng đuổi người: "Em tự mình về ngẫm nghĩ kỹ những lời cô nói đi. Quay về lớp học trước đi."

Quý Dư Tích đứng dậy, vẫn im lặng bước trở về lớp.

Trong phòng học lúc này chỉ có hai nữ sinh, cả hai đang ghé sát vào nhau dùng chung một chiếc tai nghe. Thấy Quý Dư Tích bước vào, hai cô bạn giật mình giấu vội chiếc tai nghe đi. Sau khi nhìn rõ người vào là ai, một bạn nữ liền vội vàng hỏi: "Quý Dư Tích, sao giờ này cậu lại về lớp thế?"

Cô bạn còn lại khẽ huých tay bạn mình một cái, nhắc nhỏ: "Cậu quên à, cậu ấy vừa từ văn phòng giáo viên về đấy."

Quý Dư Tích vẫn giữ khuôn mặt lạnh nhạt, cậu không trả lời câu hỏi mà chỉ rút bừa một cuốn sách rồi úp thẳng lên mặt mình.

Cậu đã mất ngủ suốt một tuần nay, không phải vì không buồn ngủ, mà là chỉ cần vừa nhắm mắt lại, cậu lại như xuyên sang một thế giới khác với cảm giác chân thực tới đáng sợ. Bảo là nằm mơ, nhưng giấc mơ này lại có tính liên kết kỳ lạ, mỗi một lần mơ đều nối tiếp ngay sau giấc mơ trước đó.

Trong mơ, từng người thân trong gia đình cậu đều phải gánh chịu những đau đớn dằn dặt tột cùng. Cậu không muốn phải mơ những giấc mơ như thế nữa, nên ban đêm luôn cố sức giữ cho bản thân tỉnh táo.

"Quý Dư Tích?" Bạn nữ sinh kia lại cất tiếng gọi tên cậu.

Quý Dư Tích nghe thấy nhưng không hề đáp lại.

Hai cô bạn xì xào nhỏ to vài câu rồi cũng không làm phiền cậu nữa.

Chẳng biết từ lúc nào, Quý Dư Tích đã chìm sâu vào giấc ngủ. Cậu đã quá mệt mỏi và kiệt sức, dường như vừa nhắm mắt lại là lập tức đi vào giấc mơ.

Trong mơ trời trút mưa rào tầm tã, đó là một đêm khuya lạnh lẽo tịch mịch. Quý Dư Tích tay cầm ô bước đi mờ mịt trên đường phố. Cậu không hiểu vì sao mình lại xuất hiện ở đây, giấc mơ lúc nào cũng đẩy cậu vào những cảnh tượng vô định.

Trong lòng Quý Dư Tích dâng lên một điềm báo bất an. Mấy giấc mơ của cậu dạo gần đây chẳng có lấy một chuyện tốt lành nào, hôm nay không biết lại sắp xảy ra chuyện xui xẻo gì nữa đây.

Vừa mới suy nghĩ như vậy, bên cạnh bỗng nhiên có một chiếc xe hơi lao vút qua. Chiếc xe lướt nhanh tạt nước bắn tung tóe khiến quần áo cậu gần như ướt sũng hoàn toàn. Dù Quý Dư Tích cầm ô nhưng trông chẳng khác nào một con mèo mắc mưa thê thảm.

Nếu như cảnh tượng này là toàn bộ nội dung của giấc mơ, thì cậu thật sự sẽ cảm tạ trời đất.

So với những giấc mơ kinh hoàng trước đó, thế này cùng lắm chỉ coi là xui xẻo mà thôi.

Thế nhưng nghiệt ngã thay, mọi chuyện đâu chỉ dừng lại ở đó. Ngay tại khúc ngoặt tiếp theo, hai chiếc xe đi ngược chiều đột ngột đâm sầm vào nhau ngay trước mắt Quý Dư Tích. Sự kinh hoàng hiện lên trên khuôn mặt cậu.

Dưới ánh đèn xe chói lọi, cậu nhìn rõ mồn một biển số của một trong hai chiếc xe đó.

Đó là xe của anh cả cậu.

"Anh cả!" Quý Dư Tích lao vút tới như một mũi tên, giữa cơn mưa tầm tã dùng hết sức bình sinh kéo dãn cánh cửa xe đã biến dạng nặng nề. Anh cả của cậu toàn thân nhuốm máu, trông hoàn toàn không còn chút sức sống nào.

"Anh cả!" Quý Dư Tích run rẩy đưa tay ra, nhưng lại chẳng dám chạm vào.

Xung quanh vắng ngắt tĩnh mịch, không một bóng người qua lại. Chỉ có những hạt mưa nặng hạt không ngừng từ trên trời trút xuống.

"Anh cả!" Quý Dư Tích bật dậy khỏi chỗ ngồi. Cậu bạn ngồi cùng bàn bị cậu làm cho giật bắn mình, vội vã ngó xung quanh rồi kéo tay Quý Dư Tích.

"Cậu mơ thấy anh cả cậu đấy à? Tiết này là tiết tự học đấy, im lặng chút nào, cẩn thận chủ nhiệm đang rình ở cửa sau đấy."

Cậu bạn ngồi cùng bàn ngó ra cửa sau một cái rồi lại cúi đầu làm bài tiếp.

Hơi thở của Quý Dư Tích vẫn dồn dập và nặng nề, mồ hôi trên trán rịn ra từng giọt như chực rơi xuống.

Cảm giác chân thực đến ghê người vừa rồi khiến sống lưng cậu lạnh ngắt, giống hệt như thể anh cả cậu vừa thật sự gặp tai nạn giao thông vậy.

"Tớ phải đi tìm cô Ngô xin nghỉ phép." Quý Dư Tích bỗng nhiên luống cuống bắt đầu dọn dẹp cặp sách.

Cậu bạn cùng bàn ngơ ngác trước hành động của cậu, vội khuyên: "Bây giờ cậu xin nghỉ cái gì chứ, hôm nay là thứ Sáu rồi, chiều học xong là được nghỉ cuối tuần rồi mà. Cô Ngô vừa mới mắng cậu xong đấy, cậu ráng nhẫn nại chút đi, hết giờ rồi về nhà không được à?"

Thế nhưng Quý Dư Tích hoàn toàn không lọt tai lời nào. Cậu vơ toàn bộ sách vở trên bàn nhét vào cặp, lách qua người bạn cùng bàn rồi vội vã chạy đi tìm cô Ngô xin nghỉ.

Cây bút trên tay cô Ngô gõ nhẹ vài cái xuống tờ đơn xin nghỉ phép của cậu, bất lực hỏi: "Lý do xin nghỉ của em là gì?"

Quý Dư Tích đáp: "Nghỉ ốm ạ, em không được khỏe."

Cô Ngô nhìn dáng vẻ đến cả nói dối cũng chẳng buồn bịa cho tử tế của cậu thì càng nổi nóng: "Không khỏe ở đâu?"

Quý Dư Tích bịa đại: "Em phát sốt ạ."

Cô Ngô đứng dậy, đưa tay lên sờ thử trán cậu, chẳng cảm thấy có gì bất thường liền nói: "Chiều nay là được nghỉ rồi, nhất định phải nghỉ ngay bây giờ sao?"

Quý Dư Tích trầm mặc một lúc rồi gật đầu cái rụp.

Cô Ngô cũng hết cách với cậu: "Cô cần phải thông báo cho phụ huynh của em một tiếng."

Cô tìm số điện thoại của mẹ Quý rồi gọi qua tóm tắt lại tình hình. Mẹ Quý vừa nghe thấy con trai út trong người không khỏe liền vô cùng sốt sắng. Cô Ngô thấy vậy vội trấn an: "Mẹ Quý Dư Tích này, chị cứ từ từ đừng vội, hiện tại Quý Dư Tích vẫn ổn. Chị có muốn nói chuyện điện thoại với em ấy không?"

Ngay sau đó, cô Ngô đưa điện thoại cho Quý Dư Tích. Vừa mới nghe thấy giọng nói của mẹ, vành mắt cậu đã đỏ bừng lên, tiếp đó nước mắt cứ thế lã chã rơi.

Cô Ngô bất lực thở dài rút khăn giấy đưa cho cậu, rồi đặt bút ký tên lên tờ đơn xin nghỉ phép.

Mẹ Quý dặn dò Quý Dư Tích cứ ra cổng trường đợi một chút, bà sẽ cử tài xế đến đón cậu ngay. Sau đó bà trao đổi thêm vài câu với cô Ngô rồi mới cúp máy.

Cô Ngô nhét tờ đơn xin nghỉ phép vào tay Quý Dư Tích rồi xua xua tay bảo cậu rời đi. Lúc này cô mới chợt nhận ra, dù là anh em ruột và tuổi tác cũng không chênh lệch là mấy, nhưng Quý Dư Tích quả thực không phải là Quý Dư Khang.

Quý Dư Tích đeo cặp sách, cầm đơn xin nghỉ học bước ra cổng trường đưa cho bác bảo vệ. Bác bảo vệ mở cổng cho cậu, cậu liền đứng bên ngoài cổng trường chờ tài xế đến đón.

Quãng đường từ nhà cậu đến trường đi xe mất khoảng nửa tiếng. Trường học không bắt buộc phải ở nội trú, nhưng ngay từ trước khi nhập học Quý Dư Tích đã kiên quyết muốn ở lại trường. Cậu cũng thích nghi rất tốt, suốt hai tháng nhập học vừa qua chưa từng kêu nhớ nhà lấy một lần.

Đây là lần đầu tiên cậu xin nghỉ để về nhà, rõ ràng đã dọa mẹ Quý một trận hú vía.

Tài xế Tiểu Trần đạp chân ga phóng xe vù vù chạy tới. Từ đằng xa, anh đã nhìn thấy Quý Dư Tích đang đứng trước cổng trường. Quý Dư Tích đứng im không nhúc nhích, dáng vẻ có chút đáng thương vô cùng.

Tiểu Trần đỗ xe ngay trước mặt cậu rồi bước xuống kiểm tra.

Quý Dư Tích lại ngó nhìn vào bên trong xe: "Anh Tiểu Trần, mẹ em không đến ạ?"

Tiểu Trần đáp: "Phu nhân ở nhà có chút việc bận cần xử lý nên tạm thời không đi được. Bà ấy lo cho em lắm, ở trường em có chịu uất ức gì không?"

Quý Dư Tích lắc đầu: "Không có ạ, các bạn cùng lớp đều rất tốt."

Tiểu Trần cất cặp sách của cậu vào xe rồi đỡ Quý Dư Tích lên xe: "Không sao đâu, chúng ta về nhà ăn cơm trưa nhé."

Nghĩ đến tay nghề nấu nướng của dì Phương, Quý Dư Tích cuối cùng cũng nở nụ cười: "Anh vừa nhắc làm em đói cồn cào rồi đây này, đã hai tuần liền em chưa được ăn cơm dì Phương nấu rồi."

Cơm nhà ăn ở trường học rất bình thường. Quý Dư Tích từ nhỏ đến lớn vốn không kén ăn, thế mà đi học hai tháng lại sinh ra cái bệnh kén ăn.

"Vậy chúng ta mau về thôi." Tiểu Trần cười cười, nhưng vẻ mặt lại không mấy thoải mái.

Nửa tiếng sau khi về đến nhà vừa vặn đúng 12 giờ trưa.

Quý Dư Tích vừa bước xuống xe đã nghe thấy trong nhà hình như có giọng nói của ai đó rất xa lạ. Cậu một tay xách cặp sách đẩy cửa bước vào, liền nhìn thấy ở phòng khách tầng một có một người phụ nữ lạ mặt đang sùi sụt khóc lóc.

Ngoại trừ người phụ nữ này ra, cả ba mẹ lẫn anh cả của cậu đều có mặt ở nhà. Nét mặt ba người vô cùng nghiêm trọng, tưởng chừng như chỉ một giây trước khi cậu bước vào mọi người vẫn còn đang cãi nhau nảy lửa.

"Mẹ?" Quý Dư Tích tiến lại gần bên cạnh mẹ mình.

"Tích Bảo về rồi đấy à." Mẹ Quý vươn tay về phía cậu: "Ở trường không xảy ra chuyện gì đấy chứ?"

Mẹ Quý xoay người Quý Dư Tích lại ngắm nghía đánh giá một lượt từ trên xuống dưới.

"Con không sao ạ." Ánh mắt Quý Dư Tích lại hướng về phía người phụ nữ xa lạ kia. Lúc này cô ta đã ngưng khóc và đang lau nước mắt. Ngồi đối diện cô ta là ba Quý và anh cả Quý Dư Thận, biểu cảm của hai người giống hệt nhau, đều cực kỳ khó coi.

"Ba, anh cả." Quý Dư Tích cất tiếng chào hai người, rồi ngập ngừng hỏi thêm: "Cô ấy là ai thế ạ?"

Mẹ Quý do dự một lúc, không biết phải giải thích thân phận của người phụ nữ này thế nào cho phải.

Sự khó xử của bà đều bị Quý Dư Tích thu hết vào tầm mắt. 

Cậu nheo mắt lại, đột nhiên liên tưởng đến những biến cố xảy ra trong giấc mơ của mình, ngay lập tức như con nhím xù lông, kinh ngạc đến mức không thể tin nổi mà thốt lên: "Ba con ngoại tình ạ?!"

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn