Cả Nhà Pháo Hôi Đi Theo Tiếng Lòng Ăn Dưa
Chương 1: Ba người bạn trai
"Em chỉ có một em trai mà thôi, cả đời này nó chỉ cưới một lần. Là người làm chị, em cho nó thêm chút sính lễ thì có gì sai?"
Ngay khi Quý Dư Tích xuyên tới thế giới này, câu đầu tiên cậu nghe được chính là câu này.
Lúc ấy cậu đang ngồi lặng lẽ trong góc phòng khách. Ngoài cậu ra còn bốn người khác. Trong đó bao gồm một người phụ nữ che mặt khóc thút thít - chính là người vừa cất lời.
Nhân lúc không ai chú ý tới cậu, Quý Dư Tích khẽ cử động thân thể. Một cảm giác vừa xa lạ vừa quen thuộc lập tức bao trùm lấy cậu.
Trước khi xuyên đến đây, cậu là một hệ thống. Sau khi hoàn thành đủ nhiệm vụ, cậu được "nghỉ hưu" và được chuyển sinh làm người. Cậu vẫn nhớ rất rõ lần cuối cùng trò chuyện với hệ thống chủ, nó nói rằng sẽ sắp xếp cho cậu sống lại trong một thế giới mà cậu từng phục vụ, còn hứa sẽ ban cho cậu một "quà tặng đặc biệt" gọi là bàn tay vàng.
Sau đó cậu liền đến nơi này.
Nhưng đến bây giờ, Quý Dư Tích vẫn chưa chắc bàn tay vàng của mình là gì.
Cậu không khác gì người bình thường, chỉ là trong đầu vẫn còn giữ lại một số chức năng của hệ thống.
Chẳng lẽ đó chính là bàn tay vàng mà hệ thống chủ nhắc đến?
Trên ghế sofa, một người đàn ông trẻ tuổi nhíu mày, đưa tay lên ấn mi tâm, rồi lại thả xuống:
"Không thể nói như vậy được. Tử Thần kết hôn, là người nhà thì đương nhiên phải giúp một tay. Nhưng em nhìn lại danh sách sính lễ xem, năm căn biệt thự ở Nam Thành, ba căn hộ cao cấp ở Bắc Thành, hai tầng cửa hàng ở trung tâm thương mại, bốn chiếc siêu xe, một toà nhà văn phòng..."
Anh dừng lại một chút, không thể nào nhớ hết nên phải đành chốt câu: "Chẳng lẽ em không thấy như vậy là hơi quá sao?"
Quý Dư Tích nghe mà líu lưỡi. Nhà này thật sự giàu tới mức khiến người ta choáng váng.
Người phụ nữ nghe thấy anh kể ra từng món một, bối rối liếc nhìn hai người lớn đang im lặng, rồi vội vàng giải thích:
"Em biết sính lễ có hơi nhiều, nhưng với Quý gia chúng ta thì cũng chẳng đáng là bao mà."
Người đàn ông thở dài, tiếp tục nói:
"Em cũng đã nói là 'Quý gia chúng ta'. Vậy nếu hôm nay là Dư Khang hay Dư Tích cưới vợ, thì dĩ nhiên đống sính lễ đó không có vấn đề gì cả. Vấn đề là, em trai em họ Nguyên. Nguyên gia em không có ý định đưa sính lễ mà lại muốn Quý gia anh chi toàn bộ, có đúng không?"
Quý Dư Tích trợn tròn mắt.
Quý gia, Dư Khang... Cậu nhận ra đây là đâu rồi.
Cậu từng là hệ thống phục vụ trong một thế giới tiểu thuyết có bối cảnh như thế này. Trong truyện, Quý gia là gia tộc giàu nhất thành phố D. Gia đình này có ba người con trai: anh cả tên Quý Dư Thận, anh hai là Quý Dư Khang, người em út thì sinh ra chưa được bao lâu đã qua đời, thậm chí còn chưa kịp đặt tên.
Lúc đó, ký chủ từng thấy mấy cái tên này nghe khá hay nên đặt cho cậu một cái tương tự: Quý Dư Tích.
Hiện tại, cậu chính là người con út đã chết kia nhưng lại là phiên bản còn sống khoẻ mạnh.
Vậy suy ra, người đàn ông đang nói chính là anh cả Quý Dư Thận, còn người phụ nữ đang khóc là chị dâu Nguyên Tử Tịch. Hai người lớn ngồi im chính là ba mẹ ruột của cậu - ba Quý, mẹ Quý.
Câu nói vừa rồi của Quý Dư Thận như đã chạm vào nỗi lòng nào đó của chị dâu, khiến cô ta nghẹn ngào chỉ trích:
"Em đã lấy anh ba năm rồi, vậy mà anh lúc nào cũng 'Nguyên gia em', 'Quý gia anh'. Anh chưa bao giờ xem em là người trong nhà đúng không!" Vừa nói xong, cô ta lại bật khóc nức nở.
Quý Dư Thận bất đắc dĩ: "Em nói vậy là không đúng."
Mẹ Quý phải lên tiếng hòa giải: "Tử Tịch à, Dư Thận không có ý đó, con đừng nghĩ nhiều quá."
Nguyên Tử Tịch lau nước mắt, vẻ mặt vừa đau khổ vừa tức tối:
"Nếu coi em là người nhà, thì sao lại phải phân biệt 'em trai em' với 'em trai anh'? Dù là Tử Thần, Dư Khang hay Dư Tích thì cũng đều là em trai chúng ta. Kết hôn thì nên đối xử công bằng như nhau chứ! Sau này Dư Khang hay Dư Tích cưới vợ, sính lễ nhiều hơn nữa em cũng không nói gì. Mấy thứ này căn bản chẳng đáng là gì đối với Quý gia."
Câu nói này khiến mẹ Quý á khẩu. Nguyên gia những năm gần đây ngày càng sa sút, tài sản mà cô ta đòi gần bằng một nửa tổng tài sản của Nguyên gia. Vậy mà trong lời cô ta lại cứ lặp đi lặp lại nhẹ tênh câu "chẳng đáng là gì".
Mẹ Quý nhìn sang chồng mình và thằng cả, muốn họ xử lý nhanh cho xong, nhưng Quý Dư Thận vẫn im lặng.
Nguyên Tử Tịch lại nói tiếp: "Mẹ đừng giận, con biết là sính lễ hơi nhiều, nhưng bạn gái của Tử Thần..."
Cô ta chưa nói xong thì chuông cửa vang lên.
Nguyên Tử Tịch lập tức đứng dậy: "Chắc là Tử Thần tới rồi, để con gọi nó vào bàn chuyện hôn lễ."
Cô ta vẫy tay, người hầu liền đi mở cửa.
Cùng lúc đó, ba Quý cũng đứng dậy, nói với vợ mình: "Không phải bà định ra ngoài sao? Mau đi thay đồ đi."
Mẹ Quý gật đầu, quay sang nhìn con trai út, mỉm cười dịu dàng: "Tích Bảo, con đi cùng ba mẹ nhé. Sắp đến Tết rồi, chúng ta đi dạo phố một chút."
"Hả? Con á?" Cậu vẫn còn đang ngẩn người.
Nguyên Tử Tịch liếc cậu một cái, dường như hơi khó chịu. Nhưng vẫn giữ nụ cười gượng: "Em cũng nên ra ngoài thư giãn đi, sang năm là 18 tuổi rồi mà."
Quý Dư Tích không rõ tuổi tác liên quan gì đến việc đi dạo phố, nhưng nghe ra rõ ràng là bà chị dâu này muốn đuổi khéo mình đi.
Nực cười thật. Trước đây cậu là hệ thống, lúc nào cũng ra lệnh cho người khác. Giờ lại bị một nhân vật phụ nhỏ nhoi muốn đá ra khỏi hiện trường?
Quý Dư Tích nổi lên tính chống đối. Càng bị đuổi, cậu lại càng không đi. Không chỉ ở lại, cậu còn kéo cả ba mẹ mình ở lại.
Cậu nghiêng đầu hỏi: "Ba mẹ ơi, chị dâu đang bàn chuyện cưới xin của anh Tử Thần, nếu đúng là nhà mình đứng ra lo liệu thì cả nhà nên cùng nhau bàn bạc một chút chứ ạ?"
Mẹ Quý suýt thì bật cười. Thằng út lúc nào cũng ngơ ngơ, nay lại nói ra một câu vừa ngốc vừa đúng trọng tâm, nghe sao mà dễ thương.
Nguyên Tử Tịch cười gượng: "Em hiểu nhầm rồi, hôn lễ là do Nguyên gia bên chị lo."
Chẳng qua cô ta chỉ là muốn Quý gia chi tiền thôi.
Quý Dư Tích mở to đôi mắt tròn tròn, làm bộ giật mình ngây thơ vô tội đáp: "Vậy ạ? Em cứ tưởng chị dâu định tự đứng ra lo hết phần sính lễ cơ. Chị còn bảo anh ấy tới nhà mình bàn chuyện hôn lễ nữa nên em mới tưởng là nhà chị bên kia không tiện, mới để chị gái đã lấy chồng lo thay. "
Một câu mà như xé toạc lớp mặt nạ giả tạo. Cái gì mà Nguyên gia không tiện, nói giống như là Nguyên gia chẳng còn người nào vậy.
Mẹ Quý quay đầu đi, lén lút giơ tay che đi khóe miệng đang không kiềm được mà cong lên. Ba Quý thì đưa tay lên đấm ngực, ho khẽ một cái để che giấu biểu cảm.
Mặt Nguyên Tử Tịch lập tức cứng đờ, ánh nhìn như băng lập tức phóng về phía Quý Dư Tích.
Ngay lúc này, Nguyên Tử Thần bước vào.
Nguyên Tử Thần không nghe thấy những lời Quý Dư Tích vừa nói, chỉ kịp nghe câu cuối cùng, liền chen vào:
"Hôn lễ của tôi tất nhiên phải để chị gái tôi lo liệu rồi, chị tôi làm việc tôi thấy yên tâm nhất."
Nguyên gia thường hay nói lời này, trước giờ không ai cảm thấy có vấn đề gì.
Nhưng hôm nay, nghe vào lại có chút... sai sai.
Người nhà Quý gia đều nhìn hai chị em Nguyên gia với ánh mắt kỳ lạ.
Quý Dư Thận nhíu mày, mở miệng nhắc nhở:
"Tử Thần, em nói chuyện nên cẩn thận chút. Hôn lễ là do Nguyên gia lo liệu, chị em chỉ là hỗ trợ mà thôi, đừng đảo lộn vai trò chính - phụ."
Nguyên Tử Thần hơi khựng lại. Hôm nay anh rể nói chuyện... nghe cứ thấy kì kì.
Hắn vội liếc nhìn chị gái. Sắc mặt Nguyên Tử Tịch cũng không tốt lắm, nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh, ra hiệu bằng mắt bảo em trai nhanh chóng chào hỏi người lớn.
Nguyên Tử Thần liền theo phép lịch sự chào hỏi ba mẹ Quý, sau đó chào Quý Dư Thận một tiếng "anh rể", cuối cùng ánh mắt dừng lại ở trên người Quý Dư Tích. Cánh mũi hắn cứ phập phồng, nhưng không nhả ra câu chào nào.
Quý Dư Tích lười phản ứng lại hắn, chỉ đơn giản nhắm mắt lại, bắt đầu tìm kiếm nội dung cốt truyện trong bộ nhớ lưu trữ hệ thống của mình.
Cậu đã từng phục vụ quá nhiều thế giới, nên hầu như cốt truyện nào cũng lẫn lộn cả lên, cơ hồ đã quên hết. Vả lại Quý gia trước đây chỉ là phông nền mà thôi.
Nguyên Tử Tịch nhìn ba mẹ Quý, cười dịu dàng mở miệng hỏi: "Ba mẹ không phải định ra ngoài sao? Chút chuyện nhỏ này của Tử Thần cứ để con và anh Dư Thận xử lý là được ạ."
Chỉ cần ba mẹ chồng không có mặt, cô ta tự tin có thể thuyết phục được Quý Dư Thận chấp nhận danh sách sính lễ.
Mẹ Quý nhìn sang con trai út, có lẽ cảm thấy đoạn nhạc đệm vừa rồi khá thú vị, nên liền ngồi xuống lại, nói:
"Dư Tích nói rất đúng, chuyện cưới xin của nhà mình, tất nhiên là cả nhà nên cùng nhau bàn bạc."
Ba Quý thấy thế, cũng cùng bà ngồi xuống.
Nụ cười trên mặt Nguyên Tử Tịch lập tức cứng đờ. Nhưng cô ta không dám đuổi người, chỉ có thể miễn cưỡng giữ vẻ mặt tươi cười, bảo Nguyên Tử Thần ngồi xuống bên cạnh Quý Dư Tích, đồng thời phân phó người hầu đổi trà cho mọi người.
【 A a a a a... cái gì thế này?! Sao cả nhà đều không có kết cục tốt?! 】
Một câu nói bén nhọn như tiếng sét đánh ngang tai chợt vang lên trong tai cả nhà họ Quý.
Ba Quý, mẹ Quý và Quý Dư Thận đang bưng chén trà, tay đồng loạt run lên, nước trà trong cốc văng ra một nửa.
Nguyên Tử Tịch vừa mới đổi trà xong, còn chưa kịp ngồi xuống, liền thấy biểu cảm kỳ quái của cả ba người. Cô ta lập tức hốt hoảng sai người hầu đi lấy khăn, đồng thời nghi hoặc nhìn họ, thầm nghĩ họ có phải đang cố tình gây khó dễ hay không.
Ba mẹ Quý vừa ngạc nhiên vừa khó hiểu nhìn nhau hai giây, rồi lại quay sang nhìn những người còn lại trong phòng. Có vẻ thằng cả cũng bị giật mình giống họ. Nghĩa là cả ba đều nghe thấy tiếng nói kỳ lạ kia. Vẻ mặt của hai chị em Nguyên gia vẫn bình thường, còn thằng út vẫn nhắm hai mắt nghỉ ngơi.
Tiếp theo, ba người họ cùng nhau nhìn về phía Quý Dư Tích. Câu nói vừa rồi bọn họ nghe được, rõ ràng là giọng của Quý Dư Tích.
【Sau này ba mẹ ly hôn, ba thì phá sản, nợ nần chồng chất!】
【Danh tiếng của mẹ bị hủy hoại, về già lại không nơi nương tựa!】
【Anh cả bị liệt nửa người, bị vứt bỏ!】
【Anh hai... anh hai trở thành nghi phạm giết người! Mà nhắc mới nhớ, sao hôm nay anh hai lại không có mặt ở nhà nhỉ?】
Mỗi một câu, giọng của Quý Dư Tích lại vang lên đầy kinh sợ. Nói xong câu cuối cùng, cậu dần dần sụp đổ, hoàn toàn không mở mắt để nhìn thấy sự thay đổi của những người xung quanh.
Sau khi nghe thấy tiếng lòng của cậu, ba người nhà họ Quý tỏ ra khiếp sợ. Thằng út như này là trúng tà hay là đột nhiên có năng lực dự đoán tương lai?
"Dư Tích. cuối cùng mẹ Quý không nhịn được nữa mở miệng gọi cậu.
Quý Dư Tích mở mắt ra giả vờ như không có chuyện gì, cậu nhìn sang, hỏi: "Có chuyện gì vậy mẹ?"
Mẹ Quý ngập ngừng muốn nói rồi lại thôi.
Ba Quý vội nói: "Có phải con mệt rồi không, mệt rồi thì về phòng nghỉ ngơi đi."
Ông lặng lẽ đẩy mẹ Quý, không hy vọng bà vạch trần chuyện này.
"Không sao, con không mệt." Quý Dư Tích bắt gặp ánh mắt ân cần của ba Quý, thầm thề trong lòng:
【Gia đình tốt như vậy, mình nhất định phải ngăn chặn bi kịch xảy ra mới được!】
Mẹ Quý lập tức cảm động: "Tích Bảo, mẹ biết con là một đứa nhỏ ngoan mà."
Quý Dư Tích: "?"
【Sao tự dưng mẹ lại khen mình nhỉ, bây giờ chuyện quan trọng không phải là là hôn lễ của Nguyên Tử Thần à? Trái lại mình muốn xem Nguyên Tử Thần này còn có chuyện bát quái gì.】
Mẹ Quý vốn định bảo Quý Dư Tích về phòng, nghe thấy câu nói này của Quý Dư Tích, lập tức thay đổi ý định.
Bà, ba Quý và Quý Dư Thận trao đổi ánh mắt mà chỉ họ mới hiểu với nhau, một lần nữa nâng chén trà lên.
Nguyên Tử Thần vẫn chờ ba Quý mẹ Quý hỏi chuyện kết hôn của mình, tiện thể chuyển đề tài sang chuyện hôn lễ, thế nhưng ba mẹ Quý hạ quyết tâm không mở miệng, bày ra dáng vẻ như là "Mời mấy người bắt đầu diễn".
Nguyên Tử Tịch bận rộn rót hai đợt nước trà, cuối cùng cũng ngồi xuống, lại phát hiện không ai nói chuyện. Cô ta đành phải lấy lại tinh thần, rào trước: "Ba, mẹ, con muốn báo cho ba mẹ một chút, ngày kết hôn của Tử Thần đã được chọn rồi ạ."
Cô ta nháy mắt mấy cái với Nguyên Tử Thần, Nguyên Tử Thần ngầm hiểu, vội nói: "Chọn vào cuối tháng này."
Ba mẹ Quý gật đầu, tỏ vẻ đã biết, nhưng vẫn không nói gì, cũng nhìn Quý Dư Thận một cái.
Quý Dư Thận làm anh rể, đành phải mở miệng thay cho mọi người hỏi: "Là ngày nào cuối tháng? Sao lại gấp như vậy?"
Nguyên Tử Thần chờ câu nói này đã lâu rồi.
Hắn lập tức cười tươi trả lời: "Ngày 28, bởi vì bạn gái em đang mang thai."
Lời này vừa thốt ra, Quý Dư Thận và ba Quý mẹ Quý đều hơi ngẩn người.
Nguyên Tử Tịch ở bên cạnh vẫn luôn quan sát, thấy vẻ mặt của ba người, không nhịn được đắc ý trong lòng.
Nguyên Tử Thần nói tiếp: "Thật ra em không muốn kết hôn sớm thế đâu, nhưng có con rồi thì phải cho con một gia đình hoàn chỉnh. Chị em nói nếu cứ kéo dài thêm nữa thì mặc váy cưới sẽ không đẹp, vì vậy mới quyết định chọn ngày vào cuối tháng này."
Trên mặt hắn tràn ngập nụ cười hạnh phúc, có thể thấy hắn rất hài lòng với cuộc hôn nhân này.
Nguyên Tử Tịch khoác tay lên cánh tay Quý Dư Thận, làm nũng nói: "Chồng ơi, vừa rồi em đã muốn nói cho anh biết rồi. Cũng bởi vì em dâu mang thai, nên em mới muốn chuẩn bị thêm quà để vợ chồng son ổn định hơn. Đây chính là đứa bé thế hệ sau đầu tiên của chúng ta. Anh luôn luôn yêu quý Tử Thần và Dư Khang, Dư Tích như nhau mà, lẽ nào anh không đồng ý sao?"
Mẹ Quý nghe thấy lời này rất chói tai.
Đứa bé đầu tiên là đang nói ai đó? Quý gia chúng tôi không báu gì đứa bé Nguyên gia mấy người nhé! Muốn lấy tiền từ Quý gia chúng tôi để làm màu, còn muốn Quý gia quỳ xuống dâng lên, nào có đạo lý như vậy!
Bà đặt chén trà xuống, đang định nổi giận thì chợt giọng nói của Quý Dư Tích vang lên bên tai.
【Gọi em dâu có hơi sớm đấy! Em dâu của bà chị hình như có hẳn ba người bạn trai, thằng em của bà chị xếp tận thứ ba, đứa bé chưa chắc là của anh ta đâu.】
Quý Dư Tích tìm thấy cốt truyện liên quan đến Nguyên Tử Thần, xem đến là say sưa, cuối cùng khịa một câu trong lòng.
Ba Quý mẹ Quý và Quý Dư Thận khiếp sợ: Gì cơ?
Cơn giận của mẹ Quý sắp cháy đến miệng lập tức tắt ngúm, thậm chí bà còn vui vẻ bưng chén trà lên, uống một ngụm trà.