“Cho nên rốt cuộc tình huống lúc đó là gì?”
Quy Vân vừa trở lại quân bộ liền nhận được tin nhắn từ thuộc hạ.
“Thượng tướng, phó quan Lăng và Kael xảy ra xung đột trong phòng thẩm vấn!”
“Không ai dám vào xem, tường ngoài bong tróc rất nhiều, lính gác ở cửa còn tưởng là đ·ộng đ·ất.”
“Xin ngài nhất định phải đến ngay!”
044? Kael? Hai người này lại xung đột?
Quy Vân có chút khó tin, trong mắt hắn, cả hai đều là loại tính tình bình ổn, khó tưởng tượng nổi lại đánh nhau.
Hắn không trì hoãn một khắc, lập tức chạy đến phòng thẩm vấn.
Bên ngoài yên ổn, không có chấn động gì. Quy Vân đẩy cửa vào.
Cảnh tượng bên trong quả thực thảm hại. Mặt đất hỗn độn, đồ ăn vương vãi khắp nơi.
044 cúi đầu, ngồi co ở góc ghế nhỏ. Nghe thấy Quy Vân bước vào, y vẫn không ngẩng đầu.
“Xảy ra chuyện gì?” Quy Vân tiến lại gần, thấy vết m·áu trên má y, liền lau đi, “B·ị th·ương rồi?”
044 lắc đầu, giọng buồn buồn: “Không phải máu của ta.”
Quy Vân hiểu ra — là của Kael.
044 thở dài một hơi, đột nhiên đứng bật dậy, kéo Quy Vân ôm vào lòng.
Quy Vân cũng không tránh, mặc cho y ôm.
“Kael đột nhiên nổi điên.” giọng 044 đầy ấm ức, như đang cáo trạng: “Gã đá lật bàn, cơm trong hộp giữ nhiệt đổ hết xuống đất.”
Cánh tay siết chặt hơn ở eo, 044 chôn cả khuôn mặt vào cổ hắn.
“Sau đó liền đánh nhau?”
044 ngẩng đầu, cắn môi.
“Là gã khiêu khích trước.” Sợ bị người yêu trách, y vội chỉ đồ ăn trên đất, tức tối nói: “Không còn cách nào, chỉ có thể đi căn-tin ăn!”
Quy Vân thấy buồn cười, khóe môi khẽ cong.
044 lập tức nhận ra chi tiết này, liền nhẹ nhõm hẳn.
Hóa ra hắn không tức giận.
“Ta sẽ đi tìm Kael, hỏi rõ vì sao lại như vậy.”
Quy Vân xoa đầu 044, trấn an: “Chờ biết rõ nguyên do, các ngươi hãy xin lỗi nhau.”
044 không muốn xin lỗi, nhưng y rõ, trong quân bộ có lệnh cấm tư đấu. Quy Vân cũng chỉ mong âm thầm giải quyết, tránh ồn ào.
“Ta chỉ đấm một cái, làm gã chảy máu mũi thôi.”
Quy Vân gật đầu: “Ừ, khá lắm, biết khống chế.”
Hắn không quên chính sự, hỏi: “Thế còn mấy thể ký sinh?”
044 khẽ nói: “Kael mang đi rồi.”
“Mang đi? Gã có thể đưa đi đâu?”
Quy Vân cau mày. Quái vật còn chưa được xử lý, sao có thể trực tiếp mang đi?
044 lúc này cũng chợt nhận ra, đúng vậy, những thể ký sinh đó vốn phải luôn ở khu c·ách l·y mới đúng!
“Không rõ, sau khi đánh xong, gã liền đưa đi ngay.”
Quy Vân thở dài, một hai người, chẳng để hắn bớt lo.
“Ngươi ở đây canh giữ, ta đi tìm gã ngay.”
Trong lòng 044 không muốn, nhưng cũng không thể chậm trễ việc chính.
“Được.”
Trong cơn bốc đồng, Kael đánh nhau với 044 một trận. Nghĩ tới việc Quy Vân chẳng bao giờ chịu nói rõ với mình, gã nhịn không được, trực tiếp mang mấy người bị ký sinh đi.
Ngươi không nói? Được, vậy ta tự nghiên cứu.
Kael đem người tới phòng c·ách l·y, chẳng cần ai can thiệp.
“Ngày mai dời lịch làm việc, ta cần nghỉ một ngày.”
Phó quan không hiểu nguyên nhân, nhưng đành tuân lệnh.
Kael ngồi xuống trước bàn, chỉ vào dụng cụ: tốt, gã sẽ kiên nhẫn giải phẫu bộ não đám này.
“Ong!”
Thông tin hiện lên, Kael nhấn nhận.
“Ngươi định làm gì?”
Kael hờ hững buông kéo trong tay: “Nghiên cứu.”
Quy Vân vốn không định phí lời, nhưng tình hình hiện tại rõ ràng không ổn.
“Bình tĩnh lại, tránh xa người bị ký sinh ra, cho dù là ngươi cũng có khả năng bị lây.”
Kael chẳng coi ra gì: “Yên tâm, Quy Vân. Cho ta một ngày, ta sẽ làm rõ ràng thành phần trong người bọn chúng.”
“Ngươi thật sự muốn biết đến vậy sao?”
Quy Vân hoàn toàn không hiểu, tại sao người này cứ truy hỏi, biết cách tiêu diệt quái vật quan trọng đến thế sao?
Đương nhiên không phải. Trong lòng Kael, thứ gã để ý chẳng qua là việc Quy Vân đối xử khác nhau giữa mình và 044.
Gã mơ hồ cảm giác, trong lòng Quy Vân đã có một người khác.
Mà kẻ đó tuyệt đối không phải là mình.
Tưởng tượng tới, Kael nắm chặt tay, kìm kim loại trong tay nháy mắt bị nghiền vụn thành mảnh nhỏ.
“Ta muốn làm việc, hẹn gặp lại.”
Thông tin bị cắt, Quy Vân chống trán, thái dương giật thình thịch.
“Kael vừa mới xin vào phòng c·ách l·y phải không?”
Ký lục viên tra hồ sơ, gật đầu:
“Đúng vậy, nửa giờ trước, thượng tướng tiến vào B09.”
“Cảm ơn.”
Quy Vân dùng thẻ vạn năng mở cửa phòng. Vừa thấy Kael, hắn lập tức hiểu nguyên nhân hành vi dị thường của gã.
Lực lượng hắn để lại trong cơ thể 044 có hạn, vốn không thể nhìn ra người bị ký sinh giai đoạn đầu.
Mà trên sóng tinh thần của Kael lại lộ ra một vệt đen mơ hồ.
Quy Vân lập tức quyết đoán, rút súng gây mê, bóp cò.
Kael hoàn toàn không ngờ Quy Vân sẽ nổ súng vào mình, chẳng kịp phòng bị.
Dược hiệu lan ra, gã xụi lơ trên ghế.
Quy Vân bước vào, đóng cửa.
Trong phòng còn vài thể ký sinh bị nhốt sau lớp pha lê, bệnh trạng nặng hơn. Hắn lập tức phóng xúc tu tinh thần, loại bỏ ô nhiễm trong chúng trước tiên.
Mấy người đó cấp bậc tinh thần thấp, xử lý không quá tốn sức. Nhưng Kael thì khác.
Xúc tu xé mở không gian, cảm giác đình trệ cực mạnh.
Cảm giác này khác hẳn lúc chải vuốt cho 044. Khi ấy y bị thương nặng, lực bài xích yếu.
Còn giờ, trạng thái Kael căng cứng, trên mặt chỉ còn vết bầm nơi khóe mắt.
Quy Vân tập trung, tiếp tục gia tăng lực.
Không gian tinh thần của Kael là một thảo nguyên mênh mông vô tận, không thấy điểm cuối.
Tìm hắc ảnh ở nơi này chẳng khác nào mò kim đáy bể, chỉ còn cách lấy lượng áp đảo.
Hàng trăm xúc tu tỏa ra, quét sạch bốn phương.
Như một cơn lốc nhỏ, thảo nguyên rung động từng đợt.
Có lẽ do bản năng thân thể chủ nhân tự vệ, Quy Vân hầu như không bị công kích. Cảm giác nghẽn cũng dần thích ứng, tuy mất nhiều thời gian.
Không rõ đã bao lâu, một xúc tu khẽ động, chạm trúng thứ gì đó.
Nó quấn chặt, rồi lập tức phản ứng, bám theo.
Trong nháy mắt, hắc ảnh đã bị hơn mười xúc tu bao vây.
Ngươi chạy không thoát.
Màu đen vỡ vụn, từng mảnh bị nuốt sạch. Xúc tu trong suốt nhuộm một lớp xám, nhưng nhanh chóng được lực chủ nhân thanh lọc.
Kael mở mắt, phát hiện mình nằm trong phòng y tế.
Cả người mơ hồ, ký ức rối loạn.
Gã cầm quang não, hiện lên tin nhắn của Quy Vân:
“Ngươi đã bị ký sinh. Ta đã loại bỏ ô nhiễm trong cơ thể, không cần lo.”
Ta… bị ký sinh?
Kael khó tin, hoàn toàn không rõ. Dù mấy hôm nay cảm xúc khó khống chế, gã vẫn cho rằng chỉ là kỳ xao động đến.
Một đoạn tin nhắn gõ rồi xóa, xóa rồi lại gõ, cuối cùng chỉ để lại mấy chữ:
“Cảm ơn. Thay ta nói xin lỗi với Lăng Tứ.”
Quang não bị ném tùy ý bên cạnh gối. Kael nhắm mắt, trong không gian tinh thần còn vương lại hơi thở của dẫn đường, khiến gã an tâm chưa từng có.
“Ta thật sự… không biết nên làm gì.”
Xử lý xong, Quy Vân lập tức đưa nhóm người này tới nơi cần đến.
Sau vết xe đổ của Kael, hắn lo cho 044, liền chạy ngay về phòng thẩm vấn.
“Ta về rồi. Có ai đưa thêm người tới không?”
044 lắc đầu, biểu cảm hơi kỳ lạ.
“Không có.”
Quy Vân nhẹ nhõm, chợt nhớ ra chuyện:
“Fenita đã làm ra máy mới, ngày mai sẽ chuyển từ viện nghiên cứu đến. Không cần canh ở đây nữa.”
044 vẫn chỉ gật, vẻ mặt như có điều muốn nói.
Quy Vân kéo ghế ngồi xuống, cuối cùng được thở chút.
“Quy Vân.”
“Hả?”
044 hiếm khi trực tiếp gọi tên hắn. Một khi gọi, nghĩa là quan hệ không còn chỉ là cấp trên – cấp dưới.
Điều này cả hai đều ngầm hiểu.
“Ta thấy một số thứ kỳ lạ trên Tinh Võng.”
Quy Vân uống một ngụm nước lớn, môi còn ướt.
Hắn l**m môi, cầm quang não.
“Ngươi thấy gì?”
Ánh mắt044 trầm xuống, kéo ghế ngồi sát bên hắn.
Ngón tay Quy Vân khựng lại, 044 liếc nhìn, chính là bài viết kia.
“Ta đi tuần tra.”
Quy Vân không muốn xem bình luận nữa, “bang” một tiếng, đóng sập quang não.
044 đương nhiên hiểu. Nhưng hiếm khi thấy người yêu lộ vẻ lúng túng, y liền muốn trêu chọc.
“Vì sao lại mặc quân trang?”
Quy Vân thở dài, sớm biết vậy đã đổi đồ, không ngờ mấy kẻ rảnh rỗi kia lại soi kỹ thế.
“Vừa từ viện nghiên cứu ra, chưa kịp thay.”
044 gật, rộng lượng nói: “Ta hiểu.”
Y càng như vậy, Quy Vân càng áy náy.
“Ta không nghĩ có người chú ý. Theo lý, quan quân tuần tra trên phố đâu phải hiếm.”
Bởi vì ngươi quá chói mắt. 044 chăm chú nhìn đôi mắt tím ấy, dù đã ngắm vô số lần, vẫn cứ sa vào.
“Ta đã liên hệ, bài viết sẽ bị xóa ngay.”
Quy Vân gật đầu, lấy ra hộp cơm:
“Vừa đóng gói ở căn-tin, còn nóng. Ăn chút không?”
044 nhận lấy: “Ăn”
Nhưng y không mở đũa, mà nhìn môi Quy Vân chăm chú.
Sau khi ướt bởi nước, sắc đỏ càng rực rỡ. Mỗi lần hé mở nói, mơ hồ thấy lưỡi hồng bên trong.
Quy Vân không hiểu y đang nhìn gì, thấy khó hiểu.
“Sao vậy?”
“Ta có thể hôn ngài không?”
Quy Vân ngỡ mình nghe lầm — hỏi… gì cơ?
Giây kế tiếp, môi hắn đã bị ngậm lấy.
Một nụ hôn bất ngờ, Quy Vân sững sờ, mặc cho môi lưỡi 044 tung hoành.
Nụ hôn lần trước còn trong trạng thái bất tỉnh, nhưng 044 vẫn nhớ rõ động tác ấy.
Như sợ hắn né tránh, 044 khẽ bóp sau gáy, giữ chặt.
Khiến Quy Vân mất cả khoảng trống để thở, thân thể dán sát vào hơi nóng kia.
l**m m*t, cướp đoạt — đó là bản năng của lính gác.
044 đang hái lấy, đang giữ gìn trân bảo y yêu nhất.