Cá Mặn Dẫn Đường, Dốc Lòng Trăm Triệu Giây

Chương 71: Thích

Chứng cứ đầy đủ, quân bộ phê duyệt rất nhanh, Trình Bách bị xóa quân chức, trở thành thường dân.

Phần lớn mọi người không rõ nội tình, chỉ biết Trình Bách từng cùng 044 đi làm nhiệm vụ, sau khi trở về liền bị tước bỏ.

“Má, không phải là vì hắn thân cận với Lăng Tứ quá mức sao? Nghe nói thể thực nghiệm đều mang vận đen.”

“Ngươi nghe ai nói?”

“Còn cần nghe nói a, ngươi nhìn Kael đó, chẳng phải vẫn luôn không thuận sao. Nghe bảo mấy hôm trước hắn thổ lộ với Quy Vân thượng tướng, kết quả bị cự tuyệt thẳng thừng.”

“Nghiêm trọng vậy?”

“Còn có chuyện trâu bò hơn, ngươi nghe ta nói a…”

Bàn luận chuyện này không ít, nhưng nhiệt độ chẳng duy trì được lâu.

Một kẻ hèn mọn, chẳng mấy chốc đã bị quên sạch.

Không còn Trình Bách, 044 trở thành một kẻ đơn độc.

Nhưng y lại thấy thoải mái hơn nhiều, muốn làm gì thì làm, không cần lo bị ai giở trò sau lưng.

Gần đây, 044 mê mẩn quang não.

Ban đầu y chỉ nghĩ đó là công cụ giao lưu.

Cho đến khi “vô tình” bấm vào Tinh Võng “Hậu viện hội Quy Vân đại nhân”, khoảnh khắc đó, một thế giới mới hoàn toàn mở ra.

Do Quy Vân hoạt động quá mức điệu thấp, hễ có thể không lộ mặt thì tuyệt đối không lộ, ảnh chụp cũng không nhiều.

Vậy mà không biết đám “fans” kia làm cách nào, cưỡng ép lấp kín tận hai album.

Trong khi hệ thống album của Tinh Võng nhiều nhất chỉ chứa được 500 tấm ảnh.

Kinh qua trí nhớ siêu cường của 044 xác định, 1000 tấm không hề trùng lặp.

Chờ y hoàn hồn, bản thân đã lật xem những ảnh kia hết mấy lượt.

044 nhẹ nhàng vuốt màn hình, ngây ngốc nhìn gương mặt ấy, cùng cặp mắt tím mang theo tia lạnh.

“A, ngươi là… Thiếu úy Lăng Tứ?”

044 giật mình cụp quang não xuống, sơ ý làm đổ ly nước trên bàn.

Kael không ngờ y phản ứng dữ dội như vậy, hơi áy náy.

“Xin lỗi, do ta đường đột.”

044 siết chặt quang não trong túi, vừa rồi mình hoàn toàn không phát hiện có người lại gần.

Có phải nên quay về tìm Fenita tu sửa một chút không?

“Là lỗi của ta.”

Kael cười, kéo ghế ngồi xuống.

“Ta là Kael, chắc ngươi biết rồi.”

Cái tên này có chút quen, 044 lục lọi trong đầu.

“Ngươi khỏe, thượng tướng. Xin hỏi ngươi có việc gì sao?”

Kael xua tay, tự rót chén nước cho mình.

“Không có việc gì, chỉ là muốn xem người kia tạo ra tác phẩm thế nào.”

Tác phẩm… là ý gì?

044 chưa hiểu, chẳng lẽ gã quen biết Fenita?

Chậm đã, Kael… Cái tên này là…

Ánh mắt trước mặt thay đổi, Kael thong thả uống ngụm nước.

“Ừ, ta cũng là thể thực nghiệm, chỉ là sớm hơn ngươi một chút.”

044 không biết nên nói gì, năng lực giao tiếp của người này mạnh hơn hẳn y.

Kael cũng không có ý gây khó dễ, hai người đồng cảnh ngộ, đều chẳng dễ dàng.

“Ta chỉ đến xem ngươi, không có gì khác. Muốn trao đổi liên hệ không? Về sau có thể cùng nhau làm nhiệm vụ.”

Gã quá hiểu tính tình Fenita, nếu là thể thực nghiệm yếu thì chẳng có cửa ngoi lên. Còn Lăng Tứ này lại được đưa trực tiếp vào quân bộ, chứng minh thực lực rất mạnh.

Mang theo y, nhiệm vụ sẽ dễ dàng hơn nhiều. Hơn nữa càng nhiệm vụ khó, Lăng Tứ thăng chức càng nhanh.

Quả thật đôi bên đều có lợi.

044 không nghĩ xa như vậy, chỉ biết chức Kael cao hơn nhiều, mình không có lý do từ chối.

“Được, về sau có nhiệm vụ thích hợp ta sẽ gọi ngươi.”

“Được.”

Kael còn bận việc khác, lập tức rời đi.

044 nhìn vào quang não trong tay, danh sách liên hệ lại thêm một người.

Trước đó y đã xóa Trình Bách, giờ lại có thêm Kael.

Ngón tay y khẽ chạm, giao diện thoáng cái đổi đi.

Trong tầm mắt lại xuất hiện cặp mắt tím kia.

044 nhấn một cái, đem toàn bộ ảnh chụp lưu lại.

“Ong!”

Quang não chấn động.

044 khựng lại, chẳng lẽ nhanh như vậy Kael đã liên lạc?

“Chiều 3 giờ, ta sẽ tới phòng của ngươi.”

Không ngờ lại là nhân vật chính của ảnh gửi tin tới.

044 lập tức ngồi thẳng người, chậm rãi gõ chữ.

“Vất vả, Quy Vân đại nhân.”

Cậu hoàn toàn không phát hiện có gì sai, bấm gửi đi.

Bên kia, Quy Vân nhíu mày.

Tinh thần lực của tên nhóc này lại hỗn loạn? Còn dùng ngôn từ kỳ quái gì đây?

Quả nhiên, hôm nay khai thông là đúng, nhìn qua bệnh tình đã nguy kịch.

“Kiên trì một chút.”

Quy Vân thật sự không thể dời lịch, có hội nghị quan trọng, không thể vắng mặt.

044 nhìn bốn chữ kia, chẳng hiểu gì.

Y lại nhìn lại đoạn đối thoại, cuối cùng phát hiện không đúng.

Xem hội hậu viện quá nhiều, y lại thuận tay gửi “Quy Vân đại nhân” đi!

“Đoàng” một tiếng, 044 đập bàn.

“Má ơi, có phải y muốn nổi giận không?”

“Ăn nhanh, ăn nhanh.”

Chưa đầy hai phút, trong căn tin chỉ còn lại mình 044.

Y máy móc đứng dậy, dựng bàn trở lại, rồi yên lặng ngồi xuống, từ từ gục đầu.

Máu như xông thẳng lên não, nhiệt trên mặt mãi chẳng tan đi.

Y thế mà lại xưng hô với Quy Vân như vậy! Cũng may người trong sạch chưa nói gì, bằng không thật sự khó mà giải thích.

044 hung hăng vỗ mặt mình một cái, lại cầm lấy quang não, muốn gửi lời gì đó giải thích.

Nhưng y hoàn toàn không biết nên viết thế nào.

Cuối cùng chỉ nhẹ nhàng ấn chụp màn hình, giữ lại bốn chữ kia.

Mấy ngày rối bời, dần dần có một ý nghĩ trở nên rõ ràng.

044 nhìn chằm chằm giấy dán tường mới đổi — một biển hoa màu xanh tím.

E là…y thật sự đã thích vị đại nhân kia.

Thì ra thể thực nghiệm cũng có loại tình cảm này. 044 lặng lẽ cảm ơn Fenita trong lòng.

Không ngờ “thích” lại giống hệt như trên Tinh Võng nói, chỉ cần nhìn thấy thứ gì liên quan đến người đó, trong lòng liền dâng lên ngọt ngào không kìm được.

Bất quá, vừa rồi những người kia nói cái gì… Quy Vân cự tuyệt lời tỏ tình của Kael?

Vì hoảng loạn nên y không kịp phản ứng.

Hóa ra Kael cũng thích Quy Vân.

Nhưng, Quy Vân ưu tú đến thế, ai mà không thích hắn?

044 nghĩ vậy, nhưng cũng quyết định sau này sẽ tránh đi, hạn chế tối đa việc chung nhiệm vụ vơiz Kael.

Y hiểu rõ, Quy Vân đã đủ cường đại, cường đại đến mức không cần ai cả. Hắn có thể cự tuyệt tất cả mọi người, mà bản thân y cũng chẳng phải ngoại lệ.

Thế nhưng, 044 vẫn lo lắng — sợ hắn b·ị th·ương, sợ hắn không vui.

Lúc nào Quy Vân cũng giữ bộ mặt lạnh, chẳng lẽ ngày nào hắn cũng không hài lòng?

Y đã hoàn toàn quên mất, bản thân mình cũng chẳng khác gì, cái người ngày ngày mang khuôn mặt lạnh nhạt để sống.

044 chìm sâu trong những suy nghĩ rối rắm của mình.

Nếu đã như vậy, vậy thì phải ở cạnh đại nhân nhiều hơn, đừng làm hắn phiền lòng, thử khiến hắn cười nhiều một chút.

044 ngồi ngây tại chỗ, ngốc nghếch cười với quang não.

Đây là chút tư tâm của y.

Cũng là tình cảm vụng về của một thể thực nghiệm chẳng giỏi nói năng dâng lên.

  •  

Chiều hai giờ, 044 đã về ký túc xá, không muốn để Quy Vân phải đứng ngoài cửa.

Kỳ thật trước đó y từng xin sao chép khóa mắt Quy Vân, nhưng trực tiếp bị từ chối.

Quy Vân không giải thích lý do, 044 cũng không hỏi thêm.

Chỉ cần mình về sớm một chút, là được.

Quả nhiên, ý thức về thời gian của Quy Vân vô cùng chuẩn xác, ba giờ chiều, hắn vừa vặn xuất hiện trước cửa.

“Buổi chiều tốt lành, thượng tướng Quy Vân.”

Quy Vân lặng lẽ thả ra xúc tua tinh thần, quét một lượt từ trên xuống dưới.

Không có gì bất ổn, thoạt nhìn trạng thái khá ổn định.

044 có chút chột dạ, lần đầu tiên chủ động né tránh ánh mắt hắn.

Quy Vân cởi áo khoác, xắn tay áo lên.

“Ngồi xuống, ta bắt đầu ngay.”

044 gật đầu, ngoan ngoãn ngồi mép giường, hai tay chỉnh tề đặt trên gối.

Lại là dáng ngồi tiêu chuẩn này, khiến Quy Vân thấy buồn cười.

Người này mỗi lần đều ngồi ngay ngắn, rõ ràng khai thông là một loại hưởng thụ, vậy mà bị y cứng rắn biến thành huấn luyện quân sự.

Trong kỳ dao động, lực dẫn đường vốn không bén nhọn như vậy.

Xúc tua chui vào lá chắn tinh thần chỉ mang theo chút đau nhói, ngay sau đó là dòng sảng khoái dội thẳng lên não, trong lành, thoải mái.

Hai loại cảm giác đan xen, va chạm tạo nên một loại cảm giác vi diệu.

Không lính gác nào có thể cưỡng lại, hô hấp dần nặng, thân thể nổi lên phản ứng — đó là hiện tượng bình thường.

Vì thế, dẫn đường và lính gác hiếm khi chọn không gian khép kín để khai thông, chỉ sợ một khi mất khống chế, lính gác sẽ dựa vào ưu thế bẩm sinh mà nhào tới, thô bạo chiếm đoạt.

Nhưng tình huống của 044 đặc biệt, còn Quy Vân thì đủ mạnh, hắn tin sẽ không xảy ra vấn đề gì mình không giải quyết nổi.

Hơn nữa, biểu hiện 044 ổn định hơn hắn tưởng nhiều.

Mỗi lần đều ngồi thẳng tắp, tựa hồ không cảm giác gì.

Chỉ có đôi gò má đỏ ửng, chứng minh tác dụng của khai thông.

Quy Vân như thường lệ, tiến nhập không gian tinh thần của 044.

Hai người đã khai thông hơn mười lần, vô cùng quen thuộc với nhau.

Hắn nhanh chóng tìm được điểm mẫn cảm, nhẹ nhàng lướt qua vách vực sâu.

Thân thể 044 không tự chủ run lên, trong không gian, từng bông tuyết rơi xuống.

Quy Vân kiên nhẫn, chiếu cố từng nơi khiến 044 thoải mái, rất nhanh, trên xúc tua đã phủ một tầng băng tinh, định hấp thu thêm nhiều lực lượng hơn.

Xúc tua không xua đuổi những kẻ khách không mời, mà xuyên qua từng dãy núi.

Bông tuyết mỏng manh run rẩy rơi xuống.

Đủ rồi.

Quy Vân chuẩn bị thu hồi xúc tua, nhưng lại bị một lực cản chặn lại.

Những bông tuyết vốn ngoan ngoãn bỗng biến sắc, điên cuồng nhào về phía xúc tua vô hình.

Xúc tua bị đóng băng, từng sợi tinh quang bị nuốt mất.

Quy Vân nhướng mày — đây là lần đầu tiên, 044 xuất hiện tình huống giống như lính gác bình thường.

Xem ra lần này khai thông thực sự thành công. Nhưng cứ thế mãi thì không ổn.

Không chút do dự, hắn chủ động cắt đứt xúc tua.

Mất đi liên kết với chủ nhân, xúc tua nhanh chóng bị hút khô, chỉ còn lại cột băng rỗng, chứng minh nó từng tồn tại.

“Thượng tướng, xin lỗi, ta đã mất lý trí!”

044 mở to mắt, thẳng tắp đối diện với ánh mắt khiến người ta khiếp sợ.

Vừa rồi, y liều mạng chống lại bản năng. Nhưng lần này, bản năng đã chiếm ưu thế.

Đợi y tỉnh táo lại thì Quy Vân đã chủ động cắt đứt xúc tua.

Xúc tua của dẫn đường là hình tượng hóa của lực lượng tinh thần. Bị cắt đứt, chắc chắn không dễ chịu.

044 cúi đầu, vô thức cắn môi chảy máu.

Quy Vân không ngờ y phản ứng kịch liệt vậy. Dù sao cũng chẳng phải chuyện lớn, bản thân hắn cũng không thiếu bấy nhiêu lực lượng.

“Ngươi…”

“Xin ngài trừng phạt ta!”

044 bỗng ngẩng đầu, trong mắt đen kịt lóe lên sắc bén.

Quy Vân khẽ thở dài.

Tên 044 này, lần nào cũng diễn sai kịch bản.

“Vậy thì luyện thêm hai giờ dáng ngồi.”

Quy Vân cúi nhìn quang não, nhiệm vụ đã kết thúc, cũng không cần nán lại.

Hắn thuận miệng bịa một câu, 044 lại tin thật.

Vì thế, khi Quy Vân rửa mặt xong, nằm trên giường mềm, quang não vang lên.

Chẳng lẽ còn công tác chưa xử lý?

Hắn bất đắc dĩ mở ra, lại thấy 044 gửi đến đoạn video dài tận mười giờ.

“Vì hành vi buổi chiều, ta vô cùng xin lỗi. Đây là trừng phạt ta dành cho mình, thỉnh ngài kiểm tra.”

Trừng phạt gì cơ? Quy Vân thoáng sững sờ.

Mở video, chỉ thấy 044 ngồi thẳng tắp trên mép giường, bất động.

Hắn kéo thanh tiến độ vài lần, phát hiện y thật sự không hề nhúc nhích.

“Người này thật là…”

Chính hắn cũng không nhận ra, khóe môi lúc này đã hơi nhếch.

“Được rồi, mau nghỉ ngơi đi, bằng không khai thông cũng vô ích.”

044 quỳ bên mép giường, thành kính nâng quang não.

Y không biết Quy Vân đã ngủ hay chưa, nhưng vẫn gửi video đi.

Vốn dĩ không mong hồi âm, vậy mà Quy Vân không chỉ trả lời, lại còn rất nhanh.

Mà nội dung… làm lòng y ngọt ngào.

“Thượng tướng ngủ ngon.”