Cá Mặn Dẫn Đường, Dốc Lòng Trăm Triệu Giây

Chương 60: Hôn mê

Cứ như vậy ba ngày qua đi, vẫn không có việc gì phát sinh như cũ. Clint cũng hết sức bất ngờ, chẳng lẽ Trần Bất Phàm đưa tin sai?

Hiện tại tinh thần không gian của hai người đã tương liên, có chút gió thổi cỏ lay đều có thể lập tức trao đổi.

Nghe nói bên Bạch Uyên hết thảy bình thường, Trần Bất Phàm lại càng thêm khó hiểu. Rõ ràng định vị và trang bị truy tung đã chuẩn bị tốt, vì sao địch nhân vẫn không có động tĩnh?

Nhưng cho dù thế, Tạ Hoài vẫn không hề thả lỏng cảnh giác. Trong điều kiện cho phép, y luôn để Bạch Uyên và Lâm Sanh ở cạnh nhau.

Huấn luyện gần đây của Bạch Uyên cuối cùng cũng thấy hiệu quả. Sau lần giao thủ với Lâm Sanh, có rất nhiều tân binh chủ động tìm cậu đối luyện, trong đó có không ít là lính gác cao cấp, nhưng cậu đều thắng rất đẹp.

Lâm Sanh theo dõi đa số trận đấu, kinh ngạc phát hiện mỗi lần Bạch Uyên đều tiến bộ, khả năng khống chế cơ bắp ngày càng thuần thục, thể lực cũng tăng mạnh trên diện rộng.

“Được nha, không bao lâu nữa ngươi sẽ vượt qua ta.”

Sau một trận đối luyện, Bạch Uyên mồ hôi đầy đầu, Lâm Sanh đưa cho cậu một chiếc khăn lông.

Bạch Uyên nhận lấy, khẽ cảm ơn, nghe lời hắn thì chỉ cười lắc đầu: “Còn xa lắm.”

Hai người cũng không bàn sâu thêm, rất nhanh liền đổi sang đề tài khác.

“Giữa trưa ta phải tới văn phòng.”

Lâm Sanh phất tay: “Đi đi, ta cũng phải tìm đối tượng đối luyện đây.”

  •  

Gần đây Tạ Hoài lúc nào cũng mệt mỏi.

Không phải là có cảm giác gì đặc biệt, chỉ là thuần túy mệt.

Ban đầu y không để tâm, dù sao công việc nhiều, mệt một chút cũng bình thường.

Cho đến một ngày, y đột nhiên bừng tỉnh, phát hiện bản thân thế mà bất tri bất giác ngủ thiếp đi.

Tình huống này trước nay chưa từng xảy ra. Dù có mệt đến đâu, y cũng chưa bao giờ làm việc riêng trong lúc công tác.

Tạ Hoài ý thức được sự nghiêm trọng, liền đi tìm Hill.

Nghe xong y miêu tả, Hill cũng không thể lập tức phán đoán. Cuối cùng chỉ có thể để Tạ Hoài tiến hành đủ loại kiểm tra từ đầu đến cuối, nhưng kết quả lại cho thấy hết thảy đều bình thường.

Không thể tùy tiện dùng thuốc, Hill chỉ bảo Tạ Hoài buổi tối phải nghỉ ngơi tốt, rồi đưa cho y ít thực phẩm chức năng tỉnh não.

Y còn giữ lại mẫu máu của Tạ Hoài, hy vọng có thể tìm ra nguyên nhân gốc rễ.

Tạ Hoài trở lại văn phòng, chẳng bao lâu sau, ý thức lại một lần nữa rơi vào hôn mê.

“Ta tới rồi.”

Bạch Uyên đột ngột xuất hiện, khiến mí mắt vốn sắp khép lại của y lại mở ra.

“Ngồi sang đây, cùng nhau ăn cơm.”

Bạch Uyên tự nhiên nhận ra được sự khác thường của Tạ Hoài, với tinh thần lực hiện tại của cậu, việc này quá dễ để phát hiện.

Vấn đề này nói lớn không lớn, nhưng nếu thỉnh thoảng thì không sao, còn thường xuyên như vậy thì chắc chắn có chuyện.

Nhưng cậu không phải bác sĩ, cũng chẳng hiểu biết nhiều. Chỉ có thể nhắc nhở Tạ Hoài vài lần, mong y chịu nghỉ ngơi nhiều hơn.

Tạ Hoài cười đồng ý, nhưng việc có thực sự nghỉ nhiều hơn hay không thì chính y cũng không biết.

Tựa như hiện tại, nhìn người này cố gắng chống đỡ tinh thần để nói chuyện với mình, lòng Bạch Uyên thật sự hụt hẫng.

“Tạ Hoài, nếu không anh uống dịch dinh dưỡng rồi ngủ một giấc đi.”

Lo lắng trong mắt người yêu sắp tràn ra ngoài, Tạ Hoài cảm thấy mềm lòng, liền cười đáp ứng.

“Được, Tròn Tròn có muốn bồi anh ngủ một lát không?”

Bạch Uyên ngẩn ra một giây, nhưng cũng chỉ một giây.

Ngủ cùng? Cũng được thôi. Dù sao cái gì cũng đã làm, không cần sợ. Hơn nữa, Bạch Uyên nghĩ, vừa lúc có thể giúp y khai thông, biết đâu nguyên nhân lại nằm ở tinh thần lực.

Tạ Hoài vốn nghĩ phải năn nỉ một hồi, không ngờ cậu lại sảng khoái đồng ý như vậy.

Thấy cậu đi tới, y liền dịch vào trong giường, giang cánh tay ôm trọn Bạch Uyên vào ngực.

Tư thế này khiến lưng Bạch Uyên hoàn toàn dán vào lồng ngực Tạ Hoài, cậu đều cảm nhận rõ ràng bắp thịt cường tráng của y, mỗi nhịp hô hấp phập phồng, cơ thể cậu cũng theo đó di động.

Không khí dần trở nên ái muội, nhưng Tạ Hoài không còn sức lực làm gì hơn. Có ái nhân bên cạnh, y hoàn toàn thả lỏng tinh thần, hơi ấm trong ngực khiến y nhanh chóng khép mắt lại.

Nghe nhịp thở phía sau dần đều đặn, Bạch Uyên không dám cử động nhiều, chỉ lặng lẽ thả ra một xúc tua tinh thần, khẽ lướt qua không gian tinh thần của Tạ Hoài.

Cảm giác được lực lượng dẫn đường quen thuộc, không gian lập tức mở ra.

Bạch Uyên bước vào, không còn thấy cuồng phong.

Mặt đất chỉ có một tầng tuyết mỏng, lờ mờ còn nhìn thấy chút sắc xanh. Trên cao là bầu trời lam trong suốt, ánh sáng xiên nghiêng chiếu xuống, khúc xạ ra ánh vàng nhạt trên đỉnh núi tuyết.

Trạng thái không gian không tệ, tinh thần lực của chủ nhân hết sức vững vàng. Bạch Uyên khẽ thở phào, nhẹ nhàng vuốt phẳng mấy tia gió mong manh.

Bất quá ngay sau đó cậu lại bắt đầu lo lắng, nếu không phải vấn đề tinh thần lực, vậy còn có thể là vì cái gì?

Bạch Uyên nghĩ mãi cũng không ra, khai thông xong liền rời khỏi không gian.

Nhiệt độ cơ thể của Tạ Hoài so với cậu cao hơn một chút, ôm một lát, Bạch Uyên cũng cảm thấy mệt nhọc.

Dù sao cũng là bồi ngủ, vậy thì chợp mắt một chút cũng được.

  •  

Bạch Uyên bị cơn đau trong đầu đánh thức.

Không phải đầu óc cậu có vấn đề, mà là lính gác liên kết với cậu – Tạ Hoài – đã xảy ra chuyện.

Bạch Uyên lập tức bật dậy, nhanh chóng kiểm tra triệu chứng trên người Tạ Hoài.

Tinh thần lực, nhiệt độ cơ thể đều không có vấn đề, cũng không có ngoại thương, nhưng tại sao tinh thần lực của mình lại cảnh báo?

Cậu không dám thả lỏng, liền thả xúc tua tinh thần ra dò xét.

Dẫn đường cao cấp khi tập trung đủ tinh thần lực, có thể cảm nhận rõ tình trạng trong ngoài thân thể của người khác.

Bạch Uyên không hề tiếc sức, rót tinh thần lực vào từng tấc từng tấc cơ thể Tạ Hoài, cuối cùng tìm được manh mối.

Đây là… khí quan suy kiệt!

Phát hiện này khiến tim Bạch Uyên đập mạnh một nhịp, máu trong người như xông thẳng lên đầu.

Cậu chưa yên tâm, lại cẩn thận kiểm tra một lần nữa.

Tuy biến hóa cực nhỏ, nhưng tần số sóng khí quan của Tạ Hoài đúng là đã lệch khỏi giá trị bình thường.

Bạch Uyên lập tức liên hệ Hill, ngón tay run run nhấn máy truyền tin.

“Tạ Hoài hôn mê, là do khí quan suy kiệt.”

Cậu nỗ lực khống chế giọng bình thường, nhưng Hill vẫn nghe ra một tia run rẩy.

“Trước tiên đừng hoảng, dùng người máy nâng nguyên soái đến đây, ta sẽ chẩn đoán sâu hơn.”

Giọng Hill ôn nhu, trấn an: “Thân thể nguyên soái vốn rất tốt, sẽ không có việc gì đâu.”

Bạch Uyên thở ra mấy hơi, không biết là do Quy Vân ảnh hưởng hay vì cái gì, tâm tình nhanh chóng ổn định lại.

“Ta lập tức đến.”

  •  

Nguyên soái hôn mê, chuyện này tuyệt đối không thể kinh động nhiều người. Lý Hành Chi trực tiếp mở mật đạo, đưa người tới.

Hắn đứng cạnh Bạch Uyên, nhìn Hill và mấy bác sĩ tất bật, nhíu mày nói: “Ta tin bên cạnh nguyên soái không xuất hiện người khả nghi.”

Sau khi rảnh rỗi, Bạch Uyên lập tức liên lạc Clint, nghĩ có thể từ Trần Bất Phàm lấy được tin tức gì.

Nhưng bên kia không trả lời, Bạch Uyên sốt ruột mở máy truyền tin kiểm tra nhiều lần.

“Vạn nhất là có người hạ độc thì sao?”

Lý Hành Chi lập tức phủ định, giải thích: “Không thể nào. Thể chất nguyên soái đặc thù, không biết vì sao y không bị bất kỳ độc tố nào ảnh hưởng.”

Nói đến đây, hắn dừng một chút, lại tự phủ định:

“Bất quá, nếu thực sự có người cố ý nghiên cứu chế tạo một loại độc riêng, thì cũng khó nói.”

Trong lòng Bạch Uyên cười lạnh. Thể chất đặc thù gì chứ? Thể thực nghiệm hoàn mỹ thì không thể trúng độc. Gen của Tạ Hoài vốn là nhân tạo.

Đợi đã, nhân tạo?

Trong đầu cậu lóe sáng, như có thứ gì sắp bật ra khỏi mặt đất.

Nếu gen của Tạ Hoài có thể mã hóa, khiến y miễn nhiễm độc tố, thì chẳng phải cũng có thể căn cứ gen mà tạo ra độc chuyên biệt? Đúng bệnh mà hạ độc, độc còn độc hơn!

Càng nghĩ càng thấy hợp lý, đúng lúc này Hill đẩy cửa bước ra.

Y tháo khẩu trang, giọng dứt khoát:

“Nguyên soái trúng độc, là loại chúng ta chưa từng gặp.”

Hill lau mồ hôi, nói tiếp: “Chúng ta sẽ nhanh chóng tính toán tốc độ khuếch tán của độc tố. Nếu không can thiệp kịp, trong vòng 3 ngày, nguyên soái chắc chắn tử vong.”

Sắc mặt Lý Hành Chi ngưng trọng, giậm chân.

“Các ngươi không thể giải độc sao?”

Mặt Hill không biểu tình, nhưng ánh mắt kiên định:

“Ta sẽ dốc hết toàn lực.”

Lý Hành Chi còn định nói gì, nhưng Bạch Uyên ngắt lời: “Vất vả cho các ngươi. Xin hãy tận lực tranh thủ thời gian, ta sẽ mang giải dược về.”

Lý Hành Chi hoàn toàn không hiểu, tại sao lại nói đến giải dược?

Hill cũng không rõ, nhưng đây không phải việc y nên bận tâm lúc này.

Hắn gật đầu với Bạch Uyên, rồi quay lại phòng cấp cứu.

Lý Hành Chi muốn hỏi, nhưng lại không chắc có nên hỏi hay không, do dự vài giây.

Bạch Uyên thở dài, nghiêm túc nói: “Ta cần ngươi giúp.”

Lý Hành Chi lập tức đáp ứng. Nguyên soái đang hôn mê, rõ ràng vị phu nhân này biết chuyện gì đó, hắn sao có thể không giúp.

Bạch Uyên mở máy truyền tin, gọi thẳng Lâm Sanh đến viện nghiên cứu.

“Xin lỗi, hiện tại không kịp giải thích. Ngươi có thể thấy đột ngột, nhưng ta có thể bảo đảm, tất cả vấn đề đều nằm ở viện nghiên cứu.”

Cậu trực tiếp cầm nút không gian cơ giáp của Tạ Hoài, cùng Lý Hành Chi lên phi thuyền.

Lý Hành Chi không hỏi những điều không nên hỏi. Hắn biết, khi có mệnh lệnh, thì chỉ cần nghe theo là đủ.

“Ngươi yên tâm, ta sẽ làm hết khả năng để giúp.”

Bạch Uyên miễn cưỡng cong khóe môi, gượng cười: “Cảm ơn.”

Thừa dịp phi thuyền bay, Lý Hành Chi liên hệ Mễ Quát, bảo hắn trông giữ quân bộ.

Mễ Quát không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng tính hắn vốn ngay thẳng, chưa bao giờ nghĩ nhiều, chỉ cho rằng lão đại và Lý phó ra ngoài chấp hành nhiệm vụ.

Tuy đầu óc hắn không nhanh nhạy, nhưng quản lý lại rất giỏi.

Rất đơn giản: ai không nghe lời, thì dùng vũ lực chế phục. Đơn giản thô bạo, nhưng cực kỳ hiệu quả.

  •  

Rất nhanh, phi thuyền đã tới không phận viện nghiên cứu.

Hai người bàn bạc, để giữ bí mật, họ không nháo động lớn, trước tiên thu phi thuyền vào nút không gian.

Lý Hành Chi, với thân phận phó quan của nguyên soái, có thể đường đường chính chính ra vào viện nghiên cứu.

Lâm Sanh đã tới trước họ vài phút, chờ sẵn ở cửa.

Thấy hai người, hắn chạy lại, nắm vai Bạch Uyên:

“Đừng sợ, ta sẽ luôn ở cạnh ngươi, mọi chuyện sẽ ổn thôi.”

Bạch Uyên gật đầu, ngẩng nhìn tòa kiến trúc hình tròn của viện nghiên cứu.

Đây không phải lần đầu cậu tới, nhưng lại là lần đầu mang theo mục đích thế này.

“Đi thôi.”