Cá Mặn Dẫn Đường, Dốc Lòng Trăm Triệu Giây

Chương 6: Kiểm tra

Cái khúc nhạc đệm nhỏ này rất nhanh đã trôi qua. Mấy ngày tiếp theo, Bạch Uyên vẫn theo nếp cũ đi làm rồi tan tầm. Có lẽ bởi vì cậu không còn phải chải vuốt tinh thần cho Tạ Hoài nữa, nên cũng không bị lạc trong không gian tinh thần, cũng không mơ thấy những giấc mộng kỳ quái.

Rất nhanh đã đến ngày kiểm tra. Vì Bạch Uyên không muốn xin nghỉ, nên Trần Bất Phàm đến từ rất sớm.

Trước khi gặp được Bạch Uyên, hắn vốn cho rằng Tạ nguyên soái sẽ tìm một nữ dẫn đường có tinh thần lực cực cao, nhưng hiện thực lại hoàn toàn trái ngược.

Đều là dẫn đường, nhưng Trần Bất Phàm cảm nhận rõ được tinh thần lực của người trước mắt cực kỳ thấp. Bất quá với con mắt chuyên môn của một nhà nghiên cứu, hắn tự nhiên sẽ không nhiều lời.

“Ngươi khỏe, Bạch tiên sinh. Ta là Trần Bất Phàm, bác sĩ tư nhân của Tạ nguyên soái.”

Vị bác sĩ này là một dẫn đường cao cấp, tinh thần lực sâu không lường được. Đây cũng là lần đầu tiên trong đời Bạch Uyên gặp được một dẫn đường cao cấp như này ngoài đời thật, cậu không khỏi tò mò nhìn thêm mấy lần.

Tạ Hoài thấy ánh mắt của dẫn đường nhà mình cứ dán vào người kia, d*c v*ng chiếm hữu lại dấy lên. Y trực tiếp kéo Bạch Uyên đến bên cạnh dụng cụ kiểm tra, liếc mắt nhìn Trần Bất Phàm, lạnh lùng nói: “Nhanh bắt đầu đi, ta còn có việc.”

Trần Bất Phàm lờ mờ cảm giác được uy áp đến từ lính gác, không hiểu sao y lại nổi điên. Nhưng nhiều năm như vậy, hắn đã quen với sự bất định của tinh thần lực nguyên soái, nên cũng không để ý nhiều.

Hắn khởi động thiết bị, nhẹ giọng nói với Bạch Uyên: “Đừng căng thẳng, ngươi chỉ cần nằm ở đây, năm phút là có kết quả.”

Bạch Uyên ngoan ngoãn gật đầu.

Vừa rồi Bạch Uyên đứng phía sau Tạ Hoài, Trần Bất Phàm cũng chưa nhìn rõ mặt cậu, đến bây giờ mới nhìn thấy rõ ràng.

Dẫn đường nhỏ này đôi mắt rất to, đuôi mắt hơi xếch, sống mũi cao thẳng, khuôn mặt không nhiều thịt, có chiếc cằm nhọn nhỏ. Không thuộc về dáng vẻ đáng yêu thường thấy ở đại bộ phận dẫn đường, nhưng so ra lại càng thêm câu nhân.

Uy áp phía sau từ Tạ Hoài gần như hóa thành thực chất, Trần Bất Phàm lập tức dời mắt, ngồi sang một bên, chuyên chú nhìn các con số hiện ra.

Rất nhanh, kiểm tra kết thúc. Trần Bất Phàm nhìn chằm chằm quang não thật lâu, mãi vẫn không đưa ra đáp án.

“Sao thế, có vấn đề gì sao?” Tạ Hoài nhịn không được mở miệng.

Trần Bất Phàm dừng lại một chút, do dự hỏi: “Bạch Uyên thật sự 26 tuổi sao?”

Bạch Uyên bị hỏi thì ngẩn ra, rồi lập tức đáp: “Đúng vậy, năm nay ta 26 tuổi.”

“Báo cáo thể hiện ngươi không có vấn đề gì.” Ngay cả hắn nói ra cũng khó tin, “Nhưng hiện tại, tất cả số liệu cho thấy tinh thần lực của ngươi đang ở giai đoạn ph*t d*c.”

Vô luận là lính gác hay dẫn đường đều có một giai đoạn ph*t d*c tinh thần lực, khoảng từ 10~20 tuổi. Phần lớn người đều hoàn thành vào trước năm 18 tuổi, muộn lắm cũng không quá 22 tuổi.

Bạch Uyên cũng kinh ngạc: “Trước 20 tuổi, mỗi năm ta đều làm rất nhiều lần kiểm tra tinh thần lực. Năm ta 16 tuổi, bác sĩ nói ta đã kết thúc kỳ ph*t d*c, tuy rằng cấp bậc rất thấp, nhưng chỉ có thể nhận mệnh. Nhưng sao bây giờ lại…”

Tạ Hoài nắm lấy bàn tay đang run nhẹ của Bạch Uyên, “Việc này có gây ảnh hưởng xấu đến thân thể cậu ấy không?”

Trần Bất Phàm nói: “Sẽ không. Đây chỉ là một giai đoạn tinh thần lực mở rộng bình thường, sẽ chỉ khiến tinh thần lực của cậu ấy tăng trưởng nhiều hơn.” Hắn vẫn nhìn chăm chú vào số liệu, ngón tay chấm từng điểm trên màn hình.

“Nếu nhất định phải nói, có thể sẽ xuất hiện những vấn đề giống như mọi người đều gặp ở kỳ ph*t d*c, ví dụ như tinh thần lực mất khống chế, hoặc bị lạc trong không gian tinh thần.”

Nói đến đây, hắn chợt bừng tỉnh: “Bệnh trạng Tạ nguyên soái phản ánh lúc trước chính là bị lạc trong không gian tinh thần, hẳn là do kỳ ph*t d*c gây nên.”

Bạch Uyên nghe tin tinh thần lực mình đang mở rộng thì trong lòng rất vui. Trình độ tinh thần lực không đạt tiêu chuẩn này đã khiến cậu phiền não nhiều năm, nếu lần này có thể nâng cao, vậy đúng là chuyện may mắn.

Tạ Hoài lập tức nhận ra tâm tình vui sướng của dẫn đường nhỏ bên cạnh, y khẽ thở ra, trong lòng nhẹ nhõm không ít.

Trần Bất Phàm nhìn hai người đang nắm tay nhau, ho nhẹ một tiếng: “Tuy rằng từ số liệu không có vấn đề gì, nhưng ta vẫn muốn mang mẫu vật về viện nghiên cứu, dùng thiết bị cao cấp tra xét nguyên nhân gốc rễ.”

Hai người đều cảm thấy rất có lý.

Bạch Uyên ngoan ngoãn để hắn lấy hai ống máu, thấy Trần Bất Phàm như bắt được bảo vật, cẩn thận mang đi.

Tạ Hoài nhìn sắc mặt nhợt nhạt của Bạch Uyên vì mất máu, trong lòng có chút đau lòng.

Ánh mắt quan tâm của Tạ Hoài quá mãnh liệt, Bạch Uyên bị nhìn đến mức có chút không được tự nhiên.

“Không sao đâu, ngươi cũng không cần lo lắng. Nói không chừng là ông trời thấy ta quá đáng thương, nên cho ta cơ hội lần nữa phát triển thêm.”

“Ừm, nhất định sẽ không sao.”

Tạ Hoài nghĩ ngợi, mở miệng khuyên: “Hay là ngươi xin nghỉ mấy ngày đi, nghỉ ngơi cho tốt.”

Bạch Uyên có chút do dự, tháng này cậu đã xin nghỉ quá nhiều, tiền thưởng chuyên cần đang gặp nguy cơ.

Nhưng với tình huống hiện tại, ở nhà nghỉ ngơi có lẽ tốt hơn, nếu chẳng may xảy ra chuyện gì, cũng không làm phiền đến đồng nghiệp.

Cậu thở dài, đáp ứng.

“Được. Nhưng ta phải về nhà lấy đồ công việc trước, như vậy ta cũng có thể xử lý công việc trực tuyến.”

Bạch Uyên nhìn Tạ Hoài, nghiêm túc nói: “Còn nữa, đừng tặng đồ cho ta nữa, ta thật sự không cần.”

Tạ Hoài gật đầu đồng ý, nhịn không được mà cười.

So với tưởng tượng, Bạch Uyên còn đáng yêu hơn nhiều, y thầm nghĩ.

  •  

Bạch Uyên đã ở phủ nguyên soái một thời gian dài. Dù sao ở đâu cậu cũng đều làm việc trực tuyến, không có gì khác biệt, nên cậu đưa ra yêu cầu muốn về nhà mình vài ngày.

Kết quả bị Tạ Hoài bác bỏ thẳng thừng, lý do là nếu tinh thần lực xảy ra chuyện gì thì một mình cậu không ứng phó được.

Bạch Uyên không phục: “Nhưng từ sau lần khai thông cho ngươi, ta vẫn luôn rất bình thường. Ta cũng không đi công ty, về nhà cũng sẽ không phiền người khác.”

Tạ Hoài kiên nhẫn khuyên: “Không phải sợ ngươi phiền đến ai, mà là ta lo cho ngươi.” Y suy nghĩ một chút, rồi đưa ra phương án thỏa hiệp: “Nếu ngươi thật sự muốn về nhà, cũng được. Nhưng ta sẽ đi cùng ngươi.”

Bạch Uyên vừa nghe, lập tức không muốn về nữa. Mục đích chính của cậu là muốn tránh xa Tạ Hoài, dù sao ở chung với nguyên soái đế quốc áp lực thật sự quá lớn, cho dù người này là đối tượng kết hôn của mình.

Nếu đã không cách nào thoát ly, vậy thì tập quen đi thôi, Bạch Uyên nghĩ. Sau này kết hôn, cậu và Tạ Hoài chỉ có thể cùng nhau sống cả đời, sớm muộn gì cũng không trốn được.

Trong thời gian đó, mỗi ngày bọn họ đều hỏi Trần Bất Phàm về tiến triển nghiên cứu, nhưng bên kia dường như chẳng có bước tiến gì. Bất quá nhìn từ số liệu, tình huống này tuyệt đối không phải chuyện xấu. Nghe hắn nói vậy, hai người yên tâm không ít.

Bản thân Bạch Uyên cũng rất thoáng. Vấn đề tinh thần lực tuy khiến cậu phiền não nhiều năm, nhưng đã sớm quen rồi. Cho dù nó có rẽ sang hướng nào khác, cậu đều có thể tiếp nhận.

Nhưng lại có một việc cậu thật sự không muốn đối mặt.

Cậu sắp phải cùng Tạ Hoài kết hôn.

Lần trước sau khi đính hôn, cha mẹ cậu vẫn luôn cân nhắc ngày lành. Cuối cùng, trải qua tầng tầng chọn lọc, bọn họ quyết định cử hành hôn lễ sau 26 ngày. Theo lời họ, hôm đó chính là lễ Thất Tịch trên địa cầu cổ, là một ngày tượng trưng cho tình yêu.

Tạ Hoài hiển nhiên vô cùng vừa lòng, mấy ngày nay vẫn luôn chuẩn bị cho hôn lễ, tạm gác lại rất nhiều quân vụ.

Vì vậy Bạch Uyên khuyên y: “Hôn lễ thật ra không cần quá long trọng, không cần vì một nghi thức mà phí công phí sức.”

Nói xong, cậu lại sợ Tạ Hoài nghĩ rằng mình xem nhẹ việc kết hôn mà giận, nên vội bổ sung: “Ta không phải không coi trọng chuyện này, dù sao cũng là đại sự cả đời. Ta chỉ không hy vọng ngươi vì nó mà phân tâm, ngươi còn phải xử lý nhiều quân vụ như vậy.”

Nhìn dáng vẻ cúi đầu, nhỏ giọng giải thích của dẫn đường trước mặt, tâm tình Tạ Hoài rất tốt. Y thật ra rất rõ, hai người bọn họ quen nhau chưa đến một tháng.

Y biết, Bạch Uyên không phải loại người ham hư vinh, kết hôn với y không phải vì địa vị. Dĩ nhiên, cũng không phải bởi vì thích y.

Bạch Uyên đồng ý kết hôn chỉ vì cảm thấy mình có thể giúp khai thông tinh thần lực cho y, nói đúng ra thì càng nhiều là thương hại.

Còn Tạ Hoài, chính là nắm chặt điểm yếu này, trói buộc người bên cạnh mình, thực hiện nguyện vọng u ám ngay từ lần gặp đầu tiên.

Nhưng bất kể thế nào, một khi Bạch Uyên đồng ý, Tạ Hoài tuyệt đối sẽ không buông tay. Kết hôn là chuyện cả đời, mặc kệ cậu nghĩ thế nào, bất kể sau này xảy ra chuyện gì, y cũng không định bỏ cậu.

Kết hôn, tức là phải ở bên nhau cả đời.

Đối với một lính gác quanh năm trên chiến trường mà nói, việc chuẩn bị hôn lễ làm y thật đau đầu. Y không sợ phiền phức, chỉ là thật sự có quá nhiều thứ phải lựa chọn.

Địa điểm hôn lễ, khách mời, lễ phục mặc trong hôn lễ, tất cả đều cần tốn tâm tư quyết định. Trong lúc chuẩn bị, y cũng hỏi ý kiến Bạch Uyên, nhưng dẫn đường nhỏ này lại ngoan ngoãn đáp: “Ngươi chọn cái gì ta cũng thích.”

Bạch Uyên không phải không muốn giúp, chủ yếu là cậu không tin vào mắt thẩm mỹ của chính mình. Từ nhỏ đến lớn, cậu tự chọn quần áo không ít, nhưng dường như chẳng có bộ nào ra hồn.

Trong mắt cậu, cái gì rực rỡ diễm lệ đều là thượng phẩm, nhưng phong cách chủ lưu hiện tại lại không chuộng sự loè loẹt.

Cậu cũng từng thử chọn ngược lại, mấy bộ quần áo mà bản thân thấy có màu sắc nhã nhặn, nhưng kết quả cũng chẳng khá hơn.

Cậu nhớ rõ có một lần về thăm cha mẹ, cố tình thay quần áo mới mua. Ai ngờ Kim nữ sĩ cười đến mức phải vịn tường, còn cha thì quay lưng đi, hai vai run run đầy nghi ngờ.

Hỏi vì sao cười, bọn họ trả lời: “Cái tay áo này rộng quá, số đo cũng chẳng đúng, thật giống mấy bộ đồ diễn kịch quái dị.”

Từ đó về sau, Bạch Uyên không còn tự chọn quần áo nữa. Cơ bản đều chỉ lên official website chọn mấy mẫu bán chạy, như vậy sẽ không sai lầm.

Thẩm mỹ vốn là chuyện cần thông hiểu thời thế. Cho nên khi trang trí nhà cửa, cậu khôn ngoan nhờ bạn bè giúp chọn phương án, tránh để người nhà chê cười.

Nhìn ánh mắt hơi thất vọng của Tạ Hoài, cậu đành kể cho y nghe những “chiến tích” năm xưa của mình.

Tạ Hoài vô cùng bất ngờ, nghe xong lại cảm thấy buồn cười.

Thấy y cười vui vẻ, mặt Bạch Uyên nóng bừng. May mắn là cuối cùng cũng chẳng ai bắt cậu phải tham gia chuẩn bị hôn lễ.