Thân thể Lâm Sanh vốn không tệ, tuy rằng tình huống lần này hung hiểm, nhưng trải qua ba ngày trị liệu, hắn cũng đã khôi phục được bảy tám phần.
Nhưng bất hạnh chính là, hắn vẫn còn bị bệnh căn chưa dứt.
“Ý của ngươi là, đối với đại bộ phận độc tố ta đều từng có phản ứng mẫn cảm?”
Lâm Sanh dựa nghiêng trên giường, đôi mắt trợn to, trong giọng nói tràn đầy không thể tin nổi.
Hill móc ra một quả táo từ nút không gian, tiện tay cầm dao giải phẫu lột vỏ.
“Ừ. Lần trúng độc vừa rồi, ngươi đã bị tiêm nhiều thuốc giải độc hơn những người khác.”
Dao giải phẫu trong tay y giống như món đồ chơi, vài nhát đã lột xong vỏ quả táo.
Lâm Sanh nhận lấy một miếng, cho vào miệng nhai.
Ừm, không tồi, rất giòn.
“Kia chắc cũng đúng rồi.” Hắn thẳng tắp thưởng thức gương mặt Hill, khóe miệng khẽ nhếch, “Đều nhờ ngươi, bằng không hiện tại ta khẳng định còn đang thoi thóp trong khoang trị liệu.”
Ánh mắt Hilldịu đi vài phần, lại móc ra quả táo thứ hai.
“Đừng vội mừng, sóng thản đột biến lần này có độc tính cực mạnh. Tuy rằng ngươi chỉ hít phải khí độc, nhưng tình huống thân thể của ngươi đặc thù, rất khó nói có để lại hậu di chứng hay không.”
Lâm Sanh lại thản nhiên, hai tay đặt sau đầu, ngửa nhìn trần nhà.
Nếu khi đó cơ giáp hư hại nghiêm trọng hơn, hắn tiếp xúc trực tiếp với loại độc đen kia chắc chắn sẽ mất mạng tại chỗ.
“Xem như số mệnh đi. Với ta mà nói, sống sót đã là may mắn rồi.”
Hill không nói thêm, ánh mắt vẫn không rời khỏi gương mặt Lâm Sanh.
Ánh mắt ấy quá mức chân thật, Lâm Sanh không thể xem nhẹ.
Mấy ngày nay hắn ngủ nhiều, tinh thần kém. Huống chi trong lòng hỗn loạn, vẫn chưa cùng Hill nói đến chuyện hôm đó.
Mà cũng không biết vì sao, Hill chưa từng nhắc lại. Mỗi lần gặp mặt, chỉ tập trung vào công việc, giúp hắn phối dược.
Không thể cứ thế tiếp diễn, Lâm Sanh nghĩ, cần phải sắp xếp lại quan hệ của bọn họ.
Hắn hỏi ra điều luôn nghĩ trong lòng trước: “Vậy, vì sao ngươi lại thích ta?”
Hill cũng không bất ngờ với câu hỏi này, “Bên cạnh ta lúc nào cũng có người ồn ào, đột nhiên yên tĩnh, ta không quen.”
Lâm Sanh ngồi bật dậy, tim đập mạnh một cái.
Trời ạ, chẳng lẽ mình quá tự luyến sao?
Thấy hắn phản ứng như vậy, Hill khẽ cười, giải thích: “Lúc chúng ta mới gặp, ta đang trong kỳ thực tập.”
Đôi mắt lam trầm xuống, tựa như đang kể chuyện chẳng liên quan gì đến mình.
“Ta chỉ là dẫn đường trung cấp, không thể hưởng chế độ đãi ngộ do đế quốc phân công. Kỳ thực tập quyết định tương lai ta. Nếu qua được, ta có thể ở lại quân bộ. Nếu không, sẽ bị điều đi nơi khác thực tập lại. Cứ thế tuần hoàn cho đến khi có nơi chịu nhận ta.”
Lâm Sanh biết con đường bác sĩ rất khó đi, nhưng không ngờ lại khổ cực đến vậy.
Hắn muốn an ủi Hill một chút, nhưng mấy lần mở miệng đều không biết nên nói gì.
Nghĩ kỹ lại, bọn họ thật ra là cùng loại người. Vì mộng tưởng mà dốc hết tất cả. Đem tuổi trẻ mài giũa vào thân thể, để lại dấu vết, trưởng thành thành dáng vẻ hôm nay.
Hai người liếc nhau, nháy mắt đã hiểu điều trong mắt đối phương.
Lâm Sanh ngồi mép giường, hai chân buông thõng, ngón chân nghịch ngợm cọ lên ống quần Hill.
“Ý ngươi là, ta đã cùng ngươi vượt qua quãng thời gian khó khăn nhất?”
Hill nhìn thẳng phía trước, không nhúc nhích, mặc cho người này quấy rối.
“Ta vốn là kẻ quen cô độc, nhưng trong những ngày đó lại nếm được sự ngọt ngào khi có người ở bên.”
Y đột nhiên ghé sát, nghiêm túc nhìn vào mắt Lâm Sanh, “Khổ nạn trải qua nhiều, thì càng luyến tiếc một chút ngọt ngào. Cho dù ngọt ngào ấy từ trời rơi xuống, cho dù về sau vĩnh viễn không có lại.”
Khoảng cách gần đến khiến Lâm Sanh giật mình. Nhưng hắn cũng không né tránh, ánh mắt còn lộ ra vài phần trêu ghẹo.
“Vậy nên, hôn một cái sao?”
Mặt Hill không biểu tình, nhưng ánh mắt đã phản bội y.
Lâm Sanh cười, vươn tay ôm lấy gáy y, trực tiếp áp môi.
Hai người chưa từng yêu đương, không hiểu hôn là thế nào.
Suy nghĩ của Lâm Sanh rất đơn giản, một ngậm, hai l**m, ba cắn loạn. Một hồi như vậy, thần tiên cũng phải rơi lệ.
Môi hơi đau, Hill l**m đi vài giọt máu, giờ phút này mùi máu tanh lại trở thành chất xúc tác, khiến hưng phấn càng cao.
Một nụ hôn hỗn loạn, dây dưa gần ba phút.
Khi tách ra, một sợi tơ trong suốt kéo dài theo động tác.
Thân thể c*ng tr**ng khó chịu, Lâm Sanh liếc nhìn Hill, người kia cũng chẳng khá hơn.
“f*ck…”
Lâm Sanh khẽ mắng, đưa tay muốn giúp.
Hill bắt lấy cổ tay hắn, trong mắt đầy d*c v*ng nhưng càng nhiều là kiên quyết từ chối.
“Thân thể ngươi chưa khôi phục, vẫn nên kiềm chế.” Giọng y khàn khàn, càng khiến Lâm Sanh khó chịu.
Hill chỉnh lại áo blouse trắng, che giấu sự thất thố của mình.
“Nghỉ ngơi cho tốt, ta đi trước.”
Lâm Sanh nhìn cánh cửa, trong lòng đầy ắp bóng dáng Hill. Nhìn xuống th*n d***, hắn thở dài.
Hít sâu vài lần, vẫn chẳng ích gì.
Lâm Sanh kéo chăn, cầm quang não, tìm một video toán học.
Năm phút sau, hô hấp hắn đã vững vàng, chìm vào giấc ngủ sâu.
“Thì ra là thế, các ngươi thật sự có duyên a.” Bạch Uyên vừa khái hạt dưa, bên cạnh đã thành một đống vỏ cao như tiểu sơn, “Bất quá ta cũng coi như khách quen phòng y tế, vì sao trước nay chưa từng thấy Hill?”
Hill vừa xào mấy lá poker vừa trả lời: “Hiện tại ta làm quân y đi theo, phần lớn thời gian đều ở ngoài làm nhiệm vụ.”
Bạch Uyên có chút tiếc nuối: “Vậy chẳng phải phần lớn thời gian các ngươi đều không thể ở cạnh nhau?”
Lâm Sanh mềm nhũn dựa vào người Hill, vừa rồi nói nhiều nên có chút khô miệng, hắn tiện tay cầm lấy ly nước của Hill, ực mấy ngụm lớn.
“Cũng còn ổn, bình thường thì hai chúng ta cùng nhau ra ngoài làm nhiệm vụ.”
Hắn đặt cái ly xuống, nói tiếp: “Bởi vì gần đây thường xuyên có ‘ma thuật sư’ xuất hiện, quân bộ tăng cường phòng thủ, không phái nhiều người đi ra ngoài điều tra nữa.”
Hill điều chỉnh lại tư thế, để Lâm Sanh dựa vào thoải mái hơn.
“Lần trước ta tham gia là nhiệm vụ thăm dò trường kỳ, gần đây mới vừa trở về.”
Lâm Sanh dùng khuỷu tay hích y, quay đầu nói: “Đã nói rồi không cho ngươi nhận cái loại nhiệm vụ dài ngày này, đã bao lâu chúng ta không gặp nhau rồi?”
Ánh mắt Hill ôn hòa, thỏa hiệp: “Về sau ta sẽ cố gắng tránh.”
Bạch Uyên yên lặng nhìn hai người rải cơm chó, tâm trí đã bay tận chín tầng mây.
Sở trưởng bên kia sắp động thủ với ta, lần này lại sẽ dùng hình thức gì?
Nghĩ vậy, ánh mắt cậu dần trầm xuống, thần sắc cũng nghiêm túc hơn.
Đúng lúc này, cửa phòng bị đẩy ra.
Tạ Hoài bước vào, trực tiếp đối mặt với Bạch Uyên.
“Đi thôi, chúng ta về nhà.”
Bạch Uyên đứng dậy, tạm biệt hai người.
Lâm Sanh cười ha hả, ánh mắt qua lại giữa cậh và Tạ Hoài.
“Ngày mai gặp, chúc hai vị có một đêm tốt đẹp.”
Tạ Hoài liếc nhìn hắn một cái, sau đó gật đầu với Hill, rồi dẫn Bạch Uyên đi.
“Vừa rồi em nghĩ gì mà nghiêm túc như vậy?”
Bạch Uyên nhìn ra ngoài cửa sổ, bầu trời đêm sao giăng chi chít, ánh sáng trải dài trước xe.
“Em đang hồi tưởng lại trận giao thủ trong rừng hôm nay, bản thân kém xa quá.”
Tạ Hoài trấn an: “Hiện tại em đã làm rất tốt rồi. Luyện thêm một thời gian nữa, sẽ có tiến bộ lớn.”
Bạch Uyên quay đầu, mỉm cười với y.
“Em biết.”
Mấy ngày tiếp theo, Bạch Uyên không còn đi một mình. Ngay cả đi toilet, Lâm Sanh cũng đi theo.
Không biết Tạ Hoài đã giải thích thế nào với hắn, nhưng mỗi lần Bạch Uyên từ chối, đều bị ép quay lại.
“Lần trước thật sự quá đáng sợ, người đang yên lành lại biến mất, ta có trách nhiệm lớn. Ngươi yên tâm, lần này có ta ở đây, ai cũng đừng hòng hại ngươi.”
Thấy làm thế nào cũng không đuổi đi được, Bạch Uyên đành từ bỏ, ngoan ngoãn nghe hắn nói cảm tạ.
Không biết phương pháp này có tác dụng hay không, nhưng quả thật không có tình huống khả nghi nào phát sinh. Dù vậy, chẳng ai dám lơi lỏng cảnh giác, Bạch Uyên cũng luôn sẵn sàng chuẩn bị chiến đấu.
Nhưng thực tế chính là thế, bọn họ căng thẳng suốt hai tuần, kết quả vẫn chẳng có chuyện gì xảy ra.
Lâm Sanh bận rộn, muốn tranh thủ thời gian nhìn cậu cũng khó. Bạch Uyên lại một lần nữa đưa ra ý kiến, lần này hắn cuối cùng cũng đồng ý.
Tuy Tạ Hoài một vạn lần không bằng lòng, nhưng không thể tiếp tục kéo dài mãi, đành chấp nhận điều kiện là Bạch Uyên không được hành động một mình.
Bạch Uyên ngoan ngoãn nghe theo. Nhưng trong lòng cậu hiểu rõ, nếu không có gì bất ngờ, thì ngoài ý muốn chắc chắn sẽ xuất hiện.
“Tròn Tròn, anh về văn phòng trước, có việc thì liên hệ ngay.”
Bạch Uyên nhìn sắc mặt Tạ Hoài, cứ thấy có gì đó không ổn.
“Sắc mặt anh kém quá, anh bệnh rồi sao?”
Quả thật Tạ Hoài cảm thấy đầu hơi choáng, nhưng chắc là vì gần đây công việc quá nhiều, bản thân lại luôn lo lắng cho Bạch Uyên nên tinh thần quá căng thẳng.
Y không để tâm, dịu dàng cười: “Không có gì, lát nữa anh ngủ một giấc là ổn.”
Mí mắt Bạch Uyên khẽ giật, trong lòng dâng lên dự cảm chẳng lành.
“Hôm nay em sẽ không đến phòng huấn luyện, theo anh làm việc chung đi.”
Tạ Hoài hiển nhiên bất ngờ với quyết định này, nhưng đúng là điều y mong mỏi.
“Được.”
Lần trước đến văn phòng, vì có quang não nên nơi này không có nhiều giấy tờ. Nhưng hiện tại, đủ loại tài liệu giấy chất thành chồng.
“Có việc gì em có thể xử lý không?”
Tạ Hoài chỉ vào một chồng giấy màu lam nhạt: “Đó là đã được chọn lọc, chắc chắn không có vấn đề, chỉ cần đóng dấu là được.”
Bạch Uyên nhận lấy con dấu, có chút mới lạ.
Con dấu điện tử thì đã thấy nhiều, chứ loại con dấu thực thể này thì chưa.
Công việc phân loại này cực dễ, chưa đến năm phút đã xử lý xong cả chồng lớn.
Bạch Uyên vừa định bảo Tạ Hoài đưa thêm, thì thấy tay y chống má, nhắm mắt, ngồi đó ngủ mất rồi.
Cậu lập tức im lặng, nhẹ nhàng dịch lại gần, lấy tấm thảm trong phòng nghỉ đắp cho y.
Nếu không phải vì Tạ Hoài ngồi bất động, cậu đã sắp xếp cho y nằm xuống thoải mái hơn.
Gần đây Tạ Hoài thật sự quá vất vả rồi. Bạch Uyên thở dài trong lòng, những ngày này toàn là chuyện phiền phức, biết bao giờ mới có thể sớm kết thúc.