Cá Mặn Dẫn Đường, Dốc Lòng Trăm Triệu Giây

Chương 52

Ký ức mới vừa khéo có thể đối ứng với tin tức đã tìm thấy trước đó về “Kael”.

Người luôn canh giữ ở cửa chính – Trạch Tháp – chỉ là kẻ giả mạo, hiển nhiên hắn hoàn toàn không biết chân tướng sự việc.

Đương nhiên, đây không phải trọng điểm.

Người tên Lâm Cửu kia đã nhắc tới “Kael” biến thành con rối của ‘Ma thuật sư’”. Ý này là sao?

Bạch Uyên cau mày, hồi tưởng cảnh tượng hôm ấy khi tận mắt nhìn thấy Kael. Ngữ điệu ám muội của gã, xen lẫn cả yêu lẫn hận, không giống như đang giả vờ.

“Chẳng lẽ gã chưa hoàn toàn bị ‘Ma thuật sư’ khống chế?” Bạch Uyên xuống giường, tự rót cho mình một chén nước, “Hay là nói, gã và ‘Ma thuật sư’ đã đạt đến một trạng thái cân bằng?”

Suy đoán này vừa thốt ra khiến cậu giật mình, càng kinh ngạc hơn là trong sâu thẳm nội tâm, cậu lại mơ hồ khẳng định điều đó.

Bạch Uyên thở dài, ảnh hưởng của Quy Vân với cậu ngày càng lộ rõ. Có rất nhiều chuyện cậu không hề nhớ, nhưng bản năng lại luôn chỉ dẫn cậu phải làm thế nào.

Thôi. Khôi phục ký ức là chuyện sớm muộn, càng sớm khôi phục càng ít liên lụy người khác.

Còn Tạ Hoài… nghĩ tới y, Bạch Uyên mím môi, uống một hơi lớn.

Dòng nước lạnh buốt trượt qua khoang miệng, làm đầu óc tỉnh táo hơn nhiều.

Cậu dứt khoát ngồi vào bàn, tập trung lại tinh thần.

“Trong nhật ký đã viết rằng, có một kẻ dung hợp hoàn mỹ.” Bạch Uyên viết xuống tên tiên hoàng tên, “Sau đó hoàng đế bị lừa, chứng minh kẻ đó cực kỳ đáng tin.”

Cậu dùng bút chấm chấm lên giấy, “Lúc ấy Kael là thượng tướng, gã được hoàng đế tín nhiệm cũng rất bình thường.”

Đột nhiên, Bạch Uyên vẽ thêm mấy đường, bút hơi run vì kích động.

“Cho nên, Kael chính là kẻ l·ừa đ·ảo kia, bản thân gã mới là thể dung hợp hoàn mỹ.”

Nỗi nghi hoặc nhiều ngày rốt cuộc cũng gỡ được một tầng, nhưng chỉ trong thoáng chốc vui sướng, cậu lại phủ định chính mình.

“Không đúng. Otis Đặc Uy từng nói tiên hoàng đời thứ nhất giết sở trưởng viện nghiên cứu, Fenita. Vậy thì thể dung hợp hoàn mỹ không phải nên là hắn sao?”

Trong ký ức của Quy Vân cũng không có bóng dáng Fenita, nhưng dễ dàng cảm nhận được quan hệ hai người rất thân thiết, như bạn bè tri kỷ.

Mọi thứ lại rối tung. Cảm giác này tựa như mở viên kẹo ngọt long lanh, nhưng ăn vào lại thấy đắng nghét.

Bạch Uyên ngả người nằm liệt trên ghế, không biết mình sai ở đâu.

“Nếu tồn tại hai thể dung hợp hoàn mỹ, một ký sinh trên Kael, một ký sinh trên Fenita, vậy thì cũng hợp lý.”

Nhưng rõ ràng tiên hoàng chỉ gi·ết một người.

Bạch Uyên đột nhiên ấn mạnh xuống giấy, chọc thủng một lỗ lớn.

“Vừa khớp, Fenita đã ch·ết, nên biến mất. Còn Kael thì không biết dùng cách gì thoát chết, kéo dài đến hôm nay.”

Ý nghĩ nghe hợp lý, nhưng trong lòng lại cứ thấy bất thường.

Bạch Uyên vô thức xoắn vài sợi tóc dài của mình, “Biết những điều này thì sao? Giờ ta vẫn không rõ bọn họ rốt cuộc muốn làm gì.”

Đúng vậy, cho dù biết hết, với năng lực hiện tại của cậu thì có thể làm gì để ngăn bi kịch này?

Ngày ấy, cảnh tượng bị Kael lăng nhục còn hiện rõ trong đầu. Tinh thần lực của gã sâu không thể dò, ngay cả Tạ Hoài e rằng cũng không phải đối thủ.

Hiện tại gã vẫn luôn ngủ đông, chắc chắn là đang tích lũy sức mạnh.

Bạch Uyên siết chặt nét mặt, ánh mắt sắc bén, “Vậy thì đi tìm gã. Dù không gi·ết được, cũng phải khiến gã nguyên khí đại thương.”

Xúc tua tinh thần cảm giác được người ở phòng đối diện vừa rời giường, đang thay quần áo.

Chưa đầy hai phút, cửa phòng đã vang lên tiếng gõ.

Bạch Uyên lập tức thu lại vẻ mặt, ra mở cửa.

“Buổi sáng tốt lành. Ngủ ngon chứ?”

Giọng nam nhân vẫn ôn nhu như mọi khi, thuận tay chỉnh lại tóc rối cho cậu.

Bạch Uyên gắng gượng nở nụ cười, gật đầu: “Vâng. Hôm nay có thể đến chỗ Lâm Sanh.”

Tạ Hoài còn muốn nói thêm, thì bên hông vang lên hai tiếng báo từ máy truyền tin.

Bạch Uyên không đứng lại, chỉ đi xuống cầu thang.

Lần này Tạ Hoài không đi theo, y tự mình trả lời tin.

Đợi đến khi cậu ăn xong ba cái bánh bao, lại cất thêm ba cái vào hộp, mọi việc xong xuôi, y mới thong thả xuống lầu.

“Clint gửi tin, sở trưởng bên kia có vấn đề lớn.” Tạ Hoài vừa nói vừa cất hai bình sữa vào nút không gian, “Anh nghi ngờ sở trưởng chính là Kael.”

Đối với kết luận này, Bạch Uyên chẳng lấy làm lạ. Trước đó Tạ Hoài từng nói Kael xâm nhập nhờ một loại kỹ thuật không gian mới, mà bản thân gã không đủ năng lực nghiên cứu thứ đó. Vậy chỉ còn hai khả năng.

Hoặc gã bỏ tiền thuê người trong viện nghiên cứu giúp đỡ, hoặc gã vốn có địa vị trong viện nghiên cứu, từ đó thao túng nghiên cứu viên.

Trùng hợp thay, Trần Bất Phàm vừa đúng bị giam lỏng. Theo lời hắn, còn có rất nhiều người chung cảnh ngộ. Như vậy, hiềm nghi “sở trưởng bị thay đổi” liền cực lớn.

Tạ Hoài giảng giải ý tưởng của y, trùng hợp giống hệt suy nghĩ của Bạch Uyên.

“Chúng ta có nên bắt gã về tra hỏi không?” Bạch Uyên vừa hỏi, vừa giúp Tạ Hoài gói bánh bao.

Tạ Hoài khựng lại, không ngờ cậu lại trực tiếp như vậy, “Sở trưởng không dễ động tới. Hiện giờ chúng ta không có chứng cứ.”

“Anh định chờ thêm, bên Trần Bất Phàm cũng đang nỗ lực, hẳn là sớm muộn gì cũng nắm được nhược điểm.”

Bạch Uyên gật đầu, không nói gì thêm.

Tạ Hoài nhìn cậu một cái, “Hiện tại thế cục của chúng ta không tính là hoàn toàn bị động, hơn nữa Otis Đặc Uy đứng về phía chúng ta. Chỉ cần có một lý do, hắn có thể hạ lệnh bắt người.”

“Vâng, em chờ tin tức tốt của mọi người.” Bạch Uyên cười, tựa như lại trở về dáng vẻ ngày thường.

Thấy cậu như vậy, trong lòng Tạ Hoài cũng nhẹ nhõm không ít.

Chắc hôm qua chỉ là quá mệt mỏi thôi, dẫn đường nhỏ nhà mình vẫn cười đáng yêu như thế.

Ăn sáng xong, hai người cùng lên xe huyền phù.

Bạch Uyên vừa định tự cài dây an toàn, thì bên cạnh đã có một bàn tay duỗi tới.

Cậu không ngờ Tạ Hoài lại cúi người giúp mình, lập tức dựa lưng ra sau.

“Bang” một tiếng, khóa an toàn được cài xong. Cùng lúc đó, môi cậu cũng bị ngậm lấy, xúc cảm mềm mại khiến Bạch Uyên trở tay không kịp.

“Ưm…”

Tuy cảm xúc đã chịu ảnh hưởng của Quy Vân, nhưng thân thể cậu vẫn mẫn cảm. Khoang miệng bị chiếm đoạt hơi thở, thiếu oxy khiến trước mắt trở nên mơ hồ.

Bạch Uyên giơ tay định đẩy người đang áp chế ra, nhưng tư thế này khiến cậu càng bị giam cứng trong ghế.

Tạ Hoài hung hăng hôn đến khi sức lực cậu tan rã, cánh tay mềm nhũn buông xuống, mới chịu thả ra.

Nụ hôn kết thúc, chẳng ai mở miệng, trong khoang xe chật hẹp chỉ còn tiếng th* d*c khe khẽ của dẫn đường.

Tạ Hoài mở chế độ lái tự động, ép mình không nhìn sang bên phải, chỉ ngồi thẳng, vắt chân, mắt dõi ra ngoài cửa sổ.

Bạch Uyên dần hồi thần, xúc tua tinh thần cảm nhận được phản ứng của y, nhiệt độ từ cổ chậm rãi dâng lên.

Mãi đến khi xe dừng trước quân bộ, hơi nóng mới dần lắng xuống.

Tạ Hoài lấy lại bình tĩnh, mở cửa xe: “Có việc thì đến văn phòng tìm anh, hoặc gửi tin để anh qua, đừng vất vả quá.”

“Vâng.”

Hai người chia ra, Bạch Uyên trực tiếp đi tìm Lâm Sanh.

Thấy cậu đến, Lâm Sanh nhướng mày: “Hôm nay ngươi đến sớm thế.”

Bạch Uyên gật đầu, đôi mắt thẳng tắp nhìn hắn: “Ta muốn cùng ngài đối chiến thêm một lần.”

Lâm Sanh hơi ngạc nhiên, “Không thành vấn đề, chỉ là vì sao đột nhiên muốn đấu?”

Bạch Uyên đáp lấp lửng: “Ta cảm thấy tinh thần lực của mình lại tăng lên, muốn thử xem thực lực.”

Thật ra câu này cũng là sự thật, nhưng mục đích thật sự không chỉ có vậy.

Nghĩ thế, khóe môi Bạch Uyên khẽ mím: “Khi nào ngài rảnh?”

Lâm Sanh cười, báo cho cậu một địa điểm: “Giữa trưa đi, chờ huấn luyện kết thúc đã.”

Bạch Uyên vừa định đáp, đã bị cắt ngang.

“Không được.” Lâm Sanh gãi cằm, “Huấn luyện cả buổi sáng, ngươi hao tổn thể lực quá lớn. Nếu không, chờ ngươi nghỉ phép lại đấu?”

Bạch Uyên lắc đầu, “Địch nhân sẽ không quan tâm ta có đủ sức hay không.”

Lâm Sanh sảng khoái cười, vỗ tay: “Nói rất đúng! Vậy thì giữa trưa nay.”

Đến sân huấn luyện, Bạch Uyên nhìn những thiết bị quen thuộc.

Cậu chưa từng nghĩ có ngày mình lại gắn bó hằng ngày với chúng. Người vốn lười vận động, giờ lại chủ động khổ luyện.

Cậu mở chế độ huấn luyện lực, nắm tay hung hăng đấm lên bao cát đỏ.

“Nếu Kael chưa ch·ết, và đang ngủ đông, ta không tin gã chỉ vì ta mà chọn đúng thời điểm này ra tay.”

Nắm đấm đau nhức, da trầy xước bỏng rát.

Bạch Uyên tăng thêm sức, thần kinh trong đầu căng thẳng giật liên hồi.

“Quy Vân và 044 không thể đơn giản mà ngã xuống. Nhất định họ đã giáng cho Kael một đòn trí mạng.”

Trong phòng huấn luyện rộng lớn chỉ có vài người, ai cũng lo việc của mình, không ai chú ý tới ai.

Nhưng tiếng quyền vang dội liên hồi vẫn khiến nhiều người ngẩng đầu nhìn.

“Oa, cậu ấy thật chăm chỉ.”

“Chúng ta cũng không thể kém.”

Thế là lại thêm vài người bắt đầu tập đấm.

Bạch Uyên chẳng buồn để tâm, vẫn giữ nhịp đòn đấm không đổi.

“Nếu Quy Vân có thể đánh bại gã, ta nhất định cũng có thể.”

Ký ức dần khôi phục, cậu cảm thấy tinh thần lực mình ngày càng mạnh mẽ. Những thiếu hụt kinh nghiệm chiến đấu từng khiến cậu đau đầu cũng đang dần được bù đắp.

Bản năng thuộc về Quy Vân từng chút quay về, cơ thể trở nên linh hoạt hơn, sức mạnh cường đại hơn, phản ứng nhanh nhẹn hơn.

Tinh thần thể hồ ly trắng cũng không còn bộ lông mềm mịn non nớt, hình thể to gấp đôi, khí thế áp bách mạnh mẽ hẳn.

Chờ đến khi tất cả quay lại, cậu chính là Quy Vân.

Hôm ấy, Kael hung hăng nhục mạ cậu và Tạ Hoài, cười nhạo bọn họ nhỏ bé yếu ớt.

Đúng, hiện tại cậu chưa có toàn bộ thực lực của Quy Vân, mà Tạ Hoài cũng chưa đạt đến trình độ của 044. Trước thể dung hợp hoàn mỹ, bọn họ quả thực quá yếu.

Nhưng giờ đã không còn như trước. Toàn bộ hệ thống vận hành của thế giới đã thay đổi long trời l·ở đ·ất.

Nhân loại tuy mất đi sự trợ giúp của tinh thần thể cường đại, nhưng lại có được chiến lực thép mới.

Tạ Hoài là nguyên soái đế quốc, cũng là thủ tịch người điều khiển cơ giáp.

Hai người bọn họ, sẽ dùng một diện mạo hoàn toàn mới để diệt trừ kẻ địch.

Đương nhiên, trước đó, cậu phải là người đi tiên phong, dò xét thực lực thật sự của Kael.