Trong thư phòng, người đàn ông mặc đồng phục quản gia, dáng vẻ cao ngất tuấn tú, nói: “Tình huống chính là như vậy, hiện tại ta không cần tiếp tục ở trong viện nghiên cứu nữa.”
Trước mặt Tạ Hoài đặt một tập văn kiện, chỉ là thật lâu y không lật thêm trang nào.
Trần Bất Phàm có thể làm được đến mức này là điều y không ngờ tới, dù sao người kia kháng cự lính gác như thế.
Y khẽ ho một tiếng, “Như vậy cũng tốt, vạn nhất có nguy hiểm, ngươi cũng có thể nhận ra trước.”
Clint rót đầy chén trà trên bàn, “Đúng vậy.”
Nghĩ đi nghĩ lại, Tạ Hoài lại mở miệng: “Bất quá, ngươi vẫn nên tiếp tục ẩn núp ở viện nghiên cứu.”
Y uống một ngụm trà, “Viện nghiên cứu cần có người theo dõi, Trần Bất Phàm bị quản chế, tin tức vẫn còn hạn chế.”
Mắt Clint sáng rực lên, “Vậy ta lập tức trở về.”
Thấy hắn sốt ruột như vậy, Tạ Hoài vừa buồn cười vừa bất đắc dĩ, “Ừ, nhưng liên lạc với ta không cần dùng quang não, dùng cái này.”
Y lấy từ trong ngăn kéo ra một chiếc máy truyền tin, ném qua.
Clint đón lấy, do dự nói: “Nhưng quang não của ta đã được Trần Bất Phàm cải tiến, sẽ không bị xâm nhập.”
Tạ Hoài dời mắt về văn kiện trước mặt, “Dùng cái này sẽ thỏa đáng hơn.”
“Rõ.”
Giấc ngủ này của Bạch Uyên kéo dài rất lâu, đến khi tỉnh lại đã là giữa trưa. Cậu cảm nhận được tinh thần lực của người thứ ba, là Clint đã trở về.
Sau lần gặp nạn trước, Tạ Hoài đã nói rõ việc y để Clint nằm vùng trong viện nghiên cứu. Cậu không truy hỏi tại sao lại giấu lâu như vậy, chỉ gật đầu tỏ ý đã biết.
Xem ra Clint có được tin tức gì, Bạch Uyên vội rửa mặt, đẩy cửa đi ra ngoài.
Trùng hợp thay, vừa vặn gặp Clint cả người mặc trang phục tiềm hành.
Bạch Uyên chưa từng thấy loại quần áo này, tò mò nhìn nhiều lần, “Nhiệm vụ còn chưa kết thúc sao?”
Đáp lại cậu là Tạ Hoài bước ra từ thư phòng, “Ừ, vẫn muốn để người lại viện nghiên cứu.”
Clint khom người với Bạch Uyên, sau đó trực tiếp nhảy ra ngoài từ cửa sổ tầng hai.
Thấy Tạ Hoài xuất hiện, Bạch Uyên mới phản ứng, “Hôm nay không cần đến quân bộ sao?”
“Anh nghỉ một ngày.”
Bạch Uyên gật gật đầu, không nói thêm gì, đi thẳng xuống lầu.
Tạ Hoài theo cậu xuống, vào bếp mang đồ ăn mà người máy đã nấu xong ra.
Bạch Uyên ăn một lúc, rồi nhìn về phía y — người từ đầu chưa động đũa, ánh mắt mang theo nghi vấn.
Tạ Hoài đẩy thức ăn về phía cậu, “Buổi sáng anh đã uống dịch dinh dưỡng, giờ chưa đói.”
Thế là Bạch Uyên ăn sạch sẽ hết.
Nhìn người đối diện không nói một câu, đặt chén đũa lên khay cho người máy mang đi, Tạ Hoài cảm thấy có chút khác thường.
Loại cảm giác kỳ lạ này đã xuất hiện từ hôm qua, chỉ là y vẫn cố tình bỏ qua. Ban đầu y nghĩ chỉ là ảo giác, nhưng bây giờ dần dần xác nhận ý nghĩ của mình.
Tính tình Bạch Uyên lạnh nhạt đi rất nhiều.
Cậu nói ít hẳn, biểu cảm cũng không phong phú như trước. Rõ ràng trước đây, chỉ cần y lại gần là mặt cậu sẽ đỏ lên, nhưng hiện tại cho dù y có kề sát bao nhiêu, cậu vẫn mặt không cảm xúc.
Hơn nữa, cậu cũng không còn chủ động có chút động tác thân mật nào với y, dù trước kia cũng vốn ít.
Mấy lần Tạ Hoài muốn mở miệng hỏi, nhưng cuối cùng vẫn không nói ra.
Y không biết nên dùng tình huống nào để nói. Rõ ràng bọn họ đã kết hôn, chuyện nên làm đều đã làm, thậm chí còn quyết định cùng nhau đối diện với tương lai.
Nhưng Tạ Hoài lại cứ cảm thấy, khoảng cách giữa y và Bạch Uyên ngày càng xa. Hoặc có thể nói, y càng ngày càng không hiểu được cậu.
Hôm nay y nghỉ cũng là để quan sát kỹ hơn. Nếu có thể, y hy vọng tất cả chỉ là do mình nghĩ nhiều.
Ăn cơm xong, Bạch Uyên trực tiếp trở về thư phòng. Thừa dịp cậu không đóng cửa, Tạ Hoài vội đi theo.
May thay, Bạch Uyên không nói gì, còn kéo thêm ghế cho y.
Cái bàn trong thư phòng rất lớn, đủ chỗ cho cả hai.
Hai người mỗi người một bên, làm việc của riêng mình.
Tạ Hoài lén liếc vài lần, phát hiện Bạch Uyên đang cầm máy truyền tin, không biết gửi cho ai.
Bạch Uyên đã sớm nhận ra có ánh mắt luôn chăm chú nhìn mình, cho đến khi cậu bỏ máy truyền tin vào túi, ánh mắt đó vẫn chưa biến mất.
“Em vừa nhắn cho Lâm Sanh, hôm nay em không đi.”
Tạ Hoài lập tức hiểu, thì ra dẫn đường nhỏ nhà mình đang xin nghỉ.
Suốt buổi chiều, Bạch Uyên không chủ động nói câu nào. Tạ Hoài nhìn thoáng qua, thấy cậu đang vẽ bản cấu tạo tứ chi của cơ giáp, dùng bút chì phác họa từng nét, hết sức nghiêm túc.
Mấy lần y định mở miệng nói gì đó, nhưng lại không nỡ quấy rầy, cuối cùng chỉ gọt ít trái cây, để bên cạnh cậu.
Không biết do quá chuyên chú hay vì lý do khác, Bạch Uyên không liếc y một lần. Trái cây để ngay bên cạnh, cậu cứ như không thấy, không động tới.
Bên ngoài trời dần tối, hệ thống trí năng trong nhà tự động bật đèn. Bạch Uyên ngẩng đầu nhìn ngoài cửa sổ, rồi đứng dậy vận động thân thể.
Tạ Hoài xem giờ, “Mệt rồi phải không, có muốn ăn gì không?”
Bạch Uyên lắc đầu, ngồi xuống tiếp tục.
Nhìn dáng vẻ kia như định làm tiếp tám giờ nữa, Tạ Hoài đưa trái cây đến trước mặt cậu.
“Nghỉ một chút đi, anh cũng tò mò xem em đã hoàn thành cái gì, giới thiệu cho anh với.”
Bạch Uyên nhìn trái cây trước mặt, cuối cùng cũng cầm vài quả anh đào.
“Ừm, cũng không có làm gì, chỉ là đơn giản cải tạo lại thân thể một chút.”
“Trước đây thân thể có khuyết điểm sao?”
Anh đào ăn cũng ngon, Bạch Uyên lại cầm thêm mấy quả.
“Khớp xương quá cứng, bất kể là dùng vũ khí hay đánh đấm trực tiếp, đều bị hạn chế.”
Tạ Hoài gật đầu, cười nói: “Xem ra ngày em rời anh để tự thiết kế cơ giáp lại tiến thêm một bước.”
Bạch Uyên không tiếp lời, đẩy đĩa trái cây trở lại, “Anh cũng ăn đi.”
Không thích hợp. Quả thực rất không thích hợp.
Ngày thường, Bạch Uyên nhất định sẽ hứng thú bừng bừng giới thiệu ý tưởng mới của mình cho y nghe. Tạ Hoài định mở miệng hỏi, nhưng đến miệng lại nuốt xuống.
“Được.”
Rốt cuộc là có chuyện gì, trong lòng Bạch Uyên đại khái hiểu rõ.
Theo ký ức của Quy Vân dần dần thức tỉnh, cậu cảm thấy thân thể mình dường như bị một người khác chiếm cứ.
Người kia tính cách cứng rắn, năng lực cường đại, lại lạnh lùng vô tình. Hắn thiếu thốn tình cảm phong phú, như thể không cảm nhận được hỉ nộ ái lạc.
Bạch Uyên gián tiếp chịu ảnh hưởng, ngôn ngữ hành vi cử chỉ đều thay đổi. Cậu biết Tạ Hoài cũng đã nhận ra bất thường, bản thân nhiều lần định giải thích, nhưng rốt cuộc vẫn không nói gì.
Bởi vì Quy Vân vốn khinh thường việc giải thích. Hắn làm bất cứ chuyện gì cũng đều có tính toán của mình, chẳng ai có thể ảnh hưởng.
Bạch Uyên cảm thấy chính mình đang bị xé rách. Một bên là cậu, là Bạch Uyên — đứa trẻ có gia đình ấm áp, chưa từng chịu khổ.
Bên kia lại là Quy Vân, chủ nhân thực sự của linh hồn này — một vị quan quân cường đại lạnh nhạt, thấu hiểu vạn vật, từng nếm trải mọi khổ đau.
Cậu luôn nghĩ, đến khi ký ức hoàn toàn khôi phục, liệu 26 năm mình từng sống có bị ném xuống đáy sâu, như chưa từng tồn tại?
Tựa như 26 năm sống mà chẳng nhớ nổi chút gì đã qua.
Bạch Uyên không biết mình sẽ biến thành dạng gì. Nếu kết quả quá tàn khốc, cậu không dám tưởng.
Cả ngày mơ màng, tối đến cậu nằm một mình trên giường.
Tạ Hoài như thường đề nghị ngủ chung, lần này, cậu từ chối.
Không phải vì Quy Vân, mà vì chính cậu.
Tuy rằng không biết Quy Vân và 044 đã cùng nhau thế nào, nhưng hiện tại Tạ Hoài không hề có ký ức dư thừa.
Cho nên Tạ Hoài không phải 044.
Nhưng cậu chính là Quy Vân.
Hai linh hồn ấy chú định không thể cùng tồn tại trong thời đại này. Ngày cậu thật sự trở thành Quy Vân, chính là ngày hai người chia ly.
Cậu nhắm mắt, chìm vào giấc ngủ, lại có ký ức mãnh liệt ùa tới.
“May nhờ ngài, trạng thái hiện tại của 044 rất tốt, y lại có thể phục vụ cho đế quốc.”
Nghiên cứu viên trước mặt cười híp mắt, đặt một cái hộp lên bàn.
“Để cảm tạ ngài, sở trưởng chuẩn bị chút lễ vật, mong ngài có thể dùng được.”
Quy Vân thậm chí không liếc, chẳng có hứng thú.
Nhưng người kia vẫn không chịu đi.
“Còn chuyện gì?”
“Úc úc, không, không có chuyện gì. Chỉ là muốn xem ngài có thích lễ vật này không, sở trưởng nói còn có thể đưa thêm cho ngài cái khác.”
Quy Vân phiền lòng, tùy tiện cầm hộp quăng vào ngăn kéo, “bùm” một tiếng.
Người nọ lập tức không dám nán lại, “Ngài thích là được, ta đi ngay đây.”
Tên phiền phức vừa đi, phòng tức thì thoáng đãng.
Nhưng yên tĩnh chưa lâu, quang não lại reo ong ong.
Quy Vân liếc tên gọi đến, trực tiếp cúp máy.
Đối phương lại bám riết, gọi liên tiếp.
Không chịu nổi nữa, Quy Vân ấn nhận, “Hy vọng ngươi có chính sự muốn nói.”
“Ngươi rốt cuộc cũng chịu nghe ta rồi!” Giọng người kia trong trẻo đầy hưng phấn, “Ngươi xem đồ ta tặng chưa?”
Quy Vân liếc ngăn kéo, mặt không đổi dối: “Xem rồi, rất thích, cảm ơn.”
“Nghe ngươi nói liền biết là chưa xem. Lần này thật là thứ tốt, ngươi nhất định dùng được.”
“Ừ.”
“Ngươi mở ra xem đi, ta nghiên cứu lâu lắm rồi!”
Bị hắn làm phiền đến đau đầu, thật sự hết cách, Quy Vân bất đắc dĩ mở ngăn kéo, lấy hộp ra.
Hắn xé lớp giấy gói ngoài.
“Nếu sở trưởng đại nhân có thể dành thời gian cho cơ giáp, thì trong vòng năm năm, đế quốc sẽ vô địch thiên hạ.”
Fenita cười nói: “Chỉ là một phát minh nhỏ thôi, không tốn nhiều thời gian.”
Hộp không nhỏ, nhưng thứ bên trong lại rất bé.
Lấy ra, rơi kèm một tờ giấy. Quy Vân liếc qua.
“Dụng cụ thay đổi linh hồn (khi ‘ma thuật sư’ sắp khống chế hoàn toàn đại não ngươi, khởi động nó, linh hồn ngươi sẽ tức khắc chuyển dời sang một sinh vật ngẫu nhiên).”
Cái vớ vẩn gì đây?
Quy Vân lập tức ném vật kia trở lại hộp, tiện tay quẳng thẳng vào tủ tạp vật.
Quang não vẫn lèo nhèo:
“Thấy chưa, đây là kiệt tác mới nhất của ta. Nó có thể chuyển dời linh hồn! Đã thí nghiệm nhiều lần, xác suất thành công tới 95%! Sở dĩ làm được là nhờ ta phát hiện trên người ‘ma thuật sư’ có loại sóng năng lượng đặc biệt. Nếu sóng điện não của người cùng tần số, liền có thể khiến linh hồn thoát ra ngoài.”
“Yên tâm, tuyệt đối không thể dời sang người khác. Năng lượng linh hồn quá mạnh, thay thế là không thể. Nhưng có một khuyết điểm, chính là không thể xác định đối tượng tiếp nhận. Ý tưởng của ta là để linh hồn chuyển sang những thể thực nghiệm vô ý thức, nhưng rất khó đảm bảo, cho nên có khi thành mèo chó cũng có thể.”
Ngay từ đoạn “xác suất thành công” Quy Vân đã mất kiên nhẫn. Hắn chẳng có hứng với mấy thứ này. “Ma thuật sư” vốn chẳng có khả năng lại gần hắn.
Trong mắt hắn, quái vật kia chẳng khác gì bọ hung, đi đâu cũng lăn một cục phân, một trảo một cái chuẩn.
Quy Vân dường như trời sinh đã có trực giác, có thể phân biệt “ma thuật sư”. Cho nên hắn không hiểu vì sao ai ai cũng tránh xa, thậm chí Fenita còn phí công chế ra thứ linh tinh này để đối phó chúng nó.
Bên kia im lặng, chỉ nghe tiếng “ừng ực” uống nước.
“Ừ, ngươi nói đúng lắm.”
Ngón tay thon dài trắng nõn vô thức ấn nút cắt liên lạc.