Clint đem tất cả tin tức nhận được từ Trần Bất Phàm báo lại cho Tạ Hoài, chỉ duy nhất chuyện liên quan đến đánh dấu bên trong thì y giữ kín không nói.
Đối với tất cả những điều này, Tạ Hoài không hề ngạc nhiên.
“Nói như vậy, chính là Sở Trưởng Ân Phỉ dùng quang não của Trần Bất Phàm để gửi tin tức cho Bạch Uyên.”
“Đúng vậy, tiên sinh.”
“Về sau ngươi có thể gặp Trần Bất Phàm thường xuyên không?”
Clint dừng lại hai giây, rồi thành thật đáp: “Tuy rằng ta không thể trực tiếp gặp hắn, nhưng chúng ta có cách liên hệ khác.”
Vị quản gia này từ trước đến nay vốn thật thà, lần này rõ ràng giấu giếm, khiến Tạ Hoài có chút nghi hoặc, song y cũng không hỏi thêm.
“Các ngươi liên hệ thế nào ta mặc kệ, chỉ cần không quên chính sự là được.”
“Rõ.”
Buông quang não xuống, Tạ Hoài thở ra một hơi. Tiến độ của Clint nhanh hơn dự đoán, đây là chuyện tốt. Nhưng đồng thời, điều này cũng chứng tỏ công nghệ hắc ám bên phía Ân Phỉ phát triển vượt xa tưởng tượng của y.
Hiện tại, thiết bị che chắn tinh thần lực của quân bộ đã bị y tắt đi, nên bất cứ lúc nào y cũng có thể cảm nhận vị trí của người yêu. Đặc biệt là sau lần hai người khai thông sâu.
Bạch Uyên vẫn tiếp tục đi theo Lâm Sanh huấn luyện. Ban đầu Tạ Hoài không đồng ý, bởi chuyện mất tích đã có một lần thì có thể sẽ có lần thứ hai, huống hồ đối phương rõ ràng chưa từ bỏ.
Nhưng Bạch Uyên lại kiên quyết: “Em là mồi nhử tốt nhất. Nếu có thể nhân cơ hội này trực tiếp bắt lấy bọn họ, chẳng phải càng tốt sao?”
Tạ Hoài phản đối: “Nhưng như vậy em sẽ rất nguy hiểm.”
Ánh mắt Bạch Uyên sáng rực, thái độ vô cùng cứng rắn:
“Em có thể tin tưởng năng lực của bản thân nhiều hơn anh nghĩ, chẳng phải chính anh cũng từng nói thế sao? Hiện tại tình huống nghiêm trọng hơn em với anh dự đoán. Công nghệ trong tay địch nhân vượt xa chúng ta. Nếu không b*p ch*t bọn họ từ trong trứng, không chỉ em, mà người khác cũng sẽ trở thành nạn nhân.”
Tạ Hoài không thể cự tuyệt quyết tâm ấy. Bình tĩnh mà nói, đây đúng là lựa chọn tốt nhất.
Y bất đắc dĩ thỏa hiệp: “Được thôi, nhưng em tuyệt đối không được hành động một mình, phải luôn đi cùng Lâm Sanh.”
Bạch Uyên mỉm cười, nụ cười đầu tiên trong ngày: “Vâng, em đồng ý với anh.”
Phía bên Otis Đặc Uy cũng không có tin tức. Vị hoàng đế này vẫn luôn thần thần bí bí, đáp ứng sẽ đi tra điển tịch, nhưng một lần tra là mấy ngày liền.
Bên viện nghiên cứu cũng chẳng khác gì, khách sáo gửi lời thăm hỏi quan tâm nguyên soái và phu nhân, sau đó liền biến mất không dấu vết.
Bất quá, gần đây cũng không có gì rối loạn, quân bộ vẫn vận hành theo mệnh lệnh Tạ Hoài ban ra.
Ngày hôm đó, Tạ Hoài ngồi trong văn phòng, một lần nữa chỉnh lý lại những tin tức đã biết.
“Hiện tại có hơn một nửa khả năng có thể xác định, Sở Trưởng viện nghiên cứu và Kael là cùng một người. Cho dù không phải, giữa bọn họ cũng nhất định có liên hệ chằng chịt.”
Bạch Uyên ngồi đối diện, vừa ăn trưa vừa gật đầu đồng tình.
Tối hôm nhận tin từ Clint, Tạ Hoài đã kể lại tình huống Trần Bất Phàm bị quản chế cho Bạch Uyên nghe. Dĩ nhiên Bạch Uyên rất lo lắng, nhưng vì bên cạnh hắn có Clint, nên tạm thời cũng yên tâm hơn.
Trong mắt Bạch Uyên, hai người bọn họ quả thực rất xứng đôi, ở nhiều phương diện đều phù hợp.
“Hiện tại chúng ta vẫn biết quá ít. Nếu em có thể nhớ lại thêm được gì thì tốt.”
“Đại khái em cũng là một thể thực nghiệm đi? Cho nên nhất định đã thất lạc một phần ký ức.”
Nghe đến đây, Tạ Hoài chợt nhớ ra gì đó, rút từ túi áo gần ngực ra một khối nguyên thạch sáng lấp lánh.
“Em xem.”
Bạch Uyên nhận lấy, chăm chú quan sát.
“‘GY’? Đây là… ‘Quy Vân’ sao?”
Tạ Hoài cười: “Em vừa nhìn liền nhận ra, tuy ạn cũng không chắc chắn. Nhưng đây là vật duy nhất anh mang theo người khi được phát hiện.”
Bạch Uyên đặt nó trong lòng bàn tay, trước mắt thoáng hoảng hốt. Trong mơ hồ, cậu thấy một bóng dáng khác chồng khớp với mình, bàn tay lớn nhỏ giống hệt nhau.
Cậu lắc đầu, là do ngủ quá lâu sao, sao lại sinh ảo giác thế này?
Nhưng bàn tay kia lại đầy vết sẹo, chỗ lòng bàn tay có vùng da sẫm màu, như thể thường xuyên cầm vũ khí mà hình thành vết chai.
Là tay của cậu, mà cũng không phải.
Tạ Hoài thấy cậu ngẩn ngơ nhìn khối nguyên thạch, liền khẽ hỏi: “Sao vậy? Phát hiện manh mối gì sao?”
Bạch Uyên hoàn hồn, trước mắt vẫn là bàn tay trắng nõn của mình.
“Không có gì, chỉ là thất thần thôi.” Cậu dụi mắt, đưa lại nguyên thạch cho Tạ Hoài, “Thứ này hẳn là em đã từng thấy.”
Tạ Hoài hơi bất ngờ: “Cái gì?”
Bạch Uyên xòe tay, nhìn lòng bàn tay mình: “Khi em còn là nguyên soái, nhất định từng nắm chặt khối đá này.”
Tạ Hoài nhìn dáng vẻ cúi đầu của người yêu, trong lòng dịu dàng, “Ừ, nhất định là thế. Việc nó hiện diện ở chỗ tìm thấy anh cũng chứng minh rằng đây là vật em từng tặng cho anh. Hoặc là, đã đưa cho anh từ trước.”
Bạch Uyên đột nhiên ngẩng đầu: “Chẳng lẽ anh cũng có kiếp trước?”
Tạ Hoài cười, giọng nửa thật nửa bỡn, không phủ nhận cũng chẳng khẳng định.
“Này ai có thể xác định đâu? Nhưng quả thật anh có rất nhiều ký ức trống rỗng xuất hiện. Có lẽ kiếp trước anh vẫn là cùng em sống bên nhau cũng nên.”
Tim Bạch Uyên đập mạnh một cái, cứ như có điều gì sắp hiện rõ rành rành.
Cậu phát hiện cánh tay mình bắt đầu run, hít sâu một hơi, rồi đặt tay lên vai Tạ Hoài.
“Em… hẳn em chính là Quy Vân.”
Tạ Hoài lập tức nắm chặt bàn tay đang run trên vai mình, tay kia v**t v* lưng cậu trấn an.
Bạch Uyên lẩm bẩm: “Sẽ không sai… sẽ không sai. Tuy em không nhớ được nhiều, nhưng những đoạn ký ức vụn vặt ấy, cộng thêm khối nguyên thạch này, em… nhất định em chính là Quy Vân. Đến từ… thời đại Otis, nguyên soái, còn có…”
Cậu ngẩng lên, vùi đầu vào vai Tạ Hoài.
“Cũng là người yêu của anh ở đời trước.”
Lời này vốn chẳng có căn cứ, chỉ toàn suy đoán mơ hồ mà thành kết luận.
Nhưng Bạch Uyên lại cảm thấy hết thảy thuận tình hợp lý.
Tạ Hoài cũng chẳng làm gì khác, chỉ lắng nghe, ngược lại thở phào nhẹ nhõm trong lòng.
Hoặc giả, trong tiềm thức y cũng sẽ xem đó là chân tướng.
Nếu không phải thật, vì sao ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy Bạch Uyên, y đã sinh ra khát vọng mãnh liệt đến thế?
Tạ Hoài không tin đó chỉ là do mức độ xứng đôi gây ra. Y vốn chẳng phải người dễ mất tự khống chế.
Nhưng những ý nghĩ này, cả hai không hề đào sâu.
Bọn họ chỉ giữ tư thế ấm áp ấy thêm một hồi, cho đến khi Tạ Hoài cảm nhận được tinh thần lực trong ngực dần ổn định lại.
Quá ổn định, đến mức khi y nghiêng đầu nhìn, thì Bạch Uyên đã ngủ mất.
Tạ Hoài khẽ cười, ôn nhu hôn lên môi người yêu, rồi bế cậu đặt lên giường nghỉ trong phòng trong.
Bạch Uyên cũng không rõ vì sao mình lại ngủ thiếp đi. Rõ ràng đang cùng Tạ Hoài trò chuyện, vậy mà mí mắt ngày càng nặng trĩu, đầu nghiêng sang một bên, mất hết tri giác.
Trong không gian tinh thần, hồ ly trắng nhảy nhót, còn Bạch Uyên thì ngồi yên một bên. Càng nhìn, cậu càng cảm thấy có gì đó lạ lẫm.
“Lông ngươi dài quá, có phải trời lạnh nên mọc thêm không?”
Hồ ly nhỏ hừ hừ làm nũng: “Ai nha, chủ nhân thật là, là ta đã trưởng thành rồi!”
Bạch Uyên không tin, vươn tay túm quả cầu lông lại, vuốt từ đầu tới chân qua một lượt.
“Sờ bụng đúng là to hơn, chân cũng thô hơn.”
Hồ ly trắng đắc ý vô cùng, vui sướng cọ tới cọ lui trong ngực chủ nhân.
“Bởi vì lực lượng của chủ nhân đang dần khôi phục, ký ức cũng vậy, cho nên ta mới dần dần trở lại hình thái ban đầu.”
Bạch Uyên nắm ngay điểm chính: “Ngươi nói ký ức? Vậy suy đoán của ta là đúng? Ta thật sự là Quy Vân?”
Tiểu hồ ly giơ chân lên: “Vâng vâng, tên của chủ nhân lúc trước đúng là gọi như vậy.”
Tim Bạch Uyên run rẩy: “Ngươi cũng nhớ được thêm nhiều thứ rồi sao?”
Hồ ly trắng cụp tai, vẻ vô tội: “Ký ức của ta cũng đi theo chủ nhân mà khôi phục, ta biết gì thì chủ nhân biết nấy, nên ta cũng không hơn gì ngài đâu.”
Hồ ly nhỏ lưu luyến nhảy ra khỏi vòng tay, nằm xuống bên cạnh: “Nhưng chủ nhân đừng lo, nghỉ ngơi cho tốt, biết đâu sẽ nhớ ra nhiều hơn.”
Bạch Uyên hơi khó hiểu: “Ta không phải đang ngủ sao?”
“Không đâu, chủ nhân. Giờ ngài gặp ta, tức là ngài vẫn còn ở trong không gian tinh thần, chưa thật sự vào giấc ngủ sâu.”
Bạch Uyên bất đắc dĩ chống trán: “Ta đã nói rồi mà, nhiều đêm thấy ngươi, kết quả sáng hôm sau đều mệt mỏi chẳng có tinh thần.”
Hồ ly nhỏ uất ức vẫy đuôi: “Ta tưởng chủ nhân biết chứ.”
“Được rồi, ta không trách ngươi. Lần này ta thật muốn ngủ.”
“Vâng vâng, mộng đẹp nha, chủ nhân.”
Bóng dáng hồ ly trắng dần biến mất, Bạch Uyên cũng hoàn toàn thiếp đi.
Trong mơ, không còn ngọn lửa kỳ quái, cũng chẳng còn người mặc đồ trắng xa lạ. Cậu bước vào một thế giới có độ chân thực tương tự hiện thực.
“Thượng tướng, ngài thật sự muốn đi khai thông con quái vật kia sao?”
Người thanh niên được gọi “thượng tướng” có vóc dáng cao dài, gương mặt tuấn mỹ, nhưng thần sắc lại lạnh nhạt, hờ hững.
Giọng nói cũng như dự đoán, trầm tĩnh mà lãnh đạm.
“Ừ.”
“Nhưng nếu ngài bị thương thì sao? Cho dù quái vật kia rất hữu dụng, nhưng nếu ngài xảy ra chuyện, tổn thất còn lớn hơn nữa.”
“Không sao.”
Chỉ buông hai chữ, vị thượng tướng ấy lập tức rời đi.
Trên đường đến viện nghiên cứu, hắn gặp không ít người. Rất nhiều gương mặt quen thuộc đều chào hỏi hắn.
“Thượng tướng, buổi chiều khỏe.”
“Quy Vân thượng tướng, ngài đi đâu vậy?”
“Quy Vân, ta giới thiệu cho ngươi một người rất xứng đôi, đi thôi, ta dẫn ngươi đi gặp.”
Cuối cùng, một thiếu niên tóc vàng, thấp hơn hắn cả cái đầu rưỡi chặn hắn lại. Lời nói mang theo hưng phấn: “Đi nào Quy Vân, người đó khó hẹn lắm.”
“Ta không có hứng thú.”
Quy Vân chỉ dừng bước năm giây, rồi tiếp tục nhanh chóng rời đi.
Thiếu niên tóc vàng nhìn theo bóng dáng ấy, bĩu môi: “Thật là, sao biểu ca chẳng biết phong tình gì cả?”
Ngoài cửa viện nghiên cứu, có người vẫn luôn đứng chờ. Thấy hắn đến, lập tức bước lên nghênh đón.
“Thượng tướng, mời theo ta. Vất vả ngài đi một chuyến.”
Quy Vân không liếc hắn lấy một cái, vẫn thản nhiên nhìn thẳng phía trước.
“Ừ.”
Người kia biết vị thượng tướng này ghét nói nhiều, nên cũng im lặng, chỉ đưa hắn đến trước một chiếc lồng sắt được chế tạo bằng hợp kim đặc biệt.
“Chính là nó.”
Trong lồng giam có một người, trên người không mảnh vải che thân, khắp da thịt là vết sẹo lớn nhỏ, vài chỗ còn rỉ máu.
Lần đầu Quy Vân lộ ra cảm xúc, cau mày: “Các ngươi cứ thế này mà nghiên cứu thể thực nghiệm?”
Người kia không hiểu vị thượng tướng bất mãn chỗ nào, đành thăm dò giải thích: “À… nếu ngài nói vết thương, thì đó là do nó phát điên tự cào thôi. Nhưng ngài yên tâm, bọn họ khả năng tự khôi phục rất mạnh, không bao lâu sẽ khỏi, sẹo cũng chẳng lưu lại.”
Quả nhiên, khi đối phương nói xong, Quy Vân đã thấy rõ: vết thương đang rỉ máu nhanh chóng khép lại, còn những vết sẹo khác dần biến mất, làn da lại nhẵn bóng như ban đầu.
Nhưng cảnh tượng này cũng chỉ giằng co vài giây. Ngay sau đó, hai tay vốn buông thõng bên người nó bỗng giơ lên, cào mạnh lên lớp da vừa mới liền lại. Trong chớp mắt, máu chảy ra như suối.
“Ngài xem, chính là như vậy. Quần áo trên người nó cũng đều là tự xé nát.”
Quy Vân day day huyệt Thái Dương: “Ngươi có thể lui ra.”
“Vâng vâng. Đây là công cụ khống chế, ngài chỉ cần nhấn một lần, lồng sắt lập tức sẽ phóng điện, hắn sẽ không làm ngài bị thương.”
Ánh mắt sắc bén của vị dẫn đường quét tới, người nọ lập tức im lặng, đặt hộp nhỏ lên bàn, rồi hấp tấp chạy đi.
Tiếng cửa đóng vang vọng trong phòng.
Quy Vân kéo ghế ngồi xuống, từ trên cao nhìn xuống gã lính gác đang điên cuồng trong lồng sắt.
Ánh sáng mờ mờ từ khung cửa sổ hắt vào, nơi góc phải bên dưới lồng sắt, một nhãn hiệu lóe sáng.
Lính gác không tinh thần thể đẳng cấp cao
(tinh thần lực >>SSS)
Đánh số: 044