Cá Mặn Dẫn Đường, Dốc Lòng Trăm Triệu Giây

Chương 44: Không gian Dị độ

“Ngài nói, là Trần Bất Phàm gửi tin tức cho ngài?”

Trong phòng họp số ba, ánh mắt mọi người đều tập trung lên người dẫn đường đang ngồi cạnh nguyên soái Tạ.

Bạch Uyên gật đầu: “Quang não của ta đã bị hỏng, không thể trình chiếu tin tức cho mọi người. Nhưng ta không cho rằng Trần Bất Phàm thật sự muốn hại ta, trong đó nhất định còn có ẩn tình.”

Tạ Hoài trầm ngâm.

Tiến độ của Clint rất chậm, dù sao bên viện nghiên cứu đế quốc cũng không thể để người ta chú ý. Nhưng nhìn từ những chuyện gần đây, khả năng có vấn đề ở bên đó là rất lớn.

Nếu trực tiếp công khai tình huống này, sự việc có trở nên rối ren hơn không?

Bạch Uyên nói mình nhận được tin tức từ “Trần Bất Phàm” sau đó mới tiến vào dị độ không gian, nhưng cậu cũng không phải vừa ra khỏi cửa đã gặp chuyện.

“Cái gì, Bạch Uyên mất tích? Sao có thể, rõ ràng vừa rồi ta còn gặp cậu ấy, cậu ấy còn nói muốn đi tìm nguyên soái.”

Lâm Sanh đã sớm báo cho Tạ Hoài rằng Bạch Uyên đến tìm y.

“Khi ngài phát hiện có điều bất thường, ngài có nhận ra chính mình đã đi rất xa không?”

“Ta vốn không quen thuộc quân bộ, cho nên mới dễ dàng đi theo chỉ dẫn của gã. Lý do phát hiện có vấn đề là vì ta cảm thấy đường đi quá xa.”

Bạch Uyên sờ lên cổ tay vốn mang quang não, giờ chỗ đó trống không.

“Bất quá, ta có một suy đoán.” Bạch Uyên nhìn sang Tạ Hoài, “Bọn họ đã dùng kỹ thuật nào đó, lấy quang não của ta làm môi giới, khởi động dị độ không gian.”

Lời vừa dứt, tất cả mọi người hít vào một ngụm khí lạnh.

“Đương nhiên năng lực này nhất định có hạn chế, ta nhất định phải đi đến một vị trí nhất định nào đó. Nơi đó chắc chắn cách phòng nghỉ hôm qua của ta không xa.”

Lâm Sanh lập tức chiếu bản đồ lên, Bạch Uyên xem qua: “Quang não của ta nhất định đã bị động tay chân, đây là tiền đề để ta đã tiến vào không gian đó. Trước khi ta tiến vào, chính là lúc ta gặp Lâm Thượng giáo, ta đi theo tuyến đường quang não chỉ định.”

Lâm Sanh dùng laser chỉ vào một điểm trên bản đồ: “Chúng ta gặp nhau ở đây.”

Bạch Uyên hồi tưởng lại cảnh tượng lúc ấy, khẳng định: “Ngoài ra, ta cho rằng cấu trúc không gian đó tương ứng với quân bộ. Ta đi đến văn phòng trong đó, đối ứng chính là vị trí văn phòng trong hiện thực.”

Tạ Hoài gật đầu, hôm qua y cũng thật sự cảm nhận được tinh thần lực của Bạch Uyên xuất hiện trong văn phòng.

Lý Hành Chi cùng Kyle Hill liếc nhìn nhau, làm người chứng kiến, bọn họ cũng đồng tình.

Bạch Uyên nhìn quanh mọi người, hạ kết luận:

“Cuối cùng ta đã thoát ra bằng cách hủy quang não, cho nên môi giới nhất định chính là quang não.”

Ban đầu mọi người còn hoài nghi, nhưng khi nghe cách phá giải, ai nấy đều lạnh cả người, chỉ muốn ném quang não đi thật xa.

Lâm Sanh nghĩ nghĩ, khó hiểu: “Ngài nói có lý. Nhưng nếu không gian kia tương ứng với hiện thực, vì sao quang não lại chỉ cho ngài tuyến đường vòng xa như vậy? Nếu muốn ngài không phát hiện, sao lại để lộ sơ hở lớn đến thế?”

Bạch Uyên lắc đầu, đây cũng là chỗ cậu khó hiểu nhất.

Sự việc đã khôi phục lại đại khái, nhưng bọn họ vẫn không có cách làm được nhiều. Tạ Hoài quyết định gửi báo cáo song song cho viện nghiên cứu và hoàng đế trước, có Otis Đặc Uy hỗ trợ, hiệu quả sẽ khá hơn.

“Cẩn thận thăm dò toàn bộ tuyến đường từ chỗ nghỉ đến tòa office, không được bỏ qua bất kỳ chi tiết khả nghi nào. Gần đây ta sẽ không mở thiết bị che chắn tinh thần lực, cũng phải chú ý những hành vi xâm lấn khác.”

“Rõ!”

Đi bên cạnh Tạ Hoài, Bạch Uyên lo lắng: “Không che chắn tinh thần lực thật sự không sao chứ?”

“Kỳ thật, ngay từ đầu khi đưa ra trang bị này, đa số đã phản đối. Nó vốn là con dao hai lưỡi, cũng sẽ che chắn cả tinh thần lực trong nhà.”

Tạ Hoài khẽ hừ một tiếng, có chút khinh thường: “Quân bộ vốn là lực lượng chiến đấu mạnh nhất đế quốc, nếu có kẻ dám xâm lấn, chẳng lẽ chúng ta còn phải sợ? Dù thế nào, anh cũng sẽ không chủ động mở thiết bị đó.”

Nếu không có cái trang bị chết tiệt này, y đã có thể phát hiện Bạch Uyên mất tích sớm hơn, đâu đến nỗi chật vật như vậy?

Thấy tâm trạng y không tốt, Bạch Uyên vội thả xúc tua tinh thần ra v**t v* an ủi.

“Về sau nhất định sẽ không thế nữa.” Sau đó cậu vội chuyển đề tài: “Vừa rồi đông người nên em chưa nói, trong không gian đó có một người không phải hoạt tử nhân, gã nhất định là kẻ chủ mưu.”

Hai người trở lại văn phòng Tạ Hoài, đóng cửa lại.

Bạch Uyên ghé sát, nhỏ giọng hỏi: “Anh có từng nghe đến một người tên Kael chưa?”

Tạ Hoài lập tức bảo Quy Vân kiểm tra, nhưng tư liệu về người này ít ỏi, chỉ được nhắc đến trong một gói bưu kiện do người Trạch Tháp gửi lên cấp trên.

Bạch Uyên nghiêng người sang cùng xem với y.

“Nguyên soái, giờ bên ngoài quân bộ tụ tập toàn dân chúng bình thường, không thể cưỡng chế xua đi. Thật sự không cho Kael ra mặt giải thích sao?”

“Nhưng rõ ràng gã chưa chết, dựa vào cái gì lại để mặc cho người ta bôi nhọ ngài? Từ đầu đến cuối, sai lầm không nằm ở ngài!”

“Tất nhiên ta sẽ nghe theo mệnh lệnh của ngài. Nhưng ta không cho rằng đây là cách tốt nhất.”

Mấy ngày gần đây Tạ Hoài vẫn xem mấy văn bản rối rắm không đầu không đuôi, chỉ cảm thấy nhức đầu như búa bổ. Nhưng y vẫn gắng sức suy nghĩ, cố liên kết với những manh mối trước đó.

Bạch Uyên như ngẫm nghĩ gì: “Không ngoài dự đoán, nguyên soái trong tệp bưu kiện chính là chỉ em.”

“Cái gì?” Tạ Hoài giật mình.

“Người tên Kael bắt em, hơn nữa gã vẫn luôn gọi em là nguyên soái.”

Nói đến đây, Tạ Hoài lại nhớ đến cảnh hôm qua phát hiện Bạch Uyên nằm trên sàn, trong lòng căng thẳng: “Anh vẫn chưa hỏi, vì sao em lại bộc phát kỳ kết hợp nhiệt?”

Xong rồi. Bạch Uyên nghĩ thầm, cậu vẫn luôn không dám nói với Tạ Hoài chính là chuyện này. Hoặc đúng hơn, cậu không biết nên nói thế nào. Chẳng lẽ phải nói mình suýt nữa bị một kẻ xa lạ đánh dấu bên trong sao?

Thấy cậu khó xử, Tạ Hoài cũng không truy hỏi thêm.

Y còn có gì mà không rõ, trong tình huống này kế tiếp sẽ phát sinh chuyện gì thì khỏi cần nói cũng biết. Nhưng sao y có thể trách cứ Bạch Uyên chứ?

Dù cho tình huống xấu nhất xảy ra, y cũng chỉ có thể đau lòng vô cùng vì cậu.

Đương nhiên, y càng căm hận sự vô năng của chính mình, ngay cả người yêu mà cũng không bảo vệ được.

Tạ Hoài nhẹ nhàng ôm Bạch Uyên vào ngực, “Sẽ không có lần thứ hai.”

Bạch Uyên vùi đầu vào ngực y, giọng rầu rĩ, “Vâng.”

Mới vừa cùng nhau khai thông xong, thân thể cả hai lúc này vốn đang ở vào thời khắc phù hợp nhất, bọn họ nhịn không được dán sát nhau, từng tế bào đều khát vọng đối phương.

Tạ Hoài cố nhịn xúc động, hơi nghiêng ra xa một chút, tiếp tục hỏi: “Người nọ còn nói gì với em?”

“Gã nói em đã quên đã, nói em có lỗi với gã, còn nói em bất cận nhân tình.”

Mềm mại trong ngực, dẫn đường nhỏ cọ tới cọ lui, giọng nói như làm nũng, lại giống như đang cáo trạng.

Tạ Hoài rốt cuộc bỏ qua khống chế, cúi xuống hôn, ngậm lấy môi mềm của người yêu vào trong miệng.

Bạch Uyên cảm thấy có chút đột ngột, nhưng không hề phản kháng, mặc cho y rong ruổi trong khoang miệng mình.

Tạ Hoài chỉ thấy sợ hãi. Đây đã là lần thứ mấy y không bảo vệ tốt được cậu? Địch nhân thủ đoạn tầng tầng lớp lớp, về sau còn sẽ như thế nào?

Y không biết. Hết thảy, hết thảy, đều hóa thành sức mạnh dồn vào nụ hôn kia.

Cho nên Bạch Uyên cảm nhận được không phải là ôn nhu, mà là một sự chiếm đoạt hung hãn.

Cậu đều hiểu, nhưng lại không thể nói ra.

Cậu muốn cho Tạ Hoài sự an ủi lớn nhất, dùng đôi tay ôm lấy cổ nam nhân, không hề đẩy ra.

Cho dù đầu lưỡi truyền đến đau đớn, cho dù trong miệng lan ra vị máu.

Nụ hôn đầy công kích ấy kéo dài thật lâu, lâu đến mức Bạch Uyên như chìm trong biển sâu, hít thở không thông, mà từng đợt thủy triều mãnh liệt xuyên qua toàn thân.

Một nụ hôn kết thúc, cả hai đều có chút mất khống chế.

Nhưng cho dù như vậy, bọn họ cũng không rời nhau, vẫn nóng bỏng dán sát bên nhau.

“Otis Đặc Uy đã cho anh một ít tư liệu, anh vẫn chưa kịp nói với em.”

Trong mắt Bạch Uyên còn ánh sáng lấp lánh, nước mắt chưa kịp rơi, nghe Tạ Hoài bỗng nhiên nói sang chuyện chính sự, cậu liền thấy buồn cười.

Khóe miệng cậu nhịn không được cong lên, “Cái gì?”

Tạ Hoài mở ra nhật ký cùng tài liệu có liên quan đến Fenita, Bạch Uyên lập tức chăm chú xem, càng xem mày càng nhíu chặt.

“Kỳ thật mấy thứ này chưa đủ để chứng minh điều gì, nhưng có thể khẳng định rằng sự việc lúc ấy phức tạp hơn nhiều so với chúng ta nghĩ.”

Bạch Uyên lặp lại nhìn mấy hàng chữ kia: “Em cảm thấy, Kael chính là người của thời đại đó. Nếu em thật sự từng là nguyên soái, vậy cũng là nguyên soái của thời đại Otis đầu tiên.”

Dù thật hay giả, Tạ Hoài lập tức bảo Quy Vân kiểm tra.

Không ngoài dự đoán, tư liệu liên quan đến hoàng đế khai quốc rất nhiều, nhưng trong đó không có ghi chép ông từng bổ nhiệm một vị nguyên soái nào.

“Trước khi làm nguyên soái, nhất định từng làm tướng lĩnh, vẫn luôn ở cạnh hoàng đế. Tư liệu về nguyên soái không có, nhưng không có nghĩa những thứ khác cũng đều bị xóa sạch.”

Rất nhanh, Quy Vân liệt kê ra những tướng lĩnh từng được Otis bổ nhiệm.

“Nơi này chắc chắn cũng không tìm được ‘nguyên soái’. Nhưng chúng ta có thể thử gửi tin đến những tướng lĩnh này, ít nhất cũng có thể moi ra chút gì đó.”

Bạch Uyên nghiêng đầu dựa vào Tạ Hoài, giọng có chút lười nhác:

“Nhưng em thật không ngờ mình lợi hại như vậy, thế mà còn có thể làm nguyên soái.”

Tạ Hoài dở khóc dở cười, điều chỉnh tư thế cho cậu dựa thoải mái hơn.

“Tròn Tròn, vốn dĩ em chẳng hề yếu. Chỉ dựa vào thực lực hiện tại, em đã có thể đánh bại đại đa số người trong quân bộ.”

Bạch Uyên không tin: “Không thể nào đi.”

Tạ Hoài nghiêm túc: “Lúc em và Lâm Sanh dùng tinh thần lực công kích nhau, không phải đã kiên trì thật lâu sao? Anh có thể nói cho em biết, tinh thần lực của Lâm Sanh đủ sức áp đảo 80% dẫn đường trong quân bộ. Nếu em có thể vận dụng thành thạo hơn, thì việc hủy diệt không gian tinh thần của anh cũng chẳng phải việc khó.”

“Anh không được lấy chính anh ra làm ví dụ xấu như này!”

Tạ Hoài xoa cái đầu lông xù trong ngực: “Ngoan, anh không nói nữa.”