Cá Mặn Dẫn Đường, Dốc Lòng Trăm Triệu Giây

Chương 22: Tinh thần thể

Hai người vừa mới kết nối tinh thần, Bạch Uyên liền thuận lợi tiến vào không gian tinh thần của Tạ Hoài.

Không giống như Tạ Hoài chưa bao giờ có cách đi vào thế giới tinh thần của cậu, Bạch Uyên chỉ cần nhẹ nhàng xuyên qua nơi tuyết trắng và lửa giao nhau, liền tiến vào được.

Chỉ là, bên trong không thấy bóng dáng Tạ Hoài.

Bạch Uyên hiểu rõ, hẳn là lúc này y đang tập trung toàn bộ vào chiến trường, đối đầu với quái vật.

Đã vất vả vào được một lần, Bạch Uyên không muốn bỏ phí. Hoặc là không làm, hoặc đã làm thì phải làm đến cùng. Cậu dứt khoát giúp Tạ Hoài chải vuốt, ổn định toàn bộ tinh thần lực.

Hiện tại tinh thần lực của cậu giống như đang “bùng nổ,” chỉ số bạo trướng vượt xa bình thường. Nhưng muốn thuần phục được cơn bão tuyết khổng lồ này, vẫn phải tiêu hao rất nhiều sức lực.

Chờ đến khi bão tuyết ổn định, thân thể Bạch Uyên cũng kiệt quệ, mệt mỏi ngủ thiếp đi.

Giống như lần trước, cậu lại bắt đầu mơ.

Vẫn là cảnh quen thuộc ấy—một con hồ ly trắng như tuyết, lông xù mềm mịn, ngoan ngoãn ngồi chờ. Thấy Bạch Uyên xuất hiện, nó sung sướng vẫy đuôi.

“Chủ nhân, cuối cùng ngài cũng tới tìm ta rồi!”

Bạch Uyên lười sửa lại cách nó gọi. Trong tình cảnh quái dị thế này, biết đâu cậu thật sự là chủ nhân của nó?

“Ngươi vẫn luôn đợi ta.” Bạch Uyên khẳng định, “Vậy ngươi biết ta là ai không?”

Hồ ly trắng chạy nhanh đến, nhảy vào lòng cậu. Bạch Uyên theo bản năng ôm lấy, không nhịn được đưa tay xoa xoa—xúc cảm mềm mại hơn tưởng tượng nhiều.

Người và hồ ly đều thấy quen thuộc, như thể động tác này đã lặp lại vô số lần.

Dù hồ ly rất dễ khiến người ta xao nhãng, Bạch Uyên vẫn nhớ tới chuyện chính. Cậu thả nó ra, lảng tránh ánh mắt đáng thương kia.

“Trả lời ta vấn đề vừa rồi.”

Hồ ly rũ bộ lông, lộ chút tiếc nuối, nhưng vẫn ngoan ngoãn đáp:

“Ngài là chủ nhân của ta.”

Bạch Uyên cau mày: “Ta chưa bao giờ nhớ mình từng nuôi hồ ly.”

Hồ ly lập tức ủy khuất: “Ta là tinh thần thể của ngài, không phải hồ ly bình thường nuôi trong nhà!”

Lời này khiến Bạch Uyên chấn động.

Tinh thần thể?!

Thứ đó chẳng phải đã tuyệt tích hơn trăm năm rồi sao? Sách vở đều ghi rõ, làm sao có thể còn tồn tại?

Cậu bình tĩnh lại, hỏi: “Giờ tinh thần thể sớm đã tuyệt tích, vậy ngươi chứng minh ngươi là tinh thần thể của ta thế nào?”

Hồ ly kiêu ngạo vẫy đuôi: “Lực lượng của ta đến từ ngài, cùng ngài đồng nguyên. Lần trước ta phát tán tinh thần lực, chẳng phải ngài hấp thu rất tốt sao? Đây chính là bằng chứng!”

Quả thật, khi cứu Tạ Hoài khỏi lần bạo tẩu trước, nhờ luồng tinh thần lực cường đại kia mà cậu và y mới thoát hiểm.

Bạch Uyên tin bảy phần, nhưng vẫn nhiều nghi ngờ:

“Nếu ngươi là tinh thần thể của ta, vậy tại sao ta yếu như vậy, mà ngươi lại mạnh đến thế?”

Hồ ly mở to mắt: “Ai nói ngài yếu? Chủ nhân chính là dẫn đường mạnh nhất thế giới này! Lực lượng của ta cường đại cũng là chuyện bình thường.”

Bạch Uyên ngẩn ra trước màn “thổi cầu vồng” thẳng mặt này, bật cười khổ: “Ngươi quá khen rồi. Sự thật là ta yếu ớt, ngươi chẳng lẽ không nhận ra?”

Hồ ly nhắm mắt cảm nhận, rồi bí hiểm nói:

“Chủ nhân, sự yếu ớt kia chỉ là ngụy trang. Thật ra lực lượng của ngài đã bị chính ngài phong ấn. Nhưng đừng lo, cùng với ta tỉnh lại, sức mạnh của ngài sẽ dần khôi phục. Ngài hẳn cũng đã cảm thấy rồi.”

Tin tức này quá lớn, Bạch Uyên thoáng choáng váng: “Ngụy trang? Phong ấn? Rốt cuộc là sao?”

“Chính là ý nghĩa mặt chữ. Ngài tự phong ấn sức mạnh của mình. Giờ ta đã tỉnh, lực lượng của ngài sẽ từng chút trở lại. Chỉ cần chờ đủ thời gian, ngài sẽ nhớ lại hết thảy.”

Hồ ly chớp chớp mắt, cười giảo hoạt:

“Trong lúc chờ, ta sẽ giúp ngài tô điểm không gian tinh thần này thật đẹp. Ngoài ra, ta đã mở lối vào sơn động rồi, chủ nhân muốn thì có thể lúc nào cũng có thể đến tìm tiểu hồ ly của mình nha!”

Lời vừa dứt, cảnh tượng tan biến.

Bạch Uyên mở mắt, thấy trần nhà quen thuộc trên đầu.

Đây không phải mơ. Đây chính là việc thực sự phát sinh trong không gian tinh thần của cậu.

Cậu có tinh thần thể hình thái hồ ly, hơn nữa lực lượng còn bị chính mình phong ấn.

Chỉ cần lấy riêng một điều ra thôi đã đủ khiến người ta chấn động, thế mà gộp cả hai lại, dường như lại trở nên hợp lý.

Hiện tại Tạ Hoài đang bận rộn điều tra chuyện quái vật, cậu tuyệt đối không thể khiến y phân tâm. Nhưng chỉ dựa vào một mình Bạch Uyên, muốn tìm ra chân tướng e là rất khó.

Suy nghĩ một hồi, Bạch Uyên quyết định gửi tin cho Trần Bất Phàm.

Khi nhận được tin của cậu, Trần Bất Phàm đang khoanh tay đứng nhìn viện nghiên cứu gà bay chó chạy mà trong lòng hả hê.

Tạ Hoài mang về mẫu máu quái vật, viện nghiên cứu lập tức bận đến sứt đầu mẻ trán. Kết quả điều tra sâu hơn lại phát hiện, hai con quái vật đó có trình tự gen rất giống với những thực nghiệm thể mà tiến sĩ Hoắc Tạp Ân tạo ra.

Vậy thì tám phần mười, hai con quái vật này chính là sản phẩm thất bại trong thí nghiệm của hắn, nhân cơ hội chạy thoát khỏi nút không gian, lại đúng lúc va phải phi thuyền lơ lửng gần thành đông và thành tây.

Ngay từ sáng sớm, Trần Bất Phàm đã khó chịu với Hoắc Tạp Ân. Gã này chuyên bắt giữ tinh thú, tiến hành đủ loại thí nghiệm tàn khốc, còn lấy cớ chế tạo vũ khí cho đế quốc. Tính tình thì ngông cuồng, vậy mà chưa từng có lần nào thành công.

Cũng may lần này xử lý kịp, không có thương vong. Nếu không, chẳng biết còn bao nhiêu mạng người vô tội phải chết oan?

Trần Bất Phàm nhận quang não, cười nói:
“Làm sao vậy, Bạch tiên sinh? Thân thể khó chịu sao?”

“Không có. Chỉ là ta biết được một số việc có liên quan đến bản thân mình. Tạ Hoài bận quá, ta muốn bàn với ngươi.”

Nghe nhắc đến chuyện liên quan đến Bạch Uyên, Trần Bất Phàm lập tức nghiêm túc hẳn lên:
“Viện nghiên cứu đang hỗn loạn, ta đến phủ nguyên soái ngay. Đợi ta một lát.”

“Được.”

Cùng lúc đó, Tạ Hoài cũng nhận được kết quả nghiên cứu. Để chắc chắn, y còn đặc biệt xem lại đoạn giám sát lúc xảy ra sự cố. Hình ảnh được phóng to đến năm mươi lần, cuối cùng thấy rõ: đúng là có một nút không gian rơi ra từ phi thuyền.

Nhưng theo lý thuyết, phi thuyền tuyệt đối không thể có sơ hở ngớ ngẩn như vậy. Vậy cái nút kia là tự rơi xuống, hay có người “vô tình” ném ra? Còn cần tiếp tục điều tra.

Không cần y ra lệnh, Lý Hành Chi đã mang Hoắc Tạp Ân đi. Việc thẩm vấn kế tiếp giao cho hắn và Mễ Quát phụ trách.

Sự việc tạm thời có kết quả, Tạ Hoài mở quang não, thấy tin hồi đáp từ Bạch Uyên:

“Được, hết thảy cẩn thận, ta chờ ngươi trở về.”

Lần này cũng không uổng, ít nhất y đã moi được không ít tin tình báo từ chỗ Bối Sâm. Tạ Hoài quyết định quay về ngay, nói cho Bạch Uyên biết.

Cơ giáp biến hình thành phi thuyền, tốc độ cực nhanh. Rõ ràng y xuất phát muộn hơn Trần Bất Phàm, nhưng cuối cùng lại cùng lúc tới nơi.

Thấy Trần Bất Phàm vừa bước vào cửa, Tạ Hoài liền nóng nảy:
“Bạch Uyên gọi ngươi tới? Thân thể em ấy không thoải mái?”

Cảm nhận áp lực uy nghiêm đang dần ép xuống, Trần Bất Phàm vội vàng giải thích:
“Không, không! Chồng ngươi khỏe lắm. Chỉ là cậu ấy nói vừa biết một số chuyện về bản thân, nên muốn bàn với ta, ta liền chạy tới.”

“Vậy là em ấy nói với ngươi, nhưng lại không nói với ta?”

Áp lực càng lúc càng nặng, Trần Bất Phàm run chân, suýt nữa ngã quỵ ngay cửa phủ nguyên soái. Trời ạ, oan gì mà ông lại phải chịu chưởng này!

“Không, không phải! Cậu ấy sợ ngươi bận, không muốn quấy rầy, nên mới nói với ta trước thôi!”

Áp lực tức khắc giảm đi, nhưng chân Trần Bất Phàm vẫn mềm nhũn. Nếu mà quỳ ngay giữa phủ nguyên soái thì quá mất mặt rồi!

Đúng lúc ấy, một bàn tay vững chãi đỡ lấy hắn.

Giọng nói ôn hòa vang bên tai:
“Trần tiên sinh, cẩn thận một chút.”

Trần Bất Phàm ngẩng đầu, thấy là quản gia, liền thở phào:
“À, là ngài Clint, cảm tạ.”

Clint không nói thêm gì, cũng không buông tay, chỉ lẳng lặng dìu hắn vào phòng khách.

Tạ Hoài đã sớm lên lầu tìm dẫn đường nhỏ nhà mình.

Trần Bất Phàm ngồi xuống ghế, còn chưa kịp hoàn hồn thì một tách nước đã được đưa tới trước mặt.

Clint lễ phép nói:
“Xin chờ một lát. Tạ tiên sinh và Bạch tiên sinh chắc sẽ xuống ngay thôi.”

Trần Bất Phàm cảm động đến suýt rơi nước mắt, thầm nghĩ: quả nhiên ta cũng nên thuê một quản gia tri kỷ như thế này!

“Cảm ơn, ta không vội.”

Clint gật đầu, lặng lẽ lui xuống.

Lúc này Trần Bất Phàm mới để ý, vị quản gia này không chỉ dáng dấp tuấn tú, thân hình cũng cân đối. Nhìn qua thì trẻ trung, vậy mà ngày ngày lại bám lấy tên nguyên soái lạnh mặt kia. Không biết đã có người trong lòng chưa.

Tất nhiên, tất cả đều chẳng liên quan gì tới hắn.

Mà nói không chừng, vị Clint này cũng giống mình—một người theo chủ nghĩa độc thân mà thôi.