Cơ giáp phát huy sức mạnh dựa trên tinh thần lực của chủ nhân. Mà Tạ Hoài chưa hoàn toàn hồi phục, sau khi đánh bại con quái khổng lồ kia, y cảm thấy toàn thân mệt mỏi cực độ.
Cái rét bủa vây, trước mắt phảng phất phủ kín một tầng tuyết trắng.
Tạ Hoài nhắm mắt, đã quen chịu đựng sự cạn kiệt. Với y, thống khổ chỉ là thói quen từ lâu.
Cho nên khi một luồng ấm áp bất ngờ xuất hiện, y ngỡ như ảo giác.
Y cảm giác mình trở về mùa xuân, bão tuyết tàn bạo trong không gian tinh thần cũng dần thu nhỏ lại.
Là Bạch Uyên.
Sức mạnh ấm áp, độc hữu của dẫn đường, lan khắp không gian tinh thần y. Ở giao giới của hai người, hơi nước như tấm màn ẩm ướt che phủ.
Tạ Hoài thử xuyên qua màn sương mù ấy. Trực giác mách bảo rằng bên kia tuyệt không phải sơn động hoang vu y từng thấy.
Trong sương mù tưởng chừng vô tận, y thoáng thấy một bóng trắng lao vút qua. Tốc độ cực nhanh, chỉ chớp mắt đã biến mất.
Trong không gian tinh thần, thời gian không giống thực tại. Tạ Hoài ở bên trong như đã lang thang rất lâu, nhưng ở hiện thực, chẳng qua chỉ là một thoáng thất thần.
Lúc này, đầu óc y tỉnh táo chưa từng có.
Khi đối diện quái vật bên phía Mễ Quát, Tạ Hoài chợt nảy sinh cảm giác quen thuộc—y từng giao thủ với thứ này.
Tiếng Mễ Quát gào lên từ máy truyền tin: “Lão đại! Cái thứ quái này chúng ta đánh không xi nhê, mẹ nó da dày, pháo gì cũng không xuyên nổi!”
Trực giác—thứ mà mà dẫn đường có chuẩn xác hơn lính gác. Tạ Hoài chưa bao giờ đặt quá nhiều niềm tin. Thế mà lúc này, trực giác lại mách y: phải tấn công cái đuôi.
Nghe qua thật vô lý, nhưng lúc này chẳng còn cách nào khác.
Tạ Hoài lập tức điều khiển Quy Vân lao tới, dồn tinh thần lực thuần túy nhập vào kiếm quang, chém thẳng xuống đuôi quái vật.
Kiếm hạ—đuôi lìa.
Quái vật gầm lên kinh thiên động địa, cả chiến trường rung chuyển. Trong khoảnh khắc ấy, Tạ Hoài biết mình đã đánh đúng.
“Thừa thế! Tập trung hỏa lực vào đầu nó!”
Mệnh lệnh vừa dứt, hàng chục quả đạn pháo đồng loạt b*n r*, biến đầu quái vật thành một mảnh huyết nhục mơ hồ.
“Không hổ là lão đại! Một cái liếc mắt liền nhìn thấu manh mối!”
“Cho nên mới là nguyên soái, không phải ngươi.”
Những lời đối thoại như thế vẫn vang lên, nhưng chỉ có Tạ Hoài hiểu, lần này thắng lợi là nhờ may mắn. Vì ổn định quân tâm, y không nói ra sự thật.
Quái vật diệt xong, đã đến lúc xử lý hậu quả.
“Lý Hành Chi, Mễ Quát, các ngươi chia người thành vài tổ, điều tra tình hình. Có bất cứ phát hiện nào, lập tức báo cáo.”
“Rõ, nguyên soái!”
Tạ Hoài gửi tin tóm gọn cho Bạch Uyên: “Sự tình đã giải quyết, em không cần lo. Vài ngày tới ta không thể về, phải tự chăm sóc bản thân, có việc thì lập tức liên hệ ta. Còn nữa, nhờ Tròn Tròn giúp sức, lần này mới thuận lợi như vậy. Cảm ơn em.”
Y không chờ Bạch Uyên trả lời, liền chuyển cơ giáp về hình thái phi thuyền, bay đi theo một hướng khác.
Tạ Hoài từng chinh chiến nhiều năm, phá giải vô số mưu đồ.
Có một đạo lý y hiểu rõ hơn ai hết: khi hàng loạt hiện tượng vốn không nên cùng xuất hiện lại trùng thời điểm, cho dù bề ngoài chẳng liên quan, thì nhất định cũng có dây mơ rễ má.
Gần đây, từ chuyện tinh thần lực của Bạch Uyên, sự kiện “Ma thuật sư”, đến cả ảo giác và trực giác kỳ lạ của chính mình, rồi hôm nay là quái vật xâm nhập—tất cả ghép lại thành một bức tranh quá rõ ràng.
Tạ Hoài quyết định đến thăm trường quân đội. Từ khi có ký ức, y đã sống và học ở đó. Lúc nhỏ từng hỏi qua về cha mẹ mình, nhưng câu trả lời nhận được luôn là: y được nhặt về. Sau đó, y không hỏi thêm nữa.
Trường quân đội vẫn quen thuộc, chỉ có thiết bị là hiện đại hơn xưa. Vào cổng chính quá phô trương, Tạ Hoài chọn cửa hông dẫn thẳng đến phòng hiệu trưởng.
Cánh cửa này vốn được thiết kế riêng để tiện cho hiệu trưởng ra vào, nhưng không phải trọng điểm.
Cửa chưa kịp gõ, đã mở.
Gương mặt quen thuộc hiện ra, người kia mỉm cười hiền hòa: “Thật hiếm khi ngươi lại tới, sao không báo trước một tiếng?”
Hiệu trưởng trường quân đội số 1 của đế quốc là một dẫn đường cao cấp tên Bối Sâm, nay đã gần 80 tuổi. Nhưng người cấp bậc càng cao, tuổi thọ càng dài, nhìn dung mạo, ông ta trông chẳng quá 40.
Tạ Hoài biết, từ giây phút mình bước vào trường, Bối Sâm đã nhận ra sự có mặt của y.
“Lão sư, ta muốn hỏi ngài vài chuyện về bản thân ta.”
Thuở nhỏ, mỗi lần bị tinh thần lực bạo động hành hạ, trong khi các lính gác đều bài xích việc tiếp cận, thì chỉ có vị dẫn đường cao cấp này dạy y cách bình ổn.
Có thể nói, Bối Sâm là nửa người thầy của y.
Ông ta vĩnh viễn giữ thần thái cao thâm khó lường, chẳng ai đoán nổi đang nghĩ gì. Dẫn đường cao cấp vốn đã mang khí chất huyền bí, nhưng như Bối Sâm thì thật hiếm thấy.
Giờ đây cũng vậy, ông dẫn Tạ Hoài ngồi xuống, tự mình cầm bộ trà cụ bên cạnh, chậm rãi pha trà.
Tạ Hoài hiểu tính nết ông, căn bản không thể thúc giục. Càng thúc giục, ông càng chậm rãi, thậm chí còn mở máy hát, kéo người vào mấy câu chuyện vặt vô nghĩa.
Cho nên, y chỉ im lặng nhìn ông rót bỏ lượt nước trà đầu, rồi thong thả châm thêm nước lần hai.
Trước kia có một lần, Tạ Hoài không nhịn được hỏi vì sao không dùng lượt nước trà đầu, kết quả bị ông bắt nghe giảng suốt một giờ về trà đạo địa cầu cổ.
Đợi đến khi uống xong một ngụm trà, Bối Sâm mới chậm rãi mở lời:
“Rồi, ngươi muốn hỏi chuyện gì?”
Tạ Hoài lập tức tập trung tinh thần, giữ bình tĩnh:
“Trước kia ta từng hỏi ngài, ngài nói ta là được nhặt về. Vậy ngài có biết ta được tìm thấy ở đâu không? Hoặc ai là người được nhặt ta?”
Bối Sâm lại nhấp thêm một ngụm trà:
“Ta không biết ai nhặt được ngươi, nhưng ta biết rõ ngươi được nhặt ở đâu.”
Nghe thế, Tạ Hoài thấy vừa thần kỳ vừa bất đắc dĩ. Trong tình huống này, nếu y hỏi tiếp “Vì sao biết nơi nhặt mà lại không biết ai nhặt” thì chỉ e sẽ phải phí thêm hai giờ nghe giải thích lạc đề.
Y bèn đi thẳng vào trọng điểm:
“Vậy ta được nhặt ở đâu?”
Bối Sâm uống cạn nước trà thứ hai, lại định thong thả châm nước.
Tạ Hoài không còn kiên nhẫn, trực tiếp đứng dậy, cầm ấm nước:
“Lần này để học trò pha cho thầy. Xin lão sư trả lời ta trước.”
Bối Sâm dường như rất thích việc có người khác chủ động pha trà cho mình, liền không ngăn cản, chỉ cười nói:
“Được, cảm ơn ngươi.”
Rồi ông chậm rãi đáp:
“Ngươi được nhặt trong rừng cây.”
Lại là rừng cây.
Tạ Hoài lập tức hỏi tiếp:
“Vậy gần khu rừng đó có phải có một viện phúc lợi?”
Bối Sâm nhấp một ngụm trà từ ấm thứ ba, giọng nhanh hơn hẳn:
“Đúng vậy, có một viện.”
Ngay lúc Tạ Hoài đang ngờ vực liệu bản thân cũng là thực nghiệm thể, Bối Sâm bỗng mở miệng:
“Nếu ngươi đã hỏi đến, vậy ta sẽ giao cho ngươi một thứ.”
Tạ Hoài kinh ngạc:
“Thứ gì?”
Không trả lời, Bối Sâm lấy từ trong nút không gian ra một vật nhỏ, đưa cho hắn.
“Đây là…”
Đó là một khối nguyên thạch nhỏ có khả năng che chắn tín hiệu, loại thường thấy trong tinh tế. Nhưng trên bề mặt lại khắc hai chữ cái:
GY.
“Đây là thứ được phát hiện cùng lúc nhặt được ngươi.”
Tạ Hoài sững sờ:
“Vậy vì sao đến giờ mới đưa cho ta?”
“Không vì sao cả. Bởi vì ta quên.”
Tạ Hoài chỉ thấy nắm tay mình siết chặt.
Thấy y như vậy, Bối Sâm mỉm cười trấn an:
“Lần trước khi ngươi hỏi ta thì ngươi còn quá nhỏ. Ta sợ ngươi tính khí bốc đồng làm mất đi, nên không đưa. Vốn định chờ ngươi lớn hơn sẽ giao lại, nhưng ngươi không nhắc đến nữa, tự nhiên ta cũng quên mất.”
Lý do nghe ra cũng hợp lý. Nhưng hiện giờ, Tạ Hoài cầm thứ này trong tay cũng không biết có ích gì, hai chữ cái kia lại càng khó hiểu.
Thấy không thể hỏi thêm gì hơn, y chuẩn bị cáo từ:
“Đa tạ lão sư, ta xin phép đi trước.”
Bối Sâm nhìn bóng lưng Tạ Hoài rời đi, khẽ thở dài, lẩm bẩm:
“Chuyện này sao có thể làm được? Ta cũng chỉ có thể giúp các ngươi đến thế.”
—
Vừa bước ra ngoài, Tạ Hoài liền nhận được tin nhắn từ Lý Hành Chi và Mễ Quát.
Nội dung cơ bản giống nhau: Cả buổi trưa điều tra, hoàn toàn không tiến triển. Nhân chứng đều nói quái vật xuất hiện đột ngột, không cách nào giải thích.
Tạ Hoài trả lời:
“Tiếp tục điều tra. Ta đã thông báo cho viện nghiên cứu đối chiếu chuỗi gen mấy con quái này, có tình huống gì lập tức báo.”
Còn Bạch Uyên vẫn không gửi tin gì, khiến y có chút lo. Y liền liên hệ Clint, mới biết Bạch Uyên đã tiêu hao quá nhiều, giờ đang ngủ bù trong phòng.
Xác định cậu không sao, Tạ Hoài mới yên lòng. Nhưng ánh mắt lại vô thức rơi vào khối nguyên thạch nhỏ.
GY.
Nó rốt cuộc có ý nghĩa gì? Mỗi lần đầu ngón tay chạm vào, trong lòng hắn lại dâng lên một cảm giác ấm áp khó tả.
Đối với hắn, đây chắc chắn là một vật rất quan trọng—Tạ Hoài tin điều đó.
Lúc này, hệ thống trí năng cũng nhìn thấy qua camera, liền reo lên đầy hưng phấn:
“Đây là tên của ta! Nhất định là, đây là viết tắt của ‘Quy Vân’!”
Nói vậy, quả thật cũng có lý.
Nhưng tại sao lại trùng hợp như thế?
Khi đặt tên cho hệ thống, Tạ Hoài chỉ thuận miệng nghĩ ra, chẳng lẽ thật sự từng có một “Quy Vân” quan trọng xuất hiện trong giai đoạn thực nghiệm thể?
Nếu vậy, thì y… cũng chính là một thực nghiệm thể?
Tất cả hiện tại đều chưa có đáp án.
Điều cấp bách bây giờ vẫn là xử lý chuyện quái vật. Tạ Hoài không chần chừ nữa, khởi động phi thuyền, đồng thời tỏa tinh thần lực ra, dò tìm những dao động năng lượng khác thường khắp không gian.