Cá Mặn Dẫn Đường, Dốc Lòng Trăm Triệu Giây

Chương 19: Thẳng thắn thành khẩn

Khi Trần Bất Phàm đến nơi, Tạ Hoài đã tỉnh lại. Y lười biếng nằm gối đầu lên đùi Bạch Uyên, mấy ngón tay không an phận châm lửa khắp nơi.

Trước cảnh tượng này, Trần Bất Phàm nhất thời không biết nên quay ra ngoài hay tiến vào.

Bạch Uyên nhìn thấy hắn, giống như thấy cứu tinh, liền muốn đứng dậy nghênh đón. Nhưng Tạ Hoài lại nắm chặt cậu, không cho nhúc nhích.

Không còn cách nào, Bạch Uyên đành tiếp tục làm gối ôm hình người, “Trần tiên sinh, mời vào.”

“Đầu tiên ta sẽ kiểm tra không gian tinh thần của nguyên soái. Bạch Uyên, ngươi phải trấn an tốt y, đừng để y loạn.”

Kiểm tra không gian tinh thần vốn không phải chuyện dễ chịu. Thông thường, dẫn đường có thể thay lính gác kiểm tra, quá trình này cũng giống như trấn an. Nhưng tình huống của Tạ Hoài đặc thù, ngoài Bạch Uyên – người có độ xứng đôi cao – thì không một dẫn đường nào khác có thể bình thường tiến vào không gian tinh thần của y.

Hơn nữa, nguyên nhân khiến tinh thần lực Tạ Hoài mất kiểm soát có nhiều, mà Bạch Uyên không phải bác sĩ chuyên nghiệp, không thể đưa ra chẩn đoán chính xác. Vì thế, chỉ có thể dùng dụng cụ đặc thù mạnh mẽ xâm nhập kiểm tra.

Trước kia, khi không có ai trấn an, nhiều lần trong lúc kiểm tra Tạ Hoài đã bạo động, thậm chí còn khiến rất nhiều dẫn đường xung quanh rơi vào kỳ kết hợp nhiệt.

Trần Bất Phàm giải thích sơ qua: “Cho nên, Bạch Uyên, chuyện này phải nhờ ngươi rồi.”

Thật ra, Bạch Uyên cũng không chắc mình có thể trấn an được y, nhưng kiểm tra là việc buộc phải làm.

Cậu gật đầu: “Ta sẽ cố hết sức.”

Nhưng hiện thực lại khó hơn nhiều so với tưởng tượng. Gần như ngay khi khởi động dụng cụ, Tạ Hoài đã bộc phát dao động tinh thần mãnh liệt. May mà Bạch Uyên vẫn còn dư lại không ít tinh thần lực sau lần bùng nổ trước, nên vội thả xúc tu tinh thần ra trấn an.

Nhờ vậy, Tạ Hoài mới không rơi vào trạng thái bạo loạn thêm lần nữa.

Khi kết thúc kiểm tra, cả Bạch Uyên và Trần Bất Phàm đều mồ hôi ướt đẫm.

Bạch Uyên đã làm rất tốt việc trấn an, nhưng tinh thần lực của cậu phát ra cũng khiến Trần Bất Phàm cảm thấy khó chịu. Hắn phải tự tiêm thuốc ức chế cho mình, vừa th* d*c vừa nói: “… Kết quả phải chờ ít phút mới có, nhưng lần này ngươi thật sự lợi hại. Ta cảm giác tinh thần lực trên người ngươi so với trước đây gần như đã lên một cấp bậc, đến cả nguyên soái ngươi cũng trấn an được.”

Bạch Uyên biết tinh thần lực của mình đột nhiên biến hóa là chuyện kỳ lạ, nhất định có nguyên nhân đặc thù mà cậu chưa rõ. Chuyện này, cậu tính sẽ bàn với Tạ Hoài trước, rồi sau đó mới nói cho Trần Bất Phàm.

“Đúng vậy, ta cũng cảm thấy không thể tưởng tượng được, lần ph*t d*c thứ hai này thật sự thần kỳ.”

Trần Bất Phàm cũng không để ý quá nhiều. Dù sao mấy ngày nay bọn họ đều đang điều tra chuyện của Bạch Uyên, việc cấp bách vẫn là kỳ xao động của Tạ Hoài.

Kết quả kiểm tra cho thấy hiện tại không gian tinh thần của Tạ Hoài vẫn ổn, những lần khai thông gần đây của Bạch Uyên có tác dụng rõ rệt. Còn nguyên nhân khiến y đột nhiên rơi vào kỳ xao động thì không có lời giải thích chính xác.

Chỉ có thể nói rằng, cảm xúc dao động quá lớn có thể sinh ra ảo giác. Trường hợp này, tạm thời có thể giải thích cho hành động thất thần của Tạ Hoài.

Giờ y vẫn còn tỉnh táo, chỉ không muốn nói nhiều. Khi nghe kết quả kiểm tra, y khẽ nhíu mày, nhớ lại mấy câu nói đã nghe thấy trước đó.

Phát hiện có điều bất thường, Bạch Uyên lo lắng hỏi: “Sao vậy? Có chỗ nào không thoải mái sao?”

Tạ Hoài hoàn hồn, nhìn vào đôi mắt sáng của dẫn đường nhỏ nhà mình, nghĩ đến cảm giác ấm áp khi cậu ôn nhu chải vuốt tinh thần lực cho mình, tâm trạng y lập tức tốt hơn.

“Không có việc gì, chỉ là ta vừa nghe thấy vài lời không hay.”

Trước mặt đều là những người y tin tưởng nhất, nên Tạ Hoài không giấu giếm, kể lại toàn bộ những lời đã nghe.

Trong chốc lát, căn phòng rơi vào tĩnh lặng.

Đã nhiều ngày, Bạch Uyên cũng thường xuyên gặp những cảnh mơ kỳ lạ, đôi khi còn mơ hồ nghe thấy những lời quái dị, rất giống với bệnh trạng của Tạ Hoài.

Trần Bất Phàm cảm thấy kỳ quặc: “Trước kia có từng xuất hiện loại bệnh trạng này không?”

“Không.”

Chuyện xảy ra quá bất ngờ, không ai biết nguyên nhân. Nhưng hôm nay quả thật đã có thêm nhiều thông tin liên quan đến Bạch Uyên. Trần Bất Phàm quyết định trở lại viện nghiên cứu để tiếp tục điều tra.

Trong phòng ngủ giờ chỉ còn lại hai người.

Bọn họ đều hiểu rõ, tình huống vừa rồi tuyệt đối không nằm trong khả năng hiện tại của Bạch Uyên có thể giải quyết, chỉ là không ai mở miệng nhắc tới.

Tạ Hoài không muốn trói buộc cậu quá chặt, bởi dị thường trên người cậu vốn đã khiến y lo lắng.

Bạch Uyên đã nghĩ rất lâu, cuối cùng quyết định nói thật. Đã kết hôn rồi, giữa hai người vẫn nên thẳng thắn.

Hơn nữa, biết đâu đây là một dấu hiệu tốt.

Vì vậy, cậu đem chuyện tinh thần lực bùng nổ hôm nay kể hết một năm một mười cho Tạ Hoài nghe.

Tạ Hoài đã đoán chắc đã xảy ra chuyện gì, nhưng không ngờ lại là đáp án này. Tinh thần lực của Bạch Uyên đột ngột tăng vọt đến một tiêu chuẩn mới, thậm chí có thể cao hơn cả y.

Một người nếu tinh thần lực đủ mạnh, thì có thể che chắn dao động của mình, khiến người có tinh thần lực thấp hơn không cảm nhận được.

Tạ Hoài là vậy, Trần Bất Phàm cũng thế. Hơn nữa, bản thân Trần Bất Phàm cũng không biết chính xác lúc ấy Tạ Hoài bạo động tới mức nào, hắn thật sự cho rằng thuốc ức chế và sự trấn an của Bạch Uyên đã phát huy tác dụng, nên chẳng phát hiện ra điều gì bất thường.

May mắn là hiện tại, thân thể của Bạch Uyên không xuất hiện dị thường nào.

Tuy tinh thần lực tăng mạnh, nhưng cậu cũng đã tiêu hao không ít trong những lần khai thông.

“Không sao, đừng vội. Hôm nay em cứ nghỉ ngơi, đừng nghĩ gì cả, sau này chúng ta sẽ cùng nhau tìm cách.”

Nghe vậy, Bạch Uyên mới thả lỏng, nhận ra mình quả thật đã rất mệt.

“Được, ngươi cũng nghỉ ngơi cho tốt.”

Phần lớn thời gian, hai người vẫn ngủ riêng phòng, trừ những lúc đặc thù.

Tạ Hoài hôm nay đã bạo động tinh thần lực một lần, tuy rằng được khai thông rất tốt, nhưng đêm nay y vẫn không thể ngủ.

Những ngày qua, y và Trần Bất Phàm đã phần nào gỡ rối được một số việc. Nhưng điểm nghi ngờ lớn nhất vẫn chưa được giải quyết: nguyên nhân vì sao Bạch Uyên lại ph*t d*c tinh thần lực lần thứ hai.

Mà giờ đây, một vấn đề mới lại phát sinh—luồng tinh thần lực bùng nổ trong cơ thể Bạch Uyên rốt cuộc từ đâu mà đến?

Chuyện này phức tạp hơn họ tưởng tượng rất nhiều, chân tướng năm đó dường như lại bị khơi ra thêm một phần.

Bạch Uyên nằm trên giường, toàn thân mệt mỏi nhưng lại chẳng tài nào ngủ được. Những chuyện xảy ra mấy ngày nay, dù cậu có chậm chạp đến đâu cũng nhận ra bất thường: lần ph*t d*c thứ hai, cảnh trong mơ kỳ dị, và đột ngột bùng nổ tinh thần lực.

Tất cả như nối thành một chuỗi, nhưng luôn có thứ gì đó bị che giấu phía sau, khiến mọi manh mối rời rạc, khó nắm bắt.

Cậu cũng hiểu, hẳn là Tạ Hoài biết nhiều hơn mình. Tuy hiện tại y chưa giải thích, nhưng Bạch Uyên cũng không vội, bởi cậu tin Tạ Hoài nhất định có nỗi băn khoăn riêng.

Nghĩ nghĩ một hồi, cậu thiếp đi lúc nào không hay.

Hôm sau.

Khi Bạch Uyên tỉnh dậy thì trời đã gần trưa. Ngoại trừ mấy ngày nghỉ phép vừa rồi, chưa bao giờ cậu dậy muộn như thế. Cậu vội vàng chỉnh trang bản thân, chạy xuống lầu.

Tạ Hoài mặc áo quần ở nhà màu xám rộng rãi, ngồi trên sofa phòng khách, tay cầm chén trà, không biết đang suy nghĩ gì. Bởi hôm qua có chút mất kiểm soát, Trần Bất Phàm yêu cầu y ở nhà nghỉ ngơi một ngày.

Thấy Bạch Uyên xuống, y mới hoàn hồn, cười hỏi: “Ngủ ngon chứ?”

Bạch Uyên ngồi xuống cạnh y, vẫn giữ khoảng cách nhỏ: “Ừ, ta nghỉ ngơi khá tốt.”

Tạ Hoài nhìn người trước mặt, tinh thần quả nhiên đã khởi sắc hơn hôm qua nhiều.

“Ta có chuyện muốn nói cho em. Em cứ từ từ nghe, đừng vội.”

Y đã do dự rất lâu, liệu bây giờ nói ra có quá sớm? Nhưng dị thường trên người Bạch Uyên ngày một nhiều, chắc chắn cậu cũng đã nhận ra. Tuy thời gian sống chung chưa dài, nhưng Tạ Hoài đã phần nào nắm rõ tính cách của cậu.

Bạch Uyên vốn lạc quan. Tuy vì cấp bậc thấp mà từng bị cản trở nhiều lần, nhưng cậu vẫn luôn kiên định, nhiệt tình với những việc mình yêu thích.

Cậu đủ khả năng đón nhận chân tướng.

“Được, ta nghe ngươi.”

Ánh mắt Tạ Hoài dịu dàng, y chậm rãi mở lời: “Trước hết, ta muốn nói, em là đứa trẻ may mắn được trời cao chiếu cố.”

Bạch Uyên từng nghĩ tới nhiều kết quả tệ, nhưng không ngờ Tạ Hoài lại bắt đầu như thế.

Y nói tiếp, giọng nhẹ nhàng: “Em có nhiều đồng bạn từng cùng nhau tồn tại, nhưng rất đáng tiếc, họ không đủ may mắn, mới sinh đã chết. Còn em thì được phát hiện, và còn sống.”

Bạch Uyên lập tức hiểu ý, trong lòng dẫu muốn không gợn sóng cũng không thể. Điều này chứng minh, cậu không phải con ruột của cha mẹ.

Tạ Hoài đứng lên, ngồi sát bên cạnh, kéo cậu vào lòng.

Thế là Bạch Uyên bị động dựa vào ngực y.

“Người cứu em là một viện trưởng viện phúc lợi. Sau đó, cha mẹ hiện tại của em đến, nhìn thấy em, rồi nhận làm con nuôi.”

“Ta muốn điều tra chuyện này, là bởi Trần Bất Phàm phát hiện DNA của em có độ tương đồng rất cao với những thực nghiệm thể từng tồn tại trong phòng thí nghiệm đế quốc nhiều năm trước.”

Tạ Hoài tiếp tục, giọng dứt khoát: “Thực nghiệm thể đó đến từ ‘Kế hoạch Ánh Rạng Đông’. Có lẽ em từng nghe qua.”

Nghe mình là một thực nghiệm thể, Bạch Uyên choáng váng, nỗi u sầu vừa rồi tan biến quá nửa, thay bằng chấn động.

Cậu đột nhiên nghĩ ra điều gì, nắm chặt tay Tạ Hoài.

“Như vậy, độ xứng đôi giữa ta và ngươi… chẳng lẽ là vì…”

Bạch Uyên còn chưa kịp nói hết, đôi môi đã bị người lính gác cường thế kia chặn lại.

Có lẽ, chân tướng đúng là thế. Bọn họ không phải duyên phận trời định, mà là kết quả của con người an bài. Nhưng Tạ Hoài không muốn nghe những lời ấy từ miệng cậu.

Bạch Uyên bị hôn đến nghẹt thở. Biết bao suy nghĩ dồn nén khiến đầu óc cậu trở nên hỗn loạn, đồng thời trong lòng cũng dâng lên cảm giác ủy khuất.

Không biết từ khi nào, nước mắt lăn xuống, từng giọt rơi vào cổ áo.

Tạ Hoài khẽ lau nước mắt cho cậu, nhẹ nhàng vỗ về sau lưng.