Khoang trị liệu không thể chữa trị loại cấp bậc không gian tinh thần như của Bạch Uyên. Tạ Hoài đặt cậu vào trong, còn mình đứng bên cạnh, vụng về ngưng tụ sợi tinh thần, định cứu vãn phần tinh thần lực đang rò rỉ của dẫn đường.
“Tốt nhất đừng làm vậy.”
Trần Bất Phàm nhanh chóng vươn xúc tu tinh thần, khám xét tình hình trong không gian của Bạch Uyên. Trước đây hắn không phải chưa từng thấy không gian bị thương nặng thế này, nhưng những người đó đều đã ch·ết.
Nhưng tình trạng của Bạch Uyên lại không giống họ: tuy không gian bị phá hoại rất nghiêm trọng, nhưng tổng thể vẫn chưa hoàn toàn nứt toạc.
Đến lúc này, nguyên nhân đã rất rõ ràng. Phỏng đoán của Bạch Uyên là chính xác: ý chí tinh cầu sẽ không để cậu tự hủy, chỉ cần năng lực của cậu suy giảm đến mức không còn đủ để đối kháng “Ma thuật sư”, như vậy là đủ rồi.
Trần Bất Phàm không khỏi toát mồ hôi lạnh thay cho Bạch Uyên, không dám tưởng tượng, nếu tất cả chỉ là có lẽ, vậy xác suất cậu sống sót sẽ rất nhỏ.
Kết cục hiện tại là do Bạch Uyên liều mạng đổi lấy, không thể để thất bại trong gang tấc.
“Nếu bây giờ ngươi chữa lành không gian cho cậy ấy, sớm muộn gì ‘Ma thuật sư’ cũng sẽ trở lại.”
Trần Bất Phàm điềm tĩnh nói, mặc kệ ánh mắt như muốn gi·ết người của Tạ Hoài.
“Đợi đã, chờ xác nhận không gian của Bạch Uyên hoàn toàn vô pháp khôi phục đến tiêu chuẩn ban đầu, chúng ta lại chữa trị cho cậu ấy.”
Làm sao Tạ Hoài không hiểu lý lẽ đó, nhưng người yêu của y đang thở mỏng manh nằm đó, sinh khí hao đi quá nửa, sao y có thể khoanh tay đứng nhìn?
Trần Bất Phàm và Clint trao đổi ánh mắt, quyết định dùng vài thủ đoạn đặc biệt.
“Ta sẽ không làm gì khác nữa, chỉ ở đây trông em ấy.”
Tạ Hoài để ý thấy động tác nhỏ của hai người, chỉ thở dài.
“Trần Bất Phàm, chẳng lẽ ngươi không có thuốc giảm đau sao?”
Trần Bất Phàm gật đầu, “Có, khoang trị liệu đã tự động tiêm rồi.”
Hắn lại điều chỉnh thử số liệu, đặt mấy ngưỡng giá trị.
“Nếu mấy chỉ số này chuyển đỏ, ngươi có thể giúp cậu ấy khôi phục.”
Hắn đặt chìa khóa mật lên bàn, tiện tay thu dọn giường đệm bên cạnh.
“Tuy ta cũng có thể giúp chữa trị không gian, nhưng hiện tại người thích hợp nhất là ngươi.”
Tạ Hoài liếc hắn, tưởng người này định chuồn.
Trần Bất Phàm làm bộ bi thương, lau đi giọt nước mắt vốn không tồn tại.
“Ánh mắt gì đấy, ở chỗ ngươi ta đâu phải kẻ vô trách nhiệm.”
Hắn hắng giọng, kéo theo Clint, cả hai đứng ở cửa lớn.
“Đánh dấu bên trong là biện pháp chữa trị không gian nhanh nhất, lại còn có thể bù đắp rất tốt.”
Giây tiếp theo, cửa “phanh” một tiếng đóng lại, Trần Bất Phàm đã kéo người chạy.
Tạ Hoài lặng lẽ nhìn khoang trị liệu có Bạch Uyên. Thuốc giảm đau hẳn đã phát huy tác dụng, mày cậu đang nhíu chặt cuối cùng cũng giãn ra, môi cũng có chút huyết sắc.
Tình cảnh 044 từng để lại đánh dấu bên trong cho Quy Vân hiện lên rõ ràng. Khi ấy y ở trạng thái rất tệ, đại não hỗn loạn chỉ biết cầu xin.
Có thể nói, y không hề được Quy Vân cho phép, đã tự tiện kéo hai người lại với nhau.
Tuy Quy Vân cũng không trách y.
Tình huống hiện tại rất giống khi đó, chỉ là bây giờ đối tượng mất ý thức là Bạch Uyên.
Tạ Hoài chưa từng nghi ngờ tình cảm của Bạch Uyên dành cho mình; giữa bọn họ từ lâu đã không cần do dự nữa.
Y chỉ muốn trao quyền chủ động cho Bạch Uyên.
Chỉ số trên màn hình nhảy lên, đã có hai mục chuyển đỏ. Tình trạng của Bạch Uyên lại xấu đi, thuốc giảm đau hữu hạn, thân thể cậu bắt đầu run nhè nhẹ.
Đối với loại đau đớn này, Bạch Uyên vẫn tưởng mình đã quen. Nhưng khoảnh khắc không gian bạo tách, cậu vẫn đau đến phát run.
Thuốc truyền từ bên ngoài làm cơ bắp tê mỏi, nhưng cơn đau xuyên thấu thần kinh thì không thể xem nhẹ.
Đại não như bị cắt thành vạn mảnh, mỗi mảnh lại bị nghiền riêng lẻ. Hắc ám hỗn độn trùm phủ tất cả, năm giác quan tan rã biến mất.
Ý thức của Bạch Uyên lùi lại từng giây, nhưng có người không muốn để cậu hôn mê hoàn toàn. Cho đến khoảnh khắc một cơn đau nào đó bùng nổ, dưới thân truyền lên k*ch th*ch cổ xưa.
Giống như một sợi dây căng khít, bá đạo kéo giữ lấy cảm giác cuối cùng của cậu.
“Ưm…”
Rất muốn trốn.
Nhưng Bạch Uyên không động đậy nổi, đại não chưa giành lại quyền điều khiển thân thể, thần kinh lại truyền đến những nhịp đập liên hồi.
Nóng bỏng, ẩm ướt, tựa như xa lạ mà lại quen thuộc.
Đầu óc hỗn loạn khiến cậu đánh mất khả năng suy nghĩ, thân thể của dẫn đường thuận theo bản năng đón nhận.
Đôi chân bị một lực không cho phép kháng cự cuốn lấy, từng tấc cơ bắp đều bị người khác khống chế. Bạch Uyên chưa từng biết, thân thể mình có thể mềm mại đến thế.
Cậu lờ mờ cảm nhận được ánh sáng tinh thần lực — là vị “chủ nhân thứ hai” từng ở nơi này.
“Tạ Hoài…”
Môi khẽ mở khẽ khép, Bạch Uyên vô thức gọi tên ấy.
Thế giới như bị bấm nút tạm dừng, mọi dao động ngưng đọng trong chớp mắt. Nhưng chỉ một khắc sau, liền nghênh đón cuồng phong mưa bão càng dữ dội.
Tiết tấu quen thuộc chợt gia tốc, hình dạng quen thuộc càng thêm mãnh liệt. Bạch Uyên cắn chặt lấy n** m*m m** kia, muốn dùng quyền chủ động duy nhất này để tỏ rõ phản kháng.
Tạ Hoài l**m môi, đầu lưỡi cuốn đi vệt máu. Mồ hôi theo cổ uốn lượn chảy xuống, xoáy vào vực sâu.
“Rốt cuộc em cũng có phản ứng.”
Trạng thái của Bạch Uyên đang tốt lên, điều này không nghi ngờ gì là cổ vũ lớn nhất.
Khóa số đã có chìa, thế giới kịch liệt chấn động, sóng nhiệt rì rào, linh hồn tấu lên khúc nhạc uyển chuyển.
Cổ tay mảnh khảnh bị xiềng chặt, làn da tái nhợt phủ lên một tầng sáng mịn. Bạch Uyên thử duỗi chân, nhưng trốn không thoát.
Cậu khống chế thân thể ngày càng toàn diện, rồi lại nghênh đón k*ch th*ch càng chuẩn xác. Không gian bên trong đang tái thiết, vô số tinh thần lực từ bên ngoài ồ ạt tràn vào, băng hỏa giao hòa, thấm ra những vũng ao ấm áp.
Màn đêm đen đặc loãng dần, ánh sáng khúc xạ sinh cơ.
Bạch Uyên mở bừng mắt, đập vào tầm nhìn là người mà cậu định ở bên cả đời.
Nhịp đong đưa làm tầm mắt mờ đi, cậu thử chống dậy, đường cong eo uốn thành một độ cung đẹp đến động lòng.
Cổ họng Tạ Hoài nóng bừng, nơi đó đang có đôi tay người yêu bấu víu.
Môi răng dán chặt tịch mịch, như bản năng loài thú, dây dưa c*n m*t.
Sau một trận chấn động không gia hoàn toàn ổn định, dòng nước ôn nhuận chảy xuôi, ngọn lửa an tĩnh treo ở chân trời.
Bạch Uyên rơi vào một vòng ngực ấm, hơi thở của người kia vờn bên tai, khẽ ngâm nga một khúc vô danh.
Cậu để mặc ý thức trượt dần, biết rằng, chờ đến khi mở mắt lại, đó sẽ là một khởi đầu mới.
Đợi đến khi hơi thở trong lòng ngực đã vững, Tạ Hoài đứng dậy, cầm lọ dịch chữa trị đặt sẵn bên cạnh, nhẹ nhàng xoa lên những điểm bầm đỏ trên làn da dẫn đường.
Trên mu bàn tay vẫn còn vết kim chích, Tạ Hoài nhìn mấy ống dịch dinh dưỡng bên cạnh giường.
“Tròn Tròn, há miệng.”
Đôi môi khép chặt hé ra một khe nhỏ. Tạ Hoài mỉm cười, ngậm một ngụm dịch dinh dưỡng, chạm khẽ đầu môi cậu.
Bạch Uyên chỉ biết có thứ ngọt ngào trượt xuống, cậu l**m môi, hoàn toàn chìm vào giấc ngủ.
Tạ Hoài không đặt cậu vào nước rửa, y tìm hai chiếc khăn bông, thấm ướt bằng nước ấm, tỉ mỉ lau sạch từng tấc da.
Xác nhận mọi xử lý xong xuôi, Tạ Hoài mới yên tâm nằm xuống, ôm người ngủ.
“Đã điều tra toàn quốc, xác nhận không tìm thấy bất kỳ tung tích nào của ‘ma thuật sư’.”
Lý Hành Chi nhận được tin do Tạ Hoài gửi liền lập tức, lấy danh nghĩa nguyên soái, tổ chức quân đội phân tán khắp nơi trên cả nước, nhà nhà ngõ ngách đều không bỏ qua, tiến hành một đợt lục soát thảm khốc toàn diện.
Kết quả quả thật khả quan, trong dân chúng đã bắt đầu lan truyền tin tốt.
Nhưng quân bộ cũng không vì thế mà lơi lỏng, quan binh các nơi vẫn duy trì cảnh giác.
Mãi đến khi hoàng đế và nguyên soái đích thân tuyên bố thông tri giải trừ phòng ngự, quân bộ mới rút bớt phần lớn binh tuyến.
Đương nhiên, tất cả đều xảy ra ba ngày sau.
Giấc ngủ lần này của Bạch Uyên kéo thẳng ba ngày. Dù sao muốn lật đổ rồi tái kiến trúc toàn bộ không gian nguyên bản của chính mình, quá trình ấy thật sự quá hao tổn.
Việc đầu tiên sau khi tỉnh dậy, cậu phóng xuất tinh thần lực, quét tra một vòng. Nhưng vì bây giờ cậu đã mất đi hơn nửa sức mạnh, nên không thể tra cho tường tận.
Tạ Hoài đã đoán trước tình huống từ sáng, để Lâm Sanh dẫn theo vài dẫn đường cấp cao khác, tuần tra đế quốc một vòng lớn.
Cuối cùng xác nhận không có vấn đề, y mới thông báo cho Otis Đặc Uy.
Dường như Otis Đặc Uy đã biết từ sớm, chậm rãi lên tài khoản công vụ, tuyên bố thông tri trên Tinh Võng.
Vừa nhìn thấy dáng vẻ ấy, Tạ Hoài đã nổi nóng, nhưng cũng chẳng thể nói gì. Huống chi lúc này, y vừa hoàn thành đánh dấu bên trong Bạch Uyên, căn bản không có tâm tư so đo với Otis Đặc Uy.
Còn chuyện Bối Sâm chính là Fenita, Tạ Hoài cũng không đi truy hỏi.
“Đã mấy ngày lão đại không tới quân bộ, chẳng lẽ bị đổi người rồi?”
Mễ Quát vẫn phun cuồng ngôn như thường, bắt chéo chân, nhàn nhã nhìn Lý Hành Chi đang vùi đầu làm việc.
Nghe vậy, khóe miệng Lý Hành Chi giật giật, mấy hôm nay hắn vẫn luôn trong trạng thái muốn mắng người.
“Ta muốn cùng Tròn Tròn đi du lịch, ta sẽ nghỉ phép kết hôn thời gian này, quân bộ giao cho ngươi.”
Vị nguyên soái nào đó đã kết hôn từ lâu, giờ lại đột nhiên xin nghỉ phép kết hôn, rất dễ bị người chọc ghẹo.
Tạ Hoài thì không để ý, y còn hận không thể một lần nữa công bố chuyện kết hôn cho quần chúng.
Nhưng Bạch Uyên kiên quyết không chịu, cũng không đồng ý đi du lịch. Bây giờ còn cả đống việc chờ kết, hai người họ mà trốn đi, ai làm cho xong?
Kết quả Tạ Hoài liền dở trò, nói rằng đã an bài ổn thỏa. Vào một đêm tình cảm dâng trào, thừa lúc Bạch Uyên hôn mê, y trực tiếp đóng gói người mang đi.
Bạch Uyên ngủ dậy phát hiện mình đang ở một hành tinh nhỏ cách đây một trăm năm ánh sáng, cũng không thể quay về ngay. Cuối cùng chỉ đành yêu cầu Tạ Hoài đăng báo lấy lý do chấp hành nhiệm vụ bí mật, nhất quyết không chịu đề cập nghỉ phép kết hôn.
Rõ ràng là hài kịch của hai người, lại trở thành bi kịch của một mình Lý Hành Chi.
Thật ra hắn đại khái biết chuyện giữa nguyên soái và Bạch Uyên, phần lớn đều là bát quái nghe từ Trần Bất Phàm.
Ai, còn biết sao nữa? Đành chúc bọn họ trăm năm dài lâu.
Nếu không giao cho hắn nhiều việc như vậy thì tốt, Lý Hành Chi ắt hẳn còn chúc phúc chân thành hơn.
Gió biển ẩm ướt lùa qua rừng, Bạch Uyên hít sâu mấy lần, cả người lâng lâng.
“Ra ngoài du lịch cũng không tệ, đúng không?”
Tạ Hoài đưa qua một ly nước dưa hấu, kẹp lên bếp lò chuẩn bị nướng BBQ.
Bạch Uyên nhận lấy, tu ừng ực, còn chép chép miệng chưa đã, cười nói: “Đương nhiên, ta rất thích đi du lịch.”
Thịt tinh thú thượng đẳng được phết sốt rồi nướng, rung rinh, mùi thơm lan khắp khu đầm cạn.
“Nói chứ, chỗ tốt như vậy, lại chỉ có hai chúng ta đến chơi.”
Tạ Hoài bắt đầu quét sốt, nghe vậy cười: “Thật ra đây là tinh cầu của ta.”
Bạch Uyên lập tức bày vẻ kính nể, “Không ngờ trên Tinh Võng nói là thật a.”
“Cái gì?”
“Thì là…” Bạch Uyên mở quang não, chiếu hình ngay trước mặt Tạ Hoài, “Bọn họ nói phần lớn tầng lớp thượng lưu đều có tinh cầu riêng.”
Tạ Hoài liếc qua: “Có thể có tinh cầu, nhưng chỗ này nói hơi quá.”
Chứ kiểu mấy trăm viên thì thật là quá đà.
Bạch Uyên với tay lấy một cánh nướng, vui vẻ gặm xương.
“Lát nữa vào rừng xem thử nhé.”
Tạ Hoài vui vẻ gật, bỗng nhớ ra điều gì, khóe miệng khẽ nhếch.
Vừa thấy biểu tình đó, Bạch Uyên biết y đang nghẹn ý nghĩ xấu.
“Ngươi lại tính gì?”
Tạ Hoài ghé đầu lên lưng Bạch Uyên, tiếng nói rung theo truyền qua: “Chúng ta với rừng rậm thật có duyên.”
Bạch Uyên gật đầu, đúng là thế.
“Chúng ta từng đánh dấu bên trong trong rừng.”
Bạch Uyên sững lại, cánh gà trong tay thoắt cái hết ngon, cậu vội quay đầu che miệng Tạ Hoài, nhưng đã muộn.
Tạ Hoài cười tủm tỉm: “Nhưng giờ ta còn chưa làm em ở chỗ này.”
Tai Bạch Uyên đỏ rực, “Ngươi thật sự muốn?”
Tạ Hoài trịnh trọng gật: “Rất muốn.”
Không gian lộ thiên luôn làm tim đập nhanh. Bạch Uyên hơi do dự, nhưng nhìn tia sáng lấp lóe trong mắt người yêu—quả thật muốn làm mù người ta.
Cậu nghiến răng, rừng rậm thì rừng rậm, sợ gì! Ở đâu mà chẳng được.
“Ừm… được.”
Tạ Hoài không ngờ người này gật đầu nhanh vậy, trong lòng càng dâng trào ý nghĩ ác liệt, y chợt thấy hy vọng thực thi toàn bộ.
Bạch Uyên chưa biết tương lai sẽ nghênh đón điều gì; nếu biết, cậu chắc chắn sẽ không đồng ý yêu cầu của Tạ Hoài.
Đêm rừng lặng tiếng, trong mắt người thường là chốn âm trầm. Nhưng Quy Vân và 044 đã sống ở đây suốt bao ngày đêm, giờ đến lượt Tạ Hoài và Bạch Uyên, như đi lại một con đường cũ.
Giao triền khiến cảnh vật xung quanh cũng bay bồng vài độ, bóng đêm mất đi vẻ nghiêm cẩn thường ngày.
“Lạnh không?”
Bạch Uyên khoác áo Tạ Hoài, tựa đầu lên vai y.
“Không. Gió đêm dễ chịu.”
Tạ Hoài khẽ cài cho cậu một chiếc cúc, dường như nhìn lầm—một mảng màu tím chợt lóe qua.
Khi y ngẩng lên nhìn Bạch Uyên lần nữa, lập tức sững sờ, nghẹn lời.
Bị nhìn chằm chằm đến kỳ quặc, Bạch Uyên hỏi: “Sao vậy?”
Tạ Hoài như vừa về hồn, mỉm cười: “Chuyện tốt.”
Khóe mắt cậu rơi xuống một cái hôn nhẹ. Bạch Uyên xoa chỗ da ấy, vẫn còn lưu lại độ ấm của Tạ Hoài.
“Cho nên, là chuyện gì?”
Một tia lửa nhỏ rọi sáng xung quanh, Tạ Hoài giơ quang não lên chụp.
“Rắc” một tiếng, thời gian đóng băng trong khung hình.
Bạch Uyên mơ hồ, kéo tay Tạ Hoài sát lại xem.
“Đây là… đôi mắt của ta.”
Sắc lam tím, lại một lần nữa điểm xuyết bầu trời sao rực rỡ nhất.
“Đẹp quá.”
Bạch Uyên mỉm cười, ngón tay khẽ chạm lông mi.
“Mới vừa khôi phục ký ức, ta có chút tiếc. Lúc ấy nghĩ 044 thích đôi mắt của ta nhất, mà giờ lại không còn.”
Tạ Hoài ôm cậu vào lòng, “Chỉ cần là ngươi, cái gì ta cũng thích.”
Bạch Uyên dồn lực ngẩng nhìn ngân hà đầy trời.
“Không hiểu sao, giờ đôi mắt đã trở lại, ta như mới thật sự buông xuống được.”
Tạ Hoài không nói, chỉ siết chặt tay cậu.
Quá khứ như ác mộng, vây quanh giữa hai người. Có lúc họ rơi vào bóng đè, tỉnh dậy mồ hôi lạnh đầm đìa.
Họ định sẵn là không thể quên, cũng chẳng nỡ quên—những thống khổ, ngọt ngào, điên cuồng khi ấy.
“Tương lai có ta.”
Bạch Uyên hiểu vì sao y nói vậy, mỉm cười gật đầu, “Được.”
Gió đêm thật dễ chịu, nếu không vì chuyện đôi mắt, có lẽ Bạch Uyên đã sớm ngủ.
“Ừm… ngươi đang tìm gì thế?”
Bạch Uyên lơ mơ mở mắt, thấy Tạ Hoài đang cố với tay ra sau lưng mò túi bằng một tư thế rất ngượng.
Để không quấy rầy người đang tựa vai ngủ, Tạ Hoài thật là dụng tâm.
Bạch Uyên thấy buồn cười, chủ động dịch người ra.
Tạ Hoài xoa tóc cậu, lần này thuận tay móc ra một chiếc hộp nhỏ.
Nhìn rõ thứ bên trong, Bạch Uyên hơi kinh ngạc.
“Mua khi nào thế?”
Hai người đã trao nhẫn khi kết hôn, đính hôn cũng có một cặp; cộng cả lần này là chiếc thứ ba rồi.
Tạ Hoài mở hộp, bên trong là hai chiếc nhẫn trơn giản dị.
“Dùng nguyên thạch của ta làm.”
Bạch Uyên lập tức hiểu—chính là viên đá màu tím khắc tên cậu, vì năm tháng quá lâu nên giờ đã phai sắc.
Tạ Hoài cầm chiếc nhỏ hơn, nhẹ nhàng đeo vào ngón áp út của Bạch Uyên.
“Ta hứa yêu em. Kệ sinh tử, kệ thời không.”
Bạch Uyên cầm chiếc còn lại, trượt nó vào giữa ngón tay của Tạ Hoài.
“Ta yêu ngươi, đời đời kiếp kiếp.”
Hôn lễ long trọng lại diễn ra một lần nữa, và thế giới làm nhân chứng duy nhất. Gió biển cùng rừng rậm hòa âm, sao trời thúc giục, tự nhiên dâng lễ. Hai người ôm hôn hạnh phúc, dự định từng khoảnh khắc của tương lai.
—— chính văn xong ——