Cá Mặn Dẫn Đường, Dốc Lòng Trăm Triệu Giây

Chương 117: Hồ nháo phòng bếp

Tủ lạnh chất đầy nguyên liệu tươi ngon, rực rỡ muôn màu, đều nhờ tiểu người máy mỗi ngày cẩn thận đi mua sắm. Bạch Uyên lục lọi nửa ngày, cuối cùng cũng tìm thấy thứ mình muốn —một con gà mái béo tốt.

Bổ thân thể, thường thấy nhất chính là canh gà. Trước đây Tạ Hoài cũng từng nấu cho cậu vài lần, hai người mỗi lần đều uống đến sáng rực tinh thần.

Chỉ là khi tự mình thử hầm canh, Bạch Uyên từng để nước sôi trào ra, bị bỏng một tay, ký ức đó đến giờ còn mới nguyên. Lần này cậu cẩn thận làm theo hướng dẫn, chặt gà thành từng khối nhỏ, nêm nếm gia vị, thêm nước vừa đủ ngập, tuyệt đối không thể để loãng quá.

Ừm, như vậy thì thế nào cũng không tràn ra.

Canh gà cần thời gian hầm, Bạch Uyên bật bếp rồi xoay qua làm món khác.

Tạ Hoài bị một mùi hương lạ lùng đánh thức. Khứu giác lính gác thiên bẩm khiến y cảnh giác, giống như đã xảy ra một tai nạn nào đó gần nơi này.

Mở mắt ra vẫn là trần nhà quen thuộc, nhưng mùi này quá mức quỷ dị, Tạ Hoài không khỏi nghi ngờ mình còn đang nằm mơ.

Cho đến khi ra khỏi phòng, thấy khói đen bốc lên cuồn cuộn từ phòng bếp.

Trong khoảnh khắc, Tạ Hoài thậm chí tưởng rằng Kael chuyên môn phun hắc khí đã mò vào nhà.

Còn Bạch Uyên thì đang hoang mang về nhân sinh. Cậu biết mình không giỏi nấu ăn, nhưng không ngờ đến cả làm theo công thức cũng có thể thành ra thế này.

Canh gà vốn lành lặn, vậy mà góc nồi lại khô cạn nước, biến thành gà nướng đáy nồi. Khi cậu nhấc vung, bên trong đã hóa thành một thứ đen kịt không rõ.

Bạch Uyên ngây ra vài giây, ngay sau đó đáy nồi phẳng bắt đầu nổ bùm bùm như pháo, cậu chỉ kịp tắt bếp rồi vội vàng quay sang cứu mẻ tôm chiên dầu.

Nhưng câu nói kia không sai, càng sợ điều gì thì càng gặp điều đó.

Lần này không trào canh bỏng người, mà là dầu bắn tung tóe.

Cánh tay trái của Bạch Uyên lập tức nổi mấy mảng đỏ, cậu vội vã dùng xẻng đảo, song không kịp xả nước.

Kết quả, chỉ cứu được một đĩa tôm cháy đen phân nửa.

Không sao, ít nhất còn ăn được. Bạch Uyên tự an ủi, dù sao vẫn còn món khác.

Là món khoai tây xào sợi. Đây vốn là món cậu thường làm, không cần công thức cũng ổn.

Cánh tay rộp phồng rát buốt, xả nước cũng vô dụng nữa rồi. Bạch Uyên phớt lờ, tập trung tinh thần làm khoai tây sợi.

Đúng lúc ấy Tạ Hoài bước ra, vừa khéo thấy dẫn đường nhỏ của mình đang ghì nồi đen dưới vòi nước.

Không ngờ Bạch Uyên còn có kỹ năng nấu ăn “ẩn giấu” thế này, khóe môi Tạ Hoài hơi cong, nhưng khi nhìn xuống cánh tay cậu, nụ cười hoàn toàn biến mất.

“Để ta lấy thuốc trị thương cho em.”

Bạch Uyên quá chuyên chú nấu nướng, hận không thể dùng luôn xúc tua tinh thần để phụ giúp, không phát hiện Tạ Hoài đã đến gần. Thấy y tỉnh, cậu chỉ thở dài.

“Ta vốn định chờ ngươi tỉnh dậy rồi ăn cơm, xem ra hơi trễ mất rồi.”

Nhưng Tạ Hoài chỉ nhìn chằm chằm cánh tay phồng rộp của cậu, xoay người lấy thuốc trị thương trên xe cơ giới.

Bạch Uyên vừa mới rửa xong nồi chảo, cánh tay lập tức bị nắm lấy.

Chất lỏng mát lạnh chạm vào da, bọng nước vỡ ra, dịch trị thương thấm vào, chưa đến ba mươi giây, làn da đã trơn mịn như cũ.

“Kỳ thật không cần dùng thuốc trị thương, chút bỏng nhỏ làm đồ ăn xong rồi bôi cao cũng khỏi.”

Dùng thuốc quý thế này cho vết thương nhỏ thật sự hơi lãng phí, nhưng lại khiến lòng người ấm áp.

“Cảm ơn, ngươi ngồi một chút, món cuối cùng sắp xong rồi.”

Tạ Hoài v**t v* làn da vừa khôi phục, suýt nữa muốn giành lấy chảo xào cho rồi.

Dù sao, dẫn đường nhỏ của y, đại nguyên soái, không nên chịu khổ trong phòng bếp.

Nhưng cuối cùng, Tạ Hoài vẫn không nói gì, chỉ lặng lẽ ngồi vào bàn, dõi theo bóng dáng bận rộn của Bạch Uyên.

Đây là tấm lòng của cậu, y không thể từ chối. Về sau, nếu Bạch Uyên còn muốn vào bếp, y sẽ ngồi bên cạnh canh chừng là được.

Mười phút sau, Bạch Uyên bưng ra tác phẩm trấn trạch, bước khỏi “chiến trường”. Bình tĩnh nhìn, đĩa khoai tây sợi quả thực không tệ, dầu bóng lấp lánh, thoạt nhìn ngon miệng.

“Tôm có vài con cháy, ngươi chọn con nào không cháy mà ăn.”

Cậu gắp mấy con tôm đen nhẻm sang một bên, chờ mong nhìn Tạ Hoài gắp một con.

Vỏ giòn, thịt mềm, cắn xuống vẫn nghe tiếng “rắc”.

Tạ Hoài cười gật đầu, khẳng định: “Ừm, ngon lắm.”

Bạch Uyên thở phào, cũng tự mình gắp một con.

Trong lúc cậu không chú ý, Tạ Hoài liếc về phía phòng bếp, cảm giác khói đen ban nãy tuyệt đối không thể chỉ do đĩa tôm này tạo ra.

Bạch Uyên chưa mang nồi canh gà ra, hoặc nói thẳng ra, cậu hoàn toàn không thể vớt nổi cái thứ đen kịt đó ra khỏi nồi.

Cậu vốn định chờ Tạ Hoài sơ ý thì lén vào bếp tiêu hủy chứng cứ, nhưng thấy y liên tục liếc về phía đó, liền hiểu có giấu cũng vô ích.

“Cái đó… thật ra ta còn làm một món nữa.”

Tạ Hoài thu ánh mắt, buồn cười nói: “Ừ, ta cũng đoán vậy.”

Bạch Uyên vừa gắp tôm cho y vừa lơ đãng nói: “Nhưng mùi vị không ngon lắm, chúng ta đừng ăn thì hơn.”

Chân tướng trong lòng Tạ Hoài: D

Từ sau khi Bạch Uyên khôi phục một phần ký ức, Tạ Hoài hiếm khi có cơ hội đùa cợt. Đợi lâu như vậy, hiện tại rốt cuộc nghênh đón thời cơ tốt.

Cứ cho là biết đây là một mảnh tâm ý của Bạch Uyên, nhưng tế bào ác thú vị trong người Tạ Hoài lại không kìm được.

Huống chi, khi còn là 044, y chưa từng được hưởng qua loại thú vị này.

“Không sao, nước dùng chỉ là phần không quan trọng nhất trong món ăn, ta không ngại.”

Trong lòng Bạch Uyên gào to: chính là ta để ý đó a!

“Ngươi thật sự muốn ăn?”

Tạ Hoài dứt khoát, “Đương nhiên.”

Bạch Uyên đành buông đũa, xoay người đi vào bếp. Nhưng sau lưng còn không quên nói: “Ngươi ngồi chờ đi, ta tự mình mang ra.”

Tạ Hoài chỉ muốn tận mắt chứng kiến khoảnh khắc “thần vật” ra đời, nên tùy tiện tìm cái cớ: “Ngủ lâu quá, vừa lúc đi lại một chút.”

Bạch Uyên vừa nhấc nắp nồi, Tạ Hoài liền ngây người.

Nồi sắt vừa mới xào khoai tây sợi, nay lại xuất hiện thêm một tầng dầu đen sì, vừa chạm vào đáy nồi khét lập tức đổi màu.

“Ân… Đây là món gì?”

“Canh gà.”

Hai chữ được thốt ra nghiến răng nghiến lợi. Đã tới bước này, nếu còn không nhìn ra Tạ Hoài đang đùa mình, thì cậu đúng là ngốc.

Được, muốn xem náo nhiệt đúng không, vậy để ngươi khắc sâu thể nghiệm cái gọi là trả giá.

Bạch Uyên hoàn toàn quên mất ý nguyện ban đầu muốn nấu cơm cho Tạ Hoài, trong lòng giờ chỉ có kích động muốn ép kẻ chuyên quấy rối này nếm thử một miếng.

Lỡ đâu, nói không chừng đây chỉ là màu sắc khó coi, ăn vào vẫn ngon thì sao?

Bạch Uyên bưng nồi sắt đen sì, ý cười tràn đầy: “Đến đi, không phải ngươi muốn thử sao?”

Đùa quá trớn rồi.

Khóe miệng Tạ Hoài co giật, khôi hài không thể quá đà, bằng không kết cục sẽ giống y chang.

Y vươn lưỡi, cuốn lấy một khối đen thui bỏ vào miệng.

Nhân sinh muôn vị, chua ngọt đắng cay, trong khoảnh khắc này Tạ Hoài đã nếm tới cực hạn của vị khổ.

Y gắng sức khống chế biểu cảm, nhưng cuối cùng cũng không thể che giấu khỏi mong chờ dưới đáy mắt Bạch Uyên.

Dẫn đường nhỏ nhất định hy vọng món ăn này hợp khẩu vị y, vậy thì cho dù đầu lưỡi phế đi, y cũng phải nuốt xuống.

“Tốt, ngon lắm.”

Tạ Hoài không biết mình đang mang biểu cảm gì, nhưng trong mắt Bạch Uyên lại giống như dữ tợn xem lẫn đau khổ.

“Được rồi, chạy nhanh súc miệng rồi quay lại ăn cơm, bằng không món ngon thật sự sẽ nguội mất.”

Tạ Hoài ngượng ngùng cười cười, vốn định đùa cợt, ai ngờ lại bị phản đùa.

“Lần sau ta dạy em nấu canh gà nhé.”

Bạch Uyên vừa nhai khoai tây sợi vừa nhớ lại những bước làm vừa rồi, kiên định từ chối.

Tạ Hoài ngạc nhiên, “Vì sao?”

“Ta không cảm thấy cách làm có vấn đề, chắc chỉ là thêm thiếu nước thôi.”

Bạch Uyên bất đắc dĩ nói: “Ban đầu sợ thêm nhiều nước quá sẽ trào ra làm bỏng người, nên nghĩ chờ lát sẽ cho thêm, nhưng vừa bắt tay vào làm tôm thì quên mất.”

“Sớm biết cuối cùng cũng chẳng tránh được dầu văng, ta đã cho thêm nhiều nước ngay từ đầu rồi.”

Nói ra cũng lạ, vốn Bạch Uyên không sợ đau, nhưng cứ vào bếp, đối diện cảnh dầu mỡ bắn tung tóe, lại luôn có cảm giác thiên tính sợ hãi.

Tạ Hoài hiểu rõ, dù sao thì từ nay về sau y sẽ ở phía sau trông chừng là được.

Một bữa trưa hỗn loạn cuối cùng cũng kết thúc. Bạch Uyên gọi hai con robot nhỏ tới hỗ trợ thu dọn tàn cục.

Phát hiện đáy nồi đen sì, robot nhỏ: …?

“Vất vả rồi, ta ăn rất thỏa mãn.”

Tạ Hoài dịu dàng nói, như thể kẻ vừa nãy chọc ghẹo chẳng phải là y.

Bạch Uyên lại thật sự tin, nhìn đĩa khoai tây sợi trống trơn, quả nhiên không còn thừa một miếng.

“Xem ra không thể tham vọng quá xa, ta nên chọn món đơn giản hơn mới đúng.”

Tạ Hoài vốn muốn nói canh gà cũng thuộc loại dễ nấu, nhưng cuối cùng chỉ mỉm cười, xoa tóc cậu.

Hành động nhỏ này 044 ít khi làm, nhưng đến Tạ Hoài thì lại hết sức tự nhiên.

Cả hai đều không thấy lạ lẫm, rõ ràng trong thân thể mỗi người đều có một hệ thống linh hồn khác.

“Em đã chịu rất nhiều thống khổ, đúng không?”

Bạch Uyên buông ly nước, “Cái gì?”

Vừa nãy khi ăn cơm, Tạ Hoài không nói, nhưng hình ảnh cậu gắng gượng xóa đi đánh dấu bên trong trong không gian tinh thần, y làm sao có thể quên.

“Xóa bỏ dấu ấn bên trong, nhất định rất đau đớn.”

Tạ Hoài rũ mắt, nhẹ giọng: “Nếu khi đó ta không để lại dấu ấn trên em, liệu em có thể sống nhẹ nhõm hơn không?”

Dấu ấn bên trong là vết tích vĩnh viễn, cả hai bên đều bị ảnh hưởng không nhỏ, biểu hiện cụ thể chính là càng thêm để ý đối phương.

Bạch Uyên nắm chặt tay Tạ Hoài, vừa định phủ nhận, thì nghe y tiếp lời: “Nhưng ta không hối hận, thậm chí còn thấy may mắn, may mắn vì đã đánh dấu em.”

Nụ cười của lính gác lúc này giống như đã trút được gánh nặng.

“Ta quá ích kỷ, coi dấu ấn này như đấng cứu thế. Dù nó khiến em đau khổ, nhưng nhờ nó mà bây giờ ta và em mới có thể gặp lại.”

Bạch Uyên im lặng, chỉ lẳng lặng nhìn vào mắt y.

“Chân chính cứu vớt ta, không phải là dấu ấn, cũng chẳng phải bất cứ điều gì khác.”

Khóe môi cậu bị khẽ ngậm lấy, hơi thở dẫn đường run nhè nhẹ, như một cánh bướm khép cánh nghỉ ngơi.

“Bởi vì em yêu ta. Và ta cũng yêu em.”