Cá Mặn Dẫn Đường, Dốc Lòng Trăm Triệu Giây

Chương 108: Phá huỷ

Quy Vân lại lần theo lối cũ tiến vào, vừa ra đã đối mặt với Otis đang ngồi trên ngai, dưới mắt hằn sâu hai quầng thâm.

“Bệ hạ.”

Quả nhiên. Trong lòng Otis trầm hẳn xuống, 044 không đến. Thế này càng chứng minh đoạn ghi hình là thật, ông khẽ thở dài.

“Sao Lăng Tứ không cùng tới?”

Sắc mặt Quy Vân bình tĩnh, không kiêu ngạo, cũng không nịnh nọt: “Vừa lúc y đang vào kỳ xao động.”

“Thật sao?”

Cơn giận bùng lên, Otis thẳng tay quăng vỡ cái ly.

“Đến nước này rồi mà ngươi còn muốn lừa ta?”

Mảnh vỡ văng tới chân Quy Vân, hắn dịch sang bên trái vài bước, nhàn nhạt nói: “Ta lừa ngài chỗ nào?”

Không muốn nghe thêm, Otis phất tay. Mười mấy lính gác cấp cao lập tức xuất hiện, đồng loạt lao vào.

Kẻ nhanh nhất thậm chí để lại tàn ảnh, suýt chạm tới vạt áo Quy Vân.

Cửa sổ cung điện vỡ tung, xúc tua tinh thần vô hình kéo Quy Vân nhảy xuống.

Dưới lầu, một con hổ vằn khổng lồ há miệng chực nuốt chửng dẫn đường — đúng là tinh thần thể của Otis. Khó đối phó thật, nhưng đây lại chính là thứ Quy Vân giỏi nhất.

Một con hồ ly trắng bóng loáng vút ra, chiếc đuôi to quật mạnh vào mông hổ, khiến nó gào rống thảm thiết.

Quy Vân đã chuẩn bị sẵn xe, đạp ga phóng đi, bỏ lại một hổ một hồ đánh nhau dữ dội.

Khóe miệng Otis giật giật, thấy tinh thần thể của mình bị hồ ly mê hoặc vẫy đuôi, ông tức đến mức quăng tiếp ba cái ly.

“Đủ rồi, thu về!”

Hồ ly trắng nhận lệnh, liền ngoạm chặt đuôi hổ, bốn chân tung lên, biến mất ngay.

“Đều là lũ vô dụng.”


Bên Quy Vân cũng chẳng thuận lợi. Dù hồ ly đã nhanh chóng trở về, nhưng truy binh Otis phái đến quá đông.

Nếu chỉ cần chạy vào rừng thì không sao, nhưng giờ phải cắt đuôi bọn chúng mới được. Nhìn gương chiếu hậu, trong đầu hắn lóe lên một ý táo bạo.

Xúc tua tinh thần vung ra, hạ gục kẻ trước, kẻ sau lại lao lên, vô tận như thủy triều, nhanh chóng bao vây xe. Đám truy binh chưa từng thấy cảnh này, không dám nổ súng bừa bãi trong khu dân cư.

“Bệ hạ, mục tiêu đang dùng tinh thần lực bao lấy xe, có cần tiếp tục kế hoạch không?”

Otis day thái dương đau nhức, giọng khàn khàn: “Ừ. Cứ xem rốt cuộc hắn định làm gì.”

Ngay sau đó, xúc tua trên xe bung ra, liên tiếp quăng về phía sau. Vài chiếc xe bị cuốn lấy, lật nhào ngay tức khắc.

Người ngã xuống càng nhiều, đội trưởng truy binh phải rút loa lớn, phát sóng vòng lặp khắp phạm vi năm trăm mét:

“Đội hộ vệ hoàng gia đang làm nhiệm vụ, thỉnh dân chúng rời xa khu vực!”

Một chiếc xe cải trang của viện nghiên cứu bỗng biến hình, thân trước sau nhô ra bảy tám cánh tay máy, các loại pháo nòng lớn nhỏ đồng loạt vươn ra.

“Bắn cho ta!”

Sắc mặt Quy Vân không đổi, nhưng tim vẫn rúng động. Viện nghiên cứu suốt ngày bày ra mấy thứ gì thế này, sức tưởng tượng đúng là đáng sợ.

Không kịp nghĩ nhiều, hắn lia nhanh xúc tua tinh thần, xác nhận khu thương mại phía trước đã trống người. Lập tức đánh lái gấp, quăng thẳng xe về đó.

Pháo có hệ thống truy đuổi, nhưng chưa đủ thông minh, bắn trúng ngay tòa nhà.

Ầm một tiếng, cao ốc sụp đổ. Đội trưởng truy binh đập đùi, nghiến răng dẫn người vòng qua đống đổ nát, tiếp tục truy kích.

Nhưng Quy Vân đã kịp rẽ sang hướng khác ngay lúc pháo khai hỏa, lẩn vào một quán ăn vặt. Trên xe vẫn còn vết tích tinh thần lực của hắn, hẳn sẽ cầm cự được một lúc.

Tài khoản quang não của hắn đã bị phong tỏa, ngay cả chức năng cơ bản cũng không dùng được. Chỉ còn cách giữ nguyên kế hoạch, đến sơn động tìm 044.

Rừng rậm chiếm tới một phần ba lãnh thổ đế quốc, dù lục soát cũng mất hai ba ngày, tạm thời xem như an toàn.

Trong đống đổ nát, hắn tìm được một chiếc xe tưởng hỏng nhưng vẫn chạy được. Xúc tua tinh thần vỗ vỗ, gạt sạch bùn đất trên thân xe.


Trong sơn động, 044 nóng ruột đi đi lại lại, lòng như lửa đốt. Cuối cùng nhận được tín hiệu trong không gian tinh thần.

“Nhiều nhất nửa giờ, ta tới ngay.”

044 thở phào, an tâm hẳn, bắt đầu dùng nguyên liệu mang theo nhóm lửa nấu cơm.

Quy Vân vừa bước vào đã ngửi thấy mùi hương quen thuộc, không nhịn được bật cười. Bên ngoài đang điên cuồng chém giết, mà bọn họ vẫn giữ được chút yên bình này.

Trong bữa cơm, hai người không ai nhắc đến chuyện vừa xảy ra. Mãi đến khi đêm xuống, Quy Vân mới mở miệng:
“Otis đã biết.”

Biết cái gì, 044 tự nhiên rõ ràng.

“Ông ấy muốn truy cứu trách nhiệm sao?”

Quy Vân lắc đầu. Otis tuyệt đối sẽ không vì chuyện cũ mà nổi giận, khả năng duy nhất chính là — ông ta vẫn tin 044 chưa hồi phục, còn Quy Vân thì đang bao che.

Nhưng ai có thể khiến Otis tin tưởng đến mức đó? Hoặc làm thế nào để ông ấy tin? Quy Vân vẫn chưa tìm ra manh mối.

Quang não của hắn bị phong, không vào được Tinh Võng — đây mới là tai họa lớn nhất. Không ôm hy vọng, hắn thử đăng nhập bằng tài khoản của 044, không ngờ lại vào được.

Thậm chí còn có tin nhắn của Fenita:
“Má, Quy Vân, tài khoản của ngươi bị khóa, ta chỉ còn cách dùng của 044 để tìm ngươi.”
“Acc này vốn do ta xử lý ở viện nghiên cứu, không cùng chung server với đế quốc, may mắn thật.”
“Nói ngắn gọn thôi, lần này Otis thật sự nổi giận. Ngươi xem Tinh Võng, trên đó đã treo thưởng truy nã các ngươi rồi.”
“Nói thật, tốt nhất ngươi nên chạy đi, càng xa càng tốt, sang hẳn tinh cầu khác, để ai cũng không tìm thấy.”

Quy Vân thoát khỏi trò chuyện, trực tiếp mở Tinh Võng. Bài đăng mới được cập nhật liên tục, đến hoa cả mắt.

Tất cả đều thống nhất một giọng — mắng chửi hắn.

Quang não đột nhiên bị giật khỏi tay, 044 cau mày:
“Đừng xem nữa.”

Quy Vân bật cười, đến nước này hắn chẳng buồn để tâm.

“Ta chỉ muốn biết, rốt cuộc là ai đã thuyết phục được Otis.”

Trong đầu hắn lướt qua nhiều cái tên, rồi lại lần lượt gạt bỏ.

“Ta cảm thấy là Fenita.”

044 chưa từng coi trọng gã nghiên cứu viên kia, trực giác nói cho y biết — lòng dạ gã rất sâu.

Quy Vân cũng từng nghi ngờ, nhưng Fenita làm vậy thì có ý nghĩa gì? Rõ ràng muốn Otis diệt trừ mình, lại bảo đảm tài khoản của 044 không bị khóa. Nói thế nào cũng thấy không hợp lý.

044 nghĩ mãi cũng không hiểu, chỉ thấy phiền đến chết.

“Hay là chúng ta cứ đi viện nghiên cứu cướp một chiếc phi thuyền, chạy trốn cho rồi.”

Thật ra cũng không cần làm khó như vậy. Quy Vân vốn đã tính đưa 044 rời đi, chỉ là không phải sang tinh cầu khác.

Hắn vốn đến từ thời không khác, chính là chiếc chìa khóa. Chỉ cần hắn muốn, bất cứ lúc nào cánh cửa về nhà cũng có thể mở.

Quy Vân bước ra khỏi sơn động, ngẩng đầu nhìn bầu trời đầy sao. Đêm trong rừng đẹp và thần bí, khiến người ta chìm đắm.

Nhưng hắn vẫn không yên lòng. Người kia có thể dễ dàng xoay chuyển ý nghĩ của Otis, vậy đế quốc sẽ ra sao?

044 vỗ vai hắn, ánh mắt tràn đầy lo lắng nhưng kiên định:
“Tương lai do em quyết định. Ta sẽ luôn ở bên em.”

Kết quả là hôm sau, lệnh truy nã trên Tinh Võng bất ngờ biến mất khỏi top tìm kiếm. Thay vào đó, “ma thuật sư” đồng loạt bùng phát khắp nơi trong đế quốc.

Đội hộ vệ hoàng gia lập tức toàn lực bắt giữ, căn bản không còn rảnh đi tìm 044 nữa.

Sắc mặt Otis đen như mực, ông gọi cho Fenita:
“Tất cả chuyện này đều do thể dung hợp hoàn mỹ gây ra?”

“Hẳn là thế.”

Otis gầm lên, chấn động đến mức Fenita giật mình:
“Đừng nói ‘hẳn là’! Rốt cuộc có phải hay không?”

“Phải, phải. Ai da, ta chỉ muốn cẩn thận chút thôi mà.”

Tia hy vọng cuối cùng trong lòng Otis tan biến, ngược lại ông bình tĩnh hẳn.

“044 là tác phẩm của ngươi. Ta nhớ ngươi từng nói, tác phẩm vĩnh viễn không thể phản lại chủ nhân.”

Fenita nhướng mày: “Ngài còn nhớ cơ à.”

“Bằng mọi cách, giết y.”

Fenita do dự, khó xử đáp:
“Ta đúng là có cách khiến y dần dần tiêu vong, nhưng một khi quá trình bắt đầu, toàn bộ gen mẫu của thể hoàn mỹ sẽ không còn tồn tại nữa.”

Otis gần như muốn chộp hắn từ trong màn hình, giận dữ hét:
“Giờ là lúc nào rồi mà còn nghĩ đến thể thực nghiệm ! Ngươi tin không, nếu cứ dây dưa, ngươi cũng chết chắc!”

Fenita thở dài liên tục, cuối cùng cũng gật đầu:
“Được thôi. Nhưng hãy chuẩn bị tinh thần, quá trình này cần hai đến ba ngày.”

Cuộc gouj cắt đứt.

Đáng tiếc, chip chỉ có một cái, chưa kịp sao lưu, giờ lại phải hủy bỏ ngay. Fenita lắc đầu. Hoàng đế đã ra lệnh, hắn chỉ còn cách làm theo.