Khoảnh khắc ấy bị kéo dài vô hạn, mặt trời lặn rồi lại mọc, biến thành phông nền cho hai người ôm nhau.
Nước mắt hòa lẫn rơi xuống cỏ, những nụ hôn nhẹ nhàng chẳng bao giờ ngừng lại. Như muốn chắc chắn 044 thật sự đã trở về, Quy Vân vừa khóc vừa gọi, cầu xin hết lần này đến lần khác.
Ngón tay khẽ vuốt những vệt đỏ trên cơ thể người y yêu, động tác của 044 dịu dàng đến cực hạn, từng chút một kiên định đáp lại.
“Ta đã trở về rồi, Quy Vân. Đừng sợ, không cần sợ nữa.”
Móng tay cắm sâu vào da thịt, Quy Vân không dám buông tay. Mấy ngày căng thẳng khiến hắn trở nên lo được lo mất, chỉ một gợn sóng nhỏ thôi cũng đủ khơi dậy run rẩy nơi đáy lòng.
Một kẻ tan vỡ, một kẻ nhẹ nhàng dỗ dành. Quấn quýt chằng chịt, chẳng rời chẳng dứt.
Cho đến khi mặt trời mọc, ánh sáng sớm lung linh nhảy nhót, dẫn đường cuối cùng cũng thả lỏng trong vòng tay, mềm nhũn dựa vào vai y.
Xung quanh đã sớm hỗn độn, 044 ôm chặt lấy người, chỉ dùng một chiếc áo sơ mi còn sót lại để che phủ cơ thể hắn.
Chưa bao giờ 044 lại tỉnh táo đến thế. Dấu ấn đánh dấu bên trong mang đến cho y một sự chữa lành không thể diễn tả, từng tế bào toàn thân đều tràn đầy thoả mãn.
Ký ức mấy ngày phát điên trong rừng rậm dần dần khôi phục, y tìm được một con suối nhỏ.
Nước suối buổi sớm lạnh lẽo, 044 lóng ngóng vận dụng tinh thần lực, nhen ra một ngọn lửa nhỏ.
Dòng nước ấm áp bao bọc thân thể mệt mỏi của Quy Vân, hắn thoải mái trở mình.
Trái tim 044 mềm nhũn, động tác trên tay cũng nhẹ đi, tỉ mỉ tẩy rửa sạch sẽ từ trong ra ngoài cho người yêu.
Y không biết Quy Vân đã phải trải qua những gì, nhưng không quên được ánh mắt đầu tiên hôm qua – đôi mắt tím đẫm sương, chất chứa châm chọc và bất lực đến đau lòng.
Sau khi rửa sạch, 044 bế người đang ngủ say, đưa vào một hang núi mà y đã tìm được. Dù kẻ điên cũng có lúc mệt, cần nơi dừng chân.
Khoáng thạch nhạt nhòa lóe sáng, không khí lạnh lẽo ẩm thấp.
044 ôm chặt lấy Quy Vân, truyền hơi ấm từ cơ thể mình sang. Y thử bện tinh thần thành sợi, gắng gượng dệt ra quần áo.
Đối với một lính gác, việc này cực kỳ khó khăn, thất bại nhiều lần, cuối cùng y cũng làm ra một mảnh “vải” tạm bợ, xấu xí không ít lỗ thủng.
044 thở dài. Thứ xấu xí như vậy quả thật không xứng với đại nhân mà y yêu thương, lại tự trách bản thân bất lực, chẳng làm được gì tốt hơn.
Mang theo áy náy, y dùng mảnh vải rách ấy quấn chặt Quy Vân, rồi lại nín thở, mở to mắt, tiếp tục thử lại.
Quy Vân có một giấc ngủ thật yên lành. Nước ấm vỗ về thân thể, không khí ẩm mát trong hang khiến hắn hít thở cũng thấy dễ chịu.
Không biết bao lâu sau, hắn mơ màng mở mắt, bị cảnh tượng trước mặt dọa ngẩn người – những mảnh vải vụn loang lổ.
044 giây trước còn nghi ngờ nhân sinh, giây sau đã vội vàng cúi xuống hôn hắn, mừng rỡ ngập tràn.
“Quy Vân! Nghỉ ngơi thế nào rồi?”
Một lính gác cao lớn đột ngột thò đầu tới, mái tóc cọ vào gáy ngứa ngáy.
Lúc này Quy Vân mới phản ứng lại, chợt nhớ ra điều gì, hai tay nâng mặt 044, quan sát từng góc độ, nhìn đi nhìn lại.
044 bị làm cho ngẩn ngơ, nhưng vẫn ngoan ngoãn để yên, mặc cho hắn muốn làm gì thì làm.
“Tốt… tốt.” Quy Vân khẽ mấp máy môi, thì thầm: “Không sao rồi, đã qua rồi.”
Trái tim 044 chấn động, ôm chặt lấy người trước mặt, vỗ nhẹ lên lưng hắn từng cái một.
“Ừ, không sao rồi, ta đã trở về.”
Quy Vân nhắm mắt, toàn bộ cảm quan đều đặt vào cái ôm này. Thân thể trong ngực gầy đi không ít, nhưng vẫn là độ ấm quen thuộc.
“Ta không sao.” Y khẽ cười, “Chỉ là… có chút ngốc thôi.”
Bàn tay vẫn còn run rẩy, khiến 044 đau lòng đến mức nghẹn ngào. Nhưng vì giữ thể diện cho người yêu, y không vạch trần.
“Không sao cả, ta biết, em chỉ là quá mệt thôi.”
Có bậc thang sẵn, Quy Vân lập tức nắm lấy, vội vàng gật đầu, ánh mắt không phút nào rời khỏi thân thể 044.
Cũng chính trong khoảnh khắc ấy, 044 mới giật mình nhận ra bản thân không một mảnh vải che thân. Vừa rồi y vội vàng dệt vải, kết quả một bộ quần áo tử tế cũng không làm nổi.
May mà Quy Vân không có phản ứng gì đặc biệt, nhưng điều này lại khiến 044 hơi nản lòng.
Chẳng lẽ cơ thể mình đã không còn sức hấp dẫn sao? Với một lính gác mà nói, đó gần như là tai họa.
Quy Vân căn bản không nghĩ nhiều như thế. Hiện tại trong đầu hắn, tất cả những suy nghĩ kiều diễm đều bị quét sạch, chỉ còn vang vọng ký ức tranh cãi ngày hôm qua.
Hắn thừa nhận, mình đúng là kẻ tham lam tráo trở.
Rõ ràng chỉ mong 044 bình an, vậy mà khi 044 đã bình an rồi, hắn lại bắt đầu lo lắng cho đế quốc. Không biết hiện tại Kael thế nào, Otis rốt cuộc có giết gã hay không.
Cảm nhận được người yêu thất thần, 044 lo lắng cúi xuống, đặt một nụ hôn thật khẽ lên má hắn.
Quy Vân mỉm cười với y, lần này hắn không hề giấu giếm.
Nắm chặt tay 044, mười ngón đan xen siết chặt.
“Ta cãi nhau với dân chúng thật sự rất mệt, e rằng Otis cũng đã thất vọng với ta rồi.”
044 kéo mảnh vải dệt đang trượt xuống trên người Quy Vân lên thêm chút nữa: “Nhưng em vẫn còn lo lắng cho bọn họ, đúng không?”
Trong mắt tím lóe lên một thoáng sáng ngời, rồi lại đọng tầng sương buồn thương.
“Ngươi vẫn luôn hiểu ta như thế.”
Quy Vân tựa vào vai y, như đang tự giễu: “Ta vẫn luôn đối xử không tốt với ngươi.”
Nghe vậy, 044 sốt ruột.
“Không, ta chưa bao giờ nghĩ như thế.”
Quy Vân vuốt bàn tay to của lính gác, khẽ gật đầu.
“Đúng vậy, bởi vì ngươi thật sự quá tốt.”
044 không nhịn được lắc đầu. Quy Vân trước mắt khiến y thấy xa lạ, nhưng điều đó chẳng ảnh hưởng gì đến tình yêu của y.
“Ta chẳng có gì tốt cả. Em nghĩ vậy, chỉ vì em yêu ta mà thôi.”
Quy Vân suýt bật khóc. Bao ngày qua, nước mắt hắn dường như muốn tuôn cạn cả đời.
“Trong lòng ta, lúc nào cũng có những điều khác tồn tại…”
“Nhưng đó mới chính là em. Ta yêu, chính là con người như vậy.”
Nước mắt rơi ào ạt, ánh sáng từ khoáng thạch khúc xạ thành vệt sáng lấp lánh.
“Ta không xứng đáng, ngươi cũng nên hận ta.”
044 luống cuống, liên tục lau đi, nhưng nước mắt lại càng tuôn rơi.
“Không, không phải vậy, ta thật sự…”
“Nhưng biết làm sao, ta đã không nỡ đẩy ngươi ra nữa.”
Lời chưa kịp nói hết đã bị nuốt ngược vào. Đôi mắt 044 ướt át, đầu lưỡi lưu luyến không dứt, yết hầu lăn lên lăn xuống, mãi không thôi.
Quy Vân dang tay, quàng lấy cổ y, trực tiếp kéo vào. Cảm giác bị xâm chiếm trong khoang miệng mãnh liệt đến mức d*c v*ng khó kiềm chế.
Không rõ từ khi nào, những lời thổ lộ tình cảm đã biến thành tình cảnh như thế này.
Ký ức hôm qua mơ hồ chẳng tính là gì, nhưng bây giờ, khi mọi thứ thuận lợi đan xen, thì tất cả đều trở nên rõ ràng.
Trong hang động trống trải, bất kỳ âm thanh nào cũng vang lên vô số hồi âm.
Tiếng nước ẩm ướt dính chặt, tất cả như muốn tan chảy. Tiếng va chạm như trái cây rơi xuống đất, chỉ trong vài nhịp thở đã thành quả chín ngọt.
Bọn họ vừa là nhạc sĩ, vừa là vũ công. Khúc biến tấu tuôn trào, thân thể theo nhịp điệu run rẩy thăng trầm.
Nhẹ, nặng, chậm, gấp.
Nghệ sĩ coi trọng chỉnh thể, từ đầu đến chân, từng khối cơ bắp đều đóng vai trò riêng.
Đáng tiếc nơi đây không có khán giả xứng đáng, màn diễn này rốt cuộc vẫn chỉ là mật ngữ độc nhất giữa hai người.
“Ta sẽ không rời đi nữa, lần này ta sẽ cùng em đối mặt tất cả.”
“Ta tin em, nên em không cần giấu ta.”
044 sững sờ khi thấy bộ đồ thể thao trước mắt, không ngớt khen kỹ thuật bện vải của Quy Vân.
Quy Vân ngắm chàng trai trẻ tràn đầy sức sống, đối với tác phẩm của mình cũng cực kỳ hài lòng.
“Quang não của ta đã hỏng, muốn tìm tin tức chỉ có thể ra nơi công cộng.”
044 thoáng áy náy. Y nhớ rõ cơn điên dại của mình hôm đó đã khiến mọi đồ vật của Quy Vân vỡ nát.
“Em nói gì ta cũng nghe theo.”
Quy Vân mặc trên người bộ đồ đôi với 044, cân nhắc một hồi vẫn cảm thấy chưa ổn.
“Nơi này có cây cử dương mộc không?”
044 chưa nghe qua loài cây đó, “Ta không biết nó trông thế nào.”
“Nhựa cây cử dương mộc có thể đổi màu da, ít nhất sẽ không trắng đến mức quá nổi bật.”
Quy Vân tính toán đi tìm, ít nhất để che mặt một chút.
“Ngũ quan chi tiết có thể mờ nhòe trong bóng tối, chỉ cần hành sự kín đáo, sẽ không ai chú ý.”
May mắn thay, cây cối trong rừng rậm phong phú, cuối cùng họ cũng tìm được cử dương mộc.
Nhựa bôi lên da mang lại cảm giác khó chịu, 044 giơ cánh tay ngượng nghịu.
“Cảm giác dính quá.”
“Đúng, nhưng như vậy mới bám sát da được.”
Hai người hóa thành một màu đen kịt, 044 soi lại cũng chỉ biết thở dài.
“Như vậy không ổn, Quy Vân.”
Quy Vân đang tô màu cho mắt cá chân, nghe vậy ngẩng đầu:
“Làm sao?”
044 chỉ vào đôi mắt của hắn, lắc đầu.
“Đôi mắt quá đặc biệt, cả đế quốc có mấy ai như vậy.”
Quy Vân thấy có lý, đôi mắt tím quả thật quá dễ lộ.
“Không sao, ta sẽ làm thêm một chiếc kính râm.”
044 bật cười, “Em chắc mang kính râm sẽ kín đáo à?”
Hai người nhìn nhau, mắt to trừng mắt nhỏ, im lặng hồi lâu.
Cuối cùng Quy Vân cũng không nhịn nổi, bật cười ha hả.
“Cùng lắm thì vào quán bar trước vậy.”